Tết – mùa nở rộ dịch vụ “ngồ ngộ”

 Chỉ cần ở nhà gọi điện thoại đặt món như thịt kho tàu, kho quẹt, bánh mứt… là bạn khỏi “động tay động chân” mà vẫn có món ăn ngon ngày tết đủ ba miền.

Tương tự như vậy, những dịch vụ như thuê người yêu đi chơi tết, thuê người trông nhà, chăm sóc vật nuôi cũng đắt hàng vô cùng.

Khách hàng lựa chọn mứt tết tại Gánh hàng rong - Ảnh: YẾN TRINH

Khách hàng lựa chọn mứt tết tại Gánh hàng rong – Ảnh: YẾN TRINH

Món nào cũng có

Chị Hoàng Thị Thúy Ngân (đường Lê Đức Thọ, P.7, Q. Gò Vấp, TP.HCM) đi làm tới 28 tết mới được nghỉ, nhà cửa không kịp dọn dẹp huống gì đi chợ mua đồ nấu món tết. “Tôi lên mạng thấy Gánh hàng rong giới thiệu có đầy đủ các món ăn tết, tôi gọi điện đặt thử giỏ mứt. Mứt họ tự làm, có cả mứt xoài, mức đậu phộng… ăn lạ miệng lắm!” – chị kể. Rồi chị đặt thêm thịt kho tàu, đặc biệt là món bún đậu mắm tôm đặc trưng miền Bắc mà mẹ chồng chị rất thích.

Không riêng chị Ngân, những thị dân bận rộn ngày tết cũng chọn cách đặt sẵn món tết, vì thói quen món nào ít ít thì họ tự làm, món nào nhiều nhiều thì đặt mua cho khỏe. Nắm bắt tâm lý khách hàng, chị Nguyễn Thị Thanh Nhàn, giám đốc Công ty TNHH Hồn Việt, cho ra đời thương hiệu Gánh hàng rong (Q.Gò Vấp) cung cấp món ăn tết, ăn vặt của các vùng miền.

Chị Nhàn cho biết: “Từ cách đây hai tháng, nhiều khách hàng đã gọi điện thoại đặt mua bánh mứt, canh khổ qua dồn thịt, canh măng khô… Doanh nhân thì thích đặt bánh tét có chữ tài lộc để tặng biếu đồng nghiệp. Khách đặt nhiều quá nên Gánh hàng rong phải đưa ra thời hạn đặt hàng trước năm mới, nếu không không cung ứng kịp”.

Người dân sinh sống ở TP.HCM có số lượng lớn là dân tỉnh, nên ngày tết ai cũng mong được thưởng thức món ăn quê mình. Nay mọi thứ thuận tiện hơn, khi họ lên mạng, tham khảo thực đơn chọn món, có người đem tới tận nhà. Giá của mỗi món lẻ từ 100.000 đồng trở lên, gói quà từ 500.000 đồng, bánh tét tài lộc 295.000 đồng… phù hợp với lựa chọn túi tiền của thị dân.

“Tết này đã có người yêu!”

Đó là tiếng thở phào của anh T.M.H., 31 tuổi, trưởng phòng một công ty tin học tại Q.3 khi 3-4 năm nay, lần nào về tết ở Tiền Giang ba mẹ anh cũng hối thúc “sao không đưa con dâu tương lai về giới thiệu”. Trước tết một tuần, anh liên lạc với Công ty TNHH Vinamost để thuê một cô gái 24 tuổi, nói giọng miền Tây, gương mặt đằm thắm, làm người yêu 2 ngày. “Kịch bản” của anh như sau: 27 tết anh sẽ đi xe về cùng “bạn gái”, giới thiệu với gia đình rồi ăn bữa cơm tất niên, chiều 28 tết anh đón xe cho cô gái về lại TP.HCM.

“Tôi cũng phân vân lắm khi lựa chọn cách này, nhưng nhìn cô gái hiền lành, hợp đồng lại cụ thể nên tôi thử xem sao. Chứ ba mẹ cứ hối thúc hoài trong khi tôi vẫn chưa tìm được ai để yêu…” – anh H. nói.

Ông Trần Xuân Đức, giám đốc điều hành Công ty cổ phần Vinamost chi nhánh TP.HCM, cho biết: “Gần tết, nhu cầu khách hàng muốn thuê người yêu để ra mắt gia đình, thuê bạn gái đi chơi dịp tết tăng. Chi phí thuê từ 25 đến mùng 10 tết tăng khoảng 50%, trung bình thuê người yêu khoảng 3 triệu đồng/ngày, thuê làm thư ký đi tiếp khách tặng quà khoảng 1,5 triệu đồng/ngày”.

