Kêu Gọi Tuần Hành Ôn Hòa Chống Trung Quốc, Ủng Hộ Luật Biển Của Việt Nam

Thưa các bạn!

Bối cảnh, ngày 21/06/2012 Quốc hội Việt Nam đã chính thức thông qua Luật Biển Việt Nam tái khẳng định một cách hùng hồn chủ quyền thiên liêng của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa, Trường sa và các vùng biển căn cứ theo luật pháp quốc tế. Gần như ngay lập tức sau khi Luật Biển được thông qua, Quốc vụ viện Trung Quốc (tức quốc hội) đã quyết định thành lập cái gọi là “thành phố Tam Sa” trực thuộc chính quyền tỉnh Hải Nam mà phạm vi của nó bao trùm toàn bộ hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và các vùng biển lân cận của Việt Nam hay nói cách khác Trung Quốc đã chính thức xác quyết và công khai dã tâm thực hiện chủ quyền với “đường lưỡi bò 9 đoạn” mà theo đó bao trùm 80% diện tích Biển Đông [1]. Ngoài ra chúng còn trịnh thượng triệu đại sứ VN tại Bắc Kinh lên để trao kháng nghị phản đối VN “vi phạm chủ quyền nghiêm trọng” của chúng! [2] Kể từ khi 2 lần cắt cáp thăm dò tàu của Việt Nam, TQ không hề có dấu hiệu sẽ ngưng khiêu khích bằng hàng loạt vụ bắt giữ, tịch thu ngư cụ từ hàng chục tàu đánh cá của Việt Nam khiến các ngư dân tán gia bại sản.

Xét rằng, với truyền thống yêu chuộng hòa bình, công lý, chính nghĩa, Việt Nam luôn muốn giữ mối quan hệ tốt đẹp với láng giềng nhưng Việt Nam càng bày tỏ tình hóa hiếu, Trung Quốc càng lấn tới vì chúng quyết tâm thực hiễn dã tâm chiếm biển, đảo của Việt Nam!

Vậy nên, một cuộc tuần hành phản đối có thể sẽ không làm cho TQ dừng tay THẾ NHƯNG đó là một cơ hội huy động công luận Quốc tế, huy động sự đồng lòng của toàn dân VN bất kể đảng phái, chính kiến, tôn giáo, trong hay ngoài nước…hễ ai mang dòng máu VN đều gánh trên vai trách nhiệm với TỔ QUỐC khi TỔ QUỐC đang lâm nguy! Mặt khác, thể hiện sự đồng lòng của toàn dân với Luật Biển mới vừa được quốc hội VN thông qua thì dứt khoác không phải là hành vi phạm pháp!

Còn nhớ cuộc biểu tình ngày 5/6/2011 đã diễn ra trật tự, ôn hòa và được sự hưởng ứng của hàng nghìn công dân Việt Nam từ sinh viên, học sinh cho đến các bậc trí thức lão thành tên tuổi như GS.Tương Lai, cựu phó chủ tịch UBMTTQ VN Lê Hiếu Đằng, các cựu tù công đảo như Cao Lập, Huỳnh Tấn Mẫm, Nguyễn Đình Đầu, nhà thơ Đỗ Trung Quân, TS.Nguyễn Thị Từ Huy; ở Hà Nội có nhà văn lão thành cách mạng Nguyên Ngọc, GS.Phạm Duy Hiển, GS.Hoàng Xuân Phú … đã khẳng định tính chính danh của cuộc xuống đường chống Trung Quốc đó là: ôn hòa, trật tự, đúng tinh thần Hiến Pháp, phi đảng phái, không chống chính quyền đúng tinh thần điều 69 Hiến Pháp: công dân được tự do ngôn luận, biểu tình, hội họp. Giám đốc công an TP.Hà Nội phát biểu trên báo chí rằng: “Không có chủ trương trấn áp người biểu tình yêu nước”.

VẬY NÊN, CHÚNG TÔI KÊU GỌI TUẦN HÀNH ÔN HÒA PHẢN ĐỐI TẠI KHU VỰC GẦN ĐẠI QUÁN TRUNG QUỐC TẠI HÀ NỘI VÀ GẦN LÃNH SỰ QUÁN TRUNG QUỐC TẠI THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH vào ngày 01/07/2012.

