Tác giả và tác phẩm : Alberto Ruy Sánchez – người gọi tên ‘chất thơ của tính dục’

Hoàng Anh Lê

‘Khi con người ta làm tình, không đơn giản chỉ là một hành vi xác thịt, mà nó là sự trao đổi, thẩm thấu nội tâm giữa những con người đang yêu và khát khao bày tỏ’. Điều đó tự nhiên, ngọt ngào và thơ ngây như ‘tên của khí trời’, ‘làn da của đất’ và ‘đôi môi của nước’ – tên những tiểu thuyết của Alberto Ruy Sánchez.

Lần đầu tiên tới Việt Nam, nhà văn nổi tiếng người Mexico mang theo hơi thở của vùng đất Mỹ Latin kết hợp với chất Ảrập trong các tác phẩm của mình truyền tới độc giả Việt. “Tên của khí trời”, “Làn da của đất” và “Đôi môi của nước” là ba tác phẩm nằm trong bộ bốn tiểu thuyết của Alberto Ruy Sánchez lấy cảm hứng từ đề tài tình yêu, dục vọng. Dựa trên bốn thành tố cơ bản làm nên thực tại: Không khí, đất, nước và lửa, Alberto tạo tác một thế giới của những khát khao hoan lạc, những cuồng nhiệt ngây thơ, những giấc mơ vô hình nhưng hiện hữu… Tất cả được nuôi dưỡng bằng một mạch văn thấm đẫm chất thơ – thứ văn chương đẹp mà theo dịch giả Trần Tiễn Cao Đăng, nó khiến những ai chạm vào sẽ mở rộng tâm hồn để đến với địa hạt tâm hồn nhân loại.

Nhà văn Alberto Ruy Sánchez (trái) và dịch giả Trần Tiễn Cao Đăng. Ảnh: Hoàng Anh.

Tính dục xuyên suốt chuỗi tác phẩm. Tính dục được kết thành từ những giấc mơ, khát khao vừa thầm kín vừa bộc trực. Nó là khát vọng yêu đương đầy nữ tính, e ấp nhưng không kém phần táo bạo của những người đàn bà trong “Tên của khí trời” – khi mỗi người đều lạc vào hành trình đi kiếm câu trả lời cho những ham muốn bí mật của mình; Nó cũng là những giấc mơ tình ái của đàn ông trong “Đôi môi của nước”, với hẳn một “giáo phái” những người Mộng du, đi tìm tình yêu, tìm người yêu qua nhiều nơi, nhiều thế kỷ, để rồi bắt gặp mình trong nhiều người khác; Hay người đàn bà bí ẩn trong “Làn da của đất”, chỉ chấp nhận cho người đàn ông gần gũi mình nếu mỗi đêm được nghe kể về một khu vườn trong thành phố mà nàng chưa bao giờ biết đến. Thế rồi, trong suốt những đêm huyền hoặc như “Nghìn lẻ một đêm” ấy, người đàn bà lần lượt khám phá ra những cung bậc ham muốn của chính mình.

Alberto Ruy Sánchez chia sẻ về các sáng tác của mình. Ảnh: Hoàng Anh.

Alberto Ruy Sánchez chia sẻ, ông tin rằng cuộc sống vốn được tạo ra từ những khao khát và đam mê. Nó khiến chúng ta trở thành người nào đó, sống với ai đó, có hay không một điều gì đó. Bởi vậy, dẫu vô hình nhưng chúng tồn tại. Và những giấc mơ chính là để đặt tên cho những khát khao của con người. Trong chuỗi tác phẩm của Alberto Ruy Sánchez vì thế có vô số giấc mơ. Nhà văn tiết lộ, tác phẩm của ông giống như một cuốn sách tư liệu, ở đó chứa giấc mơ của hơn 100 người phụ nữ khác nhau mà Alberto đã phỏng vấn trực tiếp trong cuộc sống, và đó cũng là sự cộng hưởng những nhịp đập trái tim của họ.

Nói về sức sống tác phẩm của mình, Alberto Ruy Sánchez cho biết, khi cuốn sách được xuất bản tại Mexico và nhiều nước khác, có những email từ người lạ gửi tới cho ông. Họ nói rằng họ cũng có những giấc mơ tương tự. Có người nói, cuối cùng họ đã tìm được ngôn từ để nói với người mình yêu. Có người muốn khắc lên da thịt những hình xăm giống như hình ảnh minh họa trên các cuốn sách. Bởi, những gì Alberto Ruy Sánchez viết, dù là đề tài tính dục, đã chạm đến phần tự nhiên nhất của con người – cái mà bình thường người ta vừa vụng trộm khám phá, vừa muốn thổ lộ ra ngoài nhưng chưa tìm được cách để thể hiện hay diễn đạt.

Bìa ba cuốn sách của Alberto Ruy Sánchez được xuất bản tại Việt Nam.

Những câu chuyện mà Alberto kể, diễn ra ở một quảng trường, một góc phố hay mọi kẽ ngách của thành phố cảng Mogador vừa thực vừa ảo. Mogador là tên cổ của thành phố Essaouira, nằm trên bờ biển phía tây của Marốc, một mê cung được bao bọc bởi những “bức tường trắng ẩn mật”, có phố chợ, nhà thổ, có những khu vườn bí ẩn để ươm giấu bí mật. Mogador cũng là thế giới tưởng tượng với những mê lộ của tình ái, ở đó, dục vọng rên rỉ và hân hoan – như hàng nghìn tiếng dế đồng vọng cất lên từ một hòn đảo trong đêm thanh vắng, mà như Alberto nói, trong thơ ca, âm thanh của loài vật đôi khi phản chiếu tâm hồn của con người.

Dịch giả Trần Tiễn Cao Đăng – người đầu tiên của Việt Nam đọc Alberto Ruy Sánchez, cũng là người chuyển ngữ cuốn “Tên của khí trời” sang tiếng Việt – gọi Alberto là “người lữ hành không ngừng nghỉ” trong hành trình đi tìm cái đẹp (mượn cách người ta vẫn thường dành gọi nhà thơ Nhật Kawabata). Cũng theo Trần Tiễn Cao Đăng, với các tác phẩm của mình, Alberto Ruy Sánchez đã làm một hành vi đẹp và mạnh mẽ, kéo chất thơ của tính dục về với đời sống. Dịch giả khẳng định, “hữu xạ tự nhiên hương”, không có lý gì thứ văn chương đẹp đẽ của Alberto Ruy Sánchez lại không đến và ở lại trong lòng độc giả Việt, bằng cách này hay cách khác.

Buổi giao lưu với nhà văn Alberto Ruy Sánchez, đồng thời giới thiệu ba cuốn sách đã được dịch ra tiếng Việt của ông diễn ra chiều 28/5 tại 36 Điện Biên Phủ, Hà Nội. Tham dự chương trình có dịch giả Trần Tiễn Cao Đăng, đại sứ Mexico cùng đại sứ các nước Mỹ Latin khác.

——————————————————————————————

Alberto Ruy Sánchez sinh năm 1951, người Mexico, là một nhà văn đa tài và được đánh giá là một trong những người có ảnh hưởng lớn nhất với văn học Mỹ Latin đương đại. Ông đã nhận bằng tiến sĩ tại Đại học Jussieu, Paris. Kể từ năm 1988, ông là Tổng biên tập và là người sáng lập ra tạp chí Nghệ thuật hàng đầu Mỹ Latin: Nghệ thuật Mexico. Tháng 2/2000, ông được Chính phủ Pháp trao tặng Huân chương Văn học Nghệ thuật.

Cho đến nay, Alberto Ruy Sánchez đã viết 7 cuốn tiểu thuyết, 4 tập truyện ngắn, một tập thơ và hàng chục tiểu luận. Ông cũng có nhiều bài viết đăng tải trên các tạp chí học thuật và được nhiều nhà văn nổi tiếng thế giới ca ngợi. Tác phẩm của ông được Công ty Văn hóa truyền thông Nhã Nam phối hợp xuất bản tại Việt Nam gồm Tên của khí trời, Đôi môi của nước (2009), Làn da của đất (2011).

@EVan

Người Trung Quốc nuôi cá trên vịnh Cam Ranh

Tại thành phố Cam Ranh (Khánh Hoà), vùng nuôi cá mú được xem là lớn nhất Việt Nam, người Trung Quốc không chỉ thu mua mà còn sử dụng mặt nước vịnh để nuôi các loài hải sản có giá trị kinh tế cao như tôm hùm, cá mú.

Điều đáng nói là tình trạng người Trung Quốc “núp bóng” nuôi cá tại một vịnh có vị trí quan trọng này diễn ra từ lâu, nhưng chính quyền tỏ ra lúng túng.

 
Lồng bè do những người Trung Quốc điều hành.

Bè cá Trung Quốc hoành tráng

Hầu như mọi ngư dân và người buôn bán nào ở gần cảng Cam Ranh đều biết các đìa cũng như lồng bè nuôi cá, tôm của người Trung Quốc. Ông Đạt, một chủ đìa tại đây nói đìa nuôi tôm hùm của A Xìu nằm cạnh cảng Cam Ranh, còn phía ngoài vịnh cách đó chừng 200m là lồng bè nuôi cá mú của những người Trung Quốc khác. Mỗi lồng bè nuôi cá, tôm hùm trị giá hàng tỉ đồng.

Từ xa có thể thấy khu trại nuôi cá của A Xìu gồm những khu nhà kiên cố, có cả hàng rào, cổng cao khác hẳn với những khu trại tạm bợ của người Việt bên cạnh. Tuy nhiên, khi đến gần thì khu trại này đóng cửa.

Lên một chiếc tàu, chúng tôi rời cảng tiếp tục đến bè nuôi của người Trung Quốc phía ngoài vịnh. Bè này nằm cách cảng Cam Ranh chừng vài trăm mét và có thể thấy rõ quân cảng Cam Ranh ở phía bên kia bờ vịnh. Từ xa, bè của những người Trung Quốc nổi bật giữa biển bởi sự hoành tráng so với những chiếc bè nhỏ của người Việt gần đó. Các bè này cũng giống như trại nuôi cá của A Xìu: không bảng hiệu, được gắn với nhau, mỗi bè có nhiều lồng, trên bè có đến ba ngôi nhà lợp tôn kiên cố với tổng diện tích khoảng 100m2. Huy, một người địa phương làm công tại một bè cá của người Trung Quốc ở đây cho biết, ở bè này có sáu người Trung Quốc làm việc với gần 100 lồng. Ngoài ra họ còn thu mua cá mú khắp nơi nhưng nhiều nhất là tại Cam Ranh, Phú Yên và đảo Phú Quý.

