X Y Z gì đấy, nhưng chắc chắn là vĩnh biệt X!

Trương Duy Nhất

Ảnh: internet

Chỉ dấu đảng (Cộng sản Việt Nam) sẽ “không còn là cái đảng Cộng sản trước đại hội” cho tôi một kỳ vọng nào đấy, ở một sự gì đấy có thể khác. X Y Z gì đấy. Nhưng chắc chắn là vĩnh biệt X!

Những thùng phiếu X

Nhiều “thùng phiếu điện tử” được thiết lập gấp gáp trên mạng mấy ngày qua. Giống như việc tôi đã lập thùng phiếu cho bạn đọc “Bỏ phiếu cùng quốc hội” 3 năm trước. Điều khác biệt là khi đó, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng là người ít phiếu nhất. Còn bây giờ, các cuộc bỏ phiếu trên mạng đang cho thấy ông Dũng luôn dẫn đầu. Khác biệt thứ hai: việc tổ chức bỏ phiếu trên mạng của tôi khi đó bị xem là “hành vi phạm tội”; còn giờ đây có vẻ như lại đang được thế lực X nào đó tổ chức và cổ vũ.

X có lội ngược dòng?

Việc Thủ tướng Dũng được đề cử lại trong đại hội là điều không ngạc nhiên. Việc ông Dũng buộc phải rút cũng là điều đương nhiên. Và đại hội, đương nhiên không ai điên đến mức bỏ phiếu “xin” ông Dũng ở lại.

Vì thế, mong ước sự ở lại của X là hão huyền. Nhân sự cho bộ tứ, đã xong và không có bất cứ thay đổi nào so với kết quả hội nghị 14 (chiều 13/1).

Tôi mong điều khác xảy ra. Nhưng sẽ không có bất cứ điều khác nào khác.

Thắng thua đều là những chỉ dấu buồn

Ông Trọng, dù thắng nhưng sự chiến thắng của ông lại cướp nốt những lá phiếu tín nhiệm vốn quá ư ít ỏi dành cho mình. Nếu giờ bỏ phiếu một cách công tâm như tôi từng làm 3 năm trước, chắc chắn ông Trọng là người thấp phiếu nhất.

Ông Dũng thua. Nhưng chưa bao giờ uy tín X lại cao như lúc này. Từ chỗ nhắc đến “X” như một sự khinh bỉ, giờ cái “giá trị X” ấy lại trở thành như một “lá phiếu niềm tin”.

Không chỉ mỉa mai cho ông Dũng. Mà còn mỉa mai cho chính những giá trị và mục tiêu dân chủ.

Vì thế, thật sự tôi muốn, và mong ở một bộ tứ khác, hoàn toàn khác. Kết thúc triều đại X, và cũng nên đóng lại, cho vào kho những trang lý luận hồng.

Chỉ dấu vui

Chỉ dấu đầu tiên cho một tín hiệu vui, như đánh giá của tiến sĩ Nguyễn Quang A và nhà báo Huy Đức: Bất luận phe nào thắng, đảng (Cộng sản Việt Nam) sẽ “không còn là cái đảng Cộng sản trước đại hội”.

Còn nếu chỉ nhìn vào bộ tứ. Cái đẹp của bộ tứ mới là có nhân tố nữ. Không chỉ thế, bà Ngân, ở nhiều mặt, nhất là trí tuệ, tư duy điều hành, tôi nghĩ còn vượt trội hơn tất thảy.

Phía người dân. Những bàn luận, thậm chí chửi mắng sục sôi trên mạng về nhân sự đại hội những ngày qua, bất luận theo phe cánh nào, ủng hộ ai (cho dù họ chẳng có quyền gì trong lá phiếu quyết định), thì ấy cũng là một chỉ dấu vui. Nói như giáo sư Nguyễn Hưng Quốc “đó là biểu hiện của lòng yêu nước”.

Dù chưa thể cầm nắm được lá phiếu dân chủ trên tay, nhưng dân chúng đã không hề thờ ơ với vận cuộc. Khát vọng đổi thay, nhiều khi hừng hực đến mức sẵn sàng đạp đổ.

Với tôi. Kết thúc triều đại X là một chỉ dấu vui. Nhưng sự trụ lại của nhà lý luận hồng Nguyễn Phú Trọng cũng chẳng hề đem đến xúc cảm thú vị nào.

