BẠN CÓ TIN VÀO LUẬT NHÂN QUẢ KHÔNG ?

Facebook Anle
Tôi không mộ đạo lắm.Nhưng từ bé mẹ tôi đã dạy một điều mà tôi theo suốt đời. Ấy là ” TRỜI CÓ MẮT “.
Vâng, Trời có mắt. Con người sống nhân từ bác ái thì trời phù hộ, kẻ ác thì trời trừng phạt.
Cuộc đời tôi chẳng quyền cao, chức trọng, nhưng luôn được bà con , bạn bè yêu mến.Và làm gì cũng gặp nhiều may mắn.
Hôm nay tôi nói vài điều này, vì mấy hôm nay có nhiều bài nói về nhân vật Nguyễn Công Khế. Anh bạn này hồi mới về báo Phụ Nữ Vietnam đã được gửi ra Hanoi, và tòa soạn giao cho tôi giúp cậu ta. Nghe nói cậu ta hoạt động trong phong trào học sinh, sinh viên Saigon,nhưng chắc mới học lớp 6, lớp 7 gì đó. Vì đưa cho cậu ta viết một mẩu tin 800-1000 chữ cậu ấy cũng không viết nổi.Viết không biết chấm phẩy ở đâu.Nhưng tôi cũng giúp cậu ấy rất nhiệt tình.
Đến khi cậu ấy có thẻ nhà báo rồi thì cậu ta bộc lộ một nhân cách thật ” Xuân tóc đỏ “, rất khôn khéo và lưu manh. Cậu luôn lẹo, móc nối ,nịnh bợ bám các ông to bà lớn trong chình quyền thành phố HCM và đi lên rất nhanh.
Khi báo phụ nữ muốn đề bạt tôi để phụ trách văn phòng phía nam, cậu ấy đã ” đánh tôi rất kịch liệt ” chỉ vì lý lịch tôi xấu “Cả nhà theo Mỹ ” .Cậu ta tố cáo ra hội nhà báo, các ông to bà lớn cậu ấy quen…Chả ai dám bênh vực tôi.Tôi sẽ phải ra đi khỏi cơ quan, mất công việc viết báo mà tôi ưa thích. Lúc đó tôi thật phát điên và tôi đã bòn vót từ những món quà các em gửi từ Mỹ về những lọ thuốc, vài mét vải đến lọ bột ngọt…bán hết, gom góp thành 2 cây vàng và tôi quyết định bỏ nước ra đi.
Vâng tôi đã dẫn 2 đứa con gái của tôi ra Bắc vượt biển.Lúc đó tôi nghĩ một là chết, thì chết cả 3 mẹ con, không sao.Nhưng tôi sợ nhất là bị bắt lại, chắc tôi sẽ bị tù mọt gông, ai sẽ nuôi 2 đứa con cho tôi ? Tôi lên Chùa khấn Phật, khấn vong linh mẹ tôi trên Chùa.Và chúng tôi đã đi thoát tới HongKong, rồi sau một năm thì gia đình bảo lãnh vào Mỹ….
Câu chuyện lênh đênh trên biển một tháng trời vượt biển và cuộc sống ở Mỹ rất dài. Nhưng ơn trời phù hộ mẹ con tôi đã có cuộc sống an bài ở Mỹ.Mấy hôm nay đọc các bài về cậu Nguyễn công Khế tôi băn khoăn tự hỏi : Có phải trời đang trừng phạt cậu ấy không ? Tôi vẫn nhớ lại những ngày tôi giúp cậu ấy khi mới vào nghề. Và tôi cũng nhớ lại những ngày cậu ấy đẩy tôi vào bước đường cùng.
Tôi chả bao giờ trả thù cậu ấy, tôi chỉ biết trốn chạy khi cậu ấy hại tôi.Và bây giờ có phải cậu ấy đang chịu luật NHÂN QUẢ không ? Cậu ấy không chỉ ác với tôi, mà đã lừa lọc ác với nhân viên bạn bè đồng nghiệp.
Thật là TRỜI CÓ MẮT ĐẤY. ĐỪNG BAO GIỜ TÀN NHẪN VỚI ĐỒNG LOẠI.HÃY SỐNG NHÂN ÁI VÀ AN LÀNH.CHÚNG TA VÀ CON CHÁU SẼ ĐƯỢC HƯỞNG HẠNH PHÚC YÊN BÌNH .
Tôi không thương cậu ấy.Nhưng tôi nghĩ tới con cháu cậu ấy. Cậu ấy đã phá nát hạnh phúc của tụi nhỏ.
( Tôi gọi ” Cậu ấy “, vì từ lúc giúp cậu ấy, tôi coi như cậu em trai )