“Người Trung Quốc ở đây ai cũng có thể nói được tiếng Việt, bởi họ qua đây đã sáu, bảy năm rồi. Người Trung Quốc cân cá, mua cá, xuất bán cá… còn em chỉ lo chăm sóc cá thôi. Mỗi năm có hàng ngàn tấn cá được xuất đi, khi nào đủ số lượng thì sẽ có tàu của Trung Quốc cập bè đưa cá về bên đó”, Huy nói.

Chúng tôi quan sát thấy xung quanh bè thấy có chừng ba, bốn chiếc tàu cá mang biển số Khánh Hoà, Bình Thuận đang chở cá đến để bán cho người Trung Quốc. Trên bè các bảng thông báo, thẻ đánh số đều được ghi bằng tiếng Trung. Tại một góc khác của bè, hai người đàn ông Trung Quốc tự xưng là A Ngán và A Keng vừa hút thuốc lào vừa quan sát những người Việt làm việc. A Ngán cho hay quê ở Quảng Châu, chuyên mua và nuôi cá mú. Cá mú đen thu mua về rồi nuôi tiếp, đến khi cá nặng chừng 1kg mới bán; cá mú nghệ nặng 10kg thì bán, có thể đóng thùng đi đường bộ hoặc tàu từ Trung Quốc qua thu mua tại bè. “Chúng tôi ở đây đã lâu, có người lấy vợ Việt Nam và tách ra làm riêng rồi”, A Ngán khoe.

Theo ông Hoàng Gia Ánh, chủ tịch hội nông dân phường Ba Ngòi, thành phố Cam Ranh, giá cá mú đen thương phẩm loại 1kg tại Cam Ranh hiện bán 200.000 đồng/kg, cá mú nghệ 250.000 đồng/kg. Thương lái Trung Quốc tại các bè trên đang thu mua loại cá mú nhỏ 0,5 – 0,6kg với giá bằng 1/2 giá cá thương phẩm. “Họ thu mua cá nhỏ sau đó nuôi thêm rồi xuất khẩu, bởi làm như vậy lời hơn so với mua cá lớn rồi xuất ngay”.

 
Những người Trung Quốc trên vịnh Cam Ranh.

 “Họ tự làm chứ chúng tôi không cho phép”

Theo ông Nguyễn Thành Long, đội phó đội Quản lý thị trường số 3, tại Cam Ranh đang có ít nhất bốn cơ sở thu mua và một cơ sở nuôi bè hải sản của người Trung Quốc, nhưng do người Việt Nam đứng tên; phường Cam Phúc Bắc có hai cơ sở, phường Cam Phú có một cơ sở. Riêng tại phường Cam Linh có hai cơ sở, trong đó cơ sở nuôi bè trên biển của công ty TNHH Song Phong. Song, ông Trần Tính, phó chủ tịch UBND phường Cam Linh cho rằng trên địa bàn chỉ có một cơ sở thu mua hải sản với khoảng 5 – 7 người Trung Quốc hoạt động, đứng tên kinh doanh là công ty TNHH Khải Hoàn của người Việt Nam. “Cơ sở này thuê đất trên bờ của người Việt, còn lồng bè trên biển thì họ tự làm chứ chúng tôi không cho phép”, ông Tính nói.

Ông Tính cho biết thêm ở khu vực lồng bè có người Trung Quốc hoạt động, hiện nhiều lực lượng đang quản lý: trạm kiểm soát của đồn Biên phòng cửa khẩu, đồn Biên phòng 384, công an… Rất nhiều cơ quan quản lý, nhưng ông Tính phân bua: “Quá nhiều lực lượng song chúng ta đang lúng túng trong phân cấp xử lý vấn đề người nước ngoài. Qua các buổi giao ban chúng tôi đều có ý kiến về việc này, bản thân tôi thấy cần phải rút kinh nghiệm”.

Cũng theo ông Tính, mỗi lần có mưa bão, phường ra di dời những người trên lồng bè vào bờ để tránh nguy hiểm, nhưng gặp khó khăn khi muốn đưa người Trung Quốc vào bờ. “Phần vì chúng tôi nói thì họ không hiểu, phần vì họ nghe dự báo thời tiết từ đài của họ nên họ không chịu di dời. Thực sự chúng tôi không biết họ có bao nhiêu người ở trên những bè đó”, ông Tính nói.

Phó chủ tịch UBND thành phố Cam Ranh Nguyễn Ngọc Sơn, thừa nhận trên địa bàn có một số người nước ngoài nuôi trồng thuỷ sản. “Tuy nhiên, trên thực tế đến nay chưa có doanh nghiệp hay người nước ngoài nào xin phép nuôi trồng thuỷ sản tại vịnh Cam Ranh… Chúng tôi sẽ xử lý theo đúng quy định của pháp luật”, ông Sơn nói.

BÀI VÀ ẢNH: LÊ ANH

@Sgtt

12 tập đoàn nhà Nước nợ hơn 218 nghìn tỷ đồng

Bốn tập đoàn nợ lớn nhất là: PetroVietnam nợ 72.300 tỷ, EVN nợ 62.800 tỷ , Vinacomin nợ 20.500 tỷ và Vinashin nợ 19.600 tỷ

Theo đề án tái cơ cấu doanh nghiệp nhà nước của Bộ Tài chính trình bày tại Phiên họp thường kỳ chính phủ tháng 4, tính đến tháng 9/2011, dư nợ vay ngân hàng của DNNN lớn là 415.347 tỷ đồng tương đương 16,9% tổng dư nợ cả nước.
Trong đó, hơn một nửa số nợ tập trung vào 12 tập đoàn kinh tế nhà nước (218.738 tỷ) chiếm 8,76% tổng dư nợ toàn ngành ngân hàng. Bốn tập đoàn nợ lớn nhất là PetroVietnam ( 72.300 tỷ), EVN (62.800 tỷ), Vinacomin (20.500 tỷ) và Vinashin (19.600 tỷ).
Cũng theo đề án, có đến 30/85 tập đoàn và tổng công ty có tỷ lệ nợ phải trả trên vốn chủ sở hữu cao hơn 3 lần. Đặc biệt có 7 tập đoàn, tổng công ty có tỷ lệ này trên 10 lần gồm TCT Xây dựng Công nghiệp (Tập đoàn Sông Đà), TCT Xây dựng CTGT 1, TCT Xây dựng CTGT 5, TCT Xây dựng CTGT 8, TCT Xăng dầu Quân đội, TCT Thành An và TCT Phát triển đường cao tốc.
Tính đến tháng 10/2011, cả nước có 1.309 doanh nghiệp nhà nước gồm 11 tập đoàn, 11 tổng công ty đặc biệt và 74 tổng công ty. Tổng quy mô tài sản đạt 1.760 ngàn tỷ đồng và vốn chủ sở hữu gần 700 ngàn tỷ đồng. Năm 2010, các DNNN đóng góp 34% GDP cả nước.
Về kết quả hoạt động kinh doanh, đa số các DNNN có lãi và đóng góp nguồn thu lớn cho ngân sách nhà nước. Các tập đoàn lãi lớn là PetroVietnam, VNPT, Vinacomin, Viettel,  Sông Đà, các TCT Lương thực Miền Bắc, Miền Nam và Thương Mại Sài Gòn.
Tuy nhiên một số tập đoàn có lỗ lớn như EVN ( năm 2010 lỗ 12.313 tỷ, lũy kế hợp nhất 2010 là 24.262 tỷ), Vinashin (năm 2009 lỗ 5.000 tỷ theo kết luận của Thanh tra Chính phủ), TCT Chè Việt Nam, TCT Dâu Tơ tằm,  TCT Xăng dầu Quân đội, TCT Xây dựng  Công trình đường thủy…  Tổng số lỗ lũy kế của các tổng công ty, tập đoàn đến ngày 31/12/2011 là 26.110 tỷ đồng
Đề án nhận định: Tình hình tài chính của nhiều tập đoàn, tổng công ty chưa đảm bảo các yêu cầu về an toàn tài chính, đang tiềm tàng nhiều nguy cơ rủi ro và đổ vỡ khi kinh doanh không hiệu quả.
Một số tập đoàn, tổng công ty trong những năm qua đã tham gia góp vốn vào ngân hàng TMCP, CTCK, quỹ đầu tư chứng khoán, công ty bảo hiểm, bất động sản. Việc đầu tư này chưa thực sự hợp lý khi nguồn vốn cho HĐKD chính còn hạn chế. Hiệu quả các khoản đầu tư này không cao hoặc không có hiệu quả.

(Theo TTVN)

Cập nhật tin 30-5-2012

Cha vợ chủ nhân Facebook là Việt gốc Hoa

Cha của cô dâu Priscilla Chan mà Mark Zuckerberg, chủ nhân của trang mạng xã hội Facebook, vừa mới cưới hồi tuần trước, cho biết ông từng là người tị nạn Việt gốc Hoa, trước đây sống ở Việt Nam, theo tường thuật của Daily Mail.

Hai vợ chồng Priscilla Chan và Mark Zuckerberg, sáng lập viên

và tổng giám đốc Facebook, trong đám cưới ở Palo Alto,

California hôm 19 tháng 5. Báo Daily Mail ở Anh tiết lộ thân phụ

Priscilla là người Việt gốc Hoa, tỵ nạn qua Mỹ.

(Hình: AP Photo/Facebook, Allyson Magda Photography)

Napat Sriwannavit, người mua lại nhà hàng Taste of Asia của ông Dennis Chan hồi năm 2006, rồi đổi thành tiệm phở Pho & I, cho biết như trên. Sriwannavit nói:

“Ông Chan là người tốt, cư xử rất tử tế. Ông nói với tôi ông từng là người tị nạn và sống ở Việt Nam trước đây. Ông ấy là người Hoa nhưng sống ở Việt Nam.”

Cha của Priscilla đến Mỹ hồi cuối thập niên 1970. Ông và vợ dọn lên sống ở Massachusetts vào đầu thập niên 1980. Priscilla và hai em gái Elaine và Michelle đều sinh ra ở Mỹ.

Báo chí Trung Quốc tiết lộ gia đình ông Dennis Chan gốc ở Từ Châu, tỉnh Giang Tô, Trung Quốc.

Priscilla từng giới thiệu về gốc gác Á Châu của mình với Zuckerberg và tháng 12 năm ngoái, hai người cùng làm một chuyến về Việt Nam, rồi sang Trung Quốc hồi Tháng Ba.

Priscilla Chan, 27 tuổi, và Mark Zuckerberg, 28, là bạn lâu năm hồi học cùng trường ở Harvard và từng hẹn hò nhau trong suốt 9 năm.

