Lượm lặt tin 23-12-15

20 “bí mật ít biết” về quả trứng gà

(Ảnh: Wales News Service, theo Imgbuddy.com)

(Ảnh: Wales News Service, theo Imgbuddy.com)

Trứng gà là một món ăn rất đỗi phổ biến trong cuộc sống thường nhật, nhưng nó cũng có nhiều bí mật thú vị mà bạn có thể chưa bao giờ từng biết đến…

1. Với các quả trứng gà chưa bị tẩy rửa sạch sẽ, bạn không nhất thiết phải bảo quản trứng trong tủ lạnh vì chính lớp màng mỏng bên ngoài sẽ bảo vệ quả trứng. Tuy nhiên ngày nay các quả trứng trong dây chuyền công nghiệp thường được rửa sạch, dẫn đến việc chúng bị mất lớp vỏ ngoài tự nhiên, và phải được bảo quản trong môi trường lạnh hoặc sử dụng một lớp vỏ ngoài nhân tạo.

(Ảnh: sweat.com)
Trứng là món ăn vô cùng thông dụng (Ảnh: sweat.com)

2. Nếu ăn trứng sống thì bạn chỉ có thể hấp thụ một nửa lượng protein so với ăn trứng chín. Hơn nữa, ăn trứng sống còn khiến bạn có nguy cơ bị nhiễm các vi khuẩn có hại do quá trình chăn nuôi công nghiệp.

3. Trứng giả không phải là mặt hàng hiếm có khó tìm ở Trung Quốc, và một người có thể làm giả tới khoảng 1500 quả trứng một ngày. Nguyên liệu làm giả bao gồm tinh bột, chất làm đông, sáp, vỏ trứng giả…

4. Chỉ 1 trong số mỗi 20.000 quả trứng là bị nhiễm khuẩn. Chính vì thế, nếu bạn là người tiêu dùng thì xác suất bạn gặp phải một quả trứng bẩn chỉ là 1 lần trong suốt 84 năm.

5. Trong điều kiện tự nhiên, một cô gà mái sẽ lật trứng trong tổ khoảng 50 lần một ngày để giữ cho lòng đỏ trứng khỏi bị lệch xuống phía dưới quả trứng.

6. Giống gà Araucana là giống gà đặc biệt có thể cho ra đời 4 loại trứng với 4 màu sắc khác nhau là: xanh da trời, hồng, xanh lá cây và nâu.

(Ảnh: Pdphoto.org)
Có rất nhiều cách chế biến trứng (Ảnh: Pdphoto.org)

7. Mặc dù khá hiếm, nhưng gà có thể đẻ “trứng trong trứng”

8. Trung bình mỗi người trên thế giới tiêu thụ 173 quả trứng 1 năm, và hàng năm ước tính có khoảng 1,2 nghìn tỷ quả trứng được sản xuất trên thế giới.

9. Kỷ lục ăn trứng luộc thuộc về cô Sonya Thomas năm 2003 với thành tích 65 quả trong vòng 6 phút 40 giây. Sonya đã có thể lập một kỷ lục ấn tượng hơn nếu cô không bị… hết trứng luộc để biểu diễn.

10. Màu của vỏ trứng không cho thấy giá trị chất lượng dinh dưỡng của nó, mà chỉ thể hiện rằng loài gà nào đã đẻ ra trứng mà thôi.

11. Trứng gà mới sẽ chìm trong nước, trong khi trứng gà đã để qua một khoảng thời gian sẽ nổi. Đó là vì sau khi để một khoảng thời gian thì một túi khí sẽ hình thành bên trong vỏ quả trứng.

(Ảnh: featheredreflections.wordpress.com)
Các quả trứng có nhiều màu khác nhau (Ảnh: featheredreflections.wordpress.com)

12. Nếu bạn nghĩ rằng trứng chỉ có mặt trong khoảng độ chục món là cùng thì bạn đã nhầm. Trong cuốn sách “Trứng và cách sử dụng chúng” xuất bản năm 1898, có tới hơn 500 công thức để bạn có thể mặc sức trổ tài.

13. Theo tờ Telegraph, số lượng lòng đỏ lớn nhất có trong một quả trứng cho đến hiện tại là 9 lòng.

14. Vỏ trứng sẽ mềm ra nếu bạn ngâm trứng vào giấm trong khoảng 1 tuần, và bạn sẽ có thể nắn nó theo ý thích.

15. Một số người thường khuyên không nên ăn nhiều trứng trong cùng một ngày. Thật ra một quả trứng chứa tới hai phần ba lượng cholesterol khuyến cáo hàng ngày. Nhưng lượng cholesterol từ trứng không gây hại, vì thế ăn nhiều trứng cũng không làm tăng nguy cơ bệnh tim mạch như mọi người vẫn tưởng.

20 bí mật ít biết về quả trứng gà
Quả trứng gà sau khi bị ngâm giấm (Ảnh: Biswarup Ganguly, Wikipedia)

16. Khi luộc trứng, nếu bạn có thể dùng đũa gắp được quả trứng lên thì có nghĩa là quả trứng đó đã chín rồi.

17. Vỏ của quả trứng có tới khoảng 17.000 lỗ thông hơi tí hon.

18. Hàng năm có hàng trăm triệu con gà trống con bị đưa vào máy nghiền hoặc buồng ngạt đến chết trong chăn nuôi công nghiệp, vì chúng không thể đẻ trứng và không sinh đủ lợi nhuận.

19. Quả trứng gà lớn nhất thế giới được ghi nhận nằm tại tỉnh Giang Tô, Trung Quốc có đường kính 6 cm và nặng 198 g.

20. Trong khi đó, quả trứng nhỏ nhất thế giới hiện đang được cô bé người Anh, Shannon Hayes, sống tại Carmarthshire, cất giữ. Nó chỉ dài có 1,8 cm mà thôi.

Quang Minh tổng hợp

———————————

14 bí mật đáng ngạc nhiên về cơ thể người mà bạn không biết

Cơ thể người vốn thật huyền diệu. Danh sách những người có siêu năng lực trên thế giới có rất nhiều, nhưng chỉ những điều “bình thường” dưới đây cũng đủ cho chúng ta cảm thấy kinh ngạc về cơ thể tuyệt vời của mình…

1. Chiều dài của ruột non ở người trưởng thành gấp 4 lần chiều cao của chính họ

Chiều dài của ruột non ở người trưởng thành gấp 4 lần chiều cao của chính họ. Nếu chúng không được xếp chồng chéo lên nhau thì bụng của chúng ta cơ bản không chứa nổi.

2. Lưỡi cũng giống như mẫu vân tay, người khác không thể có cùng một khuôn mẫu với bạn được

Nếu bạn không muốn tiết lộ danh tính, xin vui lòng đừng “thè lưỡi” ra. Cũng giống như dấu vân tay, “hoa văn” trên lưỡi của mỗi người đều khác nhau, vì vậy mà chúng ta ai cũng có một chiếc lưỡi độc đáo của riêng mình.

3. Một đời bạn sẽ nhổ ra khoảng 2 hồ nước bọt

Một đời bạn sẽ nhổ ra khoảng 2 hồ “nước bọt”. (Ảnh: Internet)
Một đời bạn sẽ nhổ ra khoảng 2 hồ “nước bọt”. (Ảnh: Internet)

Một người trung bình cả một đời sẽ nhổ 28.000 lít nước bọt, đủ để lấp đầy hai hồ bơi.

4. Trung bình khi ngáy tần số âm thanh phát ra được so sánh giống như bài diễn thuyết

Trước tuổi 60, có tới 60% nam giới và 40% nữ giới ngủ ngáy. Độ to trung bình âm thanh của tiếng ngáy phát ra là 60db, tương đương với một bài phát biểu.

5. Tốc độ hắt hơi của con người là hơn 160 km/giờ

Tốc độ hắt hơi của con người là hơn 160 km/giờ. (Ảnh: Internet)
Tốc độ hắt hơi của con người là hơn 160 km/giờ (Ảnh: Internet)

Con người khi hắt hơi, tốc độ hơi bắn ra nhanh hơn 160 km/giờ. Vì vậy, khi bạn cảm thấy muốn hắt hơi, hãy nhanh chóng che mũi và miệng lại.

