Gái đứng đường và người Trung Quốc tràn lan ở Đà Nẵng

Ảnh minh họa

Nhóm phóng viên tường trình từ Việt Nam

Hai năm trở lại đây, đặc biệt là thời gian chừng ba tháng trởi lại, thành phố Đà Nẵng xuất hiện gái đứng đường và người Trung Quốc nhiều nhan nhản. Nếu như Gái điếm lấy phía Tây thành phố làm bản doanh thì người Trung Quốc làm phía Đông thành phố làm chỗ trú ngụ vững chắc. Có thể nói, trong một chừng mực nào đó, sự xuất hiện của gái đứng đường và người Trung Quốc như một mối dung hòa giữa cung và cầu. Bởi khi người Trung Quốc xuất hiện tràn lan, trong bối cảnh hiện tại cũng đồng nghĩa với tình trạng lộn xộn, mất an ninh và những đường dây ngầm của kĩ nghệ bán dâm, ma túy và cho vay nặng lãi.

Bản doanh gái bán dâm phía Tây thành phố

Một cư dân Đà Nẵng, không muốn nêu tên, hiện đang sống ở quận Liên Chiểu, Đà Nẵng, chia sẻ: “Nhiều chỗ lắm, gần Quân Khu 5 là khu xịn nhứt, ngoài có những đường ở quận Liên Chiểu nhưng bên đó bẩn lắm. Bên đường gần quân khu 5 có nhậu, có em út thơm, thơm nhứt là ở khu Eden hoặc khách sạn Mường Thanh ở đường Ngô Quyền, có mấy em thơm lắm.”.

Theo người này, khu vực Hòa Khánh, quận Liên Chiểu thành phố Đà Nẵng là một thủ phủ của gái bán dâm, trong đó có nhiều hình thức, từ đóng vai sinh viên cho đến một số sinh viên nghèo cải thiện cuộc sống và duy trì học tập và không ngoại trừ những cô gái bán dâm chuyên nghiệp cao cấp, mỗi lần đi khách có thể lên đến vài trăm USD. Nhưng, theo người này, vấn đề đáng ngại nhất là những cô đứng đường, các cô này chấp nhận bán dâm với giá rẻ mạt, có khi chỉ là hai mươi ngàn đồng nếu ế khách. Trường hợp bữa nào đông khách thì các cô bán dâm với giá từ năm mươi đến bảy mươi ngàn đồng trên một lần.

Gái bán dâm chia theo khu vực, mỗi khu vực tạm xem như là một tầng lớp, đằng cấp trong giới bán dâm. Ví dụ như gái bao cao cấp thường kín tiếng, chỉ có một số cán bộ cao cấp, cỡ chuyên viên cấp thành phố, thậm chí cao hơn chuyên viên, đứng đầu các ngành trong thành phố biết đến. Và cái khác của gái chân dài cao cấp này là họ diễn xuất rất tốt, khó mà để lộ hoặc làm ảnh hưởng đến người mua dâm.

Giải thích thêm về khả năng diễn xuất của các gái gọi cao cấp, người này nói rằng hầu hết các cô đều diễn rất tài tình, có thể nhập vai đồng nghiệp hoặc sếp cao cấp hoặc chuyên viên cấp trung ương đi kinh lý. Điều này khiến cho nhiều bà vợ của một số chuyên viên vẫn nhầm tưởng là chồng đi tiếp khách của bộ vào làm việc, không hề nghi ngờ ông chồng.

Thường thì giới gái gọi cao cấp này thường hẹn hò ở các khách sạn cao cấp và khoản thù lao khá cao. Điều này khác xa với tràn lan đại hải các tiệm gội đầu, uốn tóc và massage trá hình trên các con đường như Lê Duẩn, Trường Chinh, Hoàng Văn Thái, Bắc Sơn… Ở đây, khách chỉ cần vào trong tiệm gội đầu cùng với một ma cô hoặc một khách làng chơi quen mặt, khi đặt vấn đề thỏa thuận giá và sau đó là cuộc mua bán dâm ngay trong phòng gội đầu. Giá thường dao động từ 250 ngàn đồng đến 300 ngàn đồng.