Peter Swanson, 66 tuổi, giáo sư môn khoa học kiêm huấn luyện viên tennis cho Priscilla trước đây, nhận xét: “Người ta cứ nói, cô ấy lấy được Zuckerberg là quá may mắn nhưng cậu ấy lại cho cậu mới là người may mắn. Priscilla là câu chuyện của giấc mơ Mỹ Quốc trở thành sự thật. Cha mẹ cô đến Mỹ với hai bàn tay trắng và nay cô lấy một người tự mình trở thành tỉ phú. Hai bên có gì hơn nhau đâu.”

————————————————————————————————-

Hàng trăm tử tù VN ‘chờ thuốc độc’

Bộ Công an nói Việt Nam hiện có 400 tử tù

Một Thứ trưởng Bộ Công an nói tại Quốc hội rằng Việt Nam chưa thể tử hình 400 tù nhân vì thiếu thuốc độc.

Báo Tuổi Trẻ dẫn lời Thượng tướng Đặng Văn Hiếu nói Luật thi hành án hình sự trong đó quy định việc tử hình bằng tiêm thuốc độc đã có hiệu lực từ 1/7/2011 nhưng cho tới nay chưa thể thi hành.

Việc tử hình bằng tiêm thuốc độc đòi hỏi phải xây dựng các trung tâm và phải có thuốc tiêm nhập khẩu.

Tướng Hiếu được trích thuật: “Một năm nay còn hơn 400 đối tượng có án tử hình chưa thi hành được, trong đó có hơn 100 đối tượng đã đầy đủ thủ tục rồi, chỉ chờ có thuốc để thi hành án mà không có.”

Bộ Công an Việt Nam không cho biết liệu người nhà các tử từ có được chứng kiến việc tiêm thuốc hay không.

Trong khi đó, một nguồn tin cho BBC biết Bộ Y tế đã cam kết là trong tháng Sáu sẽ có thuốc nhập về để “thực hiện”.

Tiêm thuốc độc

Báo Người Lao Động trong bài viết cuối tháng Mười năm 2011 nói số tử tù chờ thuốc để thi hành án là hơn 360.

Bài báo nói Bộ Công an và Bộ Quốc phòng sẽ xây tám “nhà thi hành án tử hình” trong đó năm cơ sở đầu tiên được đặt tại Hà Nội, thành phố Hồ Chí Minh, Nghệ An, Đắk Lắk và Sơn La, những địa điểm được cho là “có số trường hợp tử hình thuộc diện nhiều nhất”.

Tờ này cũng trích nguồn trong ngành công an nói số người bị tử hình ở Việt Nam “không nhiều”.

Theo báo này, phạm nhân lĩnh án tử hình sẽ bị tiêm ba thoại thuốc.

Sodium thiopental (hay Sodium Pentothal) sẽ làm tù nhân bị mê, Pancuronium bromide làm tê liệt thần kinh và buông lỏng cơ bắp và Potassium chroride làm tim ngừng hoạt động.

Người Lao Động nói cán bộ thi hành án phải chuẩn bị ba liều thuốc trong đó có hai liều để dự phòng trong trường hợp liều đầu tiên không đủ gây tử vong.

Hãng tin Reuters nói chuyện thiếu thuốc cũng xảy ra ở cả Hoa Kỳ.

Chẳng hạn Oklahoma, bang tử hình nhiều nhất các tù nhân tính theo bình quân đầu người, nói họ chỉ còn duy nhất một liều thuốc pentobarbital do Châu Âu sản xuất, một loại thuốc chính để tử hình tù nhân.

Theo Reuters, việc Châu Âu cấm bán thuốc giết người đã gây ra tình trạng khan hiếm.

Liên hiệp Châu Âu với 27 quốc gia chống lại án tử hình và cũng kêu gọi các nước trong đó có Hoa Kỳ bỏ án tử hình.

——————————————————————————

Đại gia rộ mốt thuê ôsin Tây

Một quản gia người châu Âu biết cung kính hiện là điều không thể thiếu trong các gia đình giàu mới nổi tại Bắc Kinh, Thượng Hải và Thành Đô.

Đối với các đại gia Trung Quốc này, việc có thêm một người quản gia châu Âu cho thấy sự tinh tế của gia chủ và tạo thêm ấn tượng với những người xung quanh.

Các cơ sở đào tạo nghề quản gia tại châu Âu ngày càng nhận được nhiều đơn đặt hàng từ nhiều người giàu có của Trung Quốc và các thành phố lớn của Nga. Yêu cầu của người thuê là các quản gia theo phong cách Anh Quốc để tổ chức cuộc sống thường nhật của họ, nhằm gây ấn tượng với khách mời và thỏa mãn những đòi hỏi quá đáng của họ ở mọi lúc mọi nơi.

Ôsin người nước ngoài đang làm việc ở nhà một thương gia Trung Quốc.

Nhu cầu này cao đến mức đã vượt quá cả khả năng cung cấp của các cơ sở đào tạo. Theo ước tính, số người giàu châu Á sẽ tăng lên gấp đôi trong giai đoạn từ nay đến năm 2015, đạt tới con số 2,8 triệu người. Về phần mình, một vị quản gia có thể kiếm được mức lương hàng năm ít nhất là 125 nghìn euro.

Hiện nay, tại nước Anh có nhiều cơ sở đào tạo nghề quản gia được mở ra nhưng vẫn chưa thể nào đáp ứng nổi nhu cầu càng cao của các khách hàng Trung Quốc. Theo quan sát của các cơ sở này, phần đông khách hàng Trung Quốc là các nhân vật nổi tiếng, các nhà lãnh đạo và chủ doanh nghiệp.

Ông Robert Watson – phụ trách một cơ sở đào tạo quản gia chuyên nghiệp tại Anh Quốc cho biết một nhà quản gia tốt là người “phải biết cách giữ bình thản, trầm tĩnh và tư thế phải ung dung. Nhất là, phải biết học cách đảm bảo sự kín đáo và tính bí mật tuyệt đối”.

Tuy nhiên, ông Robert Watson cho rằng “cũng cần phải có thêm thời gian để có thể đạt được sự tôn trọng lẫn nhau, bởi người Trung Quốc luôn nghĩ quản gia mãi vẫn là người giúp việc”.

Bùi Hằng – Viết cho người Bác Sĩ trong Cơ sở giáo dục Thanh Hà

Bùi Hằng
Viết tặng người bác sĩ trong cơ sở đã chữa bệnh cho tôi, đã có những hành động bảo vệ bênh vực cho lẽ phải và cũng là người trên chuyến xe áp giải tôi về đã phải thốt lên lời rằng “Nếu chị quý mến và tôn trọng thầy thì chị để cho thầy đưa được chị về tới nhà chị an toàn rồi thầy cởi bỏ bộ quan phục này” và còn nhiều câu nói khác nữa Có lẽ lòng tin yêu tôi dành cho thầy không bao giờ uổng phí THẦY GIANG ƠI!
 
Gửi thầy thuốc Nhân Dân LƯƠNG BẰNG GIANG

Thế là tôi ra khỏi trại tù trá hình với cái tên gọi mỹ miều: cơ sở giáo dục Thanh Hà được đúng tròn 1 tháng…Trọn 1 tháng với cuộc sống “tự do” của nhà tù lớn và bao công việc dang dở sau 5 tháng tồn đọng vì bị bắt giam oan sai, nhưng hình như chưa ngày nào tôi quên dành 1 vài phút để nhớ hay nhắc về Thầy dù là với bạn bè hay chỉ riêng trong suy nghĩ của tôi

Không có số điện thoại, không có bất cứ liên lạc nào để tôi có thể biết tin về Thầy và chuyến đi đầy “ấn tượng” đầy dằn vặt trong cuộc đời như chuyến “áp giải 1 trại viên” về quê vừa qua của Thầy vào cái ngày 28-4-2012 mà đã khiến cho thầy phải không dưới 3 lần nói ra cho mọi người nghe và với tôi thì như 1 lời “năn nỉ”: Nếu chị quý trọng thầy thì chị hãy để cho thầy làm tròn trách nhiệm đưa chị về đến nhà chị tại Vũng Tàu xong đó thầy cởi bỏ bộ quân phục này.

Buổi sáng hôm ấy, sáng 28-4-2012..Tôi bỗng thấy quá đau đầu sau mấy ngày “cố thủ” để phản đối quyết định “khoan hồng” …Bởi tội gì mà tôi phải khoan hồng chứ? Tôi nói tôi đã “quen” cuộc sống ở trại và tình cảm chị em bạn tù, tôi nói tôi cần ở lại để chờ ngày ra tòa với việc tôi khởi kiện cái quyết định 5225/QĐ/UBND…..Tôi nói không thể thích bắt thì bắt, thích thả thì thả…giờ tôi không muốn ra khỏi trại nữa, vậy mà họ cứ bắt tôi ra cho bằng được …Họ cưỡng bức tôi còn quyết liệt hơn cái ngày họ bắt cóc tôi tại Sài Gòn và đưa lên máy bay ra Hà Nội….Họ“ráo riết” chuẩn bị bao hiêu là phương tiện? Bao nhiêu là con người từ mấy hôm trước rồi, và tôi đều biết cả…Từ chiều 26-4 họ đã vào đọc lênh đòi đưa tôi đi, sau khi vấp phải phản ứng quyết liệt – đòi nhảy lầu – thì tối đó tôi đã rất khó xử khi phải nghe những lời tâm tư thuyết phục của thầy….của nhiều cán bộ khác..Thầy biết rằng tôi rất quý trọng cảm mến thầy, Thầy cũng biết được tôi tôn trọng và tin tưởng thầy ra sao? nhưng thầy cũng biết rằng tôi luôn làm đúng và rất cương quyết nên hôm đó thầy đã nói; Chị đúng là Ngoan cố và Ngoan cường, Chỉ 1 câu nói này tôi biết thầy đã hiểu đúng về tôi ….Ngày 27-4 trôi đi trong căng thẳng….Tôi cũng chưa biết mình sẽ bị đẩy ra khỏi cổng trại Thanh Hà ngày nào nữa, nhưng tôi biết rõ 1 điều rằng trước sau gì dù tôi không chịu ra về theo diện “khoan hồng” của họ thì rồi họ cũng sẽ tìm đủ mọi cách cưỡng bức tôi phải ra khỏi trại và tôi cũng hiểu một điều việc buộc tôi phải ra về nó còn nực cười hơn khi họ bắt cóc tôi tại Sài Gòn và đưa vào cái cơ sở này rất nhiều…Bởi lý do: Họ đã ngồi xổm lên luật – Họ đã bắt “nhầm người” và họ đã phải trả giá cho cách hành xử của những cái đầu đặt trên ghế ngồi (Như cách nói của Bloggẻ JB Nguyễn Hữu Vinh)

Sáng 28-4…Tôi đau đầu đến tột độ và yêu cầu đi kiểm tra áp huyết – Có lẽ do 2 ngày trước đó tôi mất ngủ để lo chống đối với cái “đề nghị”: “Chúng tôi được lệnh cấp trên đưa chị về nhà chị tại Vũng Tàu”

