Tin tức 21-2-13

Kiều hối về Việt Nam đứng hạng 7 trên thế giới

Số lượng tiền của người Việt ở hải ngoại gởi về nước (còn gọi là kiều hối) trong năm 2012 là 10 tỷ đô la, giúp Việt Nam xếp hạng thứ 7 trong số các quốc gia nhận kiều hối nhiều nhất trên thế giới.

Ngoại trưởng CSVN thừa nhận kiều hối “đã đóng góp lớn cho nền kinh tế.” (Hình: Hoang Dinh Nam/AFP/Getty Images)

Con số này được đích thân bộ trưởng Ngoại Giao CSVN, ông Trần Bình Minh, loan báo trong một cuộc trả lời phỏng vấn trên báo chí Việt Nam hôm 17 tháng 2 vừa qua.

Ông Trần Bình Minh, được VNExpress trích lời, thừa nhận, “lượng tiền được kiều hối gửi về nước trong các năm qua đã đóng góp lớn cho nền kinh tế.”

Vẫn theo lời ông Minh, “Lượng kiều hối này chiếm 60-70% nguồn đầu tư nước ngoài vào Việt Nam từ năm 1991 tới nay và đây là nguồn tiền thực đóng góp rất hiệu quả vào công cuộc phát triển kinh tế, góp phần ổn định tỷ giá và tăng lượng dự trữ ngoại tệ.”

VNExpress trích dẫn nguồn tin của “Ủy ban Nhà nước về người Việt Nam ở nước ngoài”, nói rằng: “Kiều hối năm 2012 tăng hơn 10% so với năm 2011. Lượng kiều hối năm nay tăng, một phần còn do những cải tiến trong giao dịch khiến thời gian tiến hành nhanh và thuận tiện hơn nhiều so với trước mang lại tiện ích tốt nhất cho khách hàng.”

Hồi đầu năm 2012, nhà cầm quyền Việt Nam ước tính và hy vọng rằng, số tiền kiều hối sẽ đạt được con số 11 tỷ đô la, tuy nhiên đã không đạt được. Năm 2011, số kiều hối về Việt Nam là 9 tỷ đô la.

Ngay từ giữa năm 2012, truyền thông tại Việt Nam đã kêu than rằng, “dòng sông vàng” kiều hối đang có dấu hiệu suy thoái rõ rệt qua việc sụt giảm nguồn thu được ghi nhận tại các ngân hàng thương mại ở Việt Nam.

Nếu như năm 1999 kiều hối về Việt Nam xấp xỉ 1 tỉ đô la, con số này tăng dần đều và lên đến 9 tỉ đô la trong năm 2011.

Khoản tiền 9 tỉ đô la “kiều hối” của năm 2011 tương đương 7.4% tổng sản lượng quốc dân (GDP) của Việt Nam, vượt cả vốn FDI, ODA mà Việt Nam vay được của thế giới một cách chật vật, khó khăn.

Thống kê cho thấy, hiện có trên 4 triệu người Việt Nam đang sinh sống và làm việc tại 101 quốc gia khắp thế giới.

Trong số này có khoảng 400 ngàn người xuất cảng lao động đang làm việc tại Nhật Bản, Hàn Quốc, Malaysia, Ðài Loan (Trung Quốc) và khu vực Trung Ðông.

Người ta ước tính, mỗi lao động xuất cảng chỉ cần gửi về cho người thân 2,500 đô la/năm thì doanh số kiều hối đã lên tới 1 tỉ đô la/năm.

————————————————————-

Tội phạm cần sa VN lan tràn tại Anh

Tội phạm cần sa là người Việt Nam đang ngày càng lan rộng tại Anh Quốc.

Hồi giữa tháng Một, hai viên cảnh sát Anh bất chợt phát hiện ra một mùi đáng nghi trên đoạn đường tuần tra.

Mùi nặng đặc trưng của loài cây cần sa (cannabis trong tiếng Anh) dẫn dắt hai người này đến căn nhà số 155 trên phố Chester, ở Sunderland.

