Kami – Biểu tình ở Thái lan: Những điều chúng ta nên biết

Có nhiều bạn viết thư hỏi thăm và hỏi tại sao không thấy tôi viết về chuyện biểu tình ở Thái lan, một sự kiện đang nóng trên các mặt báo. Có lẽ cũng vì đa phần báo nhà nước Việt nam bây giờ cũng thừa nhận biểu tình của Thái lan là chuyện bình thường, không gây ra xáo trộn xã hội như trước họ vẫn thường tuyên truyền. Vả lại cuộc sống ở đó vẫn diễn ra bình thường, theo lối việc ai nấy làm và mọi người đều tôn trọng quyền đã được pháp luật bảo hộ.

Sự bất ổn của chính trị Thái lan đã mang tính chu kỳ. Trong gần mười năm trở lại đây, mỗi chính phủ chỉ tồn tại không thời gian trên dưới 2 năm nghĩa là chỉ bằng nửa thời gian hạn định. Khi ấy các lực lượng đối lập tìm mọi cách, mọi lý do để mở các cuộc biểu tình chống chính phủ với mục đích nhằm hạ bệ đảng cầm quyền. Buộc Thủ tướng phải giải tán Quốc hội để tiến hành tổng tuyển cử để bầu ra Quốc hội mới. Nói cho đúng thì cũng chỉ là chuyện tranh giành quyền lực giữa 2 phe đảng chính trị.

Thực ra cuộc biểu tình chống chính phủ Thái lan lần này đã được nhen nhóm cách đây chừng 4 tháng. Nhưng có lẽ thời điểm phát động biểu tình không đúng thời cơ nên ngòi nổ của cuộc biểu tình được châm nhưng không bắt lửa. Đó là lý do vì sao cuộc biểu tình chống chính phủ ở công viên Lumphini trung tâm Bangkok kéo dài hang tháng với số người tham gia thưa thớt. Điều đó cho thấy, sự căm ghét chính quyền dù luôn thường trực trong lòng đa số người dân, nhưng không dễ mà phát động được biểu tình, nếu lòng dân chưa tích tụ đủ sự phẫn nộ. Và cái đó chưa đủ để cho họ thấy cần thiết phải quan tâm và biểu thị.


Biểu tình ngày 9.12.2013 tại trung tâm Bangkok với khoảng 1,5 triệu người tam gia

Những điều trông thấy

Phải thừa nhận người dân Thái lan có ý thức và nhận thức rất cao về quyền làm chủ của họ, cái đó đã được các chính trị gia Thái lan tận dụng để lôi kéo họ vào trong các sinh hoạt chính trị một cách thường xuyên. Đó là nguyên nhân vì sao cách lãnh tụ biểu tình có thể huy động được hàng vạn, hàng chục vạn, đến hàng triệu người ủng hộ họ tham gia biểu tình. Và chuyện các gia đình chia đôi người, một nửa ở nhà để một nửa đi biểu tình và hoán đổi nhau, đồng thời bỏ tiền túi ra chi phí hay ủng hộ quỹ biểu tình là chuyện quá phổ biến.

Nhưng cho dù giác ngộ chính trị của người dân cao đến mấy thì vai trò của các tổ chức chính trị là điều kiện đủ buộc phải có. Không thể có các cuộc biểu tình với quy mô lớn nếu không có sự chuẩn bị chu đáo và tổ chức một cách khoa học. Nếu không có sự chuẩn bị và tổ chức tốt thì việc tập trung thành đám đông chỉ là việc tụ tập đông người như ở Việt nam. Với sự có mặt của vài ba trăm người với một số khẩu hiệu, băng rôn tuần hành với cự ly 4-5 km rồi giải tán thì chắc chắn sẽ không giải quyết được vấn đề gì. Vì đã nói đến biểu tình thì ngoài yếu tố đông người thì một yếu tố không kém phần quan trọng đó là vấn đế thời gian. Có nghĩa là phải kéo dài trong một thời gian. Có như vậy mới có tác dụng gây áp lực.

Ở Thái lan nói riêng hay các nước dân chủ nói riêng quyền biểu tình được ghi nhận trong hiến pháp và được pháp luật bảo hộ. Nghiêm cấm chính quyền có các hành động cản trở quyền biểu tình trong ôn hòa của công dân đưới mọi hình thức, ngược lại chính quyền phải tạo mọi đièu kiện cần thiết như các dịch vụ công cộng liên quan như điện, nước, nhà vệ sinh, các dịch vụ y tế khám chữa và cấp cứu người bị nạn v.v…

Điều mà ít người biết đến, đó là người biểu tình nếu gặp tai nạn vì tham gia các cuộc biểu tình có yếu tố chính trị sẽ được hưởng những khoản bồi thường rất lớn từ chính phủ. Cụ thể: Chết do xung đột được trợ cấp 7.960.000 baht tương đương 270.000 USD, bị thương nặng khoảng 2.000.000 baht (70.000 USD), bị thương nhẹ 200.000 baht (6.500 USD)…

Một mặt khác, người tổ chức phải đảm bảo các điều kiện cần thiết khác cho người biểu tình như lều tránh nắng, ghế ngồi, chỗ ngủ và phục vụ ăn uống miễn phí với thức ăn và đồ uống đa dạng phục vụ mọi đối tượng 24/24 h. Ngoài ra là các thiết bị càn thiết cho người biểu tình trong việc đối phó với tình huống cảnh sát sử dụng lựu đạn cay, vòi rồng như kính bảo hộ, khẩu trang, nước uống và thuốc các loại v.v…Mọi chi phí do người tổ chức đảm nhiệm cộng với sự hảo tâm của các cá nhân và các tổ chức khác ủng hộ.

Lều rạp tránh năng kiêm chỗ ngủ ban đêm

Các màn hình được đặt nhiều nơi trong khu vực biểu tình để giúp người biểu tình theo dõi
Phần thiết bị phục vụ cho biểu tình cũng là một bộ phận quan trọng. Đó là hệ thống với hàng chục sân khấu ngoài trời, được kết nối với nhau để truyền tải thông tin thông qua hệ thống truyền thanh, truyền hình trực tiếp thông qua hệ thống loa công suất lớn và hệ thống màn hình cỡ lớn đạt khắp mọi nơi. Cộng với các sân khấu diễn thuyết di động đặt trên các xe vận tải cỡ lớn, vừa và nhỏ để sử dụng trong khi tuần hành.

Không thể không nhắc đến lực lượng bảo vệ (security) phục vụ cho cuộc biểu tình với số lượng hàng ngàn người với quần áo đồng phục. Đây là lực lượng tình nguyện đăng ký tham gia phục vụ, với nhiệm vụ đảm bảo an ninh trật tự và thiết lập hàng rào chắn bằng người cho các mục tiêu trọng yếu hoặc đối mặt với cảnh sát trong suốt cuộc biểu tình

Tuy vậy vẫn chưa đủ, người tổ chức muốn lôi kéo đông người tham gia phải cung cấp các xe bus chở khách du lịch để tạo điều kiện cho người biểu tình có thể di chuyển từ các địa phương về nơi biểu tình. Cũng có những nơi, nếu cần thiết người tổ chức phải trả tiền thuê người biểu tình ở mức 1.000 -1.500 baht/ người/ngày.

Phần người biểu tình cần nhất là chuẩn bị tinh thần để trụ lại nơi biểu tình trong nhiều ngày (đối với những người ở xa) với các vật dụng cá nhân cần thiết, gọn nhẹ dễ di chuyển trong lúc tuần hành. Ngoài ra họ cũng tự mua sắm cho mình các vật dụng như áo, mũ, còi… có in biểu tượng của phe biểu tình.