Điều duy nhất ở chính “chỉ dấu đầu tiên”. Chỉ dấu đảng (Cộng sản Việt Nam) sẽ “không còn là cái đảng Cộng sản trước đại hội” cho tôi một kỳ vọng nào đấy, ở một sự gì đấy có thể khác, hoặc sắp khác.

X Y Z gì đấy. Nhưng chắc chắn là vĩnh biệt X!

Những nhóm lợi ích nào sẽ bị thanh trừng sau ‘đại hội vĩnh biệt’?

Blog VOA

Phạm Chí Dũng

 

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đến dự lễ khai mạc Đại hội Đảng lần thứ 12 tại Hà Nội, ngày 21/1/2016. Ảnh: Reuters

Mất ngủ, huyết áp và tim mạch

Nhân dân ơi, hãy chia sẻ và cảm thông với các “sân sau” của giới quyền lực chính trị đang rầm rập tiến bước vào bóng tối nhiệm kỳ.

Trên hẳn nhân dân, họ đang là những kẻ mất ngủ và được bác sĩ chứng nhận căn bệnh tim mạch huyết áp bất thường nguy biến ngay vào thời điểm này, khi chỉ còn một vài ngày nữa sẽ biết được những “bức tường” nào bị thanh loại tại Đại hội XII của chính đảng còn đang cầm quyền ở Việt Nam.

Hẳn là thế, chỉ còn một vài đêm nữa thôi, đại hội này sẽ kết thúc với những kết quả  có thể làm cho một đám người nhảy cẫng lên, nhưng một đám khác lại cắm mặt đưa đám.

Tuyệt đại đa số những đám người nhảy nhót hoặc mặt như huyệt mộ ấy đều thuộc về nhóm thân hữu chính trị hoặc nhóm lợi ích kinh tế đã tàn phá nguyên khí dân tộc đến giọt máu cuối cùng.

Tất cả đều nín thở. Trong bữa nhậu rôm rả, một quan chức cấp sở thầm thì rằng cho dù rất thèm muốn “tán” chuyện chuẩn bị nhân sự cho Đại hội XII, nhưng ông này lại phải mắt trước mắt sau lựa người cùng cánh để tâm sự. Lỡ gặp phải người khác phe thì coi chừng mang họa.

Chủ nghĩa bè phái và chủ nghĩa địa phương đã ăn quá sâu vào bộ máy thư lại hành chính ở Việt Nam như thế từ quá nhiều năm qua. Nhưng không thể đổ hết trách nhiệm cho truyền thống “một người làm quan cả họ được nhờ” có từ thời phong kiến. Chính não trạng độc đoán của cơ chế độc đảng đã khiến cho tư tưởng độc trị và trục lợi chính sách tác quái ghê gớm hơn bao giờ hết, từ đó hình thành các nhóm quyền lực lẫn lợi ích tham tàn dân sinh lẫn triệt hạ nhau không thương tiếc.

Bất cứ một “chính khách” nào bị rớt đài cũng có thể kéo theo một lô xích xông những kẻ ăn theo. Nhưng đó chỉ là những tước vị quan lại. Đại hội XII còn khác hẳn với những đại hội trước bởi tính bất khoan dung trong cuộc sát phạt không khoan nhượng giữa các nhóm thân hữu và lợi ích.

Cứ lấy ngay hình ảnh của hai Đại hội X và XI làm minh họa. Dù vẫn đấu đá quyền lực tại hai đại hội đó, nhưng lợi ích chung vẫn được thỏa hiệp, hầu hết các nhóm từ kinh doanh như ngân hàng, vàng, bất động sản, chứng khoán, tài chính cho đến những nhóm “doanh nghiệp công ích” như xăng dầu, điện lực đều vẫn ung dung hưởng lợi, đắc thắng đầu cơ vét tiền thiên hạ hoặc mặc xác tăng giá trên đầu trên cổ dân nghèo.

Nhưng giờ thì khác hẳn. Công cuộc cạnh tranh lãnh địa làm ăn đã hóa thân vào hình ảnh “rút súng”. Tương tự tính bất khoan dung trong cuộc thanh trừng chính trị, sẽ chỉ còn thế “chiến thắng hay là chết” của các nhóm kim tiền.

