Lượm lặt tin 20-12-13

Xuất khẩu của Việt Nam tăng 13 bậc

Sau 7 năm gia nhập WTO, kinh tế Việt Nam đã phát triển mạnh trên mọi lĩnh vực, đặc biệt là thu hút đầu tư nước ngoài, thương mại, dịch vụ… xuất khẩu của Việt Nam tăng 13 bậc theo xếp hạng của WTO.

Qua xếp hạng của WTO, thứ hạng của Việt Nam xét theo kim ngạch xuất, nhập khẩu hàng hóa năm 2003 lần lượt ở vị trí 50 và 42 trên toàn cầu.

Sau 7 năm gia nhập WTO, kinh tế Việt Nam đã phát triển mạnh trên mọi lĩnh vực, đặc biệt là thu hút đầu tư nước ngoài, thương mại, dịch vụ… Xuất khẩu của Việt Nam tăng 13 bậc theo xếp hạng của WTO.

Đây là ý kiến chủ đạo của các thành viên WTO tại Phiên rà soát ở Geneva (Thụy Sỹ) vừa qua.

Đánh giá cao nỗ lực của Việt Nam trong thực thi các cam kết hậu gia nhập WTO đã mang lại những kết quả khích lệ về thay đổi môi trường đầu tư, gia tăng thương mại hàng hóa…

Theo đó, ngay trong năm đầu gia nhập WTO (năm 2007), tổng giá trị hàng xuất nhập khẩu tăng 31,3% (tương đương mức tăng 26,52 tỷ USD so với năm 2006).

Năm 2012, trị giá thương mại hàng hóa của Việt Nam đạt 228,31 tỷ USD, cao gấp hơn 2 lần so với kết quả thực hiện năm 2007.

Qua xếp hạng của WTO, thứ hạng của Việt Nam xét theo kim ngạch xuất, nhập khẩu hàng hóa năm 2003 lần lượt ở vị trí 50 và 42 trên toàn cầu.

Đến năm 2012, thứ hạng xuất khẩu hàng hóa của nước ta đã tăng 13 bậc, lên vị trí thứ 37 trong số các nước, vùng lãnh thổ trên toàn thế giới, trong khi nhập khẩu của Việt Nam tăng 18 bậc, xếp vị trí thứ 34.

——————————–

Việt Nam cho phép công an bắn người chống đối

Việt Nam vừa ra nghị định, nói rằng, từ ngày 1 tháng Hai sang năm, người thi hành công vụ có quyền bắn người chống đối cán bộ làm nhiệm vụ. Nghị Định này là kết quả của luật đã được ban hành trước đây, nay có vẻ được thúc đẩy thi hành.

Nghị định này gây nên nhiều quan ngại. Trong thời gian qua, công an Việt Nam liên tục bị tai tiếng trong nhiều vụ vô cớ bắt người, đánh người, trong nhiều trường hợp dẫn đến tử vong.

Từ đầu năm 2013 đến nay, ít nhất đã có 10 người chết trong đồn công an sau khi họ bị bắt giữ và bị tra tấn. Nạn nhân mới nhất là Y beo Ksor đã chết dọc đường khi được đưa từ nhà giam của Công an tỉnh Đắc Lắc đến bệnh viện đa khoa của tỉnh ngày 14/12/2013 vừa qua.

Còn tại Hà Nội, hôm 16 tháng 12, anh Dương Văn Cao (sinh năm 1990), quê ở thôn Đình Tổ ( Thường Tín, Hà Nội) bị công an huyện Thanh Trì bắt người vô cớ để tra khảo bằng hình thức đánh đập dã man.

Sau gần 3 ngày “ép cung”, vì không có bằng chứng về tội danh cụ thể, cuối cùng chàng trai anh Cao  được thả và phải đưa vào bệnh viện huyện Thanh Oai cấp cứu.

Có người nhận định, sự mạnh tay có thể dẫn đến 2 trường hợp: Một là người dân e ngại hơn; và hai là: người dân có thể phản ứng mạnh hơn, để tự vệ.

————————-

Việt kiều bán vé số nhận được 1 triệu đô

Thuy Nguyen

Ông Thuy Nguyen bỗng chốc trở thành triệu phú

Ông Thuy Nguyen, một Việt kiều Mỹ kinh doanh cửa hàng quà tặng và quần áo trẻ em Jennifer’s Gift Shop ở San Jose, sẽ được thưởng một triệu Mỹ kim vì đã bán một trong hai vé số trúng độc đắc giả siêu xổ số của Mỹ, các quan chức xổ số ở tiểu bang California cho biết.

Tổng cộng có hai vé trúng giải độc đắc trị giá 636 triệu đô la của chương trình Xổ số Mega Millions. Hai vé trúng giải này sẽ chia đôi phần thưởng.

Một trong hai vé này do tiệm của ông Thuy Nguyen bán ra nhưng người trúng giải chưa thấy xuất đầu lộ diện.

Theo luật thì người trúng độc đắc có thời hạn một năm để lãnh giải.

“Khi mọi người nghe tin vé số trúng thưởng được mua ở đây, ai cũng muốn tới xem,” Thuy Nguyen được AP dẫn lời nói.

‘Thần tài’

“Họ gọi tiệm của tôi là Thần Tài,” ông nói.

Cửa tiệm của ông Thuy bán rất nhiều thứ, từ tượng Phật, đĩa ca nhạc Việt Nam, đồng hồ cho đến dép lê.

