Cập nhật tin 14-4-2012

Hơn 10.000 người biểu tình tại Trùng Khánh

 Theo tin của Đài Truyền Hình NTD “Tân Đường Nhân”, vào lúc 11 giờ tối ngày 10 tháng 4 đã có hơn 10 ngàn người dân Trung Quốc thuộc địa hạt Wansheng, tỉnh Trùng Khánh xuống đường biểu tình phản đối việc kết hợp khu vực hành chánh Wansheng và Qijiang mà theo người dân sẽ mang ảnh hưởng kinh tế xấu đến cho vùng Wansheng. Sự cố này đã xảy ra ngay sau khi đảng CSTQ tuyên bố đình chỉ chức vụ Trung Ương Chính Trị Cục và Trung Ương Ủy Viên Hội của Bạc Hy Lai, người đứng đầu chính quyền Trùng Khánh.
Cuộc biểu tình đã bị đàn áp, một số nhân chứng cho biết công an TQ đã bắn vào đoàn biểu tình. Trong ngày thứ Ba, đã có ít nhất 50 người dân bị thương. Nhà nước Trung Quốc tìm cách ngăn chận cũng như xoá thông tin trên các trang Web nằm trong tầm kiểm soát của nhà nước.
 Tin mới nhất từ trang Web của đài truyền hình NTD, có văn phòng trung tâm tại New York, thì những người chủ buôn bán trong khu vực Wangsheng của Trùng Khánh vẫn tiếp tục cuộc đình công bãi thị mà họ khởi xướng từ ngày 10 tháng 4, 2012.
 Những người dân tại đây cho biết hiện nay quân đội và cảnh sát có mặt khắp các đường phố và giải tán ngay lập tức mọi tụ tập đông người. Hơn 100 người đã bị bắt giam và không có một cơ quan truyền thông nào của nhà nước đăng tải tin tức.

———————————————————————————————————–

Một loạt các cô gái Việt dàn hàng cho “xem mặt”

Cơ quan chức năng đã bắt tạm giữ các đối tượng trong một phi vụ môi giới hôn nhân trái phép với người nước ngoài tại khách sạn ở quận 11, TP HCM.

Trưa hôm qua (ngày 12/4), Phòng CSĐT tội phạm về trật tự xã hội (PC45) Công an TPHCM và Công an quận 11 bất ngờ kiểm tra hành chính một khách sạn trên địa bàn quận 11, TP HCM.

Tại đây, lực lượng công an đã bắt quảtang 7 đối tượng, trong đó có 2 người đàn ông Trung Quốc, đang xem mắt các cô gái Việt Nam để chọn vợ.

Các cô gái trong một vụ môi giới hôn nhân trái phép (Ảnh: Năng lượng mới)

Được biết, 2 người đàn ông Trung Quốc này đã qua Việt Nam để“lựa chọn” cô dâu bằng cách nhờ các “cò” và 1 quản lý khách sạn mai mối. Sau đó, các đối tượng sẽ được chia tiền hoa hồng.

Về phía các cô gái, sau khi lập hồ sơ,cơ quan chức năng đã tuyên truyền kiến thức về hôn nhân, pháp luật. Sau đó, họ đã được vận động để trở về nhà.

———————————————————————————————————–

Thiếu nữ Việt – Tự nhiên trên đường phố

Không còn sự nữ tính, dịu dàng, một số thiếu nữ Việt khiến người khác đỏ mặt vì sự hớ hênh một cách hồn nhiên đầy vô duyên.

Vừa đi đường vừa xỉa răng

 

Thoải mái ăn giữa đường

 “Show hàng” tại… Văn Miếu!?

 Chỉ vì mải tạo dáng mà…

 Hở trên hở dưới.

 Kéo sau xe cái gì thế này ?

 Một trong những nguyên nhân gây tắc đường?

 Dáng đứng…?

 Dáng ngồi ….?

 Chụp hình quảng cáo ?

 Người đẹp bên bờ suối?

 Cơn gió vô tình.

