VN và ĐH Đảng 12: Ai ‘đặc biệt’ hơn ai?

Sự tranh quyền trong ĐCSVN trước mối nguy Trung Cộng

Hà Sĩ Phu

1/ Nhận thúc từ “tư duy lô-gich”

Đại hội tuy là của Đảng (chữ Đảng viết hoa là nickname của ĐCSVN) nhưng Đảng đang toàn quyền quyết định số phận của Dân tộc VN nên mỗi người nếu còn ý thức mình là “con người khôn ngoan” (homo sapiens), không còn như muôn loài động vật thì không thể không soi kỹ vào nội tình của cái Đảng ấy, nhất là trong hậu trường, vì chỉ trong hậu trường mới hiện hình đúng thực chất kẻ đang quyết định sinh mạng của mình và của tất cả những người mà mình thương yêu.

Bằng trí khôn của một người bình thường, ta biết nội bộ giới cầm quyền đã lộ diện hai phe, phe “Ỷ Hán” (hay Thuộc Hán) và phe Tồn nghi”. Phe Ỷ Hán thắng thì quốc gia rất “ổn định” thuộc Tàu. Phe Tồn nghi thắng thì có thể có sự chuyển động, nhưng dữ hay lành chưa biết, nhưng giả thử có quyết tâm liên kết với Hoa Kỳ để Thoát Trung thì thực tế cũng vẫn còn muôn vàn trở ngại, chưa thể lường kết quả. Trước cục diện như vậy thì số phận dân Việt Nam lành ít dữ nhiều, nếu chưa nỡ nói “một phần thắng- đến chín phần thua”. Đau lòng nên phải nói.

Tôi trót bị khoa học dạy cho thói “tư duy lô-gich” nên đã đoán trước tình hình:

“Ví dụ nếu Việt Nam xảy ra một cuộc biểu tình lớn, khả năng là mất chế độ chẳng hạn, thì Bộ Chính trị hay là Bộ Quốc phòng kêu gọi Trung Quốc sang giúp đỡ thì họ kéo quân sang; nhưng thậm chí cả khi VN không cần, giả sử Bộ Chính trị Việt Nam kiên quyết chống Trung Quốc thì họ vẫn cứ sang” (HSP-tháng 5-2014)

Trước hết cho phép tôi chép lại nhận thức “lô-gich” của mình cách đây một năm rưỡi:

a/ Lý Kiến Trúc phỏng vấn Hà Sĩ Phu và Mai Thái Lĩnh ngày 5/5/2-14 (trích): http://www.hasiphu.com/baivietmoi_145.html

Lý Kiến Trúc: Còn cảm nghĩ của ông trước sự leo thang xâm lược của Trung Quốc ở Biển Đông, thưa ông Hà Sĩ Phu?

Hà Sĩ Phu: Sự kiện giàn khoan chỉ là một bước tất yếu trong toàn bộ tiến trình xâm lược Việt Nam của Trung Quốc, khởi đầu từ khi mở cửa biên giới năm 1950 trong cuộc chiến tranh chống Pháp. Toàn bộ cuộc xâm lược rất bài bản đó dựa trên yếu tố cộng sản, khai thác và tận dụng sự chọn lầm đường của Việt Nam, một nước nhỏ và lạc hậu mà đi vào quỹ đạo cộng sản ảo tưởng nhưng độc tài, tách khỏi khối văn minh nhân loại để chui vào vòng tay của hai đế quốc cộng sản là Liên Xô và Trung Quốc.
Nước nhỏ muốn thoát khỏi tay nước lớn cần đến 5 yếu tố: cần cảnh giác đề phòng trước, cần giữ khoảng cách, cần phơi bày công khai, cần dựa vào dân và cần liên kết với các nước lớn khác. Nhưng Đảng CSVN đã cố tình và kiên quyết chọn cách làm ngược lại tất cả những yếu tố tự cứu ấy, vậy thì ván cờ đã biết trước kết quả. Kiên quyết đi sâu miết vào tử lộ một cách đầy hứng khởi, nay tỉnh ngộ cũng đã muộn huống chi còn chưa tỉnh ngộ.

Trong câu chuyện ngắn ngủi này tôi không thể phân tích cặn kẽ những sai lầm ấy, chỉ xin nêu mấy bế tắc chính: Muốn thoát Tàu cần phải thoát Cộng, nhưng quyền lực và quyền lợi đã giữ chặt những người cầm quyền trong vòng kim cô cộng sản, dù họ chẳng còn tin gì vào chủ nghĩa này. Trong thế tự kìm chân nhau, kẻ nào muốn thoát ra sẽ bị diệt ngay, trốn khỏi băng ma túy sẽ bị đồng bọn tiêu diệt.

Nhưng giả thiết một điều không thể có, giả thử toàn bộ giới lãnh đạo ViệtNam muốn từ bỏ chủ nghĩa cộng sản thì cũng không bỏ được chiếc vòng kim cô Trung Quốc! Trung Quốc muốn thôn tính ViệtNam trong chiến lược êm như tằm ăn dâu thì buộc ViệtNam phải là nước cộng sản. Trung Quốc thừa sức thực hiện sự ép buộc rất cộng sản, rất “tình nghĩa” đó.

Lối thoát bằng liên minh chiến lược với Hoa Kỳ đã được tính đến từ lâu, nhưng Đảng CSVN không muốn tự xóa “vinh quang” của mình bằng con đường đó. Bây giờ có muốn thì cũng đã muộn. Chẳng những Hoa Kỳ cần một cường quốc Trung Hoa thứ nhì thế giới hơn một nước ViệtNam cộng sản rất ít thực tâm, mà Hoa Kỳ cũng không thể thắng Trung Quốc trên địa bàn ViệtNam, khi Trung quốc đã chiếm lĩnh trận địa một cách toàn diện. Liên minh muộn mằn với Hoa Kỳ nếu có cũng chỉ cải thiện tình hình phần nào mà thôi.

Lối thoát bằng gia tăng quân sự, nhất là mua vũ khí từ Nga, một nước đang xích lại gần Trung Quốc thì chẳng có ý nghĩa gì ngoài tâm lý tự trấn an. Vả lại, trong phương sách giữ nước thì chính trị cao hơn quân sự, chính trị sai lầm thì quân sự cũng vô ích.
Lối thoát theo con đường Putin, một thứ cộng sản biến tướng, độc tài và tham nhũng? Nếu xuất hiện một Putin tại ViệtNam, Trung Quốc sẽ thừa sức mua hoặc diệt Putin đó bằng tất cả sức mạnh của mình.

Lối thoát duy nhất là dựa vào lòng yêu nước của dân đứng lên chống giặc. Nhưng lâu nay Đảng sợ dân hơn sợ Tàu, sợ dân chủ hơn sợ mất nước. Đảng đã tước vũ khí của nhân dân một cách toàn diện và trở thành đối lập với dân lâu rồi. Nhân dân đang trắng tay, dễ gì chống cả nội xâm lẫn ngoại xâm đang cấu kết?