Ông Thuy vốn là thợ uốn tóc. Ông mua lại cửa tiệm này bốn tháng trước sau khi ông từ Việt Nam sang định cư ở Hoa Kỳ vào đầu những năm 1990.

Bãi đậu xe trước tiệm của ông Thuy giữa một đám đông hàng người Việt và người Hoa là gần chục xe đưa tin của các đài truyền hình. Trong tiệm, ông Thuy đang đạt doanh thu bán vé số cao ngất từ dòng khách hàng không dứt. Nhiều người trong số này chúc mừng ông.

Khi mọi người nghe tin vé số trúng thưởng được mua ở đây, ai cũng muốn tới xem,

Thuy Nguyen

“Tôi cảm thấy rất phấn chấn và vui sướng,” ông nói.

Giải Siêu Xổ số bắt đầu từ ngày 4/10. Đã 22 lần vé số được bán ra và quay số nhưng đều không có người trúng thưởng.

Riêng lần mở thưởng hôm thứ Ba ngày 17/12, tổng cộng số vé bán ra có trị giá 336 triệu đô la.

Người trúng độc đắc còn lại là một phụ nữ ở bang Georgia mà giới chức ban này xác định là bà Ira Curry cư trú ở Stone Mountain, phía đông thành phố Atlanta.

Bà chỉ mua có một vé và chọn số giống như ngày sinh nhật gia đình bà cùng với số 7 mà bà cho là may mắn.

Bà Curry cùng chồng và người thân đã đến trụ sở xổ số để nhận giải.

Vé trúng thưởng được bà Curry mua tạp một sạp báo ở Buckhead, trung tâm tài chính của Altanta cách Stone Moutain khoảng 10 dặm.

————————-

Putin ‘ân xá’ trùm dầu khí Khodorkovsky

Cựu tài phiệt dầu lửa Mikhail Khodorkovsky

Tổng thống Nga Vladimir Putin cho biết ông sẽ sớm khoan hồng cho nhà cựu tài phiệt Mikhail Khodorkovsky đang ngồi tù.

Ông Putin nói đã nhận được yêu cầu từ Khodorkovsky – người bị ngồi tù trong một thập niên – khoan hồng cho ông vì lý do nhân đạo bởi mẹ ông lâm bệnh.

Các đại diện cho ông Khodorkovsky cho biết họ không biết về bất kỳ yêu cầu nào như vậy.

Các ủng hộ viên cựu tài phiệt nói rằng ông là một tù nhân chính trị và ông từ lâu khẳng định mình vô tội. Theo dự kiến ông sẽ ra tù vào tháng Tám năm sau.

Bình luận của ông Putin được đưa ra một ngày sau khi các dân biểu Nga hậu thuẫn cho một lệnh ân xá qui mô cho ít nhất 20.000 tù nhân.

Phát biểu với các phóng viên sau cuộc họp báo hàng năm của ông tại Moscow hôm thứ Năm , ông Putin khẳng định ân xá sẽ được áp dụng cho hai thành viên của nhóm Pussy Riot vẫn còn thụ án tù và các nhà hoạt động Greenpeace bị giam giữ do biểu tình tại một giàn khoan dầu của Nga ở Bắc Cực.

Các nhà phân tích cho rằng ông Putin có thể cố gắng để giảm bớt chỉ trích quốc tế về hồ sơ nhân quyền của Nga trước Thế Vận hội Mùa đông tháng Hai tại khu nghỉ mát Sochi ở Hắc Hải.

Ông Khodorkovsky, 50 tuổi, và Platon Lebedev bị kết tội đánh cắp dầu và rửa tiền trong năm 2010.

Đảng viên Cộng sản

Mikhail Khodorkovsky và mẹ

Ông Khodorkovsky xin ân xá do mẹ lâm bệnh

Họ vốn đã ngồi tù vì tội trốn thuế.

Tòa án Nhân quyền Châu Âu chỉ trích các phiên xử này nhưng bác bỏ việc nói việc họ bi ra tòa vì động cơ chính trị.

Là người từng lãnh đạo tập đoàn dầu khổng lồ Yukos nay không còn tồn tại, ông Khodorkovsky đã từng là người giàu có nhất nước Nga.

Tài sản của Khodorkovsky theo tạp chí Forbes dự tính có thể lên tới hơn 15 tỉ đô la Mỹ – do lợi nhuận từ việc tư hữu hóa tài sản thời Liên Xô gặp phải nhiều bàn tán.

Sinh ra ở Moscow và là con trai của hai kỹ sư, ông từng học ở Viện Hóa học Mendeleyev. Bắt đầu sự nghiệp với vai trò một Đảng viên Cộng sản trung thành trong thời Xô viết, ông Khodorkovsky mở một doanh nghiệp nhập khẩu máy tính dưới sự bảo trợ của phong trào thanh niên trong đảng (Komsomol) thời những năm 80.

Đến năm 1987 – bốn năm trước khi Liên Xô sụp đổ – ông thành lập ngân hàng sau này trở thành Menatep, một trong những ngân hàng tư nhân hậu Xô Viết đầu tiên.

Ông bắt đầu thu được hàng triệu đô la vào những thập niên 1990 khi ngân hàng này mua được lượng số cổ phiếu cực lớn từ các công ty đã được tư nhân hóa với giá rẻ.