Khi nghe được điều này tôi đã cực lực lên án – hoàn toàn khác với các trại viên khác rằng người ta sẽ nhảy cẫng lên, sẽ hò hét vui mừng…nhưng với tôi, làm sao tôi mừng cơ chứ? Họ bắt tôi khi tôi đi thể hiện lòng yêu nước, họ giam giữ tôi với 1 tội danh vu khống mà không ai có thể chấp nhận được, rồi họ đối xử với tôi tệ bạc còn hơn rất nhiều những kẻ phạm tộ xì ke ma túy trong trại…Họ kỳ thị và xúc phạm tôi trong 5 tháng trời giam giữ để đến độ tôi không thể chịu đựng nổi nên đã phải phản ứng bằng gần 4 tháng tuyệt thực – đã phải đập đầu kêu cứu trong lần xuống trạm xá của thầy kiểm tra sức khỏe…và đỉnh điểm là ngày 5-4-2011 tôi đã cúi lạy thầy xin tha lỗi khi tôi không nhận sự chăm sóc sức khỏe của thầy mà trái lại đã dùng dao lam cắt ven tay và rạch lên cổ, lên bụng mình nhằm tố cáo, lên án những hành xử vô luân – vô luật của những cán bộ đang nhận “trọng trách trả thù” tôi trong nhà tù trá hình mang tên Cơ Sở giáo dục Thanh Hà…

Những chuyện này thầy biết cả phải không thầy? Những chuyện này thầy hiểu rất rõ đúng không thầy? Và tôi cũng hiểu thầy luôn “ngấm ngầm” chia sẻ với tôi qua những đối xử ân cần mỗi khi tôi đi khám bệnh.

Tôi hiểu và cảm nhận tình cảm, lương tâm người thầy thuốc Nhân Dân trong môi trường trại giam mà thầy dành cho mỗi thân phận người tù…Và tôi biết thầy đã hiểu tôi rất đúng, đã dành cho tôi sự trân trọng khiến tôi cũng rất cảm phục trân quý thầy…Nhưng để bảo vệ và gìn giữ mà tôi chưa 1 lần hỏi han riêng tư hay đi xa hơn cách cư xử của 1 người tù và cán bộ như thầy đã thấy, chính vì thế cho đến giờ đây, khi tôi ngồi viết những dòng này về thầy, bao hình ảnh hiện về, mỗi câu nói, mỗi hành xử đầy tình người của thầy dội lại trong tôi, cả khuôn mặt với nụ cười hiền hậu…giọng nói…Nhưng cái đơn giản là cái số điện thoại hay thêm 1 thông tin gì về thầy thì tôi vẫn không có được Thầy Giang ạ.

Từ hôm đưa tôi về Vũng TÀU xong thầy đã bao giờ kể cho 1 ai đó nghe câu chuyện về tôi chưa? Nhưng dù kể ra hay không thì tôi biết thầy day dứt lắm…Khi 4 thằng cảnh vệ giật ngược cánh tay tôi đẩy ra xe thầy đã chứng kiến hết. Rồi chúng đè tôi xuống sàn xe mà còng tay, trói chân tôi ra sao? Thầy đã chứng kiến tôi gào thét dãy dụa như thế nào trong cái phẫn uất bất lực trước sự đối xử bạo tàn của những tên công an súc vật..Lúc ấy đông lắm, tôi đã nhìn tất cả, tôi đã ghi vào tận trong đáy mắt căm hờn những khuôn mặt của bầy lũ bán nước hại dân…Nhưng tôi cũng kịp lắng lại trong đó những ánh nhìn xót xa bất lực từ thầy và 1-2 người đồng loại khác trong cái đám Chó đàn ở đó…rồi thầy ôm vai và vỗ về tôi, tiếng thầy nghèn nghẹn..“Chị nghe thầy đi, chị đừng làm khổ mình nữa, chúng ta chỉ 1 vài người thì chưa thể thay đổi được gì đâu…”Câu nói này đã xác đáng rằng thầy chính là đồng bào của tôi rồi.

Xin thầy hiểu cho tôi những gì tôi thể hiện trong lúc ấy, tôi đã phẫn uất đến cùng cực – gào thét và chửi bới tất cả trên 1 quãng đường dài…tôi đã mạt sát khi thầy dỗ dành tôi ăn mà lấy sức đi đường xa…tôi không biết vì lẽ đó hay vì chính những nỗi đắng trong lòng mà thầy và thầy Hiệu cũng đã không ăn nổi xuất bánh mì đi đường…Xe đi qua thị xá Sơn Tây, đấy là nơi tôi sinh ra, đấy là nơi mố mả Cha tôi và ông bà ở đó như đêm trước tôi nói với thầy, nhưng giữa hoàn cảnh ấy, tôi biết làm gì? và thầy có biết vì sao lúc ấy đã đi 1 đoạn đường dài mà tôi lại khóc ngất lên không? Chuyến đi hôm ấy 28-4-2012..có lẽ cả cuộc đời tôi và thầy đều không thể quên nó đi đúng không thầy? Và thậm chí những người có mặt trên chuyến xe ấy cũng không dễ gì quên đi được…Họ có thể không còn day dứt lâu bởi họ đã chọn cho họ cái nghề bất nhân bất nghia – bất hiếu bất trung trong cái xã hội này, nhưng tôi tin những con người có lương tri như thầy thì day dứt lắm…Và vì thế thầy mới nói ra như trút bỏ gánh nặng day dứt trong lòng thầy:

“Nếu Chị quý trọng thầy thì xin cho thầy đưa chị về tới nhà an toàn, thầy hoàn thành nhiệm vụ xong sẽ cởi bỏ bọ quân phục này”

Thầy Giang ơi! Không biết hôm nay thầy đã cởi được bộ quân phục đã làm thầy phải xấu hổ khi mang nó chưa? Nhưng tôi muốn nói với thầy rằng 1 khi thầy sống đúng lương tâm và tình người thì thầy không bao giờ phải hổ thẹn…Và chỉ với y đức của thầy đã đủ cho tôi cũng như mọi người luôn yêu quý kính trọng thầy…Luôn cầu mong cho thầy gặp những điều may mắn tốt đẹp và luôn khát khao có 1 dịp may cho tôi gặp lại thầy.

P/S: Bạn bè cùng những người quen biết tôi ai cũng muốn biết tin về thầy và gửi lời quý trọng- ngưỡng mộ…Nhân đây tôi gửi tặng thầy bài thơ tôi làm tặng thầy ngay đêm trước ngày bị đẩy ra khỏi trại:

Bài thơ viết cho người thầy thuốc trong cơ sở giáo dục Thanh Hà

Tôi lơ ngơ giữa chốn hỗn quân
Không dám để lòng tin minh xa xỉ
Biết tin ai mà gửi gắm nơi nay?
Bởi nhìn đâu cũng một màu đen tối

Nhưng một ngày từ trong con người ấy
Thầy thắp lên cho tôi thấy niềm tin
Thầy thắp lên dấu ấn hằn in
Từ chính việc làm của người thầy thuốc

Buộc tôi phải dõi theo từng bước
Cảm nhận lòng tin từ chính tấm lòng
Để trân trọng – tin yêu và quý mến
Tôi không biết rằng thầy có hiểu?

Những nghĩ suy trăn trở trong tôi?
Nhưng chắc chắn có một điều tôi biết
Thầy là người rất nhân ái sẻ chia
Rất thấu hiểu, cảm thông và gần gũi
Tôi biết rằng cuộc đời không hẹn trước
Để vào đây tôi gặp được thầy

Tôi biết rằng đời người không tính được
Ơn nghĩa bao người có trả hết hay không?
Xin thầy nhận nơi tôi một “lạy”
Thay bao điều không thể nói thành lời

Dù mai này chân trời hay góc biển
Không biết tôi gặp thầy nữa hay không
Tôi xin giữ trong lòng suy nghĩ ấy
Những tin yêu quý trọng đối với thầy
Như tiếng gọi đơn sơ nhưng trân trọng
Trong cơ sở này tôi gọi “Thầy Giang”

Viết tặng người bác sĩ trong cơ sở đã chữa bệnh cho tôi, đã có những hành động bảo vệ bênh vực cho lẽ phải và cũng là người trên chuyến xe áp giải tôi về đã phải thốt lên lời rằng “Nếu chị quý mến và tôn trọng thầy thì chị để cho thầy đưa được chị về tới nhà chị an toàn rồi thầy cởi bỏ bộ quan phục này” và còn nhiều câu nói khác nữa

Có lẽ lòng tin yêu tôi dành cho thầy không bao giờ uổng phí THẦY GIANG ƠI!

Con gái ruột của ông Nông Đức Mạnh viết đơn tố cáo bà Đỗ Thị Huyền Tâm (Vợ mới cưới của ông Nông Đức Mạnh)

Hà Nội ngày 18 tháng 4 năm 2012

ĐƠN TỐ CÁO (lần 2)

Đảng viên, đại biểu Quốc hội Đỗ Thị Huyền Tâm vi phạm đạo đức Đảng viên, vi phạm pháp luật nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.

Kính gửi: Báo Người Cao Tuổi

Tôi tên là Nông Thị Bích Liên con gái ruột của ông Nông Đức Mạnh – nguyên Tổng Bí thư Ban chấp hành TW Đảng Cộng sản Việt Nam. Địa chỉ số 70 Kim Mã Thượng phường Cống Vị, quận Ba Đình, thành phố Hà Nội.

Ngày 09/02/2012, tôi đã viết đơn lần 1 tố cáo với tổ chức và Ông/Bà có trách nhiệm về những vi phạm của cá nhân bà Đỗ Thị Huyền Tâm – đại biểu quốc hội, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam, Chủ tịch kiêm Tổng giám đốc Công ty Cổ phần Tập doàn Minh Tâm về những dấu hiệu vi phạm pháp luật, vi phạm đạo đức đảng viên.

Đã hơn hai tháng, cá nhân tôi chưa nhận được trả lời của cơ quan/tổ chức nào về những tố cáo, phản ảnh của tôi. Nay, tôi tiếp tục viết đơn tố cáo lần 2 phản ánh với tổ chức Đảng và ông/bà có trách nhiệm về những vi phạm của bà Đỗ Thị Huyền Tâm – đại biểu Quốc hội, đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam, Chủ tịch kiêm Tổng giám đốc Công ty Cổ phần Tập đoàn Minh Tâm. Cụ thể như sau:

I. Bà Tâm là Đảng viên, là Đại biểu Quốc hội nhưng đã cấu kết với chồng là ông Phạm Tuấn Linh lừa dối gia đình tôi, lợi dụng tình cảm của bố tôi để vụ lợi:

Bà Đỗ thị huyền Tâm

– Lợi dụng uy tín của bố tôi để tìm mọi cách đáo hạn các khoản nợ, giãn nợ khoảng 900 tỷ đồng của Công ty Minh Tâm mà bà Tâm là Chủ tịch HĐQT.