Riêng các trung tâm massage thì chuyện này diễn ra lộ liễu và có vẻ phổ thông hơn, nghĩa là không cần phải có ma cô hoặc khách quen giới thiệu. Khách vào mua một vé massge, xông hơi với giá từ 70 ngàn đồng đến 150 ngàn đồng tùy vào tiêu chuẩn giường và phòng tắm hơi. Sau đó vào bên trong, gặp các nhân viên massage, họ sẽ tự động đặt vấn đề và thỏa thuận giá.

Ở những trung tâm như vậy, vấn đề an ninh cho khách làng chơi tương đối tốt vì hệ thống bảo kê khá vững. Nhưng nếu lỡ có động tịnh gì, trung tâm massage có thể đóng vai nạn nhân, tố thẳng khách và cô gái để thí tốt, xem như mình bị oan, cô gái và khách đã qua mặt chủ chứ chủ không hề có ý định kinh doanh tình dục.

Người này cho biết là những cô bán dâm theo dạng nhân viên massage thường phục vụ cho khách người Trung Quốc, bởi đây là trung tâm ăn chơi của khách Trung Quốc từ phía Đông thành phố di chuyển sang mỗi đêm. Ngoài ra, còn có một ít khách Việt thuộc dạng trung lưu cũng vào đây.

Riêng những cô gái đứng đường thì nhiều vô kể, gồm cả một số nữ sinh viên cần tiền dể trang trải học tập và gởi về quê, nói dối với cha mẹ là tiền học bổng hằng tháng. Đối tượng mua dâm ở các trục đường về khuya thường là dân lao động, thợ hồ, xe ôm, dân buôn bán rày đây mai đó… Giá thành khu vực này rẻ mạt.

Người Trung Quốc ở phía Đông thành phố

Một người tên Kha, sống ở quận Ngũ Hành Sơn, Đà Nẵng chia sẻ: “Thì đường Trường Sa, đường biển toàn bộ là người Trung Quốc ở. Hai bên đường nó kinh doanh đủ thứ, ăn nhậu, ăn chơi. Người Việt nam mình không được vào đâu! Con đường từ Hội An ra Đà Nẵng thì đầy rẫy người Trung Quốc…”.

Theo ông Kha, vấn đề người Trung Quốc xuất hiện tràn lan, kéo theo nhiều thứ tệ nạn xã hội, trong đó nạn xì ke ma túy và mại dâm phát triển mạnh, bởi có cung thì có cầu, có cầu thì có cung. Ông Kha cho rằng những biệt khu mà công an khu vực không được phép kiểm tra của người Trung Quốc tại Đà Nẵng có thể chứa bất kì thứ hàng hóa nào, không ngoại trừ vũ khí và ma túy.

Trong đó đáng sợ nhất là ma túy. Bởi vì với vũ khí, cho dù có tiêu thụ ra thì trường thì vẫn không mất đi, vẫn lần ra dấu vết nơi phát tán. Trong khi đó, ma túy chỉ cần một chỗ tập kết an toàn, sau đó phát tán và xóa dấu vết, khi công an có đầy đủ lệnh kiểm tra thì mọi chuyện xem như đã xong. Và hiện tại, đường dây buôn ma túy, cho vay nặng lại cũng như cầm cái số đề mà đầu sỏ là người Trung Quốc, họ quản lý cả một hệ thống ma cô người Việt đã tác oai tác quái trên thành phố Đà Nẵng.

