Đọc cuối tuần -Tản văn Phạm Lưu Vũ : Văn hóa tiểu khí

Mấy anh trí thức XHCN (trình độ đại học trở lên) trong một lúc trà dư tửu hậu, đố nhau rằng loại cá gì mà chết rồi mới mang bệnh? Giảng đó là cá thác lác. Rằng nó đã thác (chết) rồi còn bị bệnh lác [mắt]. Thế rồi vỗ đùi cười ha hả với nhau ra chiều đắc ý, ra chiều ta đây chữ nghĩa, nghĩ ra được câu đố “kiệt tác“ ấy là giỏi lắm…

Những loại “văn hóa “ rẻ tiền kiểu ấy tràn ngập các quán nhậu, nhà hàng, nghe không dưới chục lần, mà lần nào nghe cũng ngượng. Thế mà có người đang sưu tầm để làm thành một thứ [tạm gọi là] “văn hóa  bia ôm“, đặng bổ sung vào cái “di sản“ văn hóa  vốn đã rất đậm đà chất “tiểu khí“ của ông cha rồi…

Tiểu khí là vốn liếng của ý chí, là cân lượng của kiến thức, là đẳng cấp của văn minh, là cao trình của tiến hóa . Tóm lại nó là tiếng cười hả hê, đắc ý của những chủng người… nhược tiểu. Bao đời nay nó vốn là niềm tự hào, kiêu hãnh, là những cái sướng âm ỉ… của bộ phận nhân loại này. Nó là cái khí nhỏ bé, thảm hại, là những cái gai mồng tơi hoặc chọc ngoáy, mách qué, hoặc lỡm quanh ghế ngồi hay dưới gan bàn chân của thiên hạ. Bàn về cái món tiểu khí đã trở thành một thứ “văn hóa “ quốc hồn quốc tuý rất đậm đà bản sắc… bộ tộc này, một thi nhân “thế kỷ“ từng có câu:

“Thà một phút thơm lừng rồi lại thối
Còn hơn là thum thủm suốt trăm năm“

Ấy là thi nhân vì chán cái tiểu khí lắm nên mới ngôn ra một cách quyết liệt như vậy (lạy giời, cũng biết chán kia đấy?). Thế là tìm mọi cách để… thơm, bịa ra thơm, thổi phồng, khuếch đại thơm, dựng lên học thuyết về thơm, tư tưởng thơm, lý tưởng thơm, anh hùng thơm… Thiên đường [của các con] ta có đủ cả, thượng vàng thơm, hạ cám thơm. Từ thơm lớn, thơm bé, thơm mẹ, thơm con, thơm cháu chắt đến thơm xuất chúng, thơm vĩ đại, thơm thiên tài… Chưa hết. Chỉ có ta thơm, ta độc quyền thơm, ta thơm hết sẩy, thơm như ta mới là chân lý, v.v…

Kết quả thơm trong tuyên ngôn, thơm trên khẩu hiệu, thơm ngoài đồng ruộng, thơm giữa giảng đường… Thơm tràn ngập báo chí, truyền thông… thơm lấp đầy văn, thơ, nhạc, họa, thơm dày đặc biển cả, sông ngòi…

Không phải chỉ thơm lừng trong một phút nữa, mà phải là… thơm mãi muôn năm.

Công phu đến như thế. Vậy mà khắp đâu đây, vẫn cái mùi… thum thủm.

Mới hay cái tiểu khí một khi đã ngấm vào cốt tủy, đã trở thành một thứ… văn hóa , thì cái lý tưởng chạy trốn sự thum thủm cao tót vời kia của thi nhân thật… khó mà đạt được lắm thay.

Kẻ đại khí bảo: “không xem mình là sáng, nên sáng“.  Hạng tiểu khí bảo: “Ta là đỉnh cao trí tuệ [vốn sẵn rùi]“. 

Kẻ đại khí bảo: “Không xem mình là phải, nên rực rỡ“.  Hạng tiểu khí bảo: “Chân lý luôn thuộc về ta [kẻ mạnh mà, ai dám cãi?]“. 

