Lượm lặt tin 22-12-15

244 triệu người di cư trong năm kỷ lục 2015

mediaNgười tị nạn và nhập cư từ đảo Lesbos tới cảng Piraeaus, gần Athens, Hy Lạp, ngày 18/12/2015.REUTERS/Alkis Konstantinidis

Số lượng người di cư quốc tế tăng vọt lên đến 244 triệu trong năm 2015, cao hơn 40% so với năm 2000. Theo bản báo cáo của Vụ Kinh tế và Xã hội của Liên Hiệp Quốc công bố ngày 18/12/2015, lý do thứ nhất giải thích làn sóng di cư là do nhu cầu kinh tế của các thị trường quốc tế. Tiếp theo là mong muốn có một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Theo thống kê của Liên Hiệp Quốc, gần một nửa số người di cư trên thế giới sinh ra tại Châu Á. Trong vòng 15 năm qua, có khoảng 1,7 triệu người Châu Á di cư hàng năm, chiếm tới gần một nửa tổng số người di cư trên toàn thế giới. Đứng thứ hai là Châu Âu.

Trong buổi giới thiệu bản báo cáo, Phó Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc Jan Eliasson nhận định số người di cư trên thế giới chắc chắn sẽ còn tăng, do chênh lệch về kinh tế, do nhu cầu lao động từ các thị trường hình thành từ quá trình toàn cầu hóa và do mong muốn tìm được một cuộc sống tốt hơn.

Hai phần ba số người di cư quốc tế chỉ sống tập trung tại 20 quốc gia. Khoảng 47 triệu người đang sinh sống tại Hoa Kỳ, tiếp theo là Đức với 12 triệu người, Nga cũng có 12 triệu người nhập cư và Ả Rập Xê Út có 10 triệu người.

Còn Ấn Độ là nước có cộng đồng dân cư sống ở hải ngoại lớn nhất, với 16 triệu người sinh ra và lớn lên ở nước ngoài. Tiếp theo là các nước Mêhico, Nga và Trung Quốc.

Trước đó, trong một bản báo cáo khác của Cao ủy Liên Hiệp Quốc về người tị nạn, Châu Âu đã phải tiếp nhận hơn 900.000 người tị nạn và nhập cư trong năm 2015, trong đó khoảng một nửa là người Syria chạy trốn cuộc chiến tranh.

———————–

Dân công sở rục rịch kiếm hàng buôn Tết

 – Sắp đến Tết nguyên đán, nhu cầu tiêu dùng tăng mạnh là cơ hội làm ăn cho nhiều người. Các mẹ bỉm sữa, dân văn phòng cũng đang đau đầu chọn mặt hàng buôn kiếm thêm tiền tiêu Tết.

1. Hoa Ly chưng Tết

Hoa là vật trang trí không thể thiếu trong mỗi gia đình trong ngày tết. Do đó kinh doanh hoa luôn là cách kiếm tiền phổ biến nhất trong ngày tết.

'Mẹ bỉm sữa', buôn, Tết, Hoa quả, trái cây, thực phẩm
Hoa ly

Các loại hoa Tết phổ biến là hoa Ly, hoa Lay ơn, Hồng, nụ Tầm Xuân, mai, đào … Nhiều người có kinh nghiệm bán hoa cho biết bạn phải có nguồn hàng chắc chắn, biết cách bảo quản và chăm sóc hoa tránh sự thay đổi của thời tiết.

2. Hoa quả thắp hương:

Hoa quả, trái cây trong những ngày cận tết cũng là những thứ được tiêu thụ rất mạnh. Không chỉ dùng để thắp hương trái cây cũng là món được các nhà mang ra đãi khách quý đến chơi.

'Mẹ bỉm sữa', buôn, Tết, Hoa quả, trái cây, thực phẩm
Phật thủ

Từ trước Tết khoảng 1, 2 tháng bạn nên tìm và hệ với các chủ vườn chuối, bưởi, quýt, cam, phật Thủ, dưa hấu … để có nguồn hàng cung cấp cho khách vừa rẻ lại chất lượng.

3. Bánh chưng, giò chả, bánh tét:

Hiện nay ở nhiều thành phố không còn tục lệ gói bánh chưng vì mất công sức và thời gian. Thay vào đó người ta đặt, mua ở các nhà hàng uy tín.

'Mẹ bỉm sữa', buôn, Tết, Hoa quả, trái cây, thực phẩm
Bánh chưng

Đây cũng là cơ hội nếu bạn có người nhà có thể làm các loại bánh truyền thống này thì có thể kinh doanh kiếm thêm một khoản kha khá trước tết.

4. Đồ trang trí, bao lì xì

Những đồ trang trí như đèn lồng đỏ, đèn nháy, chữ tài lộc, phong bao lì xì…cũng là các mặt hàng có sức tiêu thụ khủng khiếp trong những ngày cuối năm.

'Mẹ bỉm sữa', buôn, Tết, Hoa quả, trái cây, thực phẩm
Đèn lồng

Ngoài các mặt hàng trên, những đồ handmade cũng góp phần làm thị trường đồ trang trí Tết thêm đa dạng. Trên một diễn đàn, một thành viên cũng đã chào hàng: “Hiện nhà mình đang làm cây tiền tài lộc chuẩn bị cho dịp tết 2016, mẹ nào có nhu cầu lấy sỉ về bán lại thì liên hệ nhé”.

5. Bánh kẹo

Trên các diễn đàn mạng, các món đặc sản dùng đãi khách ngày Tết được quảng cáo liên tục. Đó là vải thiều sấy khô, trà Thái Nguyên, hạt điều rang muối Bình Phước, mứt hồng Đà Lạt…

'Mẹ bỉm sữa', buôn, Tết, Hoa quả, trái cây, thực phẩm
Mứt hồng Đà Lạt

6. Thực phẩm

Các đặc sản vùng miền vốn là món quà quý để biếu sếp hoặc dùng phục vụ các bữa cơm đãi khách những ngày đầu năm mới. Ví dụ đặc sản mỳ Chũ (Bắc Giang), nước mắm Phú Quốc, cá kho Vũ Đại, nem chua Thanh Hóa, cá thu nướng Cửa Lò…

'Mẹ bỉm sữa', buôn, Tết, Hoa quả, trái cây, thực phẩm
Cá thu nướng Cửa Lò

Trên một diễn đàn phụ nữ, một mẩu quảng cáo như thế này cũng thu hút rất nhiều người xem: “Mấy hôm trước mình về quê (Sông Mã, Sơn La). Mình thấy bố mẹ mua thịt trâu về làm thịt trâu khô gác bếp. Món này rất ngon và phổ biến ở trên thị trấn nhà mình, mọi người thường làm ăn vào các dịp lễ tết dần dần nó đã trở thành món ăn không thể thiếu trong những ngày Tết của các gia đình. Mình nảy ra ý định sẽ bảo bố mẹ làm rồi bán cho người ở nơi khác thưởng thức”.

'Mẹ bỉm sữa', buôn, Tết, Hoa quả, trái cây, thực phẩm
Thịt trâu gác bếp

7. Quần áo

“Ăn-chơi- mặc” là 3 nhu cầu không thể thiếu những ngày đầu năm mới. Dù kinh tế khó khăn thế nào vào dịp này từ già đến trẻ đều phải có bộ quần áo mới để đi chơi Tết.

'Mẹ bỉm sữa', buôn, Tết, Hoa quả, trái cây, thực phẩm
Ảnh minh họa

Nắm bắt nhu cầu các mặt hàng quần áo, dày dép, túi xách thời trang…những ngày này cũng được tung ra nhằm phục vụ nhu cầu của các thượng đến

Thảo Cầm Viên 150 tuổi – ‘báu vật xanh’ của Sài Gòn

Từ vùng đất hoang sơ, Thảo Cầm Viên Sài Gòn trải qua bao thăng trầm vẫn tồn tại với nhiều dấu tích lịch sử và là một trong 10 vườn thú lâu đời của thế giới.

5 năm sau khi chiếm Sài Gòn, ngày 23/3/1864, Đề đốc De La Grandière cho xây dựng Vườn Bách Thảo. Ông Louis Adolphe Germain, thú y sĩ của quân đội Pháp, được giao mở mang 12 hecta vùng đất hoang ở phía Đông Bắc rạch Thị Nghè để làm nơi nuôi thú và ươm cây. Một năm sau, vườn thú đã cơ bản được hình thành với một số chuồng trại.