Người duy nhất trong căn nhà – một người Việt Nam tên Nguyễn Nam, khi thấy cảnh sát đến lập tức vùng chạy ra khỏi nhà trong một buổi tối mùa đông chỉ với một chiếc áo thun và quần đùi trên người, theo lời một cảnh sát.

“Cảnh sát đã tìm thấy trong nhà một cơ sở trồng cần sa ở tầng trệt và một số cây được thu hoạch nằm ở gác lửng,” công tố viên, ông Paul Rowland nói trước Tòa thượng thẩm Newcastle.

“Có tổng cộng 284 cây ở tầng trệt và gác lửng. Giá trị khoảng 600 nghìn bảng Anh (khoảng 1 triệu đôla)”.

Nam, 22 tuổi khai đã được thuê để giúp vận hành cơ sở này, trong đó bao gồm việc chăm bón, tưới nước và thu hoạch.

‘Không có sự lựa chọn’

Những vụ thu hoạch thành công có thể mang lại lợi nhuận rất cao cho các băng đảng trồng cần sa

“Từ Việt Nam, anh đã nhập cảnh vào Anh trái phép với ý muốn theo đuổi một mơ ước mới,” thẩm phán tại phiên tòa, ông Brian Forster nói.

“Tuy nhiên, anh lại rơi vào tay của kẻ cầm đầu băng nhóm, những người mà sau này đã thuê anh làm việc tại các trại trồng cần sa.”

“Hoàn cảnh của anh, thực tế là đã có rất ít sự lựa chọn.”

Nam bị tuyên án 16 tháng tù. Đây cũng là một mức án thường thấy cho những người đóng vai trò tương tự như Nam ở các cơ sở trồng cần sa tại Anh.

Tòa án Anh quốc thường phân chia tội phạm cần sa ra ba vai trò chính, với các mức án khác nhau.

Người chỉ đóng vai trò chăm sóc cây cần sa, hay lo hậu cần như vận chuyển, cung cấp thức ăn thì được liệt vào dạng nông dân.

Các vai trò cao hơn bao gồm người quản lý, với mức án ít nhất 4 năm, và người tổ chức, với mức án ít nhất 7 năm.

Nhiều người Việt như Nam trốn sang Anh để chạy trốn khỏi cuộc sống tại Việt Nam là không ít. Phần lớn xuất thân từ các hộ gia đình nghèo ở khu vực nông thôn các tỉnh phía Bắc.

Theo báo cáo của tiến sỹ tội phạm học, ông Daniel Silverstone, những người này phải trả tiền một khoảng từ 12.500 – 15.000 bảng Anh cho tổ chức buôn người để được sang Anh.

“Tuy nhiên, số tiền này là quá lớn đối với những người thu nhập thấp ở Việt Nam, nhiều người trong số họ phải bán nhà cửa và chấp nhận làm việc không công cho các băng đảng tội phạm cần sa ở Anh để trả nợ,” một phiên dịch viên của tòa án nói với BBC.

“Số khác, mặc dù không nợ nần gì, vẫn phải chấp nhận trồng cần sa vì không có giấy tờ nhập cảnh hợp pháp và không biết tiếng.”

‘Nổi danh’ vì cần sa

Mặc dù dân số người Việt tại Anh chỉ tầm 50 nghìn người, tính riêng thời điểm giữa 2006 – 2008, hai phần ba trong số 2000 cơ sở cần sa bị dẹp bởi chiến dịch Keymer của cảnh sát Anh là của người Việt Nam, theo ông Silverstone.

Qua nhiều năm tích cóp kinh nghiệm, thủ thuật để tránh lưới pháp luật của người Việt tại Anh ngày càng trở nên tinh vi hơn.

Những lao động Việt Nam mới nhập cảnh bất hợp pháp vào nước Anh được đưa vào sử dụng ngày càng nhiều để giảm bớt rủi ro cho người chủ.

