Tướng Võ Nguyên Giáp [1]

vo nguyen giap

Có hai nhân vật lãnh đạo cộng sản được biết đến nhiều nhất là Hồ Chí Minh và tướng Võ Nguyên Giáp. Họ là những người đưa ra những quyết định hàng đầu (decision-makers) vốn làm nên lịch sử chiến tranh ở Việt Nam. Ngoài ông Hồ, tướng Giáp là người được người ngoại quốc biết tới nhiều nhất trên thế giới. Tầm vóc ấy chỉ đứng sau Hồ Chí Minh và trên mọi người – ngay cả Lê Duẩn sau này.

Những người Pháp như Jean Sainteny, Paul Mus, Jean Lacouture, ngay cả các tướng lãnh Pháp như Raoul Salan hay Marcel Bigeard và ngay cả tướng Mỹ Westmoreland sau này thì đều có những nhận xét đầy cảm tình và trân trọng đối với Võ Nguyên Giáp.  Bên cạnh đó là vô số các tác giả như  Robert Fox, Tay Mallin, Cecil B. Currey.

Nhưng chúng ta phải nhìn nhận rằng cả hai đều đã được huyền thoại đến độ thực hư không kiểm chứng hết được. Huyền thoại về Hồ Chí Minh một phần mở đầu bởi một số nhà báo và trí thức Pháp, một phần thì do chính ông Hồ dựng lên và phần lớn còn lại do nhu cầu tuyên truyền do đám cán bộ dưới quyền dựng lên.

Sự ca tụng ấy hết mực đến độ trở thành lố bịch.

Phần Võ Nguyên Giáp có thể được thế giới bên ngoài biết đến lần đầu do đi duyệt binh chung với tướng Leclerc của Pháp tại Hà Nội. Bức ảnh gây ấn tượng với tôi không ít. Ông Gíap thì nhỏ thó, trịnh trọng quá mức, thụng thịnh trong áo quân so với khổ người và lúc chào thì giơ nắm đấm vào mang tai mình. Đại diện Pháp và Mỹ (ông Patty) thì xòe bàn tay nghiêng nghiêng để chào cờ. Nhưng có thể kể từ giờ phút lịch sử đó, tên tuổi ông cứ thế mà nổi lên như cồn. Nhất là sau chiến thắng Điện Biên thì tên tuổi ông có thể qua mặt cả Hồ Chí Minh..

Những chiến công của ông chỉ xét riêng về mặt quân sự thôi có lẽ cũng cần được đánh giá lại cho công bằng qua các chiến dịch do ông chỉ huy và điều động.

Bởi vì, tôi đọc ông thì hầu như trận nào ông cũng thắng cả- mà thắng lớn –với những con số rất chính xác, nhưng thua thì không thấy nói tới và không bao giờ có con số rõ ràng cả.

Hình như thua thì nhân dân chịu, còn thắng thì mình ông hưởng hết !! Nhận xét như thế có bất công với ông không hay sự thật nó là như thế.

Về các mặt khác như tiểu sử của ông lúc thiếu thời còn lắm điểm tồn nghi. Điều mà chính bản thân ông cũng cương quyết dấu kín nhẹm. Việc diệt trừ một cách tàn bạo các người  của đảng phái đối lập trước chiến tranh để củng cố quyền lực Đảng cộng sản phải được coi là vết nhơ trong cuộc đời hoạt động chính trị của ông .

Có thể nào chỉ viện cớ các đảng phái dựa vào thế lực của quân đội Tưởng Giới Thạch để tiêu diệt họ không? Rồi sự tiêu diệt các nhóm cộng sản đệ tứ một cách có hệ thống thì dựa trên lý do gì ? Và chẳng lẽ họ quên là chính Việt Minh đã thủ tiêu các lãnh đạo tôn giáo hoặc bắt giam tù ở trại Lý Bá Sơ từ một ông Trùm nhà xứ, một ông Chánh Trương. Hàng vạn người đã chết dưới tay họ phải chăng đều là Việt gian ? Và kẻ chủ xướng những cuộc thanh toán ấy do lệnh của Võ Nguyên Giáp ?

Và sau cùng cũng cần xem xét lại ai là người đã khởi động cuộc chiến tranh Đông Dương lần thứ nhất cũng như cần rà xét lại việc sử dụng thanh niên tự vệ trong việc bảo vệ Thủ Đô Hà Nội – một điều ít ai nói tới- nhưng lại chính là điều khiến người viết bài này thấy được tính chất “sát quân” của vị tướng tài của thế kỷ 20 !! Nay đã trên trăm tuổi, ông vẫn tự hãnh diện về những chiến thắng lịch sử ấy và chưa một lần thấy xót xa thương cảm cho số phận những thanh niên trẻ tuổi đã nằm xuống- không phải vài trăm ngàn người mà cả triệu người.

Đứng về mặt con người nhân bản, tôi thấy không thể chấp nhận được !! Không có thứ chiến thắng nào- dù lẫy lừng- có thể cân bằng được những mất mát lớn lao như thế. Chỉ nghĩ tới chiến thắng (theo tinh thần Victory with any cost như tựa đề một cuốn sách) là một điều bất nhẫn.