6. Quen dùng ngón tay nào, móng tay của ngón đó sẽ càng phát triển nhanh hơn

Móng tay mỗi tháng tăng trưởng 0,25 cm. Móng tay mọc nhanh hơn móng chân. Bàn tay càng thường xuyên sử dụng thì móng tay sẽ càng mọc nhanh hơn.

7. Mỗi tế bào nang tóc có thể phát triển 20 sợi tóc

Màu tóc quyết định đến mật độ của tóc; mỗi một tế bào nang tóc có thể mọc 20 sợi tóc. Những người tóc vàng có 146.000 tế bào nang tóc; người tóc đen có khoảng 110.000; những người tóc nâu có khoảng 100.000; người tóc đỏ có khoảng 86.000 tế bào.

8. Con người có lượng da chết rơi ra nặng tới 47,6 kg

Mỗi giờ có khoảng 600.000 tế bào da chết “ra đi”. Trước khi 70 tuổi, mỗi người chúng ta có tới 47,6 kg da chết rơi ra khỏi cơ thể.

9. Số xương trên cơ thể người lớn ít hơn so với số xương trên cơ thể trẻ nhỏ

Con người khi mới sinh ra có tới 350 khúc xương, cùng với tuổi tác ngày một cao, một số xương dính liền làm một, cuối cùng chỉ có 206 khúc.

10. Hai chân chúng ta tiết ra ít nhất 0,57 lít mồ hôi mỗi ngày

(Ảnh: Pixabay)
(Ảnh: Pixabay)

Thủ phạm gây ra mùi khó chịu ở bàn chân hay nách chính là mồ hôi. Hai chân của con người có tới 500.000 tuyến mồ hôi, mỗi ngày chúng tiết ra ít nhất ra 0,57 lít mồ hôi.

11. Mỗi cm vuông da có tới 4.960.000 con vi khuẩn

Mỗi cm vuông da trên cơ thể người có tới 4.960.000 con vi khuẩn, nhưng may mắn thay chúng đều là những vi khuẩn vô hại.

12. Con người có thể phân biệt tới 50.000 loại mùi khác nhau

Con người có thể nhớ tới 50.000 loại mùi khác nhau (Ảnh: Pixabay)
Con người có thể nhớ tới 50.000 loại mùi khác nhau (Ảnh: Pixabay)

Mũi của người không thể nhạy cảm như mũi của một số loài vật, nhưng con người vẫn có thể nhớ tới 50.000 các loại mùi khác nhau.

13. Các đường huyết quản nối từ đầu đến cuối có thể dài tới 96.000 km

Mạch máu của con người dài tới 96.000 km tính từ điểm đầu đến điểm cuối, hơn nữa trái tim mỗi ngày cần vận chuyển 76.000 lít máu.

14. Niêm mạc dạ dày cứ cách 3 đến 4 ngày lại thay một lần

Niêm mạc dạ dày con người cứ 3-4 ngày thay thế một lần, nếu không dạ dày sẽ bị axit tiết ra trong ruột tiêu hóa mất!

Điều gì đã làm nên huyền thoại kinh tế Hàn Quốc?

Sau 40 năm gây ngạc nhiên bằng tốc độ tăng trưởng bình quân 7,6%, chính khát vọng xây dựng một đất nước độc lập tự chủ và cường thịnh đã đưa Hàn Quốc trở thành nền kinh tế thứ ba của châu Á và thứ 13 thế giới. (Ảnh: internet)

Sau 40 năm gây ngạc nhiên bằng tốc độ tăng trưởng bình quân 7,6%, chính khát vọng xây dựng một đất nước độc lập tự chủ và cường thịnh đã đưa Hàn Quốc trở thành nền kinh tế thứ ba của châu Á và thứ 13 thế giới. (Ảnh: internet)

Hiệp định Thương mại tự do Việt Nam – Hàn Quốc có hiệu lực từ 20/12/2015 đã mở ra một cánh cửa rộng lớn cho mối quan hệ kinh tế, thương mại giữa hai nước, kỳ vọng đây là một cơ hội tốt cho kinh tế Việt Nam. Nhân dịp này, Đại Kỷ Nguyên sẽ giới thiệu một số những kinh nghiệm quý báu đã giúp tạo ra kỳ tích sông Hàn (Hàn Quốc), huyền thoại kinh tế Hàn Quốc, với kỳ vọng sẽ giúp hiểu hơn đất nước bạn và học tập được những kinh nghiệm để góp phần cất cánh nền kinh tế Việt Nam.

Kỳ tích sông Hàn 

Hàn Quốc đã tăng trưởng kinh tế thần kỳ, do xuất khẩu mang lại, do phát triển nông nghiệp bên cạnh công nghiệp hóa và hiện đại hóa nhanh chóng, do phát triển khoa học công nghệ, do sự phát triển nhanh chóng về chất lượng giáo dục, sự tăng lên nhanh chóng của mức sống và quá trình đô thị hóa nhanh, bùng nổ xây dựng cao ốc, tiến trình dân chủ hóa và toàn cầu hóa nhanh đã chuyển Hàn Quốc từ đống tro tàn của cuộc Chiến tranh Triều Tiên thành một quốc gia phát triển và thịnh vượng với GDP cán mốc 1.000 tỷ USD.

Năm 1988, pháo hoa thắp sáng sông Hàn mở đầu cho ngày hội thể thao toàn thế giới Olympic mùa hè diễn ra tại Seoul, người Hàn Quốc ôm nhau nhảy múa trong niềm vui vỡ òa, đánh dấu ngày đất nước này đứng vào hàng ngũ các quốc gia cường thịnh.

Đại lộ Olympic chạy dọc bờ Nam sông Hàn sáng rực trong đêm. (Ảnh: internet)
Đại lộ Olympic chạy dọc bờ Nam sông Hàn sáng rực trong đêm. (Ảnh: internet)

Sau 40 năm gây ngạc nhiên bằng tốc độ tăng trưởng bình quân 7,6%, chính khát vọng xây dựng một đất nước độc lập tự chủ và cường thịnh đã đưa Hàn Quốc trở thành nền kinh tế thứ ba của châu Á và thứ 13 thế giới, người Hàn Quốc đã vượt châu Âu với thu nhập bình quân đầu người hơn 32.000 USD. Sản phẩm công nghiệp của Hàn Quốc chinh phục người tiêu dùng khắp nơi trên thế giới. Năm 2014, Hàn Quốc đạt GDP bình quân đầu người là 32.400 USD, gấp 14 lần Việt nam.

Vài nét về Hàn Quốc

Hàn Quốc bị Nhật xâm chiếm từ năm 1910 đến 1945, đến năm 1950 chiến tranh Nam-Bắc bùng nổ và kéo dài đến năm 1953. Sau đó, bị phân chia thành hai quốc gia cho đến tận hôm nay. Là một đất nước còn chia cắt duy nhất trên thế giới hiện nay, miền Bắc vẫn theo kinh tế kế hoạch tập trung, kém phát triển, còn Hàn Quốc từ đổ nát của chiến tranh đã từng bược khôi phục và phát triển kinh tế để rồi có một sự nhảy vọt làm cho cả thế giới phải khâm phục bởi kỳ tích sông Hàn.

Hàn Quốc ba mặt giáp biển, địa hình chủ yếu là đồi núi với diện tích khoảng 100.032 km vuông, bằng 1/3 diện tích Việt Nam, dân số là 48 triệu người, bằng một nửa dân số Việt Nam, tài nguyên thiên nhiên hầu như không có, thời tiết khắc nghiệt.

(Ảnh: internet)
(Ảnh: internet)

Xuất phát điểm

Sau chiến tranh thế giới lần thứ 2 là một nước nghèo nàn, lạc hậu, đặc biệt sau chiến tranh Nam – Bắc Triều Tiên kết thúc năm 1953, Hàn Quốc bị tàn phá nặng nề, nhiều thành phố chỉ còn là đống tro tàn, thu nhập bình quân đầu người khoảng 67 USD/năm, nhiều vùng nông thôn buộc phải ăn đến cọng rau ngọn cỏ, phải lên núi kiếm thức ăn.

Năm 1961, GDP bình quân đầu người dưới 80 USD/năm, hầu hết người dân vẫn đói nghèo, không thể đảm bảo cho nhu cầu sống tối thiểu, nền kinh tế chủ yếu là nông nghiệp, lúc đó cũng phải chịu những trận lũ lụt nối tiếp hạn hán triền miên, nạn đói đã từng xảy ra không bỏ sót một vùng đất nào. Trong khi đó hệ thống chính trị, quan chức tham nhũng, không lo cho dân, đã đẩy Hàn Quốc đến chỗ nguy vong. Đó là những tháng năm cùng cực đói nghèo của Hàn Quốc, mà ngày nay chỉ còn trong ký ức lịch sử.