Cuộc tuần hành này KHÔNG CÓ người chỉ huy, cầm đầu mà tất cả những ai cảm thấy bất bình, muốn bày tỏ lòng yêu nước đều có thể tham gia và vận động người thân, bạn bè tham gia!

Đây là một CUỘC TUẦN HÀNH ÔN HÒA, HOÀN TOÀN BẤT BẠO ĐỘNG! Hoàn toàn hợp với HIẾN PHÁP VIỆT NAM.

Để đảm bảo điều đó, NKYN trân trọng để nghị những người tham gia thực hiện NGHIÊM TÚC những lưu điểm sau:

1. Cuộc tuần hành diễn ra vào:

8h sáng ngày 01/07/2012 tại cả hai địa điểm:
Tại Hà Nội: Vườn hoa Lý Thái Tổ (khu vực tượng đài) bắt đầu tuần hành đến 46 Phố Hoàng Diệu – Đại sứ quán Trung Quốc
TP.HCM: Tập trung tại công viên 30 tháng 4 bắt đầu tuần hành đến 175 Hai Bà Trưng – Lãnh sự quán Trung Quốc.

2. KHÔNG MANG bất kỳ vật nhọn, hung khí, chất có thể gây cháy, nổ, nào trong người để tránh bị hiểu nhầm là thành phần xấu.

3. KHÔNG MANG bất kỳ biểu ngữ nào khác ngoài những biểu ngữ có nội dung “phản đối Trung Quốc”. Những khẩu hiệu NKYN gợi ý gồm: “PHẢN ĐỐI TRUNG QUỐC GÂY HẤN”, “TRƯỜNG SA, HOÀNG SA LÀ CỦA VIỆT NAM”, “TRUNG QUỐC PHẢI CHẤM DỨT GÂY HẤN”, “TRUNG QUỐC PHẢI BỒI THƯỜNG THIỆT HẠI CHO VIỆT NAM”, “TRẢ LẠI TRƯỜNG SA, HOÀNG SA”, “PHẢN ĐỐI ĐƯỜNG LƯỠI BÒ PHI PHÁP”, “ỦNG HỘ LUẬT BIỂN CỦA VIỆT NAM”, ‘CÔNG LÝ VÀ HÒA BÌNH TRÊN BIỂN ĐỘNG”…V..V.. Các biểu ngữ này có thể viết bằng tiếng Việt hoặc tiếng Trung, có thể viết tay trên giấy khổ lớn hoặc in vi tính. Nên là những màu sắc dễ đọc, gây chú ý.

4. KHÔNG ĐƯỢC đốt cờ, chống trả lực lượng công an giữ trật tự, hay có những hành động quá khích…

5. KHUYẾN KHÍCH cầm mang theo cờ Việt Nam, áo in màu cờ Việt Nam, ảnh Hồ Chí Minh..v..v..

CHÚNG TÔI KÊU GỌI CÁC BẠN, NHỮNG AI QUAN TÂM VÀ BẤT MÃN TRƯỚC NHỮNG HÀNH ĐỘNG GÂY HẤN, NGANG NGƯỢC CỦA TRUNG QUỐC TRONG THỜI GIAN QUA THAM GIA CUỘC TUẦN HÀNH NGÀY 01/07/2012. CÁC BẠN CÓ THỂ SÚP SỨC CHO CUỘC TUẦN HÀNH DIỄN RA BẰNG CÁCH GIÚP CHÚNG TÔI CHUYỀN VĂN BẢN NÀY TỚI BẠN BÈ, NGƯỜI THÂN QUA NHỮNG PHƯƠNG TIỆN THÔNG TIN NHƯ TIN NHẮN SMS, BLOG, FACEBOOK, TWITTER,…V..V… HÃY ĐỪNG SỢ SỆT VÌ CÁC BẠN ĐANG ĐỨNG VỀ PHÍA CHÍNH NGHĨA, VỀ PHÍA TỔ QUỐC!!! VÀ CHÚNG TA KHÔNG THỂ ĐỢI LÂU HƠN NỮA ĐỂ CẤT LÊN TIẾNG NÓI!!!

“Các Vua Hùng đã có công dựng nước, Bác cháu ta phải cùng nhau giữ lấy nước” – Hồ Chí Minh.

CHÚC TẤT CẢ CHÚNG TA SỨC KHỎE VÀ CHÚC CUỘC TUẦN HÀNH THÀNH CÔNG TỐT ĐẸP!

VIỆT NAM MUÔN NĂM !!!