Tuy vậy, chỉ có từ nhân dân mới hé ra hy vọng, vì sức mạnh của nhân dân luôn là một ẩn số, nó dao động từ sức mạnh của một đàn cừu đến một sức mạnh Phù Đổng, phá hết mọi gông xiềng, không ai có thể biết trước. Sự đột biến của nhân dân không tách rời sự thức tỉnh của lực lượng trí thức tinh hoa và sức mạnh của thế giới tiến bộ và các nước lớn văn minh.

Tôi nhìn vụ giàn khoan HD-981 trong bối cảnh như vậy.

b/ Chỉ nhân dân Việt Nam mới cứu được nước (trích):

(Trần Quang Thành phỏng vấn Hà Sĩ Phu ngày 10/5/2014)

http://www.hasiphu.com/baivietmoi_149.html

TQT: Thưa ông nếu muốn thoát khỏi kịch bản (mất nước) như ông vừa mới nói thì nhân dân Việt Nam chúng ta sẽ phải làm gì?

HSP: Suy nghĩ của ông rất giống những người quan tâm đến đất nước. Nếu muốn thoát ra, trong một bài viết tôi đã nói rằng Trung Quốc xâm lược Việt Nam bằng cái kế sách hai nước cộng sản với nhau, nước cộng sản lớn thôn tính nước cộng sản nhỏ, nước cộng sản nhỏ để giữ được quyền lợi phải giữ được làm chư hầu của nước lớn, và cứ như thế họ lấn chiếm. Muốn ra khỏi cái nạn đó thì tốt nhất là phải giũ được ra khỏi cái chủ nghĩa cộng sản, ra khỏi cái chủ nghĩa cộng sản thì cái cam kết của Phạm Văn Đồng hay của Hồ Chí Minh là vô nghĩa, chúng tôi là không theo cái chủ nghĩa ấy nữa, không có cái chuyện hai đảng ngồi làm việc với nhau quyết định cái vấn đề của dân tộc nữa. Nhưng điều đó dứt khoát không làm được, tự thân Đảng Cộng sản Việt Nam không làm được cái điều đó thì quá rõ rồi. Ông Tổng bí thư khi nào cũng tuyên bố là kiên trì chủ nghĩa cộng sản cho đến cuối cùng, thế là tự thân mình không thay đổi được.

Thứ hai là nghiêng về cái ý kiến như là Cù Huy Hà Vũ nói, là liên kết chặt chẽ với Hoa Kỳ là mệnh lệnh của thời cuộc là để cứu nước. Tôi nghĩ là cái thời cách đây mấy năm Cù Huy Hà Vũ nói câu đó là đúng, nhưng đến hôm nay thì có liên kết thật sự với Hoa Kỳ cũng không cứu được, bởi vì mình liên kết với Hoa Kỳ một cách lằng nhằng thế này thì Hoa Kỳ họ đâu có giúp hết mình, nhưng nếu Hoa Kỳ có giúp hết mình thì cũng đâu thắng được Trung Quốc trong trận chiến ở Việt Nam này. Mấy năm trước còn có thể cứu vãn, còn bây giờ mỗi ngày Trung Quốc họ chiếm thêm những điều kiện, ví dụ họ đưa chỗ nào cũng có cư dân, khu phố của Trung Quốc. Dưới lòng đất bây giờ đã có biết bao cái hầm nổi hầm chìm của Trung Quốc mà người Việt Nam không được biết. Bao nhiêu cái cứ điểm cái cao điểm quân sự là họ chiếm, rồi phía Tây là Lào thì có những vùng họ đã thuê được tới 50 năm, 100 năm, ở Biển Đông họ cũng đã thiết kế. Tức họ bao vây mình rất chặt, họ rải quân khắp đất nước từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau. Thứ ba, về nhân sự, họ thao túng đến cả cấp cao, họ rải quân đến mức như thế thì Hoa Kỳ đã làm được những việc đó đâu. Ở thế trận như vậy thì Hoa Kỳ làm sao có thể đánh bại Trung Quốc cho được. Dù có liên kết hẳn với Hoa Kỳ cũng không giải quyết được cái ván cờ này.

Bây giờ giả sử một cái điều rất lý tưởng mà không bao giờ thực hiện được: Nếu Đảng Cộng sản Việt Nam, nếu toàn bộ Bộ Chính trị, kiên quyết chống Trung Quốc, không thân Trung Quốc, bởi thân Trung Quốc thì mất nước, thì dù điều đó xảy ra cũng không chống được. Bởi vì Trung Quốc có cần để Việt Nam kêu gọi thì mới đem quân sang đâu. Ví dụ nếu Việt Nam xảy ra một cuộc biểu tình lớn, khả năng là mất chế độ chẳng hạn, thì Bộ Chính trị hay là Bộ Quốc phòng kêu gọi Trung Quốc sang giúp đỡ thì họ kéo quân sang; nhưng thậm chí cả khi VN không cần, giả sử Bộ Chính trị Việt Nam kiên quyết chống Trung Quốc thì họ vẫn cứ sang. Bởi vì, thứ hai, ngoài cái đường giao thông thiết kế xong rồi, xe tăng của họ có thể vào Hà Nội dễ như không, đã có những hiệp ước ký với nhau rồi, xe Trung Quốc được vào Việt Nam mấy trăm cây số không phải kiểm soát. Tóm lại là nếu Trung Quốc muốn thì nó cứ vào Việt Nam, chả phải kêu gọi gì cả.

Điểm thứ ba nữa, giả sử Việt Nam có được một ông Putin, tức là một ông độc tài lên nắm được toàn bộ cái nội vụ của đất nước và ra khỏi cái bàn tay của Trung Quốc, chống được cái nhóm thân Trung Quốc, thì Trung Quốc sẽ có phản ứng ngay. Trung Quốc biết rằng cái quân bài Putin như thế sẽ phá vỡ nước cờ xâm lược của mình, nó sẽ đem hết toàn lực để giải quyết cái anh Putin đó. Một là nó giải quyết bằng tiền, nó thừa tiền để giải quyết xong một anh Putin của Việt Nam. Giả sử điều đó không được, giả sử anh Putin này có tấm lòng sắt đá vô cùng yêu nước thì nó sẽ diệt ngay bằng quân sự bằng vũ lực mà không ai cứu được. Tóm lại, dù Đảng Cộng sản Việt Nam có kiên quyết yêu nước cũng không ra khỏi được bàn tay Trung Quốc. Thế thì như tôi nói từ nãy đến giờ, gọi là cái thế cờ giống như anh Trần Quang Thành đã nói, là toàn bộ lãnh thổ VN đã an bài trong tay Trung Quốc, thì không có cách nào giải quyết cả. Nhưng không phải. Tôi nghĩ rằng vẫn có một cái ẩn số cuối cùng, ẩn số này có thể làm lộn ngược cái bài toán, cái kết quả ấy, là nhân dân. Chỉ có nhân dân mới cứu được nước thôi. Nhưng mà xin nói lại rằng cái chữ nhân dân ấy là nói một cách tổng quát chứ nhân dân là không thể tách rời cái lực lượng tiên phong của nhân dân, tức là những người dân chủ tiên phong hiện nay, tầng lớp này có giác ngộ lôi cuốn nổi số đông quần chúng hay không, có chống lại được cái sự o ép của nhà cầm quyền hay không để giác ngộ nhân dân hay không.

