Choáng váng với khối tài sản khủng trong nhà tham quan Nga

Cách đây vài ngày, khi khám nhà một tham quan “ngã ngựa” của Nga, cảnh sát nước này đã không khỏi choáng váng trước khối tài sản khổng lồ được cất giữ ngay trong tư gia của ông ta.

Theo thông tin từ truyền thông Nga, số tiền mặt thu được trong nhà tham quan trên là 120 triệu USD và 2 triệu euro. Cảnh sát vẫn chưa thể thống kê làm rõ rốt cục ông ta có bao nhiêu tài sản.

Nhân vật “tai to mặt lớn” trên là Dmitry Zakharchenko – Phó Vụ trưởng Vụ Công nghiệp năng lượng của Tổng cục An ninh kinh tế và đấu tranh chống tội phạm tham nhũng (GAESCC) của Nga. Zakharchenko bị bắt sau khi có người tố cáo ông ta nhận hối lộ 7 triệu rúp.

Dmitry Zakharchenko trong tù.

Sau khi Zakharchenko “ngã ngựa”, những tấm ảnh chụp tiền mặt, châu báu trong tư gia của ông ta liên tục “đổ bộ” trên mặt báo. Theo hãng tin WangYi (Trung Quốc), số tài sản trên phải cần đến 50 chiếc bao rứa và thùng carton chứa mới hết.
Truyền thông Nga thậm chí trước đó còn cho hay, chỉ tính đến việc kiểm kê tài sản, nhân viên trinh sát đã phải mất đến cả buổi tối. Một số hình ảnh về khối tài sản trong nhà tham quan “ngã ngựa” của Nga khiến người ta không tin vào mắt mình:

Nữ trang bằng vàng được tìm thấy trong nhà Dmitry Zakharchenko.

Tiền xếp thành cọc.

Phải cần đến rất nhiều bao tải nhỏ và thùng giấy mới chứa hết số tiền mặt trong nhà tham quan vừa “ngã ngựa”.

Những bức tranh quý hiếm treo trên tường nhà.

Trong tủ quần áo cũng trữ rất nhiều tiền.

Bộ sưu tập đồng hồ hạng sang.

Các tủ châu báu được phát hiện.

Chỉ nhìn qua ảnh thôi cũng đã thấy lóa mắt trước những món đồ đắt tiền trong nhà Dmitry Zakharchenko.

99% được cho là thông minh cũng không thể trả lời đúng câu hỏi của người Do Thái này

“Hai người đàn ông cùng leo ra khỏi một ống khói, một người mặt mũi sạch sẽ còn một người lại nhem nhuốc, dính đầy muội than. Ai sẽ là người đi rửa mặt?”.

Có một anh sinh viên thành tích học tập rất tốt, không có môn nào bị dưới điểm A. Anh ta lại vô cùng ham học hỏi, thấy gì hay là muốn học liền. Một ngày nọ, anh ta đọc được vài trang trong cuốn sách Talmud – Trí tuệ của người Do Thái thấy hay quá, bèn quyết định đến tìm một giáo sĩ Do Thái nổi tiếng ở thành phố nơi anh ta sống để xin được giảng dạy thêm.

Trước khi giúp anh sinh viên, giáo sĩ nói, đây là quyển sách sâu sắc nhất về trí tuệ của người Do Thái, do đó ông sẽ thử kiểm tra trí thông minh của anh chàng bằng một câu hỏi, rồi mới quyết định có giúp anh ta nghiên cứu cuốn sách hay không.

Anh sinh viên đồng ý và giáo sĩ đặt câu hỏi:

Anh sinh viên nhanh nhảu đáp:

– Người mặt bẩn sẽ đi rửa mặt! Đây mà cũng được gọi là một câu hỏi ư?

Giáo sĩ thủng thẳng trả lời:

– Sai rồi. Người mặt sạch sẽ đi rửa mặt. Người mặt bẩn nhìn thấy người mặt sạch nên nghĩ mặt mình cũng sạch. Người mặt sạch nhìn người mặt bẩn nghĩ rằng mặt mình cũng bẩn nên anh ta đi rửa mặt.
Anh sinh viên há miệng ngạc nhiên, xin thêm một cơ hội nữa. Giáo sĩ vẫn đưa ra câu hỏi y hệt ban đầu. Lần này, anh sinh viên trả lời: “Không phải vừa mới nói người mặt sạch đi rửa mặt đấy sao!”

Giáo sĩ chỉ cười rồi đáp:

– Cả hai cùng đi rửa mặt. Người mặt sạch nhìn thấy người mặt bẩn, nghĩ mặt mình cũng bẩn nên đi rửa mặt. Sau đó người mặt bẩn thấy người mặt sạch đi, cũng liền đi theo.

Sự thông tuệ của người Do Thái là điều khiến cả thế giới phải ngưỡng mộ.

Anh sinh viên không biết nói năng ra làm sao nữa, bèn năn nỉ xin một câu hỏi khác. Vị giáo sĩ vẫn chỉ hỏi lại câu hỏi ban đầu.
– Trời ơi, rõ ràng nói hai người cùng đi rửa mặt mà!