Hoạt động biểu tình dễ gây cho những người xung quanh cảm giác bất ổn, đây cũng chỉ là động thái tâm lý của con người nói chung khi cảm thấy sinh hoạt bình thường của họ bị xáo trộn. Như đường tắc, trường học đóng cửa vì lý do an toàn, một số khu vực sầm uất của thủ đô bị tê liệt… do ảnh hưởng của biểu tình. Đây cũng là lý do vì sao biểu tình được dùng như cong cụ để gây áp lực lên chính quyền.

Tuy nhiên người dân Thái lan dù không ủng hộ cuộc biểu tình đó song họ cũng vẫn hết sức tôn trọng quyền biểu tình của những người khác. Hầu như bạn không nghe thấy các lời phàn nàn của dân chúng, vì mọi người đều biết họ phải làm gì để giảm thiểu những hệ quả từ việc biểu tình mang lại.

Mỗi khu vực biểu tình do một người trong ban tổ chức chịu trách nhiệm. Hàng ngày từ sáng sớm sẽ có việc thông báo hoạt động trong ngày, sẽ tuần hành đi đâu hay các nội dung quan trọng. Sau đó là phần điểm tin thời sự và bình luận của các nhà bình luận chuyên nghiệp, Tiếp theo là phần diễn thuyết của các diễn giả hay đại diện của người biểu tình để hâm nóng tinh thần mọi người. Xen lẫn là các chương trình văn nghệ do các ban nhạc nổi tiếng tình nguyện tham gia và người biểu tình nhảy múa theo tiếng nhạc. Ai đói thì đi ăn uống, mệt thì nằm nghỉ tại chỗ hoặc đi lại đây đó theo nhu cầu. Không khí vui vẻ thực sự là ngày hội sinh hoạt chính trị trên đường phố của nhân dân, những người làm chủ đất nước.

Phải thừa nhận các diễn giả ở các cuộc biểu tình có khả năng cuốn hút thính giả rất cao, có khả năng gây nghiện. Chỉ cần sau 2-3 buổi nghe diễn thuyết của họ thì hầu hết người tham gia biểu tình sẽ nghiện và sẽ tìm mọi cách để đến nghe thường xuyên. Đó là lý do vì sao các cuộc biểu tình luôn đông người tham gia.

Sự khác biệt

Nếu phân cấp mức độ của các cuộc biểu tình nói chung về số lượng người tham gia, thì biểu tình ở Việt nam cũng chỉ xứng tầm với tên gọi một cuộc tụ tập đông người. Với số lượng ngày cao nhất của các cuộc biểu tình chống Trung quốc, lên đến khoảng 2-3 ngàn người mà trong số đó gần một nửa là các lực lượng bảo vệ an ninh trật tự trong và ngoài đồng phục. Nếu so với các cuộc xuống đường trong những ngày này ở Thái lan hay Ucraina có từ hàng trăm ngàn đến cả triệu người tham gia cho dù đây là một so sánh được coi là khập khễnh. Bởi ở các quốc gia nói trên sự tồn tại của phe đối lập và quyền biểu tình của người dân được Hiến pháp và luật pháp bảo hộ. Ngược lại, ở Việt nam việc biểu tình cho dù đã được ghi nhận trong Hiến pháp gần 70 năm, nhưng nó vẫn chưa được luật hóa để tạo điều kiện cho người dân thực hiện quyền hợp pháp của họ. Đó là lý do vì sao việc tập hợp đông người để biểu thị ý chí luôn vẫn bị coi là tụ tập bất hợp pháp.

Nguyên nhân chính của vấn đề này là do thể chế chính trị toàn trị mang màu sắc cộng sản còn đang hiện hữu ở Việt nam. Khi mà đảng CSVN tự cho họ quyền lãnh đạo mọi mặt nhà nước và xã hội, khi mà mọi vấn đề liên quan đến chính trị bị coi là nhạy cảm. Đặc biệt là cách hành vi phản kháng mang tính tổ chức là điều bị coi là hết sức nguy hiểm. Điều đó hoàn toàn khác với ở Thái lan hay Ucraina, các quốc gia theo thể chế dân chủ tự do, khi mà toàn bộ quyền lực thuộc về nhân dân một cách thực thụ. Vì hệ thống dân chủ cho phép công chúng có quyền tước bỏ giới cầm quyền mà không cần thay đổi căn bản luật pháp của chính thể, nó làm cho công dân tin rằng họ có thể bất đồng với chính sách hiện thời, nhưng sẽ luôn có cơ hội thay đổi giới cầm quyền, hoặc thay đổi chính sách. Điều này có thể giảm bớt những bất trắc và bất an chính trị hơn là thay đổi chính trị bằng bạo động.

Các chính phủ chỉ là người được nhân dân lựa chọn thay mặt họ để sử dụng quyền lực nhà nước để lãnh đạo quốc gia. Nói một cách dễ hiểu, nếu tưởng tượng một quốc gia như một hệ thống xe lửa bao gồm đầu kéo, các toa xe và các cơ sở hạ tầng phụ trợ như: đường sắt, cầu, hầm, thông tin liên lạc v.v … Thì ở các quốc gia theo thể chế dân chủ tự do, chính phủ chỉ đảm nhận vai trò của một ê-kíp tổ lái. Khi thay chính phủ này bằng chính phủ khác cũng ví như thay ê-kíp này bằng tổ ê-kíp khác, còn mọi hoạt động của hệ thống đường sắt ấy vẫn vận hành bình thường. Đó có lẽ là nguyên nhân khi người ta nói rằng “Chính phủ cũng như tã lót, cần thay đổi thường xuyên bởi cùng một lý do”. Ý thức được điều đó, nên dân chúng ở các quốc gia tự do dân chủ luôn bằng mọi giá bảo vệ quyền của mình thông qua sự hướng dẫn của các đảng phái chính trị mà họ tin tưởng. Và thực tế cho thấy ở các quốc gia ấy, cho dù có các cuộc xuống đường của đông đảo nhân dân hay có sự chuyển tiếp của chính phủ nhưng không gây ra những xáo trộn lớn như chúng ta tưởng. Viên chức và guồng máy nhà nước vẫn làm việc bình thường dù có hay không có chính phủ trong một thời gian ngắn. Những điều nêu trên cho thấy sự khác biệt giữa thể chế chính trị độc đoán và thể chế dân chủ tự do.

Kết

Từ đó cho thấy để có một cuộc cách mạng để chuyển đổi thể chế chính trị ở Việt nam thông qua biểu tình bất bạo động như nhiều người suy nghĩ không hề đơn giản. Ngoài các yếu tố khách quan, như thể chế chính trị hiện tại không có biểu hiện sẽ không nương tay với các hành vi chống đối có tổ chức kể cả đấu tranh bất bạo động. Song nên nhớ, tới một mức độ nhất định khi đủ về tầm cỡ và quy mô thì trong bất kỳ cuộc biểu tình bất bạo động nào cũng vậy. Dù phía chính quyền hay phía biểu tình, bên nào sử dụng bạo lực trước lập tức họ sẽ mất đi sự chính nghĩa và đồng thời bên đó sẽ mất đi sự ủng hộ của cộng đồng trong nước và quốc tế. Đó là lý do vì sao các cuộc biểu tình ở Thái lan hay Ucraina trong những ngày này, chính quyền ở các quốc gia đó không dám ra tay trấn áp người biểu tình dẫu rằng họ rấtt muốn.

Hy vọng bài viết này phần nào cũng giúp cho các nhà chính trị và những người quan tâm hiểu thêm rằng: Mọi sự thay đổi không bao giờ dễ dàng, song nó không phải là quá khó. Nếu khi ta biết tổ chức tốt khi có đủ các điều kiện cần và đủ để thực hiện điều đó trong tay.

