CƯỜI CHÚT CHƠI

Bà vợ lấy xe hơi của chồng đi mua xắm ,khi trở về bà dí dí  một cái quần lót đen vào mặt chồng, và chu chéo :

– Cái này có phải là  của con thư ký của ông không?
Tôi thấy nó ở dưới khe hai ghế sau!
Ông chồng chống chế:
– Bà hổng biết gì hết trơn , cổ mần diệc cho tui đã 6 năm 
Mà tui chưa bao giờ thấy cổ ấy mặc quần lót bao giờ  !
 Cái đó của ai , tui hổng biếc à nha…
**************************
Bảng giá hớt tóc thanh nữ:
Chuyên hớt tóc, cạo mặt, lấy ráy tai, nhổ tóc ngứa…
– Bịt mắt, cột 2 tay: Giá $40
– Mở mắt, cột 1 tay: Giá $80
– Mở mắt, không cột tay: Giá $180.
Ghi chú: Không kể tiền bo.
Kính mời khách quý ….
**************************
Ở bệnh viện , nữ y tá trong bộ váy ngắn báo cáo với bác sĩ:
 – Bệnh nhân X. nằm dưới đất đằng kia
huyết áp tăng quá cao và mạch thật nhanh!
– Cô đo lại tôi xem nào.
Thấy cô y tá ngồi… chồm hổm xuống
 đo mạch cho bệnh nhân, bác sĩ nói:
– Cô nên quỳ gối,
chứ ngồi như vậy mà bệnh nhân chưa bị đứng tim …là còn may lắm đó.
***********************************
Hai cô bạn hỏi nhau:
– Trong đời bà đã gặp một người đàn ông nào
mà lần đầu tiên gặp, bà đã thấy run không nói nên nhời chưa?
– Rồi.
Tui mở miệng nhưng không nói được tiếng nào 
và cũng không ngậm lại được nữa.
Rồi cứ thế ông ta cho đồ nghề của ông ấy vào làm việc…
Trời, bà xúc động đến vậy cơ à?
Với ai vậy?
– Nha sĩ!
******************************
– Bố ơi vật lý trị liệu là gì?
– Tỉ như bị liệt thì người ta tập đi,  mỏi lưng thì người ta đấm bóp….
– Vậy thì con hiểu rồi:
Mấy người bị Tào Tháo rượt, phải cho họ…. Trồng Chuối …ngược.
————————————————————————————————————————————————————————————————————————-

CẬP NHẬT TIN 22-9-11

Ông John William Snow, cựu bộ trưởng
ngân khố Mỹ (3.2.2003 – 28.6.2006).

Chi 1 triệu USD mời cựu bộ trưởng ngân khố Mỹ đến Việt Nam

SGTT.VN – Trong buổi họp báo chiều 20.9 tại Hà Nội, đại diện công ty Link World Unlimited Internaltional cho biết, từ ngày 15 – 18.11 tới, ông John William Snow, cựu bộ trưởng ngân khố Mỹ, chủ tịch quỹ đầu tư Cerberus sẽ đến Việt Nam.

Theo bà Anna Nguyễn, tổng giám đốc Link World, để có thể mời ông Snow sang Việt Nam, bà đã theo đuổi ba năm và chấp nhận mức phí 1 triệu USD. Trong thời gian tại Việt Nam, ông Snow sẽ chủ trì hội thảo quốc tế chủ đề “Việt Nam có là điểm đến của các tập đoàn kinh tế lớn trên thế giới?” bàn về cơ hội tiếp cận quỹ Cerberus, quỹ đầu tư lớn nhất của Mỹ, của các doanh nghiệp Việt Nam; làm việc với lãnh đạo hiệp hội các trường đại học, cao đẳng ngoài công lập; diễn thuyết tại đại học Kinh tế (thuộc đại học Quốc gia Hà Nội), với chủ đề “Tình hình kinh tế vĩ mô trên thế giới và bài học cho các nước đang phát triển”…

Ông John W. Snow là bộ trưởng ngân khố thứ 73 của Mỹ hồi năm 2003. Hiện ông là chủ tịch quỹ đầu tư và quản trị tài chính Cerberus, được coi là tập đoàn lớn nhất thế giới, với tổng giá trị tài sản năm 2010 ước đạt 3.200 tỉ USD.

