10 bệnh ung thư hàng đầu dễ mắc ở Việt Nam

@ vietnamExpress
Ung thư phổi đứng đầu trong các bệnh ung thư ở nam giới, còn với nữ là ung thư vú chiếm vị trí số 1, cả hiện nay và dự báo trong vòng 5 năm tới.
10 bệnh ung thư hàng đầu dễ mắc ở Việt Nam

Ung thư sẽ tăng mạnh ở Việt Nam trong 5 năm tới

Năm 2010 ở Việt Nam có hơn 126.000 ca ung thư mới phát hiện, ước tính trong năm 2020 sẽ có ít nhất gần 200.000 người mắc bệnh, dẫn đầu là ung thư phổi ở nam và ung thư vú ở nữ.

Gíao sư Nguyễn Chấn Hùng, Chủ tịch Hội Ung thư TP HCM cho biết dù đã đầu tư nhiều cho việc phòng chống bệnh nhưng Việt Nam vẫn phải đối mặt với gánh nặng các bệnh không lây nhiễm đang ngày càng gia tăng. Tại Việt Nam ước tính năm 2012 cả nước có 520.000 ca tử vong các loại, trong đó 73% là các bệnh không lây nhiễm, chủ yếu là các bệnh ung thư, tim mạch, phổi mạn tính và đái tháo đường.

Tỷ lệ mắc ung thư có xu hướng gia tăng nhanh ở phần lớn các nước trên thế giới. Tổ chức Y tế thế giới (WHO) nhận định đây là nạn dịch đã xảy ra trong hiện tại. Ước tính mỗi năm trên toàn cầu có hơn 14,1 triệu người mới mắc và 8,2 triệu người chết do ung thư, trong đó gần 70% là ở các nước đang phát triển. Hiện khoảng 23 triệu người đang sống chung với ung thư. Nếu không có các biện pháp can thiệp kịp thời thì con số này sẽ lên tới 30 triệu vào năm 2020.

Người dân chen chúc chờ khám bệnh tại Bệnh viện Ung bướu TP HCM. Ảnh: Lê Phương.

Người dân chờ khám bệnh tại Bệnh viện Ung bướu TP HCM. Ảnh: Lê Phương.

Tại các nước phát triển, ung thư là nguyên nhân gây tử vong đứng hàng thứ hai sau tim mạch. Ở các nước đang phát triển, ung thư đứng hàng thứ ba sau bệnh nhiễm trùng, ký sinh trùng và tim mạch. Ung thư phổi là nguyên nhân gây tử vong hàng đầu ở nam giới toàn cầu. Ở nữ, ung thư vú là nguyên nhân tử vong hàng đầu ở các nước phát triển và ung thư cổ tử cung là nguyên nhân hàng đầu ở các nước đang phát triển. Ung thư dạ dày là nguyên nhân gây tử vong hàng thứ hai ở cả hai giới.

Năm 2010 ở Việt Nam có 126.307 ca ung thư mới mắc ở cả hai giới, trong đó hơn 54.000 nữ và 72.000 nam. Ước tính trong năm 2020 sẽ có ít nhất gần 200.000 ca ung thư mới mắc. Tỷ lệ mắc mới ung thư ở nam là 101.000 ca. Dẫn đầu là ung thư phổi, sau đó đến dạ dày, gan, đại trực tràng, thực quản, vòm, hạch, máu, tiền liệt tuyến… Tỷ lệ mắc mới ở nữ là 83.385 ca, nhiều nhất lần lượt là ung thư vú, dạ dày, phổi, đại trực tràng, cổ tử cung, giáp trạng, buồng trứng…

Hiện tỷ lệ hiểu biết cơ bản đúng của người dân về ung thư còn rất thấp. Kết quả nghiên cứu gần đây tại 12 tỉnh thành cho thấy 67,2% số người được hỏi cho rằng ung thư là bệnh nan y, việc phát hiện sớm muộn gì cũng thế. 35,8% người nghĩ ung thư nếu đụng dao kéo vào sẽ di căn sớm và chóng chết. Việt Nam đang đặt mục tiêu đến năm 2020 khoảng 70% người trưởng thành hiểu biết đúng về bệnh ung thư.

Tổ chức Y tế thế giới xác định phòng ngừa là chiến lược dài lâu có hiệu quả kinh tế nhất để kiểm soát ung thư. Hiệp hội Quốc tế Phòng chống ung thư cho biết “có thể phòng ngừa 40% tất cả các ung thư”. Phòng ngừa làm giảm nguy cơ mắc bệnh ung thư, bớt đi số ca ung thư mới, từ đó giảm gánh nặng ung thư. Một số yếu tố nguy cơ cao gây ung thư theo WHO là:

– Khói thuốc lá.

– Tăng trọng hoặc béo phì.

– Ăn không lành, ít trái cây và rau củ.

– Thiếu vận động thân thể.

– Uống rượu nhiều.

– Nhiễm HPV theo đường tình dục.

– Nhiễm HBV và HCV.

– Bức xạ ion hóa và tia UV.

– Các ung thư nghề nghiệp.

– Ô nhiễm môi trường thành thị.

– Khói bụi trong nhà do nấu nướng với nhiên liệu rắn.

Các chuyên gia khuyến cáo cần làm giảm xuất độ ung thư bằng cách kiểm soát hoăc loại bỏ sự phơi nhiễm các yếu tố nguy cơ hoặc gia tăng sự đề kháng cá nhân với các yếu tố nguy cơ này bằng văcxin hoặc hóa phòng ngừa. Việc tầm soát phát hiện ung thư ở giai đoạn sớm đóng vai trò quan trọng trong hiệu quả điều trị bệnh. Cần xây dựng lối sống lành mạnh với dinh dưỡng và vận động hợp lý, duy trì cân nặng lý tưởng.