Ông Trương Duy Nhất ‘khó hưởng án nhẹ’

Blogger Trương Duy Nhất bị di lý ra Hà Nội hôm 26/5

Báo Người Lao động phiên bản online trong tin đăng ngày 18/12 cho biết Bộ Công an đã có kết luận điều tra ban đầu đối với blogger Trương Duy Nhất.

Tờ này dẫn kết luận điều tra ban đầu của phía công an nói từ năm 2009 đến tháng 5 năm 2013, blogger Trương Duy Nhất đã đăng tải lên mạng hơn 1000 bài viết.

“Trong đó có 12 bài viết mang nội dung sai lệch, tuyên truyền xuyên tác đường lối, chính sách của Đảng, pháp luật Nhà nước, bôi nhọ lãnh đạo Đảng Nhà nước,” trích kết luận điều tra.

Bên canh đó, ông Nhất còn bị buộc tội đã “đưa ra cái nhìn bi quan một chiều, gây hoang mang lo lắng, làm ảnh hưởng đến lòng tin của quần chúng nhân dân đối với sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam.”

Tuy nhiên, bản kết luận này cũng nói ông Nhất đã “không thừa nhận đó là hành vi phạm tội”.

Từ những kết luận này, Bộ Công an đã quyết định truy tố ông Nhất về tội “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” quy định tại điều 258 Bộ Luật Hình sự, Người Lao Động cho biết thêm.

‘Khó hưởng án nhẹ’

Vấn đề bài viết tôi cho chỉ là bề nổi. Từ khi bắt giữ Trương Duy Nhất, tôi nghĩ vấn đề người ta muốn biết đầu tiên đó là nguồn tin ở đâu

Nhà báo tự do Phạm Chí Dũng

Trả lời BBC ngày 19/12, nhà báo tự do Phạm Chí Dũng cho rằng blogger Trương Duy Nhất bị bắt để điều tra nguồn cung cấp thông tin.

“Vấn đề bài viết tôi cho chỉ là bề nổi. Từ khi bắt giữ Trương Duy Nhất, tôi nghĩ vấn đề người ta muốn biết đầu tiên đó là nguồn tin ở đâu,” ông nói.

“Nhưng sau môt thời gian giam giữ Trương Duy Nhất và với bản kết luận như thế này, tôi có cảm giác như là công tác điều tra đã không thành công … Họ không biết ai cung cấp tin cho Trương Duy Nhất để có thể đưa ra những bản tin thời sự nóng bỏng và thu hút bạn đọc đến như vậy về Hội nghị Trung ương 6 vào giữa năm nay.”

Liên quan đến mức án mà ông Trương Duy Nhất có thể phải lãnh, ông Dũng nói “tôi e ngại rằng đó là mức án không thật nhẹ nhàng”.

“Trước đây tôi có nghe thông tin về việc Trương Duy Nhất tỏ ra cứng rắn trong việc đối đầu với cơ quan điều tra và không chịu nhận tội …”

“Thậm chí có thông tin cho biết Trương Duy Nhất cứng rắn đến mới nói ở tù 20 năm cũng được”.

“Với cách kết luận của cơ quan điều tra kỳ này thì tôi có cảm giác sắp tới nhiều khả năng Trương Duy Nhất sẽ phải lãnh án tù giam không nhẹ lắm mà nếu theo Điều 258 thì có thể là từ 2 năm rưỡi-3 năm.

Một số bloggers cho rằng bài “Bấm Bỏ phiếu cùng quốc hội” (bài cuối cùng của Trương Duy Nhất) là bài dẫn tới việc nhà chức trách Việt Nam quyết định bắt ông.

“Cuộc bỏ phiếu dành cho bạn đọc trên website Một góc nhìn khác chỉ tiến hành với 12 chức danh gồm: Chủ tịch nước, Phó Chủ tịch nước; Chủ tịch quốc hội, các Phó Chủ tịch quốc hội, Thủ tướng và các Phó thủ tướng.

“Quốc hội chỉ bỏ phiếu theo 3 khung: tín nhiệm cao, tín nhiệm và tín nhiệm thấp. Không có mức “không tín nhiệm”. Vì thế, để công bằng, cuộc bỏ phiếu trên “thùng phiếu điện tử” của Một góc nhìn khác sẽ gồm 4 mức: tín nhiệm cao, tín nhiệm, tín nhiệm thấp và không tín nhiệm,” blogger Nhất viết.

Kết quả “thùng phiếu điện tử” của Trương Duy Nhất thu thập từ các bạn đọc cho thấy Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đạt mức “Không tín nhiệm” cao nhất.

‘Căng thẳng hơn vụ Đinh Nhật Uy’

Ông Đinh Nhật Uy bị truy tố theo điều 258 Bộ Luật hình sự nhận án treo

Hồi 29/10 vừa qua, Tòa án tỉnh Long An đã tuyên án Đinh Nhật Uy, anh trai của Đinh Nguyên Kha, 1 năm 3 tháng tù cho hưởng án treo vì tội Lợi dụng quyền tự do dân chủ theo Điều 258 Bộ Luật Hình sự

Bên cạnh đó, Đinh Nhật Uy cũng phải trải qua một năm thử thách.

Khi được hỏi so sánh giữa vụ Đinh Nhật Uy với trường hợp của blogger Trương Duy Nhất, ông Dũng cho rằng “vấn đề của Trương Duy Nhất căng thẳng hơn nhiều so với Đinh Nhật Uy.”

