Mẹ Nấm – Con đường nào cho Việt Nam?

Mẹ Nấm (Nguyễn Ngọc Như Quỳnh)

Sau nhiều ngày dành thời gian đọc nhiều ý kiến trái chiều về phong trào “Con đường Việt Nam”, và cũng thật ngạc nhiên khi một người bạn trên Facebook cho tôi biết rằng mình có tên trong “danh sách khách mời” cùng tham gia chương trình. Tôi nghĩ, điều mình cần viết là chia sẻ với mọi người những gì mình biết về một người tù hiện vẫn còn đang bị giam giữ, đó là anh Trần Huỳnh Duy Thức.

Tôi không có nhiều thông tin về người bị cầm tù cho đến khi có dịp tiếp xúc với người thân của anh, và quả thật, những điều được nghe khiến tôi thấy mình hiểu hơn về một người tù không chấp nhận bản án viết sẵn dành cho mình.

Người ta chỉ biết về một Trần Huỳnh Duy Thức khẳng khái không nhận tội trước phiên tòa, để rồi nhận lãnh mức án khiến khá nhiều người ngỡ ngàng và xót xa – 16 năm tù giam. Nhưng không mấy ai biết được rằng, ngay cả khi ở trong tù, vào dịp lễ 2/9, cũng vẫn câu trả lời: “Tôi nghĩ rằng mình không có tôi gì hêt” – anh Thức đã từ chối mọi sự thỏa hiệp, để bảo vệ chính kiến của mình.

Người ta chỉ biết về một Trần Huỳnh Duy Thức – một doanh nhân tài giỏi, chứ không có nhiều người biết rằng, việc đầu tiên người tù ấy dặn dò và nhắn nhủ gia đình và người thân mình, là hãy cố gắng chăm lo, tìm việc và giúp đỡ cho những nhân viên, cộng sự cho đến người tài xế sau khi công ty bị tan tác…

Người ta có thể chỉ biết về Trần Huỳnh Duy Thức can đảm trước một phiên tòa, chứ không thể biết rằng người tù ấy vẫn giữ vững niềm tin và tinh thần vào những gì mình đã chọn và đã đi…

Và tôi nghĩ, không phải ai cũng biết được rằng, đằng sau người tù ấy, là một người cha đang ngày đêm nỗ lực tìm kiếm công bằng và tự do cho con trai mình, bởi vì sau khi con bị bắt thì bác mới tìm đọc và hiểu hơn sự lựa chọn của con mình.

Nỗ lực giành công lý từ kiến thức, từ sự dũng cảm đối mặt, từ tình thương yêu bảo bọc và từ niềm tin vào sự tốt đẹp vào lẽ phải… Đó chính là con đường của Việt Nam, của tất cả những người khao khát đổi mới và tự do thực sự.

*Thật lòng, tôi không có ý định viết gì về phong trào “Con đường Việt Nam” do doanh nhân Lê Thăng Long – người bị kết án cùng với doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức, luật sư Lê Công Định và Nguyễn Tiến Trung – vừa được ra khỏi trại giam sớm hơn 6 tháng so với bản án định sẵn.

Cá nhân tôi cho rằng, không phải đến khi ông Lê Thăng Long phát động thì người ta mới biết về phong trào này. Bởi trước đó, nếu ai quan tâm đến blog Chấn Lạc Hồng, đến nhóm Thức – Định – Long – Trung hẳn sẽ thấy rằng ý tưởng và sự phôi thai của phong trào đã có từ thời đó. Vấn đề đặt ra là tại sao tư tưởng “Khai dân trí – Chấn dân khí – Hậu dân sinh” (Hiểu biết để tự tin, để làm giàu cuộc sống) đã có từ rất lâu (thời cụ Phan Chu Trinh), hoàn toàn xác thực và gần gũi với thực tế cuộc sống hiện nay lại bị lãng quên và vấp phải sự phản đối của nhiều người?

Cá nhân tôi nghĩ rằng, nếu đưa ra lập luận chỉ dựa vào nhận định phong trào “Con đường Việt Nam” là một “sự kiện lạ lần đầu tiên mới thấy” trong môi trường chính trị Việt Nam để đi đến kết luận nó là thế này, thế khác thì lập luận ấy thiếu tính thuyết phục không có những phân tích lập luận có dẫn chứng nghiêm túc cần thiết.

Trước mỗi một sự kiện, theo tôi, những người có tên liên quan đều có quyền có thái độ và nhận xét. Tuy nhiên, khi được mời tham gia vào một vấn đề hay trong trường hợp này là sáng lập viên của một phong trào, anh có quyền nhận lời hoặc từ chối, đó là sự lựa chọn của anh. Người được mời cũng có thể phân tích về cách mời và những hệ luỵ của nó theo phán đoán chủ quan của mình, ngay cả những phân tích logic để dẫn đến kết luận đây là một “âm mưu” cũng là điều tốt để mọi người trao đổi, phán xét. Nhưng chỉ dựa trên lời mời đó – mà không có một phân tích nghiêm chỉnh nào – để phán xét tư cách và hành động của người vừa mới ra tù bằng những ngôn từ miệt thị thì không phải là cách cư xử văn minh của những người được xem là có tinh thần dân chủ trong môi trường thông tin hiện nay.

Tiêu cực hơn nữa là chỉ bằng vài câu viết đầy cảm tính, dựa vào vị trí và ảnh hưởng cá nhân đã vô tình hay cố ý tạo ra một không gian đầy nghi ngờ và sợ hãi – nỗi nghi ngờ, sợ hãi vốn đã tồn tại thâm căn, vốn “phù hợp” với môi trường và bản tính con người đã bị chính môi trường đang sống “điều kiện hoá” trong suốt bao nhiêu năm qua.

Cho đến nay, ít thấy những ý kiến nghiêm túc bàn về bản chất các luận điểm do phong trào CĐVN đề ra, hầu hết các ý kiến đọc được đều mang tính nhận xét, phán xét cá nhân là chủ yếu.

Điều đáng buồn là trên thực tế hoàn toàn đang thiếu vắng những điều cần phải nghiền ngẫm, trao đổi, đánh giá, bổ xung, hoàn thiện cho nội dung của “Con đường Việt Nam” – những bài viết đã được viết bằng tâm huyết và phải trả giá bằng tù đày của những người thật sự yêu nước, khao khát nhìn thấy dân tộc mình thịnh vượng dường như đang bị mờ nhạt dần.

Đáng buồn là tâm huyết của những người đang còn ở trong tù, của Trần Huỳnh Duy Thức với bản án 16 năm tù có thể bị đồng hoá với những cái (bị) gọi là trò mèo.

