Lượm lặt tin 29-7-15

‘Đã quyết dàn ủy viên trung ương ̣Đảng’

Trưởng ban Tổ chức Trung ương Tô Huy Rứa cho hay Bộ Chính trị Đảng CSVN đã quyết định danh sách 290 trung ương ủy viên cho các khóa tới.

Bên cạnh đó, danh sách nhân sự 22 người quy hoạch cho Bộ Chính trị và Ban Bí thư cũng đã được chốt lại.

Như vậy, công tác chuẩn bị nhân sự cho Đại hội Đảng XII đã vào giai đoạn chót.

Đại hội XII sẽ diễn ra vào đầu năm 2016.

Ông Rứa được báo Tuổi Trẻ dẫn lời nói tới đây “sẽ tiếp tục giới thiệu, bổ sung theo đúng quy định, quy trình”.

Ông cũng khẳng định quá trình chọn nhân sự “rất chặt chẽ, lựa chọn chính xác, qua nhiều bộ lọc, đặc biệt là chống tiêu cực”.

“Mặc dù có đồn thổi nhưng chắc chắn là không có ‘chạy'”.

Ông Tô Huy Rứa nhấn mạnh “không có tiếp xúc trực tiếp, không gặp riêng” đối với các nhân sự dự kiến và cán bộ của Ban Tổ chức Trung ương.

” Nếu anh tiếp xúc ở cơ quan, ở nhà hay quán xá là anh vi phạm.”

Tổ chức cán bộ

Lãnh đạo Ban Tổ chức Trung ương cũng được khuyến cáo nếu gặp các nhân sự “cũng phải qua đăng ký trước, không gặp riêng mà gặp nhiều người và được công bố công khai”.

Theo Ban Tổ chức Trung ương, trong năm 2014, ban này đã tham mưu cho Bộ Chính trị Đảng CSVN về công tác nhân sự đối với 12 ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng; sáu bí thư tỉnh ủy, thành ủy; 21 thứ trưởng và tương đương.

Bên cạnh đó, Ban Tổ chức Trung ương cũng cố vấn về phong, thăng quân hàm cấp tướng đối với 146 sỹ quan quân đội và công an.

Thời gian từ tháng 12 năm 2014 đến Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam vào năm 2016 cũng là lúc có nhiều bình luận về bố trí nhân sự của tổ chức này.

Bình luận về sự kiện này, nhà báo Huy Đức từ Tp HCM viết trên facebook cá nhân:

“Những người “được quy hoạch” là “đồng chí” chứ có phải “thế lực thù địch” của Đảng đâu mà “cấm tiếp xúc” với Ban Tổ chức.

“Con người chứ đâu có phải kiến mà hy vọng có thể ngăn chặn bằng cách lấy phấn vẽ vòng. Chỉ khi áp dụng cơ chế “tranh cử trong Đảng” (tôi đang nói đến công tác nhân sự nội bộ của Đảng) thay cho cơ chế “quy hoạch cán bộ” thì mới tránh được nạn “mua quan, bán chức”; mới tránh được bệnh “thoái hóa do sinh sản cận huyết” (cha, chú chọn con, cháu, hoặc những kẻ kém hơn mình và chỉ biết ngoan ngoãn vâng lời) mà chúng ta đang chứng kiến.”

Từ bên ngoài, Giáo sư Carl Thayer, nhà quan sát hàng đầu tại Úc nói với BBC rằng tin rằng dù đương kim Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ở vị trí mạnh, việc quyết định ai là thủ tướng nhiệm kỳ tới sẽ vẫn phải đợi tới Đại hội 12 năm 2016.

“Tôi nghĩ rằng điều gì xảy ra tại chính hội trường Đại hội (floor of the Congress) tới sẽ mang tính quyết định về chuyện ai là thủ tướng mới,” ông nói với BBC Tiếng Việt hôm 14/1/2015.

GS Thayer cũng tin rằng cả vị trí thủ tướng, bộ máy điều hành đã trở nên rất mạnh thời gian qua, mạnh hơn bộ máy Đảng hiện nay.

Điều này hiện đã và đang có tác động đến chuyển biến nhân sự của bộ máy cầm quyền tại Việt Nam, theo nhà quan sát từ Úc. @bbc

——————————————

Nguyên Tổng Giám đốc OceanBank bị bắt

Thông báo bắt giữ bà Nguyễn Minh Thu của Bộ Công an đăng hôm 28/01

Bà Nguyễn Minh Thu, nguyên Tổng giám đốc và Chủ tịch Hội đồng quản trị Ngân hàng Đại Dương đã bị khởi tố tạm giam bốn tháng, trong quá trình điều tra vụ án Hà Văn Thắm, theo trang mạng của Bộ Công an đưa tin hôm 28/01.

Bà Thu bị khởi tố theo điều 165 của Bộ luật hình sự về tội Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng.

Hồi tháng 10, ông Hà Văn Thắm, nguyên Chủ tịch Hội đồng quản trị Ngân hàng Đại dương, đã bị khởi tố và bắt tạm giam bốn tháng vì tội “Vi phạm quy định về cho vay trong hoạt động của các tổ chức tín dụng”, Điều 179 Bộ Luật Hình sự.

Thông cáo ngày 24/10được đăng tải trên trang web của Bộ Công an Việt Nam nói quyết định trên được đưa ra “căn cứ vào kết quả điều tra của Cơ quan cảnh sát điều tra – Bộ Công an và tài liệu thanh tra của Ngân hàng Nhà nước”.

Bà Thu lên thay vị trí của ông Thắm sau khi ông này bị tạm giam khởi tố điều tra hồi tháng 10/2014

“Ngày 21/10/2014, Cơ quan cảnh sát điều tra – Bộ Công an đã ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can, lệnh bắt bị can để tạm giam 4 tháng và lệnh khám xét đối với Hà Văn Thắm về tội danh trên”, thông cáo cho biết.