Nhận thấy tầm quan trọng của vườn thú lớn ở Viễn Đông, cuối tháng 3/1865, toàn quyền Đông Dương đã mời ông JB.Loius Pierre – phụ trách chăm sóc thực vật của vườn bách thảo Calcutta (Ấn Độ) sang làm giám đốc. Ông Pierre được giao nhiệm vụ sưu tập các loài thực vật, động vật của Nam Kỳ và 3 nước Đông Dương để chuyển về Viện bảo tàng lịch sử thiên nhiên Paris cũng như trồng dọc các trục lộ ở Sài Gòn. Đến cuối năm đó, Vườn Bách Thảo được mở rộng thêm 20 hecta.

Từ năm 1867, Vườn Bách Thảo được đặt dưới sự quản lý của Hội đồng thành phố Sài Gòn với kinh phí hoạt động 21.000 quan Pháp mỗi năm, do ngân sách thuộc địa cung cấp. Hai năm sau, kinh phí được tăng lên 30.000 quan Pháp. Tại thời điểm này, công viên có 509 loài động vật, trong đó có 120 loài thú, 344 loài chim và 45 loài bò sát…

thao-cam-vien-150-tuoi-bau-vat-xanh-cua-sai-gon

Thảo Cầm Viên Sài Gòn nhìn từ trên cao. Ảnh: Giản Thanh Sơn

Sang năm 1924, Vườn Bách Thảo sáp nhập thêm 13 hecta phía bờ bắc rạch Thị Nghè với tên gọi là Vườn Cognag; một cây cầu đúc được bắc qua rạch để nối liền hai khu vực hoàn thành năm 1927. Cũng trong năm đó, nhờ sự vận động của một viên chức Pháp tại Nhật, chính phủ Nhật đã cung cấp cho Vườn Bách Thảo khoảng 900 giống cây lạ. Sau năm 1954 Thảo Cầm Viên chỉ còn bên mặt này của sông Thị Nghè còn khu bên kia lấp dần nhà cửa và chợ Thị Nghè.

Từ năm 1956, Vườn Bách thảo được tu sửa, tái thiết và đổi tên là Thảo Cầm Viên Sài Gòn đến nay. Năm 1984, nơi đây được nâng cấp với nhiều hạng mục mới như: kè đá dọc kênh Thị Nghè, cải tạo hệ thống thoát nước và hệ thống dây điện trần, trải nhựa và bêtông đường nội bộ, xây dựng tường rào dọc đường Nguyễn Bỉnh Khiêm…

Đến năm 1990, nhiều chuồng thú được cải tạo và mở rộng cho phù hợp với đời sống của từng loài thú, đã nâng tổng diện tích chuồng thú sau năm 1975 từ 8.500 m2 lên đến năm 2.000 là 25.000 m2. Chương trình trao đổi động vật với các vườn thú đã làm cho bộ sưu tập động vật của Thảo Cầm Viên Sài Gòn thêm phong phú. Nhiều loài động vật mới lạ xuất hiện tại Việt Nam như: hà mã, hà mã lùn, báo Nam Mỹ, đà điểu châu Phi, hồng hạc, đười ươi, hươu cao cổ…

Thảo Cầm Viên được xem như viện bảo tàng sinh vật học với cả nghìn loại động thực vật Việt Nam và thế giới đang được nuôi trồng. Hiện nơi đây có bộ sưu tập khổng lồ khoảng 4.000 cây thuộc các loài thực vật và trên 600 cá thể động vật quý hiếm.

thao-cam-vien-150-tuoi-bau-vat-xanh-cua-sai-gon-1

Tượng ông Louis Pierre được đặt ngay lối vào cổng chính của Thảo Cầm Viên Sài Gòn.

Không chỉ là nơi lưu giữ động thực vật, trong khuôn viên Thảo Cầm Viên Sài Gòn còn có Đền thờ Hùng Vương. Ngôi đền được nhà cầm quyền Pháp cho xây dựng cạnh cổng chính năm 1926 với tên gọi Đền Kỷ niệm để tưởng niệm những người Việt tử trận vì đi lính cho Pháp trong thế chiến thứ nhất.

Từ năm 1954, đền được đổi tên là Đền Quốc Tổ Hùng Vương và thờ thêm một số nhân vật lịch sử khác như: Lê Văn Duyệt, Trần Hưng Đạo… Sau năm 1975, đền được đổi thành Đền Hùng Vương và giao cho Bảo tàng lịch sử Việt Nam – TP HCM quản lý. Bên phải Đền đặt một tượng voi đồng được cho là lớn nhất Việt Nam, nặng hơn 3 tấn, cách tạo hình và nét chạm khắc rất mỹ thuật…

Nằm đối diện với Đền Quốc Tổ Hùng Vương là Bảo tàng quốc gia Sài Gòn. Công trình được khánh thành năm 1929 mang tên Blanchard de la Brosse trưng bày gần 3.000 cổ vật. Đến năm 1956, nơi đây được chính quyền Việt Nam Cộng Hòa đổi tên thành Viện bảo tàng Quốc gia Việt Nam thuộc Bộ Quốc gia Giáo dục.

Sau ngày đất nước thống nhất, Bảo tàng được chính quyền cách mạng tiếp thu nguyên vẹn và năm 1979 được đổi tên là Bảo tàng Lịch sử TP HCM. Về sau đổi lại là Bảo tàng Lịch sử Việt Nam – TP HCM cho đến nay và là nơi bảo tồn, trưng bày hàng chục nghìn hiện vật quý được sưu tầm trong và ngoài nước.

Với lịch sử 150 năm hình thành và phát triển, có thể nói ông Louis Pierre (1833-1905) là người có công lớn trong việc xây dựng, mở rộng Vườn Bách Thảo. Là một nhà thực vật học suốt đời tận tụy cho sự nghiệp, nhờ ông nhiều cây rừng tự nhiên được tồn tại, nhiều loài cây đại mộc nhiệt đới từ châu Mỹ, châu Phi, Đông Nam Á được du nhập, một số cây ăn trái thuộc khu vực Đông Nam Á được ươm trồng, để từ đây cho ra đời những giống cây trái ngon.

thao-cam-vien-150-tuoi-bau-vat-xanh-cua-sai-gon-2

Cây sọ khỉ lớn nhất thảo cầm viên được trồng năm 1865 với mã số 1552 cao hơn 40 m, đường kính thân gần 4 m. Ảnh: TP

Trong 12 năm phụ trách Thảo Cầm Viên Sài Gòn, ông Louis Pierre còn để lại một di sản quý giá là bộ sưu tập hơn 100.000 tiêu bản thực vật – đang được lưu giữ tại Bảo tàng thực vật thuộc Viện Sinh học Nhiệt đới TP HCM và hàng nghìn cây cổ thụ trên các đường phố khu trung tâm, trong công viên Tao Đàn…

Để ghi công ông, tháng 2/1933, Hội đồng khoa học Pháp cho xây một cột bia bằng đá hoa cương đặt sau khu vườn kiểng. Trên mặt cột bia, ghi lại câu nói của ông trước khi qua đời: “Tôi đã nghỉ hưu nhưng còn quá nhiều việc để làm cho ngành thực vật, chỉ tiếc là không còn thời gian và cuộc sống thì quá ngắn ngủi”.

Năm 1994, nhân kỷ niệm 130 năm thành lập Thảo Cầm Viên Sài Gòn, cột bia đã được tôn tạo và đặt ngay trên trục đường chính, giữa Bảo tàng lịch sử và Đền thờ các vua Hùng. Lần này, cột bia có gắn thêm bức tượng bán thân bằng đá hoa cương màu hồng, tạc hình ông J.B. Louis Pierre.

Theo các chuyên gia quy hoạch, TP HCM có rất ít công trình tồn tại và gắn bó như là một phần cơ thể sống của đô thị, đứng vững trong mọi thăng trầm lịch sử và thân quen với mọi tầng lớp nhân dân như Thảo Cầm Viên Sài Gòn. Đó là giá trị mà thành phố phải tiếp tục giữ gìn và phát triển để đây mãi là “báu vật xanh” không chỉ của riêng thành phố mà của cả Việt Nam.