Lê Phương

Việt Nam có trường đại học mà Harvard phải gọi bằng… cụ

Có lẽ hiếm có nơi nào trên thế giới, một trường đại học lại qui tụ được nhiều những tài năng uyên bác như trường Đại học Kinh doanh & Công nghệ. Nơi hiện có hơn 100 nguyên lãnh đạo cấp cao đang công tác…

Trả lời PV Infonet ngày 11/12, bài ““Hơn 100 nguyên lãnh đạo cấp cao đang công tác tại ĐH Kinh doanh & Công nghệ””, TS Nguyễn Kim Sơn – Chánh văn phòng nhà trường cho biết: “Trường Đại học Kinh doanh và Công nghệ vào thời điểm này có 1.130 giảng viên cơ hữu, trong đó có 150 giáo sư, phó giáo sư, tiến sỹ và 550 thạc sỹ”.Tưởng với ngần ấy các nhà khoa học đã là “kinh văn công” lắm rồi nhưng không, trường này còn là nơi “hội tụ” của các chính khách thời… “hoàng hôn”.

Ngoài một bác Phó thủ tướng gần 90 tuổi, nhà trường còn “sở hữu” nhiều vị nguyên chức sắc khác với học hàm, học vị cao chót vót và chức tước thì cấp nguyên vụ trưởng là chuyện nhỏ.

Vẫn theo lời TS Nguyên Kim Sơn: “Trong đó có hơn 100 cán bộ nguyên là lãnh đạo cao cấp của Đảng và Nhà nước và giám đốc các trường, các Tổng công ty Nhà nước… đang tham gia giảng dạy, quản lý ở trường”.

Tuyệt vời! Song, đáng lẽ với đội ngũ “thầy đồ già” danh giá như thế, Trường Đại học Kinh Doanh & Công nghệ phải là một cái lò khổng lồ, đào tạo nhân tài cho đất nước.

Thế mà tiếc thay, chẳng hiểu sao cho đến nay nó vẫn là hình bóng… lu mờ trên “thị trường chữ nghĩa”. Tức là dù thành lập đã lâu (1996), nhưng đến nay hình như nó “im hơi, lặng tiếng”, chẳng có gì nổi trội khiến người ta phải biết đến. Nó chỉ thực sự được quan tâm từ khi có thông tin được đào tạo bác sĩ và dược sĩ (mà dân gian gọi là Bác sĩ Kinh Công) đầy lo ngại.

Thực ra trong việc “hội tụ” này, các bác “nguyên” có thể không hoàn toàn có lỗi mà thậm chí, có khi là… nạn nhân.

Tâm lý người về hưu thường nghĩ mình già rồi nhưng cái vốn kiến thức, cái kho kinh nghiệm còn rất lớn. Vì thế, không ít vị vẫn mong mỏi được cống hiến tài năng, công sức của mình cho đất nước mà cụ thể ở đây là thế hệ sinh viên trẻ.

Trong khi đó, do những qui định về số lượng chức danh giáo sư, phó giáo sư để thành lập trường đại học đồng thời tâm lý sủng ái bằng cấp của xã hội nên việc mời các cụ về hưu tham gia vào danh sách nhà trường là “tuyệt sách” của tư tưởng doanh nhân.

Vì thế, không ít vị bị biến thành… “vật trang trí” và có thể, còn là “cáo mượn oai hùm”. Nó giống như “mốt” chụp ảnh chung với các vị lãnh đạo cao cấp, treo ở phòng khách hay việc mời các vị lãnh đạo đến trồng cây, đề tên, gắn biển.

Một vị giáo sư nổi tiếng có lần kể với mình rằng có trường đại học mời ông làm hiệu trưởng nhưng thực chất, chỉ là “bù nhìn rơm – lời vị giáo sư”, vì mọi việc lớn nhỏ trong trường đều do họ quyết định, kể cả chuyên môn.

Việc của ông duy nhất là tháng tháng, thấy trên thẻ ATM hiện lên mấy triệu VND. “Họ thuê chức danh của tôi như cửa hàng thuốc thuê bằng dược sĩ (để mở hiệu thuốc, theo qui định phải có bằng dược sĩ nên nhiều cửa hiệu đã thuê bằng để hợp pháp – NV)”. Ấm ức vì bị lừa, một thời gian ngắn sau, vị giáo sư này đã xin nghỉ. Tất nhiên, khi đó thì trường đã thành lập, mọi thủ tục đã xong và ở đâu đó, đang sẵn một vị giáo sư… chờ!

Mình có người bạn là hội viên hội văn nghệ tỉnh. Cách đây hơn 20 năm, anh ấy nợ hợp tác xã hơn 1 tấn thóc, bị đòi ráo riết. Nhân dịp đại hội văn nghệ có mời lãnh đạo tỉnh đến dự, anh nhờ người chụp cho bức ảnh đứng cạnh một vị lãnh đạo rồi đem phóng to, treo ở nhà. Chẳng hiểu sao từ đó, không thấy bị réo nợ nữa. Có lần anh chỉ bức ảnh, nói đùa: “Tớ yểm lão này nên… thoát nợ?!”.

Trở lại với hiện tượng ở trường Đại học Kinh doanh & Công nghệ, không biết thực hư thế nào nhưng những câu chuyện trên hoàn toàn có thể là lời cảnh báo không vô ích.

Bởi câu hỏi không thể không đặt ra, là tại sao một trường hội tụ toàn các cụ “cây đa, cây đề” đến Harvard gọi bằng “cụ” có thời gian hoạt động đã 20 năm nay (1996 – 2015) mà vẫn có vẻ “im hơi, lặng tiếng” nhỉ?

Lạ, phải không các bạn?!

Theo DÂN TRÍ

Nhạc sĩ Việt Khang được trả tự do

VOA

Trà Mi

Bạn bè đón ca sĩ Việt Khang trở về (Ảnh: Facebook Tung Do).