Thông cáo của bộ Công an hôm 28/01 viết, bà Thu bị khám xét khẩn cấp và bị bắt giữ trong cùng ngày phê chuẩn quyết định khởi tố: “Viện Kiểm sát nhân dân Tối cao đã phê chuẩn, cùng ngày Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an đã thi hành lệnh bắt, khám xét đối với: Nguyễn Minh Thu (nữ), sinh ngày 04/10/1973…”

“Quá trình thi hành lệnh bắt, khám xét đối với Nguyễn Minh Thu đã được thực hiện đúng quy định tại Điều 80 và Điều 143 Bộ luật Tố tụng hình sự; bị can đã được dẫn giải về Trại tạm giam Bộ Công an để điều tra, làm rõ, xử lý theo quy định của pháp luật.”

Bà Nguyễn Minh Thu được bầu vào thay vị trí của ông Hà Văn Thắm cũng từ tháng 10, sau khi ông này bị bắt giữ, Tuổi Trẻ đưa tin hôm 28/01.

Bà Nguyễn Minh Thu trước đó giữ chức Tổng giám đốc kiêm Ủy viên Hội đồng Quản trị tại Ocean Bank từ năm 2011.

Trang VNEconomy dẫn phát biểu của bà Thu lúc mới nhận vị trí thay ông Thắm nói: “Những vi phạm của cá nhân được Ngân hàng Nhà nước phát hiện qua thanh tra sẽ được các cơ quan pháp luật xem xét xử lý theo quy định hiện hành.

“Về phía Ocean Bank, chúng tôi kiên định thực hiện các mục tiêu hoạt động ổn định, bền vững, an toàn, tập trung xử lý nợ xấu và đảm bảo tăng trưởng ổn định theo đúng chủ trương của Ngân hàng Nhà nước.

Đồng thời, Ocean Bank tiếp tục nâng cao hơn nữa giá trị và tài sản của cổ đông, đảm bảo mọi lợi ích cho khách hàng, đối tác cũng như cán bộ nhân viên Ngân hàng”, bà Thu được dẫn lời nói hôm 25/10/2014.

Băng ghi âm giọng được cho là của ông Thắm được đưa lên mạng cho thấy bàn về mối quan hệ của ông với các nhà lãnh đạo cao nhất của Việt Nam.

Đầu tháng Một năm nay, Bộ Công an Việt Nam yêu cầu Ocean Bank phong tỏa tài khoản của Ocean Group sau khi người sáng lập Hà Văn Thắm bị bắt giữ.

Ngân hàng TMCP Đại Dương (Ocean Bank) cho biết họ nhận được công văn của công an ngày 31/12/2014 về việc phong tỏa tài khoản CTCP Tập đoàn Đại Dương (Ocean Group).

Hôm 7/1, Ocean Group công bố tài khoản của họ tại Ocean Bank bị phong tỏa từ ngày 6/1.

Truyền thông trong nước nói khoản đầu tư của Ocean Group tại Ocean Bank là 986,5 tỷ đồng.

Cuối tháng 12 năm ngoái, nguyên Phó Tổng Giám đốc ngân hàng TMCP Đại Dương (OceanBank) Nguyễn Văn Hoàn bị khởi tố và bắt giam để điều tra về hành vi “Vi phạm quy định về cho vay trong hoạt động của các tổ chức tín dụng”, theo Điều 179 Bộ luật Hình sự.

Các báo trong nước mô tả điều họ gọi là “bước đầu xác định ông Hà Văn Thắm đã ký cho Cty TNHH TMDV Trung Dung vay khoảng 500 tỷ đồng không đúng quy định”.

“Còn ông Nguyễn Văn Hoàn đóng vai trò đồng phạm với ông Thắm để ra các quyết định cho Cty Trung Dung vay số tiền lớn mặc dù biết hồ sơ vay vốn không đủ điều kiện.”

Cuối tháng 10/2014, Nguyên Chủ tịch Hội đồng quản trị Ngân hàng Đại dương, ông Hà Văn Thắm, bị khởi tố và bắt tạm giam cũng theo điều 179 Bộ Luật Hình sự.

Ông Hà Văn Thắm, nguyên Chủ tịch Hội đồng quản trị Ocean Bank và Ocean Group, bị bắt tháng 10 năm ngoái và đang bị tạm giam.

Ông bị điều tra về hành vi “vi phạm quy định về cho vay trong hoạt động của các tổ chức tín dụng”.

Sau khi ông Thắm bị bắt, trên mạng internet xuất hiện một số đoạn băng ghi âm. Những người tung lên mạng đã mô tả đây là những cuộc hội thoại của ông Thắm khi ông trao đổi việc làm ăn với các “nhóm lợi ích”.

Người bị ghi âm, trong các đoạn băng, đã đề cập tới tên của một số vị lãnh đạo cao nhất tại Việt Nam.

—————————————-

‘Tủ rượu’ quan trọng hơn ‘tủ sách’: Người Việt không thể khá nối?

Trong nhiều ngôi nhà ở Việt Nam, tủ rượu thường xuất hiện “bề thế” ở những nơi dễ nhìn thấy; trong khi tủ sách có thể không được dành cho một vị trí nào, dù là khiêm tốn.

Năm 2012, trong một chuyến đi thực tế, một anh phóng viên hỏi một ông nguyên tổng biên tập người Đan Mạch về việc làm sao để Việt Nam phát triển như các nước Bắc Âu? Ngay lập tức, ông thì thào trả lời “đọc sách” với rất nhiều hàm ý.

Châu Âu có cuộc dịch thuật vĩ đại vào thế kỷ 11 – 12, làm nền tảng phát triển khoa học, văn hóa và phổ cập tri thức cho mọi tầng lớp xã hội. Trong ngôi nhà của họ, qua nhiều thế hệ, không thể thiếu một tủ sách. Dễ dàng nhận ra sách cũng là món hàng thiết yếu đối với họ. Các dịch vụ vận chuyển phân phát sách của Amazon vẫn tấp nập như việc giao sữa, phát báo mỗi sáng. Mỗi cuốn sách được coi như một sản phẩm chắt lọc mà mỗi người có thể nhận được những giá trị riêng tùy thuộc vào nhận thức của bản thân. Nói như nhà văn nổi tiếng người Mỹ Edmund Wilson, “không có chuyện hai người cùng đọc một cuốn sách giống nhau”. Theo nghiên cứu của Eurostat năm 2011, người Bắc Âu như Phần Lan, Thụy Điển đọc khoảng 12 cuốn sách mỗi năm.