Cần sa có thể thu hoạch khá nhanh, chỉ trong vòng 6 tuần sau khi trồng. Sau đó được bán ra thị trường bên ngoài với giá 3500 bảng Anh/kg.

Chủ các xưởng này thường đầu tư vào nhiều địa điểm. Tiền thu được sẽ chuyển về nhà thông qua những dịch vụ chuyển tiền phi chính thức, hoạt động bên ngoài các siêu thị và cửa hàng Việt Nam.

Những địa điểm này, mặc dù đắt hơn một chút so với các dịch vụ hợp pháp như Western Union, có thể chuyển tiền đến tận cửa nhà gia đình.

Nhiều người bắt đầu chỉ là làm thuê, nhưng sau đó lại sử dụng những khoản lương hậu hĩnh sau mỗi vụ thu hoạch thành công để đầu tư ngược vào các cơ sở mới và dần dần trở thành chủ.

Một khi đã trở thành chủ và có cơ sở riêng, họ lại đưa thêm người thân sang Anh quốc để tiếp tục mở rộng mạng lưới của mình, theo báo cáo của ông Silverstone.

Trong chuyến thăm Anh quốc trong tháng Một vừa qua, Thứ trưởng Bộ Công an Việt Nam, ông Tô Lâm nói với BBC Việt Nam và Anh sẽ đẩy mạnh hợp tác để giảm vấn nạn nhập cư lậu.

Tuy nhiên việc trấn áp tội phạm cần sa ở Anh, không phải là một điều dễ dàng.

“Khả năng di chuyển trên toàn quốc của các băng nhóm và chi phí ban đầu thấp đến nay vẫn là khó khăn cho cảnh sát,” báo cáo của ông Silverstone viết.

“Bên trong cộng đồng người Việt, việc trồng cần sa nay đã là một nghề vững chãi, dẫu chỉ là thiểu số.”

————————————————————–

Viếng liệt sĩ chống Trung Quốc xâm lược cũng bị ngăn chặn 17-02-2013

Sửa Hiến Pháp Chứ Không Phải Xây Hầm Trú Ẩn

Huy Đức

H4Nếu tôi là trưởng ban sửa đổi Hiếp pháp 1992 tôi sẽ đề nghị ngưng lại cho đến khi trong Đảng thực sự biết rõ mình muốn duy trì mô hình đảng chủ lập hiến như hiện nay hay muốn thiết lập ở Việt Nam một nền cộng hòa thật sự.

Các nhà nước quân chủ phải lập hiến khi nhà vua bị các tôn giáo, lãnh chúa… buộc phải chia sẻ quyền lực. Các nhà nước đảng chủ phải lập hiến vì muốn tạo ra cái vỏ bọc cộng hòa cho sự toàn trị của mình. Nếu Đảng cộng sản Việt Nam muốn tiếp tục chế độ chính trị như hiện nay thì cách khôn ngoan nhất là cứ giữ Hiếp pháp 1992 vì nó vẫn đang làm tốt vai trò “phông màn” cho Đảng.

Sẽ là một sai lầm chính trị (của Đảng) nếu sửa đổi hiến pháp không phải vì cải cách mà chỉ để tự trấn an. Khi lực lượng vũ trang đã khẩu hiệu “chỉ biết còn Đảng, còn mình” mà vẫn không hết sợ hãi thì lẽ ra Đảng phải sửa cái gốc là trao quyền lực cho dân. Bảo vệ sự cầm quyền của Đảng mà bằng cách hiến định lòng trung cho quân đội và cố thủ trong điều 4 như một thứ lô cốt thì chỉ gây ra tranh cãi về tính hợp hiến của đảng độc tôn và khiến dân chúng nghĩ rằng Đảng coi mục tiêu cầm quyền cao hơn chủ quyền quốc gia, dân tộc.