@vnExpress

Phía sau ‘người Việt ở hải ngoại được ứng cử tại Việt Nam’ ẩn giấu gì?

Tổng bí thư Đảng cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng.

Phạm Chí Dũng
Liệu đang tồn tại một thế lực chính trị nào trong đảng muốn mượn hơi hướng “tranh cử độc lập” của người Việt hải ngoại và giới dân chủ trong nước như một tiền đề chuẩn bị cho xu thế tách đảng và đa đảng khó tránh khỏi trong vài ba năm tới?
‘Lãnh đạo rất cao cấp’
Cùng với câu chuyện muôn thuở về “tàu lạ” mang quốc tịch Trung Quốc bắn giết ngư dân Việt, một hiện tượng lạ khác cũng đang len lén xâm nhập vào đời sống chính trị ở Việt Nam: người Việt ở hải ngoại có thể được tham dự bầu cử và ứng cử tại “quê hương”.
Ngày 9/11/2015, Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Ban Tuyên giáo Trung ương, Học viện chính trị quốc gia Hồ Chí Minh, báo Nhân Dân tổ chức một cuộc hội thảo, trong đó có nói về vai trò của người Việt ở hải ngoại. Chi tiết được giới quan sát chú ý là trong cuộc hội thảo này đã có ý kiến đề nghị “cho người Việt ở hải ngoại được tham dự bầu cử và ứng cử tại Việt Nam”.
Có vẻ lần này đảng và chính quyền Việt Nam cố gắng biểu hiện thái độ “thành tâm chính trị” hơn, cho dù cơ chế “đảng cử dân bầu” vẫn không hề suy suyển trong một chế độ chưa hề hứa hẹn đa đảng.
Khối người Việt hải ngoại cũng khó quên được câu chuyện từ năm 2003 – khi Nghị quyết số 36 về “công tác người Việt Nam ở nước ngoài” ra đời – cho đến gần đây đã có khá nhiều cuộc hội thảo về “kiều bào ta” do các cơ quan quản lý nhà nước và tổ chức chính trị – xã hội của đảng cầm quyền trình diễn, nhưng kết quả vẫn chỉ mang tính kịch nghệ.
Chỉ vào lần này – lần đầu tiên sau 12 năm qua – “khúc ruột ngàn dặm” người Việt hải ngoại mới được một bộ phận nào đó trong chính đảng Việt Nam mưu sự “cơ cấu” vào cơ thể chính thể như một biểu cảm “đồng nguyên”.
Trước hiện tượng “lạ” trên, đài RFA đặt câu hỏi: “Liệu đây có phải là một tín hiệu cho thấy đảng Cộng sản Việt Nam sẽ chấp nhận sự đa nguyên chính trị trong tương lai?”.
Đài này cũng thông tin: “Cũng trong khoảng thời gian diễn ra cuộc hội thảo của Ủy ban Mặt trận Tổ quốc và Ban Tuyên giáo Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam, Luật sư Vũ Đức Khanh, hiện sống và làm việc ở Canada, cho biết ông nhận được điện thoại từ một lãnh đạo rất cao cấp của đảng Cộng sản Việt nam, đề nghị cho biết ý kiến về tiến trình dân chủ tại Miến Điện sau khi đảng đối lập thắng lớn. Luật sư Khanh cho biết thêm là cuối buổi nói chuyện, vị lãnh đạo Việt Nam nói rằng ông hy vọng một ngày không xa luật sư Khanh có thể ra tranh cử tại Việt Nam”.
Câu hỏi và những thông tin của đài RFA là rất đáng chú ý.
Cho tới nay và lồng trong bối cảnh chuẩn bị cho Đại hội 12, kỷ luật nội bộ đảng Cộng sản Việt Nam vẫn là một chủ đề tương đối gắt gao, mà bằng chứng mới nhất là tiêu chí lựa chọn nhân sự cao cấp không được dính dáng đến “vấn đề chính trị hiện nay”. Chuyện một lãnh đạo cao cấp của chính quyền thăm hỏi người Việt hải ngoại về gia đình và sức khỏe là không thành vấn đề, nhưng việc một “lãnh đạo rất cao cấp” chủ động gọi điện cho những người như luật sư Vũ Đức Khanh – một nhà hoạt động chính trị hải ngoại mà trước đây vẫn thường bị chính quyền Việt Nam coi là “địch” – và nói sang đề tài chính trị chưa từng có tiền lệ thì lại là “diễn biến” khác hẳn. Lẽ dĩ nhiên, nhân vật lãnh đạo ấy sẽ phải chấp nhận một mức độ rủi ro nhất định có thể xảy đến với cá nhân ông ta khi vi phạm quy chế nội bộ đảng. Trong bối cảnh niềm xung khắc trong nội bộ đã lên đến đỉnh điểm, bất kỳ một nước cờ sai lệch nào cũng có thể khiến người chơi phải trả giá, thậm chí trả giá cực đắt bởi những thế lực cú vọ đối đầu.
Vế còn lại là mối lợi mà nhân vật lãnh đạo đó – có thể thu được trong mối quan hệ với một cộng đồng nào đó của người Việt hải ngoại – sẽ lớn hơn hẳn so với cái nhìn thiếu thiện cảm cùng động tác quy chụp quan điểm rất có thể xảy ra từ các đồng chí không đồng lòng trong nội bộ đảng.
Đa đảng?
Tháng 5 năm 2016 sẽ diễn ra cuộc bầu cử Quốc hội Việt Nam. “Dàn giáo” đã được sắp sẵn với ông Nguyễn Sinh Hùng – sau khi “nghỉ” Bộ Chính trị – sẽ phụ trách công tác đặc biệt quan yếu này.
Nhưng trong tất cả những lần bầu cử Quốc hội trước đây, không có bất kỳ một cánh cửa quan yếu nào dành cho khối người Việt hải ngoại.
Chỉ có điều lần này, tình thế lẫn cán cân lực lượng giữa một đảng cầm quyền với gần 4 triệu đảng viên ở Việt Nam với khối gần 4 triệu người Việt ở hải ngoại, kể cả với hàng chục đảng chính trị của người Việt ở nước ngoài, đã đổi khác nhiều.
Giảm số đại biểu kiêm nhiệm và tăng số đại biểu chuyên trách, trong đó chấp nhận một tỷ lệ tăng hơn của số đại biểu độc lập và không phải đảng viên Cộng sản là một xu thế gần như không cưỡng lại được, bắt đầu vào năm 2016.
Vào thời gian này, có vài thay đổi ngầm kín đang “tự diễn biến”. Không chỉ có thể “cho người Việt hải ngoại tham gia bầu cử hay ứng cử”, thậm chí vài thông tin ngoài lề còn cho biết đã có “ý tưởng” trong nội bộ về chuyện trong tương lai (chưa biết gần hay xa), chính quyền Việt Nam sẽ có thể mời vài ba nhân vật người Việt hải ngoại “có máu mặt” về Việt Nam để “tham gia chính phủ”. Chỉ cần tin tức này có một phần cơ sở, đó cũng là sự đổi khác khá lớn về quan điểm chính trị nói chung và cung cách “địch vận” nói riêng của chính quyền Việt Nam đối với khối người Việt hải ngoại so với một chục năm trước đây.
Nhưng tại sao đảng và chính quyền Việt Nam lại không “tâm tư” về vai trò của người Việt hải ngoại từ năm 2001, khi bắt đầu cụ thể hóa chính sách bình thường hóa quan hệ Việt – Mỹ; hay vào năm 2006 khi những lãnh đạo cao cấp của Việt Nam được đặt chân vào Nhà trắng?
Có lẽ không phải ngẫu nhiên mà “ý tưởng” dành cho người Việt hải ngoại một chỗ đứng nào đấy trong “chính phủ hỗn hợp tương lai” được nêu ra vào thời gian này, sau chuyến công du “thành công ngoài mong đợi” của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đến Washington tháng 7/2015, sau khi Bộ Chính trị Việt Nam đã phải chấp nhận gần như vô điều kiện định chế Công đoàn độc lập – một thành tố gắn liền với Hiệp định TPP, bất chấp việc chỉ mới gần đây Công đoàn độc lập còn bị giới công an trị Việt Nam gắn chặt với lịch sử “bạo loạn và lật đổ” của Công đoàn Đoàn kết ở Ba Lan vào những năm 80 của thế kỷ trước.
Một câu hỏi khác: Vì sao chính quyền Việt Nam đột nhiên lại cần đến vai trò của người Việt hải ngoại như thế? Một sự thành tâm chính trị như Thein Sein đã bày tỏ với giới trí thức Myanmar ở hải ngoại?
Dù gì và sau quá nhiều thất vọng của lịch sử, điều duy nhất có ý nghĩa vẫn là một câu châm ngôn từ bao đời trong cộng đồng hải ngoại “hãy nhìn những gì Cộng sản làm”.
Nếu không phải xuất phát từ “thành tâm chính trị”, chỉ có thể là chính sách tiếp tục và gia tăng thu hút lượng kiều hối hàng chục tỷ đô la hoặc hơn mỗi năm. Con số này đặc biệt mang ý nghĩa “lá lành đùm lá rách” trong hoàn cảnh ngân sách chế độ đang thủng ruột do tham nhũng và chi xài vô tội vạ tiền đóng thuế của nhân dân, một loạt nước cắt giảm viện trợ đối với Việt Nam, còn Ngân hàng thế giới mới đây lại tuyên bố sẽ ngừng các khoản cho vay ưu đãi đối với quốc gia đang “hóa rồng”.
Một câu hỏi nữa: Lôi kéo người Việt hải ngoại vào cuộc hôn phối chính trị bế tắc ở Việt Nam chỉ đơn thuần là một liệu pháp mị dân và qua đó dùng người Việt hải ngoại làm cầu dẫn đến các chính phủ Hoa Kỳ và Tây Âu?
Lẽ tất nhiên nếu diễn ra trót lọt, động tác trên sẽ đạt hiệu ứng hơn hẳn việc giới quan chức Việt Nam “diện kiến” trực tiếp giới chính trị Mỹ. Trường hợp Ủy viên Bộ Chính trị Phạm Quang Nghị tại Washington vào tháng 7 năm 2014 có lẽ xứng đáng là một ví dụ thất bại.
Hoặc… một câu hỏi thâm sâu hơn: Liệu đang tồn tại một thế lực chính trị nào đó trong đảng – những người muốn mượn hơi hướng “tranh cử độc lập” của người Việt hải ngoại và giới dân chủ trong nước như một tiền đề chuẩn bị cho xu thế tách đảng và đa đảng khó tránh khỏi trong vài ba năm tới?
Và nếu các câu hỏi trên đều hợp lý, liệu “lãnh đạo rất cao cấp” nào trong chính thể Việt Nam đang trù tính mưu đồ này?
*Các bài viết được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.
Theo VOA