@BaoDatViet

Từ bún cháo “chửi” nghĩ đến văn hóa lạ lùng của Hà Nội

Người Hà Nội bây giờ “dễ tính” và “cam chịu” quá nên mới đến mức đi ăn phải chịu nhục vì chửi, sáng ra đi chợ bị chửi, vào cơ quan không được việc bị chửi, đến cơ quan y tế, công quyền cũng bị chửi, đi trên đường bị chửi té tát thậm chí có thể gây chiến tại chỗ…

Muôn kiểu chửi

Anh Nguyễn Văn An (lập trình viên máy tính của công ty phần mềm CNC, Hà Nội) có kể lại việc làm gây bất bình của chủ quán họ “vô học”. Anh bức xúc “chúng hành xử với thượng đế như là bọn du côn, bất cần đời ấy”. Sự việc bắt đầu từ cô gái người Sài Gòn ra Hà Nội công tác khi rẽ vào một quán bún chả ven hồ Trúc Bạch ăn khi tính tiền thì cô này bị “lấy đắt gấp đôi” vì trót để lộ mình là người Sài Gòn.

 Khi cô gái thắc mắc về giá cả đắt thì được chủ hàng phán “ngồi ăn chỉ biết ăn đứng lên là phải tính tiền có gì phải thắc mắc nhiều”. Bất bình quá, anh An lao ra vạch mặt việc bắt chẹt khách Sài Gòn thì bị chủ quán quát đến hãi “thằng nhãi này, mày muốn gì hả định làm anh hùng rơm chắc”, “còn không mau cuốn xéo đi”.

Vì cũng nóng tính nên máu liều của anh nổi lên, hai bên đôi co dữ dội với nhau. Đến khi hỗn loạn, ông chủ quán này đã cầm dao ra dọa “mày còn muốn sống không?”. Bó tay với kiểu làm ăn này, anh An “sợ chừa đến già” với kiểu chủ quán bún chửi du côn này.

Quán bún “chửi”

Anh Đình Việt (sinh viên ĐH Kinh tế quốc dân) ở trọ khu Cầu Giấy còn bức xúc “thích thì chửi bới đủ trò, thích thì đánh nhau vì mấy số điện, vài đồng tiền nước bọn chủ nhà trọ là một lũ khát tiền cả”. Anh Việt vừa nói, vừa nghĩ đến vụ hôm trước bị chủ nhà trọ đuổi giữa đêm. Việt kể, ông chủ trọ này là một con nghiện bài bạc, rượu chè, gái gú …mỗi khi thua bạc có khi cả xóm sẽ bị đuổi ngay giữa đêm.

Cách hành xử vô đạo đức của tên chủ trọ đã khiến Việt phải lang thang suốt đêm tìm phòng trọ mới trong thời tiết vô cùng lạnh giá của mùa đông. Đối với chủ trọ quái ác này, việc đuổi sinh viên ra đường giữa đêm là một thú vui để giải stress mỗi khi thua bạc, nhìn thấy sinh viên lầm lũi dọn đồ trong đêm là “hắn cười khoái trá rất vô nhân tính”- Anh Việt tố cáo.
Anh Việt còn cho biết, rất nhiều sinh viên còn lâm vào hoàn cảnh trớ trêu hơn đó là bị chủ nhà đánh và đuổi đi. Với uy thế nhà cao cửa rộng, các chủ trọ thường xuyên quát mắng, chửi bới, thậm chí có chủ trọ còn có nguyên tắc bất di bất dịch “nói không nghe thì phải đánh”. Nếu không tin, thì các bạn có thể đến khu trọ HITC, Xuân Thủy, HN để nghe những câu chửi mắng, quát tháo tục tĩu như cơm bữa từ những chủ trọ giữa thủ đô.
Chị Thu (công nhân ở trọ nhà ngõ 233, Xuân Thủy) có cho biết “toàn lũ vô học khát tiền, suốt ngày chửi bới nọ kia kiếm cớ để thu thêm tiền”. Chả là chị Thu ôm trước đã phải đóng nguyên văn tiền nhà một tháng mà không được ở nên chị rất bức xúc. Nếu như không đóng chị sẽ bị cả nhà chủ gần hơn 10 người chửi té tát và dùng vũ lực uy hiếp. Nghĩ đến cảnh ở trọ đất Hà Nội, nhiều lần chị vẫn còn ngao ngán đến tận cổ với cách hành xử vô văn hóa này.
Hầu hết người Việt đều có tâm lí của những người dân “làng Vũ Đại ngày ấy” lầm lũi ăn bát phở mà bà chủ quán không ngừng văng tục, chửi thề và cổ súy rằng “chắc không chửi mình” và “cứ ăn thôi miễn là no làm việc gì cũng được”.