Nếu chỉ quan tâm tới việc phân chia quyền lực thì không cần sửa hiến pháp. Quyền lực lâu nay vẫn được phân chia một cách bất thành văn và phe nhóm thường giải quyết tốt hơn hiến pháp. Vấn đề là tại hội nghị trung ương sắp tới ông Nguyễn Bá Thanh có đủ phiếu vào Bộ chính trị, ông Vương Đình Huệ có trở thành bí thư trung ương Đảng hay không? Ông Nguyễn Bá Thanh rồi sẽ chọn con đường đi vào lịch sử như một bao công, hay với không ít tỳ vết hiện nay, sẽ bắt tay với Thủ tướng đương nhiệm, quay lưng với những người đã từng nuôi kỳ vọng?

Nếu nhận ra đây là cơ hội chính trị thì đừng vội vã, hãy ngồi lại với nhân dân, hình thành một bản hiến pháp có thể thiết lập một nền cộng hòa, trên nguyên tắc: một chính quyền không phải do dân thì không thể là của dân và không thể hy vọng chính quyền đó sẽ vì dân được. Với quyền lập hiến, nhân dân phải tham gia với tư cách là người quyết định chứ không phải “khách” mời “góp ý” như Đảng đang làm.

Ủy ban sửa đổi hiếp pháp, vì thế, phải thay đổi quy trình làm việc của mình. Thay vì cắm đầu viết lách, bước một, chuẩn bị những vấn đề phải trình Quốc hội biểu quyết đưa ra trưng cầu dân ý. Điều phải trưng cầu dân ý đầu tiên là Việt Nam nên chọn mô hình cộng hòa đại nghị (nơi quốc hội bầu ra chính phủ và nguyên thủ quốc gia) hay cộng hòa tổng thống (nơi cử tri trực tiếp bầu ra nguyên thủ).

Cộng hòa đại nghị thường thành công hơn ở các quốc gia đi từ nền quân chủ lập hiến. Nơi hoàng gia, tuy không trực tiếp cầm quyền, vẫn còn uy tín để trị vì như một biểu tượng quốc gia. Tuy các triều vua của Việt Nam đã bị “phế từ lâu”, vẫn nên hỏi xem dân chúng muốn tìm một hoàng thân hay tự tay bầu ra tổng thống.

Đảng Cộng sản Việt Nam hoàn toàn có thể đưa điều 4 ra trưng cầu dân ý và nếu nhân dân tán thành trong một cuộc bỏ phiếu hoàn toàn tự do thì việc cầm quyền của Đảng sẽ thực sự vinh quang. Nếu dân muốn Đảng cộng sản chỉ là một trong các đảng chính trị của người Việt Nam thì anh chỉ có thể cầm quyền khi thắng trong bầu cử.

Trong tình huống đó, hiến pháp nên quy định sự khác nhau giữa ứng cử viên độc lập với ứng cử viên được đề cử bởi một đảng chính trị. Ví dụ: một người có thể trở thành ứng cử viên tổng thống nếu được một đảng chính trị có cơ sở hoạt động ở tầm quốc gia đề cử hoặc có đủ một lượng chữ ký ủng hộ nhất định (nếu là ứng cử viên độc lập).

Với một dân tộc đang có hàng triệu người sống và làm việc ở khắp năm châu như Việt Nam, cần trưng cầu dân ý về điều kiện của các ứng cử viên: có chấp nhận người có hai quốc tịch ứng cử tổng thống, nghị sỹ Việt Nam hay không? Có nên đòi hỏi ứng cử viên tổng thống và ứng cử viên nghị sỹ quốc hội phải là người sinh ở Việt Nam và sống liên tục ở trong nước 5 năm tính đến ngày bầu cử?

Chế độ kinh tế cũng cần được đưa ra hỏi dân. Tự do tư tưởng là vấn đề phải được bảo vệ trong xã hội tương lai. Hiến pháp tôn trọng niềm tin cộng sản của một thiểu số nhân dân nhưng dân chúng không thể trả chi phí để nuôi “định hướng xã hội chủ nghĩa” bằng cách coi “kinh tế nhà nước là chủ đạo”. Nên trưng cầu dân ý về việc cấm nhà nước thành lập những xí nghiệp mang tính kinh doanh (trừ các doanh nghiệp công ích và doanh nghiệp khai thác những loại tài nguyên đặc biệt).

