7 lý do vật chất không mang đến hạnh phúc

Cảm thấy thất vọng? Câu trả lời không phải là có nhiều đồ dùng hơn. Nếu bạn muốn được hạnh phúc, hãy dùng tiền để trải nghiệm (chứ đừng dùng để mua đồ đạc). Dưới đây là 7 lý do vì sao vật chất sẽ không mang đến hạnh phúc.

1. Hứng thú rồi sẽ giảm dầnCó đồ mới sẽ mang đến sự hài lòng nhất thời, chắc chắn rồi, nhưng hạnh phúc lâu dài? Không hẳn đâu. Sở hữu mẫu iPhone mới nhất có thể sẽ rất tuyệt, nhưng hãy yên tâm rằng thậm chí mẫu mới hơn (và tốt hơn) sẽ ra mắt. Rồi những thứ mà bạn sở hữu sẽ luôn có những mẫu khác tốt hơn, vì vậy hãy bỏ nhu cầu phải có thứ mới-nhất-và-tốt-nhất-đi và bạn sẽ hạnh phúc với những gì mà mình có.

2. Nó sẽ làm bạn phân tâm khỏi những thứ thật sự quan trọng

Theo đuổi vật chất sẽ khiến bạn phân tâm khỏi một thứ quan trọng: theo đuổi mục tiêu. Có thể khá khó để giữ được hứng thú với mục tiêu của mình khi mà thành công đòi hỏi sự kiên nhẫn (thứ ngược lại với sự thỏa mãn tạm thời mà vật chất mang đến cho bạn). Nhưng bạn có nghĩ rằng đạt được một mục tiêu có ý nghĩa với mình sẽ khiến bạn hạnh phúc hơn việc có một đống đồ đạc rồi khiến bạn cảm thấy trống rỗng trước khi có thể nhận ra điều đó không?

3. Có càng nhiều, khao khát càng cao

Bạn đã từng chú ý rằng con nít có thể mở quà, nhìn một thoáng và rồi ném nó sang bên cạnh không hề chần chừ để mở món quà khác không? Hành động này minh họa cho chuyện sẽ diễn ra nếu bạn say mê những thỏa mãn nhất thời đi kèm với vật chất. Cho dù bạn có nhiều bao nhiêu đi nữa, bạn vẫn sẽ cảm thấy không đủ. Đó là bởi vì bạn đang cố bổ khuyết khoảng trống rỗng về cảm xúc bằng một thứ vật chất.

4. Bạn hầu như không thể dùng hết đồ đạc được

Có nhiều đồ đạc thì hay ho gì nếu như bạn không thật sự dùng hết chúng? Mớ phim mà bạn không xem, sách mà bạn không đọc và quần áo mà bạn không mặc có thể mang tặng cho bạn bè, bán cho cửa hàng mua bán đồ cũ hay đóng góp cho từ thiện. Nếu không sử dụng nó, có lẽ bạn cũng nên làm ra tiền (hoặc khiến người khác vui vẻ) với nó.

5. Ít đồ hơn = ít bừa bộn hơn = ít stress hơn

Một ngôi nhà ngăn nắp sẽ khiến bạn cảm thấy gọn gàng và hạnh phúc. Điều này không có nghĩa là bạn cần bỏ hết những món đồ từng dùng hay làm những chuyện khác quyết liệt hơn, nhưng không thể phủ nhận rằng sống trong ngôi nhà bừa bộn sẽ khiến bạn cảm thấy rất stress. Hãy đối mặt với sự thật rằng: Bạn luôn có nhiều hơn mà bạn có thể cần. Nếu một tên trộm lẻn vào nhà và chôm đi món đồ nào đó (trừ khi là thứ quá hiển nhiên hay quá mắc), thì chưa chắc bạn sẽ nhận ra nó đã bị trộm. Đừng ngần ngại mà hãy bỏ những thứ không thiết đi. Vài tuần sau, hãy bắt đầu từ từ dọn dẹp nhà cửa và hỏi bản thân rằng: ‘ Mình có thứ nào có chức năng giống cái này, mà tốt hơn không?’ Và nếu câu trả lời là ‘Có’, hãy bỏ nó đi.