“Uy không phải là blogger có tiếng, không trực tiếp viết bài, và cũng chỉ đưa ra những quan điểm mà nhà nước cho là không phù hợp vì vụ Uyên-Kha,” ông nói.

“Thế nhưng Trương Duy Nhất là một blogger, nhà báo chuyên nghiệp. Nội dung của Trương Duy Nhất đưa ra lại liên quan đến một số cá nhân lãnh đạo và đó là vấn đề nghiêm trọng nhất, khiến người ta phải tìm hiểu xem Trương Duy Nhất lấy những tin ấy ở đâu để đăng trên blog của mình”.

Trong cuộc phỏng vấn cùng ngày, luật sư Hoàng Văn Hướng, Trưởng văn phòng Luật sư Hoàng Hưng thuộc Đoàn Luật sư TP Hà Nội nói với BBC rằng “bản án rất có thể khác nhau, tùy vào mức ảnh hưởng.”

“Viết bài với phạm vi nhỏ thì khác, còn những bài bị cho là chống Đảng, Nhà nước đã lan trên diện rộng thì chắc chắn sẽ nặng hơn”, ông Hướng nói.

Tác động từ quốc tế?

Ông Phạm Chí Dũng nói chuyến thăm của John Kerry sẽ ‘không có ảnh hưởng’ đến bản án Trương Duy Nhất

Mặc dù phán đoán ông Nhất sẽ phải chịu một bản án nặng, ông Phạm Chí Dũng cũng cho rằng vì Việt Nam vừa vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc nên “các lãnh đạo trung ương có thể xem xét lại bản án của Trương Duy Nhất”.

Trả lời câu hỏi của BBC về ảnh hưởng của chuyến công du mới đây của Ngoại trưởng Hoa Kỳ John Kerry tới Việt Nam đối với bản án của ông Trương Duy Nhất, ông Dũng cho rằng chuyến đi này không đặt vấn đề nhân quyền lên hàng đầu và vì vậy, sẽ không ảnh hưởng nhiều đến vụ án.

“Tôi cho rằng vấn đề nhân quyền mà ông Kerry đặt ra với Hà Nội chỉ có hiệu dụng khi mà ông bỏ ít nhất là một ngày rưỡi tới hai ngày để đàm phán với giới chức Hà Nội về dân chủ và nhân quyền và kèm theo ít nhất là một bản danh sách các tù nhân lương tâm muốn yêu cầu Việt Nam trả tự do,” ông nói.

“Trong khi đó ông Kerry lại có thừa thời gian thăm Nhà thờ Đức Bà, đi xuống Đồng Bằng Sông Cửu Long và những nơi khác.”

“Tôi cho rằng vấn đề nhân quyền Việt Nam trong chuyến đi tuần này của ngoại trưởng Mỹ không phải là vấn đề ưu tiên, và do đó vấn đề Trương Duy Nhất lại càng mờ nhạt hơn nữa.”

“Thế nên tôi cho rằng chuyện Trương Duy Nhất sẽ ít chịu tác động từ quốc tế trong lần này”.

Ông Nhất, năm nay 49 tuổi, bị bắt hôm 26/5 ở Đà Nẵng và bị chuyển ra Hà Nọi trong cùng ngày.

Hiện cho đến nay vẫn chưa rõ khi nào ông sẽ bị đưa ra xét xử.

@bbc

Phan Châu Thành – Ba vấn đề lớn trong các “đại án kinh tế” (3)

Phan Châu Thành

Phần 3 (kết): Vấn đề con người – những “doanh nhân” XHCN

Trong Phần 1 và 2 – Những vấn đề pháp lý kinh doanh và từ mô hình tổ chức DNNN trong các “đại án kinh tế”, chúng tôi đã chỉ ra những nguyên nhân trong hệ thống pháp lý XNCH (như là những cái bẫy, những con đường kinh doanh quẩn và tắc), và những nguyên nhân từ mô hình tổ chức kinh tế nhà nước (như những cỗ máy kinh doanh sai thiết kế) đã/đang và sẽ dẫn đến sự đổ vỡ kinh tế của các tập đoàn KTNN như Vinashin, Vinalines… như thế nào.

Nhưng những nguyên nhân pháp lý chỉ tạo nên bối cảnh của sự phá sản và nguyên nhân từ mô hình tổ chức kinh tế nhà nước chỉ là phương tiện để thế chế cộng sản làm nên sự phá sản kinh tế XHCN tất yếu đó của họ. Những con người – hay những kẻ gọi là “con người mới XHCN”- những người cộng sản làm kinh tế định hướng XHCN, những “người lái” của những cỗ máy kinh tế XHCN quái thai đó, mới là nguyên nhân hạt giống trung tâm của toàn bộ quá trình phá sản tất yếu đó của cả nền kinh tế nhà nước định hướng XHCN của Việt Nam hôm nay.

Vậy những con người cộng sản Việt nam – những “doanh nhân XHCN” (mà chúng ta có hình ảnh các ông Phạm Thanh Bình, Dương Chí Dũng… và cá đồng chí chưa bị lộ của họ để minh họa), đang chủ đạo nền “kinh tế thị trường có định hướng” của VN đó là ai, và tại sao họ lại có thể và chỉ có thể thúc đẩy sự phá sản của cái nền kinh tế XHCN mà họ muốn “xây dựng” đó? Đó là điều tôi sẽ trình bày trong phần 3 này.