Bổ sung thêm một tí kẻo lãng phí: Thế mà những hạng “theo đóm…“ tiểu khí thỉnh thoảng vẫn chường cái bản mặt bánh dày, há cái mồm i-nốc ra mà “ngôn“ đủ các thứ chân , kiểu như: “văn học trân chính [thống] không cần [thèm (?)] sự đánh bóng“ (kể cả các loại “nhật ký“, ví dụ nhật ký Đặng Thùy Trâm… chăng?) ☺☺☺… Ối làng nước ôi là làng nước ôi, ra mà xem cái [mẩu thịt thừa] gì đó,  đang leo lẻo, trâng tráo ca mãi bài đổi trắng bôi đen dạy khôn thiên hạ kia kìa…

Xin đừng ai kinh ngạc khi nom thấy cái vạc rỗng. Ấy là những chủng loại “kẻ sĩ“ [xin lỗi nghề đĩ], lúc nào cũng lăm le muốn sửa thiên hạ cho… hợp với mình“. 

Kẻ đại khí bảo: “Không xem mình có công, nên có công“.  Hạng tiểu khí bảo: “Công lao của ta như bể rộng, núi cao…“

Vân vân và… vân vân…

Cái gì gọi là “tiểu khí“? Mấy trăm năm âm ỉ, tài trí là đây mà sướng cũng là đây. Ta chẳng những đã giỏi võ công, mà võ mồm càng giỏi ghê gớm. Kể từ ngày nó tưởng ta ngu, nó cậy có: “Sấm động Nam Vang“ thì ta đây: “Vũ qua Bắc Hải“. Nó đố chữ thì ta giải chữ [học từ nó], nó đối ý thì ta đối vần [cũng bắt chước từ nó], nó chữ nghĩa thì ta nôm na [tất nhiên cũng phải học từ nó], nó cân núi thì ta cân voi, nó thâm trầm có hạng thì ta đây mẹo vặt có thừa. Lỡm được nó một lần, con cháu ta sướng đời đời không hết, huống chi lỡm được những mấy lần…

Thế mà gọi “tiểu khí“ ư? Ta còn bao nhiêu “di sản“ những cái “sướng“ ngây ngất đây này. Thế gian này, hỏi có ở đâu dùng mẹo “trâu đực chửa“ mà tìm ngay ra bậc kỳ tài hay chưa? Đừng có cậy “giời sinh ông tú Cát“, bởi ta đây sẵn có “đất nứt con bọ hung“. .. Thì cũng là những trò “mách qué“ đó thôi. Song “mách qué“ mà đạt đến “cảnh giới“ như vậy, tưởng cũng xứng là một thứ “văn hóa “ chứ sao? Tổ của ta dù có là Lợn hay Quỳnh, thì lúc nào cũng vinh danh ông “Trạng“.  Chẳng phải truyền thuyết hay huyền thoại gì đâu nhé. Ông nội ta đấy, có “người thật, việc thật“ rành rành ra đấy. Khối kẻ đã nhanh nhảu nhận họ nhận hàng, chỉ cần múa bút cóp nhặt vài trăm trang cũng đủ tìm ra ông tổ tám chín mười… đời của mình rồi đấy. Kẻ nào đọc đến mà ngượng thì cứ việc lấy bao tải trùm kín mặt đi.

Bàn đến những món “di sản“ sướng “đồ sộ“ này, một thi nhân thế kỷ khác từng nói: “Quanh bàn chân không ai bàn chuyện… lối đi“.  

Ấy là thi nhân dù đã trùm kín cả mặt mũi chân tay rồi, mà xem ra vẫn còn ngượng lắm nên mới phải buông một tiếng thở dài như thế.

Nói về tiểu khí thì còn nhiều lắm bởi đi đâu chả gặp. Nó là “món ăn tinh thần“ vừa truyền thống vừa thời đại không thể thiếu của mọi hạng người từ anh nông dân chân đất mắt toét đến những hạng trí thức rất đáng [đeo] kính, từ hạng cùng đinh đến những anh nhà giàu mới phất… Kinh doanh cái món tiểu khí này xem chừng một vốn bốn lời, bởi chả phải nghĩ ngợi gì mà vẫn rặn được khối “văn“.  Bằng chứng là sách tiểu khí lúc nào cũng bày ra la liệt từ vỉa hè bụi bặm đến các siêu thị sách lộng lẫy. Nhân thời hòa khí, hòa giải, hòa hợp với cả hội hè, hội ngộ, hội nhập, hội… đủ các kiểu này, trẻ con có mấy câu hát (đồng dao) giản dị và rất dzui như sau:

Nói dẫn:

“Ngày ấy tháng Tám
Ta đã thành công
(Địch đã thành nhân)

Hát điệp khúc:

Đường lớn
Đã mở
[Vê kép–tê–ô]
Đi tới đi lui

Ngày mai
Chưa bắt đầu
Vì còn hôm qua

Ngày mai
Chưa bắt đầu
Vì còn hôm nay…“

Tháng Tám 2007

Phạm Lưu Vũ

Việt Nam thông qua Luật Biển, Trung Quốc phản đối

Ðề cập đến Hoàng Sa, Trường Sa

  Quốc Hội Việt Nam hôm 21 tháng 6 thông qua “Luật Biển Việt Nam” bao gồm 7 chương, 55 điều, và có hiệu lực thi hành từ ngày 1 tháng 1 năm 2013. Việc này khiến Bắc Kinh khó chịu và phản ứng.

Ðảo Phan Vinh, thuộc quần đảo Trường Sa được đề cập trong “Luật Biển Việt Nam.”

(Hình: Vietnam News Agency/AFP/Getty Images)

Ngay tại điều 1 của “Luật Biển Việt Nam” đã nhắc đến hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa. Nếu như quần đảo Trường Sa đang do Việt Nam chiếm giữ phần lớn thì quần đảo Hoàng Sa hiện do Trung Quốc chiếm giữ kể từ năm 1974.

Sau khi Quốc Hội Việt Nam thông qua “Luật Biển” ngay lập tức “Bộ Dân Chính Trung Quốc đưa tin về việc “Quốc Vụ Viện phê chuẩn thành lập thành phố cấp địa khu Tam Sa.”

Ðịa khu này, theo phía Trung Quốc, sẽ “quản lý các đảo, bãi ngầm và vùng biển của quần đảo Tây Sa, Trung Sa và Nam Sa.”

Tây Sa và Nam Sa là cách Trung Quốc gọi hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.

Phía Việt Nam cũng nhanh chóng đáp trả.

Bộ Ngoại Giao Việt Nam hôm 21 tháng 6 nói rằng, “Việc Quốc Hội Việt Nam thông qua Luật Biển là một hoạt động lập pháp bình thường nhằm hoàn thiện khuôn khổ pháp lý của Việt Nam, phục vụ cho việc sử dụng, quản lý, bảo vệ các vùng biển, đảo và phát triển kinh tế biển của Việt Nam, tạo điều kiện thuận lợi cho quá trình hội nhập quốc tế và tăng cường hợp tác với các nước, vì hòa bình, ổn định trong khu vực và trên thế giới.”

Việt Nam nói gọi phản ứng của Trung Quốc là “đáng tiếc” và “vô lý” đối với việc làm chính đáng của Việt Nam.

“Nghiêm trọng hơn là Trung Quốc đã phê chuẩn thành lập cái gọi là ‘thành phố Tam Sa’ với phạm vi quản lý bao gồm cả hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Việt Nam kiên quyết bác bỏ sự chỉ trích vô lý của phía Trung Quốc; đồng thời phản đối mạnh mẽ việc Trung Quốc thành lập cái gọi là ‘thành phố Tam Sa.’”

Vẫn theo Bộ Ngoại Giao Việt Nam, “Việc Luật Biển Việt Nam đề cập đến hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là sự tiếp nối một số quy định trong các luật đã có trước đây của Việt Nam. Ðây không phải là vấn đề gì mới và không ảnh hưởng đến quá trình tìm kiếm giải pháp cơ bản, lâu dài cho các tranh chấp ở Biển Ðông.”

Trong “Luật Biển Việt Nam” tại chương 6, quy định rằng nếu người nước ngoài xâm phạm vùng biển Việt Nam có thể bị phạt tới 1 tỉ đồng, tức khoảng 50 ngàn đô la.

“Mức phạt cá nhân 1 tỉ đồng áp dụng đối với hành vi vi phạm rất nghiêm trọng tại một số lĩnh vực, như quản lý các vùng biển, đảo, thềm lục địa, quản lý hạt nhân, chất phóng xạ, tiền tệ, ngân hàng, khai thác tài nguyên, bảo vệ môi trường…”

Chẳng hạn như “người nước ngoài xâm phạm vùng biển để thăm dò, khai thác tài nguyên trái phép, nhưng có sử dụng các loại máy ra đa, máy phát sóng siêu âm; gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng…”

@nguoiViet

Lê Thăng Long – Thư giải trình của Lê Thăng Long về bản thân và phong trào Con Đường Việt Nam

Lê Thăng Long

Thưa quý vị và các bạn!

