Thử tả chân một trong “Tứ Trụ”

Blog Bùi Văn Bồng
11-1-13

Minh Diện

Chưa bao giờ bốn vị lãnh đạo to nhất nước có bốn cái tên đẹp thế, đứng cạnh nhau cứ sáng choang và có ngữ nghĩa. Dù ngược, dù xuôi đều ấn tượng: Sang Trọng Hùng Dũng! Hùng Dũng Sang Trọng!

Đó là bốn cây “cột trụ” của nước nhà hiện nay.

Bốn “cây cột” ấy tuy cùng một khuôn đúc, nhưng mỗi cây cũng có những nét riêng.

Tôi ngước mắt quan sát, và với tấm lòng ngưỡng mộ của dân đen thử phác thảo chân dung từng vị.

Đầu tiên là đương kim Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng.

Ông sinh năm 1946, tuổi Bính Tuất, thân cư thê – đào diêu cư mệnh, chính quê Kim Liên, Nam Đàn xứ Nghệ, đất địa linh nhận kiệt! Tuổi ấy mạng ấy, theo tử vi, thiếu thời hàn vi, trung niên đại phú, hậu vận đại cát.

Nhưng Nguyễn Sinh Hùng thuở nhỏ không hàn vi như số mệnh. Tôi cực lực lên án tên phản động nào dùng danh từ “Cá gỗ”, ám chỉ đến bác Nguyễn Sinh Hùng. Bác này đâu có trẩy kinh bằng con cá gỗ, mà bay ra nước ngoài học hành rồi về nhảy phắt lên ghế quan trường từ những năm người viết bài này và bạn bè đồng lứa bác cắn miếng cơm trộn máu ở chiến hào!

Tính sơ sơ, bác Hùng mài đũng quần trên ghế quan chức 41 năm rồi.

Gần ba phần tư tóc đã rụng, trơ cái trán hói bóng lưỡng, khiến cái mặt to phè ngang ngạnh, cái cánh mũi hệt như hai mắt bướm trên cặp môi mỏng, cái miệng cong, hòa hợp với hai vệt chân mày đuôi cá đa tình ! Người môi mỏng hay nói, mà “Đa ngôn tất hữu quai”, tật ấy ứng vào Nguyễn Sinh Hùng.

Sau những năm làm Bộ trưởng tài chính nhiều uy quyền, lắm tai tiếng, năm 2006, Nguyễn Sinh Hùng lên làm phó thủ tướng. Dù chiếu lệ, người ta vẫn tổ chức bỏ phiếu tín nhiệm. Đáng buồn là tỷ lệ phiếu tín nhiệm dành cho Nguyễn Sinh Hùng có 58%.

Với người khác chắc rất buồn, nhưng ông Hùng cười tỉnh bơ, lý giải như sau:

“Trong công việc tôi làm thời gian qua còn nhiều khiếm khuyết, trong khi yêu cầu của cuộc sống, của phát triển ngày càng cao, phiếu bầu cho tôi không cao thể hiện rõ điều này. Nếu những việc chưa tốt là non nửa thì đó là bình thường!” (Phát biểu trong khi công bố kết quả bầu phó thủ tướng 5-2006).

Cái khái niệm tín nhiệm nửa non, nửa già đi vào cuộc sống, trong việc xử lý cán bộ từ đấy.

Khái niệm đó được Nguyễn Sinh Hùng cụ thể hóa trong phiên thay mặt Chính phủ trả lời chất vấn của Đại biểu Quốc hội khóa XII, ngày 12-6-2010, như sau:

“Thử hỏi trong số chúng ta ngồi đây, bản thân tôi nhiều khi cũng tự hỏi mình, làm trăm việc, mười việc thế nào cũng có cái sai một hai việc, có khi sai lớn, có khi sai nhỏ, nhưng mà các đồng chí cứ dẹp đi, dẹp đi thì bầu không kịp! Hôm nay thấy sai một chút, chỗ này “cách chức đi, kỷ luật đi” ngày mai thấy sai chỗ kia “cách chức đi, kỷ luật đi”… Kỷ luật hết thì lấy ai mà làm việc các đồng chí…?

Vụ Vinashin đổ bể, trách nhiệm đè lên đầu Nguyễn Tấn Dũng và ông Ba Nam bộ đã đứng ra nhận “trách nhiệm chính trị”. Có người nói Nguyễn Tấn Dũng dùng thuật ngữ để lách!? Thực tế tác phẩm Vinashin là của Phó thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng, ông Dũng nhận trách nhiệm chính trị vì ông là Thủ tướng.