==========================================================

“Bẫy” điện trong vườn thanh long

Hàng ngàn hecta đất trồng thanh long ở huyện Chợ Gạo (Tiền Giang) và huyện Châu Thành (Long An) được nông dân mắc điện như mạng nhện để “xông đèn” cho ra trái nghịch vụ.

Đây là những chiếc “bẫy” điện cực kỳ nguy hiểm, chỉ trong vòng một năm qua ở hai huyện nói trên đã có bốn người chết, cả chục người bị thương do điện giật.

Dây điện chằng chịt như mạng nhện trong vườn thanh long ở ấp Long An, xã Quơn Long, huyện Chợ Gạo (Tiền Giang)- Ảnh: Q.Vinh

Bà Phan Thị Ẩn ở xã An Lục Long, huyện Châu Thành (Long An) buồn bã kể: “Trong vườn thanh long của tui cũng có người cháu dâu tên L. chết do điện giật. Trong lúc L. bứt râu khô trên trái thanh long thì chạm tay vào sợi dây kẽm bị nhiễm điện và bị điện giật chết để lại hai đứa con nhỏ”.

Tại vùng thanh long xã Quơn Long, huyện Chợ Gạo (Tiền Giang), tai nạn điện là nỗi ám ảnh đối với nông dân. Ông Nguyễn Văn H. ở ấp Quang Ninh, xã Quơn Long trong lúc gắn môtơ máy bơm nước tưới thanh long đã bị điện giật chết thảm bỏ lại người vợ trẻ. Ít lâu sau cái chết của ông H., ông Trần Văn L. ở ấp Long Hòa lại chết khi chạm tay vào sợi dây chằng của trụ điện hạ thế bị nhiễm điện.

Ông Phạm Văn Quận, phó chủ tịch UBND xã Quơn Long, cho biết một năm qua trong xã có đến ba người chết trong vườn thanh long. Theo ông Quận, có đến 99% người dân trồng thanh long giăng mắc dây điện, bóng đèn cũ kỹ và không thực hiện đúng quy định về an toàn như ngành điện đã khuyến cáo.

Theo ông Huỳnh Đạt – trưởng phòng kỹ thuật an toàn, Công ty Điện lực Tiền Giang, công ty đã phát tờ rơi đến tay trên 1.000 hộ dân ở hai huyện Châu Thành và Chợ Gạo để tuyên truyền những điều khách hàng dùng điện xông thanh long cần biết.

“Chúng tôi rất muốn giúp bà con nông dân thiết kế mạng lưới điện an toàn, rẻ tiền, nhưng lại không biết quy cách trồng thanh long ra sao. Tôi nghĩ phải có sự phối hợp giữa các ngành nông nghiệp, ngân hàng, điện lực với nông dân để nghiên cứu, đưa ra mô hình xông thanh long hiệu quả và an toàn” – ông Đạt nói.

—————————————————————————————————————————————————————————————————————————————-

Làm gì trước lao động giản đơn TQ?

GS Carl Thayer khuyên VN chỉ nên cấp phép cho người có trình độ thích hợp.

Giáo sư Carl Thayer, nhà quan sát và nghiên cứu Việt Nam nhiều năm, vừa đưa ra một số nhận định về giải pháp cho làn sóng lao động tay nghề thấp Trung Quốc vào Việt Nam.

Trong một tài liệu được ông công bố qua mạng, GS Thayer phân tích về nguyên nhân có thực trạng lao động này bất chấp chính quyền cấp địa phương cam kết ra tay.

Theo GS Thayer, lao động giản đơn Trung Quốc tiếp tục vào Việt Nam vì có sự thông đồng giữa chủ lao động Trung Quốc với nhà chức trách Việt Nam.

Lao động giản đơn Trung Quốc hoặc được cấp thị thực du lịch hoặc được cấp giấy phép lao động như công nhân lành nghề mà không được kiểm tra thích hợp.

Thực trạng này đặt ra các câu hỏi về mối quan hệ giữa những công ty Trung Quốc và biên phòng Việt Nam cũng như chính quyền địa phương tại Việt Nam.

Trong khi có tình trạng công nhân không có tay nghề Trung Quốc lấy mất việc làm từ lao động địa phương Việt Nam thì cũng thực tế là họ hiệu quả hơn trong công việc bởi họ hiểu được cách làm việc và ngôn ngữ của chủ lao động của họ.

