THÔNG BÁO

Blog http:// anle20.wordpress.com  bị bao vây bằng tường lửa đôi khi khó vào.

Mời các bạn ghé qua trang blog mới, với những bài mới.

 Mời bấm vào đây : http://nguoisantin.wordpress.com

———————————————————————

Nhẹ dạ, đích thị mi là đàn bà!

Phụ nữ, ừ thì nói một cách “đời” hơn là đàn bà, ở tuổi nào cũng mong có người theo đuổi. Thiếu nữ 15 chưa có ai bám đuôi sau giờ học là về nhà cũng hay oán trách bản than trước gương ra phết. Có chồng có con rồi, thấy bạn bè chúng nó ngoại tình như đuổi theo một thứ mốt, mà mình chả thấy ai hỏi nick chat, nghĩ cũng…bực.

Đừng nói rằng chỉ những thiếu nữ tuổi teen mới cần những lời khen hay những bông hoa bất ngờ. Cả những phụ nữ trưởng thành cũng mong ước chúng biết bao. Khi mà bạn đã đi đến giai đoạn ngồi cắt móng chân trước mặt chồng mà chả buồn tìm tư thế cho “tế nhị”, bỗng nhiên có một anh chàng buông lời khen: “Chị để mái tóc này rất hợp!” Thế là xong, tim bạn lỗi đi một nhịp. Vấn đề chắc chắn không nằm ở chuyện bạn được khen, mà là “đã lâu rồi mình không cảm thấy ngượng ngùng như thế này”.

Hoặc nữa, khi mà bạn phải dặn dò “lão chồng” trước cả tháng rằng vào ngày sinh nhật của bạn thì đừng hẹn hò bia bọt với ai, cả nhà đi ăn nhà hàng, bỗng nhiên có một anh chàng mang tặng bạn lọ nước hoa nhân ngày 8/3, kèm theo là lời nhắn: “Tôi nghĩ mùi hương này rất hợp với chị!” Xong béng! Bạn buộc phải nhìn lại mình bằng một cặp mắt khác đi: “Mình còn ưa nhìn ở điểm nào? Rõ ràng là mình vẫn còn sức quyến rũ lắm!”

Và thế là bị những cảm xúc ấy xâm lấn, người đàn bà đoan chính bắt đầu chật vật cầm cương trái tim.

Ở cơ quan tôi có một cô nàng mắc chứng “nghiện” ngoại tình. Cô ấy nói rằng chỉ là ngoại tình tư tưởng, dù sao cô ấy cũng cần cảm giác có một người đàn ông đang theo đuổi mình. Để thấy mình còn xinh đẹp, để vẫn rung động bồi hồi, để còn có thể cất tiếng hát nho nhỏ trong phòng tắm. Cô ấy hoan hỉ như mê đi vì đã có thể sắp xếp để chồng không chạm mặt người tình, và người tình nọ không biết đến sự tồn tại của người tình kia. “Chỉ cần nói chuyện qua chat, nhắn tin, lâu lâu rủ nhau đi cà phê, không cần phải…tới Z, thế mà vẫn duy trì được sự đeo đuổi của một người đàn ông với mình. Đó thực sự là một nghệ thuật mà người phụ nữ nào đã thử thì rất dễ nghiện,” cô ấy nói.

Cái việc cô ấy khẳng định rằng “ngoại tình không nhất thiết là phải vào nhà nghỉ” thú thực đã khiến tôi xao động một phần. Từ bấy lâu, người phụ nữ cả thẹn ít lời trong tôi vẫn ngấm ngấm bất bình vì cuộc sống xã giao phù phiếm của chồng. Anh hay phải đi gặp gỡ bạn bè thù tiếp khách khứa, để mặc tôi trong cô đơn. Nếu đi cùng anh, cảm giác cười nói giả tạo khiến tôi chán ghét chính mình. Tóm lại, chính vào lúc như thế, tôi đã quyết định đưa nick chat của mình cho ba người đàn ông.