Ông Nguyễn Sinh Hùng coi Vinashin như đứa con cưng của mình. Ông từng tuyên bố, Tập đoàn Vinashin Việt Nam sẽ như Tập đoàn Huyndai, Hàn Quốc! Khi Vinashin đã ngốn hàng chục ngàn tỷ đồng, đầu tư bậy bạ, mua tàu cũ nát về mông má biến thành tàu mới, ngân hàng không dám rót tiền cho vay, Tổng giám đốc Phạm Thanh Bình than:

“Vốn chủ yếu vay từ ngân hàng, nhưng lãi suất cao,chúng tôi đã trình đề án xin phát hành trái phiếu 6 tháng nay, nhưng chưa được phê duyệt!”.

Ông Nguyễn Sinh Hùng nổi xung lên:

“Ai dám hạn chế không cho các anh làm phát hành trái phiếu? Chính phủ sẽ không để sảy ra ngưng trệ vốn kinh doanh cho Tập đoàn Vinashin! (Phát biểu trong cuộc họp với Vivashin, ngày 23-4-2008).

Sau phát biểu hùng dũng ấy, Vinasihn được vay 1.000 tỷ đồng bằng việc phát hành trái phiếu Chính phủ. Nhưng chẳng khác gì ném tiền qua cửa sổ, Vinashin càng phá phách tan hoang, dư luận xôn xao.

Bên lề cuộc họp Quốc hội ngày 6-8-2010, nhiều nhà báo bày tỏ sự lo lắng, chất vấn Phó thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng, ông cười tự tin, buông một câu gọn lỏn:

“Tôi vẫn chưa lo!” !

Chỉ ít ngày sau, con tàu Vinashin chìm ngỉm!

Nguyễn Sinh Hùng được phân công làm Trưởng ban “Tái cấu trúc Vinashin”. Ông tuyên bố trong thời gian ngắn Vinashin sẽ hồi phục, sẽ có “bộ mặt mơi”. Chả ai nhìn thấy cái bộ mặt ấy hình thù thế nào, mà lại tòi ra cái Vinaline.

Nguyễn Sinh Hùng học đại học kinh tế, lại có thâm niên kinh nghiệm thực tế mấy chục năm quản lý kinh tế cấp vĩ mô, bố ai giám bảo ông không giỏi?

Nhưng, khốn nạn cho những nhả đầu tư chứng khoán cả tin ông. Tháng 3-2008, ông Hùng nói:

“Thị trường đã là đáy, anh nào bán thì thiệt, mua thì thắng. Chính phủ đảm bảo năm nay chứng khoán phải tăng trưởng!”.

Lúc bấy giờ VN index khoảng 500 điểm, sau khi nghe ông Hùng nói, nó sợ quá tụt mất tiêu luôn!

Nguyễn Sinh Hùng nói bừa nói ẩu không biết sợ vạ miệng. Cái dự án đường sắt cao tốc phiêu lưu mạo hiểm đến nỗi mười người như một nói không nên làm, ông hét toáng lên giữa nghị trừơng Quốc hội:

“Không thể không làm đường sắt cao tốc!”.

Đại biểu quốc hội chất vấn lấy tiền đâu mà làm?

Ông Hùng nói:

“Vấn đề đại biểu hỏi là tiền! Tiền đâu làm dự án? Tôi không lo lắng lắm! GDP của nước ta thời gian qua cũng ổn định, dự kiến đến năm 2050 cũng khả quan. Hiện nay GDP cùa Việt Nam là 106 tỷ đô la, năm 2020 sẽ là 300 tỷ, năm 2030 sẽ là 700 tỷ, năm 2040 sẽ là 1.000 tỷ. Thu nhập bình quân đầu người hiện nay 1.200 đô la, đến năm 2040 sẽ đạt 20.000 đô la…” (Trà lời chất vấn Quốc hội ngáy 12-6-2010).

Không biết ông dựa vào đâu mà nói bình quân thu nhập đầu người của Việt Nam 1.200, trong khi tỷ lệ đói nghèo hai con số? Và trên cơ sở nào mà ước tính GDP cho nửa thế kỷ sau như vậy? Nếu nhà danh họa nổi tiếng Pablo Picasso sống lại chắc phải tôn Nguyễn Sinh Hùng làm tổ sư trường phái trừu tượng!