Thứ ba nữa là cái nhân dân, cái lực lượng quần chúng số đông đó cộng với số đông (tiền phong) của mình vẫn cần sự giúp đỡ hỗ trợ thêm của quốc tế. Kể cả ba yếu tố ấy cộng lại thì mới có hy vọng có thể thoát khỏi nước cờ rơi vào thế bí giữa Việt Nam và Trung Quốc. Nhưng cái ẩn số ấy biến động thế nào sẽ còn phụ thuộc những người trong cuộc.

2/ Những thông tin từ thực tiễn

Sáng nay, 19-1-2016, giở trang Dân Quyền , một trang của trí thức và dân chủ trong nước mà tôi được mời làm một thành viên Ban Cố vấn, thấy bài Sự thật về Hội nghị Trung ương 14 có những đoạn như sau:

“Nguyễn Phú Trọng đã cầu viện TQ, phản bội tổ quốc, phản bội nhân dân ngay trước thềm Đại hội Đảng XII”

“Thực chất là ngay khi phát hiện các tầu quân sự TQ trá hình tầu đánh cá đang áp sát cách bờ biển VN chỉ còn có 24 hải lý các cán bộ lãnh đạo Bộ Đội Biên Phòng và Cảnh Sát Biển đã đưa ra kiến nghị BCT cho phép VN đưa tầu hải cảnh và tầu quân sự ra xua đuổi tàu TQ. Tuy nhiên, theo một nguồn tin tuyệt mật cho biết, Nguyễn Phú Trọng đã ra lệnh không được thực hiện kế hoạch này nhằm mục đích nếu có biến động trong Đại Hội Đảng thì đây chính là một lực lượng của TQ áp sát bờ biển VN nhằm mục đích hỗ trợ và giúp ĐCSVN tổ chức thành công ĐHĐ 12 và sẵn sàng đối phó nếu có đảo chính”.

“Trong không khí hỗn loạn đó, các cửa ra vào hội trường đã nhanh chóng được khóa chốt bên trong; Bộ phận điều khiển loa đài được yêu cầu tắt toàn bộ micro, tất cả cán bộ phục vụ Hội Nghị được yêu cầu đi ra khỏi Hội trường. Khi đó khoảng hơn 20 UVTW đã không thể kiểm soát được và đứng lên bàn chỉ thẳng tay vào mặt Nguyễn Phú Trọng mà mắng rằng “Mày là thằng bán nước, phản bội tổ quốc, phản bội nhân dân. Tội của mày ngàn năm không thể rửa sạch được, lịch sử dân tộc VN sẽ đời đời nguyền rủa mày”. Một trong số các đại biểu đã đứng lên bàn và chỉ tay vào Nguyễn Phú Trọng nói rằng “Tội bán nước của mày là tội trời không dung, đất không tha, phải chu di cửu tộc, tội phản bội tổ quốc là tội phải chịu án tử hình”.

3/ Tạm thời xử lý thông tin:

Lâu nay tin giật gân thất thiệt cũng nhiều, nhưng tôi tạm thời kết luận những thông tin như trên có thể tin cậy là đúng sự thực vì những lẽ như sau:

– Đây không phải một bản tin đơn độc mà là kết tinh từ rất nhiều bài, thành một vệt dài thông tin khá hệ thống.

– Những thông tin rất cụ thể đến từng động tác, từng con số, khó lòng một kẻ ngoài cuộc có thể bịa ra được.

– Sự việc diễn ra trong thực tế này phù hợp với tư duy mà tôi tự đoán trước do “tư duy lô-gich”, như sự ăn khớp giữa lý thuyết và thực tiễn, lý thuyết đã được thực tiễn chứng minh.

– Lý do cuối cùng khiến tôi nghiêng sang tin cậy xin nói chi tiết một chút vì liên quan đến câu chuyện của bản thân. Theo tường thuật của “người đưa tin” (phải ẩn danh kẻo nguy đến sinh mạng) thì ông TBT lãnh đạo cả đất nước bị đồng chí của mình chỉ mặt trước hội nghị: Mày là thằng bán nước, phản bội tổ quốc, phản bội nhân dân.

Số là tôi đã bị hệ thống chính trị CS này khởi tố đúng cái tội phản bội Tổ quốc năm 2000 (cùng với nhà nghiên cứu độc lập Mai Thái Lĩnh) , đúng vào cái tội mà “những người CS nhưng mà tốt” đã dành cho ông Nguyễn Phú Trọng, đứng đầu hệ thống chính trị này. Lý thú quá đi chứ? Chúng tôi phản quốc hay người đứng đầu hệ thống chính trị này phản quốc?

Chúng tôi bị “Đảng ta” (cũng là một nickname nữa của ĐCSVN) khởi tố tội Phản quốc chỉ vì không chịu ký vào cái “Kết ước năm 2000” (một chương trình nhằm chống lại ĐCSVN ngay lúc bấy giờ), không ký với lời giải thích đại ý rằng “ ĐCSVN nói Đổi mới hay là chết là Đảng quá khiêm tốn, chứ với dân tình thế này Đảng còn sống được dài dài vì nhiều đặc điểm rất khôn vặt của cả Đảng lẫn nhân dân” (1).

Vậy giữa những người trình bày nhận thức dân chủ của mình chỉ vì muốn cứu nước như chúng tôi với ông TBT chỉ muốn nhờ “kẻ thù truyền kiếp của Dân tộc” đến cứu Đảng của ông ấy, thì ai mới là người đáng phải khởi tố trước pháp luật công chính?

Những người CS không nỡ vì sự tồn tại của Đảng mình mà chống lại nhân dân nên đã chỉ thẳng vào mặt cấp trên tối cao cao của mình là đồ phản quốc, cần khởi tố, cần bắt giam ngay! Chúng tôi tự tin vào tấm lòng thương yêu đất nước của mình, tin ở tư duy khoa học mà mình nên tin rằng lời tường trình như trong bài Sự thật về Hội nghị Trung ương 14 nói trên là đúng sự thật, vì nó hữu lý, sự thật ấy chẳng chóng thì chày cũng phải diễn ra.

Là những người “bị” khoa học trau dồi về phương pháp nhận thức, tôi xin chỉ trình bày nhận thức, còn phải hành xử thế nào mới cứu được nước, tuy bản thân rất mong muốn, thiết tha mong muốn, nhưng xin dành tâm trí lắng nghe những những người yêu nước mà giỏi giang hơn mình về lãnh vực này, về phẩm chất đáng quý nhưng hiếm hoi này. Sự chỉ mặt kẻ lãnh đạo theo Tàu , nếu là sự thật, giữa một Hội nghị quan trọng cũng khiến trong tôi ló ra thêm chút hy vọng này.