Nhạc sĩ Việt Khang, tác giả hai ca khúc nổi tiếng “Anh Là Ai” và “Việt Nam Tôi Đâu” hôm nay 14/12 mãn hạn bản án 4 năm tù giam vì tội “tuyên truyền chống phá Nhà nước”.

Nhạc sĩ bất đồng chính kiến Việt Khang tên thật là Võ Minh Trí, sinh năm 1978 tại Tiền Giang. Anh bị bắt vào năm 2011 sau khi hai nhạc phẩm này được anh trình bày và phổ biến lên Youtube gây sự chú ý đặc biệt của công luận trong và ngoài nước.

Việt Khang càng nổi bật khi tên tuổi của anh trở thành nguồn cảm hứng cho một chiến dịch vận động chữ ký quy mô chưa từng có của người Việt trong và ngoài nước gửi thẳng vào Tòa Bạch Ốc kêu gọi chính phủ Mỹ tăng áp lực buộc Hà Nội tôn trọng nhân quyền, phóng thích Việt Khang cùng các tù nhân lương tâm khác tại Việt Nam.

Trao đổi với Trà Mi VOA Việt ngữ lúc 5 giờ chiều nay, nhạc sĩ Việt Khang vui mừng chia sẻ cảm giác được tự do sau những ngày trong ngục tối:

“Tôi rất cảm ơn, rất vui mừng trước sự quan tâm của mọi người. Tôi khỏe. Tôi về nãy giờ được khoảng 2, 3 tiếng đồng hồ. Sức khỏe và tinh thần của tôi hiện giờ chưa ổn định vì đường sá xa xôi, xe cộ trục trặc. Đi về quá mệt, ăn uống không được. Về đây, nhiều người thương mến đón tôi, chào hỏi. Mọi người vừa về, tôi mới được nghỉ ngơi một lát. Giờ tôi chuẩn bị đón con tôi về. Tôi về tới giờ chưa gặp được con tôi nữa. Cho nên, đầu tiên tôi rất cảm ơn sự quan tâm của quý ông bà, cô bác, anh chị em. Tôi xin cảm ơn tất cả. Tôi rất cảm kích tấm lòng của tất cả mọi người dành cho tôi.”

Anh cũng không dấu được nỗi xúc động trước tình cảm và sự quan tâm của mọi người dành cho anh, đặc biệt là  nhạc sĩ Trúc Hồ, người khởi xướng chiến dịch thỉnh nguyện thư, đưa tiếng nói tranh đấu cho tự do của cộng đồng người Việt vào Tòa Bạch Ốc hồi năm 2012.

“Anh Trúc Hồ làm cho tôi…phải nói không thể nào tả được tình cảm của anh ấy dành cho tôi. Tôi rất cảm kích, rất vui và hạnh phúc khi hay tin anh dành tình cảm hết sức đặc biệt cho tôi. Tôi rất cảm ơn.”

“Anh Là Ai” và “Việt Nam Tôi Đâu” được bắt nguồn từ những bức xúc trước các vụ bắt bớ, đàn áp của nhà cầm quyền đối với các cuộc biểu tình từ Sài Gòn tới Hà Nội chống Trung Quốc xâm lấn biển đảo của Việt Nam. Đặc biệt bài hát “Anh là Ai” được gắn liền với hình ảnh người biểu tình bị công an đạp tấn công đẫm máu trong các cuộc xuống đường bày tỏ lòng yêu nước.

Cũng từ cảm xúc đó, Việt Khang đã tham gia hội Tuổi Trẻ Yêu Nước có mục tiêu tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền của người dân.

Cuối tháng 10/2012, anh bị tuyên án 4 năm tù, 2 năm quản chế trong cùng phiên xử với nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình, người lãnh 6 năm tù và 2 năm quản chế về cùng tội danh “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” theo Điều 88 Bộ Luật Hình sự.

Bản án của hai nhạc sĩ trẻ  đã khiến thành tích nhân quyền của Việt Nam bị rớt hạng thêm nữa với rất nhiều chỉ trích từ cộng đồng quốc tế đặc biệt là Hoa Kỳ cùng các tổ chức bảo vệ nhân quyền trên thế giới.

___

RFA

Việt Khang trả lời phỏng vấn RFA ngay sau khi được trả tự do

Kính Hòa, phóng viên RFA

14-12-2015

H1Nhạc sĩ Việt Khang (giữa) ngày ra tù. Photo: haedc.org

Mời bấm vào đây nghe audio phỏng vấn.

Nhạc sĩ Việt Khang sau bốn năm thụ án với tội danh tuyên truyền chống phá nhà nước được trả tự do vào sáng ngày 14/12/2015.

Từ nhà riêng tại thành phố Mỹ Tho nhạc sĩ Việt khang dành cho đài Á châu tự do cuộc phỏng vấn sau đây, do Kính Hòa thực hiện.

Kính Hòa: Đầu tiên xin chúc mừng anh được trả tự do! Sức khỏe anh hiện thế nào ạ?

Nhạc sĩ Việt Khang: Tôi khỏe nhưng mới ra tù nên sức khỏe chưa ổn định.

Kính Hòa: Anh được trả tự do ngày hôm qua…

Nhạc sĩ Việt Khang: Tôi mới về đây thôi chứ không phải hôm qua, tôi đi xe từ trại giam về đến đây là 3, 4 giờ chiều.

Kính Hòa: Mấy giờ thì họ đưa anh ra cổng trại giam để người nhà đưa về?

Nhạc sĩ Việt Khang: Không, không có người nhà, mà người ta đưa tôi về. Tôi còn cái án quản chế hai hay ba năm gì đó. Người ta không cho người thân đón tôi, mà trong nhà trại có người đưa tôi về. Sáng đi từ trại là 7 giờ, rồi người ta còn ghé ăn uống nữa. Tôi thì ăn uống không được, lý do là tâm trạng biết ở nhà đang chờ, xe cộ lại chậm chạp.