Họ trở thành “doanh nhân XHCN” như thế nào?

Thứ nhất, về cách chọn dùng người làm kinh tế XHCN của đảng CSVN, tiêu chuẩn đầu tiên là “hồng” tức là phải rất chuyên chính cộng sản, rồi đến “trung”- không phải “chuyên”. Nhưng ngày nay, ai là những người cộng sản thực sự “hồng”? May ra chỉ còn có thể tìm thấy số rất ít trong hai nhóm: các đảng viên lão thành nhưng đã hết thời, hết thế, hết lực và thường hết cả khả năng nhận biết mình đã “hồng” quá chỉ để cho kẻ khác “xơi”, kẻ khác (thường là đàn em họ) dùng họ làm gạch đỏ lót đường hại dân hại nước của chúng; và đám đảng viên trẻ mới còn ngây ngô và đang bị đảng lừa (nhưng đa số đảng viên trẻ hôm nay cũng đã là bọn cơ hội và lưu manh có ý thức rồi). Số đông đảo cộng sản còn lại thường là “rất hồng” trên miệng lưỡi nhưng mờ ám trong hành vi và rất đen tối trong mục đích – những kẻ gian hùng và/hoặc hèn, những kẻ cơ hội luôn có thể làm mọi thứ vì cá nhân.

Chính bọn gian hùng nhất, giả dối nhất, bẩn thỉu hay hèn nhất đó trong đảng sẽ là các ứng cử viên sáng giá nhất cho các chức vụ quản lý kinh tế XHCN của đảng. Nhưng nếu chỉ dựa trên tiêu chuẩn “hồng đểu” này thì đảng sẽ rất khó chọn cán bộ cho mình, vì sau mấy thế hệ đào tạo đảng có nguồn nhân lực loại này vô cùng “phong phú”, gồm vài triệu đảng viên cơ hội trong đội ngũ của họ. Lãnh đạo đảng biết rõ điều đó vì chính họ cũng là những kẻ như thế, nên… khi dẫn dắt các doanh nghiệp làm kinh tế, xác xuất để họ thành công làm sao cao được?

Tiêu chuẩn thứ hai là trung thành lại trở thành tiêu chuẩn quan trọng nhất, vì đảng sợ nhất là mất quyền, mất miếng ăn trên ngồi trốc đã và đang cướp được của dân, của nước, mất thế hiếp đáp dân. “Trung” được đảng cụ thể hóa thành “chung”: chung giai cấp (lý lịch), chung lợi ích, chung “thu-chi”, chung nhóm, chung hội, chung quê, chung họ hàng, chung trường đảng… Thực tế, để đảm bảo chữ “trung” và “chung” thì dùng người nhà, người thân là chủ yếu, vì điều đó đảm bảo tiêu chuẩn “an toàn cá nhân”. Dù đảng “nghiêm cấm” vị người thân trong bổ nhiệm cán bộ, họ vượt qua điều đó bằng cách… trao đổi và kinh doanh ghế. Ông A nhận con ông B, ông B nhận con ông C, và ông C nhận con ông A… Ví dụ: thủ tướng X gửi con cho bộ trưởng Xây dựng bổ nhiệm Thứ trưởng, con bộ trưởng Xây dựng sẽ được thủ tướng chỉ đạo bộ trưởng nào đó bổ nhiệm vụ trưởng hay thứ trưởng đâu đó… Cứ thế, có đi có lại, họ “gửi con cháu” nơi khác cho bạn bè hay cấp dưới cấp trên “nâng đỡ” và họ làm thế với con cháu của bạn bè, của cấp trên cấp dưới họ trong cơ quan mình…

Đó là một trong hai điều quan trọng nhất trong mọi quyết định dùng người của đảng: ứng cử viên là con cháu nhà ai hay là “người của ai” (có quan lớn giới thiệu, bảo lãnh), và… tiền. Còn những tiêu chuẩn khác nếu không đáp ứng thì họp “bổ sung hồ sơ”, cũng bằng tiền, và khai man, và làm hồ sơ giả, mua bằng cấp giả, thậm chí cả bản lý lịch giả, thi công chức giả, phỏng vấn giả, thực tập giả… Tất cả đều có thể giả, trừ tiền là thật và ứng viên là “con cháu ai đó” phải là thật.

Ngành kinh doanh “ghế” của cộng sản VN hiện nay

Riêng việc phát triển và bổ nhiệm cán bộ của đảng đã là một ngành kinh doanh cực lớn và quan trọng của các cán bộ đảng rồi (hàng tỷ đô la! kinh doanh “ghế”, mà đảng độc quyền sản xuất ngày càng nhiều). Chúng ta thử tính nhé: một xã/phường có khoảng trên dưới 300 “ghế” con con, một quận/huyện có trên 500-1000 ghế xoàng xoàng, một tỉnh/thành có khoảng 5-10.000 “ghế” kha khá, nhà nước có vài trăm nghìn “ghế” bự bự, chính phủ và các bộ ngành, các doanh nghiệp nhà nước có vài trăm ngàn ghế “màu mỡ” nữa… tất cả nhân với hai hệ thống cung vua-phủ chúa, trên ba chục bộ ngành và 64 tỉnh thành, trên 600 quận huyện và trên 6000 phường/xã…, nhân với giá của các ghế con con là hàng chục hàng trăm triệu đồng, và ghế “bự bự” là hàng tỷ đồng, còn ghế “màu mỡ” thì tính theo vàng và đô…

Thế cho nên các cán bộ của đảng, nhất là các cán bộ doanh nghiệp, sau khi đầu tư mua “ghế” không thể tập trung lo việc kinh doanh mà chỉ lo làm sao để bù vốn (tham nhũng) và… phá hoại kinh doanh.