Giáo sĩ lại lắc đầu, đáp:

– Vẫn chưa đúng. Chẳng ai trong số họ đi rửa mặt cả. Người mặt bẩn nhìn thấy người mặt sạch nên anh ta cũng nghĩ mình không bị nhem nhuốc, nên không đi rửa mặt. Còn người mặt sạch thấy người mặt bẩn không rửa mặt thế thì mình cũng cần gì phải rửa nữa.

Anh sinh viên không còn tin vào tai mình nữa. Tất cả câu trả lời của anh ta đều sai, anh ta cố đấm ăn xôi, năn nỉ giáo sĩ cho anh ta thêm một cơ hội cuối cùng. Giáo sĩ đồng ý và vẫn chỉ hỏi câu hỏi y hệt như cũ. Anh sinh viên tuyệt vọng gào lên:
– Không ai đi rửa mặt cả! Thầy vừa nói thế rồi mà!

Vị giáo sĩ cười ha hả đáp lời:

– Đây là một câu hỏi vô nghĩa, chẳng có lý gì khi hai người cùng chui ra từ một ống khói, lại có người dính bẩn, người sạch sẽ cả!

Bài học rút ra là dù bạn có thông minh đến đâu, nhưng nếu bạn dùng cả đời để theo đuổi những câu hỏi sai lầm, thì cuối cùng câu trả lời cũng chẳng đưa bạn đi đến đâu cả.

