Công nghệ – Những “bom tấn” của Google sẽ làm thay đổi cả thế giới

Google đã thay đổi cuộc sống con người theo nhiều cách thông qua công cụ tìm kiếm và hệ điều hành di động. Nhưng đó vẫn chưa là tất cả. Hãng này còn có rất nhiều dự án khác làm thay đổi tương lai của con người.

Dự báo tương lai

Google và CIA đã đầu tư vào hệ thống theo dõi mạng web “tương lai”. Cụ thể là thông qua một công ty có chức năng theo dõi mạng Internet theo thời gian thực và sử dụng thông tin thu thập được để dự báo tương lai.

Công ty này là “Recorded Future”, có khả năng thu thập một lượng cực lớn dữ liệu từ website, các trang tin tức, mạng xã hội và blog để tìm ra các sợi dây liên kết giữa những sự kiện, tổ chức và con người.

> 5 ý tưởng làm thay đổi thế giới công nghệ
> Google Maps mở rộng tầm nhìn con người xuống đại dương
>
Tìm kiếm thông minh hơn với Google
> Google X – phòng thí nghiệm những ý tưởng điên rồ

Đây là đoạn giới thiệu của Recorded Future về công việc này: “Các tín hiệu tình báo mạng được tạo ra từ tin tức, blog và truyền thông xã hội mà chúng tôi liên tục thu thập. Sau đó, chúng tôi sử dụng một công cụ phân tích thời gian để nhận diện các sự kiện: quá khứ, hiện tại và tương lai. Chúng tôi kết nối tất cả sự kiện này với nhân tố con người, địa điểm và các tổ chức, trong đó có các công ty và tập đoàn nằm trong danh sách Fortune 500 và các cơ quan chính phủ hàng đầu”.Kéo dài tuổi thọ

Google cũng đầu tư khá nhiều tiền của vào một công ty có tên là Calico chuyên về chăm sóc y tế, đặc biệt là trong lĩnh vực kéo dài tuổi thọ con người và chống chọi với bệnh tật.

Trong một thông điệp đưa lên Google+, CEO của Google là Larry Page từng nói rằng: “Art Levinson (cựu chủ tịch Apple và hiện tại đang là CEO Của Calico) và tôi rất quan tâm tới vấn đề tuổi già và chống chọi với bệnh tật. Đây là những vấn đề ảnh tưởng tới tất cả chúng ta và do vậy chúng tôi sẽ tập trung nguồn lực để nghiên cứu chúng”. Calico có tên đầy đủ là “California Life Company”.

Phủ sóng Internet toàn cầu

Đó chính là mục tiêu của dự án Project Loon – phủ sóng Internet toàn cầu bằng kinh khí cầu. Các kinh khí cầu sẽ bay trên bầu khí quyển giúp chuyển tiếp tín hiệu kết nối Internet tới các vùng xa xôi hẻo lánh mà các phương thức kết nối truyền thống không thể vươn tới.

Dự án này sử dụng các kinh khí cầu để tạo ra một mạng không dây trên không trung có tốc độ kết nối tương đương với mạng 3G. Kinh khí cầu sẽ bay ở độ cao gấp đôi trần bay của máy bay thông thường. Một chiếc kinh khí cầu có thể cung cấp kết nối Internet cho một vùng bán kính 40km.

Thang máy vũ trụ

Google X là cơ sở bí mật của Google đặt cách trụ sở chính tại Mountain View, California khoảng nửa dặm. Tất cả các dự án mang tính định hướng tương lai của Google đều được đặt tại đây, trong đó có cả dự án Project Loon và thang máy vũ trụ.

Loại thang máy này có khả năng chuyên chở người từ mặt đất lên trên vũ trụ mà không cần dùng tới phương thức phóng tên lửa đẩy truyền thống. Về cơ bản, mỗi hệ thống thang máy vũ trụ sẽ bao gồm một sợi cáp được gắn với bề mặt gần với đường xích đạo, còn mặt kia sẽ đặt trên không trung trên quỹ đạo địa tĩnh (độ cao khoảng 35.800km).

Nhờ sử dụng các công nghệ tiên tiến, con người sẽ được đặt trong các ống phóng và đẩy vào không gian. Một công ty xây dựng lớn của Nhật Bản là Obayashi Corporation từng tuyên bố vào năm 2012 rằng trong vòng 38 năm nữa công ty này có thể xây dựng hoàn thiện một chiếc thang máy vũ trụ sử dụng công nghệ ống carbon. Thang này có thể chạy với tốc độ 200 km/h và đưa hàng khách lên vũ trụ trong vòng 7,5 ngày.

Xe không người lái

Dự án này đã và đang được triển khai. Google sử dụng một phần mềm có tên là Google Chauffeur để điều khiển những chiếc xe tự hành. Kỹ sư Sebastian Thrun hiện đang làm chủ dự án này.

Ông cũng đồng thời là giám đốc Phòng thí nghiệm trí tuệ nhân tạo Stanford và là đồng sáng lập ra Google Street View. Khi dự án được giới thiệu lần đầu tiên vào năm 2010, Google từng nói rằng: “Mục tiêu của chúng tôi là giúp giảm thiểu các vụ tai nạn giao thông, tiết kiệm thời gian cho con người và giảm lượng khí thải carbon vào không khí”.

Có ít nhất 10 chiếc xe tự hành đã lăn bánh trên đường, trong đó có 6 chiếc Toyota Prius, 1 chiếc Audi TT và 3 chiếc Lexus. Tính tới cuối năm ngoái, các xe này đã chạy được tổng cộng 300.000 dặm và được điều khiển hoàn toàn bằng máy tính. Google cho biết chưa có ý định thương mại hóa hệ thống này.

Năng lượng xanh

Google từng cam kết đầu tư 1 tỷ USD cho các dự án năng lượng tái tạo (gió và nhiệt năng). Điển hình trong số này là dự án Mount Signal Solar với chi phí đầu tư 103 triệu USD, dự án Jasper Power Project (nhiệt năng) – 12 triệu USD và dự án nông trại gió 161 MW tại Oldham County – 200 triệu USD.