19-1-2016

H.S.P.

(1) Vụ án “Phản bội Tổ quốc” năm 2000 http://www.hasiphu.com/vuanIII.html

Lượm lặt tin 19-1-16

Báo Tây so sánh Hà Nội và TP HCM

Trang Roughguides đã đưa ra những nhận xét thú vị về sự khác biệt giữa hai thành phố để các du khách có lựa chọn thích hợp khi tới Việt Nam.

Hai thành phố lớn của Việt Nam cách nhau hơn 1.700 km. Nằm ở miền Nam, thành phố Hồ Chí Minh trở thành đô thị hiện đại, sôi động. Thủ đô Hà Nội cổ điển hơn, với nhịp sống ồ ã hơn và khu phố cổ thú vị.

Tuy nhiên, cả hai thành phố đều có thể trở nên sôi động quá mức, du khách sẽ cần có những bí quyết để tìm đường giữa giao thông. Nếu bạn không thể quyết định sẽ tới đâu, hãy cân nhắc sự khác biệt giữa Hà Nội và TP HCM.

Nơi nào tuyệt hơn cho việc khám phá văn hóa?

Cả hai thành phố đều có nhiều bảo tàng, đền chùa và kiến trúc thuộc địa ấn tượng. Ngoài ra, hai nơi còn có nhà thờ cổ từ thời Pháp thuộc và các chương trình rối nước truyền thống hấp dẫn.

Báo Tây, so sánh, Hà Nội, TP HCM
Nhà thờ Đức Bà Sài Gòn nhìn từ trên cao. Ảnh: Zing

TP HCM có nhiều công viên giải trí hơn Hà Nội, do đó nếu bạn thích các trò như tàu lượn, hãy tới miền Nam. Nếu bạn thích các phòng tranh, Hà Nội là lựa chọn hợp lý, với nhiều nơi trưng bày nghệ thuật cổ điển và hiện đại.

Người Hà Nội đôi khi xa cách hơn người Sài Gòn, với nhiều giá trị truyền thống và cách cư xử từ thời xưa. TP HCM chịu ảnh hưởng từ văn hóa nước ngoài hơn, nhất là từ Mỹ và Pháp, nên có cảm giác cởi mở và không gò bò hơn, với những người trẻ tuổi năng động, các doanh nhân hiện đại và thương mại phát triển.

Nơi nào có đồ ăn ngon hơn?

Bạn sẽ dễ dàng tìm được các món đặc sản địa phương ngon mà rẻ ở cả Hà Nội và TP HCM. Ẩm thực vỉa hè ở cả hai nơi đều rất độc đáo và tuyệt vời. Thủ đô Hà Nội có món phở truyền thống nổi tiếng của Việt Nam, bán khắp các con phố với giá chỉ từ hơn 20.000 đồng.

Các món ăn vỉa hè của TP HCM cũng nhiều không kém, nhưng có phần ngọt hơn. Mùi thơm tuyệt vời tỏa ra từ các con phố của cả hai thiên đường ẩm thực này. Bạn sẽ có nhiều món để khám phá ngoài phở và bánh mì.

Văn hóa cà phê có cả ở hai thành phố, nhưng cà phê ở TP HCM ngọt hơn và không đậm bằng ở Hà Nội.

Hai nơi đều có ẩm thực quốc tế đáng khám phá, tuy nhiên TP HCM có nhiều lựa chọn chất lượng và phong phú, nhiều nhà hàng cao cấp hơn Hà Nội.

Cuộc sống về đêm

TP HCM có nhiều hoạt động giải trí về đêm hơn, dù thủ đô của Việt Nam có nhiều quán bar mở cửa tới khuya. Khu phố cổ của Hà Nội như sống dậy vào ban đêm, với hàng nghìn người địa phương và du khách tỏa ra các con phố, ngồi trên ghế nhựa uống bia giá rẻ, nhấm nháp thịt nướng hay chân gà thơm phức.

Báo Tây, so sánh, Hà Nội, TP HCM
Hà Nội hấp dẫn khách du lịch bụi. Ảnh: Roughguides

Nhiều quán bar ở TP HCM có nhạc sống vào cuối tuần, nơi lý tưởng cho một buổi uống cocktail và thư giãn. Nếu bạn tìm một nơi sang trọng để tận hưởng buổi tối lãng mạn, hay một hộp đêm có thể vui chơi đến sáng sớm thì thành phố miền Nam là lựa chọn thích hợp nhất.

Tuy nhiên, Hà Nội hợp hơn với những khách du lịch bụi ưa thích sự tĩnh lặng. Nếu bạn không đem theo đồ đẹp, Hà Nội là nơi nên đến.

Nên mua sắm ở đâu?

Hà Nội có rất nhiều mặt hàng mỹ nghệ, lụa và sản phẩm thủ công, điêu khắc đá, gỗ, hàng thêu và đồ sơn mài, được bày bán nhiều ở phía nam của khu phố cổ.

TP HCM có nhiều món lưu niệm rẻ như ở chợ Bến Thành, còn nếu thích đồ cao cấp hơn, bạn có thể tới chợ Đồng Khởi. Thành phố miền Nam có nhiều siêu thị lớn, hiện đại, với các cửa hàng của thương hiệu lớn.

Nên đi đâu để thư giãn?

Hà Nội đang phát triển nhanh trong những năm gần đây, với nhiều tòa nhà cao tầng mọc lên. Cả hai thành phố đều có khoảng 8 triệu dân, nhưng ở TP HCM có vẻ chật chội hơn. Tuy nhiên, khu phố cổ của Hà Nội cũng chật cứng người vào giờ cao điểm, rất khó di chuyển, và sự ồn ào kéo dài liên tục có thể khiến nhiều người mệt mỏi.

Giao thông ở cả hai thành phố đều có thể khiến du khách choáng ngợp, với dòng xe máy phóng như bay. Những con phố mới và rộng hơn ở TP HCM có thể khiến việc di chuyển dễ dàng hơn, nhưng tất cả đều là tương đối.

Ở Hà Nội, nhiệt độ có thể giảm xuống 17 độ C vào tháng 1. Nhiệt độ ở TP HCM không xuống dưới 20 độ C, thêm không khí ẩm sẽ khiến du khách đổ mồ hôi.

Để tránh cái nóng miền Nam, bạn có thể tới công viên Văn hóa, vườn Tao Đàn và thư giãn dưới bóng cây. Còn ở Hà Nội, bạn nên tới hồ Hoàn Kiếm xinh đẹp để tạm rời xa những con phố ồn ã và xem người dân đánh cờ.

Nơi nào tuyệt hơn để đi tham quan trong ngày?