Theo thống kê của Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch năm 2013, người Việt Nam trung bình không đọc được một cuốn sách mỗi năm. Tôi nói tới đây chắc sẽ có nhiều người đổ lỗi cho các phương tiện nghe nhìn lấn át. Không ai phủ nhận Internet như một cái chợ tự do về thông tin, tra cứu kiến thức. Truyền hình bùng nổ các nội dung giải trí đang thống trị thời gian rỗi của con người. Trong “ngôi làng toàn cầu”, nhiều người tìm đến sách điện tử bởi sự tiện lợi, tuy nhiên nhìn xung quanh chúng ta, bao nhiêu người Việt Nam dùng điện thoại smartphone, Ipad để đọc sách. Người dùng đang dần trở thành nô lệ của công nghệ thay vì trở thành người tạo ra công nghệ, nếu không có thói quen tiếp nhận tri thức của nhân loại thông qua sách vở. Tại một buổi hội thảo, một CEO phương Tây nói rằng anh ta không ngại sử dụng chiếc điện thoại Nokia rẻ tiền với chức năng nghe gọi cơ bản, nhưng sợ không đọc những cuốn sách hay và tự loại bỏ mình khỏi những cuộc đàm luận thú vị với bạn bè, đồng nghiệp.

Sách nói ở đây không chỉ những tiểu thuyết giải trí, mà cả những tác phẩm cung cấp tri thức và các loại sách chuyên khảo. Tôi nhiều lần nhận được bài tập của sinh viên mà trong danh sách tham khảo không quá nổi ba cuốn chuyên khảo, và chỉ lật vài trang tôi biết được xào từ Internet. Nói rộng hơn, nhiều trí thức còn lười đọc sách thì đông đảo người dân xa lạ với sách là điều dễ hiểu.

Chúng ta biết rằng 40% chủ nhân các giải Nobel chính là người Do Thái, và bí quyết của họ là tạo thói quen đọc sách cho trẻ em từ nhỏ. Họ thậm chí còn ướp nước hoa lên sách để hấp dẫn trẻ em. Bàn về văn hóa đọc của người Việt Nam, nhiều người thường ví “tủ rượu” của người Việt và “tủ sách” của người Do Thái. Trong nhiều ngôi nhà ở Việt Nam, tủ rượu thường xuất hiện “bề thế” ở những nơi dễ nhìn thấy; trong khi tủ sách có thể không được dành cho một vị trí nào, dù là khiêm tốn.

Cuộc dịch thuật vĩ đại văn hóa và tri thức của phương Tây có thể được ví như mang lửa văn minh về khai sáng, khiến văn hóa đọc của họ bùng nổ, để có sự phát triển khiến thế giới nể trọng ngày nay. Nói như nhiều học giả, sách là nền tảng để chấn hưng đất nước. Nhà thơ, nhà văn Mỹ gốc Nga cho rằng: “Có những tội nặng hơn chuyện đốt sách. Một trong những tội đó là không đọc sách!”.

PHẠM HẢI CHUNG (VNEXPRESS)

Một số hình ảnh để thấy cuộc sống của bà con Quảng Ngãi dưới sự chăn dắt quan tham – Bí thư Tỉnh ủy Nguyễn Hòa Bình:

Hàng trăm héc ta đất của người dân đã bị cha con ông Bí thư Tỉnh ủy Nguyễn Hòa Bình cướp trắng
Lớp lớp dân oan Quảng Ngãi đã nhiều năm đi khiếu kiện vì mất đất, mất nhà bởi các dự án của cha con ông Bí thư Nguyễn Hòa Bình
Một góc mặt tiền căn biệt thự BL09-02 của ông Nguyễn Hòa Bình tại Vinhomes Riversides, Hà Nội
Gia đình anh Đỗ Văn Quý, Hội Đức, Sơn Tịnh, Quảng Ngãi phải cố gắng làm thuê lắm mới dựng được một căn nhà vách đất để che nắng che mưa
Các cháu nội tên Phúc, Đức của ông Viện trưởng Nguyễn Hòa Bình chơi đùa với iPhone, iPad trong chăn ấm nệm êm
Cháu Đỗ Xuân Mến, con trai anh Đỗ Văn Quý, đang tuổi cần được đầy đủ, vậy mà bữa ăn của cháu cũng chưa được như cơm thừa canh cặn của cháu Viện trưởng VKSND Tối cao Nguyễn Hòa Bình
Thường xuyên những buổi tiệc tại nhà hàng sang trọng của ông Nguyễn Hòa Bình và cô con dâu Hoàng Minh Thủy
Một ngày của chị Chị Phan Thị Sơn, Bình Sơn, Quảng Ngãi bắt đầu từ lúc trời còn chưa sáng và chỉ về nhà nghỉ ngơi khi đã bẩy giờ tối…
Căn biệt thự AD01-58 của Nguyễn Việt Anh, cậu quý tử sinh năm 1990 của Viện trưởng VKSND Tối cao Nguyễn Hòa Bình
Căn nhà của bà Châu Thị Bưởi, Hương Nhượng Bắc, Quảng Ngãi dột nát, vách đất cũng xiêu vẹo và sạt lở
Con dâu ông Viện trưởng Nguyễn Hòa Bình thường xuyên tháp tùng bố chồng trong những chuyến xuất ngoại
Bà Nguyễn Thị Lan, huyện Bình Sơn, Quảng Ngãi còn phải vất vả kiếm ăn từng bữa với việc làm thuê, làm mướn
Nguyễn Tuấn Anh, con cả ông Viện trưởng Nguyễn Hòa Bình ăn chơi phè phỡn cùng nhân tình Nguyễn Ngọc Diệp
Bà Phạm Thị Liền, Đông Yên 3, Bình Sơn, Quảng Ngãi tuổi đã xế chiều vẫn còn phải vất vả bữa đói bữa no
Phu nhân Viện trưởng Nguyễn Hòa Bình nâng ly chúc tụng thành quả
Bà Châu Thị Bưởi vất vả lên rừng kiếm từng miếng cơm
Hai cháu nội Phúc và Đức của ông Bí thư Tỉnh ủy Nguyễn Hòa Bình được hưởng nền giáo dục Quốc tế
Các em nhỏ miền núi Tây Trà, Quảng Ngãi không đủ cơm ăn áo mặc
Bà Phùng Nhật Hà, vợ ông Viện trưởng Nguyễn Hòa Bình bận rộn với những buổi tiệc thâu đêm
Gia đình anh Đỗ Văn Quý cơ cực với những bữa ăn thường xuyên thế này