Người thứ nhất cũng giống tôi, bị cột bằng một cuộc hôn nhân. Cuộc hôn nhân đó với anh ta cũng có ý nghĩa nào đó mà anh ta không có ý định phá vỡ nó. Vì sao anh ta muốn trò chuyện với tôi? Đơn giản thôi, quan hệ với một phụ nữ có chồng thật thuận tiện. Khi nghe những câu than vãn kiểu như: “Vợ anh chỉ biết có công việc, không quan tâm gì tới anh”, tôi sẽ (giả vờ) thông cảm và “an ủi” anh ta bằng một chút xíu quan tâm vụng trộm.

Người thứ hai có tiếng là đào hoa. Với anh ta thì người tôi có là vợ ai cũng chẳng có gì quan trọng. Đôi lần, trong các chatroom, anh ta tỏ rất tự hào về mối quan hệ với tôi, khen tôi lên tận mây xanh. Điều này cũng vuốt ve lòng kiêu hãnh của tôi tí chút, nếu không kể đến lần anh ta vô tình khoác lác với bạn bè cùng trong chatroom rằng những phụ nữ có chồng vẫn mê tít anh ta.

Người thứ ba thì khác. Anh ta tỏ vẻ chịu đựng vai trò “người thứ ba” của mình một cách đau khổ. Kẻ si tình này thường xuyên ghen tuông và đau khổ khi tôi không trả lời tin nhắn, nhưng không bao giờ mè nheo chuyện “bao giờ em cho anh gặp mặt”. Anh ta có thể đoán được chính xác tôi đang nghĩ gì chỉ qua vài ký tự bàn phím, nhưng không hỏi thăm thêm câu nào khi tôi than rằng con tôi đang ốm…

Nếu có ai hỏi tôi rằng tôi có thấy hạnh phúc không, khi có ai đó (dường như) đang đếm từng phút để đợi đến giờ tôi online? Có. Tôi có vui sướng không, nếu như có ai đó nhắn tin một cách bất ngờ rằng vì nghĩ đến tôi, một ngày của họ trở nên dễ chịu hơn? Có chứ. Tôi cho rằng hẳn là vì điều này mà nhiều người phụ nữ đã bật đèn xanh (hay “đá lông nheo”, hay “rắc thính”, hay “lừa tình”, gì cũng được!) để những người đàn ông khác theo đuổi mình. Một cảm giác lén lút phiêu lưu.

Tôi không biết những “cuộc tình” của mình rồi sẽ đi đến đâu. Tôi thực sự không biết. Nếu như không có buổi tối hôm ấy, tôi hoàn toàn tự do. Chồng tôi đi công tác 2 ngày ở một thành phố biển, và anh ấy đã tình nguyện mang cả hai con theo. Tôi đã có một ngày đi spa không cần biết đến thời gian, chăm sóc đến từng milimet cơ thể mình. Rồi tối đến, tôi mặc vào người chiếc áo phông rộng từ hồi sinh viên, cái quần đùi của chồng, và ôm một bát popcorn ra nằm ườn trên sô-pha xem phim Hàn Quốc. Bỗng nhiên, đèn trên laptop nhấp nháy sáng.

 

Cả ba người đàn ông đều đang online. Cả ba người đều muốn gặp tôi. Tối nay.

Tôi nghĩ đến cả một ngày trong spa của mình. Hiện tại, nhan sắc của tôi đã sẵn sàng. Tôi cũng nghĩ đến người đàn ông thứ ba, người tôi muốn đi gặp nhất. Dù sao, từ chỗ anh ta không bao giờ nhỏ ý gặp mặt, bỗng dưng có lời đề nghị offline tối nay, tôi cũng tò mò muốn biết nguyên nhân. Tôi thậm chí đã ngồi dậy, với tay tắt TV. Ở một nơi xa xôi nào đó, có một người đang đợi tôi. Có người muốn biết khuôn mặt tôi ngoài đời thực. Và tôi, tôi cũng muốn được nhìn thấy một ánh mắt sững sờ khi ai đó lần đầu gặp mình. Như ngày xưa. Hồi tôi còn trẻ.