Các khoản đầu tư cho năng lượng xanh không những giúp Google thu lợi trong tương lai mà còn giúp công ty này chứng tỏ cam kết đầu tư vào lĩnh vực năng lượng sạch.

Nhà tự động

Dự án Android@Home giúp chủ nhân của ngôi nhà có thể điều khiển từ xa mọi thiết bị bên trong. Hãy tưởng tượng bạn có thể tắt được đèn ở nhà khi đang ngồi ở văn phòng, hoặc có thể giặt được quần áo khi đang đi bộ bên ngoài.

Cơ chế điều khiển từ xa sẽ được thực hiện thông qua một ứng dụng trên smartphone hoặc máy tính bảng của người dùng.

Điều trị ung thư

Google đã đầu tư vào một công ty chuyên nghiên cứu các cách thức điều trị căn bệnh ung thư. Foundation Medicine sẽ nghiên cứu các bộ di truyền trên bệnh nhân ung thư rồi chuyển thông tin cho bác sĩ để điều bệnh nhân tốt hơn.

Tương lai của công nghệ này sẽ tạo ra một kỷ nguyên mới của “y học cá nhân hóa”, theo đó bác sĩ có thể điều trị cho bệnh nhân dựa trên thông tin về di truyền học.

Được biết, Steve Jobs từng sử dụng phương thức điều trị của Foundation Medicine. Sau cái chết của Jobs, Bill Gates và Larry Page đã dồn khá nhiều tiền cho công ty này để giúp các bệnh nhân ung thư.

 

TUỆ MINH (theo CIO)/VNMEDIA

Bắc Phong – Chuyện Cha già dân tộc

Bắc Phong là một blogger sống ở Canada, hiện là quản thủ Thư viện Sáng Tạo.

 

 

Nếu các lãnh tụ của đảng CSVN / cũng có tấm lòng quảng đại và viễn kiến / như cựu tổng thống Nelson Mandela / thực tâm với chính sách hòa hợp hòa giải dân tộc / thì thật may mắn cho đất nước chúng ta / nhưng làm gì có chuyện hảo huyền đó…

 

Nelson Mandela
Nelson Mandela (1918-2013); nguồn ảnh: Internetmình có người bạn ở “thành phố mang tên Bác”
lâu hai đứa không liên lạc gì nhau
hôm qua hắn bất ngờ gọi điện thoại
hỏi thăm mình qua quít
xong nói chuyện ông Nelson Mandela
cựu lãnh tụ cách mạng chống phân biệt chủng tộc
cựu tù nhân lương tâm bị giam 27 năm
cựu tổng thống da đen đầu tiên của Nam Phi
vừa qua đời ở tuổi 95
sau một thời gian dài lâm bạo bệnhhắn nói với giọng tràn đầy xúc động
thương tiếc ông – một con người nhân bản
một lãnh tụ dân chủ có tầm vóc quốc tế
xong hắn hỏi khó mình
có biết ông Nelson Mandela
đã từng ở trong đảng Cộng sản Nam Phi?
và chính bà Margaret Thatcher, cựu thủ tướng Anh
vì nguyên nhân sâu sắc này
lúc đầu đã ngần ngại áp dụng biện pháp cấm vận
đối với chính quyền da trắng
để phản đối chính sách phân biệt chủng tộc của họmình bảo không biết chi tiết đó
trong cuộc đời của một lãnh tụ cách mạng chân chính
mà mình cũng vô cùng ngưỡng mộ
hắn cười hể hả xong nói tiếp
nhưng ông Nelson Mandela chỉ sau một thời gian ngắn
đã từ bỏ đảng Cộng sản Nam Phi
mình hỏi hắn có biết lý do
hắn bảo không, có điều hắn nghĩ
nếu các lãnh tụ của đảng CSVN
cũng có tấm lòng quảng đại và viễn kiến
như cựu tổng thống Nelson Mandela
thực tâm với chính sách hòa hợp hòa giải dân tộc
thì thật may mắn cho đất nước chúng ta
nhưng làm gì có chuyện hảo huyền đó
nên sau ngày 30 tháng 4 đau thương
mấy trăm ngàn sĩ quan và công chức chính phủ VNCH
mới bị lùa vào các trại tù mệnh danh là học tập cải tạo
hàng chục ngàn người bỏ mạng không thấy ngày về
và hàng triệu người dân miền Nam
không chịu nổi áp bức phải liều chết vượt biên
để cả trăm ngàn người chôn xác biển Đông…

ngậm ngùi đồng ý mình nói
ông Nelson Mandela thật xứng đáng
là một Cha già dân tộc của Nam Phi
bạn mình nói nước ta có ông Hồ
cũng được guồng máy tuyên truyền của Đảng
tôn vinh là Cha già dân tộc
nếu so sánh ông Hồ với ông Mandela
về thành tựu giải phóng đất nước
khỏi tay thực dân thì còn tương đối được
nhưng về đạo đức cách mạng và chính trị thì thật tình…
hắn thấy bất cập gì đâu!