Nhiều khi tôi nghĩ sao một số người Hà Nội bây giờ giỏi thế có thể chịu được “miếng ăn là miếng nhục” đặc biệt thói quen dễ dãi trong ăn uống đã khiến các quán ăn bẩn tung hoành trên đường phố một cách ngang nhiên.

Thậm chí, dù người chủ nhà có ghê ghớm chửi đánh một ai trong xóm trọ thì những người ở cùng chỉ biết thở dài mà không lên tiếng bênh vực dù người đó có đúng đi chăng nữa.

Hầu hết đều có tâm lí rằng “không động đến quyền lợi của mình thì thôi” vì vậy những nhà trọ kiểu này vẫn tác quái khắp thủ đô. Văn hóa nhẫn nhục của một số người Hà Nội giỏi đến thế là cùng?!

Khách “được” ăn giày vào mặt
Có lần được chứng kiến, một vị khách bị tên chủ quán bún ốc đuổi đánh giữa đường và ngay sau đó được ăn ngay cả một cái giày vào mặt. Anh Thắng (Nguyễn Khánh Toàn, Cầu Giấy) cho biết “vị khách Sài Gòn đó chắc hoảng đến già, không dám bước chân ra Hà Nội vì đi ăn bún mà được ăn ngay cả một cái giày”.

Anh Thắng kể, hôm đó một vị khách bước vào quán bún ốc ở Nghĩa Tân, vị khách này liên miệng kể về quán ăn Sài Gòn lịch sự và đồ ăn ngon hơn ở Hà Nội nhiều.

Bỗng chủ quán đang thái thịt quay lại mắng “Thế thì cút vào Sài Gòn mà ăn ra đây vào quán tao làm gì”. Vị khách này choáng váng, tức giận và lên tiếng đáp lại ông chủ quán. Kết quả là vị khách bị người chủ quán cho ngay cái giày vào mặt. Có lẽ người chủ quán muốn để một kỉ niệm nhớ đời ở Hà Nội cho anh chàng người Sài Gòn tự hào về quê hương mình.

Chuyện người Hà Nội quá quen với đủ kiểu chửi, quát mắng của các chủ hàng quán xá và “lầm lũi” ăn vì “nghĩ có động đến mình đâu” đã tạo ra một thứ văn hóa mới là văn hóa chửi bới. Nhiều người Sài Gòn rất sợ ra Hà Nội, vì không quen với cách ăn uống và hành xử của các chủ quán xá. Thậm chí khi nhận được lệnh công tác ra Hà Nội một tháng có người Sài Gòn còn giả vờ ốm để không phải ra đây thưởng thức trọn văn hóa chửi.

Anh Văn, một người Sài Gòn ra công tác ở Hà Nội hơn một tháng chia sẻ “tôi đã được thưởng thức trọn thứ được gọi là văn hóa chửi bới, văng tục ở quán ăn hàng ngày”. Hơn một tuần nay la cà quán xá, anh Văn cho rằng “người Bắc ăn bẩn quá! Muốn có vịt quay phải đợi bà chủ vào nhà vệ sinh lấy vịt ra mới có”. Vì chật chội nên nhiều hàng quán để vịt ngổn ngang trong nhà vệ sinh là có thật.