Khi tôi đặt câu hỏi: “Con đường nào cho Việt Nam?” trênFacebook của mình, một anh bạn tôi đã trả lời:

Con đường bế tắc. Không thấy có cửa nào đi cả, khi mà từ trí thức tới người dân đều lú như con cú!

Anh còn giải thích thêm rằng: “Năm 2004, mình rất ngây thơ tin rằng, chỉ cần được tiếp xúc với thông tin trung thực và những tư tưởng dân chủ là người Việt sẽ thay đổi. Ba bốn năm sau mình phát hiện ra rằng vấn đề không phải là thiếu thông tin, hoặc thông tin bị bưng bít, mà là khả năng xử lý thông tin và hành động dựa trên niềm tin cái gì là đúng. Không đọc, không tìm hiểu, nên thường biết rất sơ sài. Mà nếu có biết the right thing to do thì cũng cóc làm.

Xã hội muốn thay đổi phải có critical mass, một lượng đủ đông các cá nhân hiểu về nhân quyền, tự do, dân chủ, chung sức vì cộng đồng. Đến nay ngay cả những trí thức thuộc tầng lớp trên vẫn còn lờ mờ về những vấn đề trên thì có cửa nào ra đây?”

Tuy nhiên, với quan điểm của mình tôi lại có một cái nhìn khác, về con đường riêng cho Việt Nam, bởi tôi tin rằng, khi vẫn còn những cá nhân nỗ lực và can đảm dấn thân vì sự đổi mới, tự do cho một xã hội tốt đẹp, nhất định vẫn sẽ có một con đường dành riêng cho Việt Nam.

Và ngày ấy không xa!

Kẻ hèn nhát hỏi: “Có an toàn không?”Kẻ cơ hội hỏi: “Có khôn khéo không?”

Kẻ rởm đời hỏi: “Có được tiếng tăm gì không?”

Nhưng, kẻ có lương tâm hỏi: “Có là lẽ phải không?”

Và có khi ta phải chọn một vị trí không an toàn, không khôn khéo, không để được tiếng tăm gì cả, nhưng ta phải chọn nó, vì lương tâm ta bảo ta rằng đó là lẽ phải.

[Martin Luther King]

Bình luận của blogger Anh Ba Sàm về phong trào Con Đường Việt Nam

Phong trào “Con đường Việt Nam” mới thai nghén , chưa ra đời đã bị các quý vị đánh tơi bời với những từ ngữ thật chợ búa, vì quá sợ hãi…

Theo blog Anh Ba Sàm

Ngày Thứ Hai, 18-06-2012

– Lê Diễn Đức: Phong trào “Con đường Việt Nam”: ngây thơ hay cạm bẫy? (RFA’s blog). “Với tất cả nhận thức chính trị nghiêm túc nhất, tôi không nghĩ ‘Con đường Việt Nam’ là một ngây thơ chính trị. Tôi lo ngại về một cạm bẫy chính trị nhiều hơn cho những người ngây thơ. Và tôi đồng ý với Tiến sĩ Hà Sĩ Phu rằng, ‘chủ nhân thật sự của cạm bẫy không bao giờ tự ra tay, mà luôn biết cách làm cho con mồi tự làm lấy cạm bẫy cho mình’.” – Tuyên bố của Trần Nhương về việc bịa đặt của cái gọi là “Con đường Việt Nam” (Trần Nhương).

– GS Ngô Đức Thọ:

Ngày 17 tháng 6-2012

Gửi anh Nguyễn Hữu Vinh (blog AnhBaSam)

Tôi không nhận được cái gọi là “thư mời”, nhưng qua bản tin của AnhBaSam, đọc bài phản hồi nói Không của TS Hà Sĩ Phu trong có cho đường link vào trang web của cái phong trào gọi là “Con dường Việt Nam” do người xưng danh là Lê Thăng Long tuyên bố thành lập – ở đó có nhiều bản danh sách lập một cách cẩu thả nhưng kê danh tính của rất nhiều người – và ngạc nhiên lại có cả tên tôi với ghi một chú thích đặc điểm: “người ký tên kiến nghị đề nghị Bộ Ngoại giao cong bố thông tin”! Thấy có nhiều người nổi tiếng bị vơ quàng vào “Danh sách” (chẳng rõ đã mời hay dự định mời?), tôi nghĩ có thể họ cũng chẳng buồn để ý. Tuy vậy, thấy đây không những là trò hề mà cũng có những hậu quả xấu do nó gây ra, cho nên tôi cũng muốn gửi thư này nhờ AnhBa Sam thông báo cho ít chữ bày tỏ thái độ của tôi phản đối Lê Thăng Long tự tiện ghi tên tôi vào cái mớ các bản danh sách do ông ta lập ra và nghiêm chỉnh yêu cầu ông ta xoá ngay họ tên của tôi ra khỏi các danh sách ấy.

Cám ơm Anh Ba Sam giúp cho phản hồi thông báo. Ngô Đức Thọ, nhà nghiên cứu di sản Hán Nôm“.

– Anh Nguyễn Quang Thạch gửi email đêm qua: Tôi là Nguyễn Quang Thạch, sáng lập Tủ sách dòng họ ở nông thôn. Thấy tên trong danh sách mời tham gia phong trào Con đường VN trên Internet, tôi xin bày tỏ quan điểm như sau: “Góp sức xây dựng VN ‘Dân chủ, công bằng và văn minh’ là trách nhiệm và bổn phận của tất cả những người mang dòng máu VN. Việc duy nhất mà tôi đã, đang và tiếp tục theo đuổi là đưa sách về nông thôn vì theo tôi nó góp phần tích cực, thiết thực để hiện thực hóa các mục tiêu trên. Bởi vậy, tôi không thể tham gia phong trào Con đường VN như được mời.

Nguyễn Quang Thạch (thứ 3, trái), trong cuộc biểu tình chống Trung Quốc, ngày 3/7/2011, cùng các nhân vật “cộm cán” thường được cơ quan chức năng chăm sóc, như Nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên, LS Lê Quốc Quân, “triết gia” Nguyễn Hoàng Đức, anh Bùi Quang Minh – chủ trang web nổi tiếng và rất hữu ích “chungta.com” đã bị Thanh tra 4T Hà Nội cùng công an phạt, bắt dẹp.