– Âm mưu chiếm đoạt và phá vỡ mọi thành quả, nền tảng đạo đức cá nhân và gia đình tôi và xã hội, phá vỡ hình ảnh của Đảng Cộng sản Việt Nam sau 82 năm xây dựng, gìn giữ và phát triển.

Cuối năm 2010, ngay khi Mẹ tôi lâm bệnh nặng, bà Tâm tìm cách tiếp cận bố tôi, dùng các thủ đoạn lấy lòng những người xung quanh Bố tôi và đặc biệt là lái xe riêng của Bố tôi là ông Vũ Văn Sáng (công tác tại Phòng xe, Văn phòng TW Đảng), thông qua lái xe để nắm các thông tin về gia đình tôi. Từ đó, bà Tâm tạo được vỏ bọc cảm thông chia sẻ với Bố tôi, giả tạo tình cảm để lừa gạt và lợi dụng uy tín của Bố tôi.

Tại thời điểm đầu năm 2011, bà Tâm đã có chồng nhưng đã đặt vấn đề tìm hiểu Bố tôi để tiến đến hôn nhân. Chồng bà Tâm là ông Phạm Tuấn Linh – Đại tá, Phó Phòng Kế hoạch, Cục Quân nhu – Tổng cục Hậu cần, Bộ Quốc phòng. Tuy nhiên, cho đến ngày 30/6/2011 bà Tâm mới ly dị chồng.

Cũng tại thời điểm này, công ty của bà Tâm đang phải gánh khoản nợ hơn 900 tỷ đồng tại các ngân hàng và nhiều khoản nợ cá nhân khác. Bà Tâm đã sử dụng mối quan hệ với Bố tôi để ạo ra sự nể nang của một số ngân hàng khi đến hạn phải xiết nợ.

Ngày 30/6/2011, Tòa xử ly hôn giữa bà Tâm và ông Linh nhưng ngay sau đó ông Linh vẫn nói với một số người là “Gia đình vẫn hạnh phúc, không có chuyện ly hôn.” Việc này lẽ ra ông Linh phải báo cáo tổ chức, không những thế lại còn thiếu trung thực trả lời với những người xung quanh.

Bà Tâm cũng đã che dấu việc đã ly hôn với các cơ quan quản lý của Quốc hội.

Và các cơ quan chức năng, vi phạm đạo đức đảng viên về minh bạch thông tin cá nhân: che dấu dư luận và cộng đồng dân cư tại nơi cư trú thôn Nhân Mỹ, xã Mỹ Đình, huyện Từ Liêm nhằm mục đích tạo hình ảnh đẹp đẽ để hiệp thương và ứng cử Đại biểu Quốc hội khóa 13.

Thực tế, bà Tâm và ông Linh cư trú tại thôn Nhân Mỹ, xã Mỹ Đình khoảng 10 năm nay. Tại xã Mỹ Đình, tổ dân phố thôn Nhân Mỹ đã tiến hành việc lấy ý kiến nhận xét để hiệp thương bầu cử đại biểu Quốc hội và ý kiến nhận làm thủ tục Đảng viên chính thức cho bà Tâm trong năm 2011. Tuy nhiên, bà Tâm lại thực hiện ly hôn tại nơi đăng ký hộ khẩu (số 147 Mai Hắc Đế, phường Lê Đại Hành, quận Hai Bà Trưng, tp Hà Nội) chứ không phải tại nơi cư trú để tránh sự quản lý của Chính quyền và tổ chức Đảng nơi thường trú.

Việc tiến hành thủ tục ly hôn của bà Tâm và ông Linh có nhiều điểm mờ ám (thụ lý xong chỉ có 8 ngày…) việc này đề nghị cần phải được làm rõ:

Ngày 21/6/2011, bà Tâm gửi đơn ra Tòa án nhân dân quận Hai Bà Trưng, tp Hà Nội xin ly hôn. Ngay ngày hôm sau 22/6/2011 Tòa án nhân dân quận Hai Bà Trưng có thông báo thụ lý việc ly hôn với ông Linh và cũng trong ngày đó, bà Tâm và ông Linh đã ký vào biên bản thuận tình ly hôn.

Ngày 30/6/2011, Tòa án đã xử ly hôn cho hai người. Đối chiếu với các quy định về pháp luật về giải quyết ly hôn tại Tòa án, tôi nhận thấy có nhiều sai phạm về tố tụng cần được làm rõ, cụ thể là:

a) Theo Luật Cư trú việc ly hôn của ông Linh và bà Tâm lẽ ra phải được thực hiện tại Tòa án Nhân Dân huyện Từ Liêm chứ không phải thực hiên tại quận Hai Bà Trưng.

b) Trong hồ sơ ly hôn không lưu bản chính Đăng ký kết hôn của bà Tâm và ông Linh mà chỉ có bản sao công chứng được thực hiện ngay trong ngày 21/6/2011. Vì lý do gì các đương sự lại không nộp bản chính đăng ký kết hôn? Vậy có phải sau khi đạt được mục đích lợi dụng uy tín cá nhân của Bố tôi để đảo nợ và tẩu tán tài sản thì ông Linh và bà Tâm quay lại với nhau?

c) Tại thời điểm ly hôn, ngôi nhà số 147 Mai Hắc Đế và số 2, Nhân Mỹ, Mỹ Đình là tài sản chung của ông Linh và bà Tâm nhưng đã thế chấp tại ngân hàng để vay nợ cho Công ty bà Tâm. Vậy trong bản tự khai của ông Linh khi ly hôn có nêu rằng không liên quan đến tài chính và nợ của công ty Minh Tâm thì có đúng không?

II. Qua các tài liệu cho thấy tổng nợ vay của công ty Minh Tâm tại các ngân hàng khoảng 800 tỷ đồng, chủ yếu là các khoản vay ngắn hạn.

Ông Đỗ Ngọc Minh anh trai ruột của bà Tâm vay gần 400 tỷ đồng và bà Tâm vay hơn 400 tỷ đồng tại các ngân hàng: NH Nông nghiệp và PTNT chi nhánh Cầu Giấy, NH Nông nghiệp và PTNT chi nhánh Hà Tây, NH TMCP Công Thương chi nhánh Hưng Yên, NH TM Quốc Tế (VIP) chi nhánh Hà Đông, Ngân hàng TMCP xăng dầu Petrolimex chi nhánh Hà Nội, Vietcombank chi nhánh Long An. Việc thực hiện các khoản vay của Công ty Minh Tâm có dấu hiệu vi phạm pháp luật:

– Tại sao cùng một thời điểm, công ty đã dùng cùng một tài sản để thế chấp vay nợ tại nhiều ngân hàng?

– Hàng tồn kho, nguyên vật liệu thế chấp vay nợ không thực sự có trong kho.

– Đánh giá giá trị tài sản thế chấp vượt quá giá trị thực để được vay số tiền lớn hơn giá trị thực tế của tài sản thế chấp.

– Hiện nay, trước sức ép phải trả các khoản nợ gốc và lãi lớn của ngân hàng và đặc biệt là nhiều khoản vay bằng sổ đỏ của nhiều cá nhân khác, bà Tâm đang bằng mọi thử đoạn để tiếp tục được bao che dưới vỏ bọc là vợ của nguyên Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh để không ai dám trực tiếp đến tận nhà đòi nợ được.

Ngày 08/9/2011, chưa đến ngày giỗ đầu mẹ tôi, bà Tâm đã xúi giục bố tôi làm đăng ký kết hôn tại xã Cường Lợi, huyện Na Rì, tỉnh Bắc Kạn. Đăng ký kết hôn này sai pháp luật nên đã bị hủy (văn bản số 119/UBND – VP Huyện Na Rì). Bà Tâm đã dùng giấy kết hôn sai luật này tới các ngân hàng để gây sức ép, yêu cầu cho bà Tâm gia hạn vay nợ.

Để theo đuổi mục đích của mình, ngay trong ngày UBND Huyện Na Rì có văn bản thông báo về việc hủy kết hôn trái pháp luật, bà Tâm lại tiếp tục bằng mọi cách đăng ký kết hôn tại phường Lê Đại Hành, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội là nơi đăng ký hộ khẩu của bà Tâm. Song thực tế bà Tâm đã không sống tại đây khoảng 10 năm nay. Việc đăng ký kết hôn do phường Quan Thánh, quận Ba Đình – nơi đăng ký hộ khẩu và là nơi đăng ký thường trú của Bố tôi. Như vậy, bà Tâm bằng mọi thủ đoạn phải có được Giấy chứng nhận Đăng ký kết hôn để ép các ngân hàng và các cá nhân giãn nợ khi các khoản nợ đã đến hạn thanh toán. Vậy, phải gây sức ép tới các Ngân hàng và cá nhân để gia hạn nợ, đảo nợ, trốn tránh pháp luật.

Chúng tôi được biết, ngày 15/3/2012, công ty Minh Tâm đã tiến hành thủ tục tại Sở Kế hoạch Đầu tư tỉnh Bắc Ninh nhằm thay đổi cổ đông sáng lập công ty và thực hiện việc thông báo theo thủ tục bắt buộc về thay đổi này từ ngày 09/4/2012 đến ngày 09/5/2012. Phải chăng đây là dấu hiệu để bà Tâm đang tìm cách trốn tránh trách nhiệm liên quan đến những hành vi vi phạm pháp luật của chính bà Tâm đã thực hiện thời gian vừa qua tại công ty Minh Tâm?

Cho đến thời điểm này gia đình tôi gồm họ tộc và con cháu không hề biết mặt bà Tâm và bà Tâm cũng không có lời nói hay hành động nào đối với bất kỳ một người nào trong họ tộc chúng tôi về việc sẽ bước vào gia đình tôi thay thế tư cách của mẹ tôi?

Tôi và toàn thể gia tộc quá đau xót khi đặt câu hỏi về:

– Động cơ, mục đích và những uẩn khúc của việc ly hôn và cả việc đăng ký kết hôn vội vàng khi chưa đến giỗ đầu mẹ tôi.

– Động cơ, mục đích của việc cố tình có được đăng ký kết hôn lần thứ hai ngay trong ngày hủy đăng ký kết hôn trái pháp luật lần thứ nhất. Phải chăng, nếu không có vỏ bọc của vợ nguyên Tổng Bí thư thì bà Tâm sẽ bị khởi tố, xét xử do các hành vi vi phạm pháp luật của bà?