Nguồn: Facebook

Thư kêu cứu về trường hợp con dâu Thượng tướng Nguyễn Khánh Toàn

Viet-Studies – Bài này được đăng trên nhiều trang web “lề trái” mà viet-studies hoàn toàn không có khả năng kiểm chứng. Cũng nên nhắc lại là Thượng tướng Nguyễn Khánh Toàn và một người con trai khác cũng là nhân vật chính trong vụ cô gái Đồ Long gần 2 năm trước.

Thiện Ngôn (viet-studies) – Tôi gặp người thiếu phụ trẻ ấy tại một salon ôtô, cô ấy đang chuộc lại chiếc ô tô mình đã bán, trong nước mắt với khuôn mặt đau khổ và uất hận tột cùng. Cô nói với người mua xe của cô: “Xe này bố mẹ chồng tôi cho chúng tôi, chồng tôi chết, tôi hết tiền nuôi con nên phải bán, bố chồng tôi đòi lại, ông ấy là 1 ông tướng Công an, nếu không trả ông sẽ nhốt tù rục xương”. Vừa nói cô vừa khóc.
Có chuyện ấy sao? Thật hư thế nào? Tôi lân la làm quen với cô và rất dễ dàng được nghe cô kể.
 Cô là vợ của Nguyễn Khánh Phan, con dâu của Thượng tướng Nguyễn Khánh Toàn. Họ có với nhau 1 đứa con trai thì chồng bị bạo bệnh phải đi Đài Loan điều trị về, nhưng rồi chết đột tử, để lại con thơ vợ trẻ. Cô sống trong buồn khổ lo nuôi con, chiếc xe ông bố chồng cho, cô thấy nếu dùng thì khó quá, nào là xăng, nào là lái xe, nào là sửa chữa bảo dưỡng tốn kém trong khi cô không có tiền và cô quyết định đem bán để gửi tiết kiệm lấy tiền lời nuôi con. Câu chuyện là vậy nhưng sự đời éo le thay, ông Thượng tướng bố chồng và mẹ chồng Phạm Gia Liên chưởi mắng đủ điều, dù cô ta được bố mẹ chồng cho chiếc ô tô, nhưng bây giờ ông đòi lại và bảo rằng cô ta đã phạm tội chiếm đoạt tài sản cá nhân đem bán để trục lợi. (Khổ nỗi, đem bán cái cha mẹ chồng cho để nuôi cháu nội của họ lại bị ghép tội chiếm đoạt thì hết biết nói). Cô ta sợ quá van xin và đi chuộc xe lại để trả.
 Nghe câu chuyện đó tôi cứ day dứt, tôi quyết tìm hiểu sự thật. Tôi có mấy ông bạn làm Công an sắp về hưu cấp bậc cũng cao, tôi đem chuyện kể cho họ nghe, họ bèn kể cho tôi nghe sự thật còn khủng hơn. Dù là nhận lại xe, ông Nguyễn Khánh Toàn vẫn bắt phó giám đốc Công an thành phố Hồ Chí Minh ra tay khởi tố bắt giam.
Ngoài tội trên, ông còn đổ khống cho cô dâu tội giết chồng?
 Sự thật như thế nào?
Trước kia ông Toàn và bà Liên cho vợ chồng Nguyễn Khánh Phan (con trai) căn biệt thự uy nghi ở đường Trần Não – Quận 2, nhưng Phan ăn chơi sa đoạ, nhậu nhẹt hút xách đến hư cả gan… tưởng con trai sẽ chết, vợ chồng ông Toàn liền mua 1 căn hộ ở chung cư cao tầng đẩy họ vào đó để lấy lại biệt thự cả ngàn lượng vàng kia. Mâu thuẫn giữa con trai và bố mẹ nổ ra từ đó. Nhưng rồi ốm nặng liệt giường Phan được đưa đi Đài Loan chữa trị và thoát chết trở về. Mâu thuẫn nhiều hơn, Phan nhận sự chưởi bới của mẹ nhiều hơn, nhất là sự đòi lại những thứ mà bà đã cho vợ chồng Phan. Chính sự mâu thuẫn gay gắt mà Phan cho là quá nhục ấy, đã khiến anh quyết định nhảy từ tầng cao xuống tự tử.