Bắc Phong
7/12/2013

Ông Nguyễn Văn Đực: Gói 30.000 tỷ đã thất bại vô cùng thảm hại

Từng lên tiếng không ít lần về sự đổ vỡ của thị trường bất động sản (BĐS) và sự thất bại của gói 30.000 tỷ. Và thêm một lần nữa, sau gần 6 tháng triển khai gói cứu trợ này, tại thời điểm năm 2013 sắp qua đi, ông Nguyễn Văn Đực – Phó Giám đốc Công ty Địa ốc Đất Lành không còn từ nào để diễn tả thêm về gói 30.000 tỷ ngoài cụm từ: đã thất bại vô cùng thảm hại…
Người dân đã mất niềm tin!
Năm 2013 sắp qua, cho đến thời điểm này ông có đánh giá gì về gói cứu trợ BĐS 30.000 tỷ?
Vào tháng 7, tháng 8 vừa qua tôi đã nói rất nhiều về sự thất bại của gói 30.000 tỷ, và cho đến ngày hôm nay, nếu có nói tiếp sự thất bại thì cũng bằng thừa. Có chăng là gần 4 tháng trước, tôi nói gói 30.000 tỷ thất bại, còn bây giờ là thất bại rất thảm hại, vô cùng thảm hại chứ không còn từ nào hơn.
Có thể lấy ví dụ như sự trầm lắng của BĐS TP. HCM trong một thời gian rất dài và đã đưa đến một tình trạng mới là nguồn cung đã bắt đầu có nhưng cầu thì lại bị liệt. Tức là một số dự án chết đã được mua lại và dựng lại, nhưng số bán ra tương đối chậm.
Nguyên nhân chủ yếu là do người dân mất niềm tin vào doanh nghiệp, bởi nhiều doanh nghiệp không giữ đúng lời hứa. Đối với người dân bây giờ, doanh nghiệp nào giao nhà trễ 5 – 6 tháng là rất mừng. Trễ 1 năm thì cũng cố gắng chịu.
Nguyên nhân thứ hai là người dân không tin rằng nền kinh tế sẽ tốt hơn và người ta bắt đầu dự trữ tiền mặt, không bỏ tiền ra mua. Bằng chứng là các siêu thị, chợ năm nay đều trầm lắng mặc dù Giáng Sinh và Tết sắp đến. Đi ngang qua các siêu thị thấy bãi gửi xe rất vắng vẻ, chứng tỏ người đến rất ít. Và trong số những người đến đó thì không phải ai cũng bỏ tiền ra mua, mà có khi phần đông là đến xem, đến chơi.
Từ đó, người dân đã không dám mạo hiểm bỏ tiền ra mua nhà mà chỉ đi thuê nhà. Nếu thuê nhà thì 1 tháng chỉ bỏ ra 2 – 3 triệu để trả. Còn mua nhà thì ngoại trừ 30 – 40% đặt cọc trước, còn lại sẽ phải trả góp từ 5 – 7 triệu/tháng hoặc cao hơn rất nhiều. Đồng lương lại rất bấp bênh, không biết giảm lương, không việc mất việc lúc nào, nên bỏ tiền ra mua nhà với người dân hiện nay là mạo hiểm.
Nguyên nhân thứ ba là nguồn cung có rất nhiều vấn đề, không bền vững. Chẳng hạn như mới chỉ có 2, 3 dự án được khởi công, mà 2, 3 dự án này phải đợi thêm 2 năm nữa mới bàn giao được nhà. Trong suốt 2 năm đó cũng chứa đựng đầy rủi ro, như biến động về vật giá, về nhân công, về lãi suất… Những biến động này sẽ đẩy doanh nghiệp đến khó khăn và phá sản bất cứ lúc nào.
Ông Nguyễn Văn Đực, Phó Chủ tịch Hiệp hội BĐS TP. HCM – Phó Giám đốc
Công ty địa ốc Đất Lành
Không còn gì để cứu vãn
Theo ông, những nguyên nhân nào đã khiến cho gói 30.000 tỷ thất bại thảm hại?
Nguyên nhân khiến cho gói 30.000 tỷ thất bại là do Nghị quyết 02 và gói này đã ra trễ mất 2 năm. Lúc bệnh nhân còn có sức khỏe thì thuốc còn có khả năng trị được, vậy mà lúc đó chúng ta lại không chịu cho thuốc, ai nấy đều tự che dấu bệnh tật của BĐS, ai cũng lạc quan vượt qua khó khăn, chuẩn bị phát triển. Cho nên đợi đến khi BĐS chìm nặng trong bệnh tật thì việc cứu chữa là cực kỳ khó khăn.
Thuốc thì không đủ mạnh, tức là không đúng liều, mà trị khi bệnh đã nặng là không đúng lúc. Nên ngay tại thời điểm này, bệnh nhân đã từ chối thuốc.
Gói 30.000 tỷ là nhỏ so với căn bệnh của BĐS, bởi BĐS phải tính bằng 300 – 500.000 tỷ nằm trong đó. Bây giờ lấy 30.000 tỷ để cứu 300 – 500.000 tỷ thì không thể cứu được, chỉ cứu được một phần nào đó thôi.
Nhưng ngược lại, gói 30.000 tỷ là rất lớn, ở chỗ tiêu thụ được 350 tỷ rồi đứng luôn, không tiêu được nữa, không hấp thu được nữa.
Có thể hình dung như một người đang hấp hối, ta tiêm thuốc hay đem thuốc đổ vào miệng, nhét vô bao tử thì làm sao mà tiêu hóa, mà trị bệnh được. Cho nên chỉ còn có một câu là đã quá trễ, quá thất bại rồi.
Tôi đã từng nói từ rất lâu, cứu BĐS không phải bằng tiền mà bằng chính sách, và những luật lệ thì cần phải hỗ trợ doanh nghiệp, hỗ trợ người dân. Thế nhưng những thủ tục của chúng ta rất lâu, rất rườm rà, không muốn nói là ngăn cản doanh nghiệp như ở TP. HCM. Mà kể cả bây giờ có thay đổi chính sách thì cũng là quá muộn
Vậy theo ông, có cách nào để cứu vãn thị trường BĐS lúc này?
Bây giờ chẳng còn gì để mà cứu chữa nữa vì đã quá trễ rồi. Trí tuệ của cả nước đều tập trung để cho ra đời Nghị quyết 02, giống như một liều thuốc để cho rất nhiều người hy vọng, nhưng cuối cùng lại thất bại.
Cho nên sang năm là 2014, tôi cho rằng không còn Nghị quyết nào tốt hơn Nghị quyết 02, mà nếu có được chính sách tốt đi chăng nữa thì đã quá muộn. Năm 2013 này là liệu pháp cuối cùng để trị bệnh nhưng không thành, nên 2014 sẽ đổ vỡ hàng loạt thôi.
Xin cảm ơn ông!
Duyên Duyên
@Motthegioi

Khi nào một ngân hàng Việt Nam sụp đổ?