Ngón tay ngập ngừng định nhấn nút OK, tôi nhìn quanh ngôi nhà. Sự tĩnh lặng tôi hằng mơ ước, 2 ngày tự do dễ chịu. Tại sao bỗng dưng tôi lại có được khoảng lặng phần thưởng này? Vì chồng tôi muốn mang theo hai đứa con khi đi công tác ư? Chắc là không. Hẳn là anh còn ngại và bực phát ốm lên là khác, khi phải chăm lo chuyện ăn ngủ cho hai thằng nhóc nghịch như quỷ. Anh ấy có muốn được tận dụng hai ngày công tác để làm quen và đi bar với ai đó không? Chắc là có. Anh ấy có muốn (ít ra) là nghỉ ngơi, thỏa thích bơi lội với sóng và nhậu với hải sản trên cát mà không vướng bận hai thằng “cảnh sát” đi theo không? Chắc hẳn là có. Nhưng anh đã nhường tất cả những điều ấy cho tôi.

Tôi gấp laptop lại. Không trả lời những nick chat đang sáng đèn. Thay vào đó, tôi gọi điện thoại cho cô đồng nghiệp nghiện ngoại tình kia. Cô ấy bảo, tôi nhẹ dạ quá. Ngay lời đề nghị gặp mặt đầu tiên mà đã định nhận lời. Lại còn mới có một hành động (có vẻ) như chia sẻ của chồng mà đã cảm động.

Ừ, nhẹ dạ đấy. Tôi là đàn bà mà…

Lục Ý

@yahoo

8 năm tù cho thư ký xinh đẹp của hãng tin AP tại VN

Hương lợi dụng việc thường ra ngân hàng rút tiền cho văn phòng hãng thông tấn AP tại Việt Nam rồi sửa séc, rút nhiều hơn số tiền thực tế để chiếm đoạt.

Nguyễn Thị Vân Hương ((SN 1973) ở quận Hai Bà Trưng, Hà Nội là nhân viên của văn phòng AP tại Hà Nội. Nhiệm vụ của chị ta là quản lý dấu của văn phòng, quản lý quỹ tiền mặt, lập chứng từ thanh toán liên quán đến hoạt động của văn phòng, lương nhân viên, giao dịch với ngân hàng, lập uỷ nhiệm chi, viết séc rút tiền mặt và một số nhiệm vụ khác khi đựơc lãnh đạo văn phòng giao.

8 năm tù cho thư ký xinh đẹp của hãng tin AP tại VN
Hương tại toà.

Lợi dụng chức năng, nhiệm vụ được giao trong năm 2007, 2008, Hương đã nảy sinh ý định giả chữ ký của ông Benjamin – nguyên là trưởng đại diện văn phòng AP trong lệnh chuyển tiền và tẩy xoá số và chữ trên séc đã được người có thẩm quyền phát hành séc ký duyệt chi số và chữ có mệnh giá tiền lớn hơn sau đó đến ngân hàng rút tiền rồi chiếm đoạt.

Trong 2 năm 2007 và 2008, nhân viên của AP tại Hà Nội đưa cho Hương các chứng từ đi công tác để chị ta làm các thủ tục thanh toán với văn phòng. Tất cả các chứng từ mà được trưởng đại diện trưởng văn phòng duyệt chi đều bị Hương tẩy xoá, viết thêm tiền vào để rút với số lượng từ vài chục triệu tới vài trăm triệu.

Liều lĩnh hơn, Hương lợi dụng việc được viết séc và đến ngân hàng rút tiền lương trong tài khoản của văn phòng AP, chị ta viết nhiều séc với chữ ký giả.

Khi có các séc này, Hương tẩy xoá, viết số tiền lớn hơn để chiếm đoạt. Bằng thủ đoạn giả chữ ký của người có thẩm quyền trong lệnh chuyển tiền và tẩy xoá số tiền đã được duyệt trên 16 séc, từ năm 2007 đến năm 2008, Hương đã chiếm đoạt được hơn 7,2 tỷ đồng.

Sau khi chiếm đoạt đựơc số tiền lớn trên, sợ bị phát hiện nên ngày 18/12/2007, Hương đã chuyển khoản vào tài khoản của Văn phòng AP trả lại một phần số tiền đã chiếm đoạt. Cô thư ký xinh đẹp này đã trả lại được gần 2,3 tỷ, còn lại số tiền hơn 4,9 tỷ đã sử dụng chi tiêu cá nhân, không có khả năng trả lại.

Ngoài việc chiếm đoạt hơn 4 tỷ đồng của cơ quan, Hương còn nhờ 2 đồng nghiệp làm cùng vay giúp gần 200 triệu đồng ở ngân hàng. Người phụ nữ này cũng không có tiền trả và bị kiện trong một vụ án dân sự khác.

