QUÁN CHÁO NGƯỜI HOA

QUANCHAO
Câu chuyện của một phóng viên nọ đến phỏng vấn một ông chủ tiệm cháo người Hoa trong một cuộc khảo sát về mô hình kinh doanh.
Phóng viên: Thưa ông trước khi bán cháo ông làm gì?
Chủ tiệm: Ngộ bưng cháo cho cha ngộ bán.
Phóng viên: Vậy cửa hàng này có bao nhiêu năm?
Chủ tiệm: Không có năm, chỉ có đời. Mấy đời lận. Bà cố ngộ bán cháo. Ông nội ngộ bán cháo. Cha ngộ bán cháo. Ngộ bán cháo. Con trai ngộ…
Phóng viên: Trời ơi! Không có gì khác ư?
Chủ tiệm: Khác chớ, ngày trước có một cửa hàng ở Quảng Châu, bây giờ có hai cái ở Sài Gòn, ba cái ở Hoa Kỳ, bốn cái ở Úc.
Phóng viên: Người ta thành công thì sẽ cho con cái làm Giám đốc, còn ông?
Chủ tiệm: Ngộ có thành thì vẫn cho con làm chủ cửa hàng.
Phóng viên: Ông không muốn chúng đi học sao?
Chủ tiệm: Muốn nhiều, con ngộ một đứa có bằng Thạc sĩ kinh doanh cháo, đứa khác vừa bảo vệ luận án Tiến sĩ cơm
Phóng viên: Ở trong bếp à?
Chủ tiệm: Ở Đại học Mỹ.
Phóng viên: Học xong chúng nó về đâu? Thành ông gì?
Chủ tiệm: Về nhà này, thành người rửa bát cho “papa” chúng.
Phóng viên: Ông gọi khách hàng là vua hay thượng đế?
Chủ tiệm: Gọi không quan trọng. Quan trọng là đối xử thế nào?
Phóng viên: Truyền thuyết kể lại rằng nhiều tỷ phú người Hoa đi lên từ một thùng đậu phụng rang, đúng không?
Chủ tịệm: Không, những ngày đầu tiên làm sao có tới cả thùng, chỉ vài trăm hột thôi.
Phóng viên: Có tiền mà ông mặc bộ đồ vải thô thế này à?
Chủ tiệm: Dạ, người vô đây chủ yếu là người bình dân. Họ sẽ còn vô nếu thấy chủ tiệm cũng giống như họ.
Phóng viên: Lý do gì khiến người Hoa hay chọn kinh doanh ăn uống?
Chủ tiệm: Thưa, đơn giản vì kinh doanh đó phục vụ cái bụng con người. Nếu phục vụ cái đầu sẽ phát sinh nhiều rắc rối lắm.
Phóng viên: Ông bán cháo tim gan mà sao sáng ra nhà ông ăn toàn cháo trắng với củ cải muối?
Chủ tiệm: Dạ, nếu ngộ cứ ăn cao hơn khả năng của ngộ thì thế nào cũng tới lúc ngộ phải nhảy vào nồi cháo.
Phóng viên: Chắc là ông ít vay vốn ngân hàng?
Chủ tiệm: Nhà băng có tiền, nhưng không bao giờ có cách nấu cháo để mượn cả.
Phóng viên: Bây giờ tôi muốn ăn một tô, nhưng tôi chưa có tiền mai thanh toán được không, thưa ông?
Chủ tiệm: Dạ không phải là ngày mai mà 20 năm sau cũng được.
Phóng viên : Nhưng lúc ấy lãi suất thế nào?
Chủ tiệm: Dạ, lãi là ông luôn nghĩ tới hàng cháo này của ngộ, đấy mới là lãi to.
@Facebook Denise Truong

127 ngài nhân sĩ, trí thức: Xin các ngài đừng “Dạy Đĩ Vén Váy” Nữa.

Bà Đầm Xòe.

72Thưa với 127 ngài nhân sĩ, trí thức.

Các ngài viết thư gửi cho Đảng cộng sản, mong đảng thay đổi đảng thì tốt thôi. Nhưng tôi khảng định với các vị rằng, đó chỉ là công việc giống con Dã Tràng xe cát” trên bờ “Biển Đông” – Nó tâm huyết đấy, “ nhọc lòng” đấy nhưng “có nên công cán gì” đâu mà các ngài “xe” với “chở”. Tôi thương cho các ngài, bởi đảng nó có nghe các ngài nói (đéo) đâu mà các ngài thư ngỏ với góp ý, kiến nghị. Các ngài hãy tự nhìn nhận lại đi. Từ xưa đến nay, hay trong vòng mươi năm trở lại đây, các ngài đã viết bao nhiêu bản kiến nghị, huyết thư, thử hỏi chúng nó nghe và làm theo cái ngài đã được cái (đéo) gì chưa? Chưa. Chưa từng. Bởi vì sao nó không (đéo) nghe các ngài? Bởi vì chúng nó là cộng sản cầm quyền. Mà phàm đã là cộng sản cầm quyền thì:

Một, chúng nó đã là loài giòi bọ:( “Cộng sản là loài trùng độc, sinh sôi nẩy nở trên rác rưởi của cuộc đời.” – Đức Đạt Lai Lạt Ma của Tây Tạng )

Hai, chúng nó là kẻ khát máu (Đấu tranh giai cấp là động thực để thúc đấy xã hội phát triển – Tổ cha Mars xít nhà chúng nó);

Ba, chúng nó là kẻ đối trá:  (“Tôi đã bỏ một nửa cuộc đời cho lý tưởng cộng sản. Nhưng ngày hôm nay tôi phải đau buồn mà nói rằng: Đảng Cộng sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá.” – Cựu Tổng Bí Thư Đảng Cộng sản Liên Xô Gorbachev); “Hai mươi tuổi, không theo cộng sản là không có trái tim, 40 tuối không từ bỏ cộng sản là không có cái đầu” – Cựu Bí Thư Đảng Cộng sản Nam Tư Milovan Djilas);  “Cộng sản đã làm cho người dân trở thành gian dối” – Thủ Tướng Đức Angela Mekel ). “Kẻ nào tin những gì Cộng sản nói là không có cái đầu. Kẻ nào làm theo lời của Cộng sản là không có trái tim.” – Tổng Thống Nga Vladimir Putin ).

Bốn, chúng nó là một kẻ quỷ quyệt: ( “Cộng sản đã nói là nói láo, đã làm là làm bậy” – Cựu Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu);

Sáu, chúng nó là kẻ ăn cả những thứ mà chúng nó thải ra (Quyền lợi gì cũng phải qua tay mình – Lời Quốc tế ca cộng sản).

Năm, chúng là loại ác quỹ vĩnh hằng: ( “Cộng sản không thể thay đổi, tự sửa chữa được, mà phải thay thế, loại bỏ chúng” – Cựu Tổng Thống Nga Boris Yeltsin).