Đặc biệt, có người năm ngoái thuê rồi, năm nay tiếp tục thuê vì vẫn chưa có người yêu. “Đối tượng khách hàng bên công ty chủ yếu là giới văn phòng, doanh nhân ưu tiên sự nghiệp nên tết đến họ cần người để đối phó với gia đình hoặc đi chơi cùng trong mấy ngày tết. Cá biệt có trường hợp thuê rồi trở thành người yêu thật sự, nay đã làm đám cưới”- ông Đức kể.

Vì đa số người sử dụng dịch vụ này khá ngại ngùng, không muốn mọi người biết nên phía công ty phải giữ kín danh tánh khách hàng, đồng thời dự trù các tình huống xảy ra. Nhân viên được thuê làm người yêu phải khéo léo trong giao tiếp, ngoại hình ổn và nghiêm chỉnh. Họ hầu hết là sinh viên, nhân viên văn phòng làm thêm những lúc rảnh rỗi.

Trông nhà, trông thú cưng

Các công ty kinh doanh dịch vụ bảo vệ cũng đắt hàng hơn dịp tết. Ông Khương Văn Trọng, giám đốc Công ty TNHH Dịch vụ bảo vệ an ninh 24H cho biết: “Cuối năm chúng tôi thường nhận hợp đồng bảo vệ nhà riêng, nhà xưởng, nhà kho của các doanh nghiệp. Họ bắt đầu thuê bảo vệ từ 26 tới 28 âm lịch, kéo dài qua tết vài ngày”. Giá cả năm nay cũng tương đương năm ngoái, với nhà riêng khoảng 600-800 ngàn đồng/ngày/ca 2 người bảo vệ; nhà xưởng 800 – 1 triệu đồng/ngày.

Nhu cầu thuê người trông coi thú cưng cũng đa dạng dịp tết. Anh Văn Huy Phương, giám đốc của Phương Anh Pet Mart chuyên chăm sóc thú cưng, cho biết hiện nay công ty đã nhận được chừng 60 đơn hàng chăm sóc thú cưng cho gia chủ đi chơi tết. Các hợp đồng rải rác trong thành phố, vì để chó mèo ở tập trung tại công ty nên điều kiện chăm sóc không được như ở nhà nhưng gia chủ cũng yên tâm phần nào.

Anh Phương nói: “Chăm sóc thú cưng cho khách dịp tết đòi hỏi nhân viên phải chịu khó, kiên nhẫn, đặc biệt khi chó mèo bị bệnh đột xuất phải báo liền cho chủ biết và tiến hành chữa trị, dĩ nhiên chi phí sẽ tăng thêm một chút”. Hiện nay, chi phí cho mỗi lượt chăm sóc chó mèo ngày tết tính theo trọng lượng vật nuôi, dao động từ 80.000-180.000 đồng/con/ngày.

Ngoài những dịch vụ trên, dịp tết còn có dịch vụ thuê người xông đất đầu năm, dịch vụ chăm sóc người già người bệnh… giảm bớt sự bận rộn cho người dân TP.HCM

@Tuoitre

Vì sao tôi không góp ý và ký kiến nghị sửa đổi Hiến pháp?

Kami
 RFA – Blog Kami
aallHôm vừa rồi có một anh bạn khoe với tôi là anh vừa ký vào bản Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp 1992 do các trí thức, nhân sĩ yêu nước soạn thảo trên trang Bauxite. Và anh hỏi tôi rằng “Ông có tham gia ký không?”. Tôi trả lời ngay mà không cần suy nghĩ “Tôi chẳng bao giờ mất thì giờ cho những trò bịp bợm và hữu danh vô thực như thế!”.Cái trò bịp bợm và hữu danh vô thực mà tôi nói đến ở đây là việc góp ý hay ký kiến nghị cho bản dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992. Câu trả lời của tôi chắc không làm anh bạn tôi hài lòng, có thể anh nghĩ tôi vô trách nhiệm với những vấn đề trọng đại của đất nước? Không có thời gian và cơ hội để giải thích cùng anh ngay lúc đó, song trong bụng tôi lúc ấy nghĩ rằng sẽ tìm cách để giải thích để anh bạn và những người khác hiểu vì sao tôi không ký. Trước hết xin đọc câu chuyện “Ở đây Có Bán Cá Tươi” rồi sẽ hiểu vì sao?