Giấc mơ Đảng trường tồn cùng dân tộc của ông Tổng Bí thư

  • Kami

    Sắp tới kỷ niệm lần thứ 85 ngày thành lập Đảng CSVN (03.2.1930-03.2.2015), tuy vậy những năm gần đây sự kiện này cũng không còn cuốn hút sự chú ý của công luận như thời gian trước. Cũng có lẽ vì kỷ niệm ngày thành lập của Đảng thường trúng vào dịp Tết Nguyên đán nên người dân không mấy ai quan tâm đến việc này. Dẫu rằng, Đảng CSVN luôn tự cho mình là chính đảng duy nhất đảm nhận vai trò lãnh đạo nhà nước và xã hội.

    Chính vì thế, ít người để ý việc nhân dịp kỷ niệm 85 năm ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam và đón Xuân Ất Mùi 2015, ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã trả lời phỏng vấn của TTXVN trong bài viết với tựa đề “Để Đảng ta mãi mãi trường tồn cùng dân tộc “. Nếu so với thời Đảng CSVN còn thịnh, nghĩa là cách đây chừng 30 chục năm, thì những bài viết trong dịp kỷ niệm thành lập Đảng thường là văn kiện quan trọng bậc nhất trong bối cảnh sự kiện quan trọng hàng đầu. Bây giờ thì khác hẳn, thời Đảng suy thì một bài viết của người đứng đầu Đảng và Nhà nước được đánh giá là quan trọng nhưng chẳng có mấy người quan tâm.

    Nếu chỉ đọc qua cái tựa đề của bài viết, thì có lẽ nhiều người thấy mong muốn của ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng quả là điều quá tham lam. Bởi Đảng CSVN vốn đã tự cho mình quyền lãnh đạo nhà nước và xã hội theo như Điều 4 của Hiến pháp, thì nay lại còn mong mỏi được trường tồn lâu dài cùng dân tộc. Ở đây chưa nói đến mong ước của ông Tổng Bí thư không chỉ trái với phép duy vật biện chứng, mà theo đó vạn vật đều vận động và phát triển không ngừng theo quy luật của tự nhiên, đó là có sinh ra thì cũng sẽ mất đi, không có gì là trường tồn, là vĩnh cửu hay muôn năm cả. Song ở đây, khi bàn tới vấn đề liệu Đảng CSVN sẽ mãi trường tồn cùng dân tộc được hay không, thì sẽ thấy bên trong cái mong muốn đó là một mối lo lớn của ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. Đó là ông Nguyễn Phú Trọng lo Đảng của ông sẽ sụp đổ.

    Ông Tổng Bí thư không lo sao được khi trong lúc này mà người ta ví là thời suy của Đảng, đó là khi uy tín của Đảng đã cạn kiệt và hầu như không còn ý nghĩa gì đối với dân chúng, cũng là lúc Đảng nói dân không còn tin Đảng như trước kia và ngược lại. Nói về những khuyết điểm của Đảng CSVN và nó cũng là nguyên nhân khiến cho họ sẽ bị mất quyền lãnh đạo trong tương lai thì khó có thể nói hết trong một bài viết ngắn. Nhưng việc Đảng xa dân, dân xa Đảng thậm chí là quyền lợi của Đảng đi ngược với lợi ích của người dân, thậm chí cả lợi ích của dân tộc là sự thật không ai có thể chối cãi. Đây sẽ là nguyên nhân sẽ khiến cho Đảng CSVN sẽ sụp đổ. Bằng chứng mới nhất, là câu chuyện trên báo chí của Đảng trong mấy ngày gần đây, đó là ông Nguyễn Xuân Anh – Phó Bí thư TP. Đà nẵng kể lại rằng, có một bà mẹ Việt nam Anh hùng gần đây có nói với ông một câu chua chát rằng “Bây giờ má chỉ mong cho Mỹ quay lại, để các con lại về ở gần với má như ngày xưa”. Một bà mẹ Việt nam Anh hùng được Đảng và nhà nước quan tâm dù rất nhiều, song cũng phải thốt lên như vậy, lý do cũng vì Đảng bây giờ đã quá xa dân. Đây là điều hết sức đáng báo động.

    Trong bài trả lời phỏng vấn nói trên, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã dành một phần lớn bài phỏng vấn để nói về Nghị quyết Trung ương 4 khoá XI về xây dựng Đảng và vấn đề lấy phiếu tín nhiệm, trong đó có đoạn: “… phải tăng cường biện pháp tuyên truyền giáo dục để nâng cao đạo đức, xây dựng liêm chính, giáo dục tinh thần biết trọng liêm sỉ, danh dự; mở rộng phạm vi tham gia của công chúng và phát huy vai trò của báo chí, công luận trong công tác phòng, chống tham nhũng, lãng phí. Khi đã xảy ra tham nhũng thì phải xử lý kiên quyết, xử lý thật nghiêm, đúng quy định của luật pháp, không có vùng cấm, không có ngoại lệ…”. Điều đó cho thấy ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng hiểu rằng tác nhân chính khiến Đảng CSVN sụp đổ chính là vấn nạn tham nhũng. Do vậy muốn làm bất cứ điều gì thì Đảng cũng phải biết dựa vào nhân dân, đồng thời cũng cần phải phát huy vai trò của báo chí cũng như công luận để làm cho dân chúng tin và ủng hộ Đảng.

    Tuy vậy, phát biểu đó của ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng chứng tỏ rằng bản thân ông và Đảng CSVN đến lúc này vẫn không bỏ được thói chuyên nói một đằng và làm một nẻo, điều từ lâu nay là nguyên nhân khiến cho Đảng CSVN đã đánh mất lòng tin đối với dân chúng. Nghĩa là, trong khi ông Tổng Bí thư thì nói như thế, nhưng thì mặt khác trên thực tế, ông Tổng Bí thư và Đảng CSVN đã hoàn toàn không muốn cho công chúng biết, thậm chí là họ muốn dấu nhẹm các thông tin mà dân chúng hết sức quan tâm. Ví dụ như chuyện về Kết quả lấy phiếu tín nhiệm 20 cán bộ cao cấp của Đảng, đến lúc này vẫn là một thông tin tuyệt mật của Đảng không cho phép phổ biến.