Trong ví dụ, chúng ta có: ông Bình đi lên chủ yếu bằng quan hệ (được ông Kiệt nâng đỡ rồi nối sang các ông khác), còn ông Dũng lên bằng lý lịch và tiền, cả hai đều được bỏ qua yếu tố năng lực quản lý và khả năng chuyên môn (vì cái này phải thể hiện bằng kết quả công tác, thứ không bịa ra được). Cả ở Vinashin và Vinalines đại đa số cán bộ chuyên môn đầu ngành dù khách quan đều không đánh giá cao hai ông này. Khi người ta không đủ khả năng cả quản lý doanh nghiệp và chuyên môn thì người ta chỉ tụ tập xung quanh những người còn kém hơn họ nhiều, nhưng “cơ hội” cũng hơn họ nhiều, nhất là khi phân phát “ghế” là nguồn thu nhập quan trọng của họ.

Đào tạo cán bộ trong các doanh nghiệp nhà nước thế nào?

Về đào tạo con người trong các doanh nghiệp nhà nước, những người khá giỏi và ham học hỏi vào đó làm việc một thời gian là cùn đi, khả năng trình độ bị lụn bại đi, vì năng lực cần thiết nhất là ăn cắp, nịnh sếp và bè cánh, tố chất quan trọng nhất để thăng tiến là gian lận, giả dối, và phương cách quan trọng nhất để tiến thân là đấu đá, đè trên-đạp dưới-chọc bên, con đường tiến thân ngắn nhất là dùng tiền mua quan hệ… Đạo đức con người bị băng hoại nhanh chóng theo tốc độ tăng của thu nhập và thăng tiến. Những doanh nghiệp nhà nước chủ yếu gồm những con người như thế thì tạo ra giá trị gì và năng suất ở đâu để cạnh tranh trên các thị trường?

Làm việc cho các công ty tư nhân hay nước ngoài, người nhân viên hay cán bộ thường được đào tạo thêm và phải tự học chuyên môn liên tục để phát triển và để có thể giữa được việc làm lâu dài, để thăng tiến. Còn làm việc trong các công ty nhà nước, nhân viên có chí và có đức phải tự học hoàn toàn để làm việc nhưng như thế chưa đủ để giữ việc hay thăng tiến. Đa số thời gian trong các công ty hay cơ quan nhà nước là làm việc không liên quan đến chuyên môn, hay lãng phí, tức năng suất lao động rất thấp, thất nghiệp kín (đi làm nhưng không có việc làm) là tình trạng phổ biến…

Họ thăng tiến ra sao?

Việc đánh giá con người trong các doanh nghiệp nhà nước để sử dụng họ cho hiệu quả và làm cơ sơ để bổ nhiệm họ vào vị trí cao hơn khi cần lại càng… nhức nhối mùi tiền. Tất nhiên, “năng lực cán bộ” trong các doanh nghiệp nhà nước là khả năng gian dối và đi bằng đầu gối của họ, và khả năng đâm chọc sau lưng nhau. Đấu đá tranh giành chức quyền là hoạt động chủ yếu và quan trọng nhất trong các doanh nghiệp nhà nước, nhất là ở cấp tổng công ty và tập đoàn. Vì có hai chúa sơn lầm là CT và TGĐ nên bao giờ doanh nghiệp cũng có hai phe và cần rất nhiều cấp phó để phò hai phe đó.

Phó tức là phụ, là trợ lý, còn cấp trưởng phải làm là chính, nhưng trong các doanh nghiệp nhà nuóc XHCN VN thì cấp trưởng không phải làm gì về chuyên môn, chỉ lo đấu nhau với đối thủ ngay trong cơ quan (do đảng cố tình cài sẵn), và nịnh sếp, nên cần rất nhiều phó, cho mọi việc và cho cả hai phe, tổ chức bị phình to rất nặng nề… Có nghĩa là, nếu ở cấp chính phủ chúng ta có “cung vua và phủ chúa” trên đầu dân thế nào (đảng và chính phủ) thì ở từng doanh nghiệp chúng ta cũng có hai bộ máy lồng vào nhau và vớn nhau như vậy. Hai bộ máy này luôn phải tự kiếm ăn (tranh ăn với bên kia), phải nuôi cấp trên, phải “thu hồi vốn” (mua ghế) và phải theo dõi kiểm soát bên kia để rình cơ hội hạ gục nhau… thì làm sao mà kinh doanh cho tốt được?