Chính sách phát triển kinh tế nông nghiệp thời kỳ những năm 60s

Nhưng người Hàn Quốc không đầu hàng số phận, kinh tế Hàn Quốc có sự nhảy vọt ngoạn mục là nhờ vào chính sách phát triển kinh tế của chính phủ. Hiểu rõ chính sách phát triển kinh tế đối với quốc gia là sống còn, Tổng thống Park Chung Hee trao toàn quyền quyết định cho một nhóm các chuyên gia hoạch định kinh tế, tùy theo mục tiêu từng thời kỳ để ưu tiên, thúc đẩy toàn bộ nền kinh tế theo hướng xuất khẩu, tập trung cho sản xuất từ những ưu đãi về thuế, lãi suất, vốn, nguồn lực, hạn chế nhập khẩu… đặc biệt là chống tham nhũng triệt để đã giúp cho Hàn Quốc phát triển tối đa, hầu như không bị mất một xu vì tham nhũng.

Bước đi đầu tiên tiên của chính phủ Tổng thống Park Jung Hee là tập trung cho phát triển nông nghiệp để nông dân thoát đói nghèo, bởi vì là một nước nông nghiệp mà nông dân đang đói nghèo cùng cực.

Chính vì vậy, chính phủ đã đưa ra chính sách tập trung phát triển nông thôn, xây dựng phong trào Saemaeul (còn gọi là Saemaul Undong, phong trào cộng đồng cư dân mới ra đời).

Saemaul Undong được xây dựng trên 3 trụ cột đó là Chuyên cần – Tự giác – Hợp tác. Ba trụ cột đó là những giá trị xuyên suốt quá trình phát triển nông thôn nói riêng và sự phát triển của toàn xã hội Hàn Quốc nói chung. Cụ thể là chính phủ chủ trương đầu tư hạ tầng để nông dân tự lực đứng lên, sản xuất chế biến tại chỗ với nhấn mạnh ‘nông dân là người chủ đích thực’.

Ban đầu chính phủ cấp cho mỗi làng 300 bao xi măng, chính quyền cấp làng cùng người dân tự quyết định phương án sử dụng số xi măng này. Người dân tự bỏ sức lao động để thực hiện việc xây dựng làng xã, chỉ sau một thời gian ngắn, có hơn 16.000 ngôi làng đã có những cải thiện rõ rệt về bộ mặt nông thôn.

Đến năm 1972, ở những làng có kết quả tốt hơn, mức đầu tư của chính phủ tăng lên 500 bao xi măng và 1 tấn sắt, thép. Nhờ đó mà khu vực nông thôn của nước này đã thay đổi mạnh mẽ. Có khoảng 33.267 làng bắt đầu được chia làm 3 thứ hạng, mỗi bậc nhận được mức hỗ trợ khác nhau từ nhà nước.

Bên cạnh việc hỗ trợ phát triển hạ tầng, Chính phủ đẩy mạnh cơ sở đào tạo nghề nông, đưa tiến bộ khoa học kỹ thuật, các loại giống mới vào sản xuất như nấm, cây thuốc lá… Kết quả là đời sống khu vực nông thôn được cải thiện rõ rệt.

Vào năm 1974, thu nhập ở nông thôn vượt thu nhập ở thành phố. Đến năm 1979, 98% làng ở Hàn Quốc đã có thể tự lực kinh tế. Tinh thần Saemaul Undong đã vượt biên giới làng quê nông thôn, lan tỏa đến thành phố, không chỉ nằm ở hộ gia đình mà còn là tinh thần của các trường học, công sở.

Phong trào Samuel Udong được đánh giá là cuộc cách mạng tinh thần, đánh thức khát vọng của người dân Hàn Quốc.

Thường nông dân thích làm theo ý mình, bổn phận của Chính phủ là chỉ cho họ thấy làm theo khuyến cáo của Chính phủ có lợi hơn. Chính phủ Hàn Quốc đã áp dụng chính sách miễn thuế xăng dầu, máy móc nông nghiệp, giá điện rẻ cho chế biến nông sản, cho nông dân thuê máy nông nghiệp.

Bên cạnh sự trợ giúp của chính phủ, thì yếu tố cạnh tranh cũng góp phần cho thành công, mô hình hợp tác xã không thích hợp với cạnh tranh, Hàn Quốc đã hướng mỗi gia đình, mỗi làng thành một công ty, thực sự cạnh tranh bình đẳng, trong một nền kinh tế thị trường đầy đủ.

Xây dựng cơ sở hạ tầng giao thông để phát triển

Bên cạnh phong trào Saemaeul, Hàn Quốc thực hiện một kế hoạch phát triển kinh tế hiệu quả được gọi là ‘Kế hoạch năm năm’, được thiết kế để thúc đẩy sự phát triển của nền kinh tế. Mỗi kế hoạch trong số đó đã góp phần vào quá trình công nghiệp hóa và mở rộng thị trường.

Hàn Quốc biết tận dụng những khoản viện trợ của cộng đồng quốc tế, trong những năm 1960s chỉ riêng viện trợ của Hoa Kỳ đã chiếm đến hơn 30% ngân sách chính phủ. Từ sự giúp đỡ tiền vốn của quốc tế, Hàn Quốc đã xây dựng hàng loạt tuyến đường sắt, đường bộ đạt tiêu chuẩn quốc tế, tạo mạch máu lưu thông kinh tế của đất nước thuộc vào hàng nghèo nhất thế giới bắt đầu nhịp đập cho sự phục hồi sau chiến tranh.

Nền móng cơ sở hạ tầng được xây dựng từ những năm cuối 1960, hệ thống đường cao tốc nối liền Seoul với thành phố cảng Busan thành hình, đây là tuyến đường huyết mạch – thực chất là mạch máu giao thông quan trọng nhất, do những đốc công từ quân đội thực hiện, việc đưa quân đội vào xây dựng cơ sở hạ tầng rất có chất lượng, hiệu quả, vì tham nhũng một đồng thì cũng có nghĩa là danh dự nhà binh cũng tiêu tan, xuất ngũ cùng gợi ý một viên đạn vào đầu, vì thế không hề có một đồng nào bị lấy đi bởi tham nhũng.

Đường cao tốc Seoul - Busan được xây dựng cách đây hơn 40 năm khởi đầu cho quá trình hiện đại hóa của Hàn Quốc. (Ảnh: baogiaothong.vn)
Đường cao tốc Seoul – Busan được xây dựng cách đây hơn 40 năm khởi đầu cho quá trình hiện đại hóa của Hàn Quốc. (Ảnh: baogiaothong.vn)

Sau xây dựng những đường cao tốc này, Hàn Quốc đã học được kinh nghiệm nghề xây dựng đường cao tốc để phát triển khắp đất nước và xuất khẩu xây dựng cầu đường sang nhiều nước.

Nhờ có chính sách phát triển kinh tế đúng đắn, nên Hàn Quốc đã phát triển vượt bậc trong vòng mấy chục năm qua, GDP bình quân người của Hàn Quốc đã nhảy vọt 100 lần từ 100 USD vào năm 1963 lên 10.000 USD vào năm 1995,  và lên 25.000 USD vào năm 2007 và đạt mức 32.400 USD vào năm 2014. Đây thực sự là một kỳ tích mà Việt Nam cần học tập.

Mời đón đọc phần tiếp theo: Những nhân tố đã làm nên kỳ tích sông Hàn.

Thành Tâm

Những thiên tài và người nổi tiếng ngủ bao nhiêu giờ mỗi ngày?