Kính Hòa: Cảm tưởng của anh như thế nào khi được trả tự do mặc dù còn bị quản chế?

Nhạc sĩ Việt Khang: Tôi cảm thất rất hạnh phúc sau những gì xảy ra với tôi. Bốn năm tôi xa nhà, bốn năm đó đổi lại là rất nhiều người đã thuwong mến tôi, luôn muốn tôi có sức khỏe để vượt những khó khăn mà tôi bắt buộc phải trải qua. Tất cả những tấm lòng đó tôi không thể nói được bằng lời vì không thể tả nó bằng lời.

Tôi cảm thấy rất sung sướng và hạnh phúc, đồng bào đã yêu thuwong tôi, đồng bào cảm thông, luôn muốn rằng tôi khỏe mạnh để vượt qua  những khó khăn của cuộc sống của tôi cũng như của con đường tôi đi.

Nhân dịp này tôi cũng xin gửi lời cảm ơn đến tất cả những sự quan tâm, động viên, những lời cầu nguyện cho tôi, tất cả những gì mà các ông bà cô bác, các anh chị, các bạn, các em đã dành cho tôi, và tôi ghi nhận cái điều đó. Trong cuộc đời của tôi tôi không thể tưởng tượng ra những gì mà đồng bào cũng như bà con đã thương mến tôi như vậy, tôi cảm ơn rất nhiều.

Kính Hòa: Bây giờ nhìn lại các nhạc phẩm anh sáng tác, mà vì những nhạc phẩm đó anh bị tù đày, anh có cảm thấy một sự hối tiếc hay không?

Nhạc sĩ Việt Khang: Chắc chắn là tôi không hối tiếc. Tất cả những gì tôi làm cũng góp một phần chứ không phải là vô nghĩa đối với tôi. Tôi góp một phần để nói lên tiếng nói của trái tim của người Việt nam.

Tôi là một người nghệ sĩ thì yêu nước theo cái cách của một nghệ sĩ, có gì đâu mà hối tiếc. Tôi được sự cảm thông của rất nhiều người, cảm thông cho nỗi niềm trong bài hát của tôi. Bao nhiêu đó thôi là tôi cũng cảm thấy hạnh phúc.

Kính Hòa: Dự định trước mắt và lâu dài của anh như thế nào? Anh có tiếp tục con đường nghệ thuật hay không?

Nhạc sĩ Việt Khang: Tôi phải sắp xếp lại chuyện gia đình, vì gia đình cũng có những chuyện lớn xảy ra với tôi, tôi phải có thời gian sắp xếp.

Còn công việc thì là kiếp tằm nhả tơ, ai trong giới nghệ sĩ như tôi cũng vậy thôi, khó mà bỏ nghề lắm. Ca hát, chơi nhạc, làm đệp cho đời, cái đó là tất nhiên.

Kính Hòa: Cảm ơn anh Việt Khang đã dành cho chúng tôi những giây phút quí báu khi anh vẫn còn mệt mỏi. Chúc anh có nhiều sức khỏe tiếp tục con đường nghệ thuật mà anh nói với chúng tôi.

Nhạc sĩ Việt Khang: Cám ơn anh và tất cả những người đã quan tâm đến tôi.

___

Mời xem lại: Nhạc sĩ Việt Khang được trả tự do sau 4 năm tù (FB TB/ FB SQ/ DL/ BS).

LAN MAN QUANH CHUYỆN NHẠC VÀ NHẠC SĨ VIỆT KHANG

H1

Nhạc sĩ Việt Khang (giữa) ngày ra tù. Photo: haedc.org

Thanh Tôn

Mấy hôm nay, tròn 4 năm tù, ngoài đời và trên mạng Fb đã nhắc nhiều về nhạc sĩ Việt Khang. Họ nhớ đến anh, chàng trai trẻ Võ Minh Trí, sinh năm 1978 tại Tiền Giang, khen nhạc của anh, cảm phục sự dấn thân dũng cảm của anh… Đồng thời thương xót người mẹ già, người vợ trẻ và đứa con thơ dại của NS Việt Khang đã phải chịu nhiều mất mát, khổ đau vì bản án mà những người “hèn với giặc, ác với dân” đã trơ tráo xử một người yêu nước và thể hiện tình yêu quê hương đất nước qua nhạc như Việt Khang đến 4 năm tù giam cộng thêm 2 năm quản chế.

Đông đảo dân tình đang háo hức chờ đón ngày về của anh và mong ước sẽ có những đóng góp nào đó về tinh thần và cả vật chất cho anh và gia đình, sau khi anh đã “thân thể trong lao tù” đủ trọn 4 năm, không được bớt một ngày, dù đã có hàng chục tổ chức Ân xá, Nhân quyền quốc tế lên án bản án là phi lý nặng nề; đã có hàng trăm ngàn chữ ký của đồng bào kiến nghị giảm án và đã có hàng chục đợt xét đặc xá trôi qua…

Họ không bớt một ngày án cho anh vì họ “đánh giá lòng yêu nước của anh rất cao”, và vì anh đã không mảy may khuất phục nhận tội.

Trên Fb khi tôi viết: “NGƯỜI NHẠC SĨ ĐƯỢC YÊU THÍCH NHẤT

Phạm Duy ư, Trịnh Công Sơn ư…

Vâng, có thể là có nhiều người trong đó có bạn, và cả tôi nữa, đã trả lời như thế trước 1975.

Còn bây giờ, với bạn không biết sao nhưng với tôi thì đã khác, người nhạc sĩ mà tôi yêu thích và kính trọng nhất chính là VIỆT KHANG!”