Không có chiến thắng nào hay lý tưởng nào ở trên giá trị và sự sống con người.

Nhưng hiện nay có một xu hướng muốn giải trừ chẳng những huyền thoại cá nhân mà cả những huyền thoại chiến thắng-(Như huyền thoại cứu nước, giải phóng) nơi một số các nhà nghiên cứu, các nhà sử học. Về nhân vật Hồ Chí Minh thì có nhiều đầu sách đã cào xới quá khứ của ông HCM một cách trung thực để tìm ra những sự thật chung quanh nhân vật này.

Đặc biệt đáng chú ý nhất là ba tác giả ngoại quốc theo thứ tự quan trọng là William J. Duiker, Pierre Brocheux và bà Sophie Quinn-Judge.

Về phía các tác giả Việt Nam thì không thể bỏ qua công trình nhận định tổng hợp của tác giả Minh Võ đã giới thiệu, nhận định tóm lược về các tác giả trong cũng như ngoài nước viết về Hồ Chí Minh. Đây là một trong những tư liệu giúp người đọc hiểu được một phần nào con người, cuộc đời cũng như sự nghiệp của Hồ Chí Minh đã có một ảnh hưởng không chối cãi được đến lịch sử Việt Nam trong hậu bán thế kỷ 20.

Phần ông Bùi Tín- người quyết định can đảm đầy cam go đi ra từ trong nước- nhìn nhận tuổi trẻ của ông đã bị tuyên truyền, nhồi sọ quá nhiều về Hồ Chí Minh và nay tuổi đã xế chiều, ông rắp tâm một lần nữa nhìn và đánh giá lại tất cả!!

Đó là những dấu hiệu đáng mừng cho mọi phía.

Nhưng riêng trường hợp tướng Võ Nguyên Giáp thì ít có một công trình nào viết thực sự đầy đủ về ông. Rải rác thì có nhiều như trong các sách của Jean Sainteny, J. Lacouture, Bernard B. Fall.  Georges Fleury, Lucien Bodard,  Stein Tonnesson, Erwan Bergot, Jean Pierre Bernier, Jules Roy, Philippe Devilliers và nhiều người khác ..

Có một vài tác giả như Peter Macdonnald, Georges Boudarel, R. Stetler, R.J. O’Neill và nhất là Cecil B. Currey mà tôi sẽ sử dụng một số tài liệu của họ để viết bài này. Riêng cá nhân tôi  đánh giá cao cuốn sách của Cecil B. Currey: Victory at any cost, The Genius of Viet Nam’s Gen Vo Nguyen Giap.

Phần nhà báo Bùi Tín cũng gửi cho tôi 7 bài viết liên quan đến tướng Giáp mà ông đã biên soạn và chưa đăng báo. Tôi trân trọng những đóng góp của tác giả Bùi Tín vì ông có cái lợi thế là có quan hệ quen biết hàng ngang, hàng dọc với các nhân vật lãnh đạo hàng đầu của Việt Nam. Lợi thế mà ít ai có được vì tác giả Bùi Tín đã có nhiều dịp trò chuyện trao đổi riêng với tướng VNG. Tuy nhiên cái lợi thế ấy chỉ xảy ra ở giai đoạn chót của cuộc chiến. Còn một số điều ông Bùi Tín lúc đầu còn trẻ, chưa có cơ hội tiếp xúc quen biết nên có giới hạn.

Ngoài ra, ở Hải ngoại có hai bài biên khảo giá trị của nhà bình luận chính trị Trần Bình Nam và của giáo sư sử học Phạm Cao Dương, bước đầu có những đóng góp gợi ý về một số điểm liên quan đến VNG mà tôi xin được tiếp tục khai triển thêm dựa trên tài liệu.

Phần người viết bài này để công đọc và tìm hiểu qua nhiều nguồn tài liệu và thấy rằng còn nhiều điều về tướng Võ Nguyên Giáp đã bị bỏ quên, bỏ qua hoặc cố tình không được đề cập tới ..

Chẳng hạn, tôi tìm đọc những sách vở do chính ông VNG biên soạn, tôi nhận thấy có nhiều điều ông đã không viết lại- và một trong những nguyên tắc làm việc của tôi là những gì không được nói tới thì quan trọng hơn những gì đã được viết ra .. Và đó là những công việc khó khăn nhất khi muốn tìm hiểu về tướng Giáp.

Tướng Giáp- một tiểu sử cần được làm sáng tỏ

Hiện nay, tiểu sử của tướng Võ Nguyên Giáp thường quá vắn tắt, chưa được giải mật đầy đủ. Càng không đầy đủ thì hẳn có những điều được che dấu, không tiện nói ra?

Tôi mở đầu bài viết bằng cách trưng dẫn một tài liệu mà cho đến nay tôi không biết đích xác là thực hư, hay chỉ là trò đấm đá nhau trong Đảng?