Các bạn tôi nói: Lúc ấy ông Toàn bà Liên đang vào miền Nam, để bà đòi của, còn ông triển khai nghị quyết với lính tráng miền Nam… Phan chết, được ông Toàn giấu kín và cho làm đám tang linh đình, “toàn bộ quan Công an” miền Nam đang dự họp đến viếng và chỉ biết lý do Phan chết vì ốm nặng.
Vậy đó, thế mà giờ lại yêu cầu Công an thành phố phải khai quật thi hài lên để khám nghiệm nhằm có chứng cứ để buộc tội con dâu giết chồng.
Vì sao lúc chết không khám tử thi, trong tay ông thiếu gì kỹ thuật hình sự và không khởi tố lúc đó. Bây giờ xương tan thịt rã rồi quật mồ lên lấy gì để khám? phải chăng là có cớ dựng hồ sơ giả để trị con dâu (?).
Chiếc xe ô tô có đáng là bao, đứa cháu nội đầu tiên là khúc ruột của ông bà không qúi hơn sao? Anh em còn nói: Nguyễn Khánh Trọng (con trai thứ 2 của tướng Toàn) đi xe sang trọng đắt tiền gấp chục lần, ông Toàn bà Liên về hưu vẫn đi xe sang nhất của Bộ Công an với biển xanh 80B và có xe riêng cao cấp. Nhà cửa, trang trại hàng hecta, ông có vila, có vườn ở ngoại ô, lại có nhà ở Hà Nội, nhà ở Quận 2, Quận 3, ở Tân Bình… đều là vila ngàn lạng.
Người ta bảo đó là sản phẩm vơ vét của bà già Gia Liên từ những quyết định lên hàm, lên chức của sĩ quan dưới thời ông Toàn phụ trách, là tiền cấp dưới đút lót. Dưới thời ông Toàn, nghe nói rằng “ai không có tiền thì đắp chăn nằm đó”.
Mọi người thấy đấy:
– Con trai nhảy lầu tự tử do mâu thuẫn với bố mẹ, giờ tạo cớ để đổ oan cho con dâu giết chồng.
– Chiếc ô tô đã cho con trai giờ đòi lại, đòi được rồi vẫn cứ bắt phải khởi tố, phải bắt giam con dâu.
Đời là thế sao hởi ông trời!
Với tất cả lương tâm của 1 người đã từng làm cha, đã từng làm ông nội, ông ngoại tôi kêu gọi lương tâm của mọi người trước nhất là Ban bí thư Trung ương, Uỷ ban kiểm tra Trung ương, là lãnh đạo Bộ Công an, hãy xem xét hành vi mất lương tri, tận cùng đạo đức, tán tận lương tâm của Thượng tướng Nguyễn Khánh Toàn, nguyên Uỷ viên TW Đảng, nguyên Thứ trưởng Bộ Công An và của bà Phạm Gia Liên vợ ông Khánh Toàn (theo tôi nếu tội ông Toàn một thì tội bà Liên phải gấp 3 lần).
Họ đã quen dùng quyền uy để ức hiếp cấp dưới, ức hiếp nhân dân, bây giờ về hưu rồi vẫn dùng quyền để thực hiện ý đồ dã man của mình – đó là tội ác, chẳng lẽ Đảng CSVN có những đảng viên như thế ư??
Tôi kêu gọi loài người hãy lên án hành vi dã man, mọi rợ, vô đạo đức của vợ chồng Thượng tướng Nguyễn Khánh Toàn và hãy chặn bàn tay tội ác của họ lại!
Kêu cứu, kêu cứu, kêu cứu!
Thiện Ngôn