Và cũng khá bất ngờ, trong thời gian rất ngắn, mấy dòng cảm xúc ngắn nầy cũng đã nhận được một số lượng bạn vào like, comment… đồng cảm đạt mức kỷ lục với một Fb rất bình thường, có ít bạn, không nổi tiếng như Fb của tôi!

Và cũng là để khen các nhạc sĩ, trên Fb của Bọ Lập Nguyễn Quang Lập tôi đọc được một câu ta thán: “Đám nhà văn bây giờ lại phải ngửa mặt chờ bài cúa ông nhạc sĩ Tuấn Khanh, thế có nhục không, he he!” đại ý theo tôi hiểu thì nhà văn NQL tự trào là thấy nhục quá, vì đất nước đang có rất nhiều chuyện đáng viết, cần viết, nhưng không thấy các nhà văn viết, nên một nhà văn như ông đành phải chờ đọc các bài viết từ những người chuyên viết nhạc như là nhạc sĩ Tuấn Khanh!?

Theo tôi thì có thể là nhà văn NQL đã quá cảm xúc khi đọc được nhiều bài viết về thời sự và nhân tình thế thái quá hay gần đây của nhạc sĩ Tuấn Khanh, nên tự trào chua xót mà nói quá lên một chút vậy thôi, chứ bây giờ thì sự đau xót phẫn uất đã lan tràn, và không chỉ riêng các nhà văn được “độc quyền viết và yêu nước, ở tù” mà hầu như là trong toàn xã hội, bây giờ thì ở giới nào cũng đã có…

Đất nước chúng ta đang rơi vào thời kỳ hưng vong đau đớn chua xót đến lạ lùng; mà quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách. Nước Nam không thiếu người yêu nước, nên gần như bây giờ sự lên tiếng phản đối CS đã lan ra khắp toàn xã hội. Sự phản kháng bùng lên từ đảng viên quan chức lão thành, cựu chiến binh, đến chiến sĩ cán bộ CA, QĐ, đảng viên, quan chức đang tại chức, đến trí thức, nhà văn, nhà báo, nhà giáo, luật sư, cha linh mục, đại đức thượng tọa, công nhân nông dân, dân oan, người Việt sống ở nước ngoài… Giới nào cũng có người phản ứng lên tiếng kiến nghị, phản đối, viết văn làm thơ viết báo, xuống đường biểu tình… bất chấp mọi bản án lao tù nặng nề mà giới nào cũng đã có người bị bắt bớ trấn áp khủng bố, bỏ tù!

Và cũng chính vì do mọi biểu hiện yêu nước đều đã và vẫn đang bị đàn áp, khủng bố khốc liệt như vậy, nên cũng đã có nhiều người phải sử dụng các phương tiện kín đáo hơn thông qua các hình tượng văn học nghệ thuật y như là đất nước ta đang ở trong các giai đoạn thuộc địa mất nước, khi bọn thực dân còn cai trị…

Có một chuyện khá thú vị có được từ sự ủy nhiệm của một người thân, tôi xin được kể lại, dẫn chứng trường hợp của một nhạc sĩ. Anh cũng đã thông qua nhạc, nhưng đã chọn cách phản kháng kín đáo hơn, thông qua một bài hát cũng đang được khá nhiều người yêu thích và đang hát; đó là nhạc sĩ Đinh Miên Vũ với bài “Xin em đừng khóc vu quy”, mà trong đó, người phụ nữ đau khổ chính là hình tượng của người dân VN; bị cưỡng hôn, ép lên xe hoa với đảng CS sau khi CS cướp chính quyền; và người phụ nữ – ND, hứa sẽ quay về với người tình cũ là chế độ nhân bản Cộng hòa, mà chị vẫn nặng lòng thương yêu và mong đợi rồi sẽ hồi sinh, quay về…
Và đây là nguyên văn lời bài hát:

“XIN EM ĐỪNG KHÓC VU QUY

Đừng nhìn nhau chi mà hoen lệ bờ mi

Tình dù chưa phai không tránh được tự ly

Ai biết đời mai sau bao giờ, ai biết đâu ngờ

Tình hai chúng ta, lẽ nào phôi pha.

 

Xót xa từng kỷ niệm đầy vơi

Lòng mình muối xát sao không mặn người ơi

Trăng nước còn đây em đâu rồi ngăn cách phương trời

Hận tình khóc tang, trọn đời riêng mang.

 

Xe hoa đưa em lạnh ngỡ ngàng

Là đoàn xe tang tiễn hồn anh sang

Ngục tối đau thương, độc hành đêm trường

Điệp khúc yêu đương chỉ còn cung buồn não nùng.

 

Đớn đau từng tiếng lòng người ơi

Trời đày hai đứa ôm cách biệt hai nơi

Lau mắt rồi thôi xin ráng cười làm vui lòng người

Mình chờ kiếp sau, hẹn lại yêu nhau.

Bài “Xin Em Đừng Khóc Vu Quy” nầy, hiện có sẵn trên youtube, khá hay với giọng ca Quang Lê rất mượt mà tình cảm!

Trở lại với NS Việt Khang, ngoài 2 tác phẩm “Anh là ai” và “Việt Nam Tôi Đâu” rất được yêu thích trong cộng đồng người Việt khắp thế giới, Việt Khang còn có 2 bài đã được thu âm là “Bạn Thân” được trình bày bởi Đan Trường và “Bà Má Miền Tây” được trình bày bởi Lý Hải.

Việt Khang tranh đấu cho quyền làm chủ đất nước của người dân và vào năm 2011, trước việc nhà cầm quyền đàn áp những cuộc biểu tình của thanh niên SVHS chống Trung Quốc xâm lấn biển đảo của Việt Nam, anh sáng tác hai bài: “Anh Là Ai” và “Việt Nam Tôi Đâu”, sau đó tự trình diễn rồi để lên Youtube.