6. Có nhiều hơn chưa chắc đã tốt hơn

Nghiên cứu trong tờ báo về Tâm lý học đã nhận ra rằng có nhiều hơn chưa chắc đã tốt hơn (ngược lại còn tệ hơn!). Sao có thể như thế? Những người giàu đã quên làm thế nào để tận hưởng cuộc sống. Tận hưởng là một khả năng mở ra những trải nghiệm cảm xúc tích cực. Ví dụ như, một kỳ nghỉ sẽ có ba giai đoạn:

  • Hứng thú trước khi đi (nói với đồng nghiệp về việc bạn đã phấn khởi đến mức nào, và rất trông chờ được đặt chân lên bờ cát)
  • Bản thân kỳ nghỉ
  • Hồi ức sau kỳ nghỉ (lại nói về bạn đã vui vẻ đến mức nào, chụp một mớ hình và chia sẻ với bạn bè)

Có thể sống trong một cuộc sống xa hoa dường như khiến việc tận hưởng những thứ nhỏ bé khó hơn. Hãy chậm lại, sống cuộc sống hiện tại và tận hưởng mọi trải nghiệm tích cực để có những nụ cười lâu dài hơn.

7. Không thể mua hạnh phúc ở cửa hàng

Hạnh phúc không phải là một thứ hiện hữu mà bạn có thể mua nó giảm giá vào ngày Thứ sáu tăm tối được. Nếu bạn muốn mua thứ gì đó có thể mang đến hạnh phúc, hãy dùng tiền để trải nghiệm (không phải là vật chất). Niềm vui khi mua đồ sẽ phai dần theo thời gian, khi mà bạn đã quen với việc có nó rồi (ví dụ như khi nó không còn ‘lấp lánh’ và ‘mới mẻ’ nữa). Nhưng dùng tiền để trải nghiệm sẽ giúp bạn đến gần những người mà mình yêu thương hơn, và mang đến cho bạn những ký ức tuyệt đẹp mà cả đời bạn sẽ nhớ mãi.

Theo TÂM LÝ HỌC TỘI PHẠM

Viên chức bắn nhau là chuyện nhỏ, nhân tâm mới là chuyện lớn

Người Việt

Ông Đỗ Cường Minh – thủ phạm vụ án mạng Yên Bái nhưng được nhiều facebooker cám ơn và xem như “anh hùng”. (Hình: Kiểm lâm Yên Bái)

YÊN BÁI – Phản ứng của dân chúng trước vụ Chi cục trưởng Chi cục Kiểm lâm bắn Bí thư và Trưởng Ban Tổ chức Tỉnh ủy Yên Bái đáng quan tâm hơn bản thân sự kiện này.

Ngày 18 tháng 8, khoảng một tiếng trước khi khai mạc kỳ họp của Hội đồng nhân dân tỉnh Yên Bái, ông Đỗ Cường Minh – Chi cục trưởng Chi cục Kiểm lâm tỉnh Yên Bái đến trụ sở tỉnh ủy xin gặp ông Phạm Duy Cường, Bí thư tỉnh. Sau đó, ông Minh bắn gục ông Cường và qua phòng ông Ngô Ngọc Tuấn, Trưởng Ban Tổ chức Tỉnh ủy kiêm Chủ tịch Hội đồng nhân dân tỉnh, bắn luôn ông này rồi tự sát.

Trưa 18 tháng 8, tin chính thức cho biết, cả ba: thủ phạm và nạn nhân đều đã thiệt mạng.

Tại cuộc họp báo vào chiều 18 tháng 8, ông Đặng Trần Chiêu, Giám đốc Công an tỉnh Yên Bái cho biết, chưa tìm thấy thư tuyệt mạng hoặc bất kỳ tài liệu nào cho thấy vì sao ông Minh lại làm như vậy. Cũng theo lời ông Chiêu, công an tìm thấy mỗi phòng trong hai phòng làm việc là hiện trường vụ án mạng bốn vỏ đạn. Trên đường di chuyển từ phòng ông Cường qua phòng ông Tuấn, ông Minh còn chào hỏi các cán bộ làm việc trong Tỉnh ủy Yên Bái mà ông gặp.