‘Bóc lịch’ là cái chắc

Sài Gòn. Trong một cuộc gặp mặt đầu năm 2016, có hai “cán bộ phong trào” đều đã thất thập cổ lai hy giương mắt gườm nhìn nhau. Một người ủng hộ “Anh Ba”, còn người kia ngả sang “Anh Tư”. Trước đây, hai người này đã từng có một trận khẩu chiến ác liệt, ai cũng cố chứng minh “phải chọn cái đỡ tệ trong những cái dở”. Nhưng không ai chứng minh được anh Ba và anh Tư thì kẻ nào tệ hơn, về tham nhũng và về giáo điều…

Một trận thư hùng dữ dội tương tự cũng đã xảy ra giữa hai doanh nhân có máu mặt – một “cấp tiến”, một “kiên định”. Kẻ nào cũng cố đe nẹt rằng tư cách của kẻ kia là “dưới đáy ly rượu” và “hãy đợi đấy”.

Đáp số đơn giản mà những ủng hộ viên nhiệt thành trên hoàn toàn có thể hình dung là chỉ sau vài ngày nữa, khi Bộ Chính trị thông báo kết quả về chức danh tổng bí thư và những vị trí còn lại trong “tứ trụ”, hoặc anh Ba hoặc anh Tư sẽ không có mặt. Khi đó, hoặc ủng hộ viên này hoặc ủng hộ viên kia sẽ có quyền ngẩng cao mặt, kéo theo thái độ vênh váo của đám “sân sau” của anh Ba hoặc anh Tư.

Hoặc chỉ còn “anh Cả” trở thành “người cuối cùng trên chiến trường mới là kẻ chiến thắng”.

Chẳng cần phải khó nhọc tư duy, người ta cũng dễ dàng tiên đoán là sau Đại hội XII không lâu, sẽ diễn ra một cuộc thanh trừng vừa ngấm ngầm vừa lộ liễu của nhóm quyền lực thắng thế đối với nhóm quyền lực thất bại. Trước hết “thanh toán” về các cơ sở vật chất tài chính và kinh tế. Sau đó tiến đến thanh loại các chức vụ trong đảng và chính quyền. Kể cả điều tra hình sự và truy tố…

Cường độ bắt bớ chắc sẽ tăng vọt. Một bộ phận không nhỏ những kẻ đang nín thở sẽ chẳng còn thở được nữa.

“Bóc lịch” là cái chắc.

Cụ Rùa chứng quả

Nặng nề nhất là anh Ba. Vốn tích lũy dày đặc hệ thống doanh nghiệp tiền chất như núi, sự sụp đổ nếu xảy ra của anh này sẽ có thể dẫn đến một cuộc tháo chạy tán loạn của những kẻ đã từng thề thốt trung thành với anh. Có thể xem đó là trận đại hồng thủy tràn vào thành lũy tài phiệt khổng lồ nhất quốc gia.

Mặc kệ trận đại hồng thủy ấy, dân chúng và đặc biệt là người nghèo sẽ dửng dưng. Bên nào thắng thì nhân dân đều bại. Thế giới này vốn dĩ đã quá bất công, chẳng phải còn anh Ba hay mất anh Ba mà xã hội bớt oan nghiệt, khi Điều 4 Hiến pháp về độc đảng vẫn sừng sững, làm tấm bình phong khổng lồ che chắn cho ngàn vạn quan chức tiếp tục tham nhũng.

Chuột bọ đang xoay sở phóng khỏi con tàu sắp đắm. Chỉ trước Đại hội  XII ba ngày, thông điệp “không tăng giá điện năm 2016” của lãnh đạo Tập đoàn điện lực Việt Nam, dù chẳng có bằng chứng nào để tin là thành thực, đã phát thêm một tín hiệu về quyền lực của phe chính phủ có thể trở nên thê thảm trước và trong đại hội này.

Thời gian đã chứng minh cho những răn đe hoàn toàn không phải cho có. Hàng loạt tác giả ẩn danh hiện hình trên mạng xã hội, chứ không phải báo chí nhà nước, liên tiếp cảnh cáo nhau về từng cái tên sẽ bị thanh trừng sau Đại hội XII. Có cái tên thuộc về giới quản lý ngân hàng, cái tên khác lại thuộc về một lãnh đạo Bộ Công an, và cả những cái tên ở những địa phương quan trọng như Sài Gòn. Chưa kể vài cái tên úp mỡ thuộc nhóm chuyên cướp đất của dân…

Chắc chắn đó là nguồn cơn khắc khoải để nếu cả hai anh Ba và Tư đều “biến mất” khỏi Bộ tứ, hy vọng vớt vát cho các nhóm thân hữu chỉ là anh nào còn “trụ” lại trong Bộ Chính trị hoặc tệ nhất cũng trong Ban Chấp hành Trung ương. Chỉ cần có chân trong hai tổ chức quyền lực này, vị trí nào cũng được, để kéo dài thời gian quyền lực và tìm cách tránh bị đối phương “hồi tố”.