Trước hết tôi xin chân thành cảm ơn những người đã ủng hộ Phong trào Con đường Việt Nam rất nhiều. Các bạn đã giúp cho những hạt giống đầu tiên của Phong trào nảy mầm. Nhưng tôi cũng thật lòng cảm ơn những người đã chỉ trích những thiếu sót của cá nhân tôi và việc điều hành hoạt động của Phong trào trong 10 ngày vừa qua. Quý vị đã giúp điều chỉnh các yếu kém để những mầm sống đầu tiên của Phong trào có được một môi trường phát triển tốt đẹp.

Mấy ngày qua có nhiều người gửi mail đến động viên an ủi tôi, nói tôi đừng buồn trước những mặt trái của dân chủ. Nhưng tôi nói thật là tôi cảm thấy vui vì lần đầu tiên tôi được tham gia các hoạt động chính trị – xã hội một cách dân chủ như vậy. Tôi cũng không xem những chỉ trích gay gắt đối với cá nhân mình trước công luận là mặt trái của dân chủ. Tôi thấy rằng sự khen chê, ủng hộ hay phản đối là một sự tồn tại cần thiết trong một xã hội dân chủ để giúp con người tự điều chỉnh mình đến một trạng thái cân bằng tốt hơn. Cho dù là có nhiều những ý kiến cả khen lẫn chê đều chưa chính xác, nhưng trách nhiệm này đối với tình trạng này thuộc về những đối tượng mà công chúng hướng đến. Nếu những đối tượng này cung cấp đủ thông tin cho công chúng thì sẽ giảm thiểu những ý kiến thiếu chính xác. Do vậy tôi nhận trách nhiệm về các vấn đề gây ra bởi việc thiếu thông tin liên quan đến việc phát động Phong trào Con đường Việt Nam. Nên tôi viết thư này giải trình trước công luận.

Thứ nhất, về tư cách đại diện cho anh Trần Huỳnh Duy Thức và anh Lê Công Định đứng tên phát động Phong trào. Tôi xin khẳng định lại trước công chúng rằng cả ba anh em chúng tôi Thức – Long – Định đã thống nhất hình thành nên một Phong trào mang tên “Con đường Việt Nam” từ cuối năm 2008 đến trước khi bị bắt vào tháng 05,06 năm 2009, chúng tôi đã chuẩn bị được rất nhiều tài liệu cho Phong trào. Ngày 11/05/2010, tại phiên tòa phúc thẩm, đến trước phần bào chữa của luật sư tôi vẫn khẳng định mình vô tội. Trong lúc đó, đánh giá tình hình thì chúng tôi thấy rằng việc kháng án giảm bớt số năm tù của anh Định không có khả năng gì đạt được. Trong lúc các luật sư đang bào chữa thì anh Định nói với tôi và anh Thức rằng nên “xin khoan hồng” để rút ngắn thời gian tù nhằm sớm đưa Phong trào Con đường Việt Nam vào hoạt động. Anh Thức cũng đồng ý và khuyên tôi hãy cố gắng chịu đựng. Khi đến phiên tự bào chữa của tôi, thẩm phán hỏi tôi có nhận thấy tội của mình và xin khoan hồng không. Tôi đã trả lời là “tôi nhận lỗi thiếu sót và xin khoan hồng”. Trong giờ giải lao chờ nghị án, anh Thức và anh Định động viên tôi hãy nhẫn nhịn trong thời gian ở tù để tiếp tục được giảm án để có thể đưa Phong trào ra hoạt động sớm nhất. Đây thật sự là một sự chịu đựng không dễ dàng.