Theo ông Kha, đây không còn là chuyện bí mật nữa. Nhưng không hiểu sao cho đến nay, hệ thống này vẫn tồn tại, số lượng thanh niên xài ma túy ở Đà Nẵng ngày càng nhiều, nạn trộm cắp cũng bắt đầu xuất hiện, gái bán dâm thì nhiều vô số kể, kẻ cho vay nặng lãi cũng nhiều. Nhưng nhà cầm quyền thành phố Đà Nẵng vẫn chưa có động thái nào nhằm chặn đứng tệ nạn xã hội. Đó là chưa muốn nói rằng sắp tới đây, có thể người Trung Quốc sẽ sang Đà Nẵng theo diện chuyên viên kĩ thuật với 300 người chỉ để quản lý 350 lao động phổ thông người Việt.

Theo ông Kha, đây là chuyện hết sức khôi hài và vô lý. Bởi với 350 công nhân, nếu thật sự cần chuyên viên kĩ thuật thì không tới 10 người là quá đủ để quản lý họ. Trong khi đó, những cán bộ đầu ngành có liên quan đến vấn đề người Trung Quốc vào Đà Nẵng sắp tới lại cho rằng đó là chuyện rất bình thường, không nằm trong tầm quan sát và quan tâm của họ.

Ông Kha cho rằng với đà quản lý lỏng lẻo và vô trách nhiệm, để người Trung Quốc vào Đà Nẵng quá nhiều nhưng không biết được họ làm gì, đi đâu thì một lúc nào đó, Đà Nẵng sẽ trở thành một bản doanh của các trùm ma cô, đầu gấu, mại dâm và xã hội đen. Đây là bài học lớn từ Bình Dương, Hà Tĩnh mà nhà cầm quyền thành phố Đà Nẵng cần phải nhận thấy ngay từ đầu!

Nhóm phóng viên tường trình từ Việt Nam.

Sự phân hóa giàu nghèo ở Việt Nam càng ngày càng tăng cao

017_195430_630.jpg

Dựa trên  những dữ liệu thu thập được trong giai đoạn 1992/ 1993 đến 2014, khoảng  cách giàu nghèo ở Việt Nam phân thành hai cực rõ rệt, tình trạng bất bình đẳng về mức sống  gia tăng trong vòng hai thập niên qua.

Đó là nhận định của tiến sĩ Đỗ Thiên Kính thuộc Viện Hàn Lâm Khoa Học Xã Hội trong báo cáo có tên Xu Hướng  Bất Bình Đẳng Về Mức Sống Ở Việt Nam Trong 20 Năm Đổi Mới, công bố ngày thứ Năm 3 tháng 12 vừa qua.

Theo giải thích của tiến sĩ Đỗ Thiên Kính, khái niệm mức sống ở đây được đo lường qua các chỉ báo như thu nhập, chi tiêu ngoài ăn uống và giá trị tài sản nơi ở chính.

Đối chiếu với tiêu chuẩn của Ngân Hàng Thế Giới, ông nói trong báo cáo rằng phân bổ thu nhập trong dân cư Việt Nam, từ mức bất bình đẳng vừa giai đoạn 2008 đến 2012, tăng lên dần tính đến lúc này, kéo theo hậu quả là  giàu nghèo đã phân rất rõ thành hai cực.

Một cách cụ thể thì nhóm đầu là số hộ  giàu, khoảng 20% dân số, chiếm 54,4% tổng thu nhập toàn quốc, trong lúc ba nhóm ở giữa với 60% dân số chỉ chiếm 40,9% thu nhập toàn quốc, còn lại nhóm thứ ba là các hộ nghèo, tức 20% dân số còn lại, chỉ  chiếm 4,7% tổng thu nhập toàn quốc mà thôi.

Nếu mức độ bất bình đẳng được thể hiện bằng biểu đồ, tiến sĩ Đỗ Thiên Kính phân tích tiếp, người ta sẽ thấy hệ thống phân tầng xã hội ở Việt Nam có hình kim tự tháp với phần chóp, là tầng cao nhất, tính theo thứ tự từ trên xuống là lãnh đạo, quản lý, doanh nhân và chuyên gia có chuyên môn cao.