Chúng nó không nghe, còn bởi vì các ngài hiện vẫn đang là bộ phận của chúng nó. Mỗi ngài vẫn đang còn là “viên gạch” cộng sản đứng trong bức tường mang tên Đảng Cộng sản Việt Nam của chúng nó.

Các ngài, đòi đổi tên nước. Tên nước (đéo) nào mà không được. Văn Lang, Âu Lạc hay Đại Ngu, Anam hay Cộng hòa… cái tên thì có làm sao?

Các ngài đòi đổi tên Đảng. Đảng Lao Động Việt Nam hay Đảng Cộng sản… thì có khác (đéo) gì nhau. Vẫn là mấy thằng thầy đó, lý luận như đó. Vẫn bình đó, rượu đó, thay tên như thay áo thì có anh hưởng (đéo) gì đến tim gan, lòng mề, óc xương nhà chúng nó. Cái tên chăng bao giờ làm nên chuyện gì cả. Chân lý xưa nay đã tổng kết: “Cái áo không làm nên thày tu” thì việc mặc áo khác cho thầy tu thì cũng không thể làm thay đổi bản chất của thày tu ấy.

Toàn bộ trí tuệ của 127 nhân sĩ trí thức Việt Nam trong ngỏ huyết thư gửi lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam, ngày 9.12.2015, chung quy lại chỉ có kiến nghị như vậy. Xét về bản chất thì huyết thư này không hơn không kém một lớp mạ kền sơn phết cho lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam đương tại vị. Nhờ có huyết thư này mà mấy ông chóp bu đảng cộng sản Việt Nam mới có tư thế để nói với thế giới rằng, Đảng Cộng sản Việt Nam tôi làm gì có độc tài. Toàn dân, đặc biệt là toàn nhân sĩ trí thức ưu tú, hàng đầu của đất nước vẫn nhiệt thành, mạnh mẽ, đàng hoàng tham gia góp ý cho chúng tôi đấy chứ. Họ còn mắng chúng tôi cũng rất ghê ấy chứ: nào là đất nước từ khi vào công cuộc đổi mới có phát triển nhưng cũng tụt hậu; Kinh tế thị trường định hướng Xã hội chủ nghĩa có vấn đề; họ cũng cảnh báo cho chúng tôi trước ý đồ xâm lược lãnh thổ của Trung Quốc; đất nước muốn phát triển thì phải thực hành dân chủ, vân vân, đặc biệt họ còn mách cho chúng tôi cần học tập bài học về soạn thảo cương lĩnh từ đại hội Đảng lần thứ VI để áp dụng cho việc soạn thảo văn kiện đại hội  đảng XII của chúng tôi nữa… “Khi chuẩn bị Đại hội VI, dù thời gian họp đã cận kề, cơ quan lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam thời ấy đã kiên quyết viết lại báo cáo chính trị theo tinh thần đổi mới, mở đường cho đất nước ra khỏi khủng hoảng kinh tế – xã hội và có bước phát triển mới. Bài học đó cần được vận dụng để thay đổi cách chuẩn bị và tiến hành Đại hội XII đáp ứng được yêu cầu của đất nước và mong đợi của nhân dân”.

Thực là những lời mắng mà người đang giận dỗi có thể đổi giận làm lành và hài lòng vì nhận ra: Sao 127 nhân sĩ trí thức nước mình lại giỏi nghề “Dạy đĩ vén váy” đến thế không biết?

Sự thật ở đây là: Đảng Cộng sản Việt Nam tồn tại trong 70 năm qua đã bộc lộ hoàn toàn là một đảng phản động. Họ luôn tìm mọi cách chống lại và tiêu diệt mọi tiến bộ xã hội ở Việt Nam. Dù có Đổi mới, dù có Kinh tế thị trường định hướng Xã hội Chủ nghĩa, dù có Học tập đạo đức Hồ Chí Minh, tổng thể lại họ cũng chưa từng làm được gì tốt thật sự, lâu dài cho đất nước và dân tộc Việt Nam. Họ tồn tại chỉ nhằm mục tiêu vinh thân phì gia cho chính họ, anh em họ, phe cánh họ đi cùng với việc hại dân, hại nước, thậm chí bán nước Việt Nam cho ngoại bang. Thực tế, họ không còn một mảy may giá trị nào có thể giúp cho dân tộc Việt Nam phát triển và hội nhập quốc theo những giá trị phổ quát của nhân loại. Họ đã như một chĩnh mắm thối cần phải đổ đi. Họ cần phải bị súp khỏi vũ đại chịnh trị của nước Việt Nam mới mong Việt Nam phát triển và hòa nhập cùng thế giới văn minh được.

Thư ngỏ, góp ý, huyết thư hay tâm thư phải mang tinh thần và hồn cốt như vậy mới là góp ý… chân chính, đúng đắn, đúng với tình thế, thời cuộc và mang tính cách mạng, khoa học, mới có ý nghĩa để dân tộc Việt Nam hồi sinh. Ấy thế mà hết lần này đến lần khác, các đảng viên “tâm huyết”, các trí thức, nhân sĩ tâm huyết chỉ kiến nghị đi, kiến nghị lại cũng chỉ đòi có thay cái áo, thụt thêm thính vào hủ mắm thối đã phải vứt bỏ… thì thư ngõ, tâm huyết ấy…  phỏng có ích gì?

Đặt hiện thực nước Việt Nam, dân tộc Việt Nam qua 70 năm cộng sản cầm quyền  làm nền tảng cho bất kỳ một ý kiến hay một luận thuyết nào cho con đường phát triển của Việt Nam mới là người hiểu, người biết và người hành động. Còn cứ loay hoay với ước muốn mong đảng thay đổi, rồi góp ý chân thành, tâm huyết thì giá trị của những việc làm này còn thua xa với ước nguyện thay đổi của những dân oan ngày ngày bám trụ đòi quyền lợi trên các ngõ đường, góc phố của đất nước.

Cộng sản trên khắp hành tinh đã là những con điếm tài tình, cần gì ai phải dạy nó “vén váy” nữa.

Các vị cứ ngỏ, tâm thư, kiến nghị mãi như vậy, buộc lòng cộng đồng phải nhận dạng các vị với những nghi vấn ngậm ngùi: Không rõ các vị có thực lòng hiểu và mong cho đất nước Việt Nam phát triển hay các vị cũng chỉ muốn đảng cộng sản Việt Nam thay đổi để các vị có quyền như những đám quân xanh có quyền lực của đảng cộng sản mà thôi.

BĐX.