Kinh tế Việt Nam

Nhiều ngân hàng tầm cỡ của Việt Nam đang đối mặt khủng hoảng, theo tác giả

Sài Gòn đang bước vào thời tiết đẹp nhất trong năm, nhưng hàng chục ngàn nhân viên ngân hàng lại đang tiếp nhận cơ hội bước ra đường.

Kế hoạch sa thải hàng loạt của nhiều ngân hàng, trong đó có cả những ngân hàng lớn như Eximbank, Vietinbank, ACB, Techcombank… đã giáng một đòn khó hiểu đối với tầng lớp “cổ cồn trắng” trong khi chỉ còn hai tháng nữa sẽ đến cái Tết nguyên đán.

10-15% là tỷ lệ cắt giảm nhân sự của nhiều ngân hàng như thế. Một số ngân hàng khác, tuy không công bố, nhưng vẫn âm thầm kiên định chiến lược giảm thiểu các phòng ban. Gần Tết năm ngoái, một đợt sa thải cũng đã bộc phát, cho dù khi đó các ngân hàng còn đang cố giấu đi sự trả giá của họ.

Những vết khoét thấu xương

Mặt thật của hệ thống ngân hàng Việt Nam đã phơi bày với những vết khoét mưng mủ đang thấm vào xương – giá trị còn lại của một thị trường đầu cơ tín dụng không giới hạn và bất chấp đạo lý trong quá khứ.

Trừ một ít ngân hàng như SHB, BIDV… có lãi thật sự nhưng còn xa mới được xem là khả quan so với thời gian trước năm 2011, ít nhất 50% số ngân hàng ở Việt Nam chỉ lãi rất ít hoặc âm lợi nhuận. Nợ và nợ xấu vẫn đeo đẳng không khoan nhượng tại những ngân hàng đang phải ôm đống tài sản thế chấp không biết làm sao rũ bỏ của các đại gia bất động sản.

Cứ gần hết mỗi quý, lãi vay ngắn hạn lại là thuốc độc đối với những con nợ đến hạn phải trả, trong khi hàng tồn kho bất động sản trung cấp và cao cấp vẫn không làm cách nào khiến túi tiền người tiêu dùng xúc động.

Tuy thế, những báo cáo chính thức trước Quốc hội của Ngân hàng nhà nước – cơ quan vừa được nâng cấp thành Ngân hàng trung ương – vẫn không thừa nhận một mảng đen tối nào khác hơn tỷ lệ chỉ 5-6% nợ xấu.

Thống đốc Nguyễn Văn Bình mới đây còn phô diễn một lời đánh đố đối với giới nghị sĩ: nếu Ngân hàng nhà nước không hỗ trợ và sắp xếp lại nợ cho các ngân hàng thương mại, hẳn là tỷ lệ nợ xấu trong hệ thống ngân hàng đã phải lên đến 12%.

Nhưng cũng tại kỳ họp thứ 6 Quốc hội khóa XIII vào tháng 11/2013, ông Bình đã lần đầu tiên phải nêu ra con số 300.000 tỷ đồng đã được Ngân hàng nhà nước chuyển từ nhóm nợ xấu lên nhóm nợ “chưa xấu”, theo một văn bản “đảo nợ” của cơ quan này vào tháng 6/2013. Trước đó vào tháng 4/2012, Ngân hàng nhà nước đã thực hiện một động tác tương tự và giúp cho các ngân hàng thương mại cùng khối con nợ bất động sản tránh thoát một bàn thua trông thấy. Con số “tái cơ cấu nợ” khi đó là khoảng 250.000 tỷ đồng.

Kinh tế Việt Nam

Nợ xấu đang làm nhiều ngân hàng ở Việt Nam lao đao, theo TS Phạm Chí Dũng

Một năm rưỡi sau, bất chấp những báo cáo tô hồng về “nợ xấu đã được giải quyết một phần”, hoặc Công ty quản lý tài sản (VAMC) đã mua đến 30.000 -35.000 tỷ đồng nợ xấu của các ngân hàng, số nợ quá khó hoặc hầu như không thể thu hồi vẫn tiếp tục tạo thế xung kích, trong khi vẫn chưa có bất cứ một dấu hiệu nào cho thấy tình hình đỡ thê thiết hơn.

Cứ gần hết mỗi quý, lãi vay ngắn hạn lại là thuốc độc đối với những con nợ đến hạn phải trả, trong khi hàng tồn kho bất động sản trung cấp và cao cấp vẫn không làm cách nào khiến túi tiền người tiêu dùng xúc động. Không bán được hàng và cũng chẳng có tiền trả lãi, một doanh nghiệp bất động sản hàng đầu như Quốc Cường Gia Lai thậm chí chỉ còn chưa đầy 2 tỷ đồng trong ngân quỹ.

Cái chết của nợ xấu

Cho dù có phải cắm mặt với sự thật, tỷ lệ nợ xấu 12% mà Thống đốc Nguyễn Văn Bình buộc phải thừa nhận là có thể xảy ra vẫn chỉ bằng 1/3 con số mà Ủy ban giám sát tài chính quốc gia lần đầu tiên buộc phải công bố vào giữa năm nay. Con số đó mang tính thực chất hơn nhiều: 35-37%. Đây cũng là con số khiến người ta phải liên hệ với hình ảnh tương phản đến mười lần về số liệu nợ xấu ở Thái Lan trước và trong cuộc khủng hoảng tài chính năm 1997: 5% và 50%.

Tại Diễn đàn kinh tế mùa xuân vào tháng 4/2013, một nhóm chuyên gia độc lập và cả vài vị quan chức nhà nước đã lần đầu tiên tung ra con số nợ xấu trong hệ thống ngân hàng Việt Nam lên đến 540.000 tỷ đồng.