Trí thức trẻ/Kênh 14

Trung Quốc bắt nạt láng giềng : Già néo đứt dây

media
Nữ tổng thống Hàn Quốc Park Geun Hye (p) và chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình nhân cuộc gặp tay đôi ngày 05/09/2016 bên lề Thượng Đỉnh G20 ở Hàng Châu (Trung Quốc).mber 5, 2016.Reuters
Cho rằng Mỹ đã bị suy yếu, Trung Quốc đã có một loạt hành vi bức hiếp các láng giềng, đặc biệt là ỷ mạnh hiếp yếu trên Biển Đông. Tuy nhiên, trong bài phân tích « Hành vi bắt nạt khó hiểu của Bắc Kinh » (Beijing’s baffling bullying) đăng trên nguyệt san PacNet của Trung Tâm Nghiên Cứu Chiến Lược và Quốc Tế CSIS ngày 07/09/2016, hai chuyên gia Mỹ Brian Moore và Brad Glosserman cho rằng hành động gây căng thẳng của Trung Quốc đã tạo ra « nhiều vấn đề cho Trung Quốc hơn là những thành công ».
Trung Quốc không phải là bậc thầy chiến lược
Từ lâu nay, người thường coi người Trung Quốc là những nhà hoạch định chính sách rất có chiến lược và phương pháp, là bậc thầy trong điều hành đất nước với tầm nhìn xa trông rộng. Phương Tây và đặc biệt là Mỹ hoàn toàn không sánh được. Đối với nhiều chiến lược gia, hai bên thậm chí không cùng đẳng cấp : Trong khi Trung Quốc chơi cờ vây (phức tạp) thì phương Tây lại chỉ chơi cờ đam (đơn giản).
Đã đến lúc dẹp bỏ suy nghĩ lỗi thời đó. Kể từ khi đánh giá sai về tương quan lực lượng sau cuộc Đại Khủng Hoảng cuối thâp niên 2000 – Trung Quốc cho rằng Mỹ bị suy yếu rất nhiều – Bắc Kinh đã tiến hành một loạt hành vi đối đầu trên Biển Đông và Biển Hoa Đông. Những hành động này đã gây ra nhiều vấn đề hơn là thành công.
Hơn nữa Trung Quốc gia tăng gấp đôi hành vi hung hăng, tung ra một loạt hành động hù dọa và thực hiện một đường lối ngoại giao mạnh tay với các láng giềng. Đấy không hề là biểu hiện của một thiên tài chiến lược hay một người có tầm nhìn, mà thực ra là một cái gì hết sức ngớ ngẩn.
Bắt bí Hàn Quốc, kể cả bằng cách tẩy chay các ngôi sao K-pop
Hai tác giả trước hết nêu lên trường hợp của Hàn Quốc, nước gần đây là đối tượng bị Trung Quốc bắt nạt.
Trước quyết định của Hàn Quốc cho Mỹ triển khai hệ thống phòng thủ tên lửa tầm cao THAAD nhằm đối phó với BắcTriều Tiên, Trung Quốc đã viện đến các công cụ kinh tế và chính trị để tỏ thái độ bất bình của mình. Trung Quốc phản đối bất kỳ một sự hợp tác quốc phòng sâu hơn nào giữa Mỹ và Hàn Quốc, và hệ thống lá chắn tên lửa là trọng tâm của sự bất mãn đó.
Trung Quốc đã ngăn chặn việc nhập những sản phẩm truyền thông từ Hàn Quốc, trong đó có các phim bộ truyền hình nổi tiếng, và nhạc K-pop được biết dưới tên Hallyu. Một bài viết trên Hoàn Cầu Thời Báo, tờ báo có quan điểm cứng rắn, thậm chí còn loan tin là các chương trình có diễn viên ngôi sao Hàn Quốc tham gia sẽ bị ngăn chặn, và việc xuất khẩu văn hóa Hàn Quốc qua Trung Quốc chắc chắn sẽ bị tổn hại nếu Seoul vẫn duy trì quyết định triển khai hệ thống THAAD. Bài báo kết luận một cách đầy hăm dọa : « Chính Hàn Quốc đang tạo nên rắc rối ».
Đối với Hàn Quốc, Bắc Kinh không chỉ giới hạn hành động trong các mối đe dọa kinh tế và đánh vào các ngôi sao nhạc pop Hàn Quốc, mà còn nhắc nhở Seoul về vai trò của Trung Quốc vào những thời điểm quan trọng. Một bài viết trên tờ Nhân Dân Nhật Báo gần đây đã nói rằng « tình hình bán đảo Triều Tiên sẽ đổi khác rất nhiều. Liệu Hàn Quốc thực sự muốn nếm mùi vị đó hay không ? » Nói cách khác, Bắc Kinh tìm cách trừng phạt Seoul chỉ vì Hàn Quốc muốn tự vệ chống lại tên lửa của Bắc Triều Tiên.
Một bài báo Hoa ngữ trên trang thông tin DW News của Đức, khi đưa tin về Hội Nghị Thượng Đỉnh G20, đã nhận xét rằng tổng thống Hàn Quốc Park Geun Hye « quả là một vị khách phiền phức nhất » của nước chủ nhà Trung Quốc. Bài báo trích lời các học giả cho rằng Trung Quốc« phải trừng phạt Hàn Quốc để ngăn không cho các nước khác trong khu vực có những hành động tương tự », theo đúng một câu tục ngữ của Trung Quốc là « giết gà dọa khỉ ».
Bài báo viết tiếp : « Bắc Kinh nên gây áp lực mạnh, không nên ngần ngại để cho bà Park Geun Hye bị lật đổ ». Câu này ám chỉ các tiếng nói đối lập ở Hàn Quốc gần đây đặt ra vấn đề truất phế nữ tổng thống.
Các nhận định trên đây đối lập hẳn với những lời khen ngợi mà bà Park Geun Hye đã nhận được cách đây một năm khi bà thuyết phục Trung Quốc giúp đỡ trong việc xử sự với Bắc Triều Tiên.
Bà Park Geun Hye đã bác bỏ những lời chỉ trích của Trung Quốc và củng cố thêm lập trường của mình về vấn đề THAAD, ghi nhận rằng đó là « một biện pháp tự vệ chống lại các hành động khiêu khích liều lĩnh của Triều Tiên ». Thậm chí chính khách Hàn Quốc đã nêu lên vấn đề truất phế tổng thống, cũng cho rằng những phát biểu của ông « đã bị truyền thông Trung Quốc bóp méo và báo chí Trung Quốc đã trích dẫn lời ông theo ý muốn của họ ».
Hù dọa từ Úc, Anh đến Philippines, Việt Nam
Úc cũng bị Trung Quốc đả kích sau khi bày tỏ lập trường ủng hộ phán quyết của Tòa Trọng Tài Thường Trực La Haye về yêu sách chủ quyền của Trung Quốc ở Biển Đông.