Ngày 05 tháng 12 năm 2013

© Kami

Vì sao nhiều đảng viên bỏ đảng?

Gia Minh, biên tập viên RFA

VIETNAM-POLITICS-ECONOMY-CONGRESS

Hình minh họa chụp năm 2011 tại Hà Nội. AFP

Công luận tại Việt Nam trong tuần đầu tháng 12 xôn xao về việc công khai từ từ bỏ đảng Cộng sản của các ông Lê Hiếu Đằng, Phạm Chí Dũng và bác sĩ Nguyễn Đắc Diên tại Sài Gòn.

Trước đó có một số người từng thực hiện biện pháp tương tự; tuy nhiên số này vẫn còn là thiểu số trong chừng hơn ba triệu đảng viên tại Việt Nam.

Lời nói không đi đôi với việc làm

Danh sách những đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam chính thức công khai làm đơn ra khỏi đảng, hồi tháng 7 vừa qua lại có thêm một tên mới là ông Nguyễn Thái Sơn.

Trong đơn ra khỏi đảng, ông này nêu rõ ‘Có thể nào một cán bộ, đảng viên suốt đời gương mẫu, cần cù, chịu khó làm việc, tin tưởng vào pháp luật và hệ thống chính quyền của nhà nước đấu tranh bảo vệ lẽ phải lại trở thành thảm họa’.

Ông Nguyễn Thái Sơn năm nay đã 70 tuổi cho biết lý do khiến ông phải đi đến quyết định ra khỏi Đảng Cộng sản Việt Nam:

Lý do chính là lời nói không đi đôi với việc làm, chính sách, chủ trương, cương lĩnh, nghị quyết của Đảng không được thực hiện.

-Ô. Nguyễn Thái Sơn

“Lý do chính là lời nói không đi đôi với việc làm, chính sách, chủ trương, cương lĩnh, nghị quyết của Đảng không được thực hiện. Thứ hai nhiều vấn đề bất bình trong xã hội do chủ trương, đường lối không đi đôi với thực hành nên gây cho tôi những thảm họa. Vụ việc của tôi báo chí đã đăng rất nhiều, và nhiều cơ quan pháp luật cũng xác nhận chuyện này là chuyện vi phạm luật pháp, nhưng cuối cùng họ cũng làm tầm bậy, tầm bạ. Chính vì thế tôi cũng báo cáo lên trong chi bộ vụ việc này không làm đến nơi đến chốn thì Đảng cũng chẳng có việc gì nữa nên tôi xin nghỉ sinh hoạt đảng, vì sinh hoạt đảng như thế là hình thức, là vớ vẩn thôi.

Qua chuyện tôi đi khiếu kiện cũng gặp trong xã hội nhiều chuyện cũng rất bức xúc. Nhiều người cũng rất khổ sở. Ngay cả chúng tôi là người có học, có hành, đọc báo, đọc luật và có thể hiểu; còn nhiều người dân quá cực khổ không có điều kiện đọc nên không hiểu nhiều. Nhiều người cũng không có tài liệu bằng chứng, mất thời giờ cho chuyện ấy mà không giải quyết được. Vấn đề của chúng tôi làm rất chính đại, quang minh, đàng hoàng; đấu tranh có tổ chức mà họ còn làm bậy như thế thì những người không có điều kiện như chúng tôi họ khổ như thế nào!

Thực chất vấn đề tôi xin ra đảng là đấu tranh cho một xã hội bình đẳng, công minh. Tôi đã gửi trên 4.000 đơn đến các cơ quan bảo vệ pháp luật, các cơ quan quốc hội, chính phủ mà họ không giải quyết thì trách nhiệm của họ ở đâu, làm gì?

Liên quan đơn (xin ra đảng) vừa rồi tôi cũng muốn dư luận của xã hội, kể cả dư luận quốc tế vì đây là chân lý – lẽ phải mà; trắng đen phải phân minh thì xã hội mới phát triển lành mạnh được. Nếu tình hình thế này kéo dài thì đất nước sẽ trở nên tồi tệ, con người sẽ trở nên rất xấu.”

Khó tìm người cùng chí hướng

Một đảng viên trẻ công khai từ bỏ lý tưởng cộng sản được nhiều người biết đến là anh Nguyễn Chí Đức. Sau một năm ra khỏi đảng, anh có bài viết mang tựa ‘Suy nghĩ cô đọng sau một năm từ bỏ Cộng sản’.

VIETNAM-POLITICS-VCP-CONGRESS

Các Đại biểu đang biểu quyết tại Đại hội đảng XI hôm 17-01-2011. AFP PHOTO / HOANG DINH Nam.

Trong bài anh có câu ‘Sự thật đã rõ nhưng những người đảng viên ĐCSVN dám dứt ra khỏi chuyện cơm áo, gạo tiền, chuyện quá khứ nặng nghĩa – nặng tình, chấp nhận dấn thân còn rất rất ít hơn tôi kỳ vọng.’

Anh Nguyễn Chí Đức cho biết:

“Khó tìm người mong muốn và người mình mong muốn. Bản thân công an địa phương họ cũng tìm cách ngăn trở chuyện những người như tôi tụ lại thành một điểm nào đấy. Vừa rồi tôi có tìm đến những người đảng viên có suy nghĩ không tin vào đảng, và tôi đánh bài ngửa với họ mời bác, mời anh có uy tín làm hội trưởng (từ rất khiêm tốn, không nói là đảng trưởng) quy tụ những người như tôi, nhưng nhiều người không dám. Thực tế như ông Lê Hiếu Đằng, ông đã dám bỏ đảng đâu. Nếu ông bỏ đảng tôi sẽ đến ngay để bàn, hoặc tôi với góc độ người thế hệ sau để ‘một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao’. Tôi đã bỏ rồi, tôi cần những người dám đoạn tuyệt và ly dị tổ chức cộng sản thì mới tin nhau được. Chỉ tin nhau qua hành động, chứ không thể qua những lời nói trên mạng. Cũng như trong chuyện tình cảm, phải ly dị mới có thể tìm người khác, đối phương mới yên tâm hơn.”

Bản thân ông Nguyễn Thái Sơn vì tố cáo tham nhũng và việc bảo kê, bao che cho hành vi phạm pháp mà theo ông là tội ác, nên bản thân ông bị trù dập, trả thù. Ông cho biết cũng khá đơn độc, khó tìm được người đồng cảm lên tiếng bênh vực ông:

“Ở Việt Nam có những người cũng biết đó là sự thật, nhưng không dám can thiệp vì họ sợ liên lụy đến vấn đề này, vấn đề khác. Ở Việt Nam mà làm được điều đó là có nghị lực phi thường rồi. Bình thường họ sợ nhiều vấn đề phức tạp nên không dám làm. Thứ hai xã hội không có trách nhiệm nên nhiều người cũng bàng quang trong vấn đề này.”

Bất hạnh của dân tộc?

Khó tìm người mong muốn và người mình mong muốn. Bản thân công an địa phương họ cũng tìm cách ngăn trở chuyện những người như tôi tụ lại thành một điểm nào đấy.

-Anh Nguyễn Chí Đức

Anh Nguyễn Chí Đức còn viết thêm rằng ‘Một nỗi buồn xâm chiếm trong tôi nhưng từ đây tôi rút ra được một điều đau đớn: ĐCSVN đã tàn phá nặng nề khả năng phản biện, đầu độc tư tưởng các thế hệ thanh niên Việt Nam trong tổ chức này ngay từ khi tâm hồn họ còn rất trong sáng, động lực đầy nhiệt huyết .”