Mục đích CSVN bắt giam Luật sư Nguyễn Văn Đài

Kông Kông

Trước khi bắt Luật sư Nguyễn Văn Đài, công an Việt Nam đã bắt sinh viên Nguyễn Phương Uyên rồi thả. Vì việc bắt hay thả bất cứ ai sống dưới chế độ CSVN không phải là việc “bắt người phạm pháp” mà họ bắt hay thả tùy tiện cho một mục đích nào đó, rồi dùng thứ “luật pháp” của họ để hợp thức hóa. Đây là chuyện thường ngày ở huyện của chế độ!

Bắt Nguyễn Phương Uyên vì nghĩ có thể dùng sự nổi tiếng của “vụ án Nguyễn Phương Uyên” mà Việt Nam bị áp lực quốc tế nên phải thả ngay tại tòa Phúc thẩm. Nhưng thực sự ảnh hưởng chính trị của cá nhân Nguyễn Phương Uyên trong xã hội Việt Nam cũng như thế giới không thể như vai vế của Luật sư Nguyễn Văn Đài. Do đó bắt Nguyễn Phương Uyên chỉ là để thăm dò phản ứng ban đầu rồi mới chính thức bắt Luật sư Nguyễn Văn Đài. Vì Luật sư Nguyễn Văn Đài đã từng bị 4 năm tù giam, cùng lúc với Luật sư Lê Thị Công Nhân thuộc tổ hợp luật sư Thiên Ân, là một vụ án nổi tiếng thế giới về việc Việt Nam vi phạm Nhân quyền!

Đã thế, sau khi ra tù và mãn hạn quản chế, thay vì sợ hãi, Luật sư Nguyễn Văn Đài còn dấn thân sâu hơn vào hoạt động tranh đấu với chính giới phương Tây qua rất nhiều cuộc tiếp xúc, gián tiếp hay trực tiếp, khi các phái đoàn đến thăm Việt Nam và đặc biệt có ảnh hưởng rất tốt với sự trưởng thành của giới trẻ đang sử dụng Internet trong nước. Do đó tầm ảnh hưởng chính trị của Luật sư Nguyễn Văn Đài về tranh đấu cho Nhân quyền không nhỏ.

Với chủ đích gây được “tiếng vang” càng lớn càng tốt nên bắt Luật sư Nguyễn Văn Đài thì chính giới Âu châu và các tổ chức tranh đấu cho Nhân quyền thế giới đều đã lên tiếng phản đối mạnh mẽ. Nhưng điều Việt Nam chờ đợi nhất là phản ứng chính thức của chính phủ Hoa Kỳ để biết rõ hơn về lập trường “Hoa Kỳ cần Việt Nam” đến đâu trong ván bài chính trị TPP! Liệu Hoa Kỳ có coi “TPP không có Việt Nam thì không có ý nghĩa gì” [1] như tuyên bố của ông Trương Đình Tuyển, cựu Bộ trưởng Thương mại, là thương thuyết gia được chế độ ca ngợi là “xuất sắc” vì đã thành công đưa Việt Nam vào được WTO hay không?

Đây hẳn là mấu chốt để Việt Nam mặc cả việc tồn tại của chế độ, cho dù khi chính thức áp dụng TPP thì xã hội Việt Nam tự nó sẽ từng bước được dân chủ hóa!

Khi còn đang trong vòng đàm phán về TPP thì CSVN cử Bí thư Thành ủy Hà Nội Phạm Quang Nghị, một nhân vật thế giá mà lúc bấy giờ dư luận cho là “của phe bảo thủ Nguyễn Phú Trọng” sẽ được đưa vào ghế Tổng Bí thư trong nhiệm kỳ sắp tới, sang thăm dò chính giới Hoa Kỳ. Lần đó Phạm Quang Nghị đã trao tặng Thượng nghị sĩ John McCain, một nhân vật tầm cỡ trong chính trường Mỹ và cũng là người đã gắn bó với việc bình thường hóa Hoa Kỳ – Việt Nam, hai tấm ảnh liên quan đến “lịch sử” tù binh John Mc Cain! Món quà lạ lùng mà chính Phạm Quang Nghị cũng phân vân khi phát biểu là “không biết Ngài có thích không?” như tường thuật của báo giới! Với suy nghĩ thông thường thì đấy là một sự nhục mạ nhưng ông John Mc Cain phớt lờ, như không hề quan tâm! Nên có thể hiểu việc làm ngơ của ông John Mc Cain vì ông đặt nặng lợi ích của đất nước lên trên tất cả!

Hơn thế nữa, sau đó Hoa Kỳ “xé rào” thông lệ để đón một Tổng Bí thư đảng cộng sản ngay tại Nhà Trắng, như đã đón ông Nguyễn Phú Trọng, là một dấu hiệu đặc biệt khác.

Nếu đúng thế thì “Hoa Kỳ rất cần Việt Nam” để thực hiện thành công chiến lược khống chế Tàu cộng tại Biển Đông.

Và đang bắt Luật sư Nguyễn Văn Đài, nổi tiếng về hoạt động tranh đấu cho Nhân quyền mà Mỹ thường nhân danh, là đòn cân não khác CSVN muốn biết thực tâm của Hoa Kỳ về sự tồn tại của chế độ nếu CSVN áp dụng đúng theo điều kiện TPP.