Cũng tờ Hoàn Cầu Thời Báo lại quậy phá trong một bài viết mang tựa « Mèo giấy Úc sẽ học được bài học ». Bài báo gọi Úc là đất nước « thiếu văn minh », gốc gác chỉ là « một nhà tù hải ngoại của Anh Quốc », và bị đô hộ trong « một quá trình đẫm nước mắt của những thổ dân bản địa ».
Bài báo cũng kết luận bằng một lời cảnh báo, khuyên Úc là không nên dấn thân vào Biển Đông, nếu không muốn trở thành « mục tiêu cảnh cáo và tấn công lý tưởng của Trung Quốc ».
Trung Quốc không chỉ nhục mạ các quốc gia và các chính phủ khác, mà còn đưa ra những lời đe dọa tấn công rõ ràng.
Về Biển Đông, hãng tin Anh Reuters đã phỏng vấn bốn nguồn tin Trung Quốc có quan hệ chặt chẽ với giới quân đội và lãnh đạo. Trong số này, một nguồn nói rằng « Quân đội Trung Quốc đã sẵn sàng », trong khi những nguồn khác thì có lời lẽ rất hiếu chiến: « Chúng tôi sẽ nhập cuộc và đánh cho họ hộc máu mũi giống như những gì Đặng Tiểu Bình đã làm với Việt Nam năm 1979 ».
Vào ngày 08/07, bốn ngày trước khi Tòa Trọng Tài ra phán quyết, Trung Quốc đã đe dọa rằng họ có thể « kéo đi hoặc đánh chìm chiếc tàu cũ và giải quyết dứt điểm các bế tắc ». Câu nói này ám chỉ đến chiếc tàu BRP Sierra Madre cũ nát của Philippines mắc cạn tại Bãi Cỏ Mây (Second Thomas Shoal) ở quần đảo Trường Sa (hiện là nơi có lính Philippines trú đóng).
Tác giả bài báo sau đó cảnh báo rằng Trung Quốc « có thể biến đảo Hoàng Nham (tức là bãi cạn Scarborough ở Biển Đông) thành một tiền đồn quân sự » nếu cảm thấy cần phải làm.
Đáp trả lại quyết định của nữ thủ tướng Anh Theresa May tạm dừng đề án nhà máy điện hạt nhân Hinkley Point tại Anh Quốc trong đó Trung Quốc có 30% cổ phần, Tân Hoa Xã đe dọa rằng quan hệ Trung- Anh mà nhiều người cho rằng đang ở « thời kỳ vàng son », có thể trở thành nguội lạnh.
Trong một bài báo khác, Tân Hoa Xã cũng tuyên bố rằng bất kỳ một sự gián đoạn nào (của dự án Hinkley Point) « chắc chắn sẽ là một vết nhơ tới uy tín của Anh Quốc là một nền kinh tế mở, và có thể làm nản lòng các nhà đầu tư Trung Quốc và nước khác tìm đến Anh trong tương lai ».
Đã qua rồi thời kỳ nhẫn nhịn kiểu Đặng Tiểu Bình ? Vì sao ?
Theo hai nhà nghiên cứu Mỹ, các tuyên bố trắng trợn và ngày càng hung hăng từ Bắc Kinh đã thay đổi hoàn toàn so với đường lối ngoại giao « bình tĩnh ứng phó » và « tránh khoa trương » thời Đặng Tiểu Bình. Có một số giải thích cho cách hành xử của Bắc Kinh hiện nay.
Một là các quan chức Trung Quốc thực sự tin rằng so sánh lực lượng trong khu vực đã thay đổi và Trung Quốc hiện ở trong thế thượng phong và sửa chữa những sai lầm của lịch sử. Nói ngắn gọn thì giới hoạch định chính sách đối ngoại có thể là đã thực sự tin rằng lời chỉ dẫn của Đặng Tiểu Bình đã không còn áp dụng được cho Trung Quốc ngày nay.
Cách giải thích thứ hai nhấn mạnh đến chủ nghĩa dân tộc cực đoan đang ngày càng lộ rõ ở khắp Trung Quốc. Phản ứng dữ dội sau sự kiện năm 1999 khi Mỹ dội bom xuống đại sứ quán Trung Quốc ở Beograd (thủ đô Serbia) và vụ tranh chấp quần đảo Điếu Ngư/Senkaku với Nhật Bản năm 2012, đã cảnh báo lãnh đạo Trung Quốc về cái giá chính trị phải trả cho việc thiếu nhiệt tình bảo vệ lợi ích và hình ảnh của Trung Quốc. Nhận thức này càng thêm gay gắt trong một thời kỳ suy thoái kinh tế.
Khả năng thứ ba là Trung Quốc nghĩ rằng gây áp lực sẽ đem lại kết quả. Suy cho cùng, bất chấp những lời lẽ cứng rắn, tổng thống Philippines Rodrigo Duterte đã nói rằng ông sẽ đàm phán song phương với Trung Quốc trong vòng một năm, cũng như hứa là không nêu vấn đề phán quyết quốc tế trong suốt cuộc họp của ASEAN tại Lào trong tháng 9 này.
Vào ngày 24/08, ngoại trưởng Trung Quốc và Nhật Bản đã đồng ý giảm căng thẳng ở Biển Hoa Đông, mở đường cho cuộc gặp giữa ông Tập Cận Bình và ông Shinzo Abe bên lề hội nghị thượng đỉnh G20 diễn ra tại Hàng Châu, Trung Quốc.
Cũng trong logic đó, Bắc Kinh đã thấy rằng cần nhắc nhở các nước khác là chống lại mong muốn của Trung Quốc sẽ mang tới hậu quả không hay. Lời đe dọa của Trung Quốc là bằng chứng cho thấy Bắc Kinh cần chứng tỏ rằng họ không phải là một con hổ giấy và cần duy trì những nước nhỏ ủng hộ Trung Quốc trong khuôn phép.
Chủ trương bắt nạt không hiệu quả
Tuy nhiên, theo hai tác giả bài phân tích trên Pacnet, thái độ hù dọa của Trung Quốc không thấy có kết quả. Không có dấu hiệu nào cho thấy là lập trường của Nhật Bản trong các tranh chấp với Trung Quốc đã bớt cứng rắn, còn áp lực đối với Hàn Quốc và Úc đã phản tác dụng.
Trong tháng 9 này, Hàn Quốc đã đạt được thỏa thuận mua hệ thống Aegis Baseline 9 trang bị cho ba khu trục hạm Hàn Quốc và cung cấp hệ thống radar di động giúp tăng cường hiệu năng của hệ thống phòng thủ tên lửa THAAD.
Úc đã quyết định đình chỉ việc bán mạng lưới năng lượng Ausgrid, lưới điện lớn nhất nước này, cho hai công ty Trung Quốc, vì quan ngại trước vấn đề an ninh quốc gia. Động thái này của Úc đã khiến quan hệ hai nước căng thẳng thêm.
Ngoài ra, còn có thể kể đến những phản ứng chống Trung Quốc khắp châu Á, và những tiếng nói ngày càng lớn yêu cầu siết chặt quan hệ an ninh giữa Mỹ với các chính phủ trong khu vực…