Theo anh Nguyễn Chí Đức thì đó là nỗi bất hạnh cho dân tộc Việt Nam:

“Bản thân người cộng sản đi đầu độc người khác nhưng chính họ cũng bị đầu độc. Bản thân những người mới vào đảng ai cũng đầy nhiệt huyết, thông minh, có chí khí; nhưng vào tổ chức này nó làm cho người ta phải nói dối, rồi phải luồn cúi; nhất là trong xã hội bây giờ muốn lên chức trưởng, phó phòng phải biết nịnh bợ rồi, phải biết ‘thượng đội, hạ đạp’, phải biết dùng tiền để lên chức cao hơn. Đó là cấp thấp nhất, cấp càng cao thì tha hóa càng cao. Mà đã tha hóa cao đến mức vào Quốc hội rồi mà bỏ đảng thì họ khui ra đầy ‘phốt’ ngay. Thời bây giờ nói thật những người phản tỉnh ở cấp cao cũng chả tốt đẹp gì đâu, hiếm lắm. Thời chống Pháp thì nhiều, vì đó là thời các tiền bối cộng sản phần lớn họ trong sạch, có lý tưởng; nên khi họ phản tỉnh thì họ đa số được mọi người tín nhiệm, lắng nghe ví dụ như ông Trần Độ, hay Hoàng Minh Chính, Trần Xuân Bách. Những người đó, thời chưa có Internet, tôi nghe bố mẹ, hàng xóm bàn tán cả tuần về những người đó.”

Người cựu đảng viên Nguyễn Thái Sơn mới ra khỏi Đảng từ hồi tháng 7 thì cho rằng những người bị oan ức cùng cảnh ngộ như ông không có được một chỗ dựa nào tại đất nước Việt Nam:

“Vấn đề ở Việt Nam hiện tại không có chỗ dựa nào cho những người thẳng thắn đấu tranh như thế.”

Trong bài viết sau một năm từ bỏ Cộng sản, anh Nguyễn Chí Đức trích lại lời nói của cố tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu ‘Đừng nghe những gì Cộng sản nói mà hãy nhìn những gì Cộng sản làm’. Đó là một trong ba cảnh tỉnh chân thành mà anh Nguyễn Chí Đức đưa ra.

G. M.

Nguồn: rfa.org

Lượm lặt tin 13-12-13

47 dân biểu Hoa Kỳ nhắn nhủ với Ngoại trưởng John Kerry trước khi ông đến Việt Nam

47 DÂN BIỂU HOA KỲ NHẮN NHỦ VỚI NGOẠI TRƯỞNG JOHN KERRY TRƯỚC KHI ÔNG ĐẾN VIỆT NAM:

– Kerry cần phải đặt nhân quyền lên hàng đầu trong chuyến đi Việt Nam

– Chỉ hợp tác TPP (Hiệp đinh đối tác xuyên Thái Bình Dương) nếu có cải thiện nhân quyền

– Tình trạng vi phạm nhân quyền của Hà Nội không thể chấp nhận được: Số nhà hoạt động bị bắt ngày càng gia tăng. Nghị định 72 bưng bít thông tin và vi phạm tự do ngôn luận của người dân Việt Nam.

“Chúng tôi yêu cầu Ông đặt nhân quyền lên hàng đầu trong chuyến đi Việt Nam sắp tới. Dù rằng chính quyền Việt Nam muốn cho thấy họ là một đối tác thương mại lý tưởng, nhưng đây là một chế độ độc tài, dùng luật pháp và sự độc đảng như công cụ để đàn áp người dân của họ”.

Lá thư được khởi xướng bởi hai dân biểu Loretta Sanchez và Zoe Lofgren.

Mời các bạn đọc nguyên văn lá thư: http://lofgren.house.gov/latest-news/47-bipartisan-members-of-congress-call-on-secretary-kerry-to-address-vietnam-human-rights-abuses-ahead-of-trip/

884342_10152467117205620_1071736272_o.jpg

——————————————

Hình ảnh Nguyễn Tiến Trung được chiếu trên mặt tòa đại sứ Việt Nam tại Paris

Tổ chức Ân Xá Quốc Tế (Amnesty International) tại Pháp đã chiếu hình ảnh của Nguyễn Tiến Trung lên mặt tường tòa đại sứ quán Việt Nam tại Paris để kêu gọi sự chú ý của dư luận tới trường hợp tù nhân lương tâm Việt Nam này.

05-aisf-py_brunaud-45781.jpg

Tổ chức Ân Xá Quốc Tế đang tổ chức chiến dịch “10 ngày lấy chữ ký” bảo vệ những người mà quyền con người của họ bị xâm phạm trên toàn thế giới. Như một phần của hoạt động này, tổ chức Ân Xá Quốc Tế Trẻ (một tổ chức ngoại vi dành cho thanh niên) đã tổ chức một buổi gặp mặt với nhân chứng tới từ Việt Nam có tên là “Việt Nam và Tự Do” vào ngày 11/12/2013.

Nhiều người đã tới dự buổi gặp mặt này và nói chuyện với Nguyễn Hoài Nam, em trai của Nguyễn Tiến Trung, để nghe anh kể về sự đàn áp mà chính quyền dành cho các nhà bất đồng chính kiến và việc họ vi phạm các quyền con người, chẳng hạn tự do ngôn luận, như thế nào.

Việc bắt giữ Nguyễn Tiến Trung là một phần của cuộc đàn áp dành cho các blogger và bất đồng chính kiến ở Việt Nam vào năm 2009. Vào tháng Một 2010, ba năm sau khi Trung quay lại Việt Nam, Trung đã bị kết án 7 năm tù giam và 3 năm quản chế sau khi bị giam giữ không có luật sư, vì tội “lật đổ chính quyền nhân dân”. Qua blog của mình, Trung đã lên tiếng phản đối các vi phạm quyền con người, thiếu vắng dân chủ, và độc tài, tham nhũng của chính quyền hiện tại.

Tổ chức Ân Xá Quốc Tế coi Trung là một tù nhân lương tâm và do đó đã kêu gọi chính phủ Việt Nam trả tự do vô điều kiện và ngay lập tức cho anh. Một bản thỉnh nguyện đòi trả tự do đã được ký trong buổi gặp mặt, và những người tham gia đã viết thiệp để gửi tới Trung trong tù.

Những chữ ký ủng hộ được chiếu cùng với hình ảnh của Nguyễn Tiến Trung lên mặt tiền tòa đại sứ Việt Nam tại Paris.

affiche_paris13-nguyen.jpg

Đại gia ngoại rút êm ngàn tỷ khỏi Việt Nam

TTCK vẫn được cả khối nội và ngoại đánh giá còn nhiều tiềm năng tăng điểm, nhưng cũng không ít các đại gia ngoại âm thầm rút bớt vốn ở những thời điểm sôi động nhất.

Bán “gà đẻ trứng vàng”

Ngày 6/12, hai tổ chức đầu tư thuộc Dragon Capital (DC) là Vietnam Enterprise Investment Ltd (quỹ VEIL) và Amersham Industries Ltd (thuộc quỹ Vietnam Growth Fund) cùng bất ngờ ra thông báo bán cổ phiếu Vinamilk (VNM), với lượng đăng ký tương ứng 8,8 triệu và 4,6 triệu đơn vị.

Giao dịch chưa được thực hiện nhưng nhiều NĐT tin rằng thương vụ này sẽ diễn ra đúng như tuyên bố (dự kiến từ 11/12/2013 đến 9/1/2014, theo phương thức thỏa thuận) bởi Dragon Capital là một trong những NĐT tổ chức đã có tiếng tăm trên TTCK Việt Nam, làm gì cũng có kế hoạch. Hơn thế, thông thường những hành động đại loại như “tuyên bố bán nhưng không bán, hay ngược lại” ít khi gặp ở các NĐT tổ chức nước ngoài.