Hãy trưng cầu dân ý để dân chúng chọn giữa sở hữu toàn dân và chế độ đa sở hữu đối với đất đai.

Sau khi có kết quả trưng cầu dân ý, Ủy ban sửa đổi hiến pháp mới tiến hành bước hai: thiết kế một mô hình nhà nước có khả năng bảo vệ chủ quyền quốc gia, có thể hòa giải quốc gia, phát triển quốc gia, đảm bảo an ninh và mang lại công lý cho người dân tốt nhất. Ủy ban cũng không nên giấu dốt, cái gì biết thì hẵng làm cái gì không có kinh nghiệm thì nên học hỏi, nhất là từ những mô hình nhà nước đã được loài người áp dụng thành công. Việt Nam cần một mô hình chính trị bền vững dài lâu chứ không phải chỉ “bay 15 phút” rồi “bỏ kho” như những chiếc máy bay Vam mà Việt Nam đã từng tự chế.

Cách mà công an Hải Phòng đối xử với anh em ông Đoàn Văn Vươn cho thấy, hệ thống tư pháp hiện hành không thể đảm bảo công lý, nhất là đối với những xung đột giữa công dân với địa phương. Ngoài việc tổ chức tòa án theo cấp xét xử (thay vì theo cấp hành chính), lực lượng điều tra hình sự và công tố nên tổ chức thống nhất ở cấp toàn quốc gia. Cảnh sát địa phương chỉ đảm bảo giao thông và trật tự, trị an; có thể bắt trộm, cướp rồi giao lại cho cơ quan công tố.

Các địa phương tùy vào ngân sách và tình hình an ninh mà quyết định số lượng cảnh sát. Không để tình trạng như Thành phố Hồ Chí Minh phải lấy thanh niên xung phong ra điều khiển giao thông và chống cướp bằng lực lượng từ trung ương cứu viện.

Thật là nguy hiểm nếu lực lượng công an, quân đội thay vì trung thành với quốc gia lại trung thành với đảng phái. Đảng có thể nay tồn, mai vong nhưng Nước thì muôn đời phải giữ. Nếu quân đội không coi nhiệm vụ quan trọng nhất là giữ nước thì khi trong Đảng có bất đồng, quân đội mất phương hướng, những kẻ có dã tâm lãnh thổ như Trung Quốc rất dễ thừa cơ chiếm nốt Trường Sa bằng một cuộc chiến tranh cục bộ.

Cũng cần tách bạch hành pháp chính trị và hành chính công vụ để khi Đảng tan rã thì chỉ có chức năng hành pháp chính trị tạm ngưng, trộm cướp vẫn có người bắt; đèn xanh, đèn đỏ vẫn sáng ở ngã tư; người dân vẫn có thể làm passport, đăng ký xe và sang tên nhà, đất…

Bước thứ ba, Ủy ban sửa đổi hiến pháp trình những mô hình hành chánh, tư pháp tương thích này để quốc hội thông qua. Sau đó tới bước thứ tư mới tiến hành cho chuyên viên thảo ra hiến pháp. Do đã trưng cầu dân ý, hiến pháp chỉ cần 2/3 tổng số đại biểu thông qua chứ không cần đưa ra phúc quyết toàn dân. Chỉ phải giữ nguyên tắc cái gì dân đã quyết khi trưng cầu dân ý thì quốc hội không có quyền thay đổi.

Cũng có thể rút ra các bài học lập hiến từ Việt Nam. Hiến pháp 1946 từng được viết bởi những trí thức có tinh thần pháp quyền và bác ái, tự do. Cho dù nó được quyết định bởi một quốc hội được bầu lên trong cuộc tổng tuyển cử do Việt Minh kiểm soát, Hiến pháp 1946 đã được thông qua bởi những người yêu nước và khát khao độc lập, tự do.

