Bốc lửa cùng bikini L’ Space

Sang trọng và hoàn mỹ, những mẫu áo tắm của hãng thời trang cao cấp L’Space tôn lên tối đa vóc dáng đầy đặn, nữ tính của người mặc
Mỗi bộ bikini này có giá trên dưới 200 USD.

@BaoDatViet

This slideshow requires JavaScript.

Tình yêu – Một chút bản ngã của đàn bà lẳng lơ

Tôi đã dính vào lưới tình, thậm chí với người đàn ông mà tôi căm ghét vô cùng, đó là người yêu cũ của tôi, người đã phản bội tôi tìm tình yêu mới.
Ở đời không ai học được chữ ngờ, cũng chẳng ai dám thừa nhận mình cả đời chung thủy, không có chút xao lòng vì một ai đó. Đôi khi người ta cứ tự nhốt mình trong phòng, nhốt mình với những mối quan hệ nhỏ hẹp, và rồi họ không nhận ra, xã hội ngoài kia đang xô bồ thế nào, con người đang chà đạp, bon chen mà sống ra sao. Và đôi khi, họ cho rằng, những kẻ đi ngoại tình, những người đàn bà, đàn ông phản bội vợ con, đong đưa với những người khác là “tội đồ”.

Tuy không phải tôi viết những lời này ra đây để bênh vực những kẻ ngoại tình, nhưng phải hiểu và thông cảm với nhau rằng, việc quan hệ ngoài chồng ngoài vợ là chuyện bản ngã, với nhiều trường hợp cần được cảm thông và chia sẻ.

Anh đã có gia đình, có điều kiện kinh tế, con cái kháu khỉnh, hạnh phúc. Người ta cứ nói, đàn ông sung túc, đầy đủ, vợ đẹp con khôn mà còn đi ngoại tình. Nhưng chính họ, chính sự đầy đủ viên mãn đó đã khiến họ trở thành người phản bội. Bởi họ không còn gì để lo lắng, bởi họ đã không còn phải lo tính kế sinh nhai, kiếm tiền như thế nào, và có đôi chút, sự hoàn hảo khiến họ nhàm chán, muốn tìm niềm vui mới, đúng hơn là thử với niềm vui khác. Và họ ngoại tình.

Câu chuyện của tôi cũng giống như thế. Anh yêu vợ, thương con và tôi cũng vậy. Tôi cũng không phải là khó khăn gì, không phải là một người cần tiền, bám víu vào những đại gia để mồi chài, câu kéo những món quà đắt giá. Cái tôi có lúc ngã vào lòng anh, ân ái cùng anh chính là tình cảm bao nhiêu năm qua khơi dậy. Tuy tôi biết mình làm thế là có lỗi với chồng con, anh cũng hiểu rõ, anh đang có một gia đình hạnh phúc, nhưng chúng tôi vẫn ngã vào nhau bởi trước đây, chúng tôi từng là của nhau.

Một lần, hai lần như thế, chúng tôi thấy cần nhau hơn, thấy hiểu nhau hơn bao giờ hết và rồi chúng tôi cần có những phút riêng, những khoảng trời của hai người để chia sẻ những câu chuyện vui buồn về gia đình, than vãn về cuộc sống dù là đã viên mãn nhưng không thể hoàn hảo đó. Dù chỉ là những câu chuyện vui, những câu thở dài để xả stress nhưng chúng tôi thấy nhẹ nhàng, thanh thản hơn bao giờ hết. Vô tình như thế thôi, chúng tôi là những kẻ tội đồ, trở thành người phản bội, đê tiện trong mắt của bao người khác.

Nhưng có ai hiểu, cảm xúc của con người khó kìm nén. Khi bị chồng phát hiện, tôi đã ân hận, xin lỗi và mong chồng tha thứ. Nếu có thể cho những người lén lút quan hệ như chúng tôi một cơ hội, biết đâu mọi thứ lại tốt hơn, hạnh phúc hơn. Con người khi đã mắc lỗi lầm và được tha thứ, sẽ cố gắng sống tốt hơn. Đừng bao giờ triệt đường sống của họ. Ở đời ai chẳng có phút xao lòng, chuyện ngoài chồng ngoài vợ nếu biết nhận ra lỗi lầm và sửa chữa, có thể thông cảm được và mong được tha thứ.