Nếu bán thành công tổng cộng 13,4 triệu cổ phiếu (tương đương 1,6% cổ phần Vinamilk) thương vụ sẽ đem lại cho NĐT suýt soát 1.900 tỷ đồng (với mức giá khoảng 140.000 đồng/cp hiện tại). Và khi đó DC sẽ chỉ còn nắm giữ 24,4 triệu cổ phần VNM, tương đương 2,92%, trị giá khoảng hơn 3.400 tỷ đồng.

vốn-ngoại, nhà-đầu-tư-ngoại, nước-ngoài, thoái-vốn, bán-vốn, SCIC, tập-đoàn, đầu-tư-tài-chính, nợ-xấu, bất-động-sản, chứng-khoán, ngân-hàng, tài-chính, bảo-hiểm, đại-gia, Dragon-Capital, Vinamilk, Masan, FPT, REE, SSI, Orchid-Fund, OCBC,

Thông báo của hai tổ chức của DC nói trên khá bất ngờ bởi TTCK đang khá phấn khích với sự tăng giá của đa số các cổ phiếu, mà trụ cột cho thị trường chính là những mã blue-chips như Vinamilk, Masan, FPT, REE, SSI…

Sự sôi động của TTCK được giải thích có nhiều lý do như: kinh tế đã bớt khó; DN hoạt động tốt hơn, chịu ít chi phí hơn; giá cổ phiếu vẫn ở mức thấp; dòng tiền đầu tư không tìm kiếm được các kênh hấp dẫn; nguồn tiền từ kiều hối chảy về lớn… Và cũng quan trọng không kém là tin Chính phủ đang cân nhắc nới room cho khối ngoại lên tới 60% số cổ phiếu có quyền biểu quyết ở một số công ty niêm yết (so với mức 49% như hiện tại). Hàng loạt các phân tích, nhận định của các tổ chức đầu tư nước ngoài đều cho rằng, chứng khoán Việt Nam hấp dẫn, cơ hội lớn, sẽ còn tăng tiếp.

Bên cạnh đó, sự bất ngờ còn ở chỗ Vinamilk vẫn được coi là một cổ phiếu “gà đẻ trứng vàng” cho bất cứ NĐT nào, từ tổ chức cho tới cá nhân, ngoại hay nội. Trong đề án tái cơ cấu Tổng công ty Đầu tư và Kinh doanh vốn Nhà nước (SCIC) vừa được công bố gần đây, siêu tổng công ty này cho biết sẽ thoái vốn ở rất nhiều DN nhưng sẽ nắm giữ và đầu tư dài hạn tại 4 DN, trong đó có “bò sữa” Vinamilk.

Trước đó, hồi đầu tháng 9/2013, giới đầu tư cũng đã bất ngờ khi mà cổ đông lớn nhất của Tập đoàn FPT là Orchid Fund của Singapore quyết định bán ra hơn 29 triệu cổ phần (tương đương hơn 10% vốn điều lệ FPT), trị giá hơn 1.300 tỷ đồng sau chưa đầy hai năm rót vốn. Lý do cũng như người mua lại cổ phần từ Orchid không được công bố.

Thu lời lớn

Gần đây, cuối tháng 11/2013, một đại gia ngân hàng của Singapore là OCBC cũng thông báo đã bán toàn bộ 14,88% cổ phần, tương đương 85,83 triệu cổ phần tại Ngân hàng Việt Nam Thịnh Vượng (VPBank) cho một nhóm 3 NĐT cá nhân người Việt, với tổng trị giá 55,5 triệu USD, tương đương gần 1.200 tỷ đồng.

Trước đó, hồi đầu năm nay và cuối năm ngoái, giới đầu tư đã chứng kiến vụ Mekong Capital bán 6,7% tại Thế giới Di động – chuỗi bán lẻ điện thoại di động hàng đầu tại Việt Nam, cho một công ty đầu tư tài chính; Vietnam Debt Fund SPC (Cayman Island) thoái toàn bộ cổ phần gần 1,1 triệu cổ phiếu REE (0,45% vốn điều lệ); HSBC thoái vốn khỏi Bảo Việt; Bourbon kế hoạch thoái vốn toàn bộ gần 100% cổ phần tại Bourbon Bến Lức; VinaCapital rao bán 50% cổ phần khách sạn Metropole Hà Nội…

vốn-ngoại, nhà-đầu-tư-ngoại, nước-ngoài, thoái-vốn, bán-vốn, SCIC, tập-đoàn, đầu-tư-tài-chính, nợ-xấu, bất-động-sản, chứng-khoán, ngân-hàng, tài-chính, bảo-hiểm, đại-gia, Dragon-Capital, Vinamilk, Masan, FPT, REE, SSI, Orchid-Fund, OCBC,

Trên thực tế, việc các tổ chức đầu tư vốn ngoại thoái vốn ở các DN trong nước ngay chính thời điểm TTCK đang sôi động có lẽ cũng là điều bình thường. Một lý do đơn giản có thể là các tổ chức này đã đạt được kỳ vọng về lợi nhuận và việc thoái vốn vào những lúc thị trường lên thường dễ dàng.

Với Dragon Capital, việc thoái vốn khỏi Vinamilk mới chỉ là kế hoạch. Tuy nhiên, nhiều người đã nhìn thấy khoản lời khá rõ ràng nếu ông lớn này thoái vốn trong thời điểm hiện tại. Với mức giá VNM tăng hơn gấp đôi kể từ đầu năm, cho dù DC bán tới hơn 13 triệu cổ phần VNM thì vốn hóa của số cổ phần còn lại của DC tại DN sữa này vẫn còn gần như nguyên vẹn, bằng hồi cuối năm trước.

Thương vụ OCBC thoái vốn tại VPBank cũng giúp đại gia đến từ Singapore thu về một khoản lợi nhuận tương đối, với tỷ suất sinh lời khoảng 35% trong bối cảnh nền kinh tế Việt Nam gặp khó, hệ thống ngân hàng gặp rủi ro nợ xấu tăng vọt và phải tái cấu trúc.

Orchid Fund của Singapore không công bố vốn đầu tư vào FPT nhưng vụ thoái toàn bộ hơn 10% vốn tại DN phần mềm công nghệ này cũng được đánh giá là một vụ đầu tư thành công lớn bởi giá cổ phiếu FPT thời điểm Orchid mua vào hối cuối 2011 đầu 2012 khá thấp.

Thương vụ bán 6,7% tại Thế giới Di động (giảm từ 32,5% xuống còn 25,8%) cũng giúp Mekong Capital thu lời gấp 11 lần vốn ban đầu.

Có thể thấy, trong thời gian gần đây, vấn đề vốn ngoại đang được quan tâm khá nhiều trên TTCK. Nhiều dự báo cho thấy dòng vốn đang dịch chuyển từ các thị trường khác sang Việt Nam, nhất là khi Chính phủ Việt Nam đang cân nhắc nới “room” cho khối ngoại.

Tại Diễn đàn doanh nghiệp Việt Nam VBF 2013, một số nhà phân tích cho rằng, thị trường vốn của Việt Nam vẫn còn nhỏ với quy mô chỉ khoảng 40 tỷ USD, chưa phải là thị trường mới nổi và số lượng tiền chảy vào đây vấn rất nhỏ bé.

Theo đó, từ đầu năm đến nay, Việt Nam mới thu hút được khoảng 300 triệu đô la Mỹ trên TTCK, tương đương với cả năm ngoái, thấp hơn nhiều so với con số hàng chục tỷ USD ở một số thị trường lớn trong khu vực.