Vịnh Hạ Long, điểm đến thơ mộng với những đảo đá vôi hùng vĩ trên mặt nước tĩnh lặng, là điểm đến hàng đầu Việt Nam và có thể đi lại trong ngày từ Hà Nội. Tuy nhiên, bạn sẽ phải tốn tới 8 tiếng ngồi xe cả đi và về.

Báo Tây, so sánh, Hà Nội, TP HCM
Hạ Long là điểm đến nổi tiếng của Việt Nam. Ảnh: Roughguides

Cách TP HCM khoảng 2 tiếng đi xe, địa đạo Củ Chi là điểm đến lý tưởng nhất có thể đi trong ngày. Địa đạo này gồm nhiều đường hầm chằng chịt, được sử dụng trong thời chiến.

Bạn nên đi đâu?

Tất nhiên, điều này phụ thuộc vào những gì bạn tìm kiếm. Hà Nội nghiêng về lịch sử và thâm trầm, cho du khách trải nghiệm văn hóa truyền thống của người Việt Nam, nghệ thuật và sự sáng tạo, cùng cuộc sống tĩnh lặng hơn.

TP HCM là trung tâm thương mại của cả nước, có nhiều khách sạn sang, nhà hàng cao cấp và cuộc sống về đêm sôi động.

——————————-

Thanh tra lương khủng của các sếp xổ số Tiền Giang

Xung quanh việc Công ty TNHH MTV Xổ số kiến thiết tỉnh Tiền Giang trả lương cho viên chức quản lý 60,8 triệu đồng/người/ tháng. Trao đổi với VietNamNet, Thứ trưởng Bộ LĐTB&XH Phạm Minh Huân cho biết, nếu đúng mức lương cao như vậy sẽ tiến hành thanh tra, làm rõ…

Thứ trưởng Huân cũng cho hay, Bộ LĐTB&XH sẽ làm việc với đơn vị chủ quản (Bộ Tài chính) trong tuần tới để xem xét cụ thể tình hình lương cao tại Công ty TNHH MTV Xổ số kiến thiết Tiền Giang là cá biệt hay phổ biến để có những điều chỉnh phù hợp.

lương khủng, công
Mức lương cao nhất ở các công ty TNHH MTV do Nhà nước quản lý chỉ là 54 triệu đồng, trong khi ở TNHH MTV Xổ số kiến thiết Tiền Giang, lãnh đạo lĩnh lương cao gấp nhiều lần. Ảnh minh họa

Ông Huân nói rõ, theo quy định hiện hành, mức trần lương của quản lý tại các công ty TNHH MTV do Nhà nước làm chủ sở hữu thì mức lương là 36 triệu đồng/người/ tháng, trong trường hợp công ty sản xuất kinh doanh tốt, có lãi thì mức lương cao nhất là 54 triệu đồng/người/ tháng (tăng 1,5 lần).

Lợi nhuận của các công ty TNHH MTV do Nhà nước làm chủ sở hữu sau khi nộp thuế và để lại đầu tư cho sản xuất thì được trích sang quỹ khen thưởng và phúc lợi nhưng tối đa là 3 tháng lương bình quân.

Tuy nhiên, đối với mức thu nhập bình quân của cán bộ quản lý công ty TNHH MTV Xổ số kiến thiết Tiền Giang là 730 triệu đồng/người/năm (hơn 60 triệu đồng/người/tháng), Thứ trưởng Huân cho rằng, thực tế lương tại các công ty xổ số cao là vì doanh nghiệp này làm ăn có lãi mà số lao động rất ít, tuy nhiên, cần xem xét lại mức lương này và nếu đúng là cao như vậy sẽ phải tiến hành thanh tra.

“Việc tính toán mức lương có thể do tổ chức thực hiện có vấn đề, vì hiện nay chính sách lương quản lý tại các doanh nghiệp mức cao nhất chỉ 54 triệu đồng/ người/ tháng”, Thứ trưởng Huân nói.

Ông Huân cho rằng, đối với những vùng đời sống còn khó khăn mà lương cán bộ các công ty xổ số quá cao thì phải xem xét lại quy định đã phù hợp chưa để điều chỉnh thu nhập hợp lý hơn.

Trước đó trong báo cáo của Sở LĐTB&XH tỉnh Tiền Giang, năm 2014, lương bình quân của lao động tại công ty này gần 22 triệu đồng/người/ tháng, viên chức quản lý là 35,25 triệu đồng/người/ tháng. Riêng lương của Chủ tịch kiêm Giám đốc là 40,5 triệu đồng/người/ tháng.

Cũng trong năm này, viên chức quản lý được hưởng hệ số tiền lương tăng thêm 0,5 do đảm bảo lợi nhuận tăng từ 7% so với 2013. Thu nhập một năm của viên chức quản lý là 730 triệu đồng (hơn 60,8 triệu/người/tháng) và của lao động trong công ty là 314 triệu (hơn 26 triệu/ người/ tháng).

Thưởng Tết cao nhất hơn 2 tỷ đồng/người

Theo báo cáo nhanh về tình hình thưởng Tết năm 2016 của Sở LĐTB&XH TP.HCM, tính đến ngày 5/1/2016, trong số hơn 1.200 doanh nghiệp đã có báo cáo về kế hoạch thưởng Tết năm 2016, xuất hiện mức tiền thưởng “khủng” 2,028 tỉ đồng. Mức thưởng này dành cho một cá nhân thuộc khu vực doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài (FDI). Đồng thời đây cũng là khu vực có cá nhân được trả mức lương cao nhất: hơn 705 triệu đồng/tháng.

Nhìn chung mức thưởng Tết cao nhất năm nay thuộc về ngành tài chính – ngân hàng, bao bì – nhựa, thăm dò khai thác dầu khí, dược phẩm.

Các doanh nghiệp có quy mô sản xuất nhỏ, sử dụng lao động giản đơn có mức thưởng Tết tương đối thấp. Mức thưởng Tết dương lịch bình quân là 2.307.000 đồng, trong đó doanh nghiệp có vốn góp Nhà nước có mức thưởng bình quân cao nhất 3.293 triệu đồng.

Đối với tiền thưởng Tết Nguyên đán, mức thưởng cao nhất là 600 triệu đồng thuộc về khối doanh nghiệp tư nhân. Mức thưởng thấp nhất là 3.088.000 đồng. Mức tiền thưởng bình quân trong dịp Tết âm lịch của người lao động là 7.342.000 đồng, trong đó lao động thuộc doanh nghiệp có vốn góp Nhà nước có mức bình quân cao nhất 13.333.000 đồng.

——————-

Thực phẩm biến thành “chất độc” khi dùng không đúng

Cà chua xanh, dưa muối chưa kỹ, khoai tây mọc mầm… là những thực phẩm tuyệt đối không nên ăn, tránh gây bệnh cho bản thân và cả gia đình.

Tuy rất bổ dưỡng và quen thuộc với nhiều bà nội trợ, nhưng nếu ăn không đúng cách, thì những thực phẩm này có thể gây họa khôn lường.