Cơn bội thực nhà đất ở Việt Nam lại hầu như chưa có điểm kết thúc. Cho đến nay và sau hai năm ruỡi quay quắt trong mớ bùng nhùng thắt nút, vẫn không có bất cứ số liệu tổng hợp nào về tình hình tiêu thụ của các phân khúc căn hộ cao cấp và trung cấp được công bố bởi Bộ Xây dựng

Ít nhất 70% nợ xấu đó thuộc về hàng trăm dự án bất động sản đang hoàn toàn bất động ở Hà Nội, Sài Gòn và Đà Nẵng.

Cơn bội thực nhà đất ở Việt Nam lại hầu như chưa có điểm kết thúc. Cho đến nay và sau hai năm ruỡi quay quắt trong mớ bùng nhùng thắt nút, vẫn không có bất cứ số liệu tổng hợp nào về tình hình tiêu thụ của các phân khúc căn hộ cao cấp và trung cấp được công bố bởi Bộ Xây dựng.

Bất kể rất nhiều chiến dịch tuyên truyền có định hướng về “nền kinh tế đang thoát đáy” và “thị trường nhà đất đang dần phục hồi”, tâm lý người mua nhà đã thuộc về một độ trơ chưa từng thấy kể từ con sóng nhà đất đầu tiên vào năm 1995. Và dù không có bất cứ chỉ số niềm tin nào được Bộ Xây dựng thực hiện, tất cả đều phải thừa nhận là thị trường đã làm sụp đổ lòng tin.

Nói cách khác, cuộc khủng hoảng bất động sản chỉ mới bắt đầu.

Giờ đây, câu hỏi đặt ra là sau hai cú đảo nợ vào tháng 4/2012 và tháng 6/2013, liệu đến giữa năm 2014 những kẻ “ngồi mát ăn bát vàng” có chấp nhận cho các những người “mong một buổi sáng không nợ nần” của nó được gia hạn thêm thời gian khất nợ?

Nhưng giả định đó lại là điều rất khó hình dung, bởi bản thân nhiều ngân hàng Việt Nam hiện nay đang rơi vào tình trạng “ăn vào thịt của mình”. Tăng trưởng tín dụng cho vay là quá tồi tệ so với mong ước 15% từ đầu năm 2013. Cho đến nay, phần lớn ngân hàng chỉ có thể đạt 4-5% cho tiêu chí tăng trưởng này, so với “quyết tâm” của Ngân hàng nhà nước là 12%.

Thậm chí trong một văn bản mới đây, thống đốc ngân hàng đã tháo khoán cho các ngân hàng được quyền cho vay với cả những doanh nghiệp đang chìm ngập trong nợ xấu – một hành động chưa từng có tiền lệ mà cũng diễn tả tâm trạng cực kỳ bế tắc của nhóm lợi ích từng là tác nhân gây ra nợ xấu khủng khiếp ở Việt Nam.

Sụp đổ dây chuyền

Song đảo nợ không thể là một phạm trù vĩnh viễn, khi thời điểm Minsky về đáo hạn các món nợ xương máu đã biến thành vết hằn trong tận xương tủy của thế giới tư bản dã man đến khó tả ở Việt Nam.

Đơn giản là đến tháng 6/2014, nếu không thể thanh toán được các món nợ đáo hạn, không chỉ các con nợ bất động sản “chết” mà cả những ngân hàng đang ôm nợ và tài sản thế chấp cũng sẽ “băng hà” – như một câu châm ngôn trong lịch sử và văn hóa Việt Nam.

“Cứu doanh nghiệp cũng là cứu ngân hàng” – không ít doanh nghiệp kinh doanh bất động sản hoặc có liên quan đến bất động sản đã nói tuột ra với báo giới.

Hầu như chắc chắn, cuộc khủng hoảng ngân hàng đang lộ ra gót chân đen sì của nó, trước khi hiện hình tấm thân phì nộn trong cơn lên máu đầy cảm hứng tai biến cùng tứ chi tê liệt.

Từ đầu năm nay, một số biểu hiện hỗn loạn không thể chối cãi đã hiện hình. Một trong những biểu hiện hết sức bất đắc dĩ như vậy là Agribank – Ngân hàng Nông nghiệp và phát triển nông thôn. Luôn giữ vững ngôi vị quán quân về thu hút tín dụng tiền gửi cùng số lãnh đạo ngân hàng bị bắt giam vì tham nhũng, Agribank là địa chỉ mà nợ xấu bất động sản có thể tạo ra một cơn địa chấn đủ lớn khiến dắt dây sang nhiều ngân hàng mang đặc thù về “sở hữu chéo”.

Màu sắc của nền kinh tế ấy cũng vì thế đã luôn “hồng” như báo cáo của Chính phủ, nhưng lại “xám” trong con mắt Quốc hội và quá “tối” trong sâu thẳm tâm khảm của dân nghèo.

Với tất cả những gì đã tích tụ, Agribank lại khá gần gũi với chân dung ngân hàng Lehman Brothers của Mỹ vào tháng 10/2007. Người ta đang tự hỏi liệu có diễn ra một kịch bản sụp đổ tương tự như thế ở Việt Nam vào thời gian này của năm sau – cuối 2014?

Thậm chí có thể sớm hơn, tức vào giữa năm 2014, khi một ngân hàng hạng trung hoặc nằm trong nhóm “G12” buộc phải tuyên bố phá sản do không thể thu hồi nợ xấu và cũng không đủ tiền để trả cho khách hàng. Và nếu sau đó có tiếp 3-4 ngân hàng không thể cầm cự, cơn động kinh nào sẽ xảy ra?

Những gì mà VAMC đang làm hiện nay chỉ có ý nghĩa như một chiến dịch “đánh bùn sang ao”. Nhà nước chỉ mua lại nợ xấu bằng trái phiếu, tức bằng giấy chứ không hề biểu trưng cho “tiền tươi thóc thật”. Nhà nước cũng không có đủ can đảm để in thêm tiền rót cho chính hệ thống ngân hàng, vì ngay lập tức lạm phát và vô số hậu quả xã hội của nó sẽ tràn ngập.