Là người phụ nữ đã có chồng và 2 con, là đại biểu Quốc hội được tái cử nhiệm kỳ 2 là đảng viên mới được công nhận chính thức, lẽ ra bà Tâm cần phải có cách ứng xử có văn hóa trong việc tiến hành hôn nhân với bố tôi. Nhưng qua hành vi của mình thì bộc lộ rõ bà Tâm chỉ cần tờ đăng ký kết hôn với bố tôi chứ không phải muốn đem lại hạnh phúc đích thực cho Bố tôi nên đã có những hành vi sai trái, vi phạm đạo đức, trái luân thường đạo lý người Việt Nam mà một người phụ nữ bình thường cũng không thể làm như vậy được.

Với hàng loạt hành vi sai trái của bà Tâm như vậy, dù chỉ là một công dân cũng phải được xem xét, làm rõ huống chi là một đại biểu Quốc hội – thành viên của Cơ quan quyền lực cao nhất của đất nước, đại diện cho nhân dân.

Với tinh thần thẳng thắn, nghiêm túc của Nghị quyết TW 4 Khóa XI của Đảng, với những lý do nêu trên, tôi viết đơn này rất mong tổ chức Đảng, Ông/Bà và các cơ quan chức năng làm rõ, kiểm tra, xem xét kịp thời, ngăn chặn và xử lý những sai phạm của bà Tâm để tránh những hậu quả và sự tổn hại đến uy tín, danh dự của Đảng, Quốc hội và Chính quyền nhân dân.

Tôi đề nghị:

1– Bộ Chính trị, Ban Bí thư TW Đảng có ý kiến kết luận chính thức về những việc đã làm của bà Tâm như đơn tố cáo đã nêu. Việc đúng hay sai cần trả lời rõ và có ý kiến chính thức về những việc đã làm của bà Tâm như tố cáo đã nêu. Việc đúng hay sai cần trả lời rõ và có ý kiến chính thức cho Bố tôi và bà Tâm. Mặc dù bà Tâm không thuộc diện đảng viên do Trung ương quản lý nhưng vi phạm của người mang danh vợ của nguyên Lãnh đạo cao cấp của Đảng thực hiện các hành vi làm tổn hại đến uy tín của Đảng cần được làm rõ. Để xảy ra sự việc nêu trên là điều hết sức đau xót, tổn hại tới uy tín của Đảng và cá nhân lãnh đạo Đảng trước dư luận xã hội và quần chúng nhân dân.

2– Tôi đề nghị Bộ Chính trị, Ban Bí thư TW Đảng và các cơ quan chức năng gặp trực tiếp bà Tâm để thẳng thắn làm rõ:

Bà Tâm với tư cách là Đảng viên, là Đại biểu Quốc hội có biết trách nhiệm của mình trước Đảng, trước nhân dân và những điều Đảng viên không được làm, phải biết hy sinh cho tổ chức, vì hình ảnh và uy tín của tổ chức Đảng, phải tuân thủ pháp luật chứ không thể đứng trên pháp luật, vi phạm pháp luật như thực tế đã tiến hành.

Các hành vi trái đạo đức, luân thường đạo lý, nguyên tắc của Đảng, pháp luật nhà nước của phải được làm rõ, cụ thể rách nhiệm của bà Tâm, những cá nhân liên quan và thông báo công khai với gia đình tôi và các tổ chức, cơ quan quản lý có liên quan về những nội dung đơn đã nêu.

3– Bà Tâm phải kiểm điểm làm rõ theo tinh thần Nghị quyết TW 4, Khóa XI của Đảng về những việc làm nêu trên đã gây nhiều hậu quả xấu, trước chi bộ và đoàn Đại biểu Quốc hội Bắc Ninh với Uỷ ban Thường vụ Quốc hội về tư cách Đảng viên, Đại biểu Quốc hội trước tổ chức Đảng, trước nhân dân… Liệu có còn xứng đáng hay không?

4– Đề nghị Uỷ ban thường vụ Quốc hội xem xét có ý kiến trả lời công khai về tư cách đại biểu quốc hội của bà Tâm có còn xứng đáng đại diện cho dân không?

5– Tôi đề nghị làm rõ trách nhiệm của các cá nhân trong công tác bảo vệ chính trị nội bộ của Đảng, cụ thể là:

Việc bưng bít thông tin xung quanh Bố tôi đối với gia đình tôi của những cá nhân cán bộ bảo vệ và phục vụ cho Bố tôi. Tại sao không thông tin cho gia đình tôi và tổ chức Đảng được kịp thời, để sự việc xảy ra mà gia đình tôi không hề được biết? Những cá nhân này chịu trách nhiệm như thế nào trước Đảng, trước tổ chức và với chính đạo đức của người Đảng viên?

Công tác bảo vệ chính trị nội bộ làm chưa hết trách nhiệm và cần làm rõ trách nhiệm cá nhân, trách nhiệm tập thể. Để xảy ra sự việc nêu trên là điều hết sức đau xót, tổn hại tới uy tín của Đảng và cá nhân lãnh đạo Đảng trước dư luận xã hội và quần chúng nhân dân.

Người viết đơn

Nông Thị Bích Liên

Điện thoại liên lạc: 098. 352. 3837

Cập nhật tin 28-5-2012

 Gà bán nguyên con với giá “siêu rẻ” tràn lan tại Hà Nội mà người ta nghi xuất xứ từ Trung Quốc có thể gây ngộ độc.

Gà Trung Quốc 1.5 đô một con, từng làm 21 người nhập viện. (Hình: Báo Lao Ðộng)

Ðợt kiểm soát của Chi Cục Thú Y Hà Nội hôm 25 tháng 5 cho biết, gà nguyên con siêu rẻ được bày bán tại một số chợ thuộc quận Hoàng Mai và quận Thanh Xuân, Hà Nội với giá 30 ngàn đồng..

Theo ông Chi cục trưởng Cấn Xuân Bình, 31 sạp chợ bày bán gà “siêu rẻ” mà người ta nghi là gà “bẩn” từ Trung Quốc tràn sang.

Tin này được một số người bán xác nhận và cho biết đã mua gà nguyên con từ Trung Quốc đưa về, làm thịt sạch sẽ rồi tung ra chợ bán. Vì giá mua thấp nên dù họ bán mỗi con gà thịt giá 30 ngàn đồng vẫn còn “lời chán.” Một vài người bán cũng cho biết các quán phở ở Hà Nội rất chuộng loại gà “bẩn” này nhờ thịt dai, xương cứng…

Trước đó, hôm 10 tháng 5, người ta bắt được quả tang một chiếc xe chở 2 tấn gà Trung Quốc nhập lậu không kê khai nguồn gốc cũng không có giấy chứng nhận đã kiểm dịch khi băng qua biên giới.

Còn theo báo Lao Ðộng, đó là loại gà “ba không” vì không có dấu kiểm dịch, không có nguồn gốc và không ai bảo đảm vệ sinh thực phẩm.

Báo Lao Ðộng trích lời một chủ sạp thịt gà nói rằng gà “ba không” bán rất chạy nhờ giá rẻ. Báo Lao Ðộng còn cho rằng loại gà “ba không” này được ngâm trong các thùng chứa thuốc bảo quản, nhuộm màu, đặc biệt là gà đang “trong quá trình phân hủy, thiu ôi.”

Tại thành phố Ðà Nẵng hai năm trước đây xảy ra vụ ngộ độc thịt gà khiến 21 người nhập viện.

Tin VTC News cho biết người dân ăn phải thịt gà bị nhiễm độc trong món xôi gà tại thành phố Ðà Nẵng bị ngộ độc phải vào bệnh viện cứu cấp.

————————————————————————–

Dân miền Trung đối diện đói khát

Hàng loạt đập thủy điện chận hết nước

ÐÀ NẴNG (NV) – Hệ quả của cái “dịch” xây dựng hàng loạt các đập thủy điện chi chít trên những con sông ngắn, người dân nhiều tỉnh miền Trung Việt Nam đang đối diện với nguy cơ đói cơm và khát nước.

Hạ lưu thủy điện Sông Tranh 2 cạn khô đáy nhưng thủy điện Sông Tranh 2 vẫn không xả nước. (Hình : Người Lao Ðộng)

Mùa mưa đua nhau xả lũ làm nhà cửa đồng ruộng ngập sâu trong nước qua đi, bây giờ đang trong mùa khô thì hạn hán trên đầu và các dòng sông, rạch nhỏ cạn trơ đáy chỉ vì các đập thủy điện không chịu xả nước.

Một số báo ở Việt Nam trong tháng này nhiều lần nêu ra tình trạng các đập thủy điện đang làm cho hàng triệu người ở miền Trung sống trong sự bất an thường trực.

Theo một bài viết trên tờ SGGP ngày Thứ Sáu, “Mức độ thiếu nước giải hạn trên các sông suối đã đến lúc báo động.”

Tờ báo nêu ra cho thấy, thí dụ, “Vùng hạ du sông Vu Gia thuộc Quảng Nam và Ðà Nẵng, hơn nửa tháng trước đây đã thiếu nước không chỉ cho các trạm bơm tưới, mà thiếu cả nguồn nước không nhiễm mặn cho các nhà máy cấp nước sinh hoạt. Ðây là điều chưa từng thấy khoảng 4-5 năm về trước.”

Việc xây hàng loạt đập thủy điện trên hệ thống 2 con sông Vu Gia-Thu Bồn ở Quảng Nam, và những nơi khác, làm khốn đốn cho người dân ở cả vùng thượng nguồn cũng như hạ lưu từng bị đả kích nhiều nhưng vẫn không thấy chế độ Hà Nội có một chương trình hay kế hoạch nào để giải quyết.

“Nước sử dụng cho sinh hoạt vùng đô thị đều dựa vào các con sông lớn, tuy nhiên ở Quảng Nam, Ðà Nẵng, Quảng Ngãi, Nghệ An, khi thủy điện tích nước vào mùa khô thì các con sông gần như thành những con lạch nhỏ. Thiếu nước cho sinh hoạt là điều tất yếu.” Tờ SGGP nói.

Không phải chỉ có dân hạ du trong các thành phố là chịu hậu quả khốn nạn của thủy điện. Những người dân ở các khu vực “bán sơn địa” và thượng nguồn cũng điêu đứng hơn nữa. Hàng ngày, SGGP nói, nhiều dân làng phải đi bộ xa nhà 5 hay 6 cây số xách nước về uống hay nấu ăn.

Khi sông suối cạn trơ đáy, những kẻ đào đãi vàng kéo tới tìm vận may cày xới, thải chất độc cyanua làm những giọt nước còn sót lại “đục ngầu, đặc quánh.”