Lê Quốc Quân – Bản lĩnh còi của chính phủ

Lê Quốc Quân

Thế là cuối cùng cũng chẳng có ngân hàng nào bị phá sản, chẳng có công trình nào bị toi hẳn, không có cổ phiếu doanh nghiệp Nhà nước nào trở thành giấy vụn. Nền kinh tế này quay lại màu đục lờ nhờ và với hình ảnh lạm phát chực chờ phía sau.

Thế là, cuối cùng về lý luận cũng không có cực đoan. Nỗi niềm dân tộc vẫn tràn ngập một thứ khôn ranh, nhỏ mọn và vo tròn. Kỳ chất vấn tại quốc hội vừa rồi những “đại biểu của dân” luôn bắt đầu bằng những câu đầy nịnh bợ trước khi có một chút nhỏ gọi là chất vấn nằm phía sau chữ “tuy nhiên”. Chưa kể nhiều câu hỏi ngớ ngẩn đến lạ lùng mà thành viên chính phủ thừa biết nhưng cũng không đủ bản lĩnh để tấn công triệt để.

Làm trai nước hai mà nói

Cái kiểu “làm trai nước hai mà nói”; lập lờ ăn gian có vẻ như giờ đây được người ta ưa chuộng. Không chỉ cắt xén sự liêm sỉ, mà chúng ta còn tự kiểm duyệt và cắt luôn sự lương thiện và hồn nhiên của tư duy, của nhận thức rạch ròi và tranh luận thấu đáo.

Giờ đây, sau khi đã kết nạp USD vào đảng và nền kinh tế đã nuốt trọn 300 ngàn tỷ, rồi từ nay đến cuối năm cứ mỗi tháng ít nhất 71 ngàn tỷ nữa được công công bố bơm vào thị trường, bức tranh kinh tế sẽ trở nên vô cùng hổ lốn. Nó giống như một bức tranh kiểu trẻ con tô nhằng nhịt lên, sau đó còn đổ thêm màu nước, phá vỡ cả bố cục, khung sườn.

Với chính sách nửa vời và bản lĩnh kém cỏi của chính phủ hiện tại thì mình là người được hưởng lợi. Là một doanh nhân mình được lợi khi Chính phủ quyết định bơm tiền hỗ trợ doanh nghiệp; Là một nhà đầu tư có tích trữ, mình vui vì bất động sản sẽ khởi sắc, là một người đam mê chính trị, bất đồng chính kiến với ĐCS, mình biết chính phủ sẽ bị coi là tồi tệ hơn; mình sẽ ít bị chống đối hơn nếu hùa theo những trào lưu dân túy nửa vời của chính phủ và chắc chắn bị phản đối nhiều hơn khi cực đoan về tư tưởng.

Có lợi thật đấy nhưng vẫn thấy quá xót xa, không viết không được. Nghĩ mà thương dân Việt, nhất là sau này. Lạm phát chắc chắn sẽ tăng và nhân dân sẽ bị bần cùng hóa đầu tiên và dai dẳng nhất; cuối bữa Tiệc (Party) là khung cảnh tan hoang. Dưới gầm bàn của bữa tiệc tài nguyên và FDI sang trọng chỉ còn lại đồ thừa cho dân nghèo tranh nhau; 80 triệu đồng bào sẽ loay hoay quẫy đạp trong chiếc “bẫy thu nhập trung bình” và chăc chắn trần thu nhập 1,000 USD là làm bằng thủy tinh. Bẫy đó đã há miệng, bắt đầu từ hôm nay, bắt đầu từ bản lĩnh còi của Chính Phủ vốn không dám “quyết” vì sợ “liệt” luôn. Họ sống và làm việc trong một nền văn hóa của sự vo tròn, khép mình và ba phải. Nguy hiểm hơn là sự vô trách nhiệm với tiền đồ dân tộc.

Tái cơ cấu nửa vời vì đảng “rút lửa đáy nồi”

Trước đây khi nghe nói về chương trình “tái cơ cấu nền kinh tế” bằng 3 hướng: Ngân hàng, Đầu tư công và Doanh nghiệp Nhà nước mình đã hy vọng sẽ có 1/3 các ngân hàng bị phá sản, ít nhất 2,500 danh mục đầu tư công bị cắt bỏ như người ta thiến các khối u và Chứng khoán của nhiều doanh nghiệp Nhà nước phải thành tờ giấy loại bay lả tả ngoài đường. Những kẻ ăn bám phải bới đất nhặt cỏ mà sống rồi từ trong hoang tàn đổ nát, hy vọng sức sống tinh túy sẽ mọc mầm.

Thế nhưng khi các nhóm lợi ích lên tiếng, kết hợp với truyền thông vô trách nhiệm, khi doanh nghiệp yếu kém vừa đút lót vừa gào lên đầy ích kỷ; khi tính XHCN được đề cao thái quá và tệ hại nhất là khi những kẻ ăn không ngồi rồi “làm mình làm mẩy”. Thế là Chính phủ hùa theo đầy ân cần giả tạo, bỏ ngoài tai những lời khuyên có trách nhiệm nhất của WB, ADB và IMF. Kẻ ốm không lo đi uống thuốc mà lại lởn vởn ngồi cạnh giường của những kẻ lười nhác để giảng lời đạo đức và nịnh nọt. Làm sao mà cổ phần hóa được cả ngành điện, nước, than, dầu khí khi nghe giới bình dân nhao nhao lên giám sát cả giá xăng dầu.