Chuyện rằng: “Một cửa hàng bán cá làm cái biển đề mấy chữ to tướng: “Ở ĐÂY CÓ BÁN CÁ TƯƠI”. Biển vừa treo lên, có người qua đường xem, cười bảo: – Nhà này xưa nay quen bán cá ươn hay sao mà bây giờ lại phải đề là “cá tươi”! Nhà hàng nghe nói, xoá ngay chữ “tươi” đi. Hôm sau, có người đến mua cá, cũng nhìn lên biển, cười bảo: – Người ta chẳng nhẽ đến hàng hoa mua cá hay sao mà phải đề là: “Ở đây”! Nhà hàng nghe có lý, xóa hai chữ “Ở đây” đi. Cách vài hôm, lại có một người khách đến mua cá, cũng nhìn lên biển, cười bảo: – Ở đây chẳng bán cá thì bày cá ra để khoe hay sao mà phải đề là “có bán”! Nhà hàng nghe nói, lại bỏ ngay hai chữ “có bán” đi. Thành ra trên biển chỉ còn có mỗi chữ “cá”! Anh ta nghĩ bụng chắc từ bây giờ không ai còn bắt bẻ gì nữa. Vài hôm sau, người láng giềng sang chơi, nhìn cái biển nói: – Chưa đi đến đầu phố đã ngửi thấy mùi tanh, đến gần nhà thì đã thấy đầy những cá, ai mà chẳng biết là bán cá, còn đền biển làm gì nữa! Và thế là nhà hàng cất nối cái biển.

Câu chuyện trên có ý nhắc nhở và phê phán nhẹ nhàng những người thiếu chủ kiến khi làm việc, không suy xét kĩ khi nghe những ý kiến khác, nó cũng tương tự như câu chuyện đẽo cày giữa đường. Từ câu chuyện này, giờ đây đã trở thành một thuật ngữ gọi là chiêu bán cá. Cũng tương tự trường hợp vừa rồi một cửa hàng ở Thượng Hải Trung quốc, nhằm khơi dậy lòng yêu nước của dân Trung quốc người ta treo biển đề “Cá đánh bắt từ Điếu Ngư”. Sự việc diễn ra giữa lúc căng thẳng tranh chấp chủ quyền Senkaku/Điếu Ngư vẫn đang diễn ra hết sức phức tạp. Khi mà Nhật bản vừa bắt giữ được một tàu cá TQ xâm phạm lãnh hải. Sự việc khiến Thủ tướng Nhật nổi giận khẳng định: “Bằng mọi giá bảo vệ lãnh hải quốc gia…”.

1. Đảng CSVN có thực tâm sửa Hiến pháp hay không?

Về cơ bản là không. Nó không khác mấy câu chuyện “Ở đây Có Bán Cá Tươi”. Mà trong bảng phân vai thì mỗi cá nhân chúng ta thủ vai người khách đến mua cá, còn đảng CSVN và chính quyền thủ vai lão bán cá và cái biển “Ở đây Có Bán Cá Tươi” được thay bằng Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992. Chỉ khác là lão bán cá ở đây là một kẻ láu cá, láu tôm. Lão muốn PR cho cái tiệm bán cá, nên đã có chủ ý bày ra chuyện làm cái bảng “Ở đây Có Bán Cá Tươi” để cho mọi người góp ý xong thì lão sẽ cất cái biển đi coi như không có chuyện gì xảy ra. Cũng như đảng và chính quyền để cho dân góp ý cho Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992, mục đích chính là họ muốn chứng tỏ cho cho người dân và dư luận quốc tế thấy sự rất dân chủ, tự do và cầu thị của chính quyền trong việc này. Mà ít người biết rằng cái kết quả cuối cùng sẽ không khác gì cái biển “Ở đây Có Bán Cá Tươi” được cất đi, có nghĩa là đâu lại vào đấy, Nguyễn Y Vân – vẫn y nguyên. Mà vô tình chỉ có những ai tham gia góp ý sẽ trở thành những kẻ bị mắc lừa.