Một cái chết song trùng là hoàn toàn có thể xảy ra giữa khối con nợ và các chủ nợ, để đến lượt mình, các chủ nợ ngân hàng lại có thể kiến tạo một cuộc sụp đổ dây chuyền trong không bao lâu nữa. Khi đó, sẽ có ít nhất một phần ba số ngân hàng phải phá sản.

Khác rất nhiều với đánh giá “kinh tế Việt Nam đang có dấu hiệu phục hồi” của những tổ chức tài chính quốc tế danh giá như ngân hàng HSBC và thậm chí của cả IMF hay ADB, chưa có gì đáng gọi là “thoát đáy” dành cho nền kinh tế được mặc định bởi thuốc nhuộm “định hướng xã hội chủ nghĩa” cùng vô số nhóm lợi ích tung hoành.

Màu sắc của nền kinh tế ấy cũng vì thế đã luôn “hồng” như báo cáo của Chính phủ, nhưng lại “xám” trong con mắt Quốc hội và quá “tối” trong sâu thẳm tâm khảm của dân nghèo.

Tương lai khủng hoảng cũng vì thế lại trở nên sáng lạn hơn bao giờ hết.

Bài viết phản ánh quan điểm riêng và lối hành văn của tác giả, một nhà báo tự do đang sống ở TP. Hồ Chí Minh.

JB Nguyễn Hữu Vinh – Thế đảng, nhìn qua những đám tang

Nguyễn Hữu Vinh viết cho RFA

 

 

Có những nhân vật lịch sử gắn liền với một giai đoạn lịch sử. Họ hoặc là những người góp phần làm nên, hoặc là nạn nhân, hoặc nhiều khi là người chứng kiến giai đoạn lịch sử đó. Có những con người, vừa kết hợp cả ba vai trò nói trên.

Sẽ là oai hùng, vinh hoa cho những người làm nên và hưởng thành quả và cũng sẽ là đau đớn cho các nạn nhân của từng giai đoạn lịch sử. Đặc biệt, giai đoạn lịch sử Việt Nam thời Cộng sản, lịch sử sẽ ghi lại nhiều câu chuyện hiếm có. Ở đó có nhiều nhân vật, nhiều con người đã từng là những trụ cột làm nên triều đại Cộng sản, rồi chính họ trở thành nạn nhân của chế độ đó cho đến khi lìa đời.

Thậm chí, thông thường, lẽ đời thì chết là hết, song với chế độ Cộng sản, chết chưa phải là kết thúc. Tôi đã được đọc, nghe nói nhiều về những nhân vật như vậy, song gặp gỡ chưa được bao nhiêu.

Thật may mắn cho thời đại ngày nay, khi internet đã lan tràn mọi ngõ ngách, xóm làng thì các thông tin dù bưng bít kỹ đến đâu cũng không thể tuyệt đối. Và do đó, tôi có dịp hiểu nhiều hơn về những số phận, những con người trong chế độ này. Có thể không phải khi họ đang sống, mà khi họ đã lìa đời.

Từ tiếng vỗ tay trong đám tang cụ Trần Độ

Hơn 11 năm trước, khi Internet chưa phát triển mạnh mẽ ở Việt Nam như hôm nay, tôi đọc được bài viết về một đám tang lạ, đám tang Trung Tướng Trần Độ vào ngày 14-8-2002.


Đám tang Trung tướng Trần Độ Ở đám tang đó có nhiều điều lạ. Đó là đám tang không được có chữ “Vô cùng thương tiếc”, không có chữ “Trung Tướng” là quân hàm ông Trần Độ đã được phong tặng sau khi góp công sức, xương máu cho Đảng bao nhiêu năm, không được tự do đến viếng, chia buồn hay đưa tiễn. Ở đó, có bản cáo trạng đọc trong lễ truy điệu kể lể những “tội” của người đã chết… Hẳn nhiên, đám tang đó vẫn được tiến hành trong sự quan sát, kiềm tỏa của lực lượng an ninh, công an. Nhưng, chi tiết cả đám tang đông đúc đồng loạt vỗ tay, khi người nhà cụ Trần Độ đã khảng khái khước từ bản “điếu văn kể tội” trước vong linh người đã mất do Vũ Mão thực hiện đã có tiếng vang rất xa và tiếng vọng rất lớn.

Và cụ Trần Độ cũng đã về với đất mẹ 11 năm qua, thời gian càng qua đi, thì những nội dung câu chuyện trên càng được chứng minh là hiện thực. Cụ đã về với đất mẹ, nhưng dư âm đám tang của cụ thì còn mãi với dân tộc Việt Nam như một điển hình của một thời khắc lịch sử đau thương của đất nước: Thời đại Cộng sản.

Ở thời đại đó, người ta không chỉ đểu với nhau khi sống, ác độc với nhau khi là đồng chí, hãm hại nhau khi là anh em mà ngay cả khi đã biến thành ma, đã về với cát bụi. Quả là mẫu hình của sự thù hận của con người được phát huy triệt để.

Tất cả tội ác, sự đểu cáng, sự táng tận lương tâm đó được giải thích là do “lệnh trên”, kể cả gần đây, Vũ Mão đã có thư phân trần về bản điếu văn là do “lệnh trên” chứ ông ta không muốn thế, ông ta đã đề nghị thay đổi nhưng “lệnh trên” là để nguyên.

Lệnh trên là cái gì? Là những tội ác được ngang nhiên thực hiện, bất chấp các nguyên tắc pháp luật, lương tâm, đạo đức làm người… trong những thời điểm nhất định.