Theo ông Trần Quỳnh- một chức sắc lãnh đạo có thẩm quyền, có uy tín cá nhân- viết lại về việc ông Trường Chinh đến thăm ông Đặng Thái Mai như sau:

“Sau khi kết thúc vụ điều tra chống Đảng và âm mưu lật đổ, Lê Đức Thọ và Trần Quốc Hoàn đề nghị kỷ luật những người cầm đầu. Khai trừ ra khỏi Đảng, cách chức, quản thúc một số, nhưng cho hưởng nguyên tắc các chế độ đãi ngộ. Trường Chinh bổ xung thêm một chi tiết về Võ Nguyên Giáp.

Thời kỳ trước Cách mạng tháng tám, một lần Trường Chinh đến nhà Đặng Thái Mai có việc. Thấy Mai đang cầm đọc một lá thư, Đăng Thái Mai bị bất ngờ, Trường Chinh lướt qua bức thư mới kịp thấy tiêu đề của thư là chánh mật thám, chữ ký là Mạc-Ti  và câu đầu: “Các con thân ái Mai và Giáp” (Mes chers enfants Mai et Giap). Mai ngước lên nhìn thấy Trường Chinh vội vàng nhét thư vào túi áo .. Bộ chính trị nhất trí với mức độ kỷ luật đề nghị : Riêng về Giáp kỷ luật được đề nghị là khai trừ khỏi Bộ chính trị, Lê Duẩn không đồng ý. Lê Duẩn nói rằng chúng ta đang cần đến sự giúp đỡ của Liên Xô trong công cuộc xây dựng lại miền Bắc và nhất là trong sự nghiệp giải phóng miền Nam. Giáp là người của Liên Xô, nếu kỷ luật Giáp sẽ đụng đến Liên Xô ảnh hưởng không nhỏ đến sự viện trợ của liên Xô. Tôi đề nghị cứ để lại Giáp trong Bộ chính trị. Ta sẽ có cách làm việc với Giáp làm cho sự ở lại và có mặt của Giáp không gây ra những hậu quả có hại.

Chúng ta nhớ rằng vào thời bấy giờ, Bộ chính trị đối với Đảng toàn dân là một tổ chức thiêng liêng được hình thành qua sự sàng lọc của lịch sử bao gồm những con người ưu tú nhất và đáng kính nhất của dân tộc. Kỷ luật đối với một ủy viên Bộ chính trị là một chuyện tầy trời, không phải như ngày nay khai trừ một ủy viên Bộ chính trị như Nguyễn Hà Phan, đối với đảng viên và nhân dân chả là cái gì.

Giáp là con người xảo trá- khi tôi từ miền Nam, khi nói chuyện riêng, Giáp hay nói xấu Bác, nhưng trước mặt Bác, Giáp hay nịnh Bác”.

[1] Hồi ký Trần Quỳnh: Những kỷ niệm về Lê Duẩn, 30-07-1986

Đây là những tiết lộ quan trọng liên quan đến sinh mệnh chính trị của tướng Võ Nguyên Giáp.  Và thái độ của tướng Giáp là giữ im lặng tuyệt đối. Ông thừa cơ hội sau này để chối bỏ những cáo buộc công khai ấy trong đảng. Nhưng ông chọn không hành động.

Lúc ông được 90 tuổi, tác giả C.B Currey cho hay tướng Giáp từ chối một cách cương quyết đến bướng bỉnh không chịu đề cập đến vấn đề này. Và cho rằng tất cả những câu hỏi và những thắc mắc về những năm tháng ấy là thiếu chuyên nghiệp và động cơ thúc đẩy chỉ là những  động cơ chính trị. Cho nên việc giúp đỡ của Louis Marty cho đến nay không thể cắt nghĩa và hiểu được do động lực nào?

Vì thế, theo tôi sự cáo buộc ấy có chứa một phần sự thật. Tôi cũng tìm đọc Hồi Ký Đặng Thái Mai, một người bạn cố tri, một người cha vợ, một người đồng chí, một đàn anh và sau này cùng chịu chung số phận bị tố giác là con nuôi mật thám Pháp.

Tôi thất vọng đến chán nản vì đó là một cuốn Hồi ký vô tích sự, che dấu đến tận cùng chỉ nói về con đường học hành- không một chữ nào liên quan đến những năm hoạt động chính trị-không một chữ nói đến đảng cộng sản- không một chữ nói đến Võ Nguyên Giáp !!

Gớm thay cho những lời tố cáo ở trên. Nhưng cũng sợ thay cho sự im lặng của VNG và ĐTM. Phải chăng đấy là hai bộ mặt thật của guồng máy cộng sản !!

Việc Trường Chinh tố giác tướng Võ Nguyên Giáp ở trên cùng với Đặng Thái Mai là con nuôi trùm mật thám Pháp có vẻ úp mở, nửa là thực, nửa là hư. Người đọc có thể bán tin, bán nghi cho là họ “chơi nhau”. Chữ con nuôi có vẻ là chế thêm vào. Đặng Thái Mai vốn đã là một giáo sư, hơn Võ Nguyên Giáp gần 10 tuổi, nhận được sự giúp đỡ gì để trở thành con nuôi Louis Marty?