Nếu việc lấy ý kiến góp ý cho Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 mà chính quyền thực sự muốn làm thì đã không có chuyện Chủ nhiệm UB Pháp luật QH Phan Trung Lý, Trưởng ban biên tập dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 khẳng định với báo giới rằng “Không có điều gì cấm kỵ khi nhân dân góp ý sửa Hiến pháp”, thì ngày 28/12/2012, thay mặt Bộ Chính trị, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã ký ban hành Chỉ thị số 22-CT/TW về việc tổ chức lấy ý kiến nhân dân về dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992. Với nội dung “phải kịp thời đấu tranh, ngăn chặn những hành vi lợi dụng dân chủ việc lấy ý kiến nhân dân để tuyên truyền, xuyên tạc, chống phá Đảng và Nhà nước ta”. Như vậy là có ý nghĩa gì?

Việc sửa đổi hiến pháp sẽ được đảng và nhà nước sử dụng thường xuyên, để xoa dịu sự bất bình của nhân dân và tạo cho họ một chút hy vọng nhỏ nhoi. Chứ không bao giờ chúng ta được phép tin rằng đảng và nhà nước có mong muốn để cải thiện cái cơ chế chính trị hiện tại đầy bất cập này. Vì chả có ai muốn đập vỡ nồi cơm và đốt cháy cái bảo tải tiền mà họ đang thỏa sức đánh chén và vơ vét cả.

2. Vậy tại sao đưa vấn đề sửa Hiến pháp ra vào thời điểm này?

Để lừa dân. Sự khủng hoảng lòng tin của dân chúng đối với chính quyền tại thời điểm hiện tại có lẽ là thấp nhất chưa từng có trong lịch sử 83 năm hoạt động của đảng CSVN. Việc đưa ra việc góp ý cho bản Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 cũng chỉ là viên thuốc nhằm làm giảm nhiệt sự bất bình của nhân dân về những lỗi lầm do lãnh đạo đảng CSVN gây ra trên mọi mặt của đời sống xã hội. Đặc biệt là mặt kinh tế, đã gây ra biết bao hệ lụy, khiến đời sống của người dân đã khó khăn càng khó khăn hơn cộng với tình trạng quá nhiều doanh nghiệp đã phá sản và đang trên bờ vực của sự phá sản.

Về thực chất, việc góp ý cho bản Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 cũng sẽ không khác gì chuyện bầu cử Quốc hội ở Việt Nam theo công thức đảng cử dân bầu, và đảng chọn các Đại biểu Quốc hội theo ý của họ mà ai ai cũng biết là trò bịp. Cử tri đâu có biết ai được bao nhiêu phiếu, vì bầu xong đâu có thấy họ kiểm phiếu công khai và thông báo kết quả cụ thể ra sao. Vậy thì việc đi bầu, cũng như việc góp ý hay ký kiến nghị cho bản Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 vô tình chúng ta tiếp tay cho họ nói dối và lừa bịp công luận quốc tế. Rằng Việt Nam hết sức cởi mở và tôn trọng ý kiến đóng góp của nhân dân và Hiến pháp đưa ra sử dụng đã có sự tiếp thu góp ý sửa đổi của dân chúng thì đừng có ai bảo thể chế chính trị của Việt Nam là độc tài. Dù ai cũng biết điều 4 của Hiến pháp khẳng định sự độc quyền chính trị của đảng CSVN nếu công khai cho trưng cầu dân ý thì không dưới 70% cử tri sẽ không chấp nhận. Nguy hiểm là ở chỗ đó.

3. Phải chăng họ đã có trong tay một bản Hiến pháp đã sửa đổi hoàn chỉnh?

Đã biết chắc việc có hay không góp ý Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 thì kết quả sẽ như nhau, vì Hiến pháp sửa đổi hay không sửa đổi, sửa đổi vấn đề gì hoàn toàn do đảng và chính quyền sẽ quyết định. Chắc chắn một điều, họ sẽ chỉ sửa đổi những cái gì có lợi cho họ, và đó là những cái sẽ có hại cho dân. Đành rằng việc sửa đổi Hiến pháp 1992 là cực kỳ quan trọng, nếu đảng và chính quyền làm đúng làm đủ với tinh thần công khai, minh bạch. Chính quyền thực sự lắng nghe ý kiến của người dân một cách thực sự, thì lúc đó nó sẽ là mốc xoay chuyển quan trọng, một sự chuyển đổi mạnh mẽ mang tính đột phá để đưa đất nước tiến lên.