Anh Văn kể “những bạn bè của tôi sợ ra Hà Nội lắm, mỗi lần ra là mỗi lần kinh sợ có người cạch đến già không dám ra thủ đô chỉ vì người Hà Nội mới bây giờ ghê ghớm, chua ngoa và thiếu văn hóa với thượng đế quá”. Đặc biệt, nhiều người Sài Gòn đi ăn hàng quán ở Hà Nội có thể bị bắt chẹt trả gấp đôi, gấp ba gây bức xúc.
Trên thực tế, nhiều người ở các tỉnh miền Nam ra Hà Nội đã “một đi không trở lại” với thủ đô chứ đừng nói gì đến khách du lịch nước ngoài. 
H.B 

@VitnamNet
 

Thời “Đại Gian Dối” của Bắc Hàn có thể kết thúc khi họ thừa nhận cuộc phóng tên lửa thất bại

Paul Koring/The Globe and Mail
Lê Quốc Tuấn. X-CafeVN chuyển ngữ

Khoa học về Tên lửa – thực sự là những kỹ thuật phức tạp, nhiều giai đoạn về tên lửa – vẫn còn khó khăn để thực hiện, như Bắc Hàn đã phải học bài học đau đớn khi nỗ lực liên tiếp lần thư ba để đưa một vệ tinh của mình vào quỹ đạo đã thất bại một cách hổ thẹn thành những mảnh vụn của lòng tự hào trong chưa đầy một phút sau khi rời bệ phóng.

Nhưng không như những thất bại trước đó, chế độ đàn áp, cô lập theo kiểu chủ nghĩa Stalin hiện được lãnh đạo bởi một Kim Jong Un khoảng 20 tuổi đã nhanh chóng – sự nhanh chóng tối thiểu là theo tiêu chuẩn của Bình Nhưỡng – thừa nhận sự thất bại.

Có thể thời đại của Sự Gian dối vĩ đại cuối cùng đã kết thúc tại Bắc Hàn, những thập kỷ sau khi chế độ độc tài toàn trị nhất nhận ra rằng ngay cả một người tàn bạo, đàn áp cũng không thể dấu được sự dốt nát tập thể.

Chỉ vài giờ sau khi chiếc tên lửa ba tầng – mà nhiều người ở phương Tây coi là một bài kiểm tra tấm mạng che mặt mỏng manh của một tên lửa đạn đạo có khả năng mang đầu đạn hạt nhân bay ngang qua Thái Bình Dương – những người Bắc Hàn không nhìn được đốm cháy đỏ của chiếc tên lửa đột nhiên tiêu tan khi nó đâm về hướng nam trên bầu trời thì được nghe tường thuật lại về sự thất bại ấy trên truyền hình nhà nước của mình vào buổi tối.

Đó là sự thay đổi sững sờ và đầy ý nghĩa so với ba năm trước khi Bắc Triều Tiên – và đa phần thế giới hoài nghi còn lại – được thông báo rằng “cuộc phóng tên lửa vệ tinh Lodestar-2 thành công” đã được hân hoan phát sóng với các “bài hát cách mạng bất tử” để ăn mừng vị lãnh tụ Kim Jong Il thời ấy và Kim Il Sung, người sáng lập đất nước khi tên lửa này bay vòng quanh hành tinh trong 104 phút.

Tất nhiên, mọi người trên hành tinh này đều biết rằng nỗ lực phóng tên lửa vào quỹ đạo hồi năm 2009 đã không thành công, y như một lần thất bại vào năm 1998.

Lần này thì không còn lời “Nói dối vĩ đại” nữa.

Thông tấn xã trung ương chính thức của Bình Nhưỡng Triều Tiên đã thừa nhận. Các nhà khoa học, kỹ thuật viên và chuyên gia đang tìm kiếm nguyên nhân của sự thất bại”.

Ngay cả trước khi thất bại, sự lặp đi lặp lại mới nhất của chế độ kỳ lạ nhất thế giới này đã laị còn hành xử khác trước. Nhiều chuyến xe bus đã chở các nhà báo nước ngoài đến xem chiếc tên lửa Unha-3 lấp lánh màu trắng sẵn sàng trên bệ phóng của nó. Cơn sốt phóng tên lửa gia tăng trong cả nước và quốc tế.

Điều đó được xem như thách thức điển hình của Bắc Hàn và – có lẽ là một cơ hội mới để chàng Kim Jong-Un vừa lên ngôi khẳng định khả năng cầm chịch chế độ vốn chưa được minh chứng của mình trong khi thẳng thừng bỏ qua những lời đe dọa và cầu xin của các cường quốc nước ngoài.