Cũng tại cuộc họp báo, bà Phạm Thị Thanh Trà, Chủ tịch tỉnh Yên Bái, cho biết, ông Minh – người bắn hạ Bí thư và Trưởng Ban Tổ chức Tỉnh ủy kiêm Chủ tịch Hội đồng nhân dân tỉnh là một “một người hiền lành, sống rất hòa đồng, luôn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ được giao và là con một cựu lãnh đạo tỉnh”.

Sự kiện vừa kể được tờ Pháp Luật Việt Nam loan báo lúc 8 giờ 30 sáng và chỉ cho biết nạn nhân là hai viên chức lãnh đạo tỉnh Yên Bái chứ không nêu tên và chức vụ cụ thể. Chừng 30 phút sau thì tờ Pháp Luật Việt Nam tự ý đục bỏ tin về vụ án mạng khỏi trang web của mình.

Những facebooker đang làm việc tại nhiều tờ báo ở Việt Nam hoặc trực tiếp, hoặc gián tiếp đề cập đến việc báo giới bị cấm loan báo sự kiện này. Thậm chí, một nhà báo tỏ ra hết sức ngán ngẩm khi viết trên trang facebook của anh ta là hãy chờ thông tin chi tiết về sự kiện qua… BBC!

Tuy nhiên chính quyền Việt Nam chỉ cấm được hệ thống truyền thông thuộc mình loan tin chứ không thể ngăn được người dùng Internet chuyển tin cho nhau. Chính người dùng Internet tại Việt Nam công bố ông Minh là con rể cựu Bí thư tỉnh Yên Bái và nạn nhân  là Bí thư và Trưởng Ban Tổ chức Tỉnh ủy kiêm Chủ tịch Hội đồng nhân dân tỉnh Yên Bái.

Đáng ngạc nhiên là trong hàng ngàn người tham gia chuyển tin về một vụ án mạng có đến ba người chết, không có bất kỳ ai bày tỏ sự phẫn nộ với thủ phạm và thương cảm các nạn nhân!

Đa số người dùng facebook tỏ ra rất thích thú với việc ai đó gọi ông Đỗ Cường Minh là “xạ thủ” và nhấn mạnh rằng, “thành tích” của ông Minh có giá trị hơn nhiều so với thành tích của xạ thủ Hoàng Xuân Vinh – người vừa giúp Việt Nam có huy chương vàng và huy chương bạc Olympic đầu tiên tại Olympic Rio 2016.

Bởi lúc đầu tin do tờ Pháp Luật Việt Nam loan và tự ý đục bỏ khỏi trang web của mình viết rằng, sự kiện xảy ra trong cuộc họp Hội đồng nhân dân tỉnh Yên Bái nên có hàng chục người công khai lấy làm tiếc về việc “không có thành viên nào của Bộ Chính trị Đảng CSVN” tham gia cuộc họp này. Chỉ trong vòng một giờ, một trong những ý kiến kiểu này nhận được 467 “likes”.

Những nhận định và những bình luận về án mạng Yên Bái chỉ xoay quanh hai nguyên nhân, băng thất thế dùng súng triệt hạ băng thắng thế và ăn chia không sòng phẳng…

Không có thương cảm và cũng rất thản nhiên, không có lo ngại. Trong khi một số người hoan hỉ vì “chúng nó bắt đầu bắn nhau” thì một số người cám ơn, bày tỏ sự kính trọng ông Minh, xem ông như “anh hùng” vì đã bắn thẳng và bắn trúng “hai thằng”. Chưa bao giờ sự khinh miệt và căm giận chính quyền Việt Nam cũng như các viên chức chính quyền bộc lộ một cách công khai và rõ ràng như vụ án mạng Yên Bái. Kể cả nơi những facebooker trước giờ không màng đến chính trị.