Tầng thứ nhì, tức tầng giữa của mức độ bất bình đẳng gồm nhân viên, công nhân, buôn bán dịch vụ, tiểu thủ công nghiệp.

Sau cùng, tầng thứ ba, là tầng lớp thấp nhất, bao gồm lao động không chuyên, lao động giản đơn và nông dân.

Chính vì vậy, tiến sĩ Đỗ Thiên Kính khẳng định, muốn thay đổi, muốn giảm đi mức bất bình đẳng và giảm đi sự phân cực giàu nghèo, thì hệ thống phân tầng xã hội phải được chuyển từ mô hình kim tự tháp sang mô hình quả trám với tầng lớp ở giữa gồm 60% dân số sẽ phải đông đảo hơn, sẽ phình to ra ở giữa như hình quả trám.

Một người ở Hoa Kỳ thường về Việt Nam 15 năm qua với chương trình cho người nghèo vay vốn để cải thiện và nâng cao mức sống, tiến sĩ Phùng Liên Đoàn nhận xét:

Bất cứ một xã hội đang phát triển nào thì sự phân cực giàu và nghèo cũng rất là rõ rệt. Người giàu thì thật là giàu và người nghèo đi kiếm từng đồng. Thành ra cái đó không phải là ý kiến mới hay nhận xét mới. Nhưng nếu họ có báo cáo đấy trong Viện Hàn Lâm Khoa Học  Xã Hội thì tôi thấy đó là sự tiến bộ. Từ trước đến nay đâu có  ai dám nói như vậy, nhất là một cơ quan được tiền của chính phủ và phần  lớn là người trong đảng cả.

Báo cáo mới nhất về  xu hướng bất bình đẳng xã hội và sự phân cực giàu nghèo của tiến sĩ Đỗ Thiên Kính được chuyên gia Vũ Đình Ánh, Bộ Tài Chánh Hà Nội, nhận xét là một kết quả nghiên cứu tốt bởi nó đưa ra   những bằng chứng cũng như lập luận dựa trên số liệu của các nguồn chính thống:

Thế còn kết luận trong đó, ví dụ như bất bình đẳng tăng cao hay sự phân hóa giàu nghèo tăng cao thì không có gì đáng ngạc nhiên cả. Về nguyên tắc  tôi cho rằng đấy là một bài nghiên cứu tốt, tuy nhiên có thể  nói những vấn đề mà bài nghiên cứu nêu ra thì không có gì mới, ta còn cần làm nhiều hơn.

Dưới mắt chuyên gia kinh tế Phạm Chí Dũng, báo cáo của tiến sĩ Đỗ Thiên Kính đúng về nhận định nhưng không xác thực về con số:

Chẳng hạn nói 20% số người  giàu ở  Việt Nam chiếm hơn 50% tổng tài sản toàn quốc thì tôi muốn nói lại rằng theo con số công bố không chính thức thì 1% số người  giàu ở Việt Nam đã  chiếm 40% tổng tài sản toàn quốc rồi.

Phân hóa giàu nghèo  ở Việt Nam hiện đã phân cực rất cao. Năm 1997  chính báo Tuổi Trẻ đã thông tin là so sánh 5% người có thu nhập cao nhất với 5% người có thu nhập thấp nhất ở Việt Nam thì khoảng cách đã lên tới 30 lần vào thời điểm những năm 1997-98. Trong khi đó con số thống kê của nhà nước Việt Nam vào lúc đó, so sánh 5% thu nhập cao nhất và 5% thu nhập thấp nhất, chỉ khoảng chừng 7  hay 8 lần mà thôi và cho tới giờ vẫn chỉ chấp nhận  khoảng 10 lần, không hơn.

Trong đánh giá của một vài chuyên gia phản biện độc lập, hệ số bất bình đẳng của xã hội Việt Nam phải lên tới từ 0,6 đến 0,7 và như vậy là rất cao.