Bị bắt vào tháng 9/2011, cầm tù một thời gian, thả ra, rồi bị bắt lại vào tháng 12/2011. Ngày 30/10/2012, nhạc sĩ bị tuyên án 4 năm tù và 2 năm quản chế, người bạn của ông, Trần Vũ Anh Bình, bị tuyên án 6 năm và 2 năm quản chế trong cùng phiên tòa về tội “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” theo Điều 88 Bộ Luật Hình sự VN.

Bắt và tống giam nhạc sĩ VK vào tù là một bước mới, là đỉnh cao ô danh của sự chà đạp nhân quyền ở Việt Nam.

Tại phiên tòa, khi bị thẩm phán chất vấn là tự ý hay bị xúi giục sáng tác… Việt Khang đã trả lời anh sáng tác là do bức xúc, không bị ai xúi giục, và bởi vì bị cáo là người Việt Nam. Lời tự bào chữa trước tòa: “Bởi vì tôi là người Việt Nam” của Việt Khang đã xổ toẹt vào Cáo trạng của Viện Kiểm sát, vào bản án của chế độ; đã khiêu gợi được lòng yêu nước nơi những người còn thờ ơ bàng quan trước vận mệnh sinh tử của đất nước.

Việt Khang, qua hai bài hát “Anh Là Ai” và “Việt Nam Tôi Đâu” để đời, và qua sự can trường bất khuất trong lao tù của mình… xứng đáng trở thành một trong vài nhạc sĩ VN, đang được nhiều người yêu thích nhất!

Đề cử nhân sự Bộ Chính trị, Ban Bí thư, UBKT Trung ương

(Chinhphu.vn) – Vấn đề nhân sự Ban Chấp hành Trung ương khóa XII là một trong 4 nội dung lớn, trọng tâm sẽ được thảo luận và quyết định tại Hội nghị Trung ương lần thứ 13 vừa khai mạc sáng nay (14/12) tại Hà Nội, “công việc hết sức hệ trọng” như Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nhấn mạnh

Hội nghị Trung ương lần thứ 13 khai mạc sáng 14/12 tại Hà Nội – Ảnh: VGP/Nhật Bắc
Trong phát biểu khai mạc, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cho biết tại Hội nghị Trung ương lần này, Bộ Chính trị sẽ báo cáo Trung ương về kết quả chuẩn bị nhân sự Ban Chấp hành Trung ương; nhân sự Bộ Chính trị, Ban Bí thư và nhân sự Ủy ban Kiểm tra Trung ương khóa XII.

Trung ương sẽ bỏ phiếu biểu quyết danh sách các đồng chí Ủy viên Trung ương khóa XI (cả chính thức và dự khuyết) trong độ tuổi và các đồng chí Ủy viên Trung ương khóa XI thuộc trường hợp “đặc biệt” tái cử khóa XII.

Đồng thời, Trung ương cũng bỏ phiếu biểu quyết đề cử các đồng chí đủ tiêu chuẩn, điều kiện trong độ tuổi tham gia Bộ Chính trị, Ban Bí thư khóa XII; bỏ phiếu biểu quyết đề cử nhân sự Ủy ban Kiểm tra Trung ương khóa XII.

Theo quy trình công tác nhân sự, các đồng chí Ủy viên Trung ương khóa XI (cả chính thức và dự khuyết) viết phiếu giới thiệu các đồng chí Ủy viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư khóa XI đủ tiêu chuẩn, điều kiện trong độ tuổi ứng cử 4 chức danh lãnh đạo chủ chốt.

Nhấn mạnh đây là công việc hết sức hệ trọng, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đề nghị Trung ương tập trung công sức, trí tuệ nghiên cứu kỹ các Báo cáo của Bộ Chính trị và các tài liệu nhân sự có liên quan để thảo luận, cho ý  kiến, tạo được sự thống nhất cao về vấn đề này, làm cơ sở để Trung ương bỏ phiếu quyết định về nhân sự và ghi phiếu giới thiệu về nhân sự theo đúng quy trình.
Ảnh: VGP/Nhật Bắc

Thực hiện phương hướng công tác nhân sự, tại Hội nghị Trung ương 12 (tháng 10/2015), Trung ương đã bỏ phiếu biểu quyết danh sách nhân sự lần đầu được giới thiệu tham gia Ban Chấp hành Trung ương khóa XII (cả chính thức và dự khuyết); đồng thời Trung ương cũng đã ghi phiếu đề xuất các đồng chí Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương khóa XI đủ tiêu chuẩn, điều kiện trong độ tuổi tái cử Ban Chấp hành Trung ương khóa XII và ghi phiếu giới thiệu nhân sự đủ tiêu chuẩn, điều kiện trong độ tuổi tham gia Bộ Chính trị, Ban Bí thư khóa XII.

Ngay sau Hội nghị Trung ương 12, Tiểu ban Nhân sự và Bộ Chính trị đã khẩn trương chỉ đạo tổng hợp kết quả bỏ phiếu đề xuất và giới thiệu nhân sự của Trung ương; nghiên cứu, đề xuất các tiêu chí xem xét về trường hợp “đặc biệt” là Ủy viên Trung ương khóa XI tái cử khóa XII; nghiên cứu và đề xuất các yêu cầu, căn cứ để lựa chọn nhân sự đủ tiêu chuẩn, điều kiện trong độ tuổi tham gia Bộ Chính trị, Ban Bí thư khóa XII. Tiểu ban Nhân sự và Bộ Chính trị đã họp nhiều lần để xem xét, rà soát kỹ lưỡng, bổ sung, hoàn chỉnh các phương án nhân sự theo đúng phương hướng, quy trình công tác nhân sự đã đề ra.
Nguyễn Hoàng

Loạt bài hạ bệ Nguyễn Công Khế có thể dẫn đến cái kết nào?