Khoai tây mọc mầm

Khoai tây để lâu, nhất là trong môi trường ẩm thấp rất dễ mọc mầm. Khi đó sẽ sinh chất độc solamine, chất này kích thích tương đối mạnh đến niêm mạc dạ dày, ảnh hưởng đến hệ thần kinh trung ương.

Thực phẩm, 'chất độc', Cà chua xanh, dưa muối, khoai tây mọc mầm
Không nên ăn khoai tây mọc mầm vì nó có thể khiến bạn đau bụng, ỉa chảy… Ảnh minh họa.

Ngoài ra, nếu ăn khoai tây mọc mầm có nguy cơ bị đau bụng, ỉa chảy, nôn mửa, thậm chí bị suy hô hấp.

Cà chua xanh

Thực phẩm, 'chất độc', Cà chua xanh, dưa muối, khoai tây mọc mầm

Cà chua xanh rất độc hại vì có nó chứa chất độc Solanine. Nếu ăn phải, khoang miệng có cảm giác đắng chát; sau khi ăn có thể xuất hiện các triệu chứng ngộ độc như chóng mặt, buồn nôn, nôn mửa…

Măng tươi

Trong măng tươi chứa nhiều chất độc acid cyanhydric. Acid này khi vào máu có thể gây thiếu oxy cho tổ chức tế bào. Ăn nhiều măng tươi nhiễm độc tố có thể khiến bạn cảm thấy ngạt thở, chóng mặt, đau đầu, buồn nôn. Nghiêm trọng hơn, chất này có thể gây co giật, tím tái, hôn mê, tụt huyết áp và gây tử vong.

Thực phẩm, 'chất độc', Cà chua xanh, dưa muối, khoai tây mọc mầm
Ăn nhiều măng tươi nhiễm độc tố có thể khiến bạn cảm thấy ngạt thở, chóng mặt, đau đầu, buồn nôn. Ảnh minh họa.

Nhằm loại bỏ chất độc hại có trong măng tươi, bạn phải luộc măng nhiều lần rồi bỏ nước đi, sau đó mới chế biến.

Dưa muối chưa kĩ

Thực phẩm, 'chất độc', Cà chua xanh, dưa muối, khoai tây mọc mầm

Ăn dưa ở giai đoạn mới muối, dưa sẽ có vị cay, hăng, hơi đắng vì chưa đạt yêu cầu.

Thông thường, trong một vài ngày đầu muối dưa, vi sinh vật sẽ chuyển hóa nitrat trong các nguyên liệu thành nitric, làm hàm lượng nitric tăng cao, độ pH giảm dần (có nghĩa là độ chua tăng dần lên). Vì thế, loại dưa này chứa nhiều nitrate, ăn vào rất có hại cho cơ thể.Đậu xanh không nấu chín

Đậu xanh có chứa saponin và lectins, saponin, một chất gây kích thích mạnh mẽ đối với đường tiêu hóa của con người, có thể gây ra viêm xuất huyết, giải thể các tế bào máu đỏ. Trong đậu cũng chứa hemagglu tin in với tập hợp tế bào máu đỏ gây ra ngộ độc sau khi ăn. Vì vậy nếu ăn đậu xanh chưa nấu chín dễ bị ngộ độc.

Trứng gà sống

Trong trứng gà sống có các chất làm cản trở sự hấp thu dinh dưỡng cơ thể và phá hoại công năng tiêu hóa của tụy tạng. Lòng trắng trứng gà sống khi ăn vào cơ thể rất khó hấp thu.

Thực phẩm, 'chất độc', Cà chua xanh, dưa muối, khoai tây mọc mầm

Ngoài ra, ăn trứng gà sống rất mất vệ sinh, dễ đưa các vi khuẩn vào cơ thể, gây bệnh.

Bí ngô để lâu

Bí ngô chứa hàm lượng đường cao. Nếu để trong thời gian dài, khiến bên trong bí ngô xảy ra quá trình hô hấp kỵ khí – lên men, và biến chất, vì vậy khi ăn sẽ gây nguy hiểm tới sức khỏe.

Mộc nhĩ tươi

Thực phẩm, 'chất độc', Cà chua xanh, dưa muối, khoai tây mọc mầm
Mộc nhĩ tươi có chứa chất độc rất nguy hiểm với sức khỏe. Ảnh minh họa.

Trong mộc nhĩ tươi có chứa một chất nhạy cảm với ánh sáng – tên là Porphyrin. Sau khi ăn, với sự chiếu rọi của ánh nắng mặt trời, chúng ta rất dễ bị viêm da, xuất hiện trạng thái ngứa, chứng phù thủng, đau nhức; có người bị phù nề thanh quản sẽ dễ gây nên tình trạng khó thở. Vì vậy, chỉ nên ăn mộc nhĩ khô, ngâm trong nước nấu lên thì mới an toàn.

Dân Việt cho con du học Mỹ tăng ‘chóng mặt’

HÀ NỘI (NV) – Vượt qua Nhật Bản, với số lượng gần 29,000 người, Việt Nam hiện có tỉ lệ gia tăng du học sinh theo học tại Hoa Kỳ cao thứ 3 trong đợt tuyển sinh vừa qua.

Du học sinh Việt Nam ngày càng đông hơn tại nhiều trường học ở Hoa Kỳ. (Hình: Thanh Niên)

Tờ Thanh Niên dẫn thống kê, khảo sát từ Hệ Thống Thông Tin về Sinh Viên và Khách Mời Trao Đổi (SEVIS) tính theo thời gian thực và bao hàm tất cả những người theo học tại mọi cấp trong hệ thống giáo dục công bố trong tháng 12, 2015 cho biết: “Từ tháng 7 tới tháng 11, 2015, số du học sinh Việt Nam ở Hoa Kỳ là 28,883 người, tăng đến 18.9%. Đặc biệt ở các trường đào tạo cao đẳng, đại học, chỉ xếp sau Ấn Độ và Trung Quốc, những nước có nhiều du học sinh nhất ở Hoa Kỳ và xếp thứ 6 trong thống kê về số sinh viên nước ngoài tại Hoa Kỳ hiện nay.”

Các sinh viên Việt Nam hiện diện ở tất cả 50 tiểu bang ở Hoa Kỳ, từ 6 người ở Alaska cho đến 6,151 người tại California. Trong đó, 5 bang có nhiều du học sinh Việt Nam nhất là California, Texas, Washington, Massachusetts và New York.

Tin cho biết, du học sinh Việt Nam theo học đủ các ngành từ đào tạo ngôn ngữ, đào tạo liên kết, đào tạo cử nhân, thạc sĩ và tiến sĩ. Ngoài ra, một số ngành còn lại không thuộc các văn bằng liên quan, thí dụ tuyển sinh trung học và các trường dạy nghề, thẩm mỹ…

Theo giải thích của SEVIS, sở dĩ số lượng du học sinh Việt Nam gia tăng là do “tốc độ tăng trưởng kinh tế, cộng thêm tâm lý xem Hoa Kỳ là nơi đào tạo tốt nhất.” Vì vậy, người Việt Nam đã chi gần $1 tỷ cho việc giáo dục cho con em của họ tại Hoa Kỳ.