Về thực địa thì Hoa Kỳ đã và đang từng bước thắt chặt vòng vây Tàu cộng khi liên kết được các nước có ảnh hưởng trong vùng, từ Ấn, Úc, Nhật, Hàn, Philippines, Malaysia, Indonesia, Đài Loan, Singapore và mới nhất là Tuyên bố chung với Thái Lan có nhắc đến việc quan tâm về “tự do hàng hải” tại Biển Đông cho dù thực sự Thái Lan không chịu ảnh hưởng gì về Đường Lưỡi Bò!

Nhưng với 2000 km bờ biển Việt Nam bị Đường Lưỡi Bò lấn chiếm mới là cốt lõi việc khống chế Tàu cộng vì Việt Nam chiếm vị trí gần 2/3 chiều dài Đường Lưỡi Bò từ gốc xuất phát. Do đó nếu Việt Nam chấp nhận cho Hoa Kỳ đóng quân tại vịnh Cam Ranh thì coi như là nắm được yết hầu của “tự do hàng hải” dễ làm Tàu cộng bị ngạt thở. Vì thế bằng mọi giá, chiến lược của Tàu cộng là phải buộc chặt hơn nữa đảng cộng sản Việt Nam vào tròng để kiểm soát. Diễn biến rõ ràng nhất là Tập Cận Bình đã trực tiếp sang Việt Nam huấn thị và đọc diễn văn ngay tại Quốc Hội mà không một đại biểu Việt Nam nào được phép đặt câu hỏi về việc họ xâm lấn biển đảo và giết ngư dân Việt! Trong khi đó thì Tàu cộng vẫn công khai bồi đắp các đảo nhân tạo với lý luận ngang ngược, coi công luận thế giới chẳng ra gì.

Còn Việt Nam thì ngược lại, chỉ dám diễn trò qua ngôn ngữ ngoại giao để mong đánh lừa được phần nào sự căm phẫn của người Việt hơn là có hành động đối phó cụ thể!

Vì thế có thể nghĩ là bí mật về Hội nghị Thành Đô vẫn là lá bài chủ đang nằm trong tay của Tàu cộng để họ điều khiển chế độ CSVN thực hiện theo ý đồ của họ!

Với diễn biến chung như thế nên CSVN đang “thử phổi” Hoa Kỳ và chọn thời điểm nầy để thách thức là thích hợp nhất. Vì vừa tổ chức xong Đối thoại Nhân quyền giữa phái đoàn EU và Việt Nam tại Hà Nội, vừa đúng thời điểm Christmas và cuối năm chính giới Hoa Kỳ đều dành thời gian “sum họp với gia đình, đón mừng năm mới” nên gác qua mọi chuyện khác. Do đó cho đến giờ nầy chỉ có một số dân biểu Hoa Kỳ ký thư phản đối gửi Bộ Ngoại giao còn trên danh nghĩa Chính phủ thì Hoa Kỳ chưa có tiếng nói chính thức, điều mà trước đây Mỹ thường nhạy bén. Trong khi đó tại Hà Nội lại có cuộc “Tọa đàm khoa học quan hệ hợp tác toàn diện Việt Nam – Hoa Kỳ” (Scientific Seminar Vietnam – United Satates Comprehensive Cooperation) do Học viện chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh tổ chức hôm 18 tháng 12 năm 2015!

Chính sự yên lặng của Chính phủ Hoa Kỳ (như có sự trùng hợp ngẫu nhiên) cho phép suy đoán đây là thời điểm “nhạy cảm” để hoạt động ở hậu trường!

Thời gian chiến tranh Nam Bắc B-52 “rải thảm” Hà Nội dịp Noel thì bây giờ Hà Nội đang “thả ngư lôi” ở Biển Đông đáp lễ!

Phản ứng chính thức của Chính phủ Hoa Kỳ trong những ngày tới sẽ giải mã phần nào lập trường của Hoa Kỳ không riêng cho hiện tại mà cả cho nhiệm kỳ Tổng thống Mỹ kế tiếp được bầu vào tháng 11 năm 2016 về chiến lược “quay trục qua biển Đông”.

Do đó đây là thời điểm hy vọng có thể đánh thức được Tình Yêu Tổ Quốc còn sót lại trong một số giới chức cao cấp của chế độ muốn ngã theo Hoa Kỳ để đối trọng với Tàu cộng. Vì, ý thức thân phận của một nước nhược tiểu, đặc biệt do họa cộng sản, nên hiện tình Việt Nam mới bị rơi vào giữa vòng xoáy nghiệt ngã của cường quốc. Một bên là Bá quyền Tàu cộng với giấc mơ Đại Hán do chế độ tiếp rước, một bên là Tư bản Hoa Kỳ với chủ trương thực dụng đôi bên cùng có lợi, về kinh tế cũng như chính trị cho hai nước, được gọi là “diễn biến hòa bình”!

Vì thế tương lai Việt Nam khó có thể thoát khỏi ảnh hưởng nặng nề đó nhưng câu hỏi dành cho những đảng viên đã phản tỉnh, “cấp tiến” hoặc phản ứng thầm lặng, ở cấp trung ương hay địa phương trong guồng máy cai trị là liệu họ có dám tự vượt thoát chính mình để kết hợp với cao trào yêu nước của toàn dân đang phát triển nhanh chóng trong tiến trình làm thay đổi vận mệnh đất nước hay không?

Mọi người, mọi giới nếu đoàn kết được thành một khối như chúng ta đã có lịch sử 4000 năm giữ được nước trước kẻ thù truyền kiếp phương Bắc thì ngày nay cho dù kẻ xâm lược đang hung hãn cũng phải kiêng nể. Còn Hoa Kỳ dù có muốn hỗ trợ Việt Nam làm cuộc cách mạng thoát khỏi gông cùm cộng sản vì quyền lợi của chính Mỹ chăng nữa thì họ cũng cần thấy hành động cụ thể của mỗi chúng ta trước khi đi vào thực tiễn!

Do đó Tự Do và Độc Lập phải do người Việt Nam quyết định. Khi chúng ta can đảm dấn thân thì cơ hội nhận được hỗ trợ sẽ đến. Còn khiếp nhược, hèn thì đừng bao giờ van xin nhờ vã bất cứ ai mà phải chấp nhận thân phận làm nô lệ, như tâm tình mà nhạc sĩ Việt Khang, người vừa mãn án tù 4 năm chỉ vì là tác giả của 2 nhạc phẩm nói lên tiếng nói trung thực của người Việt Nam yêu nước, đó là Việt Nam Tôi Đâu và Anh Là Ai!

Chọn lựa giữa Tự do Dân chủ và bảo toàn được lãnh thổ với Độc tài đảng trị, Tham nhũng và Bị bóc lột rất dễ dàng. Nhưng liệu có dấn thân thực hiện chọn lựa đó hay không mới là vấn đề cốt lõi!

Lịch sử đang chờ đợi và sẽ phán xét công minh!

 

Bộ mặt cha con nhà họ Bạc và vấn đề lên chức của ông Tập Cận Bình

Ngày 12/12 (tại Mỹ), ông La Vũ, con Đại tướng Cộng sản Trung Quốc La Thụy Khanh (Luo Ruiqing) đã nhận lời phỏng vấn của Đại Kỷ Nguyên (Ảnh: Đại Kỷ Nguyên tiếng Trung)

Ngày 12/12 (tại Mỹ), ông La Vũ, con Đại tướng Cộng sản Trung Quốc La Thụy Khanh (Luo Ruiqing) đã nhận lời phỏng vấn của Đại Kỷ Nguyên (Ảnh: Đại Kỷ Nguyên tiếng Trung)

@DAIKYNGUYEN

Ông La Thụy Khanh là tướng tâm phúc của ông Mao Trạch Đông, gần đây người con La Vũ của ông đã cho công bố một lá thư cùng một cuốn hồi ký. Tuy là con của nguyên lão đời thứ nhất Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) nhưng ngay từ thời trẻ ông La Vũ đã rời bỏ ĐCSTQ. Gần đây ông lại kêu gọi ông Tập Cận Bình từ bỏ chế độ chuyên chế một Đảng để đi về hướng dân chủ.

Vào ngày 12/12 vừa qua, báo Đại Kỷ Nguyên tiếng Anh cùng Đài Truyền hình Tân Đường Nhân đã cùng phỏng vấn ông La Vũ và đề cập đến nhiều vấn đề nhạy cảm.