Trường Sa: TQ dọa phi cơ chở nhà báo BBC

@bbc

Năm ngoái phóng viên BBC Rupert Wingfield-Hayes dùng thuyền cá để tới khu vực có tranh chấp ở Biển Đông và trở thành nhà báo đầu tiên quan sát cận cảnh Trung Quốc đang xây dựng các hòn đảo mới trên các bãi đá ngầm ra sao. Cách đây vài ngày, ông đã trở lại khu vực này bằng chiếc phi cơ nhỏ và làm Hải quân Trung Quốc tức giận và có phản ứng đe dọa.

Các bãi đá ngầm, rạn san hô và cồn cát nằm rải rác được gọi là Spratlys (Việt Nam gọi là Trường Sa) là một nơi rất khó tới. Một số do Việt Nam kiểm soát, một số khác do Philippines và Đài Loan, và tất nhiên có những nơi do Trung Quốc nắm.

Đừng mong đợi có một lời mời thăm nơi này từ Bắc Kinh. Hãy tin tôi đi, tôi đã thử rồi.

Chỉ có Philippines mới cho phép bạn tiếp cận dải đất nhỏ bé dài 400 mét gọi là Pagasa. Chỗ này chỉ đủ lớn để một máy bay nhỏ có thể hạ cánh được.

Sau nhiều tháng chuẩn bị và đàm phán, tôi đang ngồi trong phòng khách sạn ở Manila đóng gói vali sẵn sàng để đi thì chuông điện thoại reo. Đó là đồng nghiệp của tôi, cô Chika.

“Giấy phép cho chúng ta hạ cánh xuống đảo Pagasa đã bị hủy!” Cô nói.

 
Đảo Pagasa của Philippines có đường băng 400 mét.

Tôi lo quá. Có việc gì vậy? Có phải chính phủ Philippines bị đe dọa? Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình chuẩn bị tới Manila? Có lẽ Manila không muốn cảnh tượng này?

Trên thực tế thì còn tệ hại hơn. Thế nào đó mà Bắc Kinh đã phát hiện ra chúng tôi đang định làm gì.

Tiếp sau đó là người quản lý về biên tập của tôi gọi điện từ London.

“Đại Sứ quán Trung Quốc đã gọi điện đấy. Họ cảnh báo có thể có vấn đề xảy ra nếu BBC cố gắng tới nơi mà họ gọi là lãnh thổ bị chiếm đóng bất hợp pháp của Philippines ở Nam Hải (Biển Đông),” sếp của tôi nói.

Tôi bực quá. Làm sao họ lại biết được? Tôi cần phải thận trọng hơn.

Và vì vậy trong một tuần tôi buộc phải ngồi trong phòng khách sạn của tôi và xem Chủ tịch Tập đến Manila rồi rời đi. Sau đó, đàm phán căng hơn… và cuối cùng chính phủ Philippines cũng thông. Chúng tôi có thể đi.

Lúc 05:30 sáng, năm người chúng tôi tụ tập trên đường băng Puerto Princesa, nằm trên đảo Palawan của Philippines. Hai phi công, một kỹ sư, Jiro, người quay phim và tôi. Trước mặt chúng tôi là phi cơ Cessna 206 có một động cơ duy nhất.

Jiro và tôi nhìn nhau.

“Trời ơi,” tôi nghĩ. “Chúng ta thực sự sẽ bay hơn ba giờ trên đại dương và đất liền để tới một hòn đảo nhỏ trên chiếc phi cơ bé xíu này sao?”

Thậm chí chính các phi công trông lo lắng. Và sự thật là chưa có ai từng thử làm điều mà chúng tôi sắp làm.

Với phi cơ nhỏ xíu chở thiết bị quay phim và xăng, phi cơ loạng choạng trên đường băng và chao đảo cất cánh và bay lên không trung. Vài phút sau, chúng tôi không còn thấy những ngọn núi xanh mướt của Palawan, và trước chúng tôi là nước xanh mênh mông của Biển Đông.

Phóng viên BBC đã tới khu vực có tranh chấp tại Trường sa vào năm ngoái bằng thuyền cá của Philippines.

Kế hoạch của chúng tôi đơn giản thôi. Tức là từ Palawan chúng tôi sẽ bay thẳng đến đảo Pagasa (của Philippines), hạ cánh và tiếp nhiên liệu. Sau đó chúng tôi sẽ bay về phía tây nam và lượn vòng Fiery Cross (Đá Chữ Thập) mà Trung Quốc kiểm soát. Đây là nơi Trung Quốc có vẻ đã và đang xây một căn cứ hải quân và không quân.

Sau đó chúng tôi sẽ trở lại Pagasa và tiếp nhiên liệu một lần nữa. Cuối cùng, chúng tôi sẽ bay qua Mischief Reef (Đá Vành Khăn) trên đường quay về Palawan. Đây là một bãi do Trung Quốc kiểm soát, rất gần với Philippines, nơi diễn ra hoạt động xây cất trong năm nay với quy mô lớn.

Chúng tôi có hai mục tiêu. Tiếp cận càng gần càng tốt các đảo mới mà Trung Quốc kiểm soát để quay những công trình đang được thi công. Và cũng không kém phần quan trọng là để xem Trung Quốc sẽ phản ứng ra sao.

Trung Quốc đang bị ràng buộc bởi Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển (UNCLOS), mà họ tham gia. Công ước này quy định rằng các cấu trúc ngập nước, như bãi đá, không thể được tuyên bố là bờ biển có chủ quyền, và rằng việc xây dựng cấu trúc nhân tạo trên các cấu trúc này cũng không thể biến chúng thành lãnh thổ có chủ quyền được.

Một nước sở hữu một hòn đảo tự nhiên có thể tuyên bố giới hạn lãnh hải 12 hải lý xung quanh đảo này, cả trên biển và trên không. Nhưng cấu trúc nhân tạo không được hưởng bất kỳ quyền nào như vậy. Nói cách khác, chúng tôi sẽ có thể bay phi cơ của mình đến sát các đảo mới của Trung Quốc mà không vi phạm bất kỳ luật quốc tế nào, và Trung Quốc không nên can thiệp vào chuyến bay của chúng tôi.

Khi chiếc phi cơ nhỏ của chúng tôi đáp xuống đường băng Pagasa, tim tôi đập nhanh, phấn khích và hồi hộp. Bay khoảng nửa giờ về phía nam của hòn đảo, tôi thấy một dải đất màu vàng từ ô cửa trong máy bay. Trên dải đất này là một khu nhà màu trắng. Tôi nhận ra nó ngay lập tức từ các bức ảnh vệ tinh.

“Đó là Bãi Gaven!” Tôi hô lên với Jiro trong tiếng động cơ máy bay. “Có nhớ là chúng ta đi thuyền qua nó năm ngoái không. Lúc đó họ mới chỉ bắt đầu xây dựng thôi.”

Ngay khi tôi hô lên thì một giọng nói lớn và dữ dằn phát lên từ radio.