Nhưng ông Hoàng Văn Chí trong cuốn Từ thực dân đến cộng sản viết đầy đủ và rõ ràng hơn như sau:

“Mai (Đặng Thái Mai) và Giáp đều là “con  nuôi” của Louis Marty, giám đốc phòng chính trị của Phủ Toàn Quyền. Marty kiếm việc cho Mai dạy học ở trường Gia Long mà giám đốc là Bailey, một người Pháp, và giao Giáp, hãy còn là sinh viên, cho Mai trông coi. Trong khi những đảng viên Tân Việt khác bị tù đầy hoặc cầm cố thì hai người ung dung sống ở Hà Nội cho đến ngày Giáp được Pháp đưa sang Tàu theo Việt Minh chống Nhật. Giáp có theo học lớp “chiến tranh du kích” do Mỹ mở ở Tỉnh Tây, nhưng không bao giờ lên Diên An. Giáp và Mai coi nhau như “anh em kết nghĩa”, nhưng sau khi vợ Giáp chết trong tù, Giáp lấy cô Hà, con gái Mai kém Giáp gần 20 tuổi mà trước kia Giáp vẫn bế trong tay hồi còn là chú cháu”.

[2]Hoàng Văn Chí, Từ Thực Dân đến Cộng Sản, 1962, chú thích trang 83.

Một chi tiết khác nữa là khi còn sinh viên, Võ Nguyên Giáp có đi dậy tư gia mà người học trò không ai khác là bà Thụy An- nhà văn phụ nữ duy nhất cũng là người bị kết án tù 15 năm về vụ án Nhân Văn Giai phẩm.

Giữa Giáp và Thụy An đã nẩy nở một mối tình thầm lặng. Mối tình ấy thấm đậm tinh thần cách mạng qua mấy câu thơ của bà Thụy An được trích dẫn sau đây:

Tóc anh hừng trí bốn phương

Tay run nắm hồn dân tộc

..Rồi anh bắt đầu dẫn dắt

Dạy em khui lửa bất bình

Oán hận réo sôi lòng đất..

[3]Trích bài thơ Sao lại mùa thu của bà Thụy An, trích lại trong Nhân Văn Giai Phẩm, Thụy Khuê, trang 181

Vậy mà khi bà Thụy An bị nạn trong vụ NVGP với cái án 15 năm tù, người tình cũ đã không một lời lên tiếng!! Im lặng. Im lặng như cái im lặng của Hồ Chí Minh với vụ án Nguyễn Hữu Đang.

Khi Giáp được Pháp cho sang Tàu năm 1933, ông đã có ý định rủ Thụy An đi theo.

Và sau đây là lời giải thích của bà Bùi Thụy Băng, con gái bà Thụy An giải thích:

“Người thày giáo đề cập ở đây là tướng Võ Nguyên Giáp. Khoảng 1930, ông ngoại của tôi đã mướn người thày giáo sử địa Võ Nguyên Giáp về kèm má tôi học. Năm 1933, má tôi theo thầy vô Nam. Ông Võ Nguyên Giáp muốn đưa bà cụ tôi sang Trung Hoa. Nhưng má tôi lại gặp ba tôi ở Sài Gòn và hai người lấy nhau, sanh ra anh cả tôi là Bùi An Dương, năm 1934. Lúc đó ba má tôi đã xuất bản tuần báo Đàn Bà Mới nên má tôi trở về Hà Nội cho anh tôi làm con nuôi ông bà Trần Trọng Kim, để vô Nam tiếp tục lo tờ tuần báo. Năm 1937, ba má tôi trở ra Hà Nội sanh ra tôi là Bùi Thụy Băng”.

[4]Bùi Thụy Băng, điện thư ngày 15/9/2004. Trích lại Thụy Khuê, Nhân Văn Giai Phẩm và vấn đề Nguyễn Ái Quốc, trang 182.

Theo tài liệu chính thức, ông Võ Nguyên Giáp đỗ cử nhân luật .. Chương trình ba năm. Nhưng theo nhà thơ Nguyễn Vỹ cho hay :

“VNG là Sinh viên Cao đẳng luật khoa, Hà Nội vừa thi đỗ chứng chỉ hai, cấp bằng cử nhân luật, tháng sáu năm 1937. Nhưng năm sau 1938, anh lại thi rớt cấp bằng cử nhân Luật pháp hành chánh. Số đông sinh viên luật Hà Nội thi đậu chứng chỉ cử nhân luật liền học một năm về “Droit administratif” (Hành chánh luật), thi đậu cấp bằng này được bổ ra làm tri huyện, theo Hành chánh Nam triều, hoặc Commis làm tại phủ toàn quyền, hoặc tại các tòa thống sứ, khâm sứ, thống đốc, nếu phục vụ cho chính quyền thuộc địa. Võ Nguyên Giáp lúc bấy giờ có ước vọng làm commis, nhưng thi rớt nên bỏ học luôn và tiếp tục làm giáo sư Sử địa trường trung học Thăng Long”.