Hiện tại, khá nhiều DN niêm yết lớn trên TTCK đã hết room. Khả năng mở room được đánh giá sẽ kéo một lượng lớn các NĐT tổ chức nước ngoài vào. Đây có lẽ là cơ hội để một số NĐT ngoại vốn vào Việt Nam từ rất sớm thoái bớt vốn, chốt lời các khoản đầu tư vài năm trước đây.

Và đây có thể cũng là cơ hội để một số NĐT rũ bỏ một số các khoản đầu tư thua lỗ, kém hiệu quả giống như các trường hợp: Intereffekt Investment Fund N.V bỏ quyền làm cổ đông lớn của Hanoimilk (HNM); BI Private Equity New Market II K/S và Deutsche Bank với thương vụ đầu tư vào Dược Viễn Đông; Vinacapital tại Tập đoàn Thái Hòa (THV); Morgan Stanley tại PVFC, Deustche Bank Aktiengesellschaf (DB) đầu tư vào Habubank…

Huấn Tú

@VEF

JB Nguyễn Hữu Vinh – Thưa toàn thể thế giới: Chúng mày chỉ là những thằng ngu

JB Nguyễn Hữu Vinh

Kính thưa các đồng chí lãnh đạo

Thưa toàn thể Nhân dân được đặt dưới sự lãnh đạo tuyệt đối của đảng.

Với tất cả niềm tự hào của những người dân được sống dưới chế độ Xã hội Chủ nghĩa tươi đẹp, chúng tôi có thể nói rằng: Việt Nam chúng tôi được bầu với số phiếu rất cao vào ghế Hội đồng Nhân Quyền Liên Hợp Quốc vừa qua không chỉ là một sự cố gắng vĩ đại mà là một minh chứng hùng hồn rằng Nhân quyền ở Việt Nam là một vấn đề cần quan tâm và đã rất được quan tâm.

Theo một số tờ báo lá han ở Việt Nam – những tờ báo tạo cho người đọc hội chứng ghẻ ngứa và dị ứng, thậm chí là nhảy xồn xồn – điều đó chứng tỏ rằng, cả thế giới đánh giá cao Việt Nam trong vấn đề nhân quyền. Nói theo cách của Tổng Bí thư Đảng CS Việt Nam sau khi nèo nẽo để được thăm Vatican: “Mình có thế nào thì người ta mới đón tiếp”.

Điều này không chỉ thúc đẩy Việt Nam thể hiện rõ hơn, vai trò, vị trí và trách nhiệm của mình trong vấn đề thúc đẩy nhân quyền không chỉ ở Việt Nam, mà là trên toàn thế giới.


Cuộc gặp nhân ngày Quốc tế nhân quyền tại Hà Nội 7/12/2013Muốn vậy, ngay ở Việt Nam, chúng ta tự thấy là càng phải mẫu mực và đi tiên phong trong việc thực hiện thúc đẩy nhân quyền để làm gương mẫu. Và chúng ta đã làm điều đó rất tích cực bằng những hành động cụ thể và thiết thực. Chỉ xin đơn cử một vài ví dụ và hình ảnh để thấy sự tích cực đó như sau:

Ngày 7/12/2013, tại Hà Nội, một số công dân tổ chức gặp gỡ với Đại sứ các nước EU, Đức, Mỹ, Thụy Sĩ… để hội đàm, giáo dục cho họ biết thế nào là nhân quyền Việt Nam. Nhờ sự lãnh đạo sáng suốt của đảng, nhờ sự tài giỏi của lực lượng công an, chúng ta đã thấy việc giáo dục cho những kẻ đó là không cần thiết và mất thời gian. Vì thế chúng ta đã huy động đông đảo cán bộ an ninh, công an, dân phòng và nhiều lực lượng đến “khuyên bảo”, dọa nạt, ngăn chặn, theo dõi, can thiệp… để cuộc gặp gỡ trở thành điển hình việc thúc đẩy quyền con người theo mô hình của chúng ta, đồng thời kiên quyết bác bỏ những nội dung đã ghi trong Bản tuyên ngôn nhân quyền của Liên Hợp Quốc, đó chỉ là những điều cần cho các quốc gia khác không phải là xứ thiên đường XHCN.

Khi cuộc họp đã diễn ra, các vị đại sứ của những đất nước đã bầu chúng ta vào Hội đồng Nhân quyền ngồi chưa ấm chỗ, thì lực lượng hóa trang của chúng ta đã kịp thời hành động. Chúng ta đã buộc nhà hàng trả lời khách là hết mọi thứ để phục vụ, dù bọn chúng đã đặt trước. Trước lực lượng hùng hậu áp đảo của an ninh, nhà hàng đã phải khuất phục.

Ngày 8/12/2013, một số blogger, nhiều người dân tập trung ở các công viên hai đầu đất nước để học hỏi, trao đổi về quyền con người, chào mừng ngày Việt Nam được bầu vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp quốc. Bọn họ cứ tưởng rằng ở đất nước này, cứ nghe đảng và nhà nước nói là thật, nên dám mang theo những chiếc bóng bay trên đó ghi rõ: “Chúng ta là con người, chúng ta có quyền”.

Để thể hiện cho bọn dân đen biết rằng: Đảng ta lãnh đạo tuyệt đối, nên việc nghĩ, việc nói cũng phải xin phép và đặc biệt là phải theo định hướng không phải nói thế là nó thế. Do vậy chúng ta đã kiên quyết ngăn chặn triệt để. Để làm việc đó thành công, chúng ta đã huy động nhiều bộ phận và lực lượng. Đặc biệt là lực lượng hóa trang, giả đóng vai côn đồ đã phát huy hết sức hiệu quả. Đội quân đó đã sẵn sàng đánh, đập không thương tiếc, gây thương tích cho một số thanh niên dám đòi nhân quyền theo tiêu chuẩn quốc tế mà không chịu chấp nhận nhân quyền do đảng ta ban phát. Hàng loạt đồng chí đã hóa trang cướp bóng bay, dùng thuốc lá châm nổ bóng bay trên tay trẻ em, phụ nữ, người già… đó là những hành động đáng được tuyên dương và phát huy.

Việc dùng công an, kết hợp côn đồ hoặc giả côn đồ (thường gọi là lực lượng hóa trang) là việc làm hết sức hiệu quả, khi mà giữa rừng máy quay, máy chụp ảnh có thể ghi lại hình ảnh bất cứ lúc nào. Nhưng, khi quá lạm dụng biện pháp này, chúng ta cũng không thể bảo toàn danh dự, bởi dân chúng đã biết quá nhiều “những biện pháp nghiệp vụ” này. Thậm chí, người dân còn nói thẳng là công an kết hợp côn đồ.

Đáng tiếc là trong đó, lực lượng mang sắc phục đã không hoàn thành nhiệm vụ khi cướp công khai chiếc balo của một thanh niên và khi bị hô hoán thì bỏ chạy thục mạng. Việc này tuy có làm ảnh hưởng đôi chút hình ảnh của Công an nhân dân mà lại ngang nhiên đi ăn cướp. Nhưng xét tổng thể thì đây cũng chỉ là thêm một hành động “bôi nhọ đít nồi” mà thôi. Ngành công an vốn đã được dân phong tặng nhiều danh hiệu cao quý hơn thế. Chẳng phải ngẫu nhiên mà người dân đã cải biên câu ca dao sau đây: “Con ơi, nhớ lấy câu này. Cướp đêm là giặc, cướp ngày: Công an”. Bởi ngoài công an, đố ai dám ra đó mà cướp.