Tuy chưa được công bố chính thức do chiến tranh nhưng Hiến pháp 1946 đã có hiệu lực trên thực tế. Hồ Chí Minh đóng một vai trò quan trọng trong Hiến pháp 1946, nhưng chính ông, sau khi đi dự Hội nghị 81 đảng cộng sản và phong trào công nhân quốc tế từ Mascova trở về, đã phế bỏ bản hiến pháp dân chủ này để thay thế bằng Hiến pháp 1959.

Theo Bộ trưởng Nguyễn Đình Lộc, Hiến pháp 1959 được dịch ra từ Hiến pháp Liên Xô nhưng qua bản tiếng Trung nên nhiều định chế nhà nước đã được copy một cách vội vã và không chính xác. Hiến pháp 1980 cũng copy từ hiến pháp của các nước cộng sản Đông Âu, áp dụng nguyên si những định chế mà ngay sau đó đã bị các nước này bãi bỏ. Không nên sợ hãi trước những mô hình nhà nước đã được áp dụng thành công. “Nhập khẩu” mô hình chính trị đã là truyền thống mà Đảng Cộng sản Việt Nam bắt đầu từ năm 1959.

Một chế độ toàn trị thường đi đến sụp đổ hoặc tiếp tục tồn tại bằng cách siết chặt dân chủ, tự do. Quá trình này càng kéo dài bao nhiêu thì càng hủy hoại các nguồn lực và giá trị quốc gia tới đó. Sự sụp đổ hay sự ngắc ngoải của chế độ đều trút hậu quả lên đầu thường dân. Chủ động cải cách để từng bước trao mọi quyền lực cho nhân dân không chỉ là lối thoát của Việt Nam mà còn là cánh cửa để Đảng thoát ra trong danh dự.

Nguồn: FB Osin Huy Đức

Xét tài sản ‘phó thủ tướng trở xuống’

Việt Nam muốn đẩy mạnh công tác ‘xác minh tài sản’ của quan chức

Dự thảo luật đang được công bố nhằm sửa đổi luật phòng chống tham nhũng đề nghị trao cho Chủ tịch nước “quyền yêu cầu xác minh tài sản đối với người dự kiến được bổ nhiệm Phó Thủ tướng và Bộ trưởng” cùng nhiều chức vụ khác.

Nhưng quyền này, trong mục Bổ sung điều 47a của Luật Phòng chống tham nhũng chỉ dừng lại ở cấp đó và các cấp “thủ trưởng cơ quan ngang Bộ, Phó Chánh án, Thẩm phán Toà án nhân dân tối cao, Phó Viện trưởng và Kiểm sát viên Viện kiểm sát nhân dân tối cao”.

Các chức thủ tướng, chánh án Toà án nhân dân tối cao và viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân tối cao không thấy nêu tên trong mục có thể bị chủ tịch nước hay bất cứ cấp nào khác “xác minh tài sản”.

Về phía mình, người giữ chức Thủ tướng Chính phủ lại sẽ cùng các chủ tịch ủy ban nhân dân cấp tỉnh, cấp huyện “có quyền yêu cầu xác minh tài sản đối với người dự kiến được hội đồng nhân dân bầu”.

Điều đáng chú ý là Dự thảo, hiện được đăng trên trang duthaoonline.quochoi.vn ở Việt Nam cũng ghi nhận những phê phán quốc tế là yếu tố thúc đẩy việc sửa Luật năm 2005:

Dự thảo thừa nhận rằng “chỉ số cảm nhận tham nhũng của nước ta theo xếp hạng của một tổ chức quốc tế chưa có nhiều cải thiện”.

Năm 2011, Tổ chức Minh bạch Quốc tế (Transparency International) đã xếp Việt Nam hạng 112 trên tổng số 183 nước trong phúc trình về tham nhũng.