“Hồi tố” lại hữu cơ với “đả hổ”. Nếu giới lãnh đạo Tập đoàn điện lực Việt Nam luôn phải lo xa vì sợ bị “diệt ruồi”, thì tiền lệ rất cận kề từ quốc gia láng giềng Trung Quốc là Tập Cận Bình đã bắt đầu chiến dịch thanh trừng các con hổ chính trị tham nhũng chỉ sau một năm ông ta cầm quyền. Số phận không còn đơn thuần là bị kỷ luật và bị tước danh hiệu đảng viên mà chẳng một kẻ ăn dầy nào thèm quan tâm, mà cái giá đáng phải “tâm tư” chính là kẻ đó bị cách ly khỏi xã hội hoặc phải từ giã cuộc đời này mãi mãi.

Chỉ một ngày trước khi khai mạc Đại hội XII, sự ra đi vĩnh hằng của CỤ RÙA TỪ TRẦN sẽ khởi đầu chuỗi chứng quả cho vận mệnh chết đuối của dân tộc Việt Nam, bắt đầu từ những quan chức đáng bị quả báo trong và ngay sau ĐẠI HỘI VĨNH BIỆT này.

‘Cấp tiến’ hay ‘bảo thủ’?

BBC

Nhà nghiên cứu Trương Nhân Tuấn

Gửi cho BBCVietnamese.com

Quan niệm bảo thủ hay cấp tiến đều là tương đối, vì nội hàm có thể thay đổi. Vấn đề là bảo thủ (hay cấp tiến) để làm gì ?

Một lãnh đạo được cho là “bảo thủ”, trường hợp các xứ Anh và Mỹ, nhưng thái độ (hay đường lối chính trị) “bảo thủ” của vị này chưa chắc đã làm cho đất nước “tụt hậu”. Điều cần phải làm rõ (trong trường hợp này) khái niệm thế nào là “bảo thủ” và thế nào là “cấp tiến”?

Thực tế cho thấy rằng, phe “cấp tiến” thiên về “xã hội”, có khuynh hướng can thiệp, hay hạn chế bớt những tự do của kinh tế thị trường. Trong khi phe “bảo thủ” nghiêng về việc thả lỏng mọi tự do có liên quan đến kinh tế thị trường. Đối với họ, ngay cả nhân công cũng là một “thị trường”, thị trường lao động”.

Phe “cấp tiến” đứng về số dân nghèo, trong khi phe “bảo thủ” ủng hộ phía dân giàu. Quyết định thắng thua của hai phe là khối trung lưu đứng giữa. Ở các xã hội tiên tiến Âu-Mỹ, phe trung lưu luôn chiếm đa số.

Trường hợp Việt Nam, theo tôi, gán cho người này (trong đảng CSVN) có tư tưởng “cấp tiến”, người kia có khuynh hướng “bảo thủ” thì lại càng tương đối hơn.

Trong chừng mực lại là võ đoán. Bởi vì nguyên tắc “tập trung dân chủ” của đảng CSVN đã khiến tất cả mọi đảng viên phải phục tùng ý kiến của số đông. Một vấn đề, hay một chính sách nào đó, khi đa số trong đảng đã quyết định, tất cả đều phải nghe theo.

Một thí dụ: Vấn đề “công bằng xã hội”. Đây là một trong những tiêu chí của đảng viên CSVN, được ghi trong bản nội qui của đảng.

Ta thấy, lịch sử là bằng chứng, những người cộng sản trên thế giới đã làm cho trên 100 triệu người chết để mưu đồ thực hiện “công bằng xã hội” nhưng không thành công. Công bằng xã hội trở thành một “ảo tưởng”. Tất cả những đảng viên CSVN cho dầu đã thấy thực tế “ảo tưởng” này, nhưng họ không thể (hay không dám) nói khác.

Những người không dám nói khác ta có thể xếp vào loại “bảo thủ” trong đảng CSVN.