Trước vành móng ngựa, Hương suy sụp hẳn. Cô nữ nhân viên văn phòng xinh đẹp ngày nào giờ trông già thêm vài tuổi. Hương khai nhận hành vi phạm tội của mình. Vì tham lam, thấy việc tẩy xoá séc qua mặt được nhân viên ngân hàng nên chị ta ngày càng liều lĩnh chiếm đoạt nhiều tiền của văn phòng làm việc.

Sau khi xem xét nội dung vụ án, HĐXX tuyên phạt Hương 8 năm tù giam về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản.

NHẬT MAI

@Infonet

Tổng thống Nguyễn Tấn Dũng?

Không khó để đoán ra cái đích mà Nguyễn Tấn Dũng đang nhắm tới trong tương lai không xa. Một cá nhân hoặc một nhóm cá nhân sẽ sẵn lòng chấp nhận cơ chế chính trị nhiều hơn một đảng hoặc nhiều đảng, thay cho lối mòn độc đảng quá rủi ro và chỉ chực chờ bùng nổ như hiện nay.

Công tác nhân sự đã “cơ bản hoàn thành”

Thời gian đang chuyển dần về giữa năm. Hà Nội cũng đang chìm trong cơn nắng nóng tăng nhiệt theo từng tuần lễ, cùng với những trận giông bão khó có thể lường trước trong năm con Rồng này. Sự biến đổi về thời tiết như thế cũng tiềm ẩn những toan tính âm thầm trong nội bộ đảng và chính phủ. Sau vài vụ cưỡng đoạt đất đai ở Tiên Lãng và Văn Giang, dư luận càng đồn đoán nhiều hơn về một vị tổng thống trong tương lai không xa của đất nước Việt nam hậu cộng sản.

Đó là Nguyễn Tấn Dũng.

Chưa bao giờ kể từ năm 1975 cho đến nay, vai trò của thủ tướng lại trở nên đáng giá và hướng đến hình ảnh độc tôn như giờ đây. Được tích lũy qua hai nhiệm kỳ thủ tướng, gần như toàn bộ khối nhân sự của những bộ ngành quan trọng nhất đang thuộc về những chủ kiến sắp xếp và điều hành của Nguyễn Tấn Dũng.

Từ tháng 8/2012, khi chính phủ mới được thành lập và nhận được sự đồng thuận hầu như không một chút khó khăn từ Quốc hội, người ta đã có thể nhận ra những gương mặt thân cận nhất với thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng như Nguyễn Văn Bình – Thống đốc Ngân hàng Nhà nước, Vương Đình Huệ – Bộ trưởng Bộ Tài chính, Bùi Quang Vinh – Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư, Đinh La Thăng – Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải… Chưa kể đến một số hội đồng và ủy ban đóng vai trò tư vấn cho chính phủ cũng bao gồm những người được cho là thuộc phe cánh của Nguyễn Tấn Dũng.

Mối tương quan trong đảng giờ đây đã trở nên lệch hẳn về đầu cân chính quyền. Ở đầu cân bên kia, Trương Tấn Sang, bất chấp nhiều cố gắng để tự PR bản thân, nhưng ứng vào vai trò Chủ tịch nước – một vị trí mà trước và sau đều thật khó biểu hiện quyền lực, và thực tế là hầu như không có một quyền lực thực chất nào, đã trở nên mờ nhạt, đặc biệt sau vụ nữ đại biểu Đặng Thị Hoàng Yến, cùng quê Long An với ông Sang, bị Quốc hội bãi nhiệm.

Trên con đường hành sự của mình, thực ra Trương Tấn Sang đã có nhiều cơ hội để tiến thân và trở nên một nhân tố nào đó mang tầm đối trọng với Nguyễn Tấn Dũng. Thế nhưng với sự yếu kém cố hữu về công tác nhân sự và quan điểm dùng người rất thiếu nhất quán mà đã không thể được cải thiện từ khi ông Sang còn là Chủ tịch Ủy ban Nhân dân thành phố và Bí thư Thành ủy TP.HCM, chính ông đã đánh mất những cơ hội đáng quý của mình.