Trở lại với bản phúc trình  của tiến sĩ Đỗ Thiên Kính, phải làm sao tăng thu nhập cho ba nhóm ở giữa gồm 60% dân số luôn là xu hướng biến đổi xã hội của các nước trên thế giới trong quá trình công nghiệp hóa. Thực hiện được điều này, ông khẳng định, là bảo đảm được cho sự phát triển hài hòa, bền vững, ổn định của một cấu trúc xã hội hiện đại.

Việc chuyển đổi cơ cấu kinh doanh, bằng cách phát triển kinh tế tư nhân với thành  phần dân doanh đóng vai trò chủ đạo, tạo điều kiện cho sự tích tụ ruộng đất là cách thúc đẩy tầng lớp nông dân vươn đến địa vị kinh tế  xã hội cao hơn. Ý kiến của chuyên gia tài chánh Vũ Đình Ánh:

Quan trọng là đẩy tầng  lớp dưới cùng, 20% dưới cùng, làm sao mà đẩy thu nhập của họ lên. Đấy là biện pháp thứ nhất. Chứ còn trong bối cảnh xã hội Việt Nam hiện nay, với mô thức phát triển như hiện nay thì khoảng cách giàu nghèo nó càng giãn rộng.

Vấn đề thứ hai nữa là phải tăng cường các biện pháp sử dụng để mà phân phối lại. Cái này cũng đã được thực hiện rồi nhưng dường như là hiệu quả chưa lớn.

Về điểm này, tiến sĩ Phùng Liên Đoàn góp ý:

Cần  bành trướng kinh tế dân sự, doanh nghiệp nhà nước là phải dẹp  đi bởi vì bao nhiêu lợi  nhuận là họ thâu  hết, bao nhiêu nợ nần thì họ lại đùn cho 80% người dân ở dưới. Nếu dẹp bớt vai trò quốc doanh đi thì người dân làm việc được nhiều hơn, doanh thu sẽ vào nhiều hơn, sự phân cực  giàu nghèo không thể  càng ngày càng tăng được. Đó là chính sách rất quan trọng của nhà nước.

Theo tiến sĩ kinh tế Phạm Chí Dũng, mô hình quả trám đưa ra trong báo cáo từng là mô hình chuẩn cho phát triển kinh tế xã hội ở Singapore trước đây:

Mô hình quả trám có thể nói là tương đối tối ưu của xã hội đang phát triển nhưng chưa thấy hy vọng Việt Nam có thể thực hiện được. Kinh tế quốc doanh thực ra chiếm tới 2/3 tổng tài sản  kinh tế nhưng hiệu quả chỉ bằng một nửa khối kinh tế tư nhân. Cho nên đã đến lúc phải chuyển khối kinh tế tư nhân, nếu không chủ đạo được, thì ít nhất phải ngang bằng kinh tế nhà nước.

Giải pháp thứ hai là phục hồi quyền tư hữu về đất đai cho người dân, trong đó có nông dân. Đặt ra như vậy nhưng đọc dự thảo văn kiện của đại hội XII thì đảng cầm quyền Việt Nam vẫn đi theo biện pháp 2013 kinh tế nhà nước là chủ đạo.

Trong lúc kinh tế gia Phạm Chí Dũng cho rằng con đường chuyển dịch cơ cấu của Việt Nam hãy còn xa, thì  tiến sĩ Đỗ Thiên Kính, nhấn mạnh đến một điểm mới là khuyến nghị này đưa trên cơ sở tiếp cận xã hội học và kinh tế học, xem xét hiện thực qu hai khía cạnh kinh tế và xã hội.

Hiểu thế nào về món quà từ thiện của chủ nhân Facebook

Hà Tường Cát/Người Việt/Tổng Hợp

Nhà tỷ phú trẻ tuổi Mark Zuckerberg, nhân dịp mừng đứa con đầu lòng,  vừa quyết định hiến tặng 99% chứng khoán Facebook của mình  cho việc từ thiện thông qua Chan Zuckerberg Initiative, với mục tiêu “phát huy tiềm năng của con người và cổ vũ bình đẳng cho tất cả mọi trẻ em thế hệ mai sau”.