“Máy bay quân sự không nhận diện ở phía tây của Bãi Nam Huân (theo cách gọi của Trung Quốc), đây là Hải quân Trung Quốc. Các vị đang đe dọa tới an ninh của trạm chúng tôi! Để ngăn ngừa tính toán sai lầm, rời khỏi khu vực này ngay lập tức!”

Các phi công của chiếc Cessna (chiếc còn xa mới có thể gọi là phi cơ quân sự) của chúng tôi đảo hướng về phía tây. Nhưng những lời cảnh báo tiếp tục hoài, bằng tiếng Trung Quốc và tiếng Anh, ngày càng lớn và căng thẳng hơn.

Chúng tôi bay về phía nam-tây hướng tới Fiery Cross Reef (Việt Nam gọi là Đá Chữ Thập, Trung Quốc gọi là Đá Vĩnh Thử). Sau một giờ chúng tôi có thể nhìn thấy nó từ xa, một dải rộng lớn màu vàng trên mặt đại dương.

Khi chúng tôi tới cách nơi này 20 hải lý thì lại có giọng radio phát ra.

Bãi Đá Ga Ven là một điểm phóng viên BBC bay qua.

“Máy bay quân sự nước ngoài đến phía tây bắc của đảo Vĩnh Thử, đây là Hải quân Trung Quốc, các vị đang đe dọa an ninh của trạm chúng tôi!”

Lần này phản ứng của các phi công là ngay lập tức, đổi hướng ngay về phía Bắc, cách xa các bãi này.

“Chúng ta cần tới gần hơn!” Tôi đề nghị cơ trưởng. “Chúng ta cần phải quay trở lại, chúng tôi không thể quay phim gì từ khoảng cách xa như vậy!”

Nhưng cũng chẳng ích gì cả.

“Tôi xin lỗi,” cơ trưởng nói. “Chúng tôi có lệnh phải theo của chúng tôi.”

Những lời cảnh báo trước đó đã làm các phi công khá sợ hãi. Tôi rất thất vọng. “Chúng ta sẽ chẳng quay được gì,” tôi nghĩ.

Trở lại đảo Pagasa, khi máy bay tiếp nhiên liệu lần nữa, tôi đã đặt lại vấn đề với các phi công.

Fiery Cross Reef (Bãi Chữ thập năm 2015). Nguồn: CSIS Asia Maritime Transparency Intitiative/DigitalGlobe
Fiery Cross Reef (Bãi Chữ thập năm 2006). Nguồn: CSIS Asia Maritime Transparency Intitiative/DigitalGlobe

“Xem này,” tôi nói. “Chúng ta không vi phạm bất kỳ luật lệ nào, Trung Quốc sẽ không bắn hạ chúng ta. Các anh phải thực hiện xong việc của mình chứ, và các anh phải đáp lại họ và nói cho họ biết chúng ta là một máy bay dân sự bay trong không phận quốc tế.”

“Ông phải hiểu, chúng tôi là phi công dân sự chứ không phải không quân,” họ trả lời. “Chúng tôi không biết họ có thể làm những gì tới chúng ta, chúng tôi coi an toàn là trên hết.”

Cuối cùng, sau nhiều giờ thương lượng, các phi công đồng ý họ sẽ thử xem sao.

Chúng tôi cất cánh lần thứ ba, bây giờ quay trở lại về hướng Philippines. Sự căng thẳng trong tôi gần như tới ngưỡng chịu không nổi. Liệu phi công sẽ thực hiện được đúng việc của họ hay không?

Chẳng bao lâu thì một dải đất hình lưỡi liềm vàng khổng lồ xuất hiện bên dưới chúng tôi, hình dạng không thể nhầm lẫn của Mischief Reef (Việt Nam gọi là Đá Vành Khăn, Trung Quốc gọi là Mỹ Tế). Các phi công hạ độ cao xuống 5,000 bộ. Ở điểm 12 hải lý lại nghe các lời cảnh báo.

“Máy bay quân sự nước ngoài tại phía tây bắc của Bãi Mỹ Tế, đây là Hải quân Trung Quốc, các vị đang đe dọa an ninh của trạm chúng tôi!”

Cơ trưởng chúng tôi bình tĩnh trả lời: “Hải quân Trung Quốc, đây là máy bay dân sự Philippines trên đường đến Palawan, chở hành khách dân sự. Chúng tôi không phải là máy bay quân sự, chúng tôi là máy bay dân sự một động cơ.”

Nhưng cũng chẳng khác gì cả.

“Máy bay quân sự nước ngoài tại phía bắc của Bãi Mỹ Tế, đây là Hải quân Trung Quốc!” và các lời cảnh báo liên hồi.

Nhưng lần này phi công của chúng tôi vững tâm. Tại điểm 12 hải lý, chúng tôi đi men theo phía bắc của hòn đảo mới khổng lồ.

Phía dưới chúng tôi là các đầm với đầy các loại tàu bè lớn nhỏ. Trên mảnh đất mới là các nhà máy xi măng và phần móng của những tòa nhà mới.

Mischief Reef (Đá Vành khăn) năm 2015. Nguồn: CSIS Asia Maritime Transparency Intitiative/DigitalGlobe
Mischief Reef (Đá Vành khăn) năm 2012. Nguồn: CSIS Asia Maritime Transparency Intitiative/DigitalGlobe

Sau đó, chúng tôi lượn vòng qua một đám mây, và lần đầu tiên chúng tôi đã nhìn rõ một đường băng mới Trung Quốc đang xây dựng ở đây, chỉ 140 hải lý tính từ bờ biển Philippines. Tôi đã làm một phép tính nhanh. Một chiến đấu cơ của Trung Quốc cất cánh từ đây có thể bay tới bờ biển Philippines chỉ trong khoảng tám hoặc chín phút.

Khi chúng tôi bay trở lại về hướng Philippines mọi người ai nấy đều cảm thấy phấn khởi. Chúng tôi đã làm được điều đó! Tôi nói đùa với cơ trưởng rằng chúng tôi nên quay đầu máy bay rồi hạ xuống thấp. Thế rồi từ radio phát ra một giọng rất khác, với tiếng Anh khác giọng hẳn.

“Hải quân Trung Quốc, Hải quân Trung Quốc,” giọng này vang lên. “Chúng tôi là một máy bay của Úc thực hiện quyền tự do bay trong không phận quốc tế theo công ước hàng không dân dụng quốc tế, và Công ước của Liên Hợp Quốc về Luật Biển – xin hết.”

Hoa Kỳ đã thực hiện một số chuyến bay và đưa tàu qua khu vực Biển Đông có qui mô trong những tháng gần đây, trong đó có cả phi cơ ném bom B-52. Nhưng Úc chưa bao giờ công khai tuyên bố rằng họ đang làm y như vậy. Vì vậy, đây kể như là “tin mới nóng”.