“Bà con lên thượng lưu dòng suối vất vả bắc ống tìm nguồn nước sinh hoạt. Ðây quả là thảm cảnh cho đồng bào các dân tộc miền núi, điều trong quá khứ chưa xảy ra bao giờ, dù trong mùa hạn hán nặng. Mất rừng, mất sông, mất mạch nước ngầm, sa mạc hóa cục bộ… là những hệ lụy khủng khiếp nhất trong thập niên qua ở khu vực miền Trung và Tây Nguyên. Ðất bị sa mạc hóa tăng dần trên khắp cả nước, tập trung chủ yếu ở khu vực nông thôn, miền núi, những vùng đất trống, đất cát ven biển và đất nghèo bị suy thoái.” Tờ SGGP kể.

Vì thiếu nước làm đồng, hầu hết các tỉnh miền Trung thu hẹp diện tích sản xuất.

Nhà cầm quyền các tỉnh đã thúc hối các nhà máy thủy điện xả nước đủ để cho dân chúng có nước làm nghề nông và các nhà máy nước ở các thành phố có nước để lọc nhưng không mấy kết quả.

Hồi giữa tháng 5, báo Người Lao Ðộng đã viết một bài với tựa đề “Khô hạn đe dọa miền Trung” chỉ vì các đập thủy điện không chịu xả nước. Khoảng 10,000 ha lúa và hoa màu của tỉnh Quảng Nam và Ðà Nẵng thiếu nước nghiêm trọng. Một số làng dân phải bán gia súc vì không có nước cho chúng uống. Người dân thành phố Ðà nẵng “khổ sở vì nước máy rất yếu và lại không trong như nước, có vị lờ lợ khiến người dùng bất an.”

Dòng sông phía dưới thủy điện Ðắk Mi 4 cạn trơ đáy. (Hình: Người Lao Ðộng)

Theo báo Người Lao Ðộng, nhiều nhà máy thủy điện như: Sông Tranh 2, A Vương, Sông Côn 2,… không chịu xả nước, lấy cớ lượng nước từ thượng nguồn về ít. “Theo Sở NN-PTNT tỉnh Quảng Nam, nếu các nhà máy thủy điện không tăng lượng nước xả so với hiện tại, nhiều diện tích vụ Hè Thu ở đây chắc chắn sẽ thất bại,” báo Người Lao Ðộng nói. Mùa màng thất bại thì hệ quả tất nhiên là đói.

Ðấy là đã có lệnh từ nhà cầm quyền trung ương ở Hà Nội mà các đập thủy điện vẫn “phớt lờ.”

Mới đây Ủy Ban Kinh Tế-Xã Hội Châu Á-Thái Bình Dương của Liên Hiệp Quốc (gọi tắt là ESCAP) công bố bản điều tra kinh tế xã hội khu vực năm 2012 nói rằng có một số bằng chứng cho thấy Việt Nam đang phải đối diện với nguy cơ nghèo đói sau lần lạm phát đỉnh điểm năm 2008.

——————————————————————————

Xách dép cho đàn ông về kỹ nghệ ‘buôn dưa lê’

Cả hai giới đều thích buôn chuyện, nhưng nói về “kỹ thuật buôn” thì phụ nữ phải xác dép cho nam giới – kẻ biết “tám chuyện” theo cách ích lợi nhất

Cả đàn ông và phụ nữ đều thích “buôn dưa” hay “tám chuyện” nhưng những lời nói ríu rít được phát ra đó lại đẩy đàn ông xích lại gần nhau hơn trong khi nó có thể làm rạn nứt mối quan hệ ở nữ giới.

 Có sự khác biệt rất lớn trong cách “tám chuyện” giữa đàn ông và phụ nữ. Nó không chỉ đơn giản là sự khác nhau về nội dung câu chuyện mà tính chất và hậu quả cũng đối lập nhau.

Thực tế, sở trường của nam giới là bàn tán về thể thao mà điển hình là bóng đá, điều đó đã mang lại cho họ cảm giác thân thiện hơn và ngay cả việc tăng lương cũng tạo nên sự gũi ở giới nam. Đặc trưng của nam giới trong cách “tám chuyện” thường là khi tham gia vào các hoạt động nhóm, nó sẽ tăng cường sự liên kết giữa các cá nhân trong nhóm – chuyên gia David C.Watson thuộc Đại học Grant McEwan tại Edmonton cho biết

Ở nữ giới, tình bạn sâu sắc hơn đàn ông và “tám chuyện” có thể có tác dụng ngược lại đến chính tình bạn đó. Phụ nữ có xu hướng  trò chuyện rất nhiều về ngoại hình và điều này thực sự có thể đe dọa tình bạn của họ.“Tình bạn nữ giới được đặc trưng bởi sự đồng cảm hoặc sự thân mật. Vì thế buôn chuyện không đúng chỗ có thể là nguy cơ làm tan vỡ mối quan hệ tốt đẹp họ có trước đó. Và buôn chuyện thường xảy ra ở phụ nữ”, Watson nói.

Kết luận về sự đối lập trên là kết quả từ  nghiên cứu được thực hiện với 167 sinh viên nữ và 69 sinh viên nam tại một  trường Đại học ở Canada bằng cách sử dung những câu hỏi về tình bạn và xu hướng “tám chuyện” ở hai giới.

Nhiều lãnh đạo cao cấp “hạ cánh” về doanh nghiệp

Nguyên Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Cao Sỹ Kiêm đã trở thành thành viên Hội đồng Quản trị độc lập của Ngân hàng Đông Á (DongA Bank).

Từ cuối năm 2011 đầu 2012, số lượng lãnh đạo cao cấp nghỉ hưu về với doanh nghiệp đã tăng lên rất nhiều.
Cách đây 4 năm, Ngân hàng Thương mại Cổ phần Á châu (ACB) công bố kết quả đại hội đồng cổ đông với một cơ cấu Hội đồng Quản trị rất mới, và lạ. Lần đầu tiên trong cơ cấu có sự góp mặt của những thành viên nguyên là lãnh đạo cao cấp của Chính phủ.
11 thành viên Hội đồng Quản trị ACB thời điểm đó có hai gương mặt mới: ông Trần Xuân Giá, nguyên Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư; ông Lương Văn Tự, nguyên Thứ trưởng Bộ Thương mại.
Lúc đó, ACB được xem là một điển hình của nét mới trong cơ cấu quản trị doanh nghiệp, bên cạnh nhân tố thành viên Hội đồng Quản trị độc lập còn khá mới mẻ tại Việt Nam. Một nét mới được ủng hộ. Minh chứng cho điều đó, dễ thấy trên nhiều diễn đàn là sự hồ hởi, tin tưởng và cả tự hào của cổ đông, nhà đầu tư yêu mến ngân hàng này.
Theo ghi nhận của VnEconomy, từ “điển hình” ACB, đến nay, đặc biệt trong năm 2011 đầu 2012, công chúng tiếp tục đón nhận loạt lãnh đạo cao cấp vừa rời nhiệm sở để về với doanh nghiệp.
Cuối tháng 3 vừa qua, sau nhiều năm nghỉ hưu và đảm nhận vị trí Chủ tịch Hiệp hội Doanh nghiệp nhỏ và vừa Việt Nam, nguyên Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Cao Sỹ Kiêm đã trở thành thành viên Hội đồng Quản trị độc lập của Ngân hàng Đông Á (DongA Bank).
Tại đại hội đồng cổ đông vừa qua của Ngân hàng Xuất nhập khẩu Việt Nam (Eximbank), cổ đông bắt đầu làm quen với sự có mặt của ông Lê Đức Thúy, nguyên Thống đốc Ngân hàng Nhà nước, nguyên Chủ tịch Ủy ban Giám sát Tài chính Quốc gia, với vai trò là cố vấn.
Tại đại hội đồng cổ đông của Ngân hàng Sài Gòn Thương Tín (Sacombank) diễn ra vào sáng mai (26/5), rất có thể sự có mặt của ông Lê Xuân Nghĩa, nguyên Phó chủ tịch Ủy ban Giám sát Tài chính Quốc gia, sẽ thu hút sự chú ý của cổ đông cũng ở vai trò là nhà cố vấn.
Sắp tới, dự kiến một ngân hàng thương mại cổ phần khác cũng sẽ công bố gương mặt mới nguyên là Thứ trưởng Bộ Thương mại đảm nhận vị trí thành viên hội đồng quản trị độc lập…
Đã, đang và sẽ có nhiều trường hợp như vậy. Với giới chức sau khi rời nhiệm sở, còn đường này là một lựa chọn riêng tư. Sau khi tham gia hoạch định chính sách và làm công tác quản lý vĩ mô, họ tiếp tục làm việc cụ thể hơn với các tổ chức năng động của nền kinh tế. Sức làm việc không hẳn bị giới hạn ở tuổi tác. Như ở Mỹ, “ông già gân” Alan Greenspan, sau khi rời vị trí Chủ tịch Cục Dữ trữ Liên bang Mỹ (FED), đã hơn 80 tuổi vẫn dẻo dai với công ty của mình (Greenspan Associates LLC)…
Với doanh nghiệp, có được sự góp sức của họ là một lợi thế. Nếu tên tuổi, uy tín và thương hiệu là những giá trị khó đong đếm, thì kinh nghiệm và năng lực nắm bắt đường hướng chính sách, có thể cả các mối quan hệ, là những lợi ích rất cụ thể, thậm chí khó tìm.
Và có lẽ cũng vì vậy mà chi phí cho nguồn lực cao cấp đang trở thành xu hướng rõ nét này là không nhỏ, mà không hẳn các doanh nghiệp có nhu cầu đều có thể lôi kéo được về phía mình…

Hồng Nhung

@VNEconomy

100 năm lương con Bí thư Hải Dương chưa đủ xây vườn thượng uyển

Mấy ngày qua, dư luận rộ lên thông tin con trai Bí thư Tỉnh ủy Hải Dương sở hữu một khu vườn rộng hơn 4.000m2 có nhiều loại cây gỗ quý và một biệt thự quy mô khá hoành tráng.

Xoay quanh khối tài sản khổng lồ của con trí bí thư tỉnh ủy Hải Dương, ĐBQH ông Đinh Xuân Thảo cho rằng cơ quan trung ương phải làm rõ số tài sản này.

Trả lời trên báo những câu hỏi liên quan đến khu nhà vườn trăm tỷ tại Ninh Giảng, Hải Dương được cho là của ông Bùi Thanh Tùng (con trai Bí thư Hải Dương Bùi Thanh Quyến) cho biết số tiền mà ông có được để bỏ ra xây dựng ngôi nhà tọa lạc trên khu đất hơn 4.000 m2 này là tiền mồ hôi, nước mắt, xuất phát từ trí tuệ, vận động cá nhân chứ không phải là dựa dẫm vào bất kỳ ai, vào mối quan hệ nào. Được biết ông Tùng sinh năm 1980, đang công tác tại Sở LĐ-TB&XH tỉnh Hải Dương.