H1Dàn lãnh đạo khóa 11 của Đảng CSVN. Photo: Getty

Trường hợp người “cấp tiến”, Bộ trưởng Bùi Quang Vinh là một thí dụ. Mới đây trong bài phát biểu ở Đại hội 12, ông này đã không còn nói đến “công bằng xã hội” nữa. Thay vào đó là “công bằng trong hội nhập xã hội” hay “bình đẳng cho mọi người”.

“Công bằng trong hội nhập” là gì, nếu không phải là “công bằng về quyền”? Nếu trong xã hội mọi người không có “quyền” giống nhau (như trong xã hội VN hiện nay), thì làm sao có việc công bằng trong “hội nhập”? Nếu anh không ở trong đảng, anh không phải là con ông cháu cha, thì anh làm cách nào để trở thành một “lãnh đạo” (ở huyện, hay tỉnh nào đó)? Vì vậy ý kiến về “công bằng trong hội nhập xã hội” hay “bình đẳng cho mọi người” của ông Vinh là một tư tưởng “cấp tiến”, lấy từ điều đầu tiên của bản Tuyên ngôn Phổ cập về Nhân quyền 1948.

‘Cấp tiến’ và ‘bảo thủ’

Thí dụ khác: “nhà nước pháp quyền”.

Cũng vậy, những ai đã là đảng viên đảng CSVN thì đều sử dụng cụm từ “nhà nước pháp quyền”, mặc dầu (có lẽ) ai cũng thấy việc sử dụng này đã sai từ phương diện ý nghĩa cho đến phương diện ngữ học. Nguyên tắc “tập trung dân chủ” đã khiến mọi đảng viên trở thành con robot chấp hành nghị quyết của đảng. Từ “pháp quyền” đưa vào nghị quyết từ thập niên 90 (của Đỗ Mười lấy lại từ ý kiến ông Hồ Chí Minh).

Bộ trưởng Bùi Quang Vinh cũng có tư tưởng “cấp tiến” khi nói rằng : “xây dựng nhà nước pháp quyền hiện đại với kinh tế thị trường đầy đủ và xã hội dân chủ phát triển ở trình độ cao”.

Một quốc gia có nền “kinh tế thị trường đầy đủ” và “dân chủ phát triển ở trình độ cao” thì phải là các quốc tiên tiến Âu Mỹ. Mà nhà nước ở đây là “nhà nước pháp trị – Etat de droit hay Rule of law” .

H1Bộ trưởng Bùi Quang Vinh vừa có nhiều phát biểu cấp tiến. Ảnh: internet

Ông Vinh không nói đến “nhà nước pháp trị” nhưng nói là “nhà nước pháp quyền hiện đại”. Đó là cách nói cho thấy cái gọi là “nhà nước pháp quyền” hiện nay ở Việt Nam là lạc hậu, có vấn đề.

Về ông Nguyễn Phú Trọng, có người nói ông này “bảo thủ”. Đúng vậy, nghe những phát biểu của ông này ta phải khẳng định ông này bảo thủ hơn cả những người bảo thủ khác.

Về ông Nguyễn Tấn Dũng, có người nói ông này có tư tưởng “cấp tiến”. Theo tôi, ông Dũng có một số hành vi thể hiện tư tưởng cấp tiến (về cá nhân), nhưng trên phương diện quốc gia, ở cương vị vừa là thủ tướng vừa là đảng viên CS, ông lại là một đảng viên gương mẫu. Ông đã chấp hành tuyệt đối nguyên tắc “tập trung dân chủ” trong đảng.

Đại hội đảng CSVN đang đến hồi gay cấn. Vô số các tiên đoán, khẳng định… trên báo chí, ông này ở, ông kia về. Hết rút ra rồi lại được đề cử đưa vào lại.

Rối rắm như vậy, tất cả chỉ do một nhóm nhỏ người. Tuyển chọn người lãnh đạo một đất nước 90 triệu dân mà tưởng như là việc nội bộ của một băng đảng mafia.

Dầu vậy, giữa hai bên, một : ông Trọng “bảo thủ” và ông Dũng (nghe nói) là “cấp tiến”. Ai lên lãnh đạo thì đât nước sẽ khá hơn?

Dân chủ hóa

Trên thế giới, những nước độc tài và tham nhũng đều là những nước chậm phát triển. Một số nước ở Trung Đông, Bắc Phi… khi mà quyền hạn của những kẻ độc tài bị thách thức (và bị hạ bệ), chủ quyền quốc gia bị soi mòn vì tham nhũng, như ở Iraq, Libya, Syria, Ai Cập, Tunisia… hậu quả cho người dân và các quốc gia này thật là khốc liệt.