Theo Eva

Bà Hoàng Yến: Tôi bị ‘bôi nhọ, sỉ nhục’

Bà Yến (thứ ba từ phải sang) nói bà sẵn sàng chấp nhận việc bãi nhiệm

Nữ đại biểu Quốc hội được cho là thuộc hàng giàu nhất Việt Nam, bà Đặng Thị Hoàng Yến đã bác bỏ cáo buộc bà ‘khai man’ lý lịch và nói bà bị ‘bôi nhọ, hành hạ và sỉ nhục’ trong trả lời phỏng vấn BBC bằng thư điện tử.

Sau khi gửi các câu trả lời tới BBC sáng thứ Bẩy, bà Yến cũng đã có cuộc trao đổi với phóng viên trong nước trong cùng ngày về chuyện bà bị Mặt trận Tổ quốc đề nghị Quốc hội  bãi miễn tư cách đại biểu của bà.

Bà nói bà đã gửi đơn tới Quốc hội và tuyên bố sẵn sàng chấp nhận quyết định bãi nhiệm nếu cơ quan đại diện của người dân đi theo hướng này.

Sau đây là phần trả lời mà bà Yến, Chủ tịch Tập đoàn Tân Tạo, gửi tới BBC:

BBC: Xin bà cho biết nhận xét của bà về việc Ủy ban Mặt trận Tổ quốc đã bỏ phiếu đề nghị Quốc hội xem xét việc bãi miễn tư cách đại biểu Quốc hội của bà?

Bà Đặng Thị Hoàng Yến: Thật sự tôi chưa được bất cứ ai từ Mặt trận Tổ Quốc yêu cầu giải trình hay làm rõ vấn đề gì để xem xét đề nghị bãi miễn và cũng chưa có bất cứ ai thông báo cho tôi chính thức về việc bỏ phiếu, tất cả chỉ được biết thông qua báo chí, do vậy tôi chưa thể đưa ra bất cứ nhận xét gì được.

Cho tới nay bà đã nhận được thông tin gì từ Quốc hội về vấn đề này chưa?

Có lẽ tôi cũng như anh chỉ đọc trên các phương tiện thông tin đại chúng mà thôi.

Báo chí Việt Nam nói bà đã không khai tư cách đảng viên trong hồ sơ ứng cử đại biểu Quốc hội? Nếu biết trước những phức tạp như hiện nay liệu bà có khai rõ chuyện đã từng vào đảng và chưa bao giờ xin ra hoặc bị khai trừ hay không?

Tôi tốt nghiệp Đại học kinh tế năm 1980 ra làm công chức nhà nước với bầu nhiệt huyết cháy bỏng bao hoài bão, ước mơ và được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam vào năm 1985 tại Quận 5. Sau đó tôi đã quyết định sang làm kinh doanh và từ năm 1995 tôi đã không còn sinh hoạt đảng nữa, theo Điều lệ Đảng nếu không sinh hoạt và không đóng đảng phí 03 tháng thì đương nhiên không còn là Đảng viên.

Tại thời điểm khi ứng cử Quốc hội, căn cứ vào Điều lệ ĐCSVN tôi biết rõ mình không còn là đảng viên nữa. Trong biểu mẫu Lý lịch theo quy định của Ban bầu cử chỉ có một câu hỏi: ‘Ngày vào Đảng CSVN chính thức…’, nếu tôi viết ngày vào Đảng ở đây thì đồng nghĩa rằng tôi vẫn là đảng viên, mà điều này hoàn tòan không đúng. Biểu mẫu lý lịch tại mục này chỉ có một khoảng trống nhỏ và không hề có mục nào hỏi ‘Đã từng vào đảng’.

Thực sự nếu có sự hướng dẫn chắc chắn tôi đã khai rõ điều này. Hơn nữa, tôi đã được kết nạp Đảng CSVN tại Quận 5– TP. HCM chứ có phải ở một vùng kháng chiến, chiến khu trong chiến tranh nào đâu, ai cũng có thể tìm hiểu được, làm sao có thể nghĩ đến chuyện giấu diếm hoặc né tránh?