[5]Nguyễn Vỹ, Tuấn chàng trai nước Việt, trang 381-382

Tên Võ Nguyên Giáp thật ra là bí danh của Võ Giáp hay bí danh khác là Dương Hoài Nam hoặc người ta còn quen gọi ông là Văn. Ông có học luật, sau làm giáo sư trường Thăng Long dạy môn sử.

Ông cũng là người thuyết giảng cho những người trẻ như Bùi Tín những khái niệm sơ khởi về kỹ thuật chiến tranh. Và theo ông Bùi Tín, ông Giáp là người đã đào tạo nên cả một thế hệ những sĩ quan trẻ tuổi.

Về cuộc đời niên thiếu của tướng Giáp, có một cuốn sách do Georges Boudarel- một người Pháp theo cộng sản viết- nhan đề gọi một cách thân mật vỏn vẹn có một chữ: Giáp. Cuốn sách đã được Hà Nội cho dịch ra tiếng Việt.

[6]  Georges Boudare – Biographhie, Wikipedia. Ông theo Việt Minh từ năm 1950, làm cho đài phát thanh bí mật đặt ở tỉnh Sông Bé. Đó là đài La voix de Saigon-cho lon libre. Sau đó, ông được điều động ra Bắc vào năm 1952. Ông phải đi bộ suốt 9 tháng để đi từ Nam ra Bắc. Cộng sản Hà nội đã chỉ định ông làm ủy viên chính trị trại tù 113 . Sau này, do nhiều tù binh Pháp ra làm chứng và tố giác ông trách nhiệm tra tấn các tù binh Pháp. Chính G. Boudarel củng phải nhìn nhận là tỉ lệ tù binh Pháp chết trong trại giam là rất cao, 50%. Ngay những tù binh Pháp còn sống sót cũng cho biết trong số 320 tù binh Pháp bị giam tại trại tù 113 thì có 278 tù binh đã bị chết trên tổng số 320 tù binh bị giam giữ . Cuốn sách của Boudarel vì thế cần phải dè dặt lắm khi đọc ông.

Trong cuốn  sách của Boudarel  khi đề cập đến người bố của tướng Giáp đã viết như sau:

“Sinh ở An Xá tỉnh Quảng Bình năm 1910, (Chỗ khác ghi năm sinh là 25 tháng 8, năm 1911) Giáp lúc nhỏ sống ở một vùng đồng bằng nhỏ hẹp ven biển miền Trung phía Bắc vĩ tuyến 17. Cụ bà thân sinh những hôm không bận việc đồng áng thì cặm cụi bên khung cửi. Còn cụ ông là một nông dân có học thức tự cầy cấy ruộng nhà.

[7] Tài liệu từ Wikipedia ghi: Bố là Võ Quang Nghiêm, (Võ Nguyên Thân), Võ Quang Nghiêm là một nhà nho, thi cử bất thành về làm hương sư và thầy thuốc Đông y, khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bùng nổ, ông bị Pháp bắt, đưa về giam ở Huế và mất trong tù, truyền đạt lại cho cậu bé Giáp chữ nghĩa thánh hiền và vốn trí thức truyền thống theo Khổng giáo cùng với lòng yêu tha thiết quê hương đất nước.

(Cuốn sách được chú thích thêm là: Học giả người Pháp Georges Bouidarel đã viết như vậy về vị đại tướng đầu tiên của Quân Đội nhân dân trong tập sách “Võ Nguyên Giáp”, nguyên bản tiếng Pháp là “Giáp”).

[8] Trích bài Học giả Pháp viết gì về tướng Giáp, trong Viet Nam. Net, 22-12-2012

© Nguyễn Văn Lục

Nhật ký mở lại (mở lần thứ 31): “ĐẢNG TA” (CỦA HỌ) LÀ CÁI ĐẢNG NÀO?

Nhạc sĩ Tô Hải
deconstruction.jpg

Tranh Mana Neyestani

Cứ như thể, đã từ ngàn đời, Bách Khoa toàn thư thế giới đã ghi sẵn: ĐẢNG TA = OUR PARTY = NOTRE PARTI = ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM = ĐẢNG CHA, ĐẢNG MẸ CỦA DÂN TỘC VIỆT NAM vậy!!!!!!!

Không ít lần mình nổi khùng khi nghe phải, đọc phải 2 chữ rất chướng tai, gai mắt “đảng ta” trên báo, trên đài…

Cũng không ít lần mỗi khi bị cái bực mình này là mình lại nhớ bố mình, cách đây đã bảy, tám mươi năm, luôn dạy anh em mình: “Khi có khách đến nhà hỏi thăm “Bố mẹ đi đâu“ thì không được hỗn nếu trả lời ”trống không”: “Bố mẹ đi chơi!”, mà phải trả lời lễ phép là “Dạ! Thưa bố mẹ cháu đi lễ chùa, hoặc đi đánh tổ tôm ở nhà bác X, bác Y ạ!… Bố mẹ của các con chứ có phải bố mẹ của khách đâu mà mình trả lời hỗn láo như thế!