Khu vực Châu Á, những nước như Philippines, Thái Lan và Miến Điện đáng lẽ là những nước phát triển hàng đầu.

Hệ quả độc tài và tham nhũng của Marcos (và gia đình) đã làm cho nước Philippines trở thành một nước nghèo đói và chậm tiến, mặc dầu nước này được sự chống lưng của Mỹ, tương tự như Nhật, Nam Hàn, Đài Loan, Thái Lan và Singapore. Sau khi Marcos bị lật đổ, đáng lẽ Philippines thoát khỏi sự tàn phá của nạn tham nhũng để phát triển, thì các đời tổng thống sau này đã không nhìn thấy đâu là vấn nạn của quốc gia. Philippines vì vậy vẫn còn ì ạch.

Các đại biểu sẽ bầu cho ai?  Ảnh: ReutersCác đại biểu sẽ bầu cho ai? Ảnh: Reuters

Thái Lan, hệ quả độc tài (nửa quân phiệt, nửa phong kiến) và tham nhũng đã làm cho nước này trở thành một nước phát triển vào loại “trung bình thấp”, mà đáng lẽ phải thuộc vào hàng giàu mạnh nhất Châu Á. Thái Lan không bị nạn thuộc địa cũng như không bị cuốn vào cơn lốc tàn phá của Thế giới Đại chiến 1939-1945. Nước Thái bao la, giàu tài nguyên thiên nhiên, lại được sự chống lưng của Mỹ. Vậy mà không phát triển hơn được Đài Loan, Nam Hàn (còn đối với Nhật thì bị bỏ quá xa), dĩ nhiên là do nạn tham nhũng.

Miến Điện cũng vậy, tương tự Thái Lan, đáng lẽ là một nước hùng mạnh. Cũng vì độc tài quân phiệt và nạn tham nhũng tràn lan khiến cho đất nước này trở thành một nước nghèo.

Trong khi đó, những nước phát triển thần kỳ, đã trở thành rồng, hổ hiện nay ở Châu Á, như Nam Hàn, Đài Loan, Singapore… cũng là những nước, vào thời đầu phát triển, là những nước độc tài. Nhưng họ phát triển được là nhờ có chính sách diệt trừ tham nhũng.

Từ thập niên 60, Nam Hàn đã có bộ luật riêng để trừng trị kẻ tham nhũng. Đài Loan, Singapore cũng vậy. Ở đây họ xem tham nhũng là kẻ thù của đất nước.

Trần Thủy Biển, nguyên là tổng thống Đài Loan, cũng bị vào tù vì tham nhũng. Một vị tổng thống của Nam Hàn cũng phải tự vẫn để bảo toàn danh dự, lý do gia đình có người tham nhũng. Còn ở Singapore, tuyệt đối không hề nghe đến một vụ quan chức nhà nước tham nhũng.

Nếu tính luôn cả Nhật Bản, thì nước này phát triển thần kỳ cũng là do không có tham nhũng.

Ta có thể kết luận mà không sợ bị kết vào võ đoán là yếu tố quan trọng hàng đầu để một quốc gia phát triển là quốc gia đó không có tham nhũng.

Nhìn lại Việt Nam, nước ta đã bỏ qua quá nhiều dịp để có thể cất cánh thành rồng. Dịp lựa chọn Tổng bí thư và nhân sự lãnh đạo trong những ngày tới cũng là khúc quanh để Việt Nam có phát triển bền vững hay không.

Ông Trọng hay ông Dũng, ai lên thì tốt ?

Những nhận thức bảo thủ có thể thay đổi trong một sớm một chiều. Nhưng một con người hủ bại do tham nhũng, do chuyên quyền… thì không thể thay đổi được. Nếu lãnh đạo sắp tới có quyết tâm diệt tham nhũng, Việt Nam đã hội đủ điều kiện ban đầu để phát triển.

Nếu các đảng viên hiện đang tham dự Đại hội 12 đặt quyền lợi và tương lai đất nước lên trên thì sẽ phải biết mình bầu cho ai.

Nhưng để phát triển bền vững (như Nhật, Nam Hàn, Đài Loan…) Việt Nam bắt buộc phải dân chủ hóa chế độ.