Trái: Thomas Edison; Phải: Mark Zuckerberg (Ảnh: Internet)

Trái: Thomas Edison; Phải: Mark Zuckerberg (Ảnh: Internet)

Nhà phát minh Thomas Edison từng coi giấc ngủ là sự lãng phí tồi tệ về thời gian, thiên tài Leonardo da Vinci từng làm việc đến quên ăn quên ngủ, còn “nhà bác học điên” Nikola Tesla cũng từng tự hào khi chỉ ngủ 2 tiếng mỗi ngày…

Chúng ta vẫn tin rằng giấc ngủ 8 tiếng là điều kiện lý tưởng để luôn khỏe mạnh và làm việc hiệu quả. Nhưng có vẻ điều đó lại không đúng với các thiên tài và không ít người nổi tiếng. Giống như Edison từng nói: “Thiên tài là 1% cảm hứng, 99% nỗ lực”, họ dành hầu hết thời gian để suy nghĩ, nghiên cứu, và làm việc, đến mức ngay cả giấc ngủ cũng không còn trọn vẹn.

Phải chăng ngủ ít đi là thói quen và một phần bí quyết thành công của những người nổi tiếng? Chúng ta hãy cùng xem họ đã ngủ như thế nào.

Thomas Edison (1847-1931)

Thiên tài sáng chế Edison, người được mệnh danh là “Thầy phù thủy ở Menlo Park”, nổi tiếng nhất với các phát minh về máy quay đĩa và bóng đèn điện.

Thomas Edison ngủ ngắn ở trại Ford Edison Camp, thành phố Hagerstown, bang Maryland, Mỹ. Phía sau Edison là Tổng thống Warren Harding (phải) và doanh nhân Harvey Firestone (trái) (Ảnh: Brian Bennett, Edison-Ford Winter Estates Museum)
Thomas Edison ngủ ngắn ở trại Ford Edison Camp, thành phố Hagerstown, bang Maryland, Mỹ. Phía sau Edison là Tổng thống Warren Harding (phải) và doanh nhân Harvey Firestone (trái) (Ảnh: Brian Bennett, Edison-Ford Winter Estates Museum)

Edison tin rằng ngủ nhiều là dấu hiệu của sự lười biếng, và rằng ngủ là “di sản” từ những ngày còn sống trong hang của loài người (!) Trả lời phỏng vấn với tờ Scientific American năm 1889, Edison cho biết ông chỉ ngủ 3-4 tiếng mỗi ngày. Nhưng không phải ngủ một giấc liền mạch, mà là tận dụng nhiều giấc ngủ ngắn trong ngày. Nghĩa là, thay vì cố gắng kéo dài thời gian tỉnh táo, ông muốn tận dụng tối đa những lúc trí óc vẫn còn minh mẫn.

Nikola Tesla (1856-1943)

Tesla được coi là một thiên tài lập dị với nhiều công trình khoa học mang tính cách mạng, như động cơ cảm ứng, từ trường xoay, và công nghệ vô tuyến. Có lẽ Tesla là một trong những thiên tài ngủ ít nhất trong số các thiên tài. Ông chỉ dành 2 tiếng mỗi ngày để ngủ, bắt đầu từ lúc 0 giờ cho đến 2 giờ sáng. Người ta nói rằng Tesla có thể làm việc thâu đêm và quá bận rộn với những ý tưởng và mục tiêu của mình tới mức ông không còn thời gian để nghĩ về giấc ngủ nữa.

Chân dung Nikola Tesla - Tranh của họa sĩ Vilma Lwoff-Parlaghy (Ảnh: Wikipedia)
Chân dung Nikola Tesla – Tranh của họa sĩ Vilma Lwoff-Parlaghy (Ảnh: Wikipedia)

Leonardo da Vinci (1452-1519)

Không chỉ là tác giả của những bức họa nổi tiếng như “Mona Lisa” và “Bữa ăn tối cuối cùng”, Leonardo còn là nhà điêu khắc, kiến trúc sư, nhạc sĩ, bác sĩ, kỹ sư, nhà giải phẫu, nhà sáng tạo và nhà triết học tự nhiên. Bởi vậy, ông luôn được coi là một thiên tài toàn năng của Italy.

chan dung leonardo da vinci
(Ảnh: Internet)

Giống như Edison, Leonardo cũng ngủ thành nhiều giấc ngắn trong ngày, khoảng 15-20 phút ngủ trong mỗi 4 tiếng đồng hồ. Nhà nghiên cứu Claudio Stampi từng viết về Leonardo trong cuốn sách năm 1992 “Why we nap” (tạm dịch: Tại sao chúng ta ngủ trưa) như sau: “Một trong những bí mật của ông, hoặc đã được khẳng định là như vậy, đó là một công thức ngủ độc đáo: Ông chỉ ngủ 15 phút cho mỗi 4 giờ đồng hồ, như vậy tổng cộng một ngày chỉ có 1 tiếng rưỡi để ngủ. Vì vậy, có vẻ như ông đạt được thêm 6 giờ làm việc trong một ngày. Làm theo cách này, ông đã có thêm 20 năm lao động trong 67 năm sống của mình”.

Isaac Newton (1642-1727)

Isaac Newton, người đặt nền tảng cho cơ học lượng tử (Ảnh: Sir Godfrey Kneller, Wikimedia)
Isaac Newton, người đặt nền tảng cho cơ học lượng tử (Ảnh: Sir Godfrey Kneller, Wikimedia)

Newton là cái tên gắn liền với luật vạn vật hấp dẫn và 3 định luật Newton, đồng thời cũng nhà khoa học vĩ đại và có tầm ảnh hưởng lớn nhất trong lịch sử nhân loại. Sẽ không ngạc nhiên khi biết rằng ông chỉ dành 2 tiếng hoặc ít hơn mỗi đêm để ngủ, và gần như toàn bộ thời gian còn lại là để nghiên cứu khoa học.

Wolfgang Mozart (1756–1791)

Wolfgang Mozart - chân dung vào năm 1819 do Barbara Krafft vẽ (Ảnh: Wikipedia)
Wolfgang Mozart – chân dung vào năm 1819 do Barbara Krafft vẽ (Ảnh: Wikipedia)

Nhà soạn nhạc Mozart, tác giả của những vở Opera và nhiều bản giao hưởng ảnh hưởng nhất châu Âu, cũng là một thiên tài ít ngủ. Theo tìm hiểu của Big Brand Begs dựa trên các nguồn tài liệu khác nhau, Mozart có thể soạn nhạc đến 1 giờ sáng, sau đó ngủ tới 5 hoặc 6 giờ sáng để tiếp tục với các bản nhạc còn dang dở của mình.

Đó là một số thiên tài lừng danh trong lịch sử. Vậy còn những người nổi tiếng ngày nay thì sao? Dường như họ cần nhiều thời gian ngủ nghỉ hơn các bậc tiền bối trong lịch sử, nhưng trong số đó cũng không có ai ngủ đến 8 tiếng một ngày.

Tất nhiên, khó có thể liệt kê tất cả những doanh nhân và học giả ngày nay trong khuôn khổ bài viết này. Vậy xin phép chỉ nêu ra đây vài ba cái tên tiêu biểu mà giấc ngủ của họ đã trở nên nổi tiếng.

Barack Obama (1961-)

Hôm nay (7/12), Tổng thống Mỹ Barack Obama vừa có bài phát biểu trực tiếp tới người dân Mỹ từ Phòng Bầu Dục nhằm trấn an dư luận về nỗi lo sợ khủng bố. (Ảnh: Facebook)
Tổng thống Mỹ Barack Obama (Ảnh: Facebook)

Đương kim Tổng thống Mỹ Barack Obama thường ngủ 6 giờ mỗi ngày. Ông cũng được gọi là vị tổng thống “cú đêm” do thường thức khuya để làm việc. Các nhân viên của Nhà Trắng có lẽ cũng không ngạc nhiên khi thấy tổng thống của họ tham gia cuộc họp qua điện thoại vào lúc 11 giờ đêm và xem xét giấy tờ cho tới 2 giờ sáng.

Mark Zuckerberg (1984-)

mark zuckerberg facebook
(Ảnh: Internet)

Là ông chủ trẻ tuổi của mạng xã hội Facebook, Mark Zuckerberg dành phần lớn thời gian ban đêm để làm việc và chỉ ngủ khoảng 5 tiếng mỗi ngày. Mark từng nói: “Các lập trình viên thường thức rất khuya và làm việc khi những người khác vẫn còn đang ngủ. Vì vậy, không có gì là bất thường khi tôi thức tới tận 6 hay 8 giờ sáng”. Còn đối với các nhân viên Facebook, các buổi họp với lãnh đạo cao cấp không bao giờ được thực hiện vào lúc 8 giờ sáng, bởi rất có thể ông chủ của họ vẫn còn… đang ngủ bù.