    Như chúng ta đã biết, một trong những nội dung quan trọng nhất của Hội nghị Trung ương 10 – Khóa XI là tiến hành việc lấy phiếu tín nhiệm các cán bộ lãnh đạo cao cấp của Đảng CSVN để làm cơ sở cho việc lựa chọn nhân sự cấp cao cho Đại hội Đảng CSVN lần thứ XII. Đây là vấn đề được dư luận xã hội và người dân hết sức quan tâm, vì điều đó không chỉ liên quan đến tương lại và vận mệnh của đất nước, mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống của mỗi cá nhân. Vậy mà cho tới hôm nay, mặc dù Hội nghị TW10 đã kết thúc được hơn nửa tháng, nhưng theo blog Cầu Nhật tân cho biết thông tin này được coi là thông tin nội bộ của Đảng và chỉ giới hạn trong diện cán bộ, đảng viên là lãnh đạo chủ chốt. Và trên thực tế cho đến nay, kể từ khi bế mạc Hội nghị TƯ 10, thì nhiều cán bộ thuộc diện Trung ương quản lý vẫn chưa hề có thông tin chính thức về kết quả lấy phiếu tín nhiệm. Đáng chú ý, điều mà những đối tượng diện “hẹp” này nóng lòng muốn nghe nhất là kết quả chính thức Trung ương bỏ phiếu tín nhiệm Bộ Chính trị, Ban Bí thư thì lại không có trong nội dung được phổ biến. Dư luận cho rằng, cán bộ lãnh đạo thuộc diện chủ chốt của Đảng thuộc diện Trung ương quản lý mà còn bị Đảng đối xử như thế trong việc tiếp nhận thông tin quan trọng, thì việc các cấp ủy đảng, đảng viên cơ sở và toàn thể quần chúng thì đương nhiên là sẽ cũng mù tịt về vấn đề này. Điều đó cho thấy, Đảng CSVN hôm nay không chỉ xa mà còn hết sức coi thường nhân dân.

    Có ý kiến cho rằng các nội dung của các Hội nghị Ban Chấp hành TW Đảng là vấn đề nội bộ của Đảng CSVN, Đảng không có nghĩa vụ cung cấp các thông tin cũng như các kết quả trong hoạt động của họ. Đây là một sự biện hộ hoàn toàn sai trái. Bởi vì, Hiến pháp năm 2013 đã bổ sung vào Điều 4 quy định về trách nhiệm của Đảng, đó là “Đảng Cộng sản Việt Nam gắn bó mật thiết với Nhân dân, phục vụ Nhân dân, chịu sự giám sát của Nhân dân, chịu trách nhiệm trước Nhân dân về những quyết định của mình”. Và ngay cả Tạp chí Cộng sản cũng đã từng giải thích và khẳng định ý nghĩa của điều đó là: “Sự bổ sung này quy định bản chất tiên phong, cách mạng, quy định rõ trách nhiệm chính trị- pháp lý của Đảng đối với nhân dân và có như vậy, Nhân dân mới giao trọng trách cho Đảng và cũng chỉ có như vậy Đảng mới lãnh đạo được Nhà nước và xã hội. Một Đảng mà không gắn bó mật thiết với nhân dân, không chịu sự giám sát của nhân dân, không chịu trách nhiệm trước nhân dân về những quyết định của mình thì không phải là một Đảng cách mạng chân chính, không thể lãnh đạo được nhân dân.”. Điều đó có nghĩa là, mọi hoạt động của Đảng cần phải được công khai cho người dân biết để tiến hành giám sát các hoạt động của đảng. Có thể coi lúc này nhân dân đang làm vai trò của mình trong việc giám sát và điều chỉnh quyền lực của nhà nước.

    Điều đó càng cho thấy, cho đến hôm nay, Đảng CSVN đã hoàn toàn quên mất trách nhiệm và nghĩa vụ của mình trước nhân dân, điều đã được hiến định cụ thể và rõ ràng. Vậy mà ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng vẫn ước muốn để Đảng CSVN của họ mãi mãi trường tồn cùng dân tộc thì là một điều quá hài hước, điều mà người ta gọi là giấc mơ giữa ban ngày của kẻ ngủ mê.

    Nên nhớ “Lật thuyền là dân và nâng thuyền cũng là dân”, lòng tin của người dân là yếu tố quan trọng nhất trong việc giữ gìn ổn định chế độ chính trị, dù ở bất kể chính thể nào cũng vậy. Đảng CSVN muốn đồng hành cùng dân tộc như nguyện vọng của ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, thì trước hết Đảng CSVN phải gần dân và tôn trọng dân chúng hơn, phải coi họ là chủ nhân thực sự của đất nước. Không những thế mọi quyền lợi của Đảng phải song hành với quyền lợi của nhân dân, đồng thời Đảng cũng phải minh bạch mọi hoạt động của mình cho người dân biết. Việc đưa các thông tin chính xác, đầy đủ và kịp thời đến cho dân chúng không chỉ là trách nhiệm, mà còn là nghĩa vụ của mọi nhà nước. Đấy chính là giải pháp tốt nhất để tạo điều kiện cho Đảng CSVN gần gũi dân chúng hơn và cũng là điều kiện để cho dân chúng tin yêu Đảng hơn.

    Đảng CSVN còn xa dân, coi thường nhân dân như hiện nay thì Đảng sẽ không bao giờ có cơ hội để tồn tại chứ đừng nói đến việc họ sẽ trường tồn cùng Dân tộc.