Đó có lẽ cũng là lý do chính khiến buổi trưa, Thông tấn xã Việt Nam chính thức đưa tin về vụ án mạng và hệ thống truyền thông Việt Nam đồng loạt theo sau. Chính quyền tỉnh Yên Bái loan báo sẽ họp báo.

Một facebooker làm việc cho một nhật báo than: Lệnh cấm đưa tin vụ giết người trong “Phủ Tổng đốc” Yên Bái đã được gỡ bỏ. Các báo đang cạnh tranh khốc liệt với nhau. Trong khi chính quyền Yên Bái đang tổ chức họp báo thì một tờ báo điện tử nhanh nhảu chơi cái tít rất kêu: “Người bắn Bí thư và Chủ tịch Hội đồng nhân dân tỉnh Yên Bái là ai?” nhưng đọc hết bài cũng chỉ có cái tên mà ai cũng đã biết. Từ đây đến mai chắc sẽ có thêm nhiều cái tít “bá cháy bọ chét” xuất hiện trên mặt báo, đại loại như: “Sát thủ là rể của quan lớn nào?”, hay “Mâu thuẫn nào dẫn đến án mạng?”, “Tại sao bắn lúc 8 giờ sáng mà không bắn lúc 5 giờ chiều?”. Hoặc thế này: “Tại sao đồng chí ấy phải tự sát sau khi bắn chết cấp trên?”. Báo nào độc đáo hơn sẽ rút tít: “Làm thế nào để các đồng chí không còn bắn nhau?”… Rất thú vị khi tin tức chính trị được xả cảng trên mặt bằng chung đang bị lá cải hóa của báo chí Việt Nam! Mời bà con mặc sức đón xem…

Theo khuynh hướng đó, những nhận định kiểu như: Đây là án mạng lớn nhất từ trước đến nay trong nội bộ Đảng CSVN… cũng bắt đầu xuất hiện! (G.Đ)

YÊN BÁI VÀ PHÁT SÚNG ĐƯỢC BÁO TRƯỚC?

FB Ben Nguyen

Cuối năm 2014, chúng tôi thực hiện series điều tra “Bản Danh sách đen” và dành một tập để phanh phui những vụ phá rừng tàn bạo nhất trên đất nước này. Đỗ Doãn Hoàng đề nghị thực hiện điều tra vụ phá rừng Nà Hẩu (Yên Bái), vì tính chất nghiêm trọng của vụ việc và những tình tiết rất mới của câu chuyện xẻ thịt rừng.

Sự thật được giấu kín bao nhiêu năm và chỉ hé lộ vì một vụ thanh toán lẫn nhau của kiểm lâm Yên Bái mà họ muốn mượn bàn tay “báo chí” để triệt hạ đối thủ. Tay kiểm lâm giấu mặt gửi thư tố cáo cho chúng tôi đã sẵn sàng chơi sát ván dù lường trước những mối nguy hiểm đe doạ đến tính mạng.

Chúng tôi đã vào cuộc với sự hỗ trợ của những tay bảo kê rừng quyền lực nhất và cũng để rồi rùng mình phát hiện ra sự thật của việc rút ruột rừng già giữa thanh thiên bạch nhật với việc tiếp tay chặt chẽ của kiểm lâm Yên Bái và đội ngũ thực thi pháp luật tại đây. Thế nhưng, câu hỏi mà cho đến mãi nửa năm sau, khi đi vào lõi của rừng già A Lưới (TT-Huế), tôi mới trả lời được, đó là Kiểm lâm có quyền lực và bản lĩnh đến đâu để có thể sai khiến lâm tặc và các đối tượng đầu bò, đầu biếu địa phương? (Nó cũng giải toả cho tôi những lo lắng cho lực lượng này mà truyền thông trước đó đưa tin về các vụ lâm tặc chống lại người thi hành công vụ.)