Song trên thực tế có nhiều bằng chứng cho thấy việc sửa đổi Hiến pháp 1992 để nhằm mục đích hợp thức hóa các văn bản dưới luật mà chính quyền đã ban hành nhưng vi phạm Hiến pháp. Đây là cách làm luật ngược đời theo lối đẽo chân cho vừa giày, mà theo nguyên tắc Hiến pháp là luật pháp cao nhất của một quốc gia, các văn bản dưới luật ban hành phải trong khuôn khổ của Hiến pháp cho phép. Ví dụ trong cuộc tọa đàm trực tuyến của Cổng thông tin điện tử Chính phủ về việc tham gia đóng góp ý kiến vào dự thảo sửa đổi Hiến Pháp năm 1992, ông Nguyễn Văn Phúc – Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế của Quốc hội, Phó Trưởng Ban Biên Tập dự thảo sửa đổi Hiến Pháp năm 1992 đã tuyên bố, “…nếu chúng ta thông qua dự thảo Luật đất đai (sửa đổi) vào kỳ họp tháng 5-2013 thì phải làm thế nào để quy định của dự thảo sửa đổi Hiến Pháp thông qua sau đó vào tháng 10-2013 không trái với quy định của Luật đất đai (sửa đổi)”. Hay như mặc dù dự thảo sửa đổi Hiến pháp mới nhất đã bỏ khái niệm “kinh tế nhà nước giữ vai trò chủ đạo”, nhưng trên thực tế không phải như thế. Đó là lý do vì sao tại Hội nghị do Ủy ban Kinh tế Quốc hội và Đại học Kinh tế Quốc dân tổ chức cuối tháng 1.2013, Nguyên Phó thủ tướng Vũ Khoan phàn nàn “Kinh tế năm 2013 bàn nát ra rồi. Chính phủ có nghị quyết rồi, Quốc hội cũng thông qua kế hoạch rồi, bây giờ có bàn cũng là bàn chơi thế thôi”

Theo nhận xét của GS. Trần Hữu Dũng thì chắc là “Đảng cũng đã viết xong Hiến Pháp 2013 rồi, giả vờ “hỏi ý kiến” cũng là để chơi thôi!”. Hoặc cũng như việc giữa năm 2010, chính quyền cũng đã từng rầm rộ về việc Sửa đổi Hiến pháp, mà bằng chứng là một bài trả lời phỏng vấn của nguyên Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn An có từ ngày 24.6.2010 vừa được đăng lại trên trang Tuần Việt nam.

4. Có cần vội vã sửa Hiến pháp hiện tại?

Câu trả lời là không! Sửa Hiến pháp là việc trọng đại của quốc gia, cần có một thời gian dài để láy ý kiến nhân dân để tổng hợp các nguyện vọng của số đông và thể hiện trong bản Dự thảo Hiến pháp. Việc này không thể tiến hành một cách vội vã để xong ngay lập tức. Vì nếu như vậy Hiến pháp sẽ có nhiều lỗ hổng mà sau đó không lâu sẽ phải sửa đổi lại như ta từng thấy trong quá khứ. Sự khủng hoảng lòng tin của dân chúng đối với đảng và kể cả chuyện mâu thuẫn trong nội bộ lãnh đạo cao cấp của đảng CSVN hiện nay thực ra cũng là hệ quả tất yếu của một thiết chế chính trị không coi trọng việc kiểm tra và điều chỉnh (check and balances), sự độc quyền chính trị và thiếu vắng sự cạnh tranh trong chính trị. Đặc biệt là sự không thống nhất giữa lý thuyết (Hiến pháp) và hành động (thực hiện Hiến pháp). Nghĩa là hậu quả của tệ nạn luật pháp nói một đằng, nhưng thực hiện làm một nẻo trong một thời gian quá dài. Điều đó đã đến lúc thực tế cho thấy đảng CSVN không có khả năng kiểm soát quyền lực ngay trong nội bộ của đảng mình, từ trung ương tới địa phương cũng vì như vậy. Trên lý thuyết, tuy Hiến pháp 1992 cũng có những sự bất cập, nhưng nó không đến mức bắt buộc và cần thiết phải sửa đổi ngay lập tức như chúng ta nghĩ. Kể cả điều 4 cũng vậy, nếu các nội dung trong bản Hiến pháp năm 1992 được thực hiện đúng và đủ một cách nghiêm ngặt dưới sự kiểm soát của một Hội đồng bảo hiến độc lập, quyền lực thứ 4 là báo chí và sự giám sát chặt chẽ của người dân để bắt buộc đảng CSVN phải hoạt động theo đúng pháp luật.