Ông Nguyễn Sinh Hùng cũng là một bậc thầy hài hước.Tôi thách bạn nào nín cười khi nghe ông Nguyễn Sinh Hùng nhận xét về trật tự giao thông ở Hà Nội trong những ngày đại lễ 1000 Thăng Long. Ông Hùng vung vẩy tay, cười tít mắt, nói thế này:

“Ùn tắc nhưng rất trật tự, rất lành mạnh, rất vui tươi!” (Phát biểu trong buổi họp đánh giá tổng kết đại lễ 1000 Thăng Long ngày 5-1-2011).

Có đời thuở nào một Phó thủ tướng Chính phủ mà nhận xét bát nháo chi khươn như thế?

Trước Đại hội XI, nhiều tin đồn ông Nguyễn Sinh Hùng sẽ làm Thủ tướng. Trong cuộc “tắm rửa” lãnh đạo đảng vừa qua lại rộ lên tin đồn Nguyễn Sinh Hùng nhảy qua làm Thủ tướng. Thật hú hồn! Nếu mà như vậy chắc sẽ thêm vài cái Vinashin, Vinaline nữa. Nhưng chưa kinh bằng sẽ phải nghe ông Hùng nói, và bị ông cấm không cho nói. Bởi theo Nguyễn Sinh Hùng, làm Thủ tướng có quyền nói cho người khác nghe, và cho ai nói mới được nói, Thủ tướng muốn nghe thì nghe, không thì quên.

Đây là nguyên văn lời ông: “Xin nói thực là làm Thủ tướng thì nó khác! Cho ai nói thì nói, không cho nói thì thôi, người ta nói mình nghe thì nghe, mà không nghe thì quên!”.

Theo tử vi tuổi Bính Tuất trong đời thể nào cũng phải đối mặt với pháp luật, nhưng Nguyễn Sinh Hùng cả đời làm quan, toàn ngồi trên đống tiền, vẫn bình an vô sự. Có lẽ do mồ mả nhà ông cực phát? Phải chăng vì thế mà ông đang xây dựng khu lăng mộ và đền thờ họ Nguyễn Sinh trên núi Chung, Nam Đàn, Nghệ An trị giá 150 tỷ đồng!

Không biết bây giờ nếu bỏ phiếu tín nhiệm một cách thật dân chủ ông Nguyễn Sinh Hùng sẽ được già nửa hay non nửa? Nhưng đừng có mà mơ? Ít nhất ông ấy còn ngồi trên ghế lãnh đạo hơn ba năm nữa.

Viết đến đây bỗng nhớ mấy câu thơ của cụ Tú Mỡ

Nghĩ đến thôn dân

Ngán thay quan trọc

Dòi từ trong xương

Nhà dột từ nóc

Việc dân rối tựa tương bần

Trí quan tối như hũ bọc!

(Xin tạm dừng bút, xin ý kiến bạn đọc, cả phản biện của nhân vật “một trong ‘Tứ Trụ” tại bài này; nếu muốn tôi xin vẽ tiếp, nhược bằng không thì tôi xin dừng).

Đại gia Trầm Bê ra khỏi vòng ‘bí ẩn’ như thế nào?

Tài sản cũng như những câu chuyện về ông Trầm Bê chỉ được “lộ ra” khi đại gia này cùng các thành viên gia đình vào Sacombank.

Trước khi phải lộ diện bởi thông tin về lượng cổ phiếu sở hữu phải công khai ở Sacombank (một ngân hàng niêm yết), Trầm Bê vẫn là nhân vật “bí ẩn” với công chúng. Tại ngân hàng Phương Nam, ông Bê sở hữu hơn 33,4 triệu cổ phiếu, tương đương 8,36%; 2 con là Trầm Thuyết Kiều và Trầm Trọng Ngân nắm tổng cộng trên 37 triệu (hơn 9%). Đây mới chỉ là những con số được công khai đã cho thấy gia đình Trầm Bê là cổ đông quyền lực nhất tại nhà băng này.

Tuy nhiên, vị đại gia “bí ẩn” lại không nắm chức Chủ tịch HĐQT ngân hàng như nhiều ông chủ khác.

Năm 2008, trong vụ cựu Chủ tịch HĐQT ngân hàng Phương Nam – Lê Anh Kiệt bị bắt giam, người đứng ra phát ngôn về mức độ ảnh hưởng của sự việc chính là ông chủ Trầm Bê – Ủy viên thường trực HĐQT. Vào thời điểm đó, số lượng cổ phiếu mà gia đình đại gia này sở hữu chưa được công khai nhưng người ta đã đồn đoán về vị trí quyền lực của Trầm Bê tại ngân hàng.