Năm nay ông La Vũ 71 tuổi, từng làm việc tại Bộ Tổng tham mưu ĐCSTQ, năm 1988 được trao quân hàm Đại tá. Năm 1990, sau bất mãn với sự kiện đàn áp Thiên An Môn và sự hủ bại của quân đội Trung Quốc, ông đã từ bỏ ĐCSTQ và chạy ra nước ngoài. Năm 1992, ông La Vũ bị ông Giang Trạch Dân khai trừ Đảng tịch và Quân tịch. Năm 1990, ông La Vũ kết hôn với ngôi sao điện ảnh Hồng Kông Tina Leung. Năm 2010, sau khi bà Tina Leung bị bệnh qua đời tại Hồng Kông, ông La Vũ di cư đến Mỹ. Vào hồi tháng 10 vừa qua, ông La Vũ đã xuất bản sách “Từ biệt Bộ Tổng tham mưu.”

Là một “thái tử Đảng đời thứ hai” của ĐCSTQ, có người cha đi theo ông Mao Trạch Đông “trấn giữ giang sơn”, tại sao ông lại kêu gọi “thái tử Đảng đời thứ hai” Tập Cận Bình chấm dứt chế độ chuyên chế? Trong buổi phỏng vấn ông đã đề cập về vấn đề này.

 Ông La Vũ trả lời phỏng vấn của báo Đại Kỷ Nguyên và Đài Truyền hình Tân Đường Nhân ngày 12/12/2015. (Ảnh: Đại Kỷ Nguyên tiếng Trung)
Ông La Vũ trả lời phỏng vấn của báo Đại Kỷ Nguyên và Đài Truyền hình Tân Đường Nhân ngày 12/12/2015. (Ảnh: Đại Kỷ Nguyên tiếng Trung)

Phóng viên: Xin chào ông La, gần đây chúng tôi thấy một bài viết của ông đăng trên Apple Daily có tựa đề “Gợi ý với chú em Tập Cận Bình”, tại sao ông lại dùng từ thân mật như thế?

La Vũ: Vì ông ấy là người nhỏ hơn tôi, hơn nữa quả thực chúng tôi có tình nghĩa anh em.

Thực ra tôi không thân với ông Tập Cận Bình, tôi quen biết với người cha của ông ấy.

Khi ông Tập Trọng Huân bị hạ bệ thì ông Tập Cận Bình mới 5 tuổi, sau đó ông Tập Trọng Huân đã cùng vợ mình là bà Tề Tâm đến nhà thăm mẹ tôi, nhưng mẹ tôi đã không còn nữa. Từ cuối năm 70 đến 1987, trong khoảng 10 năm, dì Tề Tâm đã thường xuyên đến nhà tôi để hẹn mẹ tôi cùng đến Đại lễ đường Nhân dân chơi, tôi hay ra mở cửa cho họ.

Qua lại với vợ chồng ông Tập Trọng Huân

Phóng viên: Theo ông thì ông Tập Cận Bình có chịu ảnh hưởng nhiều từ cha mẹ mình không?

La Vũ: Tôi nghĩ ảnh hưởng nhiều, đây là nguyên nhân giải thích tại sao tôi viết bài này gửi ông ấy, chính là vì trong ấn tượng của tôi thì cha mẹ ông ấy rất nhiệt tình và chân thành. Còn bản thân tôi thì sau sự kiện Thiên An Môn tôi đã từ chức. Trước khi ra nước ngoài, người cuối cùng tôi gặp ở Thâm Quyến chính là ông Tập Trọng Huân.

Ông Tập Trọng Huân vì là người có tư tưởng dân chủ, khai minh, nên đã bị vài lần chỉnh đốn. Ông Mao Trạch Đông từng nhắc nhở ông ấy vài lần, còn ông Đặng Tiểu Bình cũng có một lần. Sau khi ông Tập Cận Bình nắm quyền thì mọi người dành nhiều hy vọng cho ông ta, một phần cũng là do người cha Tập Trọng Huân mà ra. Vì ông Tập Trọng Huân theo tư tưởng dân chủ, khai minh, nên mọi người nghĩ ông Tập Cận Bình sẽ tiến bộ hơn cha mình. Đây là nguyên nhân họ đặt kỳ vọng vào ông Tập Cận Bình.

Phóng viên: Ông nói người cuối cùng ông gặp khi ra nước ngoài là ông Tập Trọng Huân, vậy hai người đã nói chuyện gì với nhau?

La Vũ: Thực tế khi đó ông ấy bị giam lỏng ở Thâm Quyến. Tuy là nhà lãnh đạo nhưng lại bị ông Đặng Tiểu Bình và ông Dương Thượng Côn giam lỏng ở Thâm Quyến không cho phép về Bắc Kinh, nhưng thân thể vẫn được tự do. Hàng năm mẹ tôi thường đến Quảng Đông sống qua mùa đông, mỗi lần đi đều thăm mẹ của ông ấy (Tập Cận Bình), đó là dì Tề Tâm và ông Tập Trọng Huân. Chuyện xã giao này thì không bị cấm đoán, chỉ duy nhất là không cho ông ấy về Bắc Kinh thôi. Vì ông Tập Trọng Huân không đồng ý việc ông Đặng Tiểu Bình đòi chỉnh đốn ông Hồ Diệu Bang nên mới bị giam lỏng ở Thâm Quyến.

Anh họ tôi, Chủ nhiệm một Văn phòng của tỉnh Thiểm Tây ở Thâm Quyến, mời ông Tập Trọng Huân dùng bữa và đưa tôi đi theo. Khi gặp gỡ tôi có nói mình sẽ từ chức, nhưng hình như ông ấy không rõ tôi đang muốn nói gì.

Sau đó không lâu thì tôi rời khỏi Thâm Quyến và ra nước ngoài.

Nguyên nhân ông Tập Cận Bình lên cầm quyền

Phóng viên: Trong bức thư ông có nói việc ông Tập Cận Bình lên nắm quyền là ngẫu nhiên, ông còn nói về điểm này ông Tập Cận Bình còn rõ hơn ông, ý của ông là gì?

La Vũ: Trên thực tế vì chế độ chuyên chế của Trung Quốc thường xuyên rắc rối khi chuyển giao người kế nhiệm, vì nó không có bầu cử. Tại sao ông Giang Trạch Dân lại chọn ông Tập Cận Bình?

Thứ nhất, ông Hồ Cẩm Đào là người kế nhiệm ông Giang Trạch Dân nhưng không phải do ông Giang Trạch Dân chọn nên ông ấy ôm mối hận trong lòng. Vì ông Đặng Tiểu Bình chọn ông Hồ Cẩm Đào, nên giả sử bạn là Hồ Cẩm Đào, khi hết nhiệm kỳ mà bạn chọn ông Lý Khắc Cường, vậy thì ông Giang Trạch Dân sẽ không đồng ý và cố ý chọn một người khác thay thế.

Nhưng việc chọn ông Tập Cận Bình là cơ hội vô cùng ngẫu nhiên. Vì ông ta có hiểu biết bao nhiêu về ông Tập Trọng Huân? Còn chuyện ông Tập Trọng Huân bị ông Đặng Tiểu Bình hạ bệ ai cũng rõ.

Vì thế ông Giang Trạch Dân muốn thể hiện vị thế của mình, nên nếu ông Hồ Cẩm Đào chọn một người nào đó thì ông Giang Trạch Dân sẽ chọn người khác, đây là vấn đề thứ nhất.

Thứ hai là ông Giang Trạch Dân dùng ông Từ Tài Hậu và ông Quách Bá Hùng khống chế ông Hồ Cẩm Đào, vì thế mà ông ấy muốn chọn một người lên thay phải giống mình, sẵn sàng khống chế ông Hồ Cẩm Đào.

Phóng viên: Chúng tôi thấy trong thư viết, năm 1999 ông Giang Trạch Dân liên kết với ông Bạc Nhất Ba, định đưa ông Bạc Hy Lai lên ngôi vị?