Điều đó cho thấy lỗi mà chúng ta thấy là xuất hiện từ hành động chứ không phải do lý thuyết (Hiến pháp) chưa đúng. Và ngược lại, nếu như chúng ta có một bản Hiến pháp đã sửa đổi hoàn chỉnh, hợp lòng dân có đầy đủ tiêu chí của một bản Hiến pháp dân chủ, mà không có việc thực thi Hiến pháp một cách nghiêm ngặt dưới sự kiểm soát của một Hội đồng bảo hiến độc lập và các thiết chế kiểm soát khác thì mọi việc rồi sẽ vẫn diễn ra y như cũ. Như chuyện đã từng xảy ra sau khi bản Hiến pháp 1946 ra đời, đảng CSVN đã chủ trương thủ tiêu, đàn áp các đảng phái khác. Hay việc các văn bản dưới luật vi phạm Hiến pháp và vẫn ngang nhiên tồn tại là một minh chứng. Tóm lại, toàn bộ mọi vấn đề bất cập là ở việc thực thi Hiến pháp của chính quyền.

Kết

Một trong những nguyên tắc bất di, bất dịch của cá nhân tôi trong việc tiếp nhận thông tin, nếu là truyền thông nhà nước họ nói gì, viết gì thì cứ hiểu ngược lại sẽ là luôn luôn đúng sự thật. Nhờ cái phương châm này mà cá nhân tôi ít khi phải bực mình mỗi khi tiếp nhận thông tin. Từ đó suy ra, những ai đã lỡ tham gia đóng góp ý kiến hay đặt bút ký kiến nghị Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992, họ sẽ là những kẻ bị mắc lừa và tiếp tay cho màn kịch lừa bịp của chính quyền với dư luận quốc tế về thứ dân chủ giả hiệu. Được biết, trong thâm tâm của những người tham gia góp ý hay ký tên vào bản Kiến nghị sửa đổi Hiến pháp 1992 họ cũng thừa biết những ý kiến của họ sẽ không bao giờ được tiếp thu và đưa vào Hiến pháp sửa đổi. Nhưng họ vẫn làm vì cái tâm của họ muốn góp sức vì sự tiến bộ đất nước và phát triển của đất nước.

Khi viết đến đây, thì vừa được tin 15 vị nhân sĩ, trí thức đại diện cho 72 vị khởi xướng việc ký Bản kiến nghị sửa đổi Hiến pháp 1992 đã mang Bản kiến nghị này để nộp cho Uỷ ban sửa đổi Hiến pháp của Quốc hội. Sáng nay lại nghe tin “Một nhà báo cho biết: báo Người lao động đã phải gỡ bỏ bản tin trao kiến nghị của các nhân sĩ, trí thức về “sửa đổi Hiến pháp 1992″ do có chỉ đạo từ “trên”. Nhưng hiện tin trên báo PLTP vẫn chưa bị gỡ. Một lúc sau thì lại: Tin bổ sung, hồi 10h30′ – Chúng tôi lại vừa phát hiện bản tin này đã được đưa lên trở lại” Không rõ lý do tại sao lại có chuyện lạ đời như thế và tại sao họ lại cố ý cho những việc làm đầy trách nhiệm của các nhân sĩ trí thức lại là những vấn đề nhạy cảm? Đã mất công, mất sức để rồi được chính quyền đền đáp bằng cái trò ú tim của lũ trẻ con như vậy, không biết các vị nhân sĩ, trí thức hay những người lên tiếng góp ý sửa đổi Hiến pháp họ sẽ nghĩ gì? Qua đó cho thấy, chính quyền họ đâu có thiết cho dân góp ý, mục đích của họ là cái khác như chúng ta nghĩ. Họ không muốn nhân dân xen vào công chuyện của họ. Nếu như thế màn kịch sửa đổi Hiến pháp mà chính quyền đang tiến hành chắc chắn chỉ phục vụ mục đích của riêng họ. Vậy khi ta tham gia vở diễn của họ, chúng ta sẽ làm lợi cho ai? Góp sức thay đổi đất nước đâu không thấy, chỉ thấy tiếp tay hợp pháp hóa tính chính danh của chính quyền?

Như Nhà văn Alexandre Solzenitsyn: ” Khi thấy thằng cộng sản nói láo, ta phải đứng lên nói nó nói láo. Nếu không can đảm nói nó nói láo, ta phải bỏ đi. Nếu không can đảm bỏ đi, ta sẽ không nói lại …” chắc chúng ta còn nhớ câu này?

Ngày 05 tháng 2 năm 2013

@rfa