Hai vợ chống Mark Zuckerberg-Pristila và đứa con mới sinh (Hình::/Facebook)

Ai cũng biết là Zuckerberg rất giầu, anh hứa hẹn sẽ cho gần như toàn thể cổ phiếu, 99%, mà mình sở hữu trong công ty Facebook đã lập ra.

BBC cho biết Zuckerberg đã báo cho các nhà điều chình điều chỉnh  hoạt động công ty Mỹ biết toàn thể ngân khoản được hứa là $45 tỷ. Khởi đầu sẽ là $1 tỷ trong ba năm đầu. Sau đó chưa có quy định rõ về thời gian, tuy nhiên không thể nghi ngờ sẽ rộng rãi vì được hứa hẹn là 99% tổng số cổ phiếu của Facebook. Cũng theo BBC tiền hiến tặng cho hoạt động từ thiện ở Anh Quốc là $10.5 tỷ một năm.

Như vậy đây là một đóng góp rất lớn, tuy nhiên chưa có chi tiết rõ về tiến độ ngân khoản sẽ được đưa ra, có nghĩa là kế hoạch này còn cần qua thời gian chứ không phải tức khắc.

Trang mạng Common Dreams NewsCenter thường được gọi tắt là Common Dreams,  thuộc một tổ chức vô vụ lợi, nhận định rằng có một vấn đề căn bản không được đề cập trong thư ngỏ của cặp vợ chồng Mark Zuckerberg/Priscilla Chan. Đó là hai người không đưa tiền thẳng cho các tổ chức từ thiện mà cụ thể là chuyển dần vào Chan Zuckerberg Initiative, một công ty trách nhiệm hữu hạn (LLC) của họ.

Theo BBC, chuyển khoản qua một LLC thay vì đến tổ chức từ thiện là một phương cách khác thường, có lẽ vì mục đích kiểm soát. Qua LLC, Zuckerberg có thể nắm giữ quyền bỏ phiếu và phân phối các cổ phần anh ta đưa vào đó. Và khác với một tổ chức từ thiện hay quỹ tín thác từ thiện (charitable trust), LLC có thể chi tiêu cho bất cứ cái gì nó muốn – kể cả tư nhân, hay đầu tư có lãi. LLC có thể cho tiền các cơ quan từ thiện nhưng không bắt buộc phải làm thế. Hơn nữa tiền ở quỹ này còn có thể dùng trả cho các nhà vận động hậu trường (lobbyist) và ủng hộ những chính trị gia.

Zuckerberg không mất quyền kiểm soát công ty khi cho đi các chứng khoán như thế. Động thái này “không tác động đến quy chế của Mark với tư cách là cổ đông lớn nhất của Facebook trong một tương lai có thể thấy trước”. Facebook minh định như vậy trong lời giải thích trình bày dưới dạng Q&A, hỏi và trả lời. Theo Facebook: “Mark vẫn giữ quyết tâm với Facebook và sứ mạng của nó. Ông tiếp tục ở vai trò Chủ Tịch – Tổng Giám Đốc trong nhiều, nhiều năm nữa”. Facebook nói thêm “Trong quá khứ Mark và Priscilla đã đóng góp $1.6 tỷ cho công tác từ thiện.  Zuckerberg và bác sĩ Chan cũng cho tiền cho các công tác y tế, chẳng hạn đã cho bệnh viện đa khoa San Francisco $7.5 triệu

Tuy nhiên có những chỉ trích. Internet.org project của Zuckerberg có mục tiêu kết nối Internet cho hàng tỷ người chưa có truy cập, nhưng người ta cho rằng việc này chỉ nhắm mục đích gia tăng số người sử dụng Facebook, Instagram và WhatsApp. Một phần của số tiền $1.6 tỷ được cho các trường học, nhưng nhiều nhà hoạt đông cộng đồng, phụ huynh và công đoàn nói rằng hầu hết đến tay các chuyên viên tư vấn chứ không phải là giúp cho học sinh biết đọc.