Giả sử, không phải chỉ có một mình tôi rơi vào trường hợp này, mà có một vài đại biểu khác cũng tương tự và cũng khai như tôi, thì có thể nói: Ai ở hoàn cảnh đó với cái Biểu mẫu Lý lịch quy định của Ban Bầu cử như vậy thì đều cùng hiểu và cùng khai như nhau. Chính vì không có sự hướng dẫn và Biểu mẫu không rõ ràng nên chúng tôi có thể đã chưa đáp ứng được đầy đủ nguyện vọng của cử tri mong muốn được hiểu rõ về người đại biểu của họ, hoàn toàn khác xa với việc kết án là khai man hoặc không trung thực.

Một số báo cũng đề cập tới quan hệ của bà với ông Jimmy Trần, đây có phải là chuyện khiến bà gặp khó khăn khi là đại biểu Quốc hội?

Về mặt lý: Tại thời điểm tham gia ứng cử Quốc hội, tôi và ông Jimmy Tran đã có Quyết định cho phép ly hôn của Tòa Án Tỉnh Long An ký ngày 6/10/2010 và tại Hoa Kỳ, ông Jimmy Tran cũng đã nộp đơn xin ly hôn vào 4/8/2010, Tòa Án của Houston cũng đã tiếp nhận và xem xét giải quyết. Do vậy có thể nói về mặt pháp lý chúng tôi hoàn toàn không còn quan hệ vợ chồng.

Song về mặt tâm lý xã hội, tôi không phủ nhận việc này đã gây ra cho tôi biết bao điều đau đớn, nhất là việc một số kẻ có dụng ý xấu đã lợi dụng để bôi nhọ, hành hạ, sỉ nhục tôi … Tuy nhiên, điều quan trọng: Tôi vẫn là một con người có trái tim và khối óc, có nhân cách và biết sống hết mình cho công việc, tôi cũng tin rằng mình là một Đại biểu có trách nhiệm, có bản lĩnh và có dũng khí. Dù thời gian ngắn ngủi tham gia vào Quốc hội, tôi cảm thấy không hổ thẹn với chính mình và đã không phụ lòng tin của cử tri.

Có báo còn cáo buộc bà đã ‘mua phiếu’ khi đưa 500.000 đồng cho hơn 1000 cử tri? Cáo buộc này có đúng không và nếu đúng bà thấy cáo buộc ‘mua phiếu’ có hợp l‎ý không?

Nếu cho rằng một việc tài trợ vẫn thực hiện hàng năm, được lên lịch từ 08 tháng trước đó để Chủ Tịch Nước về dự trao Kỷ Niệm chương cho các 1200 cán bộ lão thành của Tỉnh Long An là mua chuộc thì có thể sẽ làm thui chột văn hóa ‘Lá lành đùm lá rách’ của dân tộc Việt Nam. Dù hiểu như vậy, song năm nay, chúng tôi đã buộc phải hủy bỏ Kế hoạch thăm tặng quà đã được lên lịch từ đầu năm… Vậy ai sẽ là người chịu thiệt thòi?

Cũng phải nói thêm rằng suốt 18 năm qua Tập đòan Tân Tạo do tôi sáng lập luôn đi đầu trong công tác làm từ thiện lên đến hàng ngàn tỷ đồng trong đó có việc giúp xóa 1000 căn nhà ổ chuột rừng U Minh, tài trợ mổ cho 1000 trẻ em dị tật bẩm sinh, xây dựng nhiều trường mẫu giáo, phổ thông trung học tặng cho các vùng biên giới, tặng hàng ngàn căn nhà tình thương tình nghĩa… và kể cả hiến tặng gần hết tài sản của tôi cho sự nghiệp giáo dục để xây dựng Đại học Tân Tạo – Đại học phi lợi nhuận theo tiêu chuẩn Hoa Kỳ và cấp hàng ngàn học bổng cho các em Hoa Trạng nguyên, các em tài năng mà nghèo khó.

Theo bà đằng sau những tin trên báo chí và việc đề nghị bỏ phiếu bãi miễn tư cách đại biểu với bà có điều gì uẩn khúc không?

Nếu tôi có thể biết được điều như anh nói thì liệu tôi có thể bị rơi vào tình trạng như hiện nay???!!!!