‘Không tuân thủ luật’

Công nhân Trung Quốc cũng hình thành cộng đồng riêng tại địa phương nơi họ cư trú và cũng có tin nói họ không tuân thủ luật Việt Nam.

Thực trạng lao động không phép và tay nghề thấp của Trung Quốc tại Việt Nam cũng được xem là vấn đề để các chính khách đem ra đấu đá nội bộ.

Chủ lao động Trung Quốc liệt kê nhiều lao động giản đơn là công nhân có tay nghề.

Vậy thay vì đổ lỗi lẫn nhau, nhà chức trách Việt Nam có thể làm được gì?

Theo GS Thayer, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và các bộ trưởng liên quan trực tiếp phải họp bàn và thông qua một chính sách áp dụng trên phạm vi quốc gia và phải được thực hiện nghiêm khắc.

Tiền phạt khi không tuân thủ các quy định của pháp luật phải được tăng cho cá đối tượng không tuân thủ.

Tiền phạt hiện quá thấp và chủ lao động Trung Quốc có thể trả tiền dễ dàng.

Chính quyền địa phương phải được thông báo kiểm tra giấy phép lao động và lý lịch của toàn bộ cái gọi là công nhân lành nghề Trung Quốc tại Việt Nam cũng phải được kiểm tra.

Bất kỳ người Trung Quốc nào bị phát hiện tới Việt Nam bất hợp pháp nên bị phạt tiền và trục xuất lại Trung Quốc, theo GS Thayer.

Phải đặc biệt chú ý an ninh biên giới với Trung Quốc để đảm bảo rằng họ nghiêm ngặt khâu xin thị thực cũng như yêu cầu cấp giấy phép lao động.

Được biết một nghị định mới có hiệu lực kể từ đầu tháng Tám, các doanh nghiệp nước ngoài đấu thầu hợp đồng với chính phủ Việt Nam sẽ được yêu cầu ưu tiên cho người lao động Việt Nam.

Câu hỏi đặt ra là làm thế nào Chính phủ Việt Nam có thể tận dụng tối đa của Nghị định này để tránh khỏi có nguy có làn sóng công nhân Trung Quốc không có tay nghề cơ tràn ngập đất nước một lần nữa?

GS Thayer cho rằng quản lý bằng nghị định là không đủ.

Theo ông, Việt Nam cần phải thay đổi cơ chế khuyến khích để các công ty nước ngoài sẽ thực hiện theo pháp luật.

Ngoài ra, Việt Nam cần giám sát và kiểm soát thực hiện nghị định này.

Trung Quốc trả đũa?

Việt Nam cũng nên cân nhắc các hình thức phạt tiền nặng hoặc phạt tù đối với người vi phạm nhiều lần.

Luật lệ nên nhắm tới cả công ty nước ngoài lẫn quan chức địa phương giúp đỡ người nước ngoài trốn tránh pháp luật.

Tuy nhiên Việt Nam có thể trừng trị thẳng tay những công nhân Trung Quốc tay nghề thấp bằng cách thắt chặt giấy phép lao động cho người nước ngoài làm việc ở Việt Nam hay không? Có cách nào cho Việt Nam để giảm thiểu thiệt hại đa diện?

Đó là bởi nếu điều đó xảy ra, thiệt hại không chỉ đối với phía Trung Quốc mà còn cả lao động nước ngoài khác là không thể tránh khỏi.

Theo GS Thayer, giấy phép lao động là cho người lao động có tay nghề cao.

Nhiều công nhân Trung Quốc không có tay nghề được cấp giấy phép lao động vì chủ lao động nói rằng họ là lao động có kỹ năng.

Việt Nam cần cải thiện thủ tục kiểm soát của mình để chỉ cấp phép những người có trình độ thích hợp.

Điều này sẽ áp dụng đối với cả công nhân Trung Quốc và người nước ngoài có quốc tịch khác.

Ngoài ra, cần ghi nhận nhập cư bất hợp pháp là con đường hai chiều.

GS Thayer nói truyền thông Trung Quốc đưa tin có ít nhất 10.000 lao động Việt Nam bất hợp pháp ở Quảng Tây.