Cũng theo thống kê này, Hoa Kỳ đã vượt qua Canada xét về số lượng du học sinh Việt Nam theo học. Trong thống kê tới tháng 10 năm 2015, có 28,524 sinh viên Việt Nam học ở Úc, giảm 0.4% so với năm 2014, trang University World News đưa tin hôm 15 tháng 1

 

Thay đổi thể chế hay thay đổi người của đảng?

Blog RFA

Kính Hòa, phóng viên RFA

Một người bán hàng rong đi qua một tấm áp phích tuyên truyền cho Đại hội toàn quốc Đảng Cộng sản Việt Nam trên đường phố Hà Nội ngày 15 tháng 1 năm 2016. AFP Photo

Bão táp truyền thông phi chính thống

Xin bắt đầu bài điểm blog hôm nay bằng lịch sử ngắn ngủi của một trang blog mới ra đời cách đây vài tuần mang tên là Ý kiến đảng viên về đại hội 12. Như cái tên của nó, những người đứng sau trang này nói rằng họ lập ra để gom góp các ý kiến trong nhân dân và đảng viên cho đại hội toàn quốc lần thứ 12 của đảng cộng sản. Ngoài ra còn có hàng loạt các bài viết được cho là thư từ của các vị đứng đầu đảng, đã về hưu hay còn tại chức, được đưa ra trong một bầu không khí truyền thông mờ mờ ảo ảo.

Sau khi hội nghị trung ương lần thứ 14 kết thúc, mà nhiều người tin rằng đã đưa ra được những người lãnh đạo mới của đảng, khi truy cập vào trang blog này thì được chỉ sang báo… Nhân dân, cơ quan ngôn luận chính thức của đảng cộng sản Việt Nam.

Cuộc đời ngắn ngủi của trang blog để lại một lời đồn đãi rằng ông Nguyễn Phú Trọng, đương kim Tổng bí thư nói rằng vị đứng đầu đảng phải biết lý luận và là người miền Bắc.

Lời đồn đãi này lập tức được đem ra phê bình mạnh mẽ trong suốt những ngày trước đại hội đảng, mà rốt cuộc người ta cũng không biết có phải ông Trọng đã nói như vậy hay không!

Chuyện xuất hiện những trang blog ngắn ngủi này đã trở thành một thông lệ mỗi khi có một sự kiện lớn nào đó liên quan tới đảng cộng sản, đó là Quan Làm Báo, là Chân Dung Quyền Lực ra đời và kết thúc cách đây không lâu.

Ngoài những trang blog đó, các trang từ trước tới nay vẫn hay bị các cơ quan truyền thông chính thống của đảng chỉ trích là phản động, đã nhận được vô số những tài liệu được cho là bí mật rò rỉ ra từ bộ máy của đảng. Cuối cùng một không khí truyền thông mờ ảo hư hư thực thực bao trùm độc giả, có những người tin theo, những người khác không tin, những người còn lại thì nghi ngờ,… và bàn luận thì sôi nổi, mặt dù không có được bao nhiêu là minh chứng cụ thể.

Blogger Song Chi giải thích nguyên nhân của sự tranh luận sôi nổi mà có vẻ như tuyệt vọng đó:

Hậu quả của một nền chính trị không công khai, minh bạch là càng gần đến ngày đại hội, càng lắm thông tin không biết đúng sai được các phe nhóm tung ra tới tấp để triệt hạ nhau, khiến người dân càng không biết đường nào mà lần. Lướt qua những trang facebook, blog, lắng nghe những câu chuyện bàn luận của người dân những ngày này mới thấy người VN thực sự bất lực, tuyệt vọng. Bất lực vì không có quyền gì để tác động vào cái kết quả của đại hội đảng, vào đường hướng phát triển của đất nước sau đại hội…

Hai ông lớn

Câu chuyện sôi nổi nhất trên không gian mạng xã hội và blog là cuộc tranh giành giữa hai nhân vật nổi bật nhất trên chính trường Việt Nam hiện nay là ông Nguyễn Phú Trọng đương kim Tổng bí thư bên đảng, và ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng bên chính phủ, và cả hai ông đều là người của đảng!

Có ba tác giả viết nhiều về hai ông này, đó là nhà báo Huy Đức, blogger Người buôn gió, và blogger Kami.

Trong bài Bộ tứ, nhà báo Huy Đức cho rằng ông Nguyễn Tấn Dũng đã thất thế. Mặc dù có khen rằng ông Dũng đã từng nói lên nỗi lòng của người dân Việt trước sự lấn áp của Trung quốc, nhưng Huy Đức cho rằng ông Dũng có một trình độ không cao đúng tầm chức vụ Thủ tướng của ông. Huy Đức cũng khuyên mọi người là đừng vì mệt mỏi những gì giáo điều mà tung hô một kẻ độc tài. Ông cho rằng ông sợ điều đó là một điều đen tối vì sẽ mở đường cho sự chiếm đoạt thể chế mang tính cha truyền con nối.

Cũng cần nhắc lại rằng trên mạng xã hội và blog Việt Nam có rất nhiều ý kiến ủng hộ ông Nguyễn Tấn Dũng lên nắm quyền lực cao nhất sau đại hội đảng lần này. Vì thế khi bài Bộ tứ của Huy Đức ra đời, tác giả đã chịu vô vàn chỉ trích từ những người không đồng tình, mà thậm chí có người còn cho rằng ông làm việc cho ông Nguyễn Phú Trọng.

Một quan điểm khác về tương lai chính trị của hai ông Trọng và Dũng là của blogger Kami. Blogger này cho rằng dù ông Dũng không được Bộ chính trị ưa thích, nhưng trong thời gian gần đây, Bộ chính trị đã từng bị áp đảo bởi Ban chấp hành trung ương đảng, và vì thế khả năng ông Nguyễn Tấn Dũng lên nắm quyền lực cao nhất của đảng cũng không thể bị bỏ qua. Ngoài ra Kami còn cho rằng đa số các Ủy viên Trung ương Đảng CSVN hiện nay là những người có trình độ, có viễn kiến, đặc biệt là tư duy. Chính điều đó sẽ giúp cho họ có các quyết định chính xác khi lựa chọn người lãnh đạo của mình.

Tác giả thứ ba là blogger Người Buôn gió có liên tục nhiều bài nói về hai ông Dũng và Trọng, từ những bài viết theo văn phong phân tích chính trị cho đến kiểu dí dỏm khôi hài. Trong bài Cả hai cùng tiến, tác giả phân tích lời tuyên bố bế mạc hội nghị trung ương 14 để nói rằng phe của ông Trọng đã nhường bước, và vì thế còn có một khả năng nữa là ông Dũng, và ông Trọng đều cùng nhau chia quyền lực sau đại hội đảng lần này.