Chúng tôi nghe thông báo của phía Úc được lặp lại nhiều lần, nhưng không nghe thấy bất kỳ phản ứng nào từ phía Trung Quốc.

Mục đích của các chuyến bay như vậy là để chứng tỏ cho Trung Quốc thấy rằng các nước như Úc và Hoa Kỳ không công nhận nhận các hòn đảo mới mà Trung Quốc đang cơi nới.

Nhưng những đảo đó có tồn tại và Trung Quốc đã và đang thực thi một khu vực cách ly 12 hải lý xung quanh các đảo này, hoặc cố gắng làm vậy.

Tại Fiery Cross (Bãi Chữ thập) những lời cảnh báo bắt đầu từ khi phi cơ vào giới hạn 20 hải lý.

Trung Quốc đã thành công trong việc tạo ra “sự việc đã rồi” mới. Họ đang xây dựng đường băng mới, trạm radar công suất lớn và các cơ sở cho cảng nước sâu.

Tại Manila vào tháng trước, Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama nói rằng Trung Quốc phải “ngưng toàn bộ việc xây cất mới” và “không tiến tới quân sự hóa” các cơ sở mới này.

Từ những gì tôi đã nghe và tận mắt thấy thì kể như đã quá muộn rồi.

 
BBC World Service

Nguyễn Viết Dũng – Bản án của hận thù?

 
Tác giả cho rằng “15 tháng tù giam với một người trẻ thể hiện lòng yêu nước là một điều đáng để giới trẻ suy ngẫm”

Bản án 15 tháng tù ngồi dành cho Nguyễn Viết Dũng, thanh niên mặc quân phục Việt Nam Cộng hòa, một lần nữa tố cáo nền luật pháp áp đặt lên người dân.

Hãy lo cho sức khỏe của Nguyễn Viết Dũng, tôi cũng từng bị chà đạp, đánh đập và khủng bố tinh thần đến tiều tụy. Tôi hiểu những người không nhận tội trong lao tù sẽ bị Hà Nội giở hết tất cả mọi thủ đoạn để ép người vô tội phải có tội, sức khỏe là một trong những thủ đoạn họ có thể nghĩ ra.

Bản án 15 tháng tù mà Dũng phải chịu như một chiếc cân đo trọng lực của nền Cộng Hòa đang dần được trỗi dậy. Đây cũng có thể là thước đo cho lòng dạ của chính quyền Hà Nội với lời kêu gọi hòa hợp hòa giải dân tộc. Trước sự bất lực của Hà Nội với tư tưởng của người dân đang dần mạnh mẽ và can đảm hơn.

‘Một sự trả thù’?

Một số ý kiến của người dân trong nước nói về bản án của Dũng thể hiện thái độ của họ về cái nhìn hòa giải dân tộc khá sâu sắc.

Ông Trần Quốc Tiến, người Sài Gòn, phân tích về bản án của Nguyễn Viết Dũng là như một sự trả thù của chế độ cộng sản với nền Cộng Hòa, ông nói vụ án của Nguyễn Viết Dũng là “một vụ án bất công”.

“Như chúng ta biết, Dũng là người đã mặc quân phục Việt Nam Cộng Hòa, và treo cờ vàng ba sọc của nhà nước Việt Nam miền Nam trước năm 75. Đây là một bản án thể hiện sự hận thù chế độ cộng sản đối với Việt Nam Cộng hòa sau hơn bốn mươi năm qua một người thanh niên trẻ yêu nước. Tôi cực lực phản đối và lên án phiên tòa bất công đối với chàng trai Nguyễn Viết Dũng. Tôi cũng cực lực phản đối tư tưởng hận thù của Hà Nội đối với Việt Nam Cộng hòa sau 40 năm vẫn còn hằn sâu trong họ.”

Ông chỉ rõ: “Nếu như họ nói hòa giải hòa hợp dân tộc thì tại sao nghĩa trang Biên Hòa của lính Việt Nam Cộng Hòa không được trùng tu sửa chữa, dù đã bao lần Hà Nội hứa giải quyết vấn đề này nhưng đến nay vẫn chưa thực hiện. Vậy ngay cả những người lính đã chết ở bên chiến tuyến mà Hà Nội còn không hòa giải được, huống chị người còn sống.

Và ngày hôm nay chúng ta thấy một người trẻ như Nguyễn Viết Dũng là người miền Bắc nhưng đã tìm hiểu và biết sự thật về Việt Nam Cộng hòa vì thế anh yêu mến và mặc quân phục, treo cờ Việt Nam cộng Hòa thì anh đã bị nhà cầm quyền Hà Nội xử tù một cách bất công.”

15 tháng tù giam đối với một người trẻ thể hiện lòng yêu nước và có tinh thần hòa hợp hòa giải dân tộc như Dũng thì đó cũng là một điều đáng để giới trẻ và thanh niên của Việt Nam suy ngẫm.

Những người phản đối phiên tòa xử Nguyễn Viết Dũng hôm 14/12 tại Hà Nội

Anh Long, đang sống tại Hà Nội, nói rằng: “Nguyễn Viết Dũng vô tội, còn 15 tháng tù đó chẳng qua chỉ là một sự ngu ngốc mà Hà Nội đang tự vả vào mặt mình trước lời tuyên truyền về hòa giải dân tộc của chính họ. Là một người trẻ, tôi khâm phục anh Dũng và chũng tôi sẽ nối tiếp hành động của anh ấy.

Biết đâu đấy trong thời gian tới có rất nhiều cờ vàng ba sọc và cờ đỏ sao vàng cùng tung bay trên quê hương Việt Nam, nếu mà vì sự hòa hợp này mà chúng tôi bị cầm tù thì chúng tôi vui lòng và hạnh phúc vì điều đó hầu mong cho xã hội Việt Nam được phát triển và toàn dân Việt Nam được đùm bọc yêu thương nhau hơn.”

Ngày 14/12 có ba sự kiện diễn ra tại Hà Nội, Sài Gòn, Mỹ Tho.

Hà Nội xử Nguyễn Viết Dũng với mức án 15 tháng tù. Chính quyền TP Hồ Chí Minh câu lưu hơn một ngày đối với Nguyễn Phương Uyên.

Còn tại Mỹ Tho, nhạc sĩ Việt Khang được trở về với gia đình sau 4 năm tù vì anh sáng tác các bài hát chống Trung Quốc xâm lược và ca ngợi lòng yêu nước của nhưng người đấu tranh cho tự do nhân quyền.

Bản án của Dũng cùng sự bắt bớ một số người có thể là câu trả lời cho sự hòa hợp dân tộc và tình hình nhân quyền tại Việt Nam mà nhà cầm quyền muốn gởi đến người Việt trong và ngoài nước?