Yên Bái, Trịnh Xuân Thanh, và sự sa lầy của TBT Trọng

Người Việt

Phạm Chí Dũng

Dù gì, chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” của Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đã nâng bản lĩnh của ông lên một bậc khiêm tốn so với cung cách “giáo làng” cùng não trạng bị coi là ủy mị vào thời gian trước đại hội 12.

Gần ba tháng sau khi phát lệnh “việc cần làm ngay,” có thể nhận thấy sắc diện và khẩu khí của ông có phần đanh rắn và dày dạn thủ thuật hơn, cùng một quyết tâm “đập chuột giữ bình” chưa có gì thay đổi.

“Có những việc làm có lẽ chưa nói ra đâu, các bác cứ chờ. Đang điều tra, chuẩn bị, nói ra thì lộ hết, chúng nó chạy. Phải làm đúng luật pháp, chứ cứ tạo dư luận, gây sức ép, mai kia xử ít thì bảo nương nhẹ, xử nặng lại bảo oan sai,” một trong số ít phát ngôn công khai và có phần tự tin của ông Nguyễn Phú Trọng, cũng là một đại biểu Quốc Hội, trong cuộc tiếp xúc với cử tri quận Ba Đình ở Hà Nội trong thời gian qua mà có thể toát lộ phần nào tâm thế của nhân vật đầu não đang có xu hướng tập quyền này.

Nhiều người hiểu là ông Trọng muốn ám chỉ đến ai, hoặc những ai. Trịnh Xuân Thanh là cái tên đầu tiên, và như ông Trọng hàm ý, mới chỉ là “một ví dụ.”

Trước Lễ Quốc Khánh 2 Tháng Chín, giới dư luận viên và những chuyên gia phục vụ cho phe đảng ồn ào tung hứng: “Thấy chưa, Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng có nói đùa đâu, mà nói là làm!”

Trừ những “ví dụ” khác hoàn toàn nằm ngoài đường ray của ông Trọng: Thảm sát Yên Bái và Trịnh Xuân Thanh “biến mất.”

Nạn cát cứ sứ quân đang lan rộng?

Bất chấp những thông báo mang tính một chiều của các cơ quan công an và tuyên giáo, hai chi tiết không thể giải thích được trong và sau vụ Yên Bái là vì sao người bị công an gần như xem là hung thủ – ông Đỗ Cường Minh – lại tự sát với cái cách bắn từ gáy mình, và tại sao cả ba nhân vật tử vong đều được chôn cất quá vội vã mà dường như chẳng cần tuân thủ những nguyên tắc phải có của khoa học hình sự về điều tra đường đạn và của pháp y về khám nghiệm tử thi?

Một câu hỏi nữa mà dư luận vỉa hè cũng đang ồn ào: Liệu vụ Yên Bái chỉ thuần túy là cuộc khủng hoảng nội bộ của tỉnh này, hay còn liên quan đến những bí ẩn nào đó ở Quân Khu 2?

Vì nếu có liên đới với Quân Khu 2 và cái chết chỉ 11 ngày trước khi xảy ra vụ thảm sát Yên Bái của Thiếu Tướng Lê Xuân Duy, vẫn bị đảng tặng cho chức danh “Phụ trách tư lệnh Quân Khu 2” chứ không phải “Tư lệnh Quân Khu 2” cho đến khi từ trần, phạm vi và tính chất vụ Yên Bái sẽ ghê gớm hơn nhiều, mà có khi đó là “chuyện của mấy anh Bộ Chính Trị” như một số quan chức thì thầm.

Nếu vụ Yên Bái được khuấy động và trở thành nỗi lo chung của đảng về thực trạng và tương lai cát cứ sứ quân – mối lo sợ có thể là lớn nhất của đảng hiện thời – bầu không khí tung hứng về “chống tham nhũng” của Tổng Bí Thư Trọng chắc chắn sẽ bị pha loãng đáng kể.

Mất đầu mối Trịnh Xuân Thanh?

Trong khi vụ Yên Bái còn lâu mới chìm lắng, chỉ ít ngày sau Lễ Quốc Khánh, báo chí nhà nước một lần nữa tỉnh ngủ với thông tin ông Trịnh Xuân Thanh làm đơn ra đảng, còn mạng xã hội sôi trào với cả tin này lẫn tin ông Thanh có khả năng đã đào tẩu ra nước ngoài.