    Ngày 28 tháng 01 năm 2015

    © Kami

Mũi thuyền xé sóng – Mũi Cà Mau

TT Nguyễn Tấn Dũng
Để tiện theo dõi câu chuyện, tôi có đôi dòng về cấu trúc thượng tầng quyền lực của Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN).
Năm năm Đại hội đại biểu một lần, bầu ra Ban Chấp hành Trung ương (BCH –TU). Từ đó, BCH –TU bầu Tổng Bí thư, và các Ủy viên Bộ Chính trị (BCT). Nói một cách lý thuyết thì BCH –TU là cơ quan quyền lực cao nhất của Đảng. Điều 36 mục 3, Điều lệ Đảng viết: “Ban Chấp hành Trung ương quyết định các hình thức kỷ luật đảng viên, kể cả Uỷ viên Ban Chấp hành Trung ương, Uỷ viên Ban Bí thư, Uỷ viên Bộ Chính trị.” 
Bài học Trần Xuân Bách
Tháng Ba năm 1990, Nguyễn Văn Linh ra tay trừng trị Trần Xuân Bách. Trong BCT lúc đó có đến ba nhân vật cấp tiến: Trần Xuân Bách, Nguyễn Cơ Thạch và Võ Văn Kiệt. Cả hai ông Thạch và Kiệt thúc thủ. Ông Bách đơn thương độc mã, chống đỡ trong vô vọng dưới trận đòn của Nguyễn Văn Linh.
Cuối cùng, ông Bách không những bị đuổi ra khỏi BCT mà còn bị trục xuất ra khỏi BCH –TU. Lần đầu tiên trong lịch sử ĐCSVN có một Ủy viên Bộ Chính trị bị kỷ luật nặng đến như thế.
Cũng trong khoảng thời gian đó, ông Linh còn lạm quyền, vi phạm nguyên tắc, điều lệ đảng, tùy tiện không cho hai Ủy viên Trung ương vào phòng họp. 