– TS Tô Văn Trường, cựu Viện trưởng Viện Quy hoạch Thủy lợi miền Nam, từng có nhiều bài viết về môi trường, tài nguyên, cùng các trí thức, cựu lãnh đạo ký kiến nghị dừng dự án bô-xít, vừa gửi email: “Ngày 10/6 tôi nhận được mail của ông Lê Thăng Long người khởi xuớng kiêm quyền trưởng ban quản trị mời tham gia sáng lập phong trào con đường Việt Nam. Trong danh sách mời, có nhiều vị lãnh đạo cao cấp, trí thức có tên tuổi đương chức và đã nghỉ hưu. Quan điểm của tôi luôn tôn trọng các ý kiến đa chiều trong xã hội dân sự. Cá nhân tôi không nhận lời tham gia phong trào sáng lập Con đuờng Việt Nam bởi vì mỗi người tùy theo nhận thức, hoàn cảnh, góc nhìn của mình để có phương cách đóng góp thích hợp trong việc chấn hưng đất nước. Xưa nay, tôi vẫn công khai thể hiện quan điểm chính kiến của mình qua các bài viết về nhiều chủ đề khác nhau thường xuyên đăng tải trên các tờ báo chính thống của nhà nước và trong cộng đồng mailing list. Tô Văn Trường.

– Nhà nghiên cứu Đinh Kim Phúc, từng có rất nhiều bài viết về chủ quyền VN trên Biển Đông, thế nhưng lại bị đối xử rất tệ hại suốt mấy năm nay, tối qua có phản hồi trên BS: “Sáng sớm nay nhà nghiên cứu Phạm Hoàng Quân gọi điện thoại cho biết tôi có tên “được mời tham gia sáng lập” phong trào “Con đường Việt Nam”, vì không nhận được trực tiếp thư mời nên chưa biết phải trả lời ra sao.

Nhìn qua danh sách những người được mời tôi thấy đây là danh sách được trích ra từ những danh sách ký tên “ủng hộ Philippines”, “phản đối điện hạt nhân”… không biết sáng mai tôi có bị “mời uống cafe” không nữa?” = >

Vậy là 2 ngày qua đã có kha khá các nhân vật bị nằm trong danh sách mời sáng lập “Con đường VN”, được cho là của ông Lê Thăng Long, lên tiếng phản đối. Từ những nội dung phản ứng của những người trong cuộc này, xin mạo muội tạm hình dung cảm giác và thái độ của họ.

1- Nếu như những bức thư mời, danh sách được tung lên mạng đó là của LTL, hoặc một thế lực nào đó ngoài chính quyền VN, thì đó không khác gì là một trò “chỉ điểm”, thống kê với cơ quan công an, theo nhãn quan của LTL – người trong cuộc – về những kẻ chống đối hiện hữu và tiềm tàng, rất nên có biện pháp thích hợp để quản lý, xử lý.

2- Nếu những danh sách, thư mời mọc đó không phải là của LTL (cho dù bữa nay đã được đưa lên trang web, cũng không có gì chắc chắn là của LTL), mà đích thị là của cơ quan công an VN, thì đó là hành động nhắm tới nhiều mục đích, trong đó có mục đích “bèo” nhất, nếu như không lừa được ai, không gây chia rẽ được muôn người, thì cũng là để “chỉ mặt”, “dằn mặt”, báo với những người “được mời” rằng: Các vị đã bị đưa vào sổ đen rồi đấy nhé. Hãy liệu cái thần hồn!

Có lẽ do không ngăn được làm sóng dân chủ văn minh loang trên mạng đến chóng mặt trong 1-2 năm qua, không đủ sức “quản”, thôi thì đành chơi trò mèo này vậy, để các vị này từ nay chớ có a dua với nhau làm những trò kiến nghị, lấy chữ ký, gặp mặt, viết bài, mở blog … này nọ làm chúng tôi điên đầu rồi. Tóm lại là phải “Sống trong sợ hãi!

3- Dẫu có cho rằng ông LTL là người dấn thân, đi đầu tranh đấu cho quyền tự do của con người, thì những bức thư, danh sách mời được tung hê lên như vậy lại thể hiện một thứ văn hóa chợ búa, hoàn toàn xa lạ với xã hội văn minh, gần với “xã hội đen chính trị” diễn ra gần đây mà ta đều biết. Dễ khẳng định ngay rằng, nếu đó là việc làm của LTL, thì ông đã chứng tỏ ngay mình là con người không xứng đáng.

4- Nhưng chính chiến thuật “tung hê” nửa kín nửa hở đó lại rất sợ bị tung hê, công bố huỵch toẹt ra và lên án. Kẻ chơi trò “tung hê” chỉ còn nước là nấp sau lưng “nhà dân chủ”, giống như “nhà dân chủ” không đáng tin cậy đó lại nấp sau lưng một nhà dân chủ khác được dư luận tin tưởng hơn hẳn, nhưng đang bị ngăn cách với xã hội và dễ bị lợi dụng danh tiếng, đó là ôngTrần Huỳnh Duy Thức.

Ngoài rất nhiều người tỏ ra nghi ngờ màn này, cũng có ý kiến độc giả và bài viết của những người “ngoài cuộc”, ở nước ngoài, ẩn danh như Nguyễn Ngọc GiàLê Nguyên Hồng,Kami thì có những cách nhìn, thái độ khác. Đó cũng là điều dễ hiểu. “Ở trong chăn … có rận, mới thấy nó khốn nạn đến thế nào”. Những “con rận” này đang quá lo lắng sắp sang tháng 7, khi cuộc “chỉnh đốn” sẽ vào màn quyết liệt nhất, nó có thể giải thích vì sao trong những bức thư mời mọc mang danh LTL có câu “thời gian quá cấp bách”, hay thư gửi riêng cho BS mời làm “Phó Ban quản trị” đã yêu cầu trả lời trong vòng 48 tiếng. Sự xuất hiện kinh hoàng blog “Quan làm báo” nghe chừng cũng liên quan tới cái “cấp bách” đó, nhưng lại như theo hướng ngược lại – tìm, giết “rận”; để rồi không biết có phải vì nó mà tức thì có một đợt ngăn chặn thông tin bằng dựng tường lửa trên mạng chưa từng thấy, được âm thầm phát động bởi chính VNPT – nhà cung cấp dịch vụ Internet quốc gia.

Nhân đây, cũng xin được nhắc lại với độc giả và một vài tác giả, trong đó có BBC Tiếng Việt, có (bài) viết về ý kiến của BS, mà hầu như đều phản ánh không đúng. Đó là, trong toàn bộ nội dung bình luận 4 ngày liên tiếp – 13141516/6 – BS chỉ đưa ra những gợi ý, phán đoán, mà hoàn toàn không đoan chắc về trường hợp LTL và những thư mời tung trên mạng. Thậm chí trong bình luận ngày 14/6, BS còn đặt giả thiết tin tưởng vào tấm lòng của ông LTL, chỉ khuyên ông bình tĩnh, tỉnh táo. Mặt khác, trong các bình luận đó, BS đã cố phân biệt một ông LTL có trả lời trên BBC với (những) kẻ gửi những email mời mọc, thậm chí cả tác giả của một số bài viết đứng tên LTL trên Dân luận, chưa dám khẳng định đó hoàn toàn là chỉ từ một LTL đang-được-tự-do.