Paulus Lê Sơn là một nhà hoạt động tại Việt Nam. Ông là một trong 14 người bị bắt và phải ra tòa về tội “âm mưu lật đổ chính quyền”. Tháng 8/2015, ông được trả tự do sau 4 năm ngồi tù.

Hệ quả địa chính trị của cuộc cách mạng dầu đá phiến

Dòng chảy năng lượng toàn cầu sẽ tiếp tục được biến đổi – và cùng với nó là biến chuyển về các mối quan hệ kinh tế và địa chính trị.

Chỉ cách đây 5 năm, giá dầu thế giới liên tục leo lên đỉnh cao mới do những nghi ngại về nguồn cung và các xung đột tại các quốc gia sản xuất dầu mỏ. Cuộc khủng hoảng địa chính trị tại Ukraina cũng đã làm cho các nước phát triển phải thay đổi các nguồn cung về dầu.

Vì vậy, hoạt động sản xuất năng lượng toàn cầu đã bắt đầu chuyển hướng khỏi các nước cung cấp truyền thống ở khu vực Á-Âu và Trung Đông, sang các khu vực như vùng biển của Úc, Braxin, Châu Phi và Địa Trung Hải tới các mỏ dầu cát ở Alberta, Canada. Và mới đây, cuộc cách mạng lớn nhất đã diễn ra ở Mỹ, nơi các hãng sản xuất tận dụng hai công nghệ mới trở nên thiết thực để khai thác là kỹ thuật khoan chiều ngang (horizontal drilling) cho phép giếng khoan đi xuyên qua những phiến đá nằm sâu dưới đất, và kỹ thuật dập vỡ bằng thủy lực (hydraulic fracturing, hay fracking) bơm chất lỏng áp lực cao để chiết tách khí và dầu ra khỏi các thành hệ địa chất.

Kết quả là sự gia tăng đáng kể về sản xuất năng lượng. Từ năm 2007 đến năm 2012, sản lượng khí đốt từ đá phiến của Mỹ tăng hơn 50% mỗi năm, và tỉ lệ của nó trong tổng sản lượng khí đốt của Mỹ đã tăng từ 5% lên đến 39%. Các trạm đầu mối trước đây nhằm mục đích đưa khí đốt hóa lỏng (LNG) nhập ngoại đến với người tiêu dùng ở Mỹ nay đang được cải tạo để xuất khẩu LNG của Mỹ ra nước ngoài. Sự bùng nổ này đã đảo ngược được chiều hướng sút giảm từ lâu về sản lượng dầu thô của Mỹ; sản lượng này đã tăng 50% từ năm 2008 đến 2013. Nhờ những diễn biến này, Mỹ hiện nay sắp sửa trở thành một siêu cường quốc năng lượng.

Năm 2013, Mỹ qua mặt Nga để chiếm vị trí nước sản xuất năng lượng hàng đầu thế giới, và theo dự báo của Cơ quan Năng lượng Quốc tế (IEA), Mỹ sẽ qua mặt Saudi Arabia để thành nước sản xuất dầu thô hàng đầu thế giới vào năm 2020. Cuộc cách mạng năng lượng của Mỹ không chỉ có những tác động thương mại, mà còn có những hệ quả địa chính trị sâu rộng. Các bản đồ thương mại năng lượng toàn cầu đang được vẽ lại khi lượng nhập khẩu của Mỹ tiếp tục giảm xuống và các nhà xuất khẩu tìm ra các thị trường mới. Ví dụ, phần lớn dầu của Tây Phi hiện nay xuất sang châu Á, thay vì sang Mỹ. Và khi sản lượng của Mỹ tiếp tục tăng lên, điều đó sẽ gây áp lực giảm giá dầu và khí đốt trên toàn cầu, do đó giảm ưu thế địa chính trị mà một số nước cung cấp năng lượng đã có trong nhiều thập niên. Hiện giới đầu tư đã xin chính phủ phê duyệt hơn 20 dự án xuất khẩu LNG ở Mỹ.

Bất luận cuối cùng sẽ có bao nhiêu dự án được thực hiện, lượng xuất khẩu từ các dự án này sẽ làm tăng đáng kể lượng LNG hiện đang có ở những nơi khác. Úc sắp qua mặt Qatar để thành nước cung cấp LNG lớn nhất thế giới; đến năm 2020, lượng xuất khẩu tính chung Mỹ và Canada sẽ gần bằng với công suất LNG hiện tại của Qatar. Dù sự hội nhập của các thị trường khí đốt Bắc Mỹ, châu Âu, và châu Á sẽ cần nhiều năm đầu tư cơ sở hạ tầng và, ngay cả khi đó, kết quả sẽ không hợp nhất bằng thị trường dầu toàn cầu, sản lượng gia tăng sẽ góp phần gây áp lực giảm giá khí đốt ở châu Âu và châu Á trong những thập niên sắp tới .

Hệ quả địa chính trị khả dĩ quan trọng nhất của sự bùng nổ năng lượng ở Bắc Mỹ là sự gia tăng sản lượng dầu Mỹ và Canada có thể gây xáo trộn về giá dầu toàn cầu – giá có thể giảm ít nhất 20%. Hiện nay, giá dầu chủ yếu do Tổ chức Các nước Xuất khẩu dầu (OPEC) quyết định; tổ chức này quản lý sản lượng ở các nước thành viên. Khi có những xáo trộn bất ngờ về sản xuất, các nước OPEC (chủ yếu Saudi Arabia) cố bình ổn giá bằng cách tăng sản lượng, làm giảm công suất dư thừa trên toàn cầu. Khi công suất dư thừa giảm xuống dưới mức 2 triệu thùng mỗi ngày, thị trường hoảng loạn, và giá dầu có xu hướng tăng lên. Khi thị trường thấy công suất dư thừa tăng lên trên mức khoảng 6 triệu thùng mỗi ngày, giá có xu hướng giảm xuống. Trong khoảng 5 năm qua, các nước thành viên OPEC đã cố gắng cân đối giữa nhu cầu cần tăng ngân sách của mình với nhu cầu cần cung cấp đủ lượng dầu để nền kinh tế toàn cầu tiếp tục vận hành trơn tru, và họ đã cố gắng giữ được giá dầu ở mức khoảng từ 90 đến 110 USD mỗi thùng.

Khi có thêm dầu Bắc Mỹ tràn ngập thị trường, khả năng của OPEC trong việc kiểm soát giá sẽ bị thách thức. Theo dự báo của Cơ quan Thông tin Năng lượng Mỹ (EIA), từ năm 2012 đến 2020, mỗi ngày Mỹ dự kiến sẽ sản xuất thêm hơn ba triệu thùng dầu mới và các nhiên liệu lỏng khác, chủ yếu từ dầu chặt. Những khối lượng mới này, cộng với các nguồn cung mới từ Iraq và những nơi khác, có thể làm tràn ngập nguồn cung, khiến giá giảm xuống – nhất là khi nhu cầu sử dụng dầu toàn cầu giảm đi do hiệu quả tăng lên hoặc tăng trưởng kinh tế chậm lại.