Tôi tự hào vì những đồng nghiệp tuyệt vời Đỗ Doãn Hoàng, Phạm Hùng, Dương Thuân,..đã thực hiện series điều tra này.

Cái kết của câu chuyện này chưa bao giờ tôi kể và cũng sẽ giữ lại cho mình. Chỉ biết rằng, sau đó tay kiểm lâm gửi đơn thư tố cáo đã bị đì, bị đe doạ, bị chuyển công tác và rồi có lẽ đã rời khỏi ngành mang theo cả sự hả hê và mối tư thù đồng nghiệp, lãnh đạo ngành đến tận cuối đời…Tôi tin vào luật nhân quả: Máu rừng đã đổ và rừng đang báo thù?!

Tôi đăng lại series phim này với phiên bản tương tác – interractive story – để bạn có thể dễ dàng xem lại nó. (Sẽ update link)

Đây là câu chuyện có thể giúp bạn hiểu hơn về vụ việc nổ súng bắn bí thư, chủ tịch tỉnh Yên Bái của Chi cục trưởng Kiểm lâm tỉnh này. Share nếu bạn thích!

‘Vỡ trận’ sân bay Tân Sơn Nhất: Có dám đụng đến ‘nhóm quân sự’?

(VNTB) – Một số cá nhân bất chấp luật pháp lấy 157 ha đất vàng của 90 triệu dân để làm sân golf, nhà hàng, khách sạn kinh doanh kiếm lời riêng. Không thể “hài hòa” để 90 triệu dân phải hy sinh lợi ích chính đáng cho một nhúm người số lợi ích không chính đáng!

11

Đại tá Phùng Quang Hải – con trai cựu Bộ trưởng quốc phòng Phùng Quang Thanh – bị dư luận xem là “nhóm lợi ích quân sự cá mập” và có liên quan đến nhũng hoạt động kinh doanh ở sân bay quân sự Tân Sơn Nhất. 

Tôi đã có không dưới 6 bài báo vể việc nếu coi đất đai ở sân bay Tân Sơn Nhất là của quốc gia, của 90 triệu dân VN thì vẫn có những phương án để sân bay này đáp ứng giao thông hàng không cho thành phố Sài Gòn và VN hàng nhiều thập kỷ, thậm chí vĩnh viễn và thách đố bất cứ ai bác bỏ các luận điểm của tôi.

Bởi lẽ, sân bay hiện đại có công suất thiết kế cỡ nhất nhì châu Á 80 triệu khách/năm(nay đang khai thác 45 triệu/năm) là Check Lap Kok của Hongkong cũng chỉ rộng hơn TSN 50 ha (Check Lap Kok 1.200 ha, TSN 1.150 ha). Để đáp ứng sản lượng 60 triệu khách/ năm trở lên(có lẽ TSN rất khó đạt đến công suất đó vì ngay Hongkong, Singapore… sau gần trăm năm phát triển thị trường hàng không còn thuận lợi hơn TSN nhưng chưa có sân bay nào đạt công suất hơn cỡ đó). Để đạt công suất ấy, TSN phải có hai đường băng song song cách nhau hơn 1.200 m theo tiêu chuẩn ICAO (hiện nay hai đường băng TSN cách cách nhau 250 không thể khai thác cùng lúc). Dù diện tích đủ để thiết lập một sân bay hổng lồ với hơn 3.000 ha thời VNCH nhưng do từ sau 1975 TSN bị lấn chiếm diện tích méo mó (nơi mà đại gia nhóm lợi ích quân đội lấy cớ chiếm đoạt làm sân golf, nhà hàng, khách sạn, chung cư), việc làm hai đường băng cách nhau cả  km với diện tích hiện tại là khó. Nhưng nếu coi lợi ích 90 triệu dân là trên hết, dám động đến các công trình kinh doanh của đại gia phía quân sự thì vẫn giải quyết được bằng cách cắt đất chỗ méo thuộc 157 ha sân golf bù chỗ kia bỏ ra ít tiền đền bù công trình cho dân là có thể mở rộng TSN có hai đường băng đúng tiêu chuẩn ICAO (nhiều lần nguyên thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và chủ đầu tư sân golf tuyên bố sẽ không đòi tiền đền bù khi nhà nước thu hồi sử dụng). Với phương án này, nhà nước không phải bồi thường đất cho dân (lấy chỗ méo sân bay trả dân làm nhà và lấy chỗ của họ làm sân bay) nên số tiền chi phí giải phóng mặt bằng không lớn. Riêng đất làm nhà ga, sân đỗ chiếm diện tích không đáng kể. Còn về giải tỏa đường ra, vào sân bay thì như phương án mà PTT Trịnh Đình Dũng và đại diện bộ GTVT đã đề xuất hôm 11/8 ở phía quân sự là hợp lý, vào hướng này, ra hướng kia. Thế nhưng vấn đề ở đây là nhóm lợi ích quân sự có chịu hy sinh lợi ích cá nhân để dành cho 90 triệu dân VN hay không.