Tại đất Bắc Hà, nơi hội tụ quá nhiều nhân sĩ và kịch sĩ, có thể nói chỉ riêng việc ông Sang tồn tại được trong suốt nhiều năm trời mà không bị tuột dốc về mặt chính trị cũng đã là một niềm an ủi lớn đối với ông. Chỉ có điều, để đạt được hiện tồn có vẻ bền vững ấy, bản thân ông đã phải trả giá khá nhiều. Không còn tỏa sáng với hình ảnh một vị lãnh đạo năng nổ và nhiều ý kiến sáng tạo, ông đã dần lui vào hậu trường với nhiều uẩn ức không thể biểu hiện bằng lời nói và càng không thể bộc lộ qua hành vi. Một số người thân quen với ông ở TP.HCM đã phải ngạc nhiên khi bình luận khuôn mặt ông như được làm bằng sáp, với nét chân tình đã chỉ bằng phân nửa người tiền nhiệm của ông – nguyên Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết.

Một hình ảnh độc tôn

Ngược lại với Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng – với quầng mắt hùm hụp thâm sâu qua ngày tháng, lại được xem là một nhân tố nổi bật trong việc dùng người và đối nhân xử thế.

Với các danh sĩ trong lịch sử, việc dùng người thường có hai chiều hướng trái ngược: hoặc biết sử dụng người giỏi hơn mình và qua đó chứng tỏ mình là người giỏi, hoặc dùng người kém hơn mình và phải biết nghe lời. Có lẽ Nguyễn Tấn Dũng thuộc về trường hợp thứ hai, cũng bởi trong con mắt tuyệt đại đa số nhân dân và giới quan chức, đây không phải là một vị thủ tướng có đầy đủ sự sáng dạ và quyết đoán. Thậm chí trong nhiều trường hợp và nhiều chủ đề khẩn cấp, Nguyễn Tấn Dũng đã tỏ ra chậm chạp một cách không đáng có. Tầm nhận thức của ông, so với Trương Tấn Sang, được người đời đáng giá thấp hơn.

Thế nhưng tất cả những gì mà Nguyễn Tấn Dũng có được đến giờ này lại thuộc về công lao của tự thân ông. Đó là một quá trình đấu tranh và vươn lên không mệt mỏi, để cuối cùng phần lớn bộ máy nhân sự chính quyền các cấp, từ trung ương đến các địa phương, đều được đánh giá là vây cánh cho ông.

Lợi thế lớn nhất của Dũng là cương vị Thủ tướng – vị trí có thể ban phát rất nhiều bổng và lộc cho những địa chỉ cần được ban phát. Từ nhiều năm qua, trong con mắt của lớp quan lại thăng quan tiến chức nhờ luồn lọt và ân sủng của bề trên, Nguyễn Tấn Dũng đã trở thành một ông vua không ngai. Mà thực tế với quyền lực tối hậu và vẫn có chiều hướng được tập quyền hóa của mình, Dũng cũng chẳng cần đến ngai, nếu tình thế không bắt buộc phải như thế.

Vị thế của Nguyễn Tấn Dũng càng được củng cố không chỉ trong đối nội mà còn trên trường đối ngoại, sau lời đề nghị viếng thăm Brazil nhưng bị từ chối của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. Rõ là trong tầm quan sát của chính giới quốc tế và ở cả những quốc gia đang phát triển, một con người quá nhu mì, luôn tìm cách tỏ ra ôn hòa như Trọng đã chẳng thể hiện được vị thế lớn lao nào. Nói cách khác, ông có vẻ chưa xứng đáng đại diện cho tầm cỡ quốc gia để đứng cùng hàng hoặc ngang hàng với các nguyên thủ quốc gia khác. Cũng nói cách khác, đặc tính chính trị thời nay không cần đến những chính trị gia quá khuôn sáo hoặc giáo điều, cho dù đó có là người vô hại nhất đi chăng nữa.

Tài sản và quyền lực

Giữ được quyền lực cũng có ý nghĩa không kém thua so với giành giật quyền lực. Những gì mà Nguyễn Tấn Dũng giành được trên chính trường đã để lại sự trả giá cho cả một nền kinh tế đang trong tình cảnh suy thoái trầm kha và một xã hội hầu như biến mất nền tảng đạo đức và văn hóa. Thế nhưng điều được gọi là sự sói mòn niềm tin công dân đối với chính phủ có lẽ không thể quan trọng bằng việc chính phủ ấy duy trì được quyền lực và hơn thế nữa, các quan chức chính phủ gìn giữ được tài sản đã tích góp qua nhiều năm.