<- Lời bình của nhà thơ Thanh Thảo bên blog nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo: “… cái ‘Con đường Việt Nam’ gì đấy, tôi có biết mô tê gì đâu mà ghi tên tôi vào. Lại còn ông Lê Thăng Long nào đó nữa, chưa một lần hân hạnh. Hay đây là cái bẫy để bẫy những người lương thiện ? Lâu nay tôi chỉ biết đi trên các con đường đất đường bê tông đường nhựa, chưa bao giờ đi trên ‘Con đường Việt Nam’ cả. Đường ấy làm bằng gì ? Có rút ruột công trình, mới đi đã hỏng không ? Vậy tôi xin minh chính và mong quí công an vào cuộc làm rõ”.

– Bị vây trong chùa — (Nguyễn Thông). – Người của công chúng — (Đông A).

Ngày Thứ Bảy, 16-06-2012

– Về Lê Thăng Long và “Con đường Việt Nam”, TS Hà Sĩ Phu có bài: Ngây thơ và cạm bẫy(Pro&Contra). “Nhiều ý kiến cho rằng cuộc vận động phi thường vội vã này chỉ là một trong hai khả năng: hoặc là sự ngây thơ chính trị kiểu sách vở, hoặc một cạm bẫy. Hai khả năng ấy cuối cùng cũng chỉ là một, vì đã ngây thơ thì càng chân thành lại càng dễ thành cạm bẫy thôi”. Tội nghiệp cho Lê Thăng Long, chính một mình ông đang sập bẫy, một cái bẫy sẽ lơ lửng mắc trên đầu đến hết đời.

– Nhà nghiên cứu Nguyễn Trần Bạt vừa gửi tới bức thư:

Kính gửi anhbasam!

Gần đây trên mạng internet có lan truyền một lời kêu gọi về “Phong trào Con đường Việt Nam”, trong đó có đính kèm một danh sách mời tham gia có tên tôi. Vì gần như không có phương tiện thông tin nào để tôi bày tỏ thái độ về câu chuyện này nên kính nhờ anh thông báo giúp trên trang anhbasam như sau:

Trong tình hình hiện nay, đời sống kinh tế, xã hội, đời sống đất nước còn có quá nhiều vấn đề mà chỉ có thể lấy đoàn kết làm phương tiện để bàn thảo và tìm ra giải pháp. Bất cứ một phong trào ầm ĩ nào không có nội dung, không có bất kỳ nguyên lý hợp tác nào để tạo ra đoàn kết xã hội, đều có thể trở thành một phong trào nguy hiểm. Vì thế tôi từ chối tham gia và từ chối bất kỳ liên hệ nào đối với phong trào này.

Vì anh đã bày tỏ quan điểm về chuyện này cho nên tôi nhờ anh thông báo giúp tôi.

Xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Trần Bạt

Xin nói thêm. Trong những bức thư mang tên Lê Thăng Long gửi búa xua trên mạng, có một bức được gửi tới 20 người để mời tham gia nhóm sáng lập. Thư gửi ngày 8/6, trong đó nói là ngày 12/6 “Phong trào” sẽ chính thức được phát động.

Một sự vội vã khó hiểu và khó tưởng tượng nổi, mà trong thư đã thừa nhận là “thời gian quá cấp bách” nhưng không nói rõ lý do vì sao. Tới độ mời họp chợ quê cũng không dễ dãi đến vậy. Xin lỗi phải dùng lối so sánh đó để nói với những ai là tác giả bức thư cùng hơn chục tài liệu đính kèm và hàng loạt thư chiêu dụ khác, vì quả tình khó có thứ gì giống hơn. Trong khi, chắc ai cũng hiểu, đây là một tổ chức mà đảng CSVN sẽ coi là mầm mống của một chính đảng đối lập. Hãy nhìn gương các tổ chức khác, như Khối 8406, thì thấy rõ họ sẽ đối xử ra sao, nếu như không phải do họ “đẻ” ra.

Độc giả Ha Le phản hồi lúc 3h45′: “Vụ côn đồ hành hung bà con Văn Giang: theo tôi, đây là cái bẫy đang giăng ra, các bác ạ. Hãy kết hợp với chuyện ông Lê Thăng Long được “ân xá” một cách vội vã khác thường, không trùng dịp lễ nào cả, để rồi xuất hiện cuộc vận động phong trào “Con đường VN”, rùm beng và hấp tấp một cách càng bất thường hơn …

Bổ sung, hồi 12h50′, KTS Trần Thanh Vân phản hồi lúc 11h57′: “Cách đây mấy ngày tôi cũng nhận được một thư Email của một người tên là Lê Thăng Long như bác Hà Sĩ Phu và bác Nguyễn Trần Bạt vừa nhắc tới ở trên.

Tôi chẳng có hào hứng đọc hết những lời lẽ trong bức thư mời chào, hay rủ rê, hay lôi kéo, hay kích động đó, nên đã xoá đi ngay.

Một phụ nữ từng trải, đã hưởng nhiều vinh quang lẫn đòn thù như tôi thì bức thư đó vừa ấu trĩ, vừa nguy hiểm, chứng tỏ người viết thư rất kém hiểu biết vì anh ta không hiểu nổi việc làm của anh ta ngờ nghệch đến mức nào?

Độc giả binhloanvien: “Trong thời gian tới không loại trừ sẽ có nhiều người bị AN làm khó dễ chỉ vì có tên trong danh sách mời của ông LTL. Vụ này đối với AN có hai ý nghĩa: lấy cớ để àn áp trí thức yêu nước khi cần, một phép thử với sự hình thành và lớn mạnh của xã hội dân sự Việt Nam. AN cho rằng đối lập ở VN cần những lãnh tụ chăng? Nếu như vậy thì chẳng khác nào lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, lấy suy nghĩ của những kẻ độc tài để hình dung về một xã hội dân chủ. Các lãnh tụ dân chủ sẽ có, nhưng chắc chắn vai trò của họ sẽ khác nhiều so với lãnh tụ độc tài, họ không cần phải ra lệnh cho người khác mà nhiều khi chỉ cần một lời bình luận cũng có thể gây dựng cả một phong trào (các cuộc biểu tình hè 2011). Trong các phong trào dân chủ, ai cũng có thể trở thành lãnh đạo, lãnh tụ.

Ngày Thứ Sáu, 15-06-2012

– Nguyễn Ngọc Già – Tôi ủng hộ Lê Thăng Long và bằng hữu của anh – (Dân luận). Một bài viết công phu, với một thái độ nhân văn rất … ngây thơ, nhưng dù sao cũng đáng quý.