Ví dụ, chúng ta hãy nhìn trong năm 2013 này hai phe đảng và chính phủ chỉ tập trung chủ yếu ra đòn đánh nhau liên tiếp tranh giành quyền lực và lợi ích nhóm mà thỏa hiệp nhau trong việc quản lý kinh tế, quản lý đất nước, lãnh thổ biển đảo, công tác xã hội, chính trị và ngoại giao… như thế nào, thì trong từng doanh nghiệp nhà nước họ cũng chỉ lo đánh nhau, nhất là khi các sếp của họ đang vào cao trào đánh nhau ở cấp quốc gia như thế, và họ bỏ bê và làm hỏng, làm kém, làm be bét công việc kinh doanh như thế nào, rồi hãy nhân nó lên khoảng trên dưới 4000 lần (là số doanh nghiệp nhà nước hiện nay) để bạn thấy bức tranh toàn cảnh của lực lượng kinh tế “chủ đạo” này hôm nay…trong số đó có hai doanh nghiệp đã nát bươm, nát nhất là Vinashin và Vinalines… Chúng chỉ có thể đấm mình tự chết chứ có phải những quả đấm thép đi đấm chuông người như đảng (và dân?) hy vọng đâu…

Họ được và tự nhìn nhận mình thế nào?

Cuối cùng, về mặt xã hội, đảng và nhà nước này coi các CT, TGĐ của các doanh nghiệp nhà nước, và họ cũng tự coi mình, là những doanh nhân thành công, họ lăng xê để được xã hội coi như vây. Đây lại là một ngộ nhận hay lừa bịp lớn nữa của đảng về các doanh nghiệp nhà nước.

Nếu về lý thuyết các chế độ và các đảng cộng sản đã không tìm ra hay xây dựng được môi trường kinh doanh nào khả dĩ hợp lý và khả thi (như thị trường tự do của xã hội “tư bản thối tha”), và về mô hình kinh tế họ đã không sáng tạo ra được cơ cấu nào có thể làm công cụ phát triển kinh tế bền vững cho xã hội (như mô hình công ty tư nhân của xã hội tự bản mà họ bắt chước nửa vời), thì về xã hội họ không xây dựng hay “lắp ghép” được hình mẫu con người cộng sản làm kinh tế nào, những nhà kinh doanh XHCN nào có tính người cả (như khái niệm doanh nhân, nhà doanh nghiệp – the enterpneuer, vẫn của xã hội “tư bản thối tha”), nên họ lại ăn cắp khái niệm doanh nhân – The Enterpneuer cao đẹp đó mà Loài người (“tư bản thối tha”) mới sinh ra trong vài ba thế kỷ gần đây. Họ gọi các GĐ, CT HĐTV các công ty, tổng công ty nhà nước là các “doanh nhân”, thậm chí các doanh nhân thành đạt và tiêu biểu cho XHCN…

Họ đã tung hô những kẻ cắp, tội đồ, tù nhân, tử tủ như Phạm Thành Bình, Dương Chí Dũng… là các doanh nhân thành đạt, vô vùng thành đạt, là một sự lừa bịp và đánh tráo khái niệm cấp toàn xã hội.

Thực chất, không có tiêu chí nào trong các tiêu chí của người doanh nhân đích thực mà loại người như Phạm Thanh Bình, Dương Chí Dũng hay các đồng chí chưa bị lộ của họ đạt được cả.

Thứ nhất, họ không hề kinh doanh bằng tiền của mình, không tự trả lương cho mình, họ chỉ là những kẻ làm thuê. Thứ hai, họ không kinh doanh bằng đam mê và sáng tạo, không kinh doanh bình đẳng trong thị trường cạnh tranh bình đẳng, họ chỉ múa may vụng về thô lỗ kém cỏi trong thị trường bất bình đẳng mà họ được đảng cho làm vua, không hề sáng tạo ra các giá trị mới cho xã hội (như Bill Gates hay Steve Jobs), mà chỉ phá…. Và thứ ba, họ không hề phải chịu trách nhiệm về những kết quả kinh doanh thua lỗ mà họ gây ra! Trong các vụ “đại án” mà họ là diễn viên chính, họ chỉ bị đảng buộc tội phần họ ăn cắp tàn bạo vào túi riêng thôi, phần kinh doanh thua lỗ và mất vốn hàng trăm ngàn tỷ đồng của dân do họ kém cỏi- ngu dốt, lãng phí và vô trách nhiệm thì đảng sẽ bắt dân lo chịu thay, họ vô can…. Và tiêu chí đạo đức, thứ tư, thì họ làm ngược lại. Các doanh nhân đích thực đi lên từ tay trắng đều tuân thủ pháp luật trong kinh doanh và họ chịu đựng và vượt qua nhiều năm gian khó trước rồi mới hưởng thành quả sau, còn “doanh nhân” của đảng đều kinh doanh vi phạm pháp luật (với độc quyền kinh doanh và có mọi ưu tiên vô lý đảng cho), hưởng vinh quang trước ngay lập tức, rồi chỉ một số ít “bị lộ” chịu gian khó (trong tù) sau…

Vậy mà hàng năm họ/đảng vẫn trao cho họ – những giám đốc doanh nghiêp nhà nước những danh hiệu hoành tráng như 100 Doanh nhân Tiêu biểu của Năm…, mà cả xã hội không ai thắc mắc họ có phải
Doanh nhân, và họ “tiêu biểu” hay đang làm tiêu tùng nền kinh tế? Điều đó không chỉ làm xã hội tôn vinh nhầm người mà những cái hại lớn hơn là nó sinh ra cả một thế hệ “doanh nhân” sâu mọt và nó giết chết tinh thần và những mầm mống doanh nhân đích thực, cái mà xã hội này thực sự thiếu để vươn lên xây dựng thịnh vượng.