Có người nói đùa rằng, Mark Zuckerberg luôn xuất hiện với chiếc áo phông màu xám quen thuộc là bởi anh quá bận rộn, đến mức không muốn lãng phí thời gian vào việc chọn lựa áo quần.

Tim Cook (1960-)

Tim Cook - CEO của Apple đứng đầu danh sách năm nay (Ảnh chụp Fortune)
Tim Cook – CEO của Apple (Ảnh chụp Fortune)

Nếu bạn là người yêu thích iPhone và những chiếc máy tính bảng, hẳn bạn sẽ biết đến Tim Cook, giám đốc điều hành của Apple. Khác với nhiều người khác, ông thường thức dậy vào lúc 3:45 sáng để đọc tài liệu hoặc trả lời email. Cũng có lúc ông ngủ tới 4:30 mới dậy, nhưng đối với ông đó chỉ là một “giấc ngủ nướng” mà thôi.

Hồng Liên/daikynguyen

Quá trình chuyển biến tư tưởng của “Thái tử Đảng” đời thứ hai

Ảnh: Ông La Vũ, con Đại tướng La Thụy Khanh (tâm phúc của ông Mao Trạch Đông) trả lời phỏng vấn của báo Đại Kỷ Nguyên và Đài truyền hình Tân Đường Nhân (Ảnh: Đại Kỷ Nguyên).

Ảnh: Ông La Vũ, con Đại tướng La Thụy Khanh (tâm phúc của ông Mao Trạch Đông) trả lời phỏng vấn của báo Đại Kỷ Nguyên và Đài truyền hình Tân Đường Nhân (Ảnh: Đại Kỷ Nguyên).

Ông La Vũ, con của Đại tướng La Thụy Khanh (tâm phúc của ông Mao Trạch Đông) từng làm quan tại Bộ Tổng Tham mưu của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) và lên đến hàm Đại tá. Vì không chấp nhận tình trạng hủ bại trong quân đội ĐCSTQ, sau sự kiện Thiên An Môn ông đã bỏ ra nước ngoài sống và bị khai trừ Đảng tịch và Quân tịch.

Gần đây ông đã lên tiếng kêu gọi ông Tập Cận Bình từ bỏ chế độ chuyên chế một Đảng để đi về hướng dân chủ. Vừa qua, báo Đại Kỷ Nguyên và Đài Truyền hình Tân Đường Nhân đã cùng phỏng vấn ông La Vũ. Bài thứ tư trong loạt bài phỏng vấn này ông La Vũ cho biết đã từ bỏ chức vụ trong Quân đội, cam chịu làm người bình dân vì không muốn tiếp tục “khiêu vũ cùng bầy sói”. Là “thái tử Đảng” đời thứ hai, ông La Vũ khuyên các “thái tử Đảng” khác hãy từ bỏ ĐCSTQ theo đúng lương tâm của mình.

Xem thêm Phần 1Phần 2Phần 3 và Phần 4

Phóng viên: “thái tử Đảng” đời thứ hai, con một Đại tướng Cộng sản Trung Quốc và bỏ Trung Quốc Đại Lục ra đi, khi đi ông đã là Trưởng ban Ban Trang thiết bị Hàng không (hàm Đại tá). Nếu không ra đi có lẽ hiện nay ít nhất ông cũng phải lên đến Thứ trưởng, Tư lệnh Quân khu. Giờ ông có ân hận không?

La Vũ: Tôi không có gì phải ân hận! Chắc chắn thế! Ít nhất tôi đã không bị nó làm chết ngạt. Tôi là người không thích làm việc gì mà mình cứ phải miễn cưỡng. Việc bạn hỏi như làm đến vị trí này hay vị trí kia, đối với tôi thực ra những chức vụ đó không quan trọng.

Phóng viên: Việc ông từ bỏ ĐCSTQ ảnh hưởng như thế nào với cá nhân cũng như gia đình ông?

La Vũ: Dĩ nhiên là đắc tội với ông Đặng Tiểu Bình và ông Dương Thượng Côn, vì thế họ cắt toàn bộ phúc lợi hưu trí của tôi. Hiện tôi phải sống dựa vào con cái, bạn bè thân thiết. Nhưng dù sao tôi cũng không dựa vào ĐCSTQ.

Quá trình tư tưởng chia tay với ĐCSTQ

Phóng Viên: Ông có thể tiết lộ cho mọi người về quá trình chuyển biến tư tưởng của ông được không?

La Vũ: Dĩ nhiên là bắt đầu từ sự kiện ông Đặng Tiểu Bình và Dương Thượng Côn điều xe tăng đến Quảng trường Thiên An Môn, sự kiện này kết thúc toàn bộ hy vọng của tôi vào ĐCSTQ.

Trong quá khứ, tôi cũng từng có bất đồng với ông Đặng Tiểu Bình và ông Dương Thượng Côn, nhưng ở hai vấn đề, một là tôi phản đối cho quân đội tham gia vào kinh tế, hai là vì biết bọn chúng (con rể của Đặng và Dương) lấy tiền chiết khấu nên đã có ý kiến với các ông ấy. Những vấn đề này không đáng kể gì so với chuyện tàn sát sinh viên.

Xưa nay đạo lý là thanh quan xử tham quan, nhưng đến khi đó lại biến thành tham quan xử thanh quan. Chúng ta đều tham, tại sao anh lại không tham, anh muốn gì đây?

Phóng viên: Qua chuyện này khiến ông nhận thức được mức độ tàn ác kinh khủng của họ: đến mức sẵn sàng cầm súng bắn vào nhân dân, vào sinh viên?

La Vũ: Đúng thế, đây là việc không thể chấp nhận được. Cũng có nhiều người khác phản đối việc dùng vũ lực. Ví dụ có năm vị tướng viết cùng một bức thư, thế nhưng sau khi dùng vũ lực xong thì họ lại im lặng. Ngoài ra còn có hai vị tướng khác cũng phản đối là ông Từ Hướng Tiền (Xu Xiangqian) và ông Nhiếp Vinh Trăn (Nie Rongzhen).

Phóng Viên: Từ đó ông ý thức rằng tuyệt đối không thể làm đồng chí với họ?

La Vũ: Đúng thế! Tôi cảm thấy mình không thể nào tiếp tục mặc bộ quân phục này nữa.

Không thể tin vào ĐCSTQ

Phóng viên: Vừa rồi ông có nói ĐCSTQ toàn nói dối trá, trong sách ông cũng có viết rằng người dân Trung Quốc phải sống trong lừa dối suốt hơn năm mươi năm qua, ông có thể bàn sâu hơn vấn đề này được không?

La Vũ: Sự dối trá trong xã hội Trung Quốc sau năm 1949 càng ngày càng phổ biến, mức độ dối trá càng ngày càng nghiêm trọng, từ Chỉnh phong Phản hữu đến Đại nhảy vọt, rồi đến Cách mạng Văn hóa…

Sau khi ông Đặng Tiểu Bình nắm quyền cũng là lúc sự giả dối ngày càng lan rộng. Hiện nay ở Trung Quốc người ta mỗi khi đi mua rau hay mua gạo, điều đầu tiên là xem hàng có thật hay không. Bạn nghĩ xem tại sao lại đến nông nỗi như thế?

Theo Chủ nghĩa tư bản quan liêu là sai lầm

Phóng viên: Theo như cách ông vừa nói thì chúng tôi nghĩ ĐCSTQ đang đi vào đường cùng. Con đường Chủ nghĩa tư bản quan liêu mà ông Đặng Tiểu Bình thực hiện cũng mang tới sự phát triển kinh tế nhất định, tại sao ông vẫn giữ quan điểm của mình?

La Vũ: Nếu Trung Quốc đi theo con đường Chủ nghĩa tư bản quan liêu của ông Đặng Tiểu Bình thì sẽ rơi vào bế tắc. Vì con đường Chủ nghĩa tư bản quan liêu không phải để mưu lợi cho dân, nó chỉ làm lợi cho Đảng chuyên chính. Bạn có thấy nước nào thực hiện Chủ nghĩa tư bản quan liêu mà thành công được không? Cho đến nay chỉ thấy con đường duy nhất thành công là Chủ nghĩa tư bản tự do.