“Chủ tịch nước có quyền yêu cầu xác minh tài sản đối với người dự kiến được bổ nhiệm Phó Thủ tướng và Bộ trưởng”

Ngân hàng Thế giới trong một hội thảo ở Hà Nội hồi tháng 11/2012 cũng đã công bố báo cáo khảo sát xã hội học có tựa ‘Tham nhũng từ góc nhìn của người dân, doanh nghiệp và cán bộ, công chức, viên chức’ tại Việt Nam.

Nay, Dự thảo Luật nêu ra nhu cầu đề cao tính công khai, minh bạch về tài sản và hoạt động làm ăn trong các cơ quan, tổ chức, đơn vị để chống tham nhũng.

“Trên thực tế, việc công khai, dân chủ ở một số cơ quan, đơn vị trên một số mặt còn nhiều hạn chế, đặc biệt là trong một số lĩnh vực như hoạt động cấp phép thăm dò, khai thác khoáng sản, đầu tư dự án, xây dựng…”

Ai giám sát ai?

Dự thảo cũng đề nghị để Ủy ban Mặt trận Tổ quốc có quyền yêu cầu xác minh tài sản đối với người ứng cử đại biểu Quốc hội, đại biểu Hội đồng nhân dân.

Tại Việt Nam hiện nay đã có một số nhà kinh doanh giàu có vào làm đại biểu Quốc hội.

Dư luận Việt Nam cũng chú ý nhiều đến tệ nạn ‘chạy chức’ tức dùng tiền để mua các vị trí trong bộ máy.

Tiền từ thu nhập bất chính để mua quan bán chức cũng là yếu tố tạo ra vòng quay tham nhũng.

Theo giới vận động chống tham nhũng, các luật và quy định đã có nhiều nhưng vấn đề là cơ chế rõ ràng và quyết tâm thực hiện.

Tại Việt Nam, hệ thống tư pháp không độc lập với bộ máy Đảng và Chính quyền vì thể chế bác bỏ nguyên tắc tam quyền phân lập.

Đây cũng là lý do khiến nhiều vụ án kinh tế lớn không được xử rốt ráo.

Nay, với việc lập ra Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng, Đảng Cộng sản cầm quyền ở Việt Nam mong muốn sẽ thúc đẩy công tác phòng chống tham nhũng mạnh hơn.

Có ý kiến nói việc không kê khai hoặc nhờ người khác đứng tên tài sản ở Việt Nam là quá dễ

Về điểm này, Dự thảo Luật xác định Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng “là cơ quan của Đảng, không phải là cơ quan nhà nước”, nên không thuộc phạm vi quy định của Luật sửa đổi.

Về chi tiết của công tác chống tham nhũng theo cách thức mới, văn bản này cũng viết rằng căn cứ vào Tờ trình số 251/TTr-CP về dự án Luật Phòng, chống tham nhũng (sửa đổi) ngày 03/10/2012, chính quyền sẽ quy định việc công khai bản kê khai tài sản, thu nhập tại cả nơi cư trú của quan chức.

Họ cũng có nghĩa vụ giải trình nguồn gốc tài sản tăng thêm, cụ thể là “người kê khai tài sản, thu nhập có nghĩa vụ giải trình nguồn gốc phần tài sản tăng thêm, khi tài sản tăng thêm đó từ một trăm triệu đồng trở lên”.

Chưa kể, Dự thảo Luật còn “quy định xử lý trách nhiệm đối với người có tài sản, thu nhập tăng thêm nhưng không giải trình được hợp lý”.

Tuy vậy, theo như ý kiến của chính cựu Bộ trưởng Tư pháp Nguyễn Đình Lộc đăng trên trang của Quốc hội Việt Nam, vấn đề xảy ra với việc xác minh tài sản là “không kê khai nhưng cũng không bị ai kiểm tra gì”, hay “là nhờ người khác đứng tên quá dễ dàng”.

@bbc