Robert Wood, một cộng tác viên của tạp chí Forbes nói: “Sự hào phóng của Zurkerberg rất có hiệu quả về lãnh vực đóng thuế”. Ông nói: “Tại sao lại cho chứng khoán? Với chứng khoán, nhà mạnh thường quân được giảm thuế về việc từ thiện căn cứ trên trị giá thực của chứng khoán. Trị giá và giá căn bản là hai điều hoàn toàn khác nhau, có nghĩa là hưởng lợi về thuế rất lớn”.

Common Dreams nói thẳng rằng đây là một kế hoạch âm mưu trốn thuế. Bằng cơ cấu này Zuckerberg và Chan có khả năng chuyển quyền sở hữu của số chứng khoán khổng lồ Facebook mà không phải trả một xu tiền thuế lợi tức đầu tư (capital gain taxes) nào.

Các tỷ phú, từ Bill Gates đến Warren Buffett đều đặt tài sản khổng lồ của họ vào những tổ chức tư nhân và ngoài tầm can dự của công chúng. Zurkerberg cũng không đi khác con đường ấy. Chuck Collins thuộc Institue for Policy Studies nói rằng các người này bằng nhiều phương cách trốn tránh thuế mà không ai có thể kiểm soát được. Theo ông “Tài sản của Zurkerberg xây dựng trên đầu tư của công chúng trong ngành Internet, cơ sở hạ tầng, hệ thống giáo dục, hầu như tất cả đều bằng tiền của dân đóng thuế”.

Một báo cáo mới đây của Institue for Policy Studies cho biết toàn thể tài sản của 20 người giầu nhất nước Mỹ – trong đó có Zurkerberg – bằng phân nửa tổng số của phân nửa dân Mỹ nghèo. Không cấn nói, ai cũng hiểu điều ấy giúp họ có ảnh hưởng xã hội và chính trị rất quan trọng. David Maloney của tờ Guardian cho rằng chủ trương từ thiện và xóa nghèo đói của họ thật ra không thể dứt họ ra khỏi gốc rễ tư bản đế quốc, và những ảnh hưởng xâm nhập vào văn hóa thế giới đang mạnh hơn bao giờ hết. Theo Maloney: “Người giầu hãy còn rất có hiệu quả trong sự tạo lập tương lai mà họ muốn thấy”.

David Lee, bình luận viên BBC ở Silicon Valley, nhận định rằng, hành động của Zurkerberg/Chan chứng tỏ tham vọng nổi lên thành những nhân vật lớn trên chính trường toàn cầu. Những đóng góp lớn cho công tác từ thiện có thể giúp họ rất nhiều đối với cử tri, nhưng đồng thời không thể tránh khỏi thu hút nhiều chỉ trích phê phán.

 

 

Người Trung Quốc đã “mua” được 137 lô đất ven biển Đà Nẵng

Nhiều lô đất ven biển gần sân bay quân sự Nước Mặn (quận Ngũ Hành Sơn, TP Đà Nẵng) đã được người Trung Quốc đứng sau mua và xây dựng. (Ảnh: nld.com.vn)

Nhiều lô đất ven biển gần sân bay quân sự Nước Mặn (quận Ngũ Hành Sơn, TP Đà Nẵng) đã được người Trung Quốc đứng sau mua và xây dựng. (Ảnh: nld.com.vn)

Các lô đất này tập trung ở vùng ven biển, trên đường Võ Nguyên Giáp. Đây được cho là khu vực rất nhạy cảm với vị trí nằm sát sân bay Nước Mặn (một căn cứ quân sự của QK5).