“Hành động khiêu khích của Bắc Hàn đã đe dọa an ninh khu vực, vi phạm luật pháp quốc tế và đi ngưọc lại những cam kết gần đây của mình” Tổng thống Barack Obama của tòa Bạch Ốc đã cho biết sau khi tên lửa thất bại. “Bắc Hàn sẽ chỉ tiếp tục tự cô lập bản thân mình từ việc tham gia vào các hành động khiêu khích, và lãng phí tiền của vào vũ khí cùng những hình ảnh tuyên truyền trong khi người dân Bắc Hàn thì bị đói ăn”.

Phản ứng của Washington đã không thể khắc nghiệt hơn nếu chiếc vệ tinh “thời tiết” trang hoàng lá cờ Unha-3 tiến được lên quỹ đạo thay vì một cú rơi nhục nhã trong vùng biển Hoàng Hải.

Tuy nhiên, việc tên lửa thất bại và sự thú nhận nhanh chóng của Bình Nhưỡng sẽ mở ra một khung cửa mới cho cơ hội.

Kim Jong-Un sẽ không phải chịu gánh nặng của việc duy trì lời gian dối đặc thù này ở trong nước.

Và áp lực của chính quyền Obama trong việc tìm ra một phương cách mới để trừng phạt Bình Nhưỡng vì đã bất chấp lệnh cấm quốc tế về thử nghiệm tên lửa tầm xa sẽ kém đi nhiều nếu cuộc phóng tên lửa vào quĩ đạo đã thành công.

Trong những ngày tới, nhìn cách thức chơi ván bài thất bại của Bình Nhưỡng có thể cho thấy dấu hiệu rằng các nhà lãnh đạo mới thực sự báo trước một kỷ nguyên mới của đất nưóc này hay không. “Lời gian dối vĩ đại” xưa cũ về những tuyên bố thành công đã được vứt bỏ đi. Nhưng nếu thất bại của cuộc phóng tên lửa lại được đổ lỗi cho kẻ thù nước ngoài, thì quả là thời đại mới này chẳng mới mẻ gì.

Hấp dẫn hơn nữa là để xem liệu Bình Nhưỡng có sẽ chọn lựa để mở lại một cuộc đối thoại với Washington thay vì hối hả núp vào lối bất chấp kiểu ẩn sĩ trong bối cảnh của sự thất bại.

Chỉ mới sáu tuần trước, chính quyền Obama đã ký một thỏa thuận đầy hứa hẹn để viện trợ thực phẩm mới của Mỹ đến Bắc Hàn – nơi một thập kỷ trước từng có hơn một triệu người chết đói và hàng triệu người vẫn bị suy dinh dưỡng – nếu Bình Nhưỡng chịu từ bỏ việc thử nghiệm tên lửa tầm xa.

Cuộc phóng tên lửa thất bại và sự thú nhận kịp thời của Bắc Hàn có thể để lại cho Washington một số khả năng xoay chuyển. Wasington từng đe dọa hủy bỏ thỏa thuận nếu chiếc tên lửa này được phóng đi.

Chỉ hướng quan trọng tiếp theo là, cho dù mọi thứ đang thực sự thay đổi ở Bắc Hàn có thể sẽ không đến từ chiếc tên lửa trắng lấp lánh – nhưng đến từ đống đất bẩn thỉu nằm cạnh một số hang động.

Được biết là Bình Nhưỡng sẵn sàng cho nổ cuộc thử nghiệm vũ khí hạt nhân dưới lòng đất lần thứ ba của mình, cũng trong một sự thách thức công khai đến luật pháp quốc tế.

Hình ảnh những đống đất tươi mới – do vệ tinh chụp được- cho thấy vừa được lấp và khả năng của một cuộc thử nghiệm nữa trước mắt. Nếu Kim Jong Un bóp cò súng trong sự thách thức công khai đến không chỉ Washington mà cả Trung Quốc, những khách hàng quen thuộc và là đồng minh duy nhất của anh ta nữa, thì lời quanh co thoái thác để chạy chữa cho “Lời nối dối vĩ đại” có thể không còn là quan trọng nữa.

Nguồn: The Globe and Mail