—————–

ĐÔI LỜI.
Trong Stt ” Bạn có tin vào luật nhân quả không ?” thực chất là do đọc một loạt bài viết về Nguyễn công Khế nên tự dưng kỷ niệm cũ ùa về và tôi viết lại câu chuyện những ngày đầu biết Khế và cũng lý giải một câu hỏi rất nhiều bạn bè thường hỏi : ” Tại sao LeAn lại đi vượt biên ?”.
Năm 1979 -1980 tôi đi làm chuyên gia ở Campuchia, giúp hội phụ nữ Campuchia mới thành lập và giúp bạn viết những bài tham luận ở các hội nghị Quốc té tố cáo tội ác diệt chủng Pôn Pốt đối với phụ nữ và trẻ em Campuchia. Thực chất lúc ấy là để bạn có tiếng nói mạnh mẽ ra ngoài thế giới để xin viện trợ thuốc men, lương thực, quần áo…mà phụ nữ và trẻ em lúc ấy rất khổ cực.
Sau khi về lại cơ quan. Hội Phụ nữ và ban lãnh đạo báo Phụ nữ cử tôi đi học 2 năm trường chính trị Nguyễn ái Quốc với mục đích là sẽ đề bạt tôi lên làm phó tổng biên tập báo Phụ nữ phụ trách văn phòng phía nam.
Tôi là một phóng viên hăng hái, tận tình vá rất nghiêm túc,Chính tôi đã phụ trách bộ phận báo phía Nam trước khi đi làm chuyên gia CPC.
Khế biết tôi quá, tôi mà phụ trách, Khế sẽ không thể quấy đảo tòa soạn được, nên Khế nhất định phải tìm cách đánh bật tôi ra,lúc ấy Khế chưa là đảng viên, Khế mới vào nghề.Nhưng Khế có thẻ nhà báo. Cậu ta có tài luồn lách khắp nơi, quen các quan quyền trong thành phố HCM,nghe nói xin nhà cho ông Thép Mới (phóng viên báo Nhân dân ).
Cậu ấy làm đơn tố cáo ra hội nhà báo, ông Thép mới, Đào Tùng…rằng hội phụ nữ tại sao lại đề bạt người có lý lịch xấu như tôi ?
Gia đình tôi di cư vào nam 1954, tôi theo CM ở lại,tôi phấn đấu như một con thiêu thân. Năm học lớp 10 trường cấp 3 Ngô Quyền, tôi đã được kết nạp đảng ( sau này mới thấy sự ngu ngơ ở lại miền Bắc của mình phải trả giá quá đắt)
Năm 1975 cả gia đình tôi lại di tản sang Mỹ.Cái thòng lọng lý lịch càng xiết chặt cổ tôi.”What can I do ?”
Trong quá trình làm việc, từ kỹ sư nhà máy cao su Sao Vàng, đến khi về làm phóng viên ở báo Phụ nữ, làm chuyên gia ở CPC, tôi luôn là người thẳng thắn,chẳng luồn cúi ai, làm việc hết lòng.Lý lịch tôi ai mà chả biết.Việc đề bạt, sử dụng tôi là quyền của các vị lãnh đạo.Tôi không luồn cúi xin xỏ ai cả.
Nghe tin Khế tố cáo khắp nơi, tôi đã nói thẳng với hội phụ nữ : Tôi không nhận sự đề bạt.Và tất nhiên tôi chuẩn bị một cuộc đổi đời để thoát khỏi cái vòng lý lịch đeo đẳng tôi suốt mấy chục năm. Tôi chán lắm rồi, tôi muốn ra khỏi đảng, nhưng mấy bạn thân bảo tôi ” mày ra khỏi đảng mày càng chết, họ sẽ hỏi mày muốn gì, mày đi đâu ?
Tôi chạy ngược chạy suôi, tôi ly dị, tôi tìm đường ra đi và đảng đoàn phụ nữ gọi tôi ra Hanoi kiểm điểm…Phải đi thôi, bằng ấy năm theo đảng, chả ai tin mình, tôi luôn luôn bị kiểm điểm “lập trường giai cấp mơ hồ”,công việc khó khăn thì giao cho mình ,bỏ con ở nhà, tôi đi công tác khắp nơi, tôi hăng hái như người có tội phải đeo cây thánh giá.
Giải thoát thôi, tung hê thôi,hãy trốn , trốn, hãy đi ra biển như bao đồng bào miền Nam đã ra đi.Tôi dẫn 2 đúa con gái 14 và 12 tuổi theo mình.Ôi mẹ con có thể chìm xuống biển,không sao.Nhưng nếu bị bắt lại ? Tôi sợ người ta sẽ bỏ tù rất lâu, tội lớn lắm : đảng viên, chuyên gia CPC…muốn theo đế quốc à ? Đồ phản bội…Thật là rối trí.Tôi sống rất tử tế,nhưng tôi là một đúa mạnh mẽ, tôi chưa hề cúi đầu trước bất kỳ khó khăn nào.
Vâng, thế đấy.Good bye đảng, good bye quê hương , good bye bạn bè. Mẹ con tôi có thể chìm xuống biển,mẹ con tôi có thể về với gia đình.
Và trời đã cho mẹ con tới bến bờ tự do.
Năm nay 75 tuổi rồi, rồi sẽ trở về cát bụi. Tôi muốn nói ra sự thât.Rồi sẽ kể thêm sự thật những ngày theo Đảng…
Tôi cũng cầu mong mọi người hãy nói ra sự thật, để đất nước chuyển mình.Chúng ta phải có trách nhiệm phê phán sự dối trá,những kẻ lừa đảo đang phá tan đất nước Vietnam tươi đẹp.
Nguyễn công Khế cũng chả là nhân vật gì ghê gớm trong bộ máy hiện nay, nhưng qua Khế mọi người sẽ thấy cái nạn sử dụng cán bộ, chủ nghĩa lý lịch thành phần, bè phái…đã đang làm đất nước tụt hậu.
Rất nhiều người biết những câu chuyện chết người về sự đàn áp của đảng CS nhưng vẫn im lặng ? Chúng ta im lặng là đồng lõa với tội ác.
Tham gia FB cũng tưởng chỉ chơi thôi,nhưng không ngờ câu chuyện của tôi được nhiều bạn bè quan tâm.Xin cám ơn tất cả các bạn.

@ LeAn FB

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s