Nhưng với Nguyễn Tấn Dũng, sau khối tài sản khổng lồ mà có thể sánh ông với những đại gia giàu có nhất vùng Đông Nam Á, cái mà ông cần không chỉ là tiền bạc.

Con đường bằng phẳng nhất, diễn biến một cách hòa bình nhất vào những năm tới chỉ có thể là một cuộc chuyển giao quyền lực êm ái, một cuộc cách mạng nhung mà không phải đổ máu.

Những gì mà Bắc Kinh đang buộc phải tính toán thì Hà Nội cũng không nằm ngoài kịch bản đó. Trước làn sóng công phẫn của người dân ngày càng lan rộng và có thể đạt đến một điểm kích nổ vào bất kỳ thời điểm nào, một chính phủ muốn duy trì vị thế của mình, và trên hết là vị thế bảo đảm cho các tập đoàn độc quyền quốc doanh và những tập đoàn tư nhân mới nổi như nhóm lợi ích ngân hàng, trong đó có Ngân hàng Bản Việt của con gái Nguyễn Tấn Dũng, có điều kiện để tiếp tục đè gánh nặng tham nhũng và thủ lợi lên đôi vai gày guộc của người dân đóng thuế và các thành phần doanh nghiệp khác, chỉ là tấm bình phong dân chủ cần phải được dựng lên càng khéo léo càng tốt.

Vào tháng 11/2011, lần đầu tiên Nguyễn Tấn Dũng đã khiến cho giới phân tích trong và ngoài nước ngạc nhiên bằng hành động tuyên bố về chủ quyền của hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa trước Quốc hội, đồng thời trở thành quan chức cao cấp đầu tiên trong đảng đề xuất đất nước cần có một bộ luật biểu tình.

Với những người ngây thơ, thái độ thay đổi bất ngờ của Nguyễn Tấn Dũng là có thể chấp nhận được trong hoàn cảnh bộ mặt quốc gia cần có sự cải thiện ít nhất về phấn sáp. Nhưng những người có kinh nghiệm trong giới phân tích chính trị và cả báo chí lại đã tỏ ra đặc biệt thận trọng. Không chính khách nào cho không ai cái gì, cũng như không hành động nào của chính khách lại không xuất phát từ một động cơ cụ thể. Nhất là sau sự việc người con trai của Nguyễn Tấn Dũng là Nguyễn Thanh Nghị được tiến cử vào vị trí Thứ trưởng Bộ Xây dựng, còn con gái của ông là Nguyễn Thanh Phượng lại nắm giữ vị trí chủ chốt tại một ngân hàng tư nhân rất có tiềm năng là Bản Việt…

Với vai trò độc tôn trong hệ thống chính quyền và gần như độc tôn trong cả hệ thống đảng, những gì mà Nguyễn Tấn Dũng cần làm giờ đây và trong tương lai là gìn giữ được quyền lực và tài sản của ông và của gia đình ông. Về việc này, những người như Nguyễn Tấn Dũng chắc chắn đã suy ngẫm một cách hết sức nghiêm túc, vì khác với các nước phương Tây, Việt Nam lại quá gần Trung Quốc, luôn kế thừa quốc gia khổng lồ này không chỉ vô số thủ đoạn chính trị mà cả những hậu quả chính trị không thể lường trước.

Trong lịch sử Việt Nam qua các triều đại, đã có nhiều cuộc cách mạng với nhiều đợt hồi tố mà đã làm tiêu tán tàn sản lẫn tính mạng của những quan chức thuộc triều đại cũ. Còn hiện tại, vị thế của chính quyền đương nhiệm lại quá khó để tồn tại thêm một thời gian đủ dài, đủ lâu cho các quan chức hưởng thụ khối tài sản tích cóp từ nhân dân.