Hội nghị Trung ương 6, Khóa XI

Giữa năm 2012, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng định lặp lại thủ đoạn này với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Ông Trọng dùng bài “Phê và tự phê” trong nội bộ BCT. Ông Dũng cùng hàng trợ lý không khoanh tay chịu trận, không để cho Tổng Bí thư lấn sân. BCH – TU là cơ quan quyền lực cao nhất của Đảng mới đủ thẩm quyền quyết định.
Tháng Mười năm 2012, Hội nghị BCH – TU 6 khai mạc. Ông Trọng tuyên bố: “Bộ Chính trị đã thống nhất 100% đề nghị BCH – TU cho được nhận một hình thức kỷ luật và xem xét kỷ luật đối với một đồng chí Ủy viên Bộ Chính trị.”
Cùng lúc, blog Quan Làm Báo ra đời, tung những thông tin cá nhân tấn công Nguyễn Tấn Dũng. Thậm chí, còn tung tin gia đình ông Dũng đã bắt đầu di tản khỏi Việt Nam.
Hội nghị BCH – TU 6 bế mạc. Thế cờ lật ngược. Ông Dũng bình an. Ông Trọng diễn một màn bi hài chưa từng có trong lịch sử: Khóc trên kênh truyền hình quốc gia, xin BCH – TU cho Bộ Chính trị một hình thức kỷ luật nhưng không được.
Từ đó, uy tín cá nhân của ông Trọng lao xuống vực trong khi uy tín của Thủ tướng Dũng bắt đầu có dấu hiệu khôi phục.
Hội nghị Trung ương 7, Khóa XI
Tháng Năm năm 2013, Hội nghị BCH – TU 7 khai mạc. Tổng Bí thư đích thân đứng ra giới thiệu hai đồng chí: Nguyễn Bá Thanh và Vương Đình Huệ vào Bộ Chính trị.
Cuộc bầu bán vô cùng gian nan, kéo dài đến ba giờ sáng vẫn không ngã ngũ. Bầu chính thức, bầu lại, rồi bầu bổ sung. Cả hai ứng cử viên trên vẫn không hội đủ số phiếu quy định, nhưng Nguyễn Thiện Nhân và Nguyễn Kim Ngân đắc cử ngoài dự kiến.
Lại một chuyện chưa từng có trong lịch sử của ĐCSVN đã xảy ra ở Hội nghị này. Ý kiến của Tổng Bí thư Trọng không trọng lượng. Hay nói một cách khác, ông không được các Ủy viên Trung ương tôn trọng.
Những ngày cuối tháng Sáu, 2013, Quốc hội Việt Nam họp lấy phiếu tín nhiệm, ông Dũng chỉ đạt 42.14% phiếu tín nhiệm cao. Cuối tháng 11 năm 2014, Quốc hội lấy phiếu tín nhiệm lần hai: Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, chiếm tỉ lệ 64,39% tín nhiệm cao.
Ông thở phào nhẹ nhõm. Nếu hai năm liền ông đạt tỷ lệ dưới 50%, các đấu thủ sẽ gây sức ép bắt ông phải từ chức. Giờ đây, cơn giông tố đã qua. Ông lấy lại được sự quân bình.
Hội nghị Trung ương 10, Khóa XI
Tháng Giêng 2015, tại Hội nghị 10, Trung ương lấy phiếu tín nhiệm các Ủy viên Bộ Chính trị. Kế quả bị giấu kín, coi đó là bí mật quốc gia. Nhưng có tin đồn: Thủ tướng Dũng đạt số phiếu tín nhiệm cao nhất.
Người ta không phải mất quá nhiều thời gian và công sức để xác minh tính chân thực của thông tin trên. Vài ngày sau blog Chân Dung Quyền Lực công bố kế quả. Lời đồn đoán trên đây là chính xác. Nếu chỉ tính riêng phiếu “tín nhiệm cao” thì ông Dũng đứng đầu. Nếu tính tổng số phiếu “tín nhiệm cao” và “tín nhiệm” thì ông Sang cao hơn, nhưng chỉ hơn đúng một phiếu.
Điều này khẳng định rằng, sự nghiệp chính trị của ông Dũng chưa thể kết thúc ở cuối nhiệm kỳ này. Hoặc ông vẫn giữ chức Thủ tướng, hoặc ông sẽ lên làm Tổng Bí thư khóa XII. Ở lại chức thủ tướng có lẽ không mấy khó khăn, nhưng leo lên tổng bí thư thì vô vàn những gian nan, rủi ro và cạm bẫy đang rình rập ông phía trước.
Bài học Võ Văn Kiệt
Năm 1995, uy tín của ông Kiệt trong đảng và trong dân rất cao. Tổng bí thư Đỗ Mười ở tuổi 80. Ông Kiệt trở thành ứng cử viên cho chức tổng bí thư vào Đại hội VIII. Điều này đã làm cho Trung Quốc và đặc biệt là Nguyễn Văn Linh không loại trừ một thủ đoạn nào để loại ông Kiệt ra khỏi sân chơi.
Bắt đầu bằng việc bôi xấu vợ ông Kiệt, bà Phan Lương Cầm. Hình bà Cầm mang gói quà được truyền tay nhau: “Ông xem, nó chỉ đi để lấy quà”, và lời đồn thổi về chuyên cơ chở bà Cầm mang nhiều hàng hóa. Ông Linh công khai: Bà Cầm tham nhũng.
Ông Kiệt lấy vợ, ông Linh cho là “ẩu”, “không thèm hỏi ai”, “không chấp nhận được”. Ông Kiệt chơi tennis, ông Linh cho là “xa rời lối sống và đạo đức cách mạng”, “tốn kém” và “học đòi”. Ông Kiệt có con ngoài giá thú, ông Linh chỉ mặt từng đứa một. Ông Linh công khai: “Tham nhũng đâu cần chống ở đâu, cứ chống ngay trong nhà Thủ tướng”.
Ông Linh dựng một nhân vật cũng gốc miền Tây, Nam Bộ, Nguyễn Hà Phan vào Bộ Chính trị. Từng là đệ tử ruột, nay Nguyễn Hà Phan trở thành người đối đầu trực tiếp với Võ Văn Kiệt. Tháng 1 năm 1994 tại hội nghị giữa nhiệm kỳ, ông Phan đưa ra một bản thống kê mười sáu điểm chệch hướng của ông Kiệt.
Một vây cánh bền vững gồm: Đỗ Mười, Lê Đức Anh, Đào Duy Tùng, Nguyễn Đức Bình, Nguyễn Hà Phan được dựng lên để cô lập và loại Võ Văn Kiệt ra khỏi sân chơi.
Tất cả những hoạt động trên mới làm giảm uy tín, chứ chưa thể kết liễu sự nghiệp chính trị của ông Kiệt. Cho đến khi ông Kiệt công bố “Thư gởi Bộ Chính Trị”. Lá thư này được cho là do Nguyễn Trung, thư ký của ông, chấp bút.
Đối thủ của ông Kiệt đã không bỏ lỡ cơ hội. “Thư gởi Bộ chính trị” bị hình sự hóa. Ông Lê Hồng Hà bị khám nhà, hưởng hai năm tù giam vì tội tàng trữ lá thư. Tiến sỹ Hà Sỹ Phu hưởng một năm tù giam vì tội chuyên chở lá thư. Nguyễn Kiến Giang 15 tháng tù treo vì tội đọc lá thư.
Người chống đối lá thư này mạnh nhất là Nguyễn Hà Phan. Phan kết tội ông Kiệt là “nối giáo cho giặc”, “không vững vàng”, “chệch hướng 100%”. Lê Khả Phiêu người đập lại lá thư này bằng hàng loạt bài đanh thép trên tờ “Quân đội nhân dân” đã trở thành Tổng Bí thư sau đó.
Người ta phải dàn xếp để Nguyễn Văn Linh không “đao to búa lớn” với ông Kiệt như từng làm với Trần Xuân Bách. Nhưng sự nghiệp chính trị của ông Kiệt coi như đã cáo chung.
Bài học Trường Chinh
Tháng Bảy năm 1986, Lê Duẩn trước khi chết, chỉ định Trường Chinh thay ông làm Tổng Bí thư. Khác với những người đồng chí chỉ đổi mới bằng đầu môi chóp lưỡi, Trường Chinh thay đổi từ trong nhận thức. Ông công khai tuyên bố đoạn tuyệt với “Quan liêu bao cấp”, xóa bỏ lệnh “Ngăn sông cấm chợ”. Ông mời gọi những chuyên gia giỏi, có tấm lòng về giúp việc, viết lại toàn bộ văn kiện Đại hội VI.