Chủ nghĩa tư bản tự do được xây dựng trên nền tảng dân chủ hóa, vì cái hồn của Chủ nghĩa tư bản là tự do. Ông Đặng Tiểu Bình và ĐCSTQ lại giết chết cái hồn này của Chủ nghĩa tư bản, dùng tiền của Chủ nghĩa tư bản nuôi một Đảng chuyên chính. Mục đích là mở cửa để đón Chủ nghĩa tư bản, thế nhưng khi thực hiện lại áp dụng chính sách một Đảng chuyên chính.

Tôi xin lấy ví dụ: Khi vừa cải cách mở cửa ở tỉnh Quảng Đông thì các nhà đầu tư tràn vào xây dựng nhà máy, theo đó số sự cố tai nạn lao động trong một năm đã ngốn đến 50 ngàn ngón tay. Có nhà văn đã viết bài “Bốn mươi ngàn ngón tay”. Ông ta đã so sánh số sự cố tai nạn lao động trong hệ thống công xưởng của Chủ nghĩa tư bản dưới thể chế dân chủ và của Chủ nghĩa tư bản dưới thể chế chuyên chính một Đảng. Ông nhận xét, dưới quốc gia dân chủ, đừng nói 10 ngàn đầu ngón tay, chỉ cần mất một đầu ngón tay thôi thì nhà máy của bạn cũng gặp rắc rối to.

Vì thế, có thể nhiều người cảm thấy Chủ nghĩa tư bản tự do khiến con người có gì đó vô cảm, nhưng dù sao nó cũng bị pháp luật theo dõi chặt chẽ nên hạn chế được rất nhiều hành vi trái lương tâm. Tương tự, nếu Trung Quốc có dân chủ, có pháp luật thì quan tham sẽ hạn chế rất nhiều.

Đừng nghĩ dân chủ làm nước bị loạn

Phóng viên: Trong bài viết ông từng đề cập, những nguy cơ phổ biến trên khắp nơi ở Trung Quốc Đại Lục đều bắt nguồn từ thể chế một Đảng chuyên chính. Trung Quốc phải làm thế nào để kết thúc một Đảng chuyên chính?

La Vũ: Dĩ diên phải thực hiện dân chủ hóa. Không phải dân chủ là giải quyết được mọi vấn đề, nhưng nếu không có dân chủ thì không vấn đề gì giải quyết được.

Phóng viên: Nhưng có một bộ phận người cho rằng, nếu đa nguyên đa đảng thì Trung Quốc sẽ loạn. Ông nghĩ thế nào?

La Vũ: Đây là nói nhảm nhí. Hãy xem bao nhiêu quốc gia theo chế độ dân chủ họ có loạn không? Vấn đề quan trọng bây giờ là phải thực hiện từng bước xóa bỏ tình trạng một đảng chuyên chính sao cho ổn thỏa. Hãy nhìn vào ông Tưởng Kinh Quốc (1910 – 1988) đã bước đi thành công như thế nào? Vì thế hiện nay Trung Quốc không cần phát minh sáng tạo gì, chỉ cần làm theo con đường thành công của các nước tiên tiến trên thế giới là những vấn đề của Trung Quốc có thể giải quyết ổn được.

Phóng viên: Ông nghĩ sao khi ĐCSTQ tuyên truyền rằng, hiện dân trí của người dân Trung Quốc chưa đủ, vì thế cần phải đạt được một trình độ văn minh nhất định mới có thể thực hiện dân chủ đa đảng?

La Vũ: Đây cũng là nói bậy. Vậy Hồng Kông thì sao? Tại sao không cho họ tổng tuyển cử? Trong ĐCSTQ có nhóm phần tử hàng ngày chỉ nghĩ những lời biện bạch hoang đường.

Các thái tử Đảng đời thứ hai hãy thoái Đảng

Phóng viên: Thưa La tiên sinh, ông đã từ bỏ ĐCSTQ, ông Giang Trạch Dân cũng đã khai trừ Đảng tịch của ông. Với vai trò là thái tử Đảng đời thứ hai nhưng còn giữ vững đầu óc tỉnh táo, ông có lời chia sẻ gì với những người bạn cùng thế hệ với mình không?

La Vũ: Những người cùng thế hệ tôi hiện nay cũng không phải ai cũng giống nhau. Dù quan niệm của một bộ phận người về Chủ nghĩa tư bản quan liêu của ông Đặng Tiểu Bình có gần gũi với tôi, nhưng trình độ không hoàn toàn giống nhau.

Mức độ sa ngã của ĐCSTQ hiện thế nào? Đó là nó không còn bất cứ giá trị niềm tin nào theo đuổi ngoài lợi ích vật chất. Bạn nói xem những kẻ như Chu Vĩnh Khang hay Từ Tài Hậu tin vào gì?

ĐCSTQ hiện nay có thể nói là đang “treo đầu dê bán thịt chó”. Những lời của nó nói đến chính nó còn không tin thì làm gì có người tin. Bạn thử cầm tờ Nhân dân Nhật báo rồi tùy ý hỏi một người qua đường xem họ có tin không (người có thể xem và hiểu được)? Tôi nghĩ bạn khó mà tìm được, dù chỉ một người.

Có thể nói, trên thực tế thì Đảng đã tan rã. Chuyện một ai đó có phải Đảng viên hay không hiện không ai thèm hỏi, không ai quan tâm nữa.

Tôi có nghe một người bạn học của tôi kể câu chuyện thế này: “Một bữa nọ khi mọi người đang ngồi ăn cùng nhau thì bất ngờ có một người lên tiếng: Ai là Đảng viên? Sau câu hỏi, lác đác có vài tiếng nói phản hồi, đại ý là: Thời đó chúng tôi còn trẻ nên không hiểu gì, không thể không vào Đảng.”

Tôi biết rằng, hiện rất nhiều người là con cháu đời thứ hai của các lão thành cách mạng đều đang rất chán nản với Đảng, trạng thái của họ mỗi người mỗi vẻ, nhưng muốn họ công khai đứng lên tuyên bố bỏ Đảng là rất khó. Tuy nhiên nếu họ không muốn trông thấy ĐCSTQ làm những việc xấu, ví như chuyện mổ cướp nội tạng, thì tốt nhất là họ nên thoái Đảng… Tóm lại là làm sao để mình không trở thành người tiếp tay cho ĐCSTQ.

Xem thêm Phần 1Phần 2Phần 3 và Phần 4

Theo Đại Kỷ Nguyên tiếng Trung
Tinh Vệ biên dịch

Vì sao ông Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố không tái cử?

 Kami

Vấn đề nhân sự lãnh đạo cao cấp của Đaị hội 12 là chủ đề chính của Hội nghị Trung ương 13 (HN TW13), điều đó một lần nữa đã khiến cho chính trường Việt nam nóng lên bất thường. Những diễn biến bên trong hay bên ngoại hội nghị này cho thấy màn đấu đá tranh chức, giành quyền trong nội bộ ban lãnh đạo Đảng CSVN đang diễn ra hết sức quyết liệt và đầy kịch tính.

Bối cảnh

Trước áp lực của Trung quốc về vấn đề Biển Đông từ nhiều năm qua, ban lãnh đạo Đảng CSVN đang cố gắng lấy lại sự cân bằng bằng cách quan hệ nhiều hơn với phương Tây, đặc biệt là Hoa kỳ. Việc Việt nam gia nhập Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) và trước đó là chuyến thăm Hoa kỳ của TBT Nguyễn Phú Trọng đã cho thấy điều đó. Không chỉ thế, lúc này người ta cũng đã tính đến khả năng xung đột quân sự giữa Việt nam và Trung quốc, thận chí khẳng định chiến tranh trên Biển Đông sắp bùng nổ.

Trong bài viết dưới nhan đề “Việt Nam ‘chuẩn bị đương đầu với TQ'” mới đây của ký giả Greg Torode, hãng tin Reuters nhận định cho rằng “Quân đội Việt Nam đang tăng cường vũ trang để chuẩn bị nếu xảy ra xung đột với Trung Quốc sau một thập niên dài trên đường hiện đại hóa. Đây là đợt trang bị quân sự lớn nhất của Hà Nội kể từ đỉnh điểm cuộc chiến tranh Việt Nam.”. Và gần đây GS. Carl Thayer thấy rằng nếu xung đột xảy ra, Hà Nội có thể nhắm vào các tàu container thương mại và tàu chở dầu có gắn cờ Trung Quốc trên Biển Đông. Điều đó cho thấy, quan hệ Việt-Trung đang ở mức xấu. Cho dù trước đây không lâu, cũng GS. Carl Thayer, đã cho rằng, việc Việt nam dự kiến sẽ tổ chức đón các chuyến thăm chính thức của Chủ tịch Tập Cận Bình và Tổng thống Barack Obama trong tháng 11/2015, song việc chỉ có Chủ tịch Tập Cận Bình viếng thăm, đã cho thấy việc Việt nam thoát ra khỏi sự cương tỏa của Trung quốc về mọi mặt là điều không hề dễ dàng chút nào.