Tóm lại, những “doanh nhân” của đảng như thế, với xuất thân và cách làm việc như thế, đạo đức như thế, chắc chắn không thể kinh doanh thành công, không thể góp phần đem lại thịnh vượng cho xã hội, mà chỉ có thể gây ra những đổ vỡ khủng khiếp như Vinashin hay Vinalines mà thôi.

Vài lời kết lại

Chúng tôi đã trình bày sơ bộ những nét chính về ba nhóm nguyên nhân tiềm ẩn “di truyền” tồn tại mặc nhiên trong mô hình-hệ thống kinh tế và con người XHCN của đảng CSVN hôm nay, khiến chúng tất yếu sẽ phải tự hủy hoại mình – và sẽ làm chìm cả nền kinh tế, cả xã hội “XHCN” này.

Nhưng vẫn còn một câu hỏi lớn bao trùm tất cả, đó là tại sao lại tồn tại những nguyên nhân đổ vỡ đó trong hệ thống pháp lý, mô hình tổ chức và mẫu người doanh nhân “định hướng XHCN”?

Câu trả lời rất đơn giản và ai cũng có thể nhìn ra, trừ mấy triệu đảng viên cộng sản: chủ nghĩa xã hội là sai lầm và ảo tưởng, tư tưởng cộng sản là tội lỗi, nên Loài người sau gần trăm năm quyết liệt “đấu tranh và thí nghiệm” đã phải từ bỏ vì không tìm thấy đường đi, cũng không tìm ra lý thuyết (triết lý và tư tưởng) nào khả dĩ soi đường đi tiếp…, nên không thể tạo ra hệ thống pháp lý phù hợp hay mô hình tổ chức khả thi hay con người tương ứng của hệ thống XHCN.

Cái mà đảng CSVN đang bày ra trên đất nước ta hôm nay chỉ là một mớ hổ lốn, một sự lừa bịp cố tình với dân tộc ta để họ kéo dài những ngày cai trị của họ trên đất nước này thêm năm nào hay năm đó, hòng cố gắng tranh thủ vơ vét tài sản đất nước cho các nhân gia đình họ them càng nhiều càng tốt. Tất cả chỉ thế thôi.

Chả lẽ cả mấy triệu đảng viên cộng sản Việt Nam, nếu cộng dồn từ 1930 có thể đến cả chục triệu người, trong đó có rất nhiều người ưu tú, tâm huyết và thật sự hy sinh vì quyền lợi dân tộc, không ai nhìn ra điều đó và chống lại? Có, một số ít ưu tú nhất, như các ông Trần Độ, Trần Xuân Bách, Hoàng Minh Chính, và những người khác…, nhưng tất cả họ đều sớm bị đảng tiêu diệt tàn khốc.

Tại sao họ lại đối xử với các đồng chí mình và các lực lượng dân chủ mới tàn khốc thế? Vì đối với họ, đó không chỉ là miến ăn của mấy triệu đảng viên cộng sản hôm nay (họ đại đa số đã rất giàu có rồi, đã là những tư bản đỏ rồi), mà là đó là “cơ đồ tương lai” của hàng triệu gia đình họ, của con cháu họ mai sau khi đảng cộng sản của họ chắc chắn sẽ phải chết và biến mất, thì cái họ vẫn muốn cướp giữ thật nhiều và bằng mọi giá để truyền lại cho con cháu họ là tài sản của quốc gia mà họ cướp được. Họ sẽ còn cần nhiều Vinashin, Vinalines nữa…

Và vì thế, đối với đảng cộng sản hôm nay, bảo vệ các doanh nghiệp nhà nước và các “doanh nhân” của họ là cuộc chiến sống còn. Hay, tiếp tục sinh ra rất nhiều vụ án như Vinashin, Vinalines nữa là cái giá tất yếu mà họ sẵn sảng trả, để gia sản riêng của họ và phe nhóm đầy thêm, đầy mãi. Họ hy vọng có thể làm thế mãi đến… hết thế kỷ 21 này!

Còn nhân dân ta, dân tộc Việt Nam ta, đã qua hơn nửa thế kỷ cai trị của cộng sản, tôi tin đã đến lúc tất cả nhìn ra bản chất đó, và không chấp nhận và cho phép bị lừa bị cướp thế nữa.

Vấn đề là, để vươn lên thịnh vượng, dân tộc ta vẫn sẽ phải cần những thế hệ Doanh nhân đích thực Bạch Thái Bưởi, và chúng ta sẽ phải làm lại từ đầu, hầu như là hoàn toàn từ đầu, từ những số âm ma quỉ, như chúng ta vừa ra khỏi chiến tranh…

PCT

PS: Người viết bài này đã có tất cả những điều kiện, cơ hội để trở thành một “doanh nhân thành đạt của đảng” như thế, nhưng đã chọn không trở thành như thế, không phải vì tôi biết trước mà sợ bị đếm lịch hay dựa cột (bởi vì ai cũng luôn tin đó nhất định sẽ không phải là mình!), mà vì tôi thấy rõ trước khi bị đếm lịch hay dựa cột hay vẫn ngây ngất trên đỉnh vinh quang, tôi đã sẽ phải bán linh hồn cho quỉ dữ là cái đảng cộng sản sa tăng của họ rồi – điều mà may thay tôi đã không chấp nhận từ thời trẻ.