Có điều, có lẽ cũng chính một phần từ cái “nhân văn” ngây thơ đó mà bao nhiêu con người trong phong trào Nhân văn Giai phẩm đã phải ngồi tù, bị mang án chính trị hư ảo, không phải chỉ hết đời, mà sang cả đời con cháu. Chỉ nhân văn, tử tế không thôi, mà không rèn, học cái tinh ranh, thậm chí thủ đoạn đế đối phó với giới chính trị tàn độc, xảo quyệt thì chỉ mãi là những kẻ nô lệ.

Tác giả Nguyễn Ngọc Già không cảm được cái đó bởi “ông”/”bà” NNG, nếu không nhầm thì, suốt mấy năm nay chỉ là con người … “ảo”, chính xác là ẩn danh, đâu có cái bức bối, lo sợ của những người bị kẻ khác tự tiện nêu tên mình vào một danh sách “chết người” rồi loan truyền khắp thế giới, rất dễ mang họa; chưa nói tới đó là hành động thiếu sự tôn trọng tối thiểu.

Chính vậy nên NNG mới đơn giản cho là cách nhìn nhận Lê Thăng Long phải theo “nguyên tắc suy đoán vô tội” như trong luật tố tụng hình sự. Đúng là tạm coi “vô tội“, nhưng có LỖI, xin thưa với bác NNG. Cái lỗi là mời mọc người ta vào một cuộc tranh đấu sinh tử mà không hỏi ý kiến riêng, lại đã la làng lên kiểu đó. Bầy sói hoang đang chực chờ kiếm chuyện! NNG ẩn danh, nếu có được mời thì đâu có sợ gì, thậm chí còn tự hào là đằng khác.

Nếu bác NNG chưa hình dung ra, thì xin lấy một ví dụ đơn giản. Trong một ngôi làng, người dân luôn bị tụi xã hội đen quấy nhiễu mà không ai dám hó hé. Bỗng một ngày, một đấng “trượng phu” đi rao khắp làng, kể tên hết người này người khác đang được anh ta mời vào nhóm “chống xã hội đen”, để lấy đó mời mọc từng người hãy yên tâm tham gia. Những người được loan tên sợ chết khiếp, chờ một ngày xã hội đen mò tới ra đòn cảnh cáo trước, và có quyền nghi ngờ đấng “trượng phu” phổi bò đó, hay là họ phải hiểu cái “nguyên tắc suy đoán vô tội”, để mà im lặng hoặc hồ hởi tham gia?

Cái lầm lẫn chết người là ở điểm đó. Cái ngây thơ ở một xã hội mà con người ta không được, không có quyền được trui rèn về nhãn quan chính trị, về kinh nghiệm tranh đấu, để mãi mãi là những lũ cừu, tốt, ngoan, mà ngờ nghệch, … chính là vậy. Tại sao những người cầm quyền lại phải run sợ đến cả mấy chữ “XÃ HỘI DÂN SỰ” được đưa lên mặt báo thôi cũng chính là ở chỗ đó.

Lầm lẫn thứ hai chính là ở khái niệm “nguyên tắc suy đoán vô tội”. Nguyên tắc đó không cho phép dễ dàng kết tội, nhưng không cấm sự nghi ngờ. Chính vậy nên ngay từ khi bị câu lưu, người ta đã phải chịu cái tiếng “nghi can”. Không kết tội, nhưng có quyền nghi ngờ, chuyện rất bình thường.

Nguyễn Ngọc Già lâu nay có nhiều bài viết sắc sảo, chắc chắn phải được nắm bắt tin tức thời sự liên quan rất nhiều về những tình cảnh khốn khổ vì bị hành hạ, đe dọa đủ kiểu của những người tranh đấu với tiêu cực, thế nhưng hôm nay, BS xin gọi bác là Nguyễn Ngọc … Non. Hề hề! (Mời xem thêm các bình luận của BS về hiện tượng rất khác thường này, trong điểm tin 14/6, 13/6).

Ngày Thứ Năm, 14-06-2012

– Phản hồi của người được mời tham gia Phong trào Con đường Việt Nam — (Đông A).

Bữa qua BS đã bình về hiện tượng này, theo cách đặt dấu hỏi nghi vấn. Bữa nay thì theo hướng tin hoàn toàn vào lòng nhiệt thành, trong sáng, sức làm việc phi thường của ông Lê Thăng Long, và đưa ra lời khuyên với ông xuất phát từ vài nhận xét.

1- Mấy năm trong tù, toàn chỉ được đọc báo Nhân dân, xem VTV, nếu có vài nguồn thông tin “ngoài luồng” khác mà ông không tiện nói ra, thì ông cũng vẫn là người rất thiếu thực tế. Trong khi, chỉ sau phiên xử ông cùng các bạn mình, đã có bao nhiêu sự kiện nóng bỏng, riêng hiện tượng TS Cù Huy Hà Vũ và 2 phiên xử đã rất trái ngược với nhóm “của ông” và phiên tòa xử với những lời nhận tội của họ được công khai trên truyền hình nhà nước. Điều sơ đẳng là cần có thời gian nạp thông tin trước khi đưa ra quyết định lớn lao vậy, ông lại không làm. Rõ là ông rất vội!

2- Mới ra được vài ngày, ông đã có hàng loạt bài viết, lời kêu gọi (đăng trên Dân luận), chưa kể nếu như những email danh sách các nhân vật ông mời chào tham gia, gửi đi bao nhiêu nơi là đúng của ông, thì sức làm việc của ông quả là phi thường khi vừa phải trải qua những năm tháng ngục tù không thể gọi là sung sướng. Nhưng phi thường tới đâu thì chắc chắn chất lượng công việc cũng sẽ bị hạn chế nhiều. Dục tốc bất đạt. Không nên chút nào!

3- Ông cho biết lần cuối gặp LS Lê Công Định cách đây gần 2 năm. Thế nhưng không hiểu sao ông vẫn tin và có quyền đưa tên LS LCĐ vào cùng với mình trong những lời kêu gọi, thư từ gửi đi, mà không hề băn khoăn là ông LCĐ liệu có còn muốn vậy, có ảnh hưởng xấu ngoài mong muốn hiện tại của ông LCĐ. Một khả năng khác, là mặc dù không được chính thức gặp, nhưng nhờ những phương cách khôn ngoan và sự trợ giúp bí mật, ông vẫn liên lạc được với LS LCĐ. Nhưng như vậy sẽ rất nguy hiểm, cơ quan an ninh sẽ luận ra và tìm cách gây khó cho ông Định. Nhiều khả năng ông Định sẽ bị tra hỏi, sẽ cũng bị nhận xét là cải tạo kém, như với LS Cù Huy Hà Vũ gần đây. Ông làm hại bạn mình! Đó là chưa kể khả năng ông Định phủ nhận hoàn toàn việc tham gia với ông. Ông làm hại “phong trào”!