Tuần qua, mạng xã hội lan truyền khá rộng loạt bài của “Câu lạc bộ nhà báo trẻ” tấn công quyết liệt ông Nguyễn Công Khế – nguyên tổng biên tập báo Thanh Niên. Đã kéo dài đến 4 kỳ, loạt bài này đang gây hiệu ứng xã hội với việc đề cập chi tiết những vụ việc ông Khế chiếm đoạt tập đoàn báo Thanh Niên ra sao, chiếm dụng vốn của phóng viên công chức báo Thanh Niên trong dự án nhà ở như thế nào…, và còn hứa hẹn sẽ đi tiếp về vấn đề “lịch sử” của ông Khế.

Ông Nguyễn Công khế (trái) cùng “vua cà phê” Đặng Lê Nguyên Vũ. Hình: Một thế giới
Có lẽ đây là lần đầu tiên, người được xem là “trùm báo chí” ở Việt Nam như Nguyễn Công Khế mới nhận thức được về báo chí là con dao hai lưỡi như thế nào. Nhưng vào lúc này, sự thể đã không còn nằm trong tay ông Khế, mà có vẻ tùy thuộc vào một thế lực chính trị nào đó, với bức bình phong “Câu lạc bộ nhà báo trẻ”.
Bởi nếu sự việc trên chỉ dừng lại ở ông Khế thì cũng chẳng có gì phải đáng bàn. Vấn đề là loạt bài tấn công Nguyễn Công Khế nổ ra đúng thời điểm Ban chấp hành trung ương đảng cộng sản Việt Nam chuẩn bị cho Hội nghị trung ương 13. Theo một thông báo ngắn gọn của ông Nguyễn Phú Trọng với cử tri Hà Nội thì đại hội 12 của đảng này sẽ diễn ra vào tháng Giêng năm 2016, tức không có gì thay đổi về lịch tổ chức so với dự kiến.
Ông Trọng cũng cho biết công tác chuẩn bị nhân sự cho đại hội 12, mặc dù “còn nhiều khó khăn”, nhưng “thận trọng, bài bản và chắc chắn”. So với những thông báo miệng tương tự một năm trước, vào lần này có thể nhận ra khẩu khí của ông Trọng đã có chút tự tin. Và nếu liên hệ vài lời của ông Trọng với một bài viết về công tác nhân sự của ông Tô Huy Rứa, trưởng ban tổ chức trung ương vào cuối tháng 11/2015, có thể nhận ra một sự đồng pha: cả hai ông này đều có vẻ chủ động hơn là sự thất thế của chính họ vào cuối năm 2014.
Cũng cho đến nay, một thông tin cho biết cuộc đấu quyền lực tranh chức tổng bí thư đảng vẫn chủ yếu xoay quanh hai nhân vật Nguyễn Tấn Dũng và Trương Tấn Sang. Tại Hội nghị trung ương 10 vào đầu năm 2015, nhiều thông tin cho biết hai nhân vật này cũng xếp thứ nhất và nhì trong cuộc thăm dò uy tín chức vụ tổng bí thư đảng.
Bị trang mạng Chân dung quyền lực tấn công quyết liệt vào cuối năm ngoái và đầu năm nay, nhưng có vẻ ông Sang vẫn không bị ảnh hưởng nhiều. Còn vào lần này, cú ra đòn của “Câu lạc bộ nhà báo trẻ” chưa xoáy vào bất cứ nhân vật nào trong Bộ chính trị, mà bắt đầu bằng Nguyễn Công Khế.
Ông Khế lại được đồn đoán có mối quan hệ gần gũi với ông Trương Tấn Sang.
Như vậy, một khả năng có thể xảy ra là loạt bài tấn công Nguyễn Công Khế của “Câu lạc bộ nhà báo trẻ” sẽ kết thúc với một bài nhằm vào ông Trương Tấn Sang, chẳng hạn như “Ai chống lưng?”… Có thể đây sẽ là một đòn khá hiểm nhằm hạ uy tín của ông Sang trước đại hội 12 và trong ban chấp hành trung ương.
Tuy thế, vấn đề mà độc giả có thể tò mò chờ đợi là nếu loạt bài của “Câu lạc bộ nhà báo trẻ” nhằm phục vụ lý do chính trị, liệu bài viết trong loạt bài này có thể chứng minh được mối quan hệ “chống lưng” của ông Sang với ông Khế hay không.
Một câu hỏi khác cũng đương nhiên xuất hiện: Ai đứng sau “Câu lạc bộ nhà báo trẻ”?
Lê Dung / SBTN

5 ‘ông lớn’ nặng nợ nước ngoài 1,5 triệu tỷ đồng *

Chỉ tính tiêng dự án Nhiệt điện Vĩnh Tân 4, tổng vố đầu tư đã đạt hơn 1,6 tỷ USD. (36.000 tỷ đồng), trong đó 85% là vốn vay tín dụng của Ngân hàng KEXIM, KSURE (Hàn Quốc) và Ngân hàng JBIC (Nhật Bản), tương đương hơn một tỷ USD.
 1. Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN)

– Nợ nước ngoài của công ty mẹ: 162.000 tỷ đồng

Với suất đầu tư mỗi dự án điện lên đến hàng tỷ USD, việc EVN dẫn đầu trong danh sách vay nợ nước ngoài không phải điều bất ngờ. Một báo cáo của Bộ Tài chính cho hay năm 2014, Việt Nam tiếp tục đàm phán, đẩy mạnh huy động nguồn vốn ODA từ các nhà tài trợ, đã ký kết 41 hiệp định vay ODA, vay ưu đãi từ các nhà tài trợ với tổng trị giá 4,7 tỷ USD thì riêng phân bổ cho Bộ Công Thương, mà chủ yếu là các dự án năng lượng điện đã lên đến 1,85 tỷ USD, chiếm 31,6%.