Và từ khi mình đã rút lui khỏi cái Đảng Lao Động mà “không bị thương tích gì” thì mình càng thấy mấy cháu si-pích-cơ xưng hô lung tung hỗn xược, gọi tất cả mọi người là “đồng chí, đồng chóe”… và dùng đại từ nhân xưng TA để gọi tên ĐẢNG TA CỨ…TỰ NHIÊN NHƯ ĐẨNG CỦA CẢ DÂN TỘC VIỆT NAM VẬY!. Cứ như thể, đã từ ngàn đời, Bách Khoa toàn thư thế giới đã ghi sẵn: ĐẢNG TA = OUR PARTY = NOTRE PARTI = ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM = ĐẢNG CHA, ĐẢNG MẸ CỦA DÂN TỘC VIỆT NAM vậy!!!!!!!

Nói lắm, nói nhiều, nói lấy được, nói như cái máy… mãi suốt mấy chục năm nay… nói riết rồi cũng chẳng mấy ai thèm để ý… Mặc họ, họ có quyền, có báo, có Đài trong tay họ muốn nói chi thì nói… Riêng một số người cương quyết tách ra khỏi mọi “thành tích trời run đất sợ” của họ, trong đó có tớ, thì…mỗi khi nói đến đảng đều không quên dùng đúng đạị từ nhân xưng: ĐẢNG CỦA HỌ… Chẳng dại gì “Vác vạ vào người” mà dùng chữ TA!

Tuy nhiên, kể từ ngày họ bầy ra cái trò “Góp ý kiến sửa đổi hiến pháp vào bản dự thảo sửa đổi hiến pháp 92 của họ” đến giờ thì cái đám giáo sỹ-tiên sư, ný nuận (lưỡi) Mác (lưỡi) Lê ở đâu bỗng xuất hiện đàn đàn, lũ lũ… trên báo chí, trên Tivi để khẳng định nội dung của hai chữ “Đảng Ta” là “hợp tình hợp lý, là thể hiện nguyện vọng toàn dân” là…“Tính tất yếu của lịch sử”… là “đứa nào định bỏ sự lãnh đạo của đảng Ta là đồ…phản động, là đồ cơ hội là….cần phải… bỏ tù ngay cùng Cù Huy Hà Vũ! Chỉ riêng môt đêm 21/2 trên mấy cái Đài và báo chí mình ghi chép được tới 16 tiến sỹ giáo, phó giáo tên tuổi lạ hoắc, đứa non choẹt, đứa vừa lọm khọm vừa ngu ra mặt… nhai đi nhai lại những bài kinh ca ngợi “Đảng Ta” công đức cao dầy, ”ãnh đạo toàn dân giải phóng đất nước mang lại “cơm lo, áo ấm” (nhưng chưa có quần) cho dân hơn hẳn thằng Tây xưa… Và đánh thắng cả Nhật, cả Mỹ (trừ Tầu bành trướng thì…bố bảo không dám viết, dám nói)… Cho nên lãnh đạo, cầm quyền nước này muôn năm là “hợp tình, hợp lý”! Kẻ nào bảo bỏ cái điều 4 tức là đã tự nguyện đánh mất cả lịch sử, mất cả đất nước của vua Hùng 4.000 năm ngay! Nhất là… nhỡ ra 3 triệu đảng viên cùng mấy ngàn tướng, tá đông đảo và hùng mạnh nhất thế giới trong 2 cái lá chắn công an và quân đội đang được “Đảng Ta” lấy tiền của dân nuôi cho béo ụt béo ịt để… “còn đảng còn mình”… cùng chấp hành nghị quét của Bộ Ban nào đó mà… đồng loạt tự sát hết để bầy tỏ lòng trung thành thì… có mà thối khắm cả cái đất Việt anh hùng này! Tai họa sẽ chẳng kém gì anh Ủn ôm bom hạt nhân chết cùng toàn dân Triều Tiên để chống Mỹ đến cùng là điều có thể xảy ra lắm?

Mình có đọc qua rất nhiều bài phản biện về bọn ný nuận vô học và bịp bợm này mà phục lăn sự kiên trì của các vị đã phải mất công giảng giải cho bọn đầu óc đã đặc kịt cứt Mác, cứt Lê, cứt Mao bằng những bài viết bác bỏ, vạch trần những gì bọn ný nuận cùn phun ra để đền đáp những công ơn trời bể mà bọn họ đã được hưởng qua những bữa cơm có vài ba miếng thịt hơn mọi công dân thường loại 1 hay loại 2,… do “Đảng Ta” của họ ban phát. Tất cả chỉ là loanh quanh kể công Đảng của họ ngày xưa? Để rồi đi đến kết luận “Đảng Ta” của họ công ơn như trời bể, thành tích thật cao dầy, như thế thì sao hôm nay không thể không lãnh đạo cái đất nước này???