@bbc

Hai cõi ta bà

Ngô Nhân Dụng

Một người bạn tôi ở Sài Gòn có thói quen quan sát cuộc đời mới viết mấy giòng miêu tả: “Trong cái nền kinh tế man rợ này, ta bà thế giới chia rõ rệt thành hai lớp. Một là những đứa chạy ăn từng tháng (có đồng chí khá đông là những đứa chạy ăn từng ngày nữa); lớp kia là bọn giàu, con cái ngồi xe Ferrari, Porche, … xài tiền đô, gọi nhau bằng điện thoại nạm kim cương, hẹn nhau bất kể ở nơi nào nhưng chỉ vài ba giờ sau là gặp mặt uống rượu, chơi thuốc. Chuyện ở Huyện này ai cũng biết.”

Có thể biết ngay những người mới được đăng hình trong blog Nguyễn Xuân Diện thuộc cõi nào trong thế giới ta bà này. Đó là hình những phụ nữ nông dân mặc áo cánh, có cụ bà tay chống gậy, đang tụ tập trước cái cổng lớn bảng sơn đỏ đề: ĐẢNG ỦY HĐND ỦY BAN NHÂN DÂN – XÃ PHÚ TÚC. Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện cho biết họ là dân thôn Tư Sản, xã Phú Túc, huyện Phú Xuyên, Hà Nội; đang chuẩn bị cuốc thuổng đòn gánh búa liềm để lên huyện để đòi người. Họ kể: “Sáng nay Chị Nguyễn Thị Mây đi cấy ở thôn Cầu Bầu, thuộc huyện Ứng Hòa, lúc đó là 5 giờ 40 phút nó ập đến, chả đọc lệnh gì cả, nó bắt nghoéo tay, bịt mồm bắt đi luôn. Được tin chị Mây bị bắt, hàng trăm người dân thôn Tư Sản đã tập trung về ủy bân nhân dân xã Phú Túc để làm rõ nguyên nhân bắt, và đòi thả người.”

Chuyện càng hào hứng hơn nữa là “Công an và chính quyền xã Quảng Phú Cầu (huyện Ứng Hòa, nơi xẩy ra vụ bắt cóc) đã xác nhận sự việc bắt cóc của bà Nguyễn Thị Mây; họ cũng đi tới trụ sở xã Phú Túc cùng bà con Tư Sản đòi thả người. … Đã về chiều, người dân mang nước, bánh mì và đồ ăn ra tiếp tế. Dự kiến hàng trăm người dân sẽ ngủ lại đêm nay tại cửa UBND xã Phú Túc.” Như vậy tức là có cảnh chính quyền và công an ở một xã này đi biểu tình đến xã khác, Phú Túc, đòi thả người của chính xã đó bị những kẻ vô danh khóa ngoéo tay, bịt mồm, bắt cóc trong lúc đang đi cấy.

Không biết câu chuyện sẽ đi tới đâu. Nhưng trên thế giới bây giờ chắc chỉ tại một nước Cộng Hòa Xã hội Chủ nghĩa hỗn độn lung tùng xoèng mới có cảnh tượng ấy. Những nông dân thuộc cõi ta bà chạy ăn từng bữa sống không yên. Bởi vì phải chạy ăn từng bữa cho nên mỗi miếng cơm đều rất quý. Vì miếng cơm hiếm và quý cho nên phải giành giật. Vì giành giật cho nên mới có cảnh rình rập nhau từ lúc 5, 6 giờ sáng, khóa tay, bịt miệng, bắt cóc đem đi. Tội nghiệp cho đám chúng sinh. Tội nghiệp cho các đồng bào khốn khổ; cả chị Mây bị bắt cóc lẫn những người bắt cóc chị đều tội nghiệp. Phải chi người ta không phải giành nhau từng miếng cơm, từng mảnh ruộng thì đâu đến nỗi đối sử với nhau như thế!