Trên là ai? Thì đã bao năm nay, kể từ những cuộc thanh trừng trắng trợn trong Cải Cách ruộng đất, rồi Nhân văn giai phẩm, Cải tạo tư sản, cải tạo tù binh Việt Nam Cộng hòa, các sai lầm nặng nề về kinh tế, ngoại giao và nội trị đầy những sai lầm, tội ác, tham nhũng, phá hoại… Nhưng chẳng ai dám chỉ mặt, vạch tên nó ra cho thiên hạ biết mặt mũi cái “Trên” nó là cái gì mà gớm ghiếc, bất nhân, bất nghĩa đến vậy.

Những chiếc camera và cảnh sát, an ninh ở đám tang cụ Hoàng Minh Chính


Viếng cụ Hoàng Minh ChínhCụ Hoàng Minh Chính, một cựu quan chức công thần Cộng sản, đã từng là Chủ nhiệm Trường Đảng Nguyễn Ái Quốc, Viện trưởng Viện Triết học Mác-Lênin, Tổng thư ký Đảng Dân Chủ Việt Nam. Chính cụ cũng là người tuyên bố phục hoạt Đảng Dân Chủ Việt Nam thế kỷ 21. Mùa rét mướt năm 2008 đã ra đi sau một thời gian dài chịu khá nhiều sự khủng bố trắng trợn và cay đắng.

Tối 15/2/2008, chúng tôi đến nhà lạnh của Bệnh viện Thanh Nhàn vì có một cụ già người thân chết và được đưa vào đó. Khi vào đó, tôi nhận ra bức di ảnh cụ Hoàng Minh Chính trên bàn thờ. Chúng tôi thắp cho cụ nén hương lên đó để tiễn biệt một con người đã nghe đến nhiều nhưng chưa lần nào gặp mặt thì cụ đã ra đi, khi gặp nhau lại là nơi lạnh lẽo này.

Bước ra khỏi nhà xác, dù trời đã khá khuya, chúng tôi vẫn rất ngạc nhiên mà một đội quân cứ lầm lũi bắc thang, rải dây và gắn các thiết bị lên nhà tang lễ Thanh Nhàn. Chúng tôi chú ý mới biết họ chuẩn bị cho đám tang ngày mai của ông Hoàng Minh Chính.

Ngày 16/2/2008, lễ tang cụ Hoàng Minh Chính được tổ chức tại nhà tang lễ bệnh viện Thanh Nhàn sau khi có những cuộc giằng co giữa gia đình và nhà nước. Nhưng gia đình đã quyết định giành chủ động việc tự tổ chức lễ tang. Khi chúng tôi đến, đông đúc lực lượng công an, an ninh với đủ loại sắc phục… đã tề tựu đông đủ và có phần hùng hậu, lạnh lùng. Ngoài hệ thống camera bí mật mà tôi đã thấy tối qua, các Cameraman hùng hậu cầm máy quay chĩa vào mặt nhiều người hăm dọa, hùng hổ. Một vài nhân vật từ xa xôi đến dự lễ tang bị đã bị một vài người gây sự tạo nên vài việc lộn xộn nho nhỏ. Nhưng, nói chung không đến mức căng thẳng và có sự can thiệp tàn bạo như đám tang cụ Trần Độ mà tôi đã được nghe.

Khung cảnh đám tang cụ Hoàng Minh ChínhĐám tang cụ Hoàng Minh Chính chỉ cách đám tang cụ Trần Độ hơn 5 năm, nhưng có nhiều khác biệt. Trong đám tang, tôi nhận ra nhiều người tranh đấu cho dân chủ, nhiều trí thức, nhân sĩ và nhiều người kính trọng cụ đến tiễn biệt người đã khuất. Tuy nhiên họ đến, họ tiễn biệt cụ và ra về âm thầm.

Đến đám tang ông Nguyễn Kiến Giang

Ông Nguyễn Kiến Giang, tên thật là Nguyễn Thanh Huyên, ra đi khi 73 tuổi. Cuộc đời ông là cuộc đời sớm tham gia mặt trận Việt Minh và khi 14 tuổi đã là đảng viên Cộng sản. Là một người theo đảng từ tấm bé, lớn lên nhiệt thành, thông minh và năng lực tràn đầy, để rồi ông trở thành nạn nhân của Đảng chính vì sự thông minh, can đảm của mình. Cuộc đời ông cũng như bao nạn nhân khác trong nhà nước Cộng sản, ông được “tặng” 6 năm tù không án và một số năm quản chế sau đó.

Cuộc đời bị cầm tù, bị quản chế về thể xác, bị ngược đãi trả cho công lao của ông, nhưng ông đã chứng tỏ ý chí của mình và được nhiều người kính phục. Ngày 2/12/2013, ông từ biệt thế giới này. Chúng tôi đến đám tang của ông vào chiều ngày 4/12/2013 tại nhà tang lễ Phùng Hưng.

Khi chúng tôi đến, nhà tang lễ Phùng Hưng đang chật cứng người trong ngoài đến viếng ông. Không chỉ các cơ quan nhà nước, mà các bạn bè, nhân sĩ, trí thức đều đến viếng ông với lòng kính cẩn và ngưỡng mộ. Không chỉ những người đang phấn đấu cho nước nhà có nền dân chủ thật sự, mà ngay cả cơ quan công an, những người đã trực tiếp và gián tiếp tạo nên những đau đớn của cuộc đời ông, cũng đến viếng ông.

Chứng kiến cảnh từng đoàn người đông đúc vào viếng một người đã từng có thời là “tên phản động của đảng” chúng ta mới thấy thực sự tầm vóc của ông ra sao.

Nếu như, trước đó không lâu, cả đất nước đã lên đồng trong một đám tang một thần tượng được bắt nguồn và là sản phẩm của truyền thông Cộng sản. Đám người trong cơn lên đồng đó do sự kích động của tuyên truyền, của truyền thông một chiều, thì đoàn người ở đây đến viếng ông với những nhịp đập của chính trái tim mình và bằng lý trí cảm phục nhân cách một con người đã từng là nạn nhân nhưng anh dũng, kiên cường vượt lên mọi gian lao, trở ngại để giữ vững khí tiết của mình.