Đại hội 12 chấp nhận thủ tướng Dũng rút

Cả Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Chủ tịch Trương Tấn Sang đều xin rút lui khỏi danh sách đề cử và đã được Đại hội đồng ý

Báo Việt Nam nói Đại hội 12 chấp nhận thủ tướng, chủ tịch nước và chủ tịch QH nhiệm kỳ Đại hội 11 rút khỏi danh sách ứng cử viên Trung ương khóa tới.

Công tác kiểm phiếu chọn các ứng viên được giới thiệu bổ sung tham gia Ban Chấp hành Trung ương khóa XII được thực hiện tại Hà Nội chiều 25/1.

Trước đó, việc các đại biểu bỏ phiếu đối với 29 trường hợp xin rút khỏi danh sách ứng cử đã diễn ra vào lúc 5 giờ chiều 25/1.

Trong danh sách các ứng viên cuối cùng, có 221 người do Ban Chấp hành khóa cũ giới thiệu đã chắc chắn có mặt.

Vào lúc 20 giờ giờ Hà Nội, báo Tuổi Trẻ ở Việt Nam đăng tin rằng “đa số đại biểu của Đại hội XII đã đồng ý cho 29 ứng cử viên (23 chính thức và 6 dự khuyết) rút khỏi danh sách bầu cử”.

Đó là những ứng cử viên được giới thiệu (ngoài danh sách đề cử của Trung ương khoá XI) và đã xin rút trước đó.

Họ gồm có Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Chủ tịch QH Nguyễn Sinh Hùng, Thường trực Ban bí thư Lê Hồng Anh, Trưởng ban Tổ chức Trung ương Tô Huy Rứa, nguyên Bí thư thành uỷ Hà Nội Phạm Quang Nghị, nguyên Bí thư thành uỷ TPHCM Lê Thanh Hải và một số người khác.

Truyền thông tiếng Anh cũng vừa có tin về sự kiện Thủ tướng Dũng không còn ‘trong cuộc chạy đua’.

Reuters viết rằng Đại hội Đảng Cộng sản ở Việt Nam đã chấp nhận “đơn xin rút” của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Trước đó, hãng tin này trích lời bình của nhà ngoại giao Mỹ đã nghỉ hưu, ông David Brown nói “cách vận hành của bộ máy quyền lực trong Đảng Cộng sản Việt Nam quả là gây chóng mặt”.

Ông Brown cũng nói “đây quả là một cuộc thi đấu” (contest) và người ta có những sự lựa chọn khác nhau”.

Điều này khiến Đại hội Đảng CSVN lần này khác với những lần trước khi mọi việc chỉ là “buồn tẻ và chia lại ghế”.

“Đại hội quyết định”

Số lượng nhân sự ứng cử, đề cử bổ sung sẽ không được vượt quá 36 người để bầu cử ủy viên chính thức.

Truyền thông tiếng Anh cũng vừa có tin về sự kiện Thủ tướng Dũng không còn ‘trong cuộc chạy đua’

Tính đến sáng 25/1, có 62 người được Đại hội đề cử vào danh sách ứng cử viên chính thức và khoảng 30 người vào danh sách bầu ủy viên dự khuyết.

Đã có 23 người xin rút khỏi danh sách đề cử ứng viên chính thức, trong đó có Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Chủ tịch Trương Tấn Sang và toàn bộ bảy ủy viên Bộ Chính trị khóa 11 khác, Chủ tịch Hội Nông dân Việt Nam Nguyễn Quốc Cường được trang tin VnExpress dẫn lời.

Những người nhận được trên 50% số phiếu “không cho rút” sẽ được gộp vào danh sách các ứng viên được đề cử và không xin rút; tất cả sẽ qua một vòng bỏ phiếu nữa để chọn 36 đại diện.

Trong vòng bỏ phiếu thứ hai, các gương mặt được chọn sẽ tính theo thứ tự số phiếu cao nhất tính từ trên xuống, không nhất thiết phải đạt quá bán hay đa số tối đa.

Danh sách ứng viên chính thức, gồm 221 người do Ban Chấp hành cũ đề cử, và 36 người do Đại hội chọn ra sau hai phiên bỏ phiếu chiều tối nay, sẽ được chốt lại để Đại hội bầu vào Ban Chấp hành mới.

Việc bầu Ban Chấp hành mới sẽ được tiến hành vào sáng 26/1.

@bbc