Tuy nhiên đó chỉ là câu chuyện tương lai, hiện tại TSN quá tải sân đỗ. Từ  cuối năm 2007 khi ngành hàng không Việt Nam đề xuất chính phủ quy hoạch sang phía đất quân sự nhàn rỗi 30 ha làm 30 chỗ đỗ máy bay, nguyên TT Nguyễn Tấn Dũng đã ‘ok’ nhưng phía quân sự “không thỏa thuận”, và sau đó chính phủ có quyết định 1946/2009 về quy hoạch sân golf trong đó có điểm “hợp lý hóa” cho sân golf của đại gia quân sự đang hối hả thi công ở TSN.

Năm ngoái, trước sự cấp bách về sân đỗ, phía quân sự buộc phải “nhường” cho 90 triệu dân VN 7,3 ha để làm thêm sân đỗ. Từ đó đến nay sân bay TSN  vẫn phải chịu cảnh hoạt động trong cảnh quá tải, chật chội bức bách làm nhiều chuyến bay phải bay chờ trên không cả tiếng đồng hồ tốn kém vô cùng lớn, uy hiếp an toàn, làm nản lòng nhiều hãng hàng không quá cảnh… Đến nay việc không thể  dừng và có lẽ thế lực nhóm lợi ích có phần “mềm” hơn nên ông PTT Trịnh Đình Dũng mới dám nêu vấn đề dùng thêm đất quân sự vào việc mở rộng sân bay.

Tôi hoan nghênh ý kiến ông Trần Đơn thứ trưởng bộ quốc phòng nói “đất quân sự cũng là đất nhà nước” nhưng phản đối ý “Việc cần làm là đảm bảo sự hài hòa giữa mục tiêu sử dụng cho quân sự và dân sự”. Bởi vì “mục tiêu sử dụng cho quân sự” phải chăng là: một số cá nhân bất chấp luật pháp lấy 157 ha đất vàng của 90 triệu dân để làm sân golf, nhà hàng, khách sạn kinh doanh kiếm lời riêng, còn “mục tiêu dân sự” là dùng đất của 90 triệu dân vào việc mở rộng cửa ngõ cho một thành phố lớn nhất VN để đáp ứng sự giao lưu chủ yếu của VN trong nước, thế giới qua đường HK phát  triền kinh tế, văn hóa, đầu tư, du lịch… phục vụ chủ nhân của nó là 90 triệu dân VN. Không thể “hài hòa” để 90 triệu dân phải hy sinh lợi ích chính đáng cho một nhúm người số lợi ích không chính đáng!

Tuy nhiên, lần này có lẽ 90 triệu dân VN vẫn phải hy sinh (?). Việc “từ tháng 10/ 2015 cuộc bàn bạc giữa phía quân sự với đại diện nhà chức trách dân sự về việc dùng đất quân sự (của quốc gia) để mở rộng TSN đã qua 7 phiên bàn  nhưng vấn không xong” là dấu hiệu “vỡ trận” sân bay dân dụng lớn nhất VN này.

Theo Nguyễn Đình Ấm– VNTB