Không một tên nào dám kể “công” “Đảng Ta” của họ đã làm gì mấy năm nay mà:

– Nợ nần bây giờ lên tới hơn 100 tỉ USD? Hết Vinashin, Vinalines rồi tới Vina… bố-xịt!

– Công nhân lương tối thiểu không sao mua nổi một lạng thịt cho con ốm! Tết đến, không tiền về quê, đành ở lại nhà trọ cúng tổ tiên bằng… mấy miếng đậu phụ rán! (Tất cả đều được một vài phóng viên không sợ mất sổ hưu phanh phui trên Tivi, báo chí lề phải hẳn hoi)

– Trẻ em miền núi vẫn ở truồng đi đất dưới cái lạnh dưới 0 độ

– Học trò vẫn đu giây qua suối lũ để đi học.

– Đưa ra những con số ma, “phần chăm” (%) tin vịt về sự tăng trưởng, “an sinh xã hội tiến bộ không ngừng” đến mức các chuyên gia kinh tế, xã hội cũng không hiểu bọn nịnh Đảng (hay bịp đảng?) lấy ở đâu ra???

– Nền giáo dục, văn hóa đã xuống đến đáy của sự thụt lùi, tha hóa…

– Bọn ăn cắp ở các cấp ngày càng lộng hành, từ việc bẩn thỉu nhỏ nhặt ăn chặn gói quà Tết của những “đối tượng chính sách” cho đến ăn cắp, phá hại ở các ngân hàng với tiền tỷ… đều là đoảng viên của “đảng ta” vì từ xã đến trung ương, có chỗ nào có quyền có chức lại nhường cho mấy anh quần chúng bao giờ?

Mình đã khẳng định “Sở dĩ họ cần bốc thơm “Đảng Ta” của họ lúc này hơn bao giờ hết chính vì lúc này cái “Đảng Ta” của họ đang lâm vào cái thế “ngọn đèn trước bão” chưa từng có.
Một số đảng viên lão thành đáng bậc thầy, bậc cha chú của họ, thành tích cách mạng đầy người cũng đã nhìn ra là: Họ chỉ là một đám vô tích sự ăn tàn phá hại, không thể nào làm được kinh tế, không thể tự vỗ ngực “thừa sức lãnh đạo cả 90 triệu dân” với hàng triệu người trình độ hơn hẳn bọn họ cả mấy cái đầu và chính họ cũng phải thừa nhận là một “số không nhỏ” trong “Đảng ta” của họ đã biến thành những con sâu mọt, sa đọa đến mức trở thành những kẻ “nội xâm”!

Cho nên, cái mà họ tưởng là: TỔ CHỨC CHO BỌN ĐÊ TIỆN RA QUÂN HÀNG LOẠT ĐỂ XỊT NƯỚC HOA CHO HỌ TRONG DỊP NÀY LÀ… ĐẮC SÁCH!

Nhưng họ đã nhầm to:

Lũ ný nuận gia này càng nói, càng bịp càng lộ ra:

– Chúng chỉ là những tên ngu đần hoặc giả vờ ngu để được miếng xương thừa, canh cặn vì chúng càng nói càng rõ là chúng không thể tìm ra đến một xu lý luận nào. Quanh đi quẩn lại cũng chỉ là “Đảng Ta” phải lãnh đạo vì là “ý nguyện toàn dân” “đảng ta do dân vì dân nên phải…lãnh đạo”!!?

Thậm chí bí quá có tên lại còn phịa ra là trên thế giới có đến… 20 nước cũng chỉ có một Đảng lãnh đạo như ta! Nhưng tên ngu này đâu biết rằng thời đại Internet này, chỉ cần một vài cái click chuột là lập tức mọi sự láo khoét của hắn đều… lộ tẩy. Những nước mà hắn dám lên lớp cho toàn dân là độc đảng thậm chí có tới 3, 6, 8 thậm chí 16 đảng như Ghana, Côte d’Ivoire, Madagascar, Haiti, Lybia… mà có khi hắn cũng chả biết ở đâu trên bản đồ thế giới nữa! Vậy mà hắn lại là Tổng Thư Ký của Hội Đồng Lý Luận Trung Ương (từ hôm 22 đã được phóng bạt mạng lên thành… “Viện Hàn (Xì) Lâm Khoa Học Xã Hội” cơ đấy!)

– Thế có phải là cả lũ cả lĩ đã tưởng khôn nhưng ngu đần đến mức tột cùng… “đụ ngai” không cơ chứ!

– Thậm chí có “thằng quan đã về hưu” kiêm nghề nhạc sỹ (có thẻ hội viên đàng hoàng) còn lên giọng có vẻ “mới” và “mạnh dạn” góp ý là “Đảng cần hoạt động trong luật pháp”!… Nhưng loanh quanh một hồi về việc Đảng cần lãnh đạo thì bào là cần phải có luật để Đảng hoạt động chứ không nên làm thay chính quyền! Còn cái chuyện… Đảng lãnh đạo là một vấn đề không thể thay đổi! Cứ làm như chưa hề biết 3 cái khẩu hiệu láo khoét: “Đảng lãnh đạo” “Nhà nước quản lý” “Nhân dân làm chủ” đã có nhưng… cấm áp dụng từ khi tên này còn tại chức bao giờ!