Với mức lương công chức hiện tại của ông Tùng thì việc sở hữu cơ ngơi như thế này là điều hơi bất thường.

Về ý kiến cho rằng con trai ông là một công chức nhà nước nhưng lại sở hữu một khối tài sản kếch xù như thế liệu có gây dư luận xấu trong xã hội, ông Quyến bí thư tỉnh Hải Dương nói: “Tôi nghĩ là với trách nhiệm của phóng viên, báo chí tự tìm hiểu”. 

 Điều đó không khó để có thể tính được, Nếu đúng như những lời ông Tùng khẳng định số tài sản trên là do mồ hôi công sức của ông bỏ ra. Chúng ta hoàn toàn có thể tính được “mồ hôi công sức ấy” theo quy định về chế độ lương thưởng đối với công chức viên chức nhà nước thì có thang bậc tính cụ thể. Ông Bùi Thanh Tùng 32 tuổi chức vụ Trưởng phòng Việc làm an toàn lao động tại Sở Lao động TB&XH tỉnh Hải Dương. 
Theo thông tư liên tịch số 01/2005/TTLT-BNV-BTC nhân với mức lương cơ bản hiện nay là 1.050.000 đồng. Với một viên chức hệ số là 2,34 + phụ cấp đối với chức danh trưởng phòng 0,3 + kinh nghiệm công tác (Giả sử ông Tùng đã làm trưởng phòng từ năm 2002) thì lương hàng tháng của một viên chức tương đương với chức vụ ông Tùng đang công tác sẽ là 1.050.000 x 2,64 = 2.457.000.
Với cấp trưởng phòng được phụ cấp hệ số 0,3 Nếu tính số năm công tác và phụ cấp một tháng lương của ông Tùng nhận được sẽ khoảng 3 triệu.
 Với mức lương như vậy thì một năm ông Tùng nhận lương khoảng hơn 40 triệu. Trong 10 năm công tác nhân số tiền này sẽ lên khoảng 400 triệu. 100 năm sau số lương theo mức tính này cũng chỉ khoảng 4 tỷ!?
Đây là phép tính thử cho người chưa phải bỏ ra chi phí gì cho tổng số tiền này. Nhưng đó là điều không tưởng bởi còn phải trừ đi các khoản tiền chi phí cho sinh hoạt, công việc khác nữa. Nhất là trong điều kiện chi phí sinh hoạt đắt đỏ như hiện nay.?!
 Điều đó ngược lại với khối tài sản khổng lồ của ông Tùng đang sở hửu. khiến nhiều người nghi ngờ về khối tài sản này?!
 Liên quan đến việc ông Bùi Thanh Tùng tiến hành mua đất để xây nhà và trồng cây cảnh lâu năm quý hiếm, Huyện uỷ – UBND huyện Ninh Giang đã chỉ đạo các đơn vị liên quan về thôn Đông Tân, xã Ninh Thành để tìm hiểu thực hư sự việc. 
Bước đầu, chính quyền địa phương xác minh được diện tích đất 4.152 m2 tại thôn Đông Tân mang tên Bùi Thanh Tùng đã được UBND huyện đã cấp “sổ đỏ”.
Theo Phunutoday

CUỘC KHỦNG HOẢNG KINH TẾ CỦA TRUNG QUỐC

Fareed Zakaria/Wasington Post
Lê Quốc Tuấn. X-CafeVN chuyển ngữ

Hiện đã có nhiều suy đoán về cuộc chiến quyền lực ở Trung Quốc trong cơn náo động của vụ lật đổ Bạc Hy Lai, một thượng cấp quyền lực của Đảng Cộng sản tỉnhTrùng Khánh, người đã sử dụng chủ nghĩa dân túy, tiền bạc và mưu chước để vươn lên. Nếu ông không bị hạ bệ trong năm nay – bởi một loạt các sai lầm, tiết lộ và không may mắn – Bạc có thể khiến hệ thống kỹ trị độc tài điều hành đất nước phải lo sợ. Trung Quốc có thể tồn tại trong cuộc khủng hoảng chính trị của mình, nhưng phải đối diện với thách thức trước mắt: một cuộc khủng hoảng kinh tế.

Mỗi năm trong hai thập kỷ qua, các chuyên gia đã nói với tôi rằng nền kinh tế của Trung Quốc sẽ phải phá sản, phải xụp đổ vì sự mất cân bằng quá lớn và các sai lầm trong chính sách. Họ muốn nói đến các hoạt động cho vay không kết quả, các ngân hàng xấu, doanh nghiệp nhà nước không hiệu quả và bong bóng bất động sản. Bằng cách nào đó, không một điều nào trong số này đã khiến tăng trưởng của Trung Quốc, vốn tăng trưỏng trung bình 9.5% hàng năm một cách đáng ngạc nhiên trong ba thập kỷ qua, phải đi trật đường rầy.

Tring cuốn sách mới “Breakout Nation” của mình, Ruchir Sharma, người điều hành Quỹ Thị Trưòng mới nổi của Morgan Stanley, đã đưa ra một giải thích khác và thuyết phục hơn, không vạch ra thất bại của Trung Quốc nhưng lại là chính sự thành công của họ: “Trung Quốc đang trên bờ vực của cuộc (phát triển) chậm lại một cách tự nhiên vốn sẽ thay đổi cán cân quyền lực toàn cầu, từ tài chính đến chính trị, và sẽ lấy đi sức mạnh của nhiều nền kinh tế đang nằm trong tính toán của họ “. Quan điểm của ông đang được tích lũy bằng chứng để hỗ trợ.

Tăng trưởng của Trung Quốc là đáng chú ý. Nhưng không phải là chưa từng thấy. Nhật Bản, Nam Hàn và Đài Loan đã từng tăng trưởng gần 9% hàng năm trong khoảng hai thập kỷ và sau đó bắt đầu chậm lại. Nhiều người nghĩ rằng số phận của Trung Quốc sẽ giống như của Nhật Bản, vốn đã bị đổ vỡ, chậm lại trong những năm 1990 và vẫn chưa thể bùng nổ lại một lần nữa. Nhưng kịch bản thực tế hơn là Nhật Bảnthì ở trong những năm 1970, khi những con hổ ban đầu của Châu Á tăng trưởng chậm lại từ 9% xuống khoảng 6%. Hàn Quốc và Đài Loan đi theo quỹ đạo tương tự.

Nguyên nhân gì gây ra những chậm trễ này? Sự thành công. Trong mỗi trường hợp, các nền kinh tế đã sản xuất được một tầng lớp thu nhập trung bình. Việc phát triển với tốc độ chóng mặt khi bạn có một nền kinh tế lớn và một xã hội thuộc tầng lớp trung lưu là điều khó khăn.

Sharma làm toán: “Năm 1998, để Trung Quốc phát triển được nền kinh tế 1 ngàn tỷ của họ lên 10%, họ phải mở rộng hoạt động kinh tế đến 100 tỷ và chỉ tiêu thụ 10% các mặt hàng công nghiệp của thế giới – các nguyên liệu thô bao gồm tất cả mọi thứ từ dầu hỏa, đồng và thép. Năm 2011, để phát triển nhanh chóng nền kinh tế trị giá 5 nghìn tỷ, họ cần phải gia tăng 550 tỷ USD một năm và hút vào hơn 30% sản xuất hàng hóa toàn cầu “.

Tất cả các yếu tố từng đẩy Trung Quốc về phía trước đã bắt đầu lụi tàn. Năm ngoái Trung Quốc đã trở thành một quốc gia đô thị hóa, với đa số người dân sống ở các thành phố. Tỷ lệ nhập cư đô thị đã làm chậm lại đến 5 triệu một năm. Điều này có nghĩa rằng chẳng bao lâu “nguồn thặng dư lao động” nổi tiếng sẽ bị cạn kiệt. Thập kỷ này, chỉ có 5 triệu người tham gia lực lượng lao động cốt lõi của Trung Quốc, tụt giảm đáng kể từ 90 triệu trong thập kỷ trước. Và nhờ chính sách một con, rất ít người Trung Quốc để thay thế cho công nhân nghỉ hưu.

Hình ảnh của Sharma phần lớn được chia sẻ bởi chính phủ Trung Quốc. Trong nhiều năm, lãnh đạo ở Bắc Kinh đã chuẩn bị cho việc chậm lại. Trong năm 2008, Thủ tướng Ôn Gia Bảo đã lập luận rằng nền kinh tế của Trung Quốc là “không cân bằng, thiếu phối hợp và không bền vững”. Tuần này, ông lên tiếng một lưu ý tương tự, kêu gọi chính phủ phải có các biện pháp để kích thích nền kinh tế .

Trong một số phưong diện, Trung Quốc vẫn còn có rất nhiều thuốc súng trong kho vũ khí của mình. Ngân hàng trung ương của TQ có thể giảm lãi suất và chính phủ có thể chi tiêu tiền bạc. Nhưng ngay cả hỏa lực của họ cũng có giới hạn. Sharma cho rằng trên chứng từ, phần nợ đối với sản phẩm quốc nội (GDP) của Trung Quốc vẫn khiêm tốn ở mức 30% nhưng khi thêm các khoản nợ của các tập đoàn Trung Quốc, trong đó có nhiều tập đoàn do chính phủ sở hữu, các con số sẽ trông đáng báo động. Chính phủ sẽ chi tiêu nhiều hơn vào cơ sở hạ tầng, nhưng thu về ít hơn từ các khoản đầu tư này. Người tiêu dùng Trung Quốc đang chi tiêu nhiều hơn – nhưng trong một quốc gia không an toàn và một dân số lão hóa – tỷ lệ tiết kiệm sẽ vẫn ở mức cao.

Sharma dự đoán những khó khăn sẽ đến với các quốc gia từng được hưng chấn bởi một Trung Quốc bùng nổ – từ Australia đến Brazil – khi nhu cầu nguyên liệu bị suy giảm. Thậm chí ông còn dự đoán một sự suy giảm trong giá dầu hỏa, khiến sẽ gây lo lắng cho các quốc gia sản xuất dầu ở khắp mọi nơi.

Còn đối với Trung Quốc, Sharma cho rằng tăng trưởng ở mức 6% không nên làm người Trung Quốc lo lắng, đây sẽ là mức tăng trưởng tuyệt vời cho bất cứ nước nào khác. Đất nước giàu hơn, vì vậy tốc độ tăng trưởng chậm hơn sẽ dễ được chấp nhận hơn. Nhưng chế độ độc tài của Trung Quốc lại hợp pháp hóa bản thâ mình bằng cách hứa hẹn cuộc tăng trưởng với chỉ số octan cao. Nếu lời hưá hẹn ấy mất dần, các khó khăn về kinh tế của Trung Quốc có thể trở thành khó khăn về chính trị.

@X-cafe