4- Thư mời tham gia sáng lập “Phong trào”, gửi đi khắp nơi, cho tới nay không thấy ông lên tiếng phủ nhận, vậy tạm tin là đúng của ông. Trong đó, ông đưa vào quá nhiều người có những quan điểm, điều kiện và hoạt động thực tế rất khác nhau, rất khác ông (như cụ Lê Hiền Đức, ông Nguyễn Trung …), trong khi nhiều người trong họ chẳng biết ông là ai, chưa kể còn nghi ngờ ông. Thậm chí, ông mời cả một ông “Dân” nào đó, không có cả họ, mà ông để là thuộc “Dân làm báo”, hy vọng các cụ như Nguyên Ngọc, Huệ Chi, … lại chấp nhận cùng “ngồi chung mâm” với ông “Dân ảo” đó. Một toan tính hoang đường!

Ngoài ra, ông gửi email búa xua, tự động đưa tên nhiều người vào danh sách “mời” mà không tìm cách kín đáo hỏi riêng trực tiếp họ, như vậy là ông dễ (vô tình) làm hại người ta, để kẻ xấu lợi dụng, vu cho họ dính líu tới ông. Ông đã làm hại người khác! ”Dù có đúng ông là tác giả của những email “Thư mời” vừa qua hay không thì ông cũng nên lên tiếng làm rõ.

5- Với những hoạt động cấp tập khác thường như trên, ông sẽ rất dễ bị người ta nghi vấn là được vội vàng tung ra đúng vào dịp đang rất cần có những “chỉnh đốn”, nhưng không phải với tình trạng tham nhũng trong đảng CSVN, mà là với những biến chuyển mạnh mẽ, nhanh chóng tích cực trong xã hội dân sự, trong nội bộ đảng. Họ sẽ hiểu lầm, đánh đồng lòng nhiệt thành, trong sáng, nhưng ngây thơ của ông với hành động vội vã, ngây ngô của ai đó mà họ cho là đang sử dụng ông. Lợi bất cập hại!

Sơ qua vài nhận xét như vậy, để đi tới một lời khuyên, là ông nên để một thời gian dài nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, kết hợp nạp thông tin, kiến thức mà ông rất hổng trong mấy năm qua. Từ đó nghiền ngẫm, tìm ra cho mình một con đường đi vừa có ích thực sự cho xã hội mà không vì ngây thơ mà làm liên lụy tới người khác. Để “Con đường Việt Nam” không phải là “Con đường hắc ám”.

Ngày Thứ Tư, 13-06-2012

– Lê Thăng Long nói về ‘Con đường VN’ (BBC). – Nhân vật tôi chưa từng bình luận — (Đông A).

Lê Thăng Long “Tôi vừa chính thức thay mặt ba anh trên phát động phong trào mang tên Con đường Việt Nam …” Mấy bữa nay Ba Sàm liên tục nhận được email mời tham gia món này, “được” có tên sẵn trong danh sách cùng rất nhiều vị nhân sĩ, trí thức, cựu quan chức chóp bu ĐCSVN. Thấy tếu quá, xóa liền! Một bác có tên trong danh sách cũng gọi điện hỏi, rồi cả hai cùng cười cho trò con nít. Hình như thấy mồi chưa đủ hấp dẫn, lại có thêm email cho BS chức tước khá to trong nhóm (Ha ha!). Không nghĩ ông LTL dính vô trò nầy, giờ nghe phỏng vấn thì gần như chắc chắn ổng là (đồng?) tác giả món “rác” đó. Vậy cái gì đây?

1- Nếu ông LTL do được hưởng đời sống vô cùng nhân đạo trong thứ “trường học đặc biệt” vừa qua, để rồi “sướng quá hóa … rồ”, tự phát tán tài liệu, thì thông cảm, tha thứ cho ông vì một trò “quăng bom” nguy hiểm như con nít ị bậy.

2- Nếu có những kẻ dàn dựng (có thể có ông LTL tham gia) thì không thể cười rồi để đó được. Trò mèo này trước đây đã từng “nhát ma” được nhiều vị, gây “báo động giả” để vừa kiếm chác tiền bạc, chức tước, quyền bính, vừa được “bật đèn xanh” cho những chiến dịch đàn áp. Giờ lỗi thời rồi!

Giữa lúc đảng CSVN đang phát động chỉnh đốn nội bộ, khó khăn ghê gớm, nhiều vị trí thức, cựu quan chức chóp bu hưởng ứng chân thành, vậy mà lại có tên các vị đó trong danh sách “của” LTL là có ý đồ gì? Kẻ tạo dựng trò này phải bị điều tra, truy tố vì đã tìm cách chia rẽ nội bộ đảng, chia rẽ dân tộc.

Đàm Mai Đạo – Tôi ủng hộ Phong Trào Con Đường Việt Nam

Chúng tôi ủng hộ phong trào “Con đường Việt Nam” ,và rất cảm kích trước bài viết của ông Đàm Mai Đạo.
Đàm Mai Đạo

Xét theo Hiến pháp hiện hành tại điều 53 có ghi:

Công dân có quyền tham gia quản lý Nhà nước và xã hội, tham gia thảo luận các vấn đề chung của cả nước và địa phương, kiến nghị với cơ quan Nhà nước, biểu quyết khi Nhà nước tổ chức trưng cầu ý dân.

Do vậy, tôi xin được tham gia bàn luận “Phong Trào Con Đường Việt Nam” (gọi tắt PTCĐVN).

Chỉ trong một tuần, kể từ khi ông Lê Thăng Long cùng cộng sự phát động PTCĐVN đã tác động mạnh mẽ, trước hết tới cộng đồng mạng và đang lan truyền nhanh hơn, rộng hơn trong đời sống thực tế hàng ngày. Tôi đánh giá đây là thành công bước đầu trong công tác quảng bá phong trào dân sự.

Xem chi tiết mục đích tôn chỉ của PTCĐVN, tôi nhận thấy:

– Phong trào kêu gọi người dân tự tin để hiểu về Quyền Con Người và thực hành các quyền của mình một cách chủ động, dứt khoát nhưng ôn hòa.

– Lời văn nhẹ nhàng, không hề khuyến khích bạo lực, lại càng không có tính chất gây chia rẽ dân tộc, nội dung của phong trào thể hiện tấm lòng vì dân vì nước.

– Mục tiêu của PTCĐVN nhấn mạnh như là một hội được lập ra KHÔNG nhằm tranh chấp hay tìm kiếm việc nắm quyền điều hành đất nước mà là tổ chức khơi gợi, quảng bá cho dân, cũng như hỗ trợ cho người dân sử dụng Quyền Con Người phù hợp với pháp lý để bảo vệ và nâng cao vai trò làm chủ xã hội, song song kêu gọi giới báo chí hành động cho [v]à vì tự do ngôn luận. Đây cũng là tổ chức tập hợp mang chất tự nguyện.