Điều mà dư luận xã hội quan tâm và mong mỏi nhất lúc này là, Ban Chấp hành Trung ương cần sáng suốt và có quyết định đúng đắn trong việc lựa chọn các nhân sự chủ chốt trong bộ máy lãnh đạo cao nhất của Đảng CSVN. Đó là nhất thiết phải chọn được những người lãnh đạo có dũng khí và trình độ, có bản lĩnh chính trị để có những quyết định đột phá cho tương lai. Để mang lại lợi ích thiết thực cho đất nước và dân tộc trong thời điểm mà người ta hy vọng sẽ có việc cải cách mạnh mẽ từ ông Nguyễn Tấn Dũng.

Đấu đá căng thẳng

Hiện nay, trong nội bộ Đảng CSVN bên cạnh nhiều ý kiến cho rằng nên để ông Nguyễn Tấn Dũng nắm giữ chức vụ Tổng Bí thư Đảng CSVN sau Đại hội12. Với lập luận của họ cho rằng, trong bối cảnh quốc tế và khu vực như hiện nay, cộng với việc cần phải đẩy mạng vấn đề cải cách nền kinh tế Việt nam một cách thực sự sâu rộng và triệt để. Tuy vậy, phe không ủng hộ ông Dũng thì không đồng tình khi cho rằng, việc tập trung quyền lực vào một cá nhân sẽ dẫn đến lãnh đạo độc tài, theo họ đây là sai lầm mà Đảng CSVN đã mắc phải trong thời kỳ Tổng Bí thư Lê Duẩn. Và việc để ông Nguyễn Phú Trọng tiếp tục giữ chức vụ Tổng BT thêm một thời gian.

Vì thế, trước HN TW13, các phe phái trong nội bộ Đảng CSVN dùng truyền thông để “đấu pháo” nhằm hạ uy tín của nhau diễn ra với tần suất thường xuyên hơn. Đó là những bài viết đánh thẳng vào Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng của những đàn em ông Trương Tấn Sang. Bên cạnh đó là sự đáp trả kiểu ăn miếng trả miếng của phe thủ tướng vào lúc Hội nghị Trung ương 13 đang căng thẳng, và không thể không nhắc đến vụ việc của ông Nguyễn Công Khế, TBT báo Thanh niên, một người được coi là tay chân tin cậy của Chủ tịch Sang.

Theo trang website có tên “Ý kiến Đảng viên về Đại hội XII” cho biết “Trước HNTW 13 thấy xuất hiện một số bài viết của Huy Đức, Phạm Chí Dũng có nội dung công kích, vu khống Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Tiếp đó là 3 ông giáo sư ở Học viên hành chính quốc gia gửi đơn đến các cơ quan Đảng cũng có nội dung tố cáo sai sự thật về con gái của Thủ tướng có quốc tịch Mỹ (được biết cơ quan Kiểm tra của Đảng đã có kết luận đây là tố cáo sai, có tính chất vu khống). Tiếp đó là các đơn của ông Phan Diễn, Nguyễn Đức Bình, Lê Xuân Tùng (nguyên UVBCT) và ông Cẩn (nguyên cán bộ UB Kiểm tra Đảng),… gửi đến Bộ Chính trị tố cáo và yêu cầu xác minh về những sai phạm của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng…”

Việc báo Tuổi trẻ đăng bài phỏng vấn Trung tướng Lưu Phước Lượng, nguyên phó trưởng Ban chỉ đạo Tây Nam bộ, công khai kêu gọi Đảng CSVN nhìn nhận lại những sai lầm để trưởng thành, để có đường lối đổi mới cụ thể. Và khẳng định rằng, nhất thiết phải chọn được những người lãnh đạo có dũng khí và trình độ, có bản lĩnh chính trị để có những quyết định đột phá cho tương lai. Không chỉ thế, ông Lưu Phước Lượng còn chỉ trích thẳng một phe, khi cho rằng: “…có cán bộ bị những giáo điều hằn sâu trong nhận thức, có người nhận ra nhưng lại ngán ngại vượt qua, lại có người vượt qua thì bị quy chụp… bất chấp thực tiễn đang thay đổi và nguyện vọng quần chúng đang sục sôi. Đó cũng là nguồn gốc, nguyên cớ dẫn đến sự tụt hậu và tụt hậu ngày càng xa của đất nước, dân tộc chúng ta, hàm chứa những vấn đề lớn đang trong quá trình giải quyết với nhiều bất cập: tham nhũng, dân chủ trong Đảng, trong nhân dân, thể chế kinh tế, công bằng xã hội…”

Những cái đó cho thấy, nó không đơn giản như nhiều người có suy nghĩ rằng, Thủ tướng Dũng đang nắm đa số Ban Chấp hành TW và đang ở thế thượng phong. Việc nhà báo Huy Đức đến lúc này vẫn “lành lặn” sau 02 bài viết khủng đánh thủ tướng – một người vốn nhớ lâu và thù dai vừa qua, đã cho thấy tình hình trang chấp giữa 2 phe trong đảng vẫn đang ở thế giằng co. Và việc chưa ngã ngũ trong việc lựa chọn nhân sự “đặc biệt” cho vị trí Tổng Bí thư cho đến thời điểm nay, chính là nguyên nhân đã khiến cho HNTW13 kéo dài hơn so với lịch trình ban đầu.

Về bức thư của ông Nguyễn Tấn Dũng

Trong ngày 18/12/2015, bên cạnh bức Thư của TT Nguyễn Tấn Dũng gửi TBT Nguyễn Phú Trọng và Bộ Chính trị được công bố trên mạng, đã khiến dư luận xôn xao. Có lẽ không khó để xác định bức Thư của TT Nguyễn Tấn Dũng gửi TBT Nguyễn Phú Trọng và Bộ Chính trị do và trang website nói trên là của phe nào, nếu khi ta trả lời được câu hỏi: cái đó nhằm mục đích gì và mang lợi cho ai? Và một chữ “Kính” bị bỏ ngỏ trong phần đầu của bức thư, dường như là thừa đủ để cho thấy bức thư này muốn nhắm tới ai. Nội dung quan trọng nhất của bức thư này có lẽ là đoạn “Tôi đã ghi rõ nguyện vọng gửi đồng chí Nguyễn Phú Trọng là: TÔI KHÔNG TÁI CỬ”

Việc xác định bức Thư của TT Nguyễn Tấn Dũng gửi TBT Nguyễn Phú Trọng và Bộ Chính trị là thật hay giả là điều không cần thiết. Song nhìn chung, bức thư trên có cả hai yếu tố thật và giả, nhưng cùng chung một mục đích. Nếu cho rằng, bức thư này chỉ nhằm giải trình Báo cáo số 9387/BC-UBKT của Ban Kiểm tra TƯ, trong đó có vấn đề “Thư phản ánh, kiến nghị về đồng chí Nguyễn Tấn Dũng, Ủy viên Bộ Chính trị, Thủ tướng Chính phủ” thì là một thiếu sót. Vì trước đây, Ủy Ban Kiểm tra TW Đảng đã có kết luận cho rằng đây là tố cáo sai, có tính chất vu khống. Đồng thời, người ta cũng đã biết điều này qua bức thư của bà Nguyễn Thanh Phượng – con gái ông Dũng, trong vụ bị 3 vị Giáo sư, đó là các ông Lưu Văn Sùng, Đỗ Thế Tùng và Nguyễn Đình Kháng, đều là những lãnh đạo đã nghỉ hưu tại Học Viện Chính Trị Quốc Gia Hồ Chí Minh gửi đơn đến các cơ quan Đảng, với nội dung tố cáo ông Dũng và gia đình.