Chỉ còn một niềm an ủi, là trong cõi ta bà xã hội chủ nghĩa đó, cũng có những người không phải lo giành giật từng miếng cơm như vậy. Đó là những đồng bào may mắn của chúng ta “con cái ngồi Ferrari, Porche, … xài tiền đô, gọi nhau bằng điện thoại nạm kim cương …”

Một người thuộc cõi ta bà thứ hai là ông Tô Huy Rứa, ủy viên Bộ Chính trị Trưởng ban Tổ chức Trung ương. Ngày Thứ Bẩy vừa qua, được tin mừng ái nữ của ông, cô Tô Linh Hương mới được bầu làm Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty Cổ phần Đầu tư Xây dựng Vinaconex – PVC. Tuổi trẻ, tài cao, cô Linh Hương mới sinh năm 1988. Cô Hương đã đậu cử nhân tại Học viện Báo Chí và Tuyên Truyền, chuyên về ngành ngoại giao quốc tế. Luận văn ra trường của cô mang đề tài: “Thông tin đối ngoại trong đấu tranh diễn biến hòa bình ở Việt Nam hiện nay.” Nghe thì thấy lập trường rất tốt, nhưng có vẻ không liên hệ gì với công việc đầu tư hay là xây cất cả. Mới 23, 24 tuổi, cô sẽ lên lãnh đạo một công ty chuyên về đầu tư xây dựng với 2,000 nhân viên, do hai tổng công ty nhà nước, Vinaconex và PVC, gom lại làm một mà thành. Mấy doanh nghiệp nhà nước này các quan muốn gom lại, muốn tách ra lúc nào làm chẳng được? Ngày nhậm chức cô Hương đã đi ngay tới thị sát một công trường đang xây cất, sắt với xi măng đầy khắp nơi. Và cô đi đôi giầy cao gót mầu hồng, mặc áo đầm cũng mầu hồng, chỉ cái đầu được cái mũ an toàn (bảo hiểm) che chở nên không biết mầu gì. Như vậy có phải ở đời ai cũng có số hay không?

Một người có số tốt hơn nữa là cô Nguyễn Thanh Phượng, con gái ông Nguyễn Tấn Dũng, thủ tướng chính phủ, đại biểu quốc hội của dân Tiên Lãng, Hải Phòng, nơi có ông Đoàn Văn Vươn còn đang bị giam. Cô Phượng đang làm chủ tịch Hội đồng quản trị của bốn công ty; trong đó có Ngân hàng thương mại cổ phần Bản Việt (Viet Capital Bank). Câu chuyện cô Phượng đã mua cổ phần chiếm đa số để nhảy từ ngân hàng này sang công ty đầu tư khác, kết hợp cái nọ với cái kia, đọc có thể chóng mặt như coi người làm xiệc đu dây. Thoắt mua về, thoắt bán đi, rồi “ghế trên ngồi tót sỗ sàng,” nếu không phải con quan tể tướng ai mà làm được? Ở lứa tuổi 32 mà đã lên cao như vậy, chắc chắn đây là một người thuộc một cõi khác, đám chúng sinh lớp chạy ăn từng ngày trong mơ cũng không tưởng tượng được. Hai người anh, em trai của cô Phượng không lo về tiền bạc nhưng thênh thang hoạn lộ. Nguyễn Thanh Nghị, 36 tuổi, được bầu làm ủy viên trung ương Đảng dự khuyết rồi được cha bổ nhiệm làm thứ trưởng Bộ Xây dựng. Em là Nguyễn Minh Triết, 24 tuổi thì được bố trí vào lãnh đạo Đoàn thanh niên Cộng sản. Con cái những lãnh tụ cao cấp khác của đảng đều được “cơ cấu;” như Nông Quốc Tuấn, con tri ông Nông Đức Mạnh đã nhanh chóng làm Phó Bí thư, rồi thăng lên Bí thư Tỉnh ủy Bắc Giang, vào Trung Ương Đảng ngay lập tức.

Nghĩ cho cùng thì cũng tội nghiệp cho các bạn trẻ đang lên nhanh như diều gặp gió này. Họ có thể cũng đầy đủ tài năng và nghị lực, đủ sức gánh vác những việc lớn. Nhưng không ai trông thấy họ phải thi thố tài năng bao giờ. Họ không cần cạnh tranh với hàng ngàn, hàng vạn người khác trước khi bước lên những bậc thanh cao nhất trong xã hội, như ở các xã hội bình thường. Cuối cùng, người ta vẫn chỉ thấy họ là một đám con cháu bám vào địa vị của cha chú để leo lên. Không khác gì những “cậu ấm cô chiêu” con cái những lãnh tụ cộng sản Trung Quốc; hay là cậu Kim Chính Ủn ở Bắc Hàn.