Ba cái “nói dzậy mà không phải dzậy” dân tình đã quá ớn từ lâu. Chỉ cần nêu ra những vụ gần đây như: “Đây là chủ trương lớn của Đảng” hoặc “Đảng chủ trương không thi hành kỷ luật ai” thì có thể kết luận những điều mạnh miệng của ông chánh văn phòng quốc hội kiêm nhạc sĩ họ Vũ không có bài nào ra hồn là… nói cho… có nói, hoặc nói như một tên… dở hơi không thua gì những “toát phẩm” của ông từng… tối tác!

Một cái Ngu đến Đại Ngu nữa của việc thi nhau đề cao lịch sử, quá trình, thành tích “Đảng Ta” của các ông ấy là:

– Làm lớp trẻ phải ra sức tìm hiểu lại…

– Lớp già như tớ phải xót xa hồi tưởng lại…

. ..Những gì cái “Đảng Ta” cũ của các ông ấy đã làm!

Và riêng với những kẻ đã sống cùng cái “Đảng Ta” ấy như tớ cả trên 70 năm thì:

– Dù rằng cái “Đảng Ta” thời ấy có nhiều sai lầm, tội lỗi như giải tán giả vờ, tiêu diệt đối lập, chia rẽ xã hội thành giai cấp, kẻ thù (đối tượng cách mạng) thành kẻ nào đoàn kết thật kẻ nào đoàn kết tạm thời, kẻ nào tiêu diệt trước, sau… nhất là cuộc Cải Cách Ruộng Đất chấn chỉnh tổ chức chết hàng vạn người, nhưng ruộng đất lại vào tay bọn chủ nhiệm, nghe kẻng ra đồng, ăn công chấm điểm xuýt chết đói cả nước nếu không có khoán chui, khoán 10…

– Dù rằng cái “Đảng Ta” hồi ấy bỏ tù và triệt tiêu mọi khát vọng tự do của giới văn hóa, trí thức, khai tử mọi tài sản văn hóa của 15 năm văn học nghệ thuật sáng chói huy hoàng 1930-1945; bỏ tù và tống đi chăn bò, đi sửa xe đạp các giáo sư tiến sỹ, các văn nghệ sỹ dám nói lên sự không đồng tình với đảng…

– Dù rằng cái “Đảng Ta” hồi ấy có u mê, cuồng tín mấy ông Tây đầu hói râu xồm mà huy động hàng triệu con em đất Việt đi làm “chả nướng” cho chủ nghĩa vô sản quốc tế, hy sinh đến người Việt cuối cùng để đánh cho Liên Xô, cho Trung Quốc dưới danh nghĩa “giải phóng đất nước” khỏi quân xâm lược!

– Dù rằng cái “Đảng Ta” hồi ấy đã đầy đọa, giết dần giết mòn hàng triệu người lính quốc gia và gia đình họ trong các tại cải tạo, khu kinh tế mới, tạo nên những đợt sóng bỏ nước ra đi tìm tự do lớn nhất và bi thương nhất trong lịch sử loài người (sau vụ di cư của người Do Thái)!!!

– Dù rằng cái “Đảng Ta” hồi ấy đã phá tan, cướp hết chia nhau những gì là của cải nhà đất của phe chiến bại, đẩy đất nước vào cuộc bị cấm vận toàn diện làm cho người dân phải ăn lương thực của… ngựa lừa…

Dù rằng,… dù rằng… dù rằng… lắm thứ dù rằng tội không sao kể xiết.

NHƯNG:

Tớ xin phép nói thẳng:

CÁI “ĐẢNG TA” của bọn họ hôm nay:

KHÔNG CÓ MỘT CHÚT NÀO TƯ CÁCH NÀO ĐỂ TIẾP THU CÁI HÀO QUANG ẢO CỦA ĐẢNG HỌ NGÀY XƯA.

CÁI “ĐẢNG TA” CỦA HỌ HÔM NAY LÀ CÁI “ĐẢNG TA” ĐANG NGÀY ĐÊM LÀM TAN HOANG ĐẤT NƯỚC, ĐANG CỐ TÌNH GẮN CHẶT MẠNG SỐNG VỚI KẺ THÙ TRUYỀN KIẾP MUÔN ĐỜI CỦA ĐẤT NƯỚC, ĐANG VƠ VÉT CỦA DÂN, BỊT MIỆNG DÂN, BỎ TÙ DÂN KHI DÂN CÓ Ý KIẾN KHÔNG ĐỒNG Ý VỚI HỌ!

Đó là cái “Đảng Ta” cần xóa bỏ sớm ngày nào hay ngày nấy kẻo không kịp ngày bọn chúng sẽ biến “Đảng Ta” thành… “Đảng Chúng Ta” của các đồng chí CỘNG SẢN TẦU!