La Vũ: Đúng thế, đây là điều nhiều người biết, trên mạng cũng có bàn. Ông Giang Trạch Dân muốn ông Bạc Hy Lai lên cầm quyền vì thấy ông này có tính cách thích “nhe nanh múa vuốt”, tiếng nói phản đối trong Đảng mạnh. Ông Giang Trạch Dân khi đó rất khác ông Mao Trạch Đông và Đặng Tiểu Bình, là người nói sao là vậy. Bản thân ông ấy cũng chú ý tới những tiếng nói khác trong Đảng. Trong số rất nhiều người phản đối việc đưa ông Bạc Hy Lai lên thì tiếng nói mạnh mẽ nhất khi đó là ông Ôn Gia Bảo và Ngô Nghĩa.

Phóng viên: Có nghĩa là vì những người này phản đối Bạc Hy Lai lên nắm quyền nên ông Giang Trạch Dân đã chọn ông Tập Cận Bình như một sách lược nằm trong toan tính cho sau này?

La Vũ: Có thể vì ông Giang Trạch Dân thấy bề ngoài ông Tập Cận Bình trông thật thà, có vẻ không phải người giỏi, vì việc gì ông Tập Cận Bình cũng chỉ biết im lặng. Ông Giang Trạch Dân tưởng rằng đưa ông Tập Cận Bình lên thì có thể dễ dàng khống chế được ông Tập. Chẳng phải sau đó ông Vương Lập Quân đã khai ông Bạc Hy Lai và Chu Vĩnh Khang muốn chính biến sao? Tài liệu này ông Vương Lập Quân giao cho người Mỹ, người Mỹ lại giao lại cho ông Tập Cận Bình.

Bạc Nhất Ba là kẻ thất đức nhất

Phóng viên: Sách của ông khiến chúng tôi có cảm giác ông rất thích ông Hồ Diệu Bang, đánh giá cao ông Hồ Diệu Bang, sau đó mới là ông Tập Trọng Huân, cha ông Tập Cận Bình. Việc ông nói ông Bạc Nhất Ba là kẻ thất đức nhất là thế nào?

La Vũ: Vấn đề này rất đơn giản, vì cá nhân ông Bạc Nhất Ba chúng tôi được biết từ trước cách mạng văn hóa, xem ông ấy như bậc cha chú, chúng tôi là hậu sinh, vì thế cũng không quan hệ gì qua lại. Nhưng ông Bạc Hy Lai là con của ông ấy, mấy anh em họ là bạn học của tôi.

Tôi xin đưa một vấn đề đơn giản, thời đó chúng tôi ai có được chiếc xe đạp đi học coi như rất oai, thường mọi người toàn đi xe “vĩnh cửu” (đi bộ). Nhưng con của Bạc Nhất Ba toàn đi xe Philips nhập khẩu từ bên Anh về. Trong ấn tượng của tôi thì Bạc Nhất Ba rất xem trọng tiền tài, đây là ấn tượng của thời còn trẻ con.

Tôi nói thế vì tôi biết ông Hồ Diệu Bang từng mất ăn mất ngủ vì sửa lại án oan Bạc Nhất Ba với “tập đoàn phản bội 61 người”.

Ông Hồ Diệu Bang một lòng thành ý muốn giúp ông Đặng Tiểu Bình trở thành “Washington” của Trung Quốc, muốn phế bỏ quy tắc “chung thân chế” (giữ quyền lực vô thời hạn…). Vì chính ông Đặng Tiểu Bình từng nói muốn phế bỏ chế độ này và ông Hồ Diệu Bang muốn làm theo, nhưng cuối cùng lại thành đắc tội với ông Đặng Tiểu Bình, vì thế mà ông Đặng Tiểu Bình đã phế bỏ ông Hồ Diệu Bang.

Nhưng ông Đặng Tiểu Bình không tự mình ra tay mà nhờ đến tay chân thân tín hung ác, và ông Bạc Nhất Ba đã ra tay với ông Hồ Diệu Bang.

Vì thế tôi mới nói ông Bạc Nhất Ba là kẻ vô đạo đức nhất. Ông ta lấy oán trả ơn, vì địa vị quyền lực hoặc vì muốn đưa con cái mình lên mà không từ thủ đoạn.

Bạc Hy Lai đểu giả ngay từ nhỏ

La Vũ: Chúng tôi là bạn học hồi nhỏ, tôi nhận thấy ông ta giả dối mọi lúc mọi nơi.

Trong Cách mạng Văn hóa ông ta chịu nhiều khổ cực. Ông ta ngồi tù nhiều hơn tôi, vì việc sửa chữa án oan cho ông Bạc Nhất Ba cũng khá muộn.

Khi ở trong tù tôi đã suy ngẫm và có kết luận, chỉ có một đảng chuyên chế là không được, cần phải theo chế độ dân chủ. Nhưng Bạc Hy Lai ngồi tù 7, 8 năm, ông ta rút ra điều gì?

Trong quá trình ông Bạc Hy Lai làm quan sau này tôi càng hiểu, chính chế độ chuyên chế đã hại ông ta. Ông Bạc Hy Lai không vì thấy đảng chuyên chế không tốt mà muốn thay đổi nó, ngược lại ông ta muốn dùng chế độ chuyên chế để đi hãm hại người khác.

Phóng viên: So sánh ông Bạc Hy Lai với ông Lâm Bưu thì thế nào?

La Vũ: Rất khập khiễng! Bạc Hy Lai chỉ đáng là tên bụi đời còn Lâm Bưu là tướng tài, như núi thái sơn. Nhưng sự kiện ngày 13/9 (năm 1971) ông ấy bỏ chạy và chết như thế thì không ai biết được.

Phóng viên: Tại sao ông nghĩ ông Bạc Hy Lai kém như thế?

La Vũ: Vì ông Bạc Hy Lai vô mưu, vô trí, không biết làm ăn gì cho ra hồn.

Phóng viên: Vậy thì tại sao ông ấy có thể làm quan được, vì nhờ vào uy thế của ông Bạc Nhất Ba?

La Vũ: Chủ yếu do quan hệ giữa ông Bạc Nhất Ba và ông Giang Trạch Dân. Làm quan Trung Quốc không nhất định cần có tài năng, nhiều người không hiểu biết gì mà vẫn được làm quan đấy thôi.

Mua quan bán chức là dấu hiệu kết thúc một triều đại

Gần đây ông lại kêu gọi ông Tập Cận Bình từ bỏ chế độ chuyên chế một Đảng để đi về hướng dân chủ. Vào ngày 12/12 vừa qua, báo Đại Kỷ Nguyên cùng Đài Truyền hình Tân Đường Nhân đã cùng phỏng vấn ông La Vũ. Ông đã không ngại nhắc đến nhiều vấn đề nhạy cảm như tình trạng thối nát trong quân đội và việc tham gia mổ cướp nội tạng sống…

Mua quan bán chức đánh dấu sự kết thúc một triều đại

Phóng viên: Ông bỏ ra nước ngoài sống sau sự kiện Thiên An Môn, những hủ bại trong quân đội mà ông thấy khi đó là lúc mà ông Đặng Tiểu Bình đang nắm quyền, vậy tình trạng hủ bại sau ông Đặng Tiểu Bình và trước Đại hội 18 khi ông Giang Trạch Dân nắm quyền như thế nào, ông có nắm được không?

La Vũ: Dĩ nhiên kinh khủng hơn thời của tôi khi đó! Vì thời của tôi khi đó chưa có chuyện mua quan bán chức, chỉ lấy tiền hoa hồng, mua bán vũ khí đạn dược và nhận hoa hồng, không có chuyện muốn làm tướng quân phải mất bao nhiêu tiền, chưa đến mức độ này. Hãy nhìn lại lịch sử Trung Quốc, các thể chế khi đi vào giai đoạn mua bán quan chức là đã bước vào giai đoạn sắp sụp đổ. Dấu hiệu kết thúc một triều đại chính là tình trạng mua bán quan chức.

Phóng viên: Hiện ông Tập Cận Bình đang chống tham nhũng, theo chúng tôi tìm hiểu thì ông Tập Cận Bình đã bắt tổng cộng 47 vị tướng trong quân đội, ông nghĩ như thế nào?

La Vũ: Hủ bại trong Quân đội không tách rời với trong Đảng và trong Chính phủ. Việc bắt bớ như thế dĩ nhiên là tốt, vì càng nhiều quan hủ bại bị bắt thì càng tốt. Nhưng thực tế là không giải quyết được cái gốc. Vì thế tôi mới nói với ông Tập Cận Bình rằng, hiện nay ông đang chống tham nhũng, nhưng thử hỏi có ai không tham nhũng? Ông không thể nào giết hết số người này, vì khi giết hết thì chế độ cũng không còn.