Lần xuất hiện trước truyền thông của Trầm Bê vào tháng 8/2012, sau khi thị trường xuất hiện thông tin ông này bị bắt, quản thúc.

 

Trước đó, cái tên Trầm Bê được dư luận biết tới qua vụ con trai bị bắt cóc năm 2005. Lúc đó, Trầm Bê đã được biết đến như là một đại gia trong lĩnh vực ngân hàng, bất động sản, song vì không có mặt trong ban lãnh đạo một doanh nghiệp niêm yết nào, và cũng hiếm xuất hiện trước công chúng nên rất ít thông tin về đại gia này được hé lộ.

Khi con trai Trầm Bê là Trầm Trọng Ngân bị bắt cóc và thủ phạm đòi tiền chuộc tới 10 triệu USD (tương đương khoảng 160 tỷ đồng với tỷ giá thời đó) – số tiền chuộc bắt cóc được công khai lớn nhất tại Việt Nam, thì rất nhiều người giật mình. Nếu không phải là một siêu đại gia thì kẻ bắt cóc đã không đưa ra một số tiền chuộc lớn đến vậy.

Thống kê sơ bộ về giá trị tài sản của Trầm Bê chỉ được hé lộ khi đại gia này thâm nhập các công ty niêm yết và bắt buộc phải công khai theo quy định. Tại Sacombank, Trầm Bê chỉ có 115.000 cổ phiếu, tương đương 3 tỷ đồng, nhưng các con của ông này sở hữu gần 80 triệu cổ phiếu.

Trước khi Trầm Trọng Ngân – con trai cả của Trầm Bê bán toàn bộ 48 triệu cổ phiếu, lượng cổ phiếu do Ngân và 2 em là Trầm Khải Hòa, Trầm Thuyết Kiều nắm giữ tại Sacombank đã hơn 1.220 tỷ đồng. Cũng vì thế, chỉ sở hữu 3 tỷ đồng cổ phiếu Sacombank nhưng đại gia họ Trầm vẫn được bầu giữ chức Phó chủ tịch HĐQT.

Ngoài Sacombank, và ngân hàng Phương Nam, Trầm Bê và gia đình còn có cổ phần tại nhiều công ty khác như bệnh viện Triều An, chế biến thủy hải sản Sơn Sơn, xây dựng Hàm Giang, chứng khoán Phương Nam…
Ngôi biệt thự tại Trà Vinh có một vườn tùng lớn, hồ nuôi cá hải tượng, cây thị cổ.

Bên cạnh số tài sản phải công khai do trở thành VIP ở một công ty niêm yết, sự giàu có của Trầm Bê còn được hé lộ thêm qua vụ mất sừng tê giác 4 tỷ đồng vào tháng 10/2012. Trao đổi với báo chí, đại gia này cho biết đây là vật phẩm do một người bạn tặng vào dịp tân gia năm 2007. Ngôi biệt thư như một lâu đài tại Trà Vinh với vườn tùng lớn, hồ nuôi cá hải tượng, cây thị cổ… cũng khiến cho mọi người thêm tò mò về đại gia này.

Tuy nhiên, cùng với việc phải công khai một số tài sản và nắm vị trí chủ chốt tại Sacombank, những tin đồn đủ loại về đại gia này lan tràn khắp nơi. Sau khi bầu Kiên bị bắt, ông Bê “dính” tin đồn bị quản thúc tại gia, rồi bị bắt…. Cũng vì thế, ông Bê buộc phải xuất đầu lộ diện trong một sự kiện của Sacombank để dập tắt các tin đồn thất thiệt về mình. Chiếc sừng tê giác bị mất tại tư dinh cũng đem lại cho Phó chủ tịch Sacombank không ít phiền phức với nghi án sừng tê giác bất hợp pháp…

Quá trình “lộ diện” của ông Trầm Bê khi nắm vị trí chủ chốt tại một ngân hàng niêm yết lớn cũng đi kèm với số lượng rắc rối mà đại gia này gặp phải. Trên thực tế, nhiều đại gia Việt ngại công khai tài sản của mình và gia đình bởi e ngại sự dõi theo quá sát của công chúng kèm những tin đồn thất thiệt khiến họ đau đầu. Cũng vì thế, nhiều người trong số họ chọn giải pháp sở hữu gián tiếp hoặc ẩn dưới tên người khác để tránh bớt thị phi.