Cuộc cách mạng năng lượng Bắc Mỹ đã diễn ra, và có quy mô lớn, và nó sẽ chỉ càng có ý nghĩa quan trọng khi Mỹ sắp trở thành nước xuất siêu năng lượng; điều đó có thể đến vào khoảng năm 2020. Sự biến đổi nhờ đó về nguồn cung năng lượng toàn cầu sẽ có lợi cho các nước tiêu thụ và giảm sức mạnh của những nước sản xuất truyền thống. Những diễn biến này cũng có thể làm suy yếu vai trò truyền thống của OPEC trong việc kiểm soát giá năng lượng toàn cầu, có lẽ trong chừng mực mà giá năng lượng sẽ giảm. Sự xáo trộn như vậy lại lan truyền sang tất cả các nước phụ thuộc vào dầu khí để có nguồn thu ngân sách. Ngay cả nếu giá không giảm đáng kể, dòng chảy năng lượng toàn cầu sẽ tiếp tục được biến đổi – và cùng với nó là biến chuyển về các mối quan hệ kinh tế và địa chính trị.

Theo NCSEIF.GOV.VN

Nguyễn Công Khế xử lý việc ra tòa vì trốn nợ như thế nào?

Nguyễn Công Khế

CLB Nhà Báo Trẻ

Tại Tại Đại hội cổ đông 2014 tổ chức ngày 29/5/2015, Nguyễn Công Khế đã trình bày Báo cáo tài chính năm 2014, công khai khoản lợi nhuận ròng của TNCorp đạt 44,6 tỷ đồng. Trên thực tế, qua một số phóng sự trước, chúng ta đã rõ những khoản thu nhập khổng lồ của Khế đến từ các “dự án truyền thông”, thủ đoạn lừa đảo ngân hàng và các tập đoàn tài chính, thậm chí hút máu cả những đồng nghiệp Báo Thanh Niên. Dù lợi nhuận như thế, nhưng với lòng tham không đáy, Khế thường giở chiêu trò chây lỳ không chịu trả nợ nhằm chiếm dụng vốn của nhà cung cấp, khiến một số chủ nợ phải lao đao, lâm vào tình cảnh tán gia bại sản. Trong phóng sự này, CLB Nhà báo trẻ chỉ nêu 1 trường hợp, đó là khoản nợ 5,04 tỷ đồng của TNCorp đối với Kỳ Hà Chu Lai – một doanh nghiệp khá nhỏ tại Quảng Nam, chuyên cung cấp giấy in đã gắn bó với TNCorp từ nhiều năm qua…

Năm 2006, Nguyễn Công Khế thành lập TNCorp, trong đó cung cấp nguyên vật liệu cho ngành in là một trong những lĩnh vực kinh doanh chính. Không chỉ bán giấy in cho Báo Thanh Niên, TNCorp còn bán lại cho một số báo khác, trong đó có Báo Nhân Dân. Công ty TNHH Đầu tư & Phát triển Kỳ Hà – Chu Lai (159B Trần Quý Cáp, Tam Kỳ, Quảng Nam) do ông Cao Ngọc Tích làm Giám đốc là doanh nghiệp cung cấp giấy in, đã gắn bó, hợp tác với TNCorp từ những ngày đầu thành lập.

Khoản nợ của TNCorp đối với Kỳ Hà Chu Lai bắt đầu từ đầu năm 2012 khi mua lượng giấy in có tổng trị giá 5,04 tỷ đồng (theo 2 hợp đồng kinh tế số 03/KH-TN/2012 và 06/KH-TN/2012) nhưng suốt 4 năm qua chây lỳ không chịu trả, dù khổ chủ dùng đủ mọi cách để thu hồi nợ. Sau ngần ấy năm phát văn bản đòi nợ, cử nhân viên từ Quảng Nam vào Tp. Hồ Chí Minh, ăn chực nằm chờ mà vẫn không đòi được 1 đồng nào. Câu trả lời duy nhất mà Kỳ Hà Chu Lai nhận được từ Nguyễn Công Khế là điệp khúc “Hoạt động kinh doanh của công ty Thanh Niên trong thời gian qua gặp rất nhiều khó khăn, nhiều công nợ không thu hồi được, dẫn đến việc chúng tôi đã không thể thanh toán số công nợ cho quý công ty” (!?).

H1Trích báo cáo kết quả kinh doanh hợp nhất năm 2014 của TNCorp trình đại hội cổ đông ngày 29/5/2015 với lãi ròng 44,6 tỷ đồng

Tháng 3/2015, công ty Kỳ Hà Chu Lai đang gặp hàng loạt khó khăn về tài chính, đứng trước nguy cơ phá sản vì những khoản nợ khó đòi, vấn đề thu hồi lại càng khẩn thiết hơn bao giờ hết. Không chấp nhận nổi sự chây lỳ của Nguyễn Công Khế, ông Cao Ngọc Tích (Giám đốc Kỳ Hà Chu Lai) đã đệ đơn kiện TNCorp ra Tòa án Nhân dân Huyện Tam Kỳ, Quảng Nam về việc yêu cầu “cưỡng bức thực hiện nghĩa vụ thanh toán trong hợp đồng mua bán hàng hóa”. Khi Tòa án gửi công văn triệu tập, thì bằng quan hệ “bề trên”, Khế chỉ trả lời TAND Thành phố Tam Kỳ và khổ chủ Kỳ Hà Chu Lai bằng văn bản đề nghị thanh toán mỗi tháng 200 triệu đồng cho đến khi hết nợ và không thèm tới dự phiên tòa dù với tư cách “bị đơn”.

Ngày 8/9/2015, TAND Thành phố Tam Kỳ đã mở phiên tòa sơ thẩm, xét xử vắng mặt TNCorp và ban hành bản án số 19/2015/KDTM-ST, theo đó, TNCorp buộc phải thanh toán số nợ gốc là 5,04 tỷ đồng và lãi là 2,43 tỷ đồng, tổng cộng là 7,47 tỷ đồng, ngoài ra, TNCorp còn phải chịu án phí 115,47 triệu đồng. Đến lúc này Khế mới cuống cuồng chạy đôn chạy đáo, dùng các quan hệ của mình để chỉ đạo “từ trên xuống” nhằm giúp TNCorp chỉ phải “trả dần” nợ gốc và buộc Kỳ Hà Chu Lai không được hưởng phần lãi phạt như bản án phiên tòa đã tuyên.