Sau phiên xử, chờ gần 02 tháng, vào ngày 07/07/2010 cả ba chúng tôi bị đưa đi thụ án tại phân trại số 01, Trại giam Xuân Lộc, Đồng Nai. Chúng tôi ở chung một buồng trong một khu riêng biệt. Chúng tôi đã có hơn một tháng trước khi anh Định chuyển về Trại giam Chí Hòa (vào ngày 10/08/2010) để trao đổi về việc tôi sẽ phát động Phong trào thay mặt cho hai người còn lại. Tôi và anh Định phải cố gắng để ra tù sớm nhất dù phải ở trong nước hay nước ngoài. Có ý kiến cho rằng sao tôi không có giấy viết tay ủy quyền của anh Thức và anh Định. Xin thưa rằng giấy tờ ra vào trại giam đều bị kiểm soát gắt gao, mà nếu những giấy ủy quyền ấy bị phát hiện thì làm sao Phong trào có thể ra đời được nữa. Sự thật sẽ luôn là sự thật và tôi tin sự thành thật của tôi sẽ được chứng thực. Rất may là mới đây bác Trần Văn Huỳnh đã chính thức khẳng định đúng điều này.

Cũng có ý kiến hỏi tôi rằng việc tôi phát động Phong trào như thế có làm ảnh hưởng đến việc ra tù sớm của anh Định và anh Thức không. Xin khẳng định là việc ra đời được Phong trào là ưu tiên số một của cả ba anh em chúng tôi nên không ai tính toán đến việc ảnh hưởng đến thời hạn tù. Nhưng tôi tin rằng việc làm cho Phong trào lớn mạnh sẽ góp phần đưa hai người bạn chí cốt của tôi sớm trở về trong vinh quang. Chúng tôi không chỉ cùng phấn đấu chung cho một mục đích mà còn chia sẻ nhau từng chén cơm manh áo trong tù. Do vậy tôi cũng sẽ cố gắng bằng mọi cách để các anh về sớm.

Thứ hai là việc tôi công khai danh sách những người được mời tham gia sáng lập Phong trào Con đường Việt Nam. Trước hết tôi xin nói rõ nguyên tắc đầu tiên trong tôn chỉ của Phong trào là CÔNG KHAI. Công khai không chỉ là một yêu cầu bắt buộc của các hoạt động dân chủ mà còn là cách để bảo vệ sự an toàn cho những người tham gia sáng lập Phong trào. Công khai không chỉ là cách để công chúng giám sát các hoạt động chính trị, xã hội mà còn là môi trường để những người tham gia các hoạt động đó tự điều chỉnh mình một cách tốt nhất.

Đã một lần trải qua bị điều tra trong một vụ án an ninh quốc gia, tôi thấu rõ những nguy hại của việc sử dụng quyền bảo vệ sự riêng tư của công dân được Hiến pháp bảo vệ. Việc này đã bị biến thành những chứng cứ và lý luận quy là chúng tôi có hoạt động bí mật với mưu đồ đen tối. Đã có rất nhiều người chẳng liên quan gì đến hoạt động của chúng tôi đã bị mời thẩm vấn liên tục chỉ vì chúng tôi có nhắc đến họ khi trao đổi với nhau. Trong đó đã có những lời khai không đúng sự thật mà tôi nghĩ là do sức ép hoặc do sợ. Khi bị thẩm vấn người ta sẽ bị nghe nói rằng người này đã nói thế này, người kia đã nói thế khác mà không hề biết được có đúng là có người đã nói như vậy hay không. Nhiều lúc cũng vì muốn yên thân mà họ đã phải chấp nhận những lời khai không đúng. Do vậy, nếu lần này tôi gửi thư riêng rẽ đến từng người mời họ tham gia sáng lập Phong trào thì họ có thể sẽ bị rơi vào trường hợp như trên. Việc tôi gửi đồng loạt đến nhiều người và công khai nội dung và danh sách người được mời sẽ ngăn cản sự bóp méo nội dung của nó. Trong các phản ứng gay gắt về việc này, có người đã viết rằng: Xin hãy xem cho rõ, đây là danh sách mời tham gia chứ không phải là danh sách những người sẽ tham gia hoặc sẽ nhận lời. Nếu tôi mời và trao đổi riêng với những người này thì chắc sự việc sẽ không dừng lại ở đây.