Chạy thục mạng sau khi cướp được balôMột sáng kiến hay, thể hiện vị thế của chúng ta “Chánh nghĩa sáng ngời” – Lời Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết – là chúng ta đã dùng mắm tôm lén lút ném vào đám đông thanh niên, sinh viên tập trung dám phát bản tuyên ngôn Quốc tế nhân quyền tại Sài Gòn. Đó là điều sỉ nhục đối với đảng ta, nhà nước và nhân dân ta vốn đã quyết tâm không đi theo những tiêu chuẩn của văn bản đó, dù chúng ta đã ký kết, nhưng xét ra chỉ có cách này may ra có hiệu quả mà thôi.

Hiệu quả đạt được, là một số trong đó sẽ phải mang theo cái thối tha của chúng ta về nhà. Trong trường hợp phải tắm gội cả đêm, nếu bị cản lạnh, thì bộ phận y tế của chúng ta lại tăng doanh thu… nhất cử đa tiện.

Với sáng kiến này, chỉ duy nhất một điều có hại, đó là uy tín của nhà nước, của đảng, của ngành công an đi theo mấy nắm mắm tôm kia, trôi theo dòng nước và những bãi nước bọt của người dân mà thôi.

Tiếp đến, ngày hôm nay 10/12/2013, trên các mạng xã hội đã liên tiếp thông tin nhiều vụ việc, hành động của chúng ta trên khắp đất nước, thiết thực chào mừng ngày Quốc tế nhân quyền, rất cụ thể, “biện chứng và… khách quan” – Nguyễn Phú Trọng.

Đầu tiên, phải kể đến việc hốt gọn hàng trăm người dân oan đổ về Hà Nội kêu oan nhân ngày Quốc tế nhân quyền. Họ kêu oan là việc của họ bao năm nay, nhưng, thay vì việc xếp hàng vào lăng kính cẩn viếng bác, họ đã giương cao khẩu hiệu nói lên oan khuất của mình. Đồng thời họ hô vang các khẩu hiệu khó nghe, kêu gọi Quốc hội, Thủ tướng và cả Đảng cứu họ. Những điều đó, thể hiện sự ấu trĩ và ngu xuẩn của đám dân bị ta cướp ruộng đất, tài sản và nhà cửa. Bọn chúng cứ làm như Quốc hội, Thủ tướng và cả Đảng sinh ra là để lo những việc vớ vẩn đó. Đám dân đó đã không nghe mới đây Tổng Bí thư đã khẳng định “Đường Tăng sang Tây Thiên lấy kinh còn phải hối lộ”. Điều đó có nghĩa là: vậy thì đảng viên ta có tham nhũng, hối lộ hoặc ngay cả ăn cướp ở chốn bẩn thỉu này có sao đâu. Đúng là bọn này thừa lòng tin vào đảng và thiếu thực tế. Do vậy việc dẹp chúng là một thắng lợi lớn trong ngày Nhân quyền Quốc tế.


Dân oan các tỉnh tại Hà Nội, cạnh lăng Hồ Chí Minh

Kế đến, từ Hà Tĩnh, vang dậy tiếng la hét, tiếng chửi bới và những tiếng động quen tai của việc khoảng 300 công an, kết hợp các lực lượng cưỡng chiếm đất đai của dân hai xã Xuân Thành và Cương Gián để làm sân golf. Mặc dân kêu khóc và hễ cưỡng lại thì… đánh – Sinh ra công an mà không đánh thì sinh ra để làm gì? Vậy nên đã có 15 tên dân bị bắt vì dám giữ đất. Nhiều tên bị thương. Điều này để chứng minh rằng: Quyền tư hữu đất đai là chuyện vớ vẩn, đất đai là của toàn dân, nhưng chỉ có đảng mới có quyền mua, bán, chiếm, lấy, cho… thỏa sức.

Từ Sài Gòn xa xôi, một thanh niên có tên Hoàng Dũng, rất đẹp trai đã đưa hình ảnh lên mạng với cái mặt bê bết máu. Lực lượng của chúng ta đã hành động hơi thô lỗ nên đã bị tố cáo. Thế nhưng, dù sao đó cũng là một thành tích chào mừng ngày Quốc tế Nhân quyền của lực lượng này sau khi đã nhốt một số chị em vào nhà của họ. Vụ này chúng ta chỉ thiệt hại mất vài ổ khóa để khóa ngoài cửa nhưng hiệu quả lại cao.

Chưa hết, từ Đà Nẵng miền Trung, những hình ảnh sống động được tới tấp gửi lên mạng. Ở đó, lực lượng của ta đã bắt nhiều người, đánh đập thỏa thích khi dám đến cơ quan công quyền hỏi về việc đang đêm bị đột nhập phòng ở trái pháp luật để bắt người.

Những hình ảnh máu me đầy mặt, đầy người, những nạn nhân trong bệnh viện vì chấn thương sọ não nhờ ơn đảng và ơn Công an… lan truyền chóng mặt. Những hình ảnh này chứng minh chiến công của các chiến sĩ “còn đảng còn mình”. Nhưng còn có tác dụng răn đe không chỉ người dân Việt Nam, mà cả các tổ chức quốc tế, các nước khác có ý định can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam” rằng: Ngon thì vào, cỡ chúng mày có mấy cái đầu để chịu chấn thương sọ não mà dám?

Cho đến giờ này khi ngồi viết bản báo cáo tổng kết ngày nhân quyền Quốc tế này trên đất nước tươi đẹp, quyền làm người được đảm bảo của chúng ta, thì Lê Thị Phương Anh, vợ nạn nhân Lê Anh Hùng đang bơ vơ không nơi trú thân tại Đà Nẵng và gửi đi những tiếng kêu thống thiết.

Kính thưa toàn thể thế giới

Nếu so với sự đặc thù của nhân quyền ở Việt Nam, thì đó là những bài học và kinh nghiệm mà cả thế giới cần học tập: Đàn áp, bắt bớ, cướp giật, tính mạng và máu người dân, chỉ là chuyện thường ngày ở mọi nơi, mọi lúc. Đó là việc đảm bảo một cách tuyệt đối về quyền con người dưới sự lãnh đạo tuyệt đối của Chủ nghĩa Mác – Lênin lấy bạo lực làm trọng.

Bởi tất cả cần phải theo nguyên lý: Không có quyền nào, dù là quyền con người đi nữa mà lớn hơn quyền lãnh đạo độc tài của đảng.

Nhưng, điều đáng tiếc, là phần còn lại của thế giới lại thừa nhận một nguyên tắc dân chủ, nhân quyền khác xa, thậm chí đi ngược lại những tiêu chí Việt Nam đang thực hiện.

Dù vậy, thì cả thế giới vẫn bầu Việt Nam vào ghế Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc? Điều này có ý nghĩa hết sức to lớn và sâu sắc. Nghĩa là cả thế giới phải nghiêng minh mà kính phục cách phát huy quyền con người bằng những bàn tay nhuốm máu dân lành.

Và cả thế giới sẽ phải câm lặng, dù có đau, dù có xót. Bởi chính các người đã giơ tay bầu chúng ta với bàn tay ấy điều khiển lĩnh vực nhân quyền của thế giới.

Nói một cách đơn giản hơn: Nó chỉ có một ý nghĩa lớn lao và bao quát mà chúng ta phải gào to lên: “Hỡi phần còn lại của thế giới, chúng mày chỉ là một lũ ngu”.

Hà Nội, Tổng kết ngày Quốc tế nhân quyền 10/12/2013

J.B Nguyễn Hữu Vinh

Kateřina Procházková: “Tôi tin rằng người dân Việt Nam đã sẵn sàng cho một sự thay đổi”

Nguyễn Cường

Phỏng vấn cô Kateřina Procházková, phóng viên thường trú của Đài Phát thanh Séc tại khu vực châu Á vừa có chuyến đi tới Việt Nam, gặp gỡ bloger và những nhà hoạt động xã hội. Dưới đây là một số nhận xét của cô về tình hình ở Việt Nam hiện nay trong bài phỏng vấn của Nguyễn Cường.