Thông tin trên phát ra vào ngày 7 Tháng Chín. Nhưng trước đó hai ngày, bất thần xuất hiện tin về ông Dương Chí Dũng, một phạm nhân đình đám về tham nhũng đang thụ án trong trại giam của Bộ Công An, “bất ngờ chết trong tù.”

Cần chú ý là tin tức về Trịnh Xuân Thanh ra đảng đã xuất hiện trên mạng xã hội trước, sau đó được nhiều tờ báo nhà nước xác nhận. Tuy nhiên, báo nhà nước không đăng tải một bản báo cáo của ông Trịnh Xuân Thanh gửi cho Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương Đảng, trong lúc mạng xã hội lại nhận được một nguồn gửi nặc danh báo cáo này và cho đăng phát rộng rãi.

Bản báo cáo của ông Trịnh Xuân Thanh được phát trên mạng xã hội có hai nội dung rất đáng chú ý: Ông xin ra khỏi đảng là “vì không tin vào sự chỉ đạo của đồng chí tổng bí thư,” tức là ông Nguyễn Phú Trọng, và cho biết thêm rằng “để đảm bảo an toàn cho bản thân, tôi đã xin nghỉ phép để đi chữa bệnh ở nước ngoài.”

Trước khi xuất hiện báo cáo trên của ông Thanh, báo Thanh Niên tường thuật rằng ông Thanh đã gọi điện thoại cho phóng viên báo này để bộc lộ phản ứng về một số vấn đề mà theo ông, các cơ quan kiểm tra đảng đã kết luận sai về ông. Tuy nhiên, khi phóng viên hỏi ông Thanh đang ở đâu thì ông không cho biết, mà chỉ nói ông đang điều trị bệnh gout.

Hành động gọi điện cho phóng viên đã cho thấy ít nhất một hàm ý: Nếu ông Trịnh Xuân Thanh thực sự bị công an bộ bắt giữ hoặc bị câu lưu ở một nơi nào đó như đồn đoán trước đó thì đã rất khó có thể gọi điện thoại thoải mái ra ngoài như thế. Biểu hiện này cũng dẫn đến một giả thiết được nhiều người tin là có thể ông Thanh chưa bị bắt giữ hoặc bị câu lưu, mà đang “ngoài vòng pháp luật.”

Tuy chưa thể kết luận được bản báo cáo xin ra khỏi đảng ký tên Trịnh Xuân Thanh là xác thực hay không, người ta vẫn có thể liên hệ lại một báo cáo dài đến chín trang ký tên Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng gửi cho trang Ba Sàm chỉ vài tháng trước khi đại hội 12 của đảng cầm quyền diễn ra, trong đó giải trình 12 điểm. Báo cáo này đã gây sôi động dư luận và sau đó được nhiều nguồn tin xác nhận là báo cáo thực chứ không phải giả mạo.

Nếu bản báo báo ký tên Trịnh Xuân Thanh được gửi cho một số trang mạng xã hội và đăng tải vào ngày 7 Tháng Chín là thật, điều này xác nhận rằng ông Thanh nhiều khả năng hiện ở một chỗ đủ an toàn để chủ động viết thư, gọi điện thoại và phản ứng với Tổng Bí Thư Trọng, người muốn bắt ông. Nơi an toàn đó thường phải là ở nước ngoài.

Và nếu quả ông Trịnh Xuân Thanh đã trốn ra nước ngoài, một vụ Dương Chí Dũng đào tẩu sang Cambodia vào năm 2012 có khả năng tái hiện. Và nếu trước đây ông Dũng khai đã được một quan chức cao cấp lộ tin về “sắp bị bắt” nên đã có đủ thời gian trốn thoát, thì với ông Trịnh Xuân Thanh, liệu kịch bản “bắn tin” có hay không, và nếu có thì xảy ra như thế nào?

Chỉ biết rằng, nhiều khả năng ông Thanh không còn nằm trong tay ông Trọng, không còn là một phi vụ “dễ như thò tay vào túi” mà ông Trọng có thể dùng để “nhân điển hình tiên tiến” cho công cuộc được coi là “chống tham nhũng” mà ông đang khởi sự, và do đó cũng đang tước đi một điểm hết sức quý giá mà ông muốn vớt vát lại uy tín của ông và của đảng trong “quần chúng và cán bộ đảng viên.”

Tiếp sau hàng loạt vụ bê bối trong đảng mà gần nhất là vụ quan chức bắn nhau (hoặc “cả ba bị bắn”) ở Yên Bái, đảng đang phải đối mặt với một “scandal” lớn trong nội bộ mang tên Trịnh Xuân Thanh. Nếu quả ông Thanh đã trốn ra nước ngoài hoặc đang ẩn nấp đâu đó trong nước, một chiến dịch điều tra cấp tốc và rộng lớn sẽ phải được đảng tiến hành để truy tìm ông, trong đó sẽ phải đặc biệt truy xét xem ai, những ai, cơ quan nào đã có thể tiết lộ tin cho ông Thanh bỏ trốn, hoặc thậm chí còn giúp cho ông Thanh bỏ trốn.