Tuy nhiên, tôi đã không lường hết được những vấn đề do việc công khai trên gây ra, dẫn đến việc phản ứng gay gắt của một số người về cách làm này. Nhân đây tôi xin được xin lỗi các việc này về sự phiền toái đã gây ra cho quý vị. Nhưng tôi cũng xin nói rõ rằng danh sách mà tôi mời dựa trên đánh giá của tôi và các đồng sự tin rằng những người được mời sẵn sàng chia sẻ mục đích và việc làm của Phong trào Con đường Việt Nam thông qua nhận thức của chúng tôi từ những gì mà họ thể hiện trước công chúng. Nhưng rõ ràng là chúng tôi đã thiếu sót mà tôi nghĩ chúng tôi sẽ không thể nhận ra những thiếu sót này nếu không công khai hóa việc làm của mình.

Việc đưa các hoạt động của Phong trào ra công khai còn xuất phát từ một quan điểm là: Phong trào là một hoạt động chính trị – xã hội của quần chúng nên người dân phải được tham dự ngay từ trong quá trình thành lập nó. Chúng tôi phản đối cách làm theo kiểu thỏa thuận trong hậu trường rồi đem nội dung thỏa thuận ra công bố trước dân chúng. Nếu quý vị và các bạn đọc kỹ các tài liệu của Phong trào Con đường Việt Nam thì sẽ nhận ra rằng Phong trào tranh đấu cho việc người dân phải can dự vào các hoạt động và quyết định về chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội… của đất nước ngay từ lúc chúng bắt đầu cho đến khi kết thúc. Chúng tôi luôn tin vào trí khôn quy ước của đại chúng (conventional wisdom), nếu người dân được công khai để có đủ những thông tin cần thiết thì kết quả cuối cùng sẽ xác lập ở một trạng thái tốt nhất cho dù có rất nhiều xu hướng khác nhau, trái chiều nhau. Sự thỏa hiệp, tức là những thỏa thuận trong hậu trường mà không có sự giám sát của dân chúng thì không phải lúc nào cũng tốt, mà đa phần tạo ra những kết quả đi ngược lại nguyện vọng của người dân.

Việc công khai tất cả các hoạt động của Phong trào rõ ràng là đã tạo ra nhiều xu hướng dư luận khác nhau, trái ngược nhau. Điều này là rất cần thiết để chúng tôi điều chỉnh cách thức hoạt động của mình để cuối cùng sẽ nhận được sự ủng hộ của công chúng nhiều nhất. Chúng tôi cho rằng không ai, dù có tài giỏi đến đâu, lại có thể tiên liệu được hết những tâm tư nguyện vọng của người dân mà xây dựng nên những sách lược phù hợp. Chỉ có cách công khai thì mọi thứ mới có thể bộc lộ ra hết được, kể cả những yếu kém của những người quản trị điều hành như tôi.

Chúng tôi đang nghiên cứu mọi ý kiến của công luận sau 09 ngày phát động Phong trào để điều chỉnh cách thức của mình tốt hơn, kể cả cách thức sáng lập, tham gia và ủng hộ, và cả về mục tiêu, tôn chỉ, phương thức hoạt động của Phong trào. Do vậy tôi mong tiếp tục nhận được những ý kiến góp ý, chỉ trích cho những vấn đề trên để chúng tôi có thể hoàn thiện được Phong trào một cách tốt nhất, phù hợp với đa số công chúng.

Có những nghi ngại cho rằng Phong trào Con đường Việt Nam là cái bẫy, là cách để đảng Cộng sản Việt Nam hạ cánh an toàn thì tôi nghĩ rằng những phân tích của công luận đã làm sáng tỏ là không phải như thế. Đây là sự thật và tôi cũng sẽ có giải trình rõ ràng trước công luận vào lần khác. Vì thời gian và nguồn lực có hạn nên chúng tôi không thể đáp ứng ngay mọi yêu cầu giải trình cùng một lúc. Xin mọi người thông cảm.

Cuối cùng tôi xin một lần nữa cảm ơn các bạn đã ủng hộ Phong trào và mong tiếp tục nhận được các ý kiến đóng góp của các bạn để việc thành lập, quản trị điều hành các hoạt động của Phong trào sẽ được hình thành theo cách mà đa số các bạn muốn, chứ không phải theo ý chủ quan của những người khởi xướng hay sáng lập. Tôi cam kết nguyên tắc này trước công luận.

Xin chân thành cảm ơn quý vị và các bạn. Kính chào trân trọng.

Người sáng lập Phong trào Con đường Việt Nam

Lê Thăng Long

Mời đọc thêm các bài liên quan ở đây :