– Đặc biệt, xét trên Hiến pháp và Luật pháp Việt Nam cũng như Công ước Quốc tế về Quyền dân sự và chính trị mà Việt Nam đã ký kết; tôn chỉ, mục đích của PTCĐVN không có biểu hiện gì vi phạm.

Qua đó có thể kết luận, PTCĐVN lành mạnh về nội dung. Điều cần nhấn mạnh, danh sách khách mời là cho việc “SÁNG LẬP” PTCĐVN, nghĩa là chưa chính thức đi vào hoạt động cho đến khi có đủ nhân sự tham gia vào việc sáng lập. Có lẽ, những người khởi xướng không nghĩ cần có đủ mặt toàn bộ 244 người. Các lời từ chối được xem như bộ lọc hữu hiệu giúp những người khởi xướng tìm được những người thực sự quan tâm đến Tổ Quốc, những người mà trong tâm không dung chứa sự đố kỵ và kèn cựa dù chỉ với cái danh mà cạnh đó đánh đổi nhiều thứ và hy sinh nhiều thời gian cá nhân cũng như chấp nhận những rủi ro có thể xảy ra, đặc biệt những người trong nước.

Với tư duy nhìn xa trông rộng của nhóm bạn hữu Lê Thăng Long, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, chắc hẳn các anh cũng không ảo tưởng càng đông đúc càng hay như một “hội nghị thành công tốt đẹp” như chúng ta thường thấy. Đây là công việc nghiêm túc chỉ dành cho người thật sự ưu tư với Tổ Quốc. “Đông tay thì vỗ nên kêu”, chỉ khi nào việc sáng lập coi như hoàn tất và đi vào hoạt động chính thức. Còn khá sớm cho kết luận nào đó, bởi PTCĐVN không mang chất liên hoan, hội hè nhất thời.

Điều gây tranh luận gay gắt chính là cách tiến hành kêu gọi với thời gian bị cho là vội vã, người khác thì nghĩ rằng phi thường khi ông Lê Thăng Long vừa ra tù chỉ sau một tuần. Đó là cách dễ làm nhiều người nghi ngại, vì lâu nay, các tù nhân chính trị ra tù thường im hơi lặng tiếng sau thời gian dài với những việc làm nhẹ nhàng như BS. Phạm Hồng Sơn tham gia với Blog Pro&Contra của Nhà Văn Phạm Thị Hoài, hay LS. Lê Thị Công Nhân khá kín tiếng với gia đình riêng, hoặc Doanh nhân Nguyễn Bắc Truyển, LS. Nguyễn Văn Đài lặng lẽ với hoạt động hỗ trợ kinh tế khó khăn cho các bạn tù và thân nhân của họ cùng nhiều cựu tù nhân khác hầu như không nghe hoạt động, như: BS. Lê Nguyên Sang, anh Ngô Duy Quỳnh, anh Phạm Bá Hải, anh Huỳnh Nguyên Đạo v.v…

Điều cũng gây sôi nổi dư luận đang nghiêng về danh sách khách được mời. Đi sâu vào nội dung mục đích, tôn chỉ và hoạt động tương lai, có lẽ khoa học và duy lý hơn khi đặt mối tương quan giữa PTCĐVN với tình hình chính trị – xã hội – kinh tế – quốc phòng – ngoại giao hiện nay không được sáng sủa cho lắm, là việc nên nghiên cứu thay vì đả kích vội vã và có phần hốt hoảng từ một số khách được mời tham gia SÁNG LẬP.

Thành phần khách mời phong phú, không phân biệt chính kiến, địa vị, học vấn, vùng miền và đặc biệt trong đó có những quan chức cao cấp của ĐCSVN đã nghỉ hưu hay còn tại vị. Tính cho đến nay, có khoảng 6% – 7% trên tổng số 244 khách mời đã từ chối tham gia.

Một hướng dư luận không đồng tình với một số khách được mời, không phải lý do họ từ chối mà vì thái độ từ chối của họ, tỏ ra khiếm nhã, dù đó là Nhà văn Nguyễn Quang Lập, Nhà thơ – Nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo hay Nhà thơ Thanh Thảo cho đến GS Ngô Đức Thọ, KTS. Trần Thanh Vân.

Xu hướng của luồng dư luận này phản bác vì cho rằng những vị này chưa đọc hay không hề đọc tới tôn chỉ, mục đích PTCĐVN đã vội dùng những lời nặng tai, khó nghe để mạt sát vô căn cứ và kết luận là những vị này sợ bị liên lụy, rắc rối trong đời sống cá nhân với chính quyền, cũng như một số thất vọng khi bấy lâu nay hoạt động của những vị này được đánh giá cao, nay tự bản thân đã bôi nhọ nhanh chóng hình ảnh đáng trân trọng trong mắt quần chúng.

PTCĐVN là “chuyện dân chuyện nước” công khai, lại bị một số vị từ chối xem như là một “bữa cỗ với rượu độc” chực sẵn cho những ai tham gia sẽ bị chết lăn quay, khi vừa nhấp ngụm rượu đầu tiên. Song song sự sợ hãi bị đầu độc mà họ nghĩ ra, có lẽ vì thế, họ lên án dữ dội người mời đã cố tình gài bẫy họ, theo cách mời mà họ không mong muốn và cảm thấy hoảng sợ. Sự sợ hãi nhanh chóng được đổ ngay do ĐCSVN cất rượu và dùng bàn tay Lê Thăng Long chuốc. Càng bình luận hời hợt, phán đoán về PTCĐVN theo kinh nghiệm xưa cũ – như Blogger anhbasam – càng nguy hiểm cho chính bản thân người được mời mà hốt hoảng phản đối (1):

“Đây là một tổ chức mà đảng Cộng sản Việt Nam sẽ coi là mầm mống của một chính đảng đối lập. Hãy nhìn gương các tổ chức khác, như Khối 8406, thì thấy rõ họ sẽ đối xử ra sao, nếu như không phải do họ ‘đẻ’ ra”.

Nếu do “họ” (nghĩa là ĐCSVN) “đẻ ra”, tức là sẽ được êm thấm hoạt động cho đến khi có mật lệnh bắt hết những ai tham gia PTCĐVN? Đó là sự suy đoán nông cạn và dễ làm giới cầm quyền hiện nay “động lòng” khi hình ảnh đảng cầm quyền càng được cựu sĩ quan an ninh Nguyễn Hữu Vinh xác quyết như là tổ chức tội phạm theo dạng xã hội đen?