Nếu được sống trong một xã hội dân chủ tự do, mọi người phải cạnh tranh gay gắt mới có thể làm giầu, làm quan to, thì biết đâu chính các cô cậu trên đây cũng có khả năng đạt được những địa vị cao sang, trong trường kinh doanh, hay là trong chính trị, hoàn toàn do sức của mình. Nhưng phải sống trong một chế độ độc tài đảng trị, ngay cả những người có khả năng cũng không có cơ hội thi thố tài năng. Vì không bị thử thách thì làm sao trổ tài?

Những người đang bị thử thách nhất hiện nay ở nước Việt Nam là những người dám lên tiếng đòi cho dân Việt Nam được sống trong tự do dân chủ. Họ đang “đầu tư” cả vốn liếng, gia sản, cả khả năng trí tuệ và chí khí nghị lực, dồn hết vào cuộc vận động dân chủ. Thí dụ như Nhà báo Tự do Điều Cầy. Ông đã đem cả cuộc đời mình “đánh cá.” Hoặc là đồng bào mình được tự do, chính quyền mình không run sợ trước đế quốc xâm lấn; hoặc là mình bị đầy ải, tù tội. Cái tên Điếu Cầy đã vào lịch sử tranh đấu cho quyền tự do phát biểu của thế giới; đó là niềm an ủi. Ủy Ban quốc tế Bảo vệ Người Ký giả vừa mới nhắc đến tên Điếu Cầy khi vạch mặt chỉ tên 12 chính quyền trên thế giới đang đàn áp người làm báo. Ngày 3 tháng Năm sắp tới là Ngày Tự Do Báo Chí Thế Giới. Toà Bạch Ốc ở Mỹ có sáng kiến làm một mạng, website mới. Mạng HumanRights.gov mỗi ngày tường thuật cuộc tranh đấu của một người đáng vinh danh, cho đến ngày 3 tháng Năm mới đủ danh sách.

Nhân vật đầu tiên được nêu danh trong đó là Nhà báo Tự do Điếu Cầy. Nhật báo The New York Times đã viết một bài quan điểm, chỉ nêu danh hai nhà báo: Điếu Cầy và bà Natalya Radzina, người tranh đấu cho quyền làm người của dân xứ Belarus. Radzina cũng bị bắt bớ, đánh đập không khác gì Điếu Cầy. Bà may mắn chạy thoát sang nước Lithuania tị nạn, trong khi Điếu Cầy vẫn ở trong tù.

Những vinh dự này hoàn toàn không phải Điếu Cầy và cô Radzina có cha hay mẹ làm lớn. Cũng không được ai “cơ cấu” cho họ vào bảng vàng tranh đấu cho tự do để cả thế giới ngưỡng mộ. Hoàn toàn là do chí khí và khả năng của mỗi con người. Vinh dự đó sẽ còn mãi mãi. Đến đời con, đời cháu vẫn chưa quên. Ít thấy người Việt Nam nào được leo vào trang Quan Điểm (editorial) của tờ New York Times.

Những người không dùng tới sức lực của mình mà vẫn leo lên cao trên các bậc thang xã hội sẽ có ngày ân hận. Khi một triều đình sụp đổ, tất cả những địa vị hay tài sản “ăn không” một cách dễ dàng sẽ tan biến. Nhưng tai tiếng thì sẽ còn mãi mãi. Vợ chồng Bạc Hy Lai đang suy ngẫm về cảnh biển xanh biến thành ruộng dâu đó.

Có chế độ nào tồn tại vĩnh viễn không bao giờ chấm dứt hay không? Vừa rồi, nghe tin cô Lê Đình Lệ Quyên bị tai nạn qua đời ở Roma, chúng ta thấy một chi tiết: Cô đang đi làm. Và cô đi xe gắn máy. Chứng tỏ cô sống khá thanh bạch. Không phải là một người giầu có, ngồi hưởng tiền bạc do cha mẹ đầu tư để lại.

Về chính trị nhiều người không đồng ý với ông bà Ngô Đình Nhu khi họ còn sống. Nhưng thấy cảnh cô con gái út của họ bị tai nạn khi đang đi làm kiếm ăn hàng ngày như thế, thấy họ đáng kính trọng.

Nguồn: Diễn Đàn Thế Kỷ