Chưa kể vụ đào tẩu trên liệu có mối liên đới nào với “cái chết bất ngờ trong trại giam” của phạm nhân Dương Chí Dũng.

Vấp đá

Gần đây, báo chí nhà nước đăng một ý kiến đáng chú ý từ “một đồng chí cao cấp cách mạng lão thành” đề nghị với Tổng Bí Thư Trọng là “đánh rắn phải đánh dập đầu,” tuy không nói rõ là “rắn” nào.

Nhưng một số dư luận đang suy đoán rằng cấp trên trực tiếp của ông Trịnh Xuân Thanh là ông Vũ Huy Hoàng, cựu bộ trưởng Bộ Công Thương. Còn cấp trên trực tiếp thời ông Vũ Huy Hoàng làm bộ trưởng lại là cựu Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, nhân vật được xem là “bố già” trong rất nhiều phi vụ.

Nếu không xảy ra sự cố “biến mất” của Trịnh Xuân Thanh, logic nối tiếp sau ông Thanh là ông Hoàng, để sau ông Hoàng có thể là ông Dũng, nhân vật mà ông Nguyễn Phú Trọng dù đã “kết quả” nhưng chưa thể “kết thúc.” Trong thời gian qua, đã có những tín hiệu một nhóm quyền lực – lợi ích nào đó muốn nhân đà chính sách “đả hổ diệt ruồi” của Tổng Bí Thư Trọng để tổ chức tập kích vào hai cứ điểm của bà Nguyễn Thanh Phượng, con gái ông Nguyễn Tấn Dũng. Đó là Mỏ Núi Pháo và hãng MobiFone.

Tuy nhiên, nhiều người lại nghi ngờ vào bản lĩnh thực sự của “ông giáo làng,” dù rằng với kết quả mỹ mãn tại đại hội 12, chẳng còn quá nhiều người mang cái tên “lú” ra để chế giễu tổng bí thư nữa.

Cũng như việc đảm nhiệm chức vụ bí thư quân ủy trung ương mà chưa kinh qua một trận đánh nào, Tổng Bí Thư Trọng chưa thể hiện được dấu ấn gì trong suốt chiều dài làm người đứng đầu đảng, dù việc phát ngôn chống tham nhũng của ông là không ít.

Với tư cách là một “tổng bí thư tháp ngà,” ông Trọng dù được một số người cho là trong sạch nhưng cuộc chiến đấu của ông đa phần có thể là đơn độc, trong vòng vây của rất nhiều nhóm quyền lực và tài phiệt cả cũ lẫn mới, cùng mối xen cài chằng chịt giữa phạm trù tiền bạc với không loại trừ cả những người thân cận với ông.

Mới đây, lại có thông tin ngoài lề cho rằng hai vụ Núi Pháo và MobiFone đã được “kết quả” với một trao đổi lợi ích đáng kể, và tiến trình thanh tra hoặc điều tra của các cơ quan chức năng đối với những sự việc này sẽ chỉ diễn ra một cách hình thức. Nếu thông tin này là đúng, không biết Tổng Bí Thư Trọng có hài lòng hay sẽ phản ứng theo một cách riêng và hết sức “nội bộ” của ông?

Sau ba tháng phát lệnh “việc cần làm ngay” với một trong những mong nguyện muốn trở thành “Nguyễn Văn Linh thứ hai,” giờ đây đang xuất hiện những dấu hiệu chiến dịch “đả hổ diệt ruồi” của Tổng Bí Thư Trọng vấp đá khiến nguy cơ thất bại đang hiện ra.

Vô hình trung, những đối thủ đã lộ mặt và chưa lộ mặt của ông Trọng sẽ dễ thở hơn và có thể có thời gian để chuẩn bị đối phó, thậm chí còn có thể tổ chức một đợt phản công không tệ đối với ông Trọng và ê kíp của ông.

Đã phát ra những tín hiệu về cuộc phản công ấy…

Hãy thử tưởng tượng, nếu ông Trịnh Xuân Thanh không thèm trốn ra nước ngoài mà vẫn ung dung ẩn mặt tại một nơi nào đó trong nước và còn ngang nhiên thách thức quyền lực của đảng bằng việc gọi điện thoại và viết thư gửi qua bưu điện lẫn tung lên mạng xã hội, hẳn phải có một thế lực đủ mạnh “bảo kê” cho ông. Và nếu giả thiết này có lý thì Tổng Bí Thư Trọng đang phải đối mặt với một hiểm họa ghê gớm ngay trong lòng đảng.

Ông Trọng phải làm gì đây?