Lý do gì để chị có cảm hứng thực hiện chuyến đi tới Việt Nam?

Từ nhiều tháng trước, tôi đã chuẩn bị và có kế hoạch đi Việt Nam, vì tôi vẫn theo dõi tình hình không chỉ ở đây mà còn cả khu vực. Động lực cho chuyến đi này của tôi chính là những ngăn cấm hà khắc và vô lý của chính phủ Việt Nam đối với những bloger và những người hoạt động xã hội, không khác gì ở Trung Quốc hay bắc Triều Tiên. Tôi muốn được tận mắt thấy tình hình và xác minh những gì xảy ra, đang thay đổi ở đất nước vẫn theo chế độ cộng sản này.

Là nhà báo từ CH Séc, chị có gặp khó khăn gì khi xin thị thực nhập cảnh vào Bắc Triều Tiên, Trung Quốc hay Việt Nam không?

Có, đặc biệt khi xin visa với danh nghĩa là nhà báo tôi vẫn luôn gặp khó khăn, nhất là ở Trung Quốc nơi tôi làm việc. Với chuyến đi Việt Nam, do điểm xuất phát của tôi là Hồng Kong nên thị thực tôi nhận được dễ dàng. Nhưng tất nhiên điều này cũng có thể thay đổi bất cứ lúc nào. Bởi ở Việt Nam tôi không phải là nhà báo được phê chuẩn và cấp phép hoạt động chính thức. Qua bạn bè trong ngành và các đồng nghiệp tôi được biết điều này càng khó khăn hơn.

Chuyến đi VN của chị thế nào? Chị đi những đâu và gặp gỡ được nhiều người không?

Với sự giúp đỡ của bạn bè Việt Nam qua quen biết trong thời gian làm việc khá lâu ở khu vực, tôi đã được gặp rất nhiều người thú vị. Đó là những facebooker và những người hoạt động xã hội hàng đầu ở Việt Nam (thành viên của Mạng lưới Blogers Việt Nam 258, của phong trào No-U ở Hà Nội và thành phố HCM). Đó là những người đang đấu tranh vì nhân quyền và tự do và họ không hề sợ hãi trước sự đe dọa của chính quyền đối với cá nhân, với người thân trong gia đình họ. Tôi nhận thấy mong muốn của họ là tranh đấu cho nhân quyền và tự do. Thật sự là những buổi gặp gỡ rất ấn tượng.

Chị có nhận xét gì về tình hình chính trị, xã hội ở Việt Nam? Chị có thể so sánh với tình hình Trung Quốc, Bắc Triều Tiên?

Nhìn từ xa thì tình hình Việt Nam có thể nói ổn định và hài hòa hơn so với Trung Quốc hay Bắc Triều Tiên. Nhưng sự thật thì số blogger và số người hoạt động xã hội bị bắt giữ, giam cầm lại nhiều hơn so với Trung Quốc. Những quy định ngăn cản hay cấm đoán ở Việt Nam cũng chẳng khác gì ở Trung Quốc, những vi phạm quyền con người hay cản trở tự do cũng phức tạp và ở mức độ nghiêm trọng tương tự. Nhưng thật ngạc nhiên là ít người nói tới điều đó, cứ như không có Việt Nam vậy. Như là không có ai trên thế giới thấy hoặc để ý tới. Liệu có phải do chính người Việt Nam đang sợ thay đổi, sợ biến động hay sợ không ổn định?

Mới đây tại Praha, tôi có tham dự một buổi gặp mặt với nhà văn Trung Quốc Jen Lien-kche (Nhân dịp ra mắt sách Bốn Quyển Sách, ông Jen Lien-kche, nhà văn TQ đã được mời tới nói chuyện tại Thư viện Vaclav Havel, Praha-ND). Trả lời cho câu hỏi của thính giả về tình hình TQ, ông Jen đã nói, đại ý là bản thân họ (người dân Trung Quốc) và cá nhân ông ấy cũng không biết được ngày mai TQ sẽ thế nào và đang đi về đâu? Trong khi những người cộng sản TQ và cả VN đều nói về sự ổn định nhưng có lẽ tình hình thực tế hoàn toàn không phải vậy. Liệu chúng ta có sắp chứng kiến những biến đổi như Đông Âu thời kỳ 80 thế kỷ trước hay những thay đổi ở thế giới Ả Rập, Libye… cách đây vài năm?

Sau những lần gặp gỡ với các bạn Việt Nam cả ở miền Bắc lẫn miền Nam, tôi tin rằng người dân Việt Nam đã sẵn sàng cho một sự thay đổi. Vấn nạn tham nhũng và hối lộ đã đến mức, theo tôi là không thể chấp nhận được. Còn chính phủ thì không hề có bất cứ động thái nào. Ít ra, như ở Trung Quốc, một số quan chức cao cấp còn bị trừng trị, đằng này ở Việt Nam không có gì xảy ra. Chỉ thấy những người có chức quyền chia chác của cải và ăn cắp của dân nghèo, của tầng lớp người dân trung bình và của nguồn vốn đầu tư nước ngoài. Chỉ có người giầu ở Việt Nam là càng giầu thêm. Vấn đề chỉ còn là thời gian, bao giờ thì người dân Việt Nam xuống đường, liên kết lại và đòi hỏi sự thay đổi. Tất nhiên, nếu có sự thay đổi hay biến động ở Trung Quốc thì sự thay đổi ở Việt Nam sẽ càng nhanh hơn, dễ dàng hơn.

Chị có nghĩ là dư luận CH Séc còn biết quá ít về những vi phạm về nhân quyền ở Việt Nam? Trong thời gian sang thăm VN, Chị có tiếp xúc với một số cá nhân trong Mạng lưới Blogger 258, nhóm No-U Hà Nội và thành phố HCM. Cảm tưởng của chị ra sao?

Đúng thật là người Séc biết quá ít về Việt Nam và về những gì đang xảy ra ở đất nước này. Điều này càng kỳ lạ là cộng đồng người Việt Nam là cộng đồng thiểu số có số lượng người nhiều thứ 3 ở đất nước chúng tôi. Nhưng có lẽ, một phần cũng do sự khép kín, sự bưng bít thông tin của quốc gia này. Hoặc có thể như nhiều người khẳng định là bởi người Việt Nam không muốn công khai, không muốn được quan tâm tới khó khăn, đau khổ của mình.

CH Séc có thể và có nên tham gia vào việc hỗ trợ, ủng hộ các phong trào đối lập ở VN không? Đại sứ quán CH Séc ở HN có thể hỗ trợ và giúp đỡ họ như những ngoại giao đoàn các nước như Thụy Điển, Phần Lan, Na Uy, Hoa kỳ…ở Hà Nội không?

Chắc chắn. Ở Cộng hòa Séc có rất nhiều tổ chức phi chính phủ có thể giúp đỡ người Việt Nam. Nhưng theo tôi, họ không biết nhiều về tình hình…

Chị có thể nói một chút về bản thân mình?

Tôi sinh ra và học ngành báo chí ở khoa Triết, đại học Ostrava và đại học Glasgow, Scotland. Sau đó tôi tiếp tục theo học ở châu Á, thường xuyên có mặt từ năm 1997 và sống ở đó đã 10 năm nay. Từ năm 2011 tôi làm việc như phóng viên của Đài phát thanh CH Séc tại châu Á.

Cảm ơn chị đã dành thời gian trả lời.

Nguyễn Cường – vietinfo.eu