Nhưng quá trình tích cóp vô thiên lủng như thế cũng lại gây ra một sự phát tác theo chiều hướng ngược lại: đến lúc này, ngay cả những quan chức lạc quan nhất trong đảng cũng phải thừa nhận số phận của đảng cầm quyền chỉ còn được tính theo đơn vị từng năm một. Đã có không ít kẻ âm thầm dịch chuyển tài sản, tiền bạc và cả người thân ra nước ngoài – một biểu hiện hoàn toàn tương đồng với giới quan chức Trung Quốc. Cũng đã có những đồn đoán không mấy thầm kín về một khả năng biến động mạnh sẽ diễn ra vào những năm 2014-2015, khi không khí phẫn uất của người dân đã tích lũy đủ lớn để có thể tạo ra sự đào thải chính quyền từ chính bản chất của nó.

Sẽ là “Tổng thống Nguyễn Tấn Dũng”?

Ngã rẽ duy nhất trong cơ chế chuyển giao quyền lực không đổ máu và ít hao tiền tốn của chỉ còn là động thái thỏa hiệp với nhân dân – một thứ nhân dân giả hiệu nào đó do giới quan chức nặn ra, hoặc cùng lắm thì mới phải thảo luận về dân chủ với những người đối lập với chính quyền – nhưng lại được đại đa số xem là nhân dân đích thực.

Cũng bởi thế, không khó để đoán ra cái đích mà Nguyễn Tấn Dũng đang nhắm tới trong tương lai không xa là một cuộc chuyển giao quyền lực, hay nói cách khác là sự thay đổi vị trí quyền lực, từ vai trò thủ tướng sang vai trò của một người đứng đầu quốc gia trong điều kiện hiến pháp được cách mạng hóa. Để có được kết quả ấy, một cá nhân có thể sẵn sàng hy sinh cả điều 4 Hiến pháp và sẵn sàng chối bỏ tư tưởng cộng sản – điều mà từ lâu họ đã không còn thuộc về nó, nhưng lại vẫn cần nó vào bất cứ hoàn cảnh nào cần phải bảo vệ quyền lực của mình. Cũng có nghĩa là một cá nhân hoặc một nhóm cá nhân sẽ sẵn lòng chấp nhận cơ chế chính trị nhiều hơn một đảng hoặc nhiều đảng nhưng có vẻ ổn định và đỡ tốn xương máu, thay cho lối mòn độc đảng quá rủi ro và chỉ chực chờ bùng nổ như hiện nay.

Vấn đề còn lại chỉ là cuộc đấu tranh giữa các phe phái xem ai có thể trở thành thủ lĩnh dân tộc trong tương lai, bất kể người dân có muốn bầu cho họ hay không. Không phải các thành viên của Bộ Chính trị đảng không tơ tưởng về vấn đề nhạy cảm của thủ tướng. Thậm chí từ nhiều năm trước đây, một phương án chuẩn bị cho Đảng Cộng sản tiến hành tranh cử trong điều kiện đa đảng đã được chấp bút. Chỉ có điều, như một thông lệ bất thành văn, trước khi Bắc Kinh lên tiếng chính thức về một chủ đề cực kỳ quan trọng nào đó, không một ai trong giới lãnh đạo Việt Nam dám thở mạnh.

Những ngày gần đây, lần đầu tiên có dấu hiệu Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cũng bắt đầu tìm cách nổi lên như một quyền lực mới, tuy còn rất mỏng manh. Cùng với Trương Tấn Sang, đó sẽ là những thách thức đầy ngán ngại đối với Nguyễn Tấn Dũng trên con đường vươn tới cơ chế cộng hòa đại nghị và chức vị tổng thống Việt Nam của ông.

Ít nhất, đó cũng là một giấc mơ riêng của những quan chức như Nguyễn Tấn Dũng mà người khác không có quyền xâm phạm. Chỉ là không có bất kỳ sắc màu nhân dân nào trong giấc mơ đó mà thôi.

Từ nay trở đi, câu chuyện mà chúng ta đang kể sẽ còn tiếp diễn với những chi tiết phong phú và không kém quyến rũ, khiến những người đau đáu về hiện tồn và tương lai Việt Nam không thể bỏ qua. Cũng trong câu chuyện này, tâm điểm Nguyễn Tấn Dũng vẫn sẽ là một nhân tố mà chúng ta luôn cần quan tâm và cần luận bàn vào những thời khắc gay cấn nhất trên chính trường Việt Nam.

© TẠP CHÍ PHÍA TRƯỚC 2012