Chỉ tính tiêng dự án Nhiệt điện Vĩnh Tân 4, tổng vố đầu tư đã đạt hơn 1,6 tỷ USD. (36.000 tỷ đồng), trong đó 85% là vốn vay tín dụng của Ngân hàng KEXIM, KSURE (Hàn Quốc) và Ngân hàng JBIC (Nhật Bản), tương đương hơn một tỷ USD.

Báo cáo này cũng cho biết, một khoản vay đáng kể khác của EVN năm 2014 là của BNP Paribas với hơn 108 triệu USD. Đó là chưa kể hai khoản vay của một đơn vị thành viên khác là Tổng công ty truyền tải điện Quốc gia cũng lên tới 245 triệu USD từ Citibank được Chính phủ cấp bảo lãnh trong năm 2014.

2. Tổng công ty Hàng không Việt Nam (Vietnam Airlines)

– Nợ nước ngoài của công ty mẹ: 27.347 tỷ đồng.

Phần lớn trong khoản nợ trên 1,2 tỷ USD (27.000 tỷ đồng) được hãng vay để mua sắm đội tàu bay. Riêng hai khoản vay ngân hàng HSBC France đã vượt con số 110 triệu USD. Nếu cập nhật thêm con số gần 600 triệu USD vừa được Chính phủ bảo lãnh mới đây để mua 4 máy bay Boeing 787-9, thì nợ nước ngoài của Vietnam Airlines cũng tăng lên đáng kể.

3. Tập đoàn Dầu khí quốc gia Việt Nam (PetroVietnam)

– Nợ nước ngoài của công ty mẹ: 20.305 tỷ đồng.

Tương tự những ông lớn khác, vốn vay nước ngoài của PetroVietnam chủ yếu phục vụ các dự án lớn của tập đoàn, trong đó có nhiều khoản vay bảo lãnh năm 2014 tại các ngân hàng, tổ chức tài chính như JBIC NEXI, KEXIM, HSBC với giá trị 85-600 triệu USD.

Một số dự án lớn sử dụng vốn vay mà Petrovietnam làm chủ đầu tư trong thời gian gần đây như Nhà máy Nhiệt điện Vũng Áng I có mức vốn 1,6 tỷ USD, vừa hoàn thành tháng 9 năm nay. 70% vốn tại công trình này là vay còn 30% từ nguồn chủ sở hữu.

Môt dự án lớn khác đang triển khai có sử dụng vốn vay tín dụng xuất khẩu mà Petrovietnam làm chủ đầu tư là nhiệt điện Thái Bình 2. Chỉ tính riêng phần vay để mua sắm thiết bị đã lên tới 795 triệu USD, bao gồm Hợp đồng tín dụng xuất khẩu (ECA) vay trực tiếp từ Ngân hàng xuất nhập khẩu Hàn Quốc (KEXIM) trị giá 330 triệu USD; Hợp đồng vay thương mại có bảo hiểm tín dụng của KEXIM trị giá 270 triệu USD và Hợp đồng vay thương mại nước ngoài trị giá hơn 195 triệu USD.

4. Tổng công ty Đầu tư phát đường cao tốc (VEC)

– Nợ nước ngoài của công ty mẹ: 18.525 tỷ đồng.

Với đặc thù là doanh nghiệp thực hiện những dự án “khủng”, tới hàng tỷ USD do Nhà nước giao như cao tốc Nội Bài – Lào Cai, Đà Nẵng – Quảng Ngãi… VEC cũng phải đứng ra huy động hàng chục nghìn tỷ để đầu tư.

Đầu năm nay, một báo cáo của doanh nghiệp cho hay, chỉ tính riêng 43% số vốn đầu tư vào 5 dự án lớn, Tổng công ty đã phải huy động 54.000 tỷ đồng từ các nguồn trái phiếu công trình, vốn vay thương mại các tổ chức tín dụng trong và ngoài nước..

Hiện nay, một trong những vướng mắc tài chính lớn nhất với VEC là nợ trên vốn quá lớn. Vì vậy, doanh nghiệp đang đề xuất được tăng vốn điều lệ từ hơn 1.000 tỷ đồng hiện tại lên hơn 22.100 tỷ, tương ứng mức tăng 21,7 lần.

5. Tổng công ty Cảng hàng không Việt Nam (ACV)

– Nợ nước ngoài của công ty mẹ: 12.138 tỷ đồng.

Tương tự như VEC, ACV phải thực hiện các dự án lớn nhất nước về hạ tầng hàng không như nhà ga T2 Nội Bài, sân bay Phú Quốc, Cần Thơ… nên doanh nghiệp cũng phải đứng ra vay nợ.

Đáng kể nhất trong các khoản nợ vay nước ngoài của doanh nghiệp là từ các tổ chức tài chính Nhật Bản. Một báo cáo hồi quý III của ACV cho biết riêng khoản nợ ODA của đơn vị này là khoảng 78 tỷ yen, tương đương gần 600 triệu USD.

Trong một báo cáo mới đây của Chính phủ, cơ quan điều hành cho hay nợ phải trả của các tập đoàn, tổng công ty khi kết thúc năm 2014 đã vượt trên 1,5 triệu tỷ đồng, tăng 8% so với năm 2013. Trong số này, vốn vay của các ngân hàng thương mại và tổ chức tín dụng là 550.000 tỷ đồng, tăng 1% so với thực hiện năm 2013.

Báo cáo hợp nhất của các tập đoàn, tổng công ty cho biết riêng nợ nước ngoài vào khoảng 381.500 tỷ đồng. Trong đó vay lại vốn ODA của Chính phủ gần 118.000 tỷ, vay nước ngoài được Chính phủ bảo lãnh là 124.000 tỷ. Riêng nợ nước ngoài của các công ty mẹ là 253.450 tỷ đồng.

Theo VnExpress