Dân chủ hóa là cách duy nhất để chống tham nhũng

Phóng viên: Trong sách của ông khi bàn đến vấn đề này cũng từng nói tất cả Đảng viên đều tham nhũng?

La Vũ: Không phải tất cả Đảng viên, mà là tất cả quan chức.

Phóng viên: Mọi quan chức trong Đảng đều tham nhũng, có nghĩa chống tham nhũng là chống Đảng, vì thế ông mới nói như thế?

La Vũ: Câu “Chống tham nhũng là chống Đảng” không phải tôi nói, là toàn dân nói. Vì thế muốn thực sự giải quyết vấn đề tham nhũng trong Đảng cũng như trong Quân đội, con đường duy nhất là dân chủ hóa. Khi quyền lực được người dân và giới truyền thông giám sát thì mới hạn chế được tham nhũng.

Phóng viên: Ý của ông bây giờ là dân chủ hóa, nhưng nhìn lại lịch sử trong quân đội ĐCSTQ có thể thấy, ông Đặng Tiểu Bình thì nhắc đến đội quân dã chiến thứ hai, ông Mao Trạch Đông nhắc đến đội quân dã chiến thứ nhất, sau đến ông Giang Trạch Dân thì lôi kéo tham quan bằng cách “im lặng để phát tài”. Theo ông thì ông Tập Cận Bình phải như thế nào?

La Vũ: Cách duy nhất để chống tham nhũng là dân chủ hóa. Nếu ông ấy muốn thay người thì tìm người ở đâu bây giờ? Vấn đề lớn nhất của ông Tập Cận Bình hiện nay là không thể tìm được người (như ý ông ấy – ND), vì thế chỉ có cách là từng bước dân chủ hóa thì mới giải quyết được vấn đề.

Cả hệ thống khổng lồ tham gia mổ cướp nội tạng sống

Phóng viên: Năm 1998 ông Giang Trạch Dân tuyên bố “Quân đội không được buôn bán”, sau đó vào tháng 11 năm nay, ông Tập Cận Bình cũng nhắc đến “cấm quân đội tính thù lao phục vụ”, ông nghĩ như thế nào về việc này? Tại sao trước đây ông Giang Trạch Dân lại giữ lại cái đuôi “có thù lao phục vụ”?

La Vũ: Chủ yếu là để dành đường tiền tài cho tham quan quân đội.

Phóng viên: Đó là gì?

La Vũ: Đó là thù lao phục vụ.

Phóng viên: Ông có thể nói cụ thể được không?

La Vũ: Mổ cướp nội tạng, cấy ghép nội tạng đều là thù lao phục vụ.

Phóng viên: Ông có thông tin này từ đâu?

La Vũ: Ở trên mạng. Những học viên Pháp Luân Công sau khi ra khỏi nhà tù họ đã kể lại họ đã bị đưa đi kiểm tra cơ thể, vì thế phải có một hệ thống đang thực hiện nhiệm vụ này. Ngoài ra có nhiều người bỗng dưng bị mất tích, phải giải thích như thế nào?

Vốn là ĐCSTQ đã sử dụng tù nhân vào mục đích cấy ghép nội tạng, sau đó người phát ngôn Bộ Ngoại giao của họ lên tiếng rằng “đây là sự vu khống khủng khiếp”. Thế rồi chính ông Hoàng Khiết Phu (cựu Thứ trưởng Bộ Y tế – ND) đã thừa nhận rằng họ đã sử dụng nội tạng tù nhân bị tội tử hình. Nhưng số tội phạm tử hình mỗi năm nhiều nhất chỉ khoảng 2 – 3 ngàn người. Ở đây còn chưa bàn việc dùng nội tạng của những tù nhân này cũng đã là phạm pháp. Chỉ xin bàn về vấn đề số ca cấy ghép nội tạng được công bố hàng năm lên đến cả hơn chục ngàn ca, vậy thì nguồn nội tạng từ đâu ra? Vì thế mà hai người Canada đã vào cuộc điều tra và viết thành cuốn sách công bố cho cả thế giới biết.

Phóng viên: Những vấn đề này đều xảy ra thời ông Giang Trạch Dân nắm quyền trong quân đội?

La Vũ: Đúng thế. Dù sao hiện nay trên mạng vẫn thường thấy nhắc đến, nhưng có thể không lộ liễu như thời ông Giang Trạch Dân mà hành động âm thầm. Ông Hoàng Khiết Phu muốn đổ tội ác này lên đầu ông Chu Vĩnh Khang, nhưng khi khởi tố ông Chu Vĩnh Khang thì không có tội này. Vì thế tôi cảm giác ông Tập Cận Bình không biết chuyện này. Hoặc có thể cũng muốn giải quyết nhưng tiến mỗi bước lại lùi một bước.

Phóng viên: Ông nghĩ trở ngại do đâu?

La Vũ: Từ tất cả những kẻ tham gia vào đường dây mua bán nội tạng này. Vì họ biết làm việc này là phạm pháp. Hiện nay nếu ông Tập Cận Bình muốn đưa ra thì sẽ có vô số người phạm tội, vì thế dĩ nhiên họ phải gây cản trở. Số người này không phải vài người mà là cả một hệ thống. Nếu không có che chở của hệ thống này thì ai dám đi cấy ghép nội tạng? Từ việc bắt bớ người vô cớ rồi cho vào tù, sau đó lấy nội tạng mang bán, đây là công trình của cả một hệ thống khổng lồ, là hành vi mang tầm cỡ quốc gia.

Sự giả tạo bao trùm khắp Trung Quốc

Phóng viên: Khi ở Bộ Tổng Tham mưu Trung Quốc, ông phục vụ trong bộ phận quân trang, chắc chắn có tham gia mua vũ khí. Theo ông hiểu, trang bị vũ khí của Trung Quốc có gì khác với các quốc gia phương Tây?

La Vũ: Điều này có lẽ ai cũng biết. Tôi xin đưa một ví dụ về động cơ máy bay chẳng hạn. Người Trung Quốc đã mua phần mềm thiết kế của Israel, loại “Tiêm 10” (Chengdu J-10) của Trung Quốc hiện nay là do Israel thiết kế, mục đích để đánh bại F16. Nhưng cần phải biết Israel nằm dưới kiểm soát của Mỹ. Khi bán cho người Trung Quốc “Tiêm 10” thì cũng là lúc người ta đã không còn muốn dùng đến F16 nữa rồi. Vì thế khoảng cách kém nhau rất xa.

Phóng viên: Hiện có vấn đề khiến ĐCSTQ mất mặt, đó là trong cuộc diễu hành duyệt binh của Nga kỷ niệm Ngày Chiến thắng thì xe tăng chiến đấu chủ lực 99A của Trung Quốc bị hỏng, ông có biết việc này không? Ông nghĩ thế nào?

La Vũ: Nghĩ sao đây? Đó là vấn đề chất lượng của Trung Quốc đã lên đến tận chiếc xe tăng. Chắc các bạn không biết vì còn quá trẻ, trong “thời kỳ khó khăn” chúng tôi muốn mua gì cũng phải có tem phiếu, mua trứng gà phải dùng tem phiếu trứng gà, cái gì cũng có tem phiếu của cái đó. Nhưng thời đó không ai nghĩ đến việc tự mình đi in tem phiếu.

Nhưng hiện nay đụng bất cứ thứ gì, điều đầu tiên người Trung Quốc nghĩ đến là thật hay giả? Đây là do tình trạng giả dối khiến người ta không còn biết tin vào đâu nữa.

Ngay cả sách tôi viết ra, mấy người bạn đã email cho tôi hỏi “đây là sách của anh thật à?” Vốn là họ muốn xác định lại xem liệu có người giả tôi không. Khi bài “Trao đổi với cậu em Tập Cận Bình” vừa tung ra, một người bạn ở trong nước liền hỏi ngay “có thật anh viết không?” Hiện nay ở Trung Quốc, đụng đến vấn đề gì, điều đầu tiên người nghĩ là vấn đề này thật hay giả? Bạn nói xem tại sao lại đến nông nỗi này?

(Còn nữa)