Uy tín của ông lên cao, đặc biệt những đảng viên gốc miền Nam, sau cuộc “Hội đàm Đà Lạt”. Ông nắm chắc ghế Tổng Bí thư ở Đại hội VI tháng 12 năm 1986.
Lê Đức Thọ thèm muốn ghế tổng bí thư từ Đại hội III, năm 1960. Đi đến đâu ông cũng bảo lũ đàn em: “Giờ đến lượt tao”. Nhưng bóng của Lê Duẩn quá lớn, ông không thể vượt qua. Giờ đây Lê Duẩn chết, cơ hội để ông thực hiện giấc mơ. Bất hạnh thay, uy tín cá nhân của ông không cao. Hơn nữa, trong hơn một phần tư thế kỷ làm Trưởng Ban Tổ chức Trung ương, vô tình hay cố ý, ông đã sản sinh ra bao kẻ thù chính trị.
Lê Đức Thọ nhìn chiếc ghế tổng bí thư đang từ từ tuột khỏi tầm tay, vô phương cứu vãn. Bất ngờ, hai giờ đêm trước ngày khai mạc Đại hội VI, ông cùng Phạm Văn Đồng đến nhà riêng Trường Chinh và bảo: “Anh mà không rút lui thì Đảng ta tan nát mất”. Trường Chinh lặng lẽ rút lui, rồi qua đời do bị té cầu thang hai năm sau đó.
Những liệt sỹ của Đổi Mới
Từ Đại hội VI đến nay, ĐCSVN đã thay đổi nhiều theo chiều hướng phức tạp. Càng về sau, càng phức tạp, không thể chọn ra được những người tài đức. Nguyễn Văn Linh thủ đoạn và thành kiến. Đỗ Mười bảo thủ và gia trưởng. Lê Khả Phiêu thủ cựu và bè phái. Nông Đức Mạnh non kém toàn diện. Nguyễn Phú Trọng giáo điều và lạc hậu. Ngược lại, những nhân vật có uy tín, có tấm lòng và có tài năng, thường chết ngay ở loạt đạn đầu.
Trường Chinh kiến trúc sư của Đổi Mới chết tươi trong trong tay Lê Đức Thọ và Phạm Văn Đồng. Trần Xuân Bách kêu gọi đổi mới kinh tế phải song song với đổi mới chính trị, chết thê thảm duới tay đao phủ Nguyễn Văn Linh. Võ Văn Kiệt người dấn thân cho Đổi Mới chết dần chết mòn trong bàn tay lông lá của một bầy đoàn bảo thủ giáo điều đứng đầu là Nguyễn Văn Linh.
Nhìn lại ba “liệt sỹ của phong trào Đổi Mới”, người quan sát nhận ra cả ba nạn nhân đều có điểm chung: Ba ông cùng chọn trợ lý là những chuyên gia giỏi chuyên môn, có tâm huyết, nhưng lại vắng bóng những nhà mưu lược.
Nếu Trường Chinh và ban tham mưu đánh giá đúng, và hiểu rõ ý đồ Lê Đức Thọ, hẳn ông không bị động mà chấp nhận rút lui một cách dễ dàng như vậy. Nếu Trường Chinh quyết mang vấn đề ra trước Đại hội, để đại biểu quyết định. Có lẽ sự nghiệp chính trị của ông kết thức ở một ngả khác và ĐCSVN không thể nằm gọn trong tay của nhóm vừa bảo thủ vừa thủ đoạn.
Trần Xuân Bách cũng mắc sai lầm tương tự. Ông cùng ban tham mưu không đấu tranh đến cùng để đưa sự việc ra trước Ban Chấp hành Trung ương, không thể để một mình Nguyễn Văn Linh thao túng, lạm quyền, vi phạm vào điều lệ Đảng một cách trắng trợn. Nếu Ban Chấp hành Trung ương giải quyết vụ Trần Xuân Bách, có lẽ kết quả hoàn toàn khác. Tại sao ông Bách và nhiều Ủy viên Trung ương lại không nắm lấy vũ khí “Điều lệ Đảng” đứng lên bảo vệ quyền lợi sinh mạng chính trị cho mình mà chỉ biết nghiến răng chịu đựng.
Trường hợp Võ Văn Kiệt có hơi khác. Ban tham mưu của ông không đánh giá đúng tình hình. Công bố lá thư vào một tình huống mà ông Kiệt đang bị bao vây bởi cánh bảo thủ, và ở vào một thời điểm trước đại hội, khi mà các phe nhóm đang tính sổ với nhau, là một sai lầm chiến lược.
Bó đũa chọn lấy cột cờ
Trình độ nhận thức của các Ủy viên Bộ Chính trị hiện tại rất yếu, không theo kịp bánh xe lịch sử, cứ loay hoay bám víu lấy một mớ lý thuyết bảo thủ đã cũ nát. Hình như một mình Nguyễn Tấn Dũng có những thay đổi từ nhận thức trong thời gian gần đây, nhất là từ vụ Giàn khoan HD 981. Thảng hoặc, ông có những phát biểu khá táo bạo, hợp với lòng dân hơn.
Khi nói về mối quan hệ Việt – Trung, ông bảo: “Không thể đánh đổi chủ quyền quốc gia lấy tình hữu nghị viển vông”, hay “không có chuyện nhà anh cũng là nhà tôi.” Hai câu nói này không thể nằm ngoài tai của Trung Nam Hải.
Cho đến giờ, chưa một ai đụng đến, chỉ ông Dũng dám nói “Người dân được làm tất cả những gì luật pháp không cấm”. Ông công khai đề nghị phải có luật biểu tình, được đưa thông tin lên mạng, tôn trọng quyền được biết của dân. Ông ủng hộ gia đình Đoàn Văn Vươn v.v.
Trong BCT, ông là người có học vấn thấp nhất, trưởng thành từ chiến tranh. Nhưng những bài phát biểu của ông đỡ mùi bảo thủ, mùi giáo điều, mùi dậy dỗ, mùi trịch thượng, mùi rao giảng. Nó mang chút hơi hướng của nhân văn, của khai phá, vượt xa những ủy viên mang học hàm học vị đầy mình.
Tuy vậy, những lời phát biểu có thể thành mục tiêu để đối phương khai thác. Bài học của Bộ trưởng Đinh La Thăng đã chứng minh. Ông Thăng chỉ phê bình nhà thầu Trung Quốc vô trách nhiệm gây ra tai nạn chết người tại công trường xây dựng ở Hà Nội, nhưng bị quy chụp kích động tư tưởng bài Hoa.
Nếu cần, cánh bảo thủ có thể chụp mũ ông những tội không thua kém gì Trần Xuân Bách hay Võ Văn Kiệt.
Lí lịch của ông rõ ràng, không mù mờ ám muội như Lê Đức Anh. Đời tư của ông cũng trong sạch, không ngoại tình, tai tiếng như Lê Khả Phiêu, hay Nông Đức Mạnh.
Ngôi nhà thờ họ của ông ở Rạch Giá bị dư luận rùm beng một thời. Thực ra, nó cũng chỉ bằng cái gác xép của những quan chức khác. Con cái ông học hành thành đạt, còn tốt hơn nhiều lần những kẻ mượn quyền lực danh vọng của cha anh để ăn chơi quậy phá.
Ông Trọng ngậm ngùi khóc lóc xin kỷ luật mà BCH không cho. Ông Sang bóng gió “đồng chí X”, “bầy sâu”, “cay đắng lắm”. Nguyễn Sinh Hùng dí dỏm, hài hước. Phùng Quang Thanh ăn không nên đọi, nói chẳng nên lời, và nhu nhược với Trung Quốc. Phạm Quang Nghị mang thành tích dọn vệ sinh thủ đô đi ngoại giao.
Ông Dũng vượt lên như một người thuyền trưởng. Liệu ông có thể đưa con thuyền vượt qua sóng gió. Liệu ông có thể trở thành mũi thuyền rẽ sóng ra khơi như một câu thơ mà tôi thuộc từ hồi còn bé, hình như của Xuân Diệu, viết về Việt Nam, về đất mũi Cà Mau quê hương ông:
Tổ quốc tôi như một con thuyền
Mũi thuyền xé sóng – mũi Cà Mau
Tháng Giêng 2015
Trần Hồng Tâm
Nguồn: Đàn Chim Việt