Vị thế của đảng

Nếu như với cụ Trần Độ, thì ông Vũ Mão đương chức ở quốc hội làm Trưởng ban lễ tang, để rồi có bài “điếu văn kết án bất hủ”, thì ở đám tang cụ Hoàng Minh Chính, gia đình đã kiên quyết giành thế chủ động đế tổ chức. Và đến đám tang ông Nguyễn Kiến Giang, thì chuyện gia đình tổ chức lễ tang, truy điệu hẳn nhiên là vậy không cần bàn cãi mà đảng không thể thò bàn tay vào điều khiển theo ý của mình.


Đoàn đại diện Diễn Đàn Xã hội Dân sự viếng ông Nguyễn Kiến GiangNếu như ở đám tang cụ Trần Độ, lực lượng công an, an ninh ngang nhiên chặn, xét, cắt, xé băng rôn, ngay cả chữ “Vô cùng thương tiếc” có sẵn trong tường nhà tang lễ cũng bị gỡ đi, trên các băng tang bị cắt đi để thể hiện đến mức cao nhất sự hèn hạ, bủn xỉn đến độc ác của đảng đối với đồng đội và ân nhân mình, thì ở đám tang cụ Hoàng Minh Chính, điều đó chỉ là vài vụ lộn xộn nho nhỏ và nhanh chóng được giải tỏa. Và đến đám tang ông Nguyễn Kiến Giang, mọi sự diễn ra bình thường trong sự tiếc thương kính phục của bạn bè, anh em.

Nếu như ở đám tang cụ Trần Độ, những người đến viếng là những lão thành, những người từng có công với đảng, với chế độ nên có thể hiện diện mà khộng ngại va chạm, không sợ bị dòm ngó dọa dẫm… Thì ở đám tang cụ Hoàng Minh Chính, lực lượng anh em trẻ, những người đấu tranh cho nền dân chủ nước nhà đã có mặt, dù không rầm rộ. Rồi đến đám tang ông Nguyễn Kiến Giang, đầy đủ mọi thành phần đến tiên đưa ông mà không hề e ngại những cặp mắt, cái nhìn dòm ngó, không có những chiếc camera gí vào mặt người khác dọa dẫm hung hăng.

Thậm chí, đoàn đại diện của Cục An ninh chính trị nội bộ A83 – Bộ Công an cũng đến viếng ông Nguyễn Kiến Giang. Khi nhìn thấy đoàn người này vào viếng, một vài người tỏ ý ngạc nhiên: “Lẽ nào, bây giờ lại có chuyện con sói thương tiếc cụ thỏ?” Một người giải thích: “Theo các nhà khoa học, con cá sấu sau khi ăn xong con mồi vẫn có nhu cầu thải các chất muối trong cơ thể nó vừa hấp thụ qua hai lỗ trên hốc mắt và người ta cứ tưởng là nước mắt của cá sấu”.

Những thay đổi đó, chắc hẳn không phải vì “đảng ta” đã thay đổi thái độ đối với các “nguyên đồng chí” của mình. Với bản chất bạo lực đấu tranhh giai cấp, điều đó vẫn chỉ là câu chuyện huyễn hoặc.

Thực tế thì vẫn chưa có thay đổi kể cả trong nhận thức của “Trên”. Song điều kiện ngày nay, khi mọi thông tin đều gần như không thể giấu kín, mọi hành động bạo tàn, nhẫn tâm và bất chấp đạo đức, luật pháp càng không thể dễ dàng giấu kín. Do vậy, những bàn tay hành động cũng phải rón rén hơn.

Vào thời điểm đám tang cụ Trần Độ, nhiều người vẫn còn nghi ngờ rằng: Có lẽ nào một người có công lao to lớn như thế với đảng mà đảng để đàn em đối xử tệ bạc đến vậy? Chắc chỉ là bọn phản động thù địch bịa ra mà thôi. Còn nếu không do thù địch gây ra, thì hẳn nhiên là ông Trần Độ đã gây ra tội trạng nặng nề và xứng đáng bị như vậy, việc công an vây đám tang gây sự là hiển nhiên. Bởi lúc bấy giờ vị thế của đảng trong lòng dân còn chút gì đó là sự hăm dọa, hãi hùng, là bí hiểm bởi những thông tin thực chưa hề đến với dân chúng, dư âm món bánh vẽ còn đâu đó trong cuộc sống hàng ngày.

Thế rồi, qua đám tang cụ Hoàng Minh Chính đến đám tang ông Nguyễn Kiến Giang hôm nay, sự chủ động của gia đình, anh em bạn bè cũng như những người khát khao sự công chính, sự tiến bộ cho đất nước, cho dân tộc đã có thể bước đàng hoàng, vượt qua sự sợ hãi vô lý.

Cũng trong quá trình 11 năm giữa hai đám tang, “đảng ta” từ một tổ chức tự nhận là “đạo đức, văn minh, lương tâm thời đại” chuyển thành nơi chứa “một bầy sâu”.

Cho đến hôm nay, thì ngay cả Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã phải thừa nhận: “Tham nhũng đã thành đường dây có tổ chức”.

Như vậy, có thể nói, đã thành một quy luật: Khi đảng càng suy yếu, thế đảng càng xuống dốc, thì những hành động độc ác càng bị hạn chế và xã hội ngày càng dễ thở hơn.

Liên tiếp mấy hôm nay thông tin về việc các đảng viên công khai từ bỏ đảng Cộng sản đã làm nóng cộng đồng mạng xã hội.

Như vậy là vẫn có những con người dù đã là đảng viên, vẫn còn lòng tự trọng và sự tỉnh táo cần thiết.

Và, người ta có quyền mơ đến một ngày người dân giành lấy quyền làm người tối thiểu của mình đã bị cướp đoạt hơn nửa thế kỷ qua.

Hà Nội, ngày 7/12/2013

J.B Nguyễn Hữu Vinh