Trần Đại Quang trong bàn cờ đuổi muỗi đập ruồi của Nguyễn Phú Trọng

Dân Làm Báo

Vũ Đông Hà

Đã có chỉ dấu tấn công vào Trần Đại Quang…

Trong cuộc khai pháo bắn vào Vũ Huy Hoàng và Trịnh Xuân Thanh để mở đường tổng tấn công vào phe ba X, trong nhóm tứ trụ, ngoài Nguyễn Phú Trọng là tổng tư lệnh đả muỗi đập ruồi, thì Nguyễn Xuân Phúc, Nguyễn Thị Kim Ngân đều lên tiếng vuốt đuôi đảng trưởng. Chỉ riêng Trần Đại Quang là im hơi kín tiếng. Vậy thì ông chủ tịch nước của đảng này đang là đồng chí cùng bọn hay là đồng rận khác nhóm với Nguyễn Phú Trọng?

Chuyện con ruồi Trịnh Xuân Thanh còn nhỏ hơn con ruồi Tân Hiệp Phát mà ngày qua đêm lại ngài tổng vẫn bí và lù trong việc dứt điểm. Do đó, nhân dịp kỷ niệm cướp chính quyền, một quân “nguyên” chức bự ngày xưa là Trương Tấn Sang đã phải cầm cờ phất thêm sức đập ruồi cho Nguyễn Phú Trọng với bài viết Gánh nặng trách nhiệm trước lịch sử và tương lai.” (1)

Tư Sang rào trước đón sau nhưng cuối cùng cũng lộ rõ ý đồ: gánh nặng trách nhiệm trước lịch sử và tương lai là phải dập cho được phe nhóm Nguyễn Tấn Dũng vẫn còn lắm tiền và quyền.

Trần Đại Quang nhân ngày này cũng viết một bài thật dài (2). Nhưng khác với nguyên chủ tịch nước – móm méo ủng hộ tổng Trọng truy cùng đuổi tận đám “tư bản thân hữu”, “lợi ích nhóm”, “sân sau của gia đình” ở trong đảng… thì chủ tịch Quang kêu gọi đảng ta đại đoàn kết và không đá động gì đến những nỗ lực “cần làm ngay” của tổng bí.

Rõ ràng là Trần Đại Quang là đồng bọn (BCT) nhưng không là đồng chí với Nguyễn Phú Trọng.

Vấn đề còn căng hơn nếu đi ngược thời gian chỉ vài tuần để nhìn về một sự kiện liên quan đến Trần Đại Quang. Đó là Thông báo Kết luận của Ban Bí thư về việc xác định tuổi của đảng viên (3)

Ngày 17/8, Phạm Minh Chính, Trưởng ban Tổ chức Trung ương ký ban hành văn bản 13-TB/TW đặt vấn đề cán bộ đảng viên khai lại tuổi và quyết định không xem xét tuổi mà đảng viên đã điều chỉnh nhưng sẽ dựa vào tuổi của đảng viên đã khai trong hồ sơ gốc lý lịch đảng viên khi vào đảng.

Quyết định này là một “nguy cơ nghiêm trọng” cho con đường hoạn lộ của Trần Đại Quang. Xuất phát từ Ban Bí thư, đây được xem là ý đồ loại trừ cơ hội Trần Đại Quang, có thể là con bài phe phái đưa ra tranh ghế Tổng bí thư, dự trù sẽ được Trọng trao lại cho Đinh Thế Huynh nếu Trọng rời ghế đảng trưởng giữa nhiệm kỳ như đã hứa hẹn trong đại hội đảng 12.

Theo bản tóm tắt tiểu sử đăng tải trên VOV thì Trần Đại Quang sinh năm 1956 (4):

h1

Tương tự như bản tóm tắt ghi trên Cổng Thông tin điện tử của Chính phủ (5):

h1

Điểm cần ghi nhận là dựa vào tiểu sử này thì Trần Đại Quang lúc mới:

– 15 tuổi 9 tháng đã là học viên trường Cảnh sát Nhân Dân;
– 16 tuổi đã là học viên trường Văn hoá Ngoại ngữ của Bộ Nội vụ.
– 19 tuổi đã là cán bộ Cục Bảo vệ chính trị của Bộ Nội vụ.

Thật ra, Trần Đại Quang sinh năm 1950 với những chứng tích trên giấy tờ như sau:

h1

h1

h1

Tuy nhiên, Trần Đại Quang đã “điều chỉnh” ngày sinh của mình từ 1950 thành 1956 qua văn bản chứng nhận của chủ tịch tỉnh Ninh Bình lúc ấy là ông Đinh Văn Hùng:

h1

Với những chứng tích này thì Trần Đại Quang đáng lẽ phải nằm trong danh sách “những người sinh từ năm 1956 trở về trước sẽ phải ra đi” vào thời điểm đại hội 12 chứ đừng nói gì việc được vào ngồi ghế Chủ tịch nước.

Do đó, kết luận của Ban Bí thư về việc xác định tuổi của đảng viên với văn bản 13-TB/TW là một phát súng chỉ thiên mới từ tiền đồn Nguyễn Phú Trọng bắn lên trời nhưng có đường cong bay xuống đầu Trần Đại Quang.

Từ Yên Bái sang đến Trịnh Xuân Thanh rồi sẽ đến Trần Đại Quang. Để xem tình trạng “đập chuột bể bình rồi” (6) của Nguyễn Phú Trọng sẽ đi về đâu…

_____________