Để xử lý nội bộ, ngày 29/9/2015, Khế đã triệu tập cuộc họp đấu tố, đổ trách nhiệm cho các nhân sự liên quan đến 02 bản hợp đồng với Kỳ Hà Chu Lai từ 4 năm trước, đó là: Hồ Văn Đắc (hiện là Phó Tổng Giám đốc TNCorp), Lê Quang Minh (nguyên Trưởng phòng kinh doanh) và Nguyễn Chí Hiếu (nguyên Phó phòng kinh doanh). Tại cuộc họp này mới thấy sự đi xuống của tình người, ai cũng biết 3 nhân sự trên là những người đã gắn bó và cống hiến hàng chục năm qua cho Khế. Đặc biệt là Phó Tổng giám đốc Hồ Văn Đắc – người điều hành chính các “dự án truyền thông”, là con gà đẻ trứng vàng cho Khế từ bấy lâu nay. Thế mà giờ đây họ bị đem ra làm những hình nhân thế mạng, phải nuốt nước mắt vào trong và chịu trách nhiệm cho khoản nợ và cả án phí tổng cộng lên tới 5,16 tỷ đồng mà đúng ra bản thân Khế và TNCorp phải chịu. Cụ thể, Phó Tổng giám đốc Hồ Văn Đắc phải chịu trách nhiệm 2 tỷ đồng, Lê Quang Minh chịu 1,8 tỷ đồng và Nguyễn Chí Hiếu phải chịu phần còn lại (1,36 tỷ đồng). Để có thể gánh các khoản nợ này, Khế đã vạch ra cho 3 nhân sự liên quan 2 “phương án”: Một là phải thu hồi được nợ từ các công ty An Ninh, Long Vân (là công ty con của công ty Đắc Nguyên, vốn đã mất khả năng chi trả) – phương án này xem như bất khả thi. Phương án 2 thì lại bộc lộ dã tâm phàm ăn của loài linh cẩu, Khế buộc Hồ Văn Đắc phải thành lập công ty mới mang “mỹ danh” là công ty TNHH Đào tạo Tài năng Nghệ thuật và Giải trí Thanh Niên (Talent Management Entertainment Co., Ltd) để tiếp tục kiếm các dự án truyền thông mới nhằm “khắc phục” hậu quả.

H1Biên bản họp ngày 29/9/2015 để đấu tố các nhân sự cấp dưới (trang 1)

H1Biên bản họp ngày 29/9/2015 để đấu tố các nhân sự cấp dưới (trang 2)

Ngay sau cuộc họp, Khế đã ký văn bản gửi Kỳ Hà Chu Lai yêu cầu việc không phải trả lãi và tiếp tục chây lỳ, kéo dài thời gian chiếm dụng vốn bằng cách yêu cầu phương án trả nợ gốc dần dần hàng tháng (mỗi tháng 200 triệu đồng trong 2 năm cho đến khi hết nợ).

H1Đề nghị cắt lãi và chây lỳ trả nợ của Nguyễn Công Khế đối với khoản nợ 5 tỷ đồng của Kỳ Hà Chu Lai

Theo sự “can thiệp” của Khế, phải thực hiện sự chỉ đạo của UBND Quảng Nam, Kỳ Hà Chu Lai phải chấp nhận mất phần lãi 2,43 tỷ đồng và chịu sự chây lỳ, trả chậm phần nợ gốc của TNCorp nhưng kiên quyết không chịu phương án trả mỗi tháng 200 triệu. Ngày 8/10/2015, Giám đốc Kỳ Hà Chu Lai ra “tối hậu thư”, yêu cầu TNCorp mỗi tháng phải trả 334 triệu cho đến khi hết nợ, nếu không sẽ không gửi đơn bãi nại trong phiên tòa phúc thẩm sắp tới.

H1“Tối hậu thư” của Giám đốc Kỳ Hà Chu Lai gửi UBND Tỉnh Quảng Nam và TNCorp

Chúng ta lại tiếp tục thấy bản mặt gian manh, ăn cháo đá bát của Nguyễn Công Khế. Khi phát hiện khoản lợi nào, dù nhỏ nhất, Khế cũng bất chấp danh dự, tìm mọi cách để vơ vét cho đầy túi tham. Đơn cử trong trường hợp Kỳ Hà Chu Lai kể trên, Khế đã dùng “quan hệ” để ép một doanh nghiệp nhỏ xíu vốn đã hợp tác hàng chục năm với mình phải chịu mất trắng 2,43 tỷ đồng tiền lãi đồng thời tiếp tục chịu sự trả nợ nhỏ giọt của TNCorp, dù bản án do TAND Thành phố Tam Kỳ, Quảng Nam đã ban hành!

Ghê tởm hơn, thành công thì vinh quang chỉ có mình Khế, còn khi thất bại thì các nhân sự cấp dưới sẽ lãnh đủ, dù họ có công lớn đến đâu với Khế thì cũng chỉ là những quân cờ để y lợi dụng và sẵn sàng “thí tốt” khi cần thiết. Mặc dù, khoản nợ 5 tỷ đồng chẳng là gì cả đối với Khế so với những khoản thu nhập nhiều trăm tỷ đến từ các dự án truyền thông, thủ đoạn lừa đảo ngân hàng,… thậm chí còn ít hơn nhiều so với một phần “quà tặng” mà y thường dùng để hiếu kính bề trên.

Lịch sử đã chứng minh, ai chơi với Khế rồi cũng thân bại danh liệt, phải nuốt lệ vào trong, chỉ còn mình Khế trên tột đỉnh danh vọng với ánh hào quang lấp lánh. Tấm gương từ 3 thập kỷ trước là Huỳnh Tấn Mẫm và giờ đây sẽ đến lượt ai?

Đón xem kỳ tiếp: Hồ Văn Đắc – Nguyễn Công Khế và “Giọt nước mắt hận thù”…

CLB Nhà báo trẻ

____

Mời xem lại: CÓ “ĐẤU ĐÁ” Ở TẬP ĐOÀN TRUYỀN THÔNG THANH NIÊN VÀ BÁO THANH NIÊN? (BS).  – Phản hồi bài viết bịa đặt về nhà báo Nguyễn Công Khế (DL). – Cú lừa táng tận lương tâm của Nguyễn Công Khế đối với cán bộ công nhân viên báo Thanh Niên (CLB NBT/ BS). – Nguyễn Công Khế và cú lừa 300 tỷ ngoạn mục! (CLB NBT/ BS). – ‘Tự do báo chí không làm mất chế độ’ (BBC). – Nguyễn Công Khế đã chiếm đoạt tập đoàn Thanh Niên như thế nào? (CLB NBT/ BS). – Thủ đoạn cướp tiền doanh nghiệp của TNCorp và Nguyễn Công Khế thông qua chiêu bài truyền thông