@Infonet

Ông Thanh dọa ‘hốt liền, không nói nhiều’

Trưởng Ban nội chính Nguyễn Bá Thanh trong cuộc họp ngày 10/1

Phát biểu trong cuộc họp do Ủy ban nhân dân thành phố Đà Nẵng tổ chức ngày 10/1, ông Nguyễn Bá Thanh, tân Trưởng ban Nội chính Trung ương tuyên bố sẽ ‘thẳng tay’ với tham nhũng.

Hội nghị “Quản lý đầu tư xây dựng cơ bản từ nguồn ngân sách nhà nước trên địa bàn thành phố”, được ông Thanh tiết lộ lý do tổ chức là vì “thời gian của tôi còn với thành phố ( Đà Nẵng ) rất ít” và muốn “phát biểu mấy lời vì chắc không còn có dịp nào để phát biểu nữa”.

Điều này cho thấy ông Thanh sẽ sớm chấm dứt vị trí Bí thư Thành Ủy Đà Nẵng để tập trung vào vai trò mới trong Ban nội chính Trung ương mà ông được ủy nhiệm ngày 28/12 năm ngoái.

‘Hốt liền, không nói nhiều’

Đề cập đến vấn đề tham nhũng, một trong những vấn nạn đang gây ảnh hưởng trực tiếp lên nền kinh tế mà Ban nội chính của ông có nhiệm vụ giải quyết, ông Thanh cho biết:

“Sắp tới tôi sẽ rà vô một số cái, cho hốt liền, không nói nhiều,” ông nói, đồng thời dường như tiết lộ khéo là đã xác định một vài mục tiêu nhất định khi nhận xét “một số ông giờ đang ngồi run”.

Lấy ví dụ từ việc cán bộ ngân hàng giúp doanh nghiệp nâng khống giá đất để được vay vốn nhiều hơn, ông Thanh tuyên bố sẽ ‘bắt ngay những cán bộ ngân hàng “trời ơi” đó” và “bắt liền chứ không cần phải đợi có bằng chứng chung chi gì hết.”

“Mấy cái ông đó lãnh đạo kiểu gì? Ông có phải học sinh mẫu giáo đâu, ổng quá trời lãi nhưng vẫn cố tình làm như thế để kiếm chác. Đó là ăn mà còn phá nữa nhưng chả ai nói gì,” ông nói.

“Ổng nâng lên để rồi người vay cho lại mấy tỉ liền, nên ổng nhắm mắt định giá khống. Nên bây giờ mới xảy ra nợ xấu ngân hàng, cả nước lên tới mấy chục tỉ đô la chứ có ít đâu.”

Không có ú ớ gì nữa, không có vô tình gì nữa hết.”

Ông Thanh lại bình luận về những vụ bê bối trong ngành hàng hải.

“Rước cái tàu cũ rích của người ta đáng giá có một đồng, ông về hô lên 5-7 đồng, xử ra mua rồi bên bán cho ổng mấy đồng nữa. Chừ ôm đống sắt vụn bán cũng không có người mua. Thiệt thảm thương. Để rồi ông thì vô tù, ông chạy ra nước ngoài cũng bị bắt cổ về”

“Làm ăn như thế đấy, vừa ăn rồi lại vừa phá nữa, phá tàn canh.”

Sau khi dẫn chứng ra hàng loạt những thiệt hại kinh tế do nạn tham nhũng gây ra, vị Trưởng Ban nội chính tỏ ra bức xúc về tình hình đời sống người dân:

“Bữa ni trời rét lạnh như thế này, ở một số vùng xa xôi, người dân phải đi chân trần chứ không có dép mà mang. Làm kiểu đó thì dép mô mà mang nữa.”

“Làm kinh tế phải đóng góp vô, phải ra đồng tiền bát gạo để chăm lo cho những người dân như thế, chứ làm mà “vừa ăn vừa phá” kiểu này thì chết. Nát cả nền kinh tế ra.”

Thách thức của Ban nội chính

Trong một phỏng vấn với BBC Việt Ngữ ngày 7/1, nguyên Viện trưởng viện Kinh tế Trung ương, tiến sỹ Lê Đăng Doanh nhận xét rằng việc bổ nhiệm ông Thanh vị trí Trưởng Ban nội chính chứng tỏ sự tín nhiệm của cấp lãnh đạo và cho rằng ông Thanh sẽ “không ngại va chạm”.

“Tôi nghĩ đã làm chính trị mà sợ va chạm thì thôi không nên làm nữa. Trên đời chỉ có hai người không phải va chạm gì đó là người đã chết rồi và người mới đẻ ra.” Ông Doanh nói

“Ông Thanh không phải người như thế.”

@bbc