Trước đó vào cuối tháng 9, tại Hội nghị thành ủy Đà Nẵng lần thứ 24, ông Nguyễn Điểu – Giám đốc Sở TN&MT TP Đà Nẵng đã cảnh báo các quận ven biển như Sơn Trà, Ngũ Hành Sơn đang có sự chuyển dịch, mua bán đất đai rất lớn có yếu tố người nước ngoài, mà ở đây là người Trung Quốc.

“Việc người nước ngoài giấu mặt mua đất tôi nêu ra để cảnh báo, các lực lượng khác như an ninh có thể vào cuộc kiểm tra. Họ mua đất đúng thủ tục nên mình chưa thể ngăn chặn. Đây là việc hết sức nhạy cảm, nếu công khai sẽ gây ảnh hưởng đến môi trường đầu tư của TP nên tôi không thể phát ngôn gì thêm”, ông Điểu trả lời PV báo Người Lao Động.

Người Trung Quốc chủ yếu mua các lô đất khoảng 100-200 m2 để làm nhà ở kết hợp kinh doanh”, ông Điểu cho biết thêm hôm 4/12 vừa qua.

Theo cơ quan chức năng, những người Việt đứng tên mua đất cho người Trung Quốc đều là người quen hoặc có mối quan hệ vợ chồng với người Trung Quốc.

Ngoài việc mua đất, tại địa bàn P.Khuê Mỹ, Q.Ngũ Hành Sơn có gần 20 căn nhà, khách sạn loại 1-2 sao, một số người Trung Quốc thuê trọn căn nhà để cho công nhân, kỹ sư ở, làm việc, theo thông tin từ báo Tuổi Trẻ.

Điều này cho thấy vấn đề quản lý cư trú đối với người lao động nước ngoài, đặc biệt là lao động người Trung Quốc đang ngày càng trở nên phức tạp hơn.

Riêng trên địa bàn quận Ngũ Hành Sơn, trong năm nay đã có 109.879 lượt người nước ngoài, trong đó có tới 59.175 người Trung Quốc đến lưu trú, tạm trú, báo Pháp Luật TP.HCM cho hay.

Trong tổng số 23 dự án ven biển tại quận Ngũ Hành Sơn, có 10 dự án đang hoạt động với cơ cấu người lao động gồm 350 lao động Trung Quốc và 100 người ở các nước khác.

Vừa qua, tại thành phố Đà Nẵng đã xảy ra vụ việc ông Li Mu Zi (31 tuổi, quốc tịch Trung Quốc) bị một người lạ mặt bắn tử vong vào sáng 26/11 ở quận Sơn Trà.

Ông Đào Tấn Bằng, bí thư Quận ủy Ngũ Hành Sơn (TP Đà Nẵng) cho hay, từ đầu năm tới nay, quận Ngũ Hành Sơn đã xử lý 11 vụ việc liên quan tới người nước ngoài vi phạm an ninh trật tự, trong đó có một số vụ liên quan đến tai nạn, lừa đảo. Trong vụ lừa đảo có số tiền lên đến 20.000 USD, người lừa đảo đã trốn về Trung Quốc.

Luật Đất đai 2013 (có hiệu lực từ ngày 1/7/2014) quy định người nước ngoài không được phép nhận quyền sử dụng đất tại Việt Nam (Điều 186).

Luật Nhà ở năm 2014 (có hiệu lực từ ngày 1/7/2015), chỉ cho phép người nước ngoài được mua nhà tại Việt Nam với thời hạn sở hữu tối đa là 50 năm (Điều 161, Khoản 2, mục c).

Bán đất cho người Việt Nam nhưng đứng sau cuộc mua bán lại là người nước ngoài là việc rất nguy hiểm, phải lưu ý vấn đề này”, ông Trần Thọ – bí thư Thành ủy Đà Nẵng cho hay hôm 24/9, theo báo Pháp Luật TP.HCM.

Phan A tổng hợp