Cây cầy có ma

Đó là tựa bài của blogger Trần Minh Khôi, sau khi chứng kiến sự tranh luận ai sẽ lên nắm quyền tại Việt Nam lần này, và sau khi chứng kiến cơn bão chỉ trích của nhiều người nhắm vào nhà báo Huy Đức.

Trần Minh Khôi cho rằng các nhà lãnh đạo Việt Nam đang thao túng sự ngây thơ của dân chúng, và không có chuyện ông A tốt hơn ông B để mà hy vọng vào một cá nhân, vì sự tham lam bạo ngược hiện nay đã được thể chế hóa:

Không hiểu từ đâu, người ta tin rằng trong nội bộ Đảng Cộng sản tồn tại một phái “thân Tàu” và một phái “thân Mỹ” đối nghịch nhau.

Không có bằng chứng nào cho điều này cả. Có lẽ nó đã xuất hiện từ đâu đó bằng những suy đoán mông lung để phục vụ một luận điểm nào đó về những lục đục nội bộ của nhóm cầm quyền. Sự mường tượng này ngay lập tức được chấp nhận có lẽ là vì nó khớp với cái khuôn mẫu tư duy nhị nguyên dễ dãi – trắng/đen, xấu/tốt, đúng/sai, phải/trái, địch/ta, cách mạng/phản động,… – đã rất quen thuộc trong lối tư duy của chúng ta.

Có dấu hiệu cho thấy những người cầm quyền đang thao túng niềm tin ngây thơ của chúng ta. Họ có vẻ hiểu rất rõ thói quen tư duy nhị nguyên dễ dãi của chúng ta. Họ cũng bước vào cuộc chơi “nhị nguyên” này.

Sự thoái hóa của hệ thống chính trị hiện nay là sự thoái hóa có tính định chế. Sự tham lam, bạo ngược ở một quốc gia toàn trị là sự tham lam bạo ngược có tính định chế. Và cho đến khi có dấu hiệu thay đổi các định chế thoái hóa, tham lam, và bạo ngược đó thì không thể chứng minh được một “ông A” nào đó sẽ làm tốt hơn một “ông B” nào đó.

Chúng ta đã quá tuyệt vọng. Và như những con thuyền lạc trên biển nhìn những đám mây cuối chân trời mà ngỡ là đất liền, chúng ta trông chờ vào những ảo giác. Tất cả những lập luận xây trên cái nền tảng “ông A lên tốt hơn ông B” là những ảo giác như thế. Những lập luận này nguy hiểm: nó đánh lừa chúng ta.

Kết thúc bài viết tác giả cho rằng khi nhìn lại những bàn luận này sẽ thấy rõ là mọi người đã từng tin vào một điều không có thực như một cây cầy có ma.

Liệu pháp sốc Nguyễn Tấn Dũng

Có những blogger có cùng quan niệm rằng chẳng có ai tốt hơn ai trong chính trường Việt Nam hiện nay, nhưng lại chủ trương phải có một sự thay đổi, từ bỏ chế độ toàn trị tập thể. Những người này cho rằng cần phải có một liệu pháp sốc.

Trong bài Tử huyệt, blogger Cánh Cò viết về ông Nguyễn Tấn Dũng, trong trường hợp ông thắng thế trong cuộc tranh đoạt quyền lực kỳ này:

Dù hơi bất chính một chút vì trở mặt với đồng chí, nhưng nhân dân sẽ tha thứ và tiếp tục xem ông là một người hùng, hay gian hùng cũng được, miễn là vở kịch cũ và kéo dài này nên có một kết thúc có hậu.

Còn blogger Lãng thì viết rằng:

Nếu buộc phải chấp nhận thì một tay độc tài bất lương nhưng sáng mắt còn hơn một gã mù đại diện cho quá khứ tăm tối vốn đã phải bị chôn vùi từ lâu, nhưng vẫn đang ngắc ngoải như một thứ dị dạng của lịch sử.

Người phân tích cặn kẽ hơn quan niệm liệu pháp sốc này là tác giả Đinh Phong Vũ trong bài Vài ý kiến nhỏ về bài Bộ tứ của Huy Đức. Sau khi phân tích những mô hình chuyển đổi sang dân chủ bằng con đường độc tài ở Chi Lê, Indonesia, và Liên Xô, tác giả không đồng ý với quan niệm của Huy Đức rằng đừng chán ngán chuyện giáo điều mà tung hô một nhà độc tài. Ông viết:

Thiết nghĩ nhận định “Đừng vì quá mỏi mệt với giáo điều, trì trệ mà tung hô một nhà độc tài vì nghĩ ông ta dám phá bỏ những gì đang làm chúng ta mỏi mệt”, theo ý tôi cũng là một lời “xui dại”. Cả Pinochet lẫn Suharto không (hoặc chưa) phải người đạo đức, nhưng là người đã có công xoay chuyển tình thế, việc mà ít người dám làm và có khả năng làm. Rất có thể hai ông ấy là “độc tài” nhưng đã giải tỏa một xã hội giáo điều, trì trệ… một xã hội bị giáo điều dắt dẫn khiến bất cứ ai có lương tri đều thấy cần phá bỏ và thay thế, cho dù người phá bỏ ấy là một nhà độc tài đi chăng nữa…

Nhân dân là những khán giả thua cuộc

Dù có những quan điểm khác nhau, những blogger, nhà báo, mà chúng tôi trích dẫn, và thường xuyên xuất hiện trên trang điểm blog của chúng tôi, hầu như có cùng quan điểm rằng người dân Việt Nam đang là những khán giả thiệt thòi.

Viết Từ Sài Gòn viết là Chỉ có chúng ta, đám khán giả hiếu kỳ và không hề thiếu mộng mơ, khi vở diễn hạ màn chúng ta lại tiếp tục trong vai trò … khán giả.

Nhà báo Huy Đức thì nói là số phận của đất nước này trước mắt vẫn nằm trong tay những kẻ thắng cuộc trong cuộc chơi của họ.

Song Chi, và Kami cùng cho rằng thể chế chính trị hiện nay không thay đổi thì sự thay đổi về nhân sự của đảng cộng sản cũng không làm thay đổi gì cả.

Và điều quan trọng hiện nay mà Việt Nam cần là một sự dân chủ như Giáo sư Jonathan London viết trong bài của ông, quan sát các hội nghị của đảng cộng sản Việt Nam lần này, hay như Tiến sĩ Nguyễn Quang A, khuyên mọi người tránh xa các tranh chấp của nội bộ đảng cộng sản vì  còn rất rất nhiều việc thiết thực, khả thi khác để thúc đẩy sự chuyển đổi chế độ độc tài và ngày càng cảnh sát hóa, sang chế độ dân chủ thực sự một cách ôn hòa.

Châu Á: ba lãnh đạo nữ nói lên điều gì ?