Thêm vào đó, vô hình chung, những vị khách từ chối lời mời càng chửi mắng mạnh mẽ càng làm cho PTCĐVN được chú ý nhiều hơn. Khó để tin, ĐCSVN thích thú việc làm “quảng cáo” hữu hiệu như thế này, từ những trí thức được nhà văn Phạm Thị Hoài gọi là “đối lập trung thành”. Một cách làm tưởng bôi nhọ PTCĐVN lại có vẻ mang hiệu ứng ngược lại. Sự phản ứng dữ dội như thành ngữ “có tật giật mình” có thể sẽ gây bất lợi cho những ai giảy nảy quá mức cần thiết. Đó cũng thể hiện bản lĩnh của những người nổi tiếng, dường như còn khá kém trước một thực tế khó chối cãi.

Phong cách và quan điểm của ĐCSVN từ bấy lâu nay không phải là phong cách minh bạch – công khai, tính chất mà PTCĐVN đang hướng đến. Do đó, có thể loại trừ suy luận PTCĐVN là chiếc bẫy của ĐCSVN như một số người nghĩ, trong bối cảnh toàn cầu hóa với sự hữu hiệu và thần kỳ của internet mà ĐCSVN vẫn tiếp tục tìm mọi cách cản trở, bởi chính sức mạnh kinh hồn của nó.

Đặc biệt, phần lớn trong các khách mời từ chối kém văn hóa, hầu như họ còn gắn bó ít nhiều lợi ích cá nhân với chính thể hiện nay. Nếu có thêm cả GS. Ngô Bảo Châu, bà Nguyễn Thị Bình, ông Nguyễn Văn An, ông Vũ Khoan, ông Trương Đình Tuyển, ông Phan Diễn, ông Nguyễn Minh Triết, ông Võ Văn Thưởng, ông Tương Lai, ông Chu Hảo, ông Dương Trung Quốc v.v… từ chối cũng là điều không có gì đáng ngạc nhiên.

Qua nội dung PTCĐVN cũng như dư luận tuần qua, càng cho thấy không có bóng dáng của bàn tay phương Bắc nhúng vào vụ việc, theo quan điểm, tư tưởng dễ thấy từ Khổng Tử, Mao hay Đặng Tiểu Bình, thay vào đó nhiều người nhận ra chất phương Tây văn minh từ mục tiêu, tôn chỉ của PTCĐVN.

Phong trào được tin là thai nghén khá lâu trước khi được quảng bá mời gọi tham gia sáng lập. Không ai ảo tưởng, dù cho bất kỳ phong trào nào, ngay ban đầu có thể “xuôi chèo mát mái” với số lượng tham gia là 100% người được mời. Do đó, nếu có 20%, thậm chí 40% người công khai phản đối, thì sự im lặng của số đông còn lại mới đáng suy nghĩ và đặt câu hỏi. Do vậy, chưa đầy 10% phản đối, chưa thể kết luận phong trào thành công hay thất bại.

Tôi nghiêng về xu hướng: những ai tự nguyện tham gia sáng lập PTCĐVN là những người chấp nhận hy sinh nhiều quyền lợi cá nhân. Có phải là điều hiếm hoi tại Việt Nam?

Cạnh đó, tôi loại bỏ yếu tố tù tội bị gây ra từ chính quyền, bởi:

– Hầu như những người được mời đều khá nổi tiếng, bất chấp đó chỉ là một thường dân Bùi Thị Minh Hằng – đã kinh qua tù tội khốc liệt, nhà báo tự do Huỳnh Ngọc Tuấn – với 10 năm lao ải,TS. Nguyễn Quang A – thái độ chính trị thật rõ rệt (2), Nhà văn Phạm Đình Trọng – sẵn sàng từ bỏ đảng vì không còn là lý tưởng theo đuổi, dân oan Lư Thị Thu Trang – nhiều lần bị hành hung dữ dội, ông Huỳnh Nhật Hải và người anh em Huỳnh Nhật Tấn hay ông Lê Hồng Hà với quan điểm rõ ràng cho dân tộc, Tổ quốc là trên hết, LS. Lê Trần Luật với hoạt động bênh vực dân oan và bảo vệ luật pháp chấp nhận mất việc và khủng bố tinh thần dưới nhiều hình thức, Blogger Người Buôn Gió, Mẹ Nấm ngày càng chứng tỏ việc làm cũng chỉ muốn xã hội ngày càng tốt đẹp, nhân ái hơn v.v…

– Tôn chỉ, mục đích, danh sách hoàn toàn công khai, không khuất tất.

– Bản thân ông Lê Thăng Long vừa ra tù, không làm điều gì phạm pháp để tiếp tục bị điều tra. Nếu có điều tra chính thức, nhất định sự việc mau chóng được tường thuật trên mạng, thậm chí, giả sử ông dấu giếm việc bị điều tra kín về PTCĐVN, nhất định cũng không thoát được dư luận ngày nay với thông tin lúc nào cũng sẵn sàng phóng lên mạng.

Đó là sự chân chất, giản dị và hiệu quả của tính chất minh bạch – công khai.

Thêm nữa, thân phụ anh Trần Huỳnh Duy Thức đứng trong danh sách mời và chưa lên tiếng,Blogger Kami cho biết (3):

“…đã trực tiếp liên lạc và hỏi cụ Trần Văn Huỳnh, thân sinh của ông Trần Huỳnh Duy Thức, qua E.mail ngày 16.6.2012 vì cụ vốn là một cộng tác viên thường hay gửi bài cho trang Tin tức hàng ngày thì được biết như sau “Bác khẳng định là việc này hoàn toàn thật và nghiêm túc. Bác đang viết bài về vấn đề này. Khi xong bác sẽ gửi ngay cho TTHN.”

Đó cho thấy thái độ nghiêm túc của những người khởi xướng và đạt được độ khả tín PTCĐVN có sự đồng thuận từ Trần Huỳnh Duy Thức, người đã chấp nhận án 16 năm tù vì không nhận tội, mà ông Lê Thăng Long cho biết để tiếp tục thực hiện kế hoạch dài hạn của họ.

Trong tôn chỉ, mục đích, PTCĐVN rất mở cho mọi người dân từ tham gia chính thức cho đến tình nguyện viên, ủng hộ viên của phong trào. Vì thế, tôi xin tự chọn cho tôi trở thành một ủng hộ viên phong trào bằng những bài viết phản ánh xã hội và góp ý cho phong trào trong khả năng có hạn của mình.

Cám ơn PTCĐVN đã cho tôi một niềm tin mới như cành non lộc biếc báo Xuân sang.

Chúc những ai hy sinh thời giờ quý báu cũng như có thể đối diện với rủi ro, vững bước trên“CON ĐƯỜNG VIỆT NAM”. Phía sau quý vị chắc chắn có ít nhất là tôi – một đảng viên ĐCSVN nhưng không có lý tưởng nào về đảng và vẫn đang cầm đồng lương hưu từ chính quyền để sống và để cổ vũ quý vị.

Đàm Mai Đạo

Saigon 18/6/2012
___________