Không chỉ thế, cùng trong ngày 18/12/2015 người ta còn thấy xuất hiện một trang website có tên “Ý kiến Đảng viên về Đại hội XII”, với mục đích để “Tập hợp ý kiến đóng góp của các Đảng viên về Đại hội XII của Đảng”. Song đáng chú ý, bên cạnh việc đả phá các ông Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Sinh Hùng thì trang website này còn nhiều lần khẳng định các tin “kinh động” như: kỳ này Bộ Chính trị sẽ loại ông Nguyễn Tấn Dũng và đề cử ông Nguyễn Phú Trọng tiếp tục làm Tổng Bí thư khoá XII; Các ông Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Sinh Hùng đều được ở lại, nhưng riêng ông Nguyễn Tấn Dũng phải ra đi v.v…

Điều đó cho thấy, phe của ông Dũng đang kích động dư luận quần chúng nhân dân nói chung, đặc biệt là các đối tượng là đảng viên và cán bộ đã nghỉ hưu “ép” ông Nguyễn Phú Trọng phải từ bỏ ý định nắm quyền thêm một nửa nhiệm ký. Qua đó cho thấy rõ, mục đích bức thư chỉ với nội dung nhằm để thanh minh, kể công và công khai với dư luận rằng, ông Dũng là một nhân vật cải cách và ý chí của ông chính là mong muốn của nhân dân. Nhưng mục đích chính là, để nhằm tạo áp lực của dư luận đối với các Ủy viên Ban Chấp hành TW còn lưỡng lự, hay chưa dứt khoát chọn cho mình một phe nào, hoặc đang chờ cho đến phút chót giờ bỏ phiếu. Đây là một số lượng không nhỏ, việc mới nhất là có một bức thư của một cán bộ thuộc VP Chính phủ tố Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và việc trang CDQL trước đây đánh ông ta đã cho thấy những phần tử cơ hội kiểu “gió chiều nào che chiều ấy” trong Ban CHTW vô cùng nhiều.

Nhiều khả năng phe của ông Nguyễn Tấn Dũng sẽ thành công trong việc tạo áp lực mà ông mong muốn.

Chiêu khổ nhục kế

Việc ông Nguyễn Tấn Dũng đề nghị không tái cử, trước hết là nhằm giảm áp lực tấn công của phe chống ông ta trong thời gian trước Đại hội 12. Song một phần cũng vì, xu hướng của Bộ Chính trị lúc đầu đã giới hạn tuổi của các Ủy viên Bộ Chính trị, là tất cả những ai sinh từ năm 1949 trở về trước đều phải nghỉ. Sau này có ý kiến chung thấy rằng cần phải trẻ hóa, nên mức giới hạn về tuổi được hạ xuống, đó là những người sinh trước năm 1953, đều phải nghỉ. Điều đó cho thấy, trước hết việc ông Nguyễn Tấn Dũng trước HNTW13 đột nhiên “xung phong” tự nghỉ, rút không xin tái cử đã trở thành tiền lệ cho các đồng chí kháctrong Bộ Chính trị. Lúc ấy các vị ở độ tuổi ngoài tiêu chuẩn chả có lý do gì để đòi ở lại.

Tuy nhiên, theo tiêu chuẩn thì TBT của Đại hội 12, bắt buộc phải là UV Bộ CT khóa 11, từ đó cho thấy những UV Bộ CT khóa 11 còn sót lại có 2 khuôn mặt khả dĩ, đó là Nguyễn Thiện Nhân và Trần Đại Quang. Song nếu đánh giá về khả năng của 02 vị này, thì trong 5 năm vừa qua họ chưa tạo được dấu ấn không đáng kể, nếu so với ông Nguyễn Tấn Dũng thì trình độ và tầm quản trị còn thua xa, nhất là trong bối cảnh tới đây sẽ có các cải cách mạnh mẽ hơn, triệt để hơn. Nhất là về vấn đề kinh tế. Điều này đã khiến ban lãnh đạo Đảng hết sức lúng túng, vì trong số trẻ không ai đủ tầm cỡ có thể đảm đương trọng trách này.

Từ đó yêu cầu một trường hợp “đặc biệt” do Bộ Chính trị giới thiệu để giữ chức vụ Tổng Bí thư được đặt ra và đã được Ban Chấp hành TW thông qua. Thế là Bộ Chính trị đã bị trúng mưu của ông Dũng, vì trong số Ủy viên Bộ Chính trị thì có ai sánh ngang được với Nguyễn Tấn Dũng hiện nay và càng không phải là ông Nguyễn Phú Trọng. Như vậy, ông Nguyễn Tấn Dũng bắn một phát trúng 2 đích, vì khả năng nắm chức vụ Tổng BT sau Đại hội 12 là rất cao, cho dù ông Dũng đã chủ động từ chối (chỉ là động tác giả). Không chỉ thế, việc tung bức Thư gửi TBT Nguyễn Phú Trọng và Bộ Chính trị còn nhằm để cho thiên hạ thấy rằng, không ai có thể thay ông Dũng vào thời điểm này.

Một điều cũng phải nói thêm, việc người ta sử dụng trang Ba Sàm để phát tán bức Thư của TT Nguyễn Tấn Dũng gửi TBT Nguyễn Phú Trọng và Bộ Chính trị, thay cho các trang Dân luận hay Tin tức Hàng ngày như thường lệ, là một tính toán có chủ ý. Vì ai cũng biết chủ trang blog này vốn là tay chân của 4Sang, kẻ thù của 3X và người ta muốn dư luận hiểu rằng lá thư trên là do phe chống Nguyễn Tấn Dũng tuồn ra ngoài. Đây là một chiêu “gắp lửa bỏ tay người” của phe ông Dũng.

Đó là những gì ông Dũng muốn, khi cho đàn em tung ra bức thư này và chứng tỏ ông Dũng luôn là người nói một đằng, nhưng làm một nẻo.

Kết

Kết quả bầu nhân sự chủ chốt, lựa chọn thành viên Bộ Chính trị, các chức danh tứ trụ, thành viên Ban Bí thư và Ủy ban Kiểm tra TW là nhiệm vụ trọng tâm của HNTW13 phải đạt được. Tuy vậy, cho dù đã kéo dài thời gian dài hơn dự định song kết quả vẫn chưa ngã ngũ, cho dù các phe phái trong nội bộ ban lãnh đạo Đảng CSVN đã dùng đủ các chiêu trò. Dù rằng bên lề HNTW13, dư luận vẫn tin tưởng và đặt cược vào sự thắng lợi của phe Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, vì họ khẳng định rằng, vào thời điểm này, người nắm chức vụ Tổng BT tốt nhất không ai ngoài ông Dũng. Vì ông ta đang có đầy đủ các điều kiện thế và lực trong tay.

Tuy nhiên trong lịch sử lựa chọn nhân tài của dân tộc Việt nam nói chung và Đảng CSVN nói riêng luôn luôn là những chuỗi sai lầm. Cho dù hiện nay, ông Nguyễn Tấn Dũng tưởng là mạnh, đang nắm thế thượng phong, song ông là cái gai trong mắt nhà cầm quyền Bắc kinh, một thế lực chính trị khổng lồ trên thế giới thì ông Dũng là quá nhỏ bé. Ông Nguyễn Tấn Dũng có muốn cũng khó có thể trái ý Bắc Kinh, vì không bằng cách này thì cách khác, kể cả việc tạo xung đột về quan sự giữa 2 nước Trung – Việt là điều hoàn toàn có thể. Mà nổ ra chiến tranh Việt – Trung lúc này là chế độ hiện nay sẽ tiêu tùng. Chính vì thế, trong điều kiện hiện nay việc để ông Nguyễn Tấn Dũng giữ chức vụ Tổng Bí thư sẽ đáp ứng lòng mong đợi của đa số nhân dân và có lợi cho đất nước. Song sẽ không có lợi cho Trung quốc và phe thâm tầu.

Nếu coi quyền lực cao nhất là của nhân dân như Hiến pháp 2013 (sửa đổi) đã quy định và thực sự coi trọng nhân dân, thì tại sao Đảng CSVN không tách ra làm 2, với các chủ trương và chính sách rõ ràng để người dân toàn quyền lựa chọn?

Lãnh đạo Đảng CSVN cứ đấu đá nhau để tranh giành quyền lực mãi như hiện nay, họ không xấu hổ với dân hay sao?

Ngày 21/12/2015

© Kami

* Đây là trang Blog cá nhân của Kami. Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á châu Tự do RFA.