Cái “tái cấu trúc” nền kinh tế ở đây rõ ràng là theo nghĩa “chưa chín”. Muốn luộc thịt nhưng lại sợ nước sôi làm bỏng người. Kẻ đứng ra “rút lửa đáy nồi” không ai khác là đảng cộng sản Việt Nam. Vì sự thỏa hiệp sặc mùi dân túy, mà đảng đã không vượt qua chính mình, không dám chơi cuộc chơi dài hơi, không đặt tổ quốc lên trên hết để rạch ròi tiếp tục bước đi.

Đảng là kẻ nịnh dân thay vì lãnh đạo dân

Một mặt Đảng hô cải cách, mặt khác duy trì sự hài hòa đầy bảo thủ; Vừa gào lên sự chỉnh đốn quyết liệt lại đòi hỏi sự thống nhất ôn hòa; Đảng hô các ngành thành mũi nhọn rồi biến tất cả thành cái gai quả mít; Đảng có một chỗ ngồi nhưng nhiều người, sợ mất lòng nên đành bê thêm ghế cho vừa; Vừa hô công nghiệp hóa hiện đại hóa vừa miệt mài gỡ vướng víu của những sợi rơm cây lúa mắc vào bánh xe. Đảng yêu nước yêu dân nhưng cả thèm chóng chán; thiếu năng lực nhưng lại muốn bao trọn. Đảng vừa muốn kinh tế tư nhân phát triển lại còn muốn Doanh nghiệp Nhà nước phải chủ đạo.

Thôi đi, đừng nói chính quyền mạnh, sức mạnh là sự khả lý và phương thức là tranh luận thấu đáo. Nó nằm ở bộ não chứ không phải ở cơ bắp. Thực tế nhốn nháo của xã hội cho thấy Đảng cộng sản không phải là một nhà độc tài mà là một kẻ nịnh bợ. Đảng nịnh dân vì sợ dân và để bảo vệ quyền lợi của chính mình.

Nhiều hôm đọc tài liệu và nghĩ đi nghĩ lại, thấy thấp thoáng đâu đó, hình như Chính Phủ cũng muốn làm một điều gì đó rất hay. Nhưng khổ nỗi tất cả các thành viên của Chính phủ đều là đảng viên đảng cộng sản. Họ lẫn lộn không chỉ tư cách đạo đức mà cả vai trò trong công việc. Một lúc nào đó họ như muốn trưởng thành, cả thể lý và tư duy, nhưng rồi vì yếu đuối, sợ mang tiếng, sợ chịu trách nhiệm nên vội vàng co vòi lại. Đôi lúc có vẻ như chực chờ để làm quyết liệt một điều gì đó đầy sự thật nhưng sợ “quyết” rồi đảng cho “liệt” luôn.

Mình đã từng mong ước có một Chính phủ có bản lĩnh, chấp nhận cực đoan hơn nữa, tới hạn hơn nữa trong ngôn ngữ và hành động. Nhưng giờ thì hiểu rằng họ có muốn cũng không được. Người chủ của trò chơi này là Đảng cộng sản và hình như là đảng viên thì bị vướng vào một mớ bòng bong mà họ cũng không thể hiểu nổi chính mình.

Họ bị nô lệ cho một thứ luẩn quẩn gì đó giữa tình yêu đất nước và tình yêu gia đình, giữa phục vụ trong sáng và đồng lương còm cõi; giữa một cái gì đó vừa thuộc về nguyên lý cơ bản và những trò sự vụ, lâm thời. Họ bị vướng giữa lý luận ảo tưởng và thực tiễn sinh động. Và khi đang loay hoay như gà mắc tóc thì làm sao có sự mạch lạc của tư duy để tranh luận rõ ràng và hành động quyết liệt hầu đưa đất nước đi lên.

Tóm lại là sau khi đọc rất nhiều tài liệu của đảng, với tất cả sự chân thành và lương thiện, tôi cũng lẫn lộn, không hiểu Đảng Cộng sản thực tâm muốn gì nữa cho Việt Nam hôm nay và mai sau.

Có thể đó là “tái”.

Hà Nội, chiều ngày 22/6/2012. 
Ngay khi trúng một hợp đồng “tái cơ cấu”