Con số này chắc chắn là cao hơn nếu tính số lao động Việt tại các tỉnh khác nữa và ông Thayer lưu ý rằng Việt Nam phải chuẩn bị cho sự trả đũa của Trung Quốc.

@bbc

—————————————————————————————————————————————————————————————————————————————–

Cứ tham nhũng, đã có Ðảng ‘bảo kê’

Tiền, quyền lợi cá nhân và quyền lợi thân tộc là động lực chính đằng sau cỗ máy chính trị của Ðảng Cộng Sản Việt Nam hiện nay. Ðó là ghi nhận của hai công điện do Tổng Lãnh Sự Hoa Kỳ tại thành phố Hồ Chí Minh gởi về Washington D.C. trong hai tháng cuối năm 2009.
Đại hội lần thứ 11 của đảng CSVN. Theo công điện của Ngoại giao Hoa Kỳ, dưới sự bảo vệ của đảng các đảng viên gần như trở thành “bất khả xâm phạm. (Hình: Getty Images)
Hai công điện, một viết hồi tháng 10, một viết hồi tháng 12, 2009, bao gồm nội dung các cuộc nói chuyện riêng của ngoại giao Hoa Kỳ với một doanh gia và một quan chức thành phố Hồ Chí Minh hiện nay. Cả hai nhân vật Việt Nam đều bày tỏ sự ngao ngán trước tình trạng tham nhũng lan tràn. Cả hai bày tỏ sự bất lực trước tình trạng tham nhũng không thể ngăn chặn, mà phần lớn là vì, dưới sự bảo vệ của đảng, các đảng viên gần như trở thành “bất khả xâm phạm.”
Vào Ðảng để kiếm tiền! 
Một doanh gia tại Sài Gòn nói, Ðảng Cộng Sản bị chi phối bởi nhóm đảng viên “chỉ muốn làm giàu cho cá nhân và gia đình họ,” và nhóm này “chống lại tiến trình minh bạch hóa hoặc những cuộc chiến chống nạn tham nhũng.”
Tiền bạc đóng vai trò tai hại trong cơ chế hoạch định chính sách của Ðảng Cộng Sản, và cũng chính vì tiền mà đảng này bị Trung Quốc lợi dụng để mở rộng quyền lợi của họ tại Việt Nam, bất kể sự bực mình ngày càng lan rộng của quần chúng đối với chính sách của chính phủ và Ðảng CSVN đối với Trung Quốc.” Vẫn theo lời doanh gia.
Trên thực tế, quyền lợi kinh tế của cá nhân (đảng viên cộng sản) đã và đang trở thành yếu tố quan trọng nhất trong tiến trình làm chính sách của đảng. Tiến trình hoạch-định-chính-sách-dựa-trên-tiền khiến Ðảng Cộng Sản Việt Nam ngày càng được tổ chức dựa theo tinh thần bè phái, loại bè phái được định hình bởi các thỏa hiệp về quyền lợi kinh tế.
Doanh nhân này nhận định, sự ra đời của tinh thần bè phái dựa trên quyền lợi kinh tế là một hiện tượng hoàn toàn mới. Hiện tượng này xuất hiện từ cuối năm 2005 và từ đó trở thành khuynh hướng chính trị có tính cách quyết định đối với Việt Nam: “Vào đảng, tất cả là vấn đề tiền bạc!
Hệ quả tất yếu, và nguy hiểm, của sự thăng tiến của nhóm đặc quyền kinh tế trong đảng chính là khuynh hướng chống lại sự minh bạch, chống lại cải tổ, chống lại điều hành chính phủ tích cực – vốn từng có thời được áp dụng. Sự đảo chiều này không phải do nhóm thủ cựu lấn thế, mà do quan điểm của nhóm đặc quyền kinh tế, xem sự minh bạch, tự do ngôn luận và cải tổ là trở ngại để họ thu vén quyền lợi.”
Trong số thành phần lãnh đạo chủ chốt của Ðảng Cộng Sản, có rất nhiều người hiểu rằng, đảng sẽ mất quyền kiểm soát nếu cứ tiếp tục đi theo con đường này. Tuy nhiên, thay vì ủng hộ khuynh hướng cải tổ để xây dựng sự ủng hộ cho đảng, họ tập trung mọi khả năng để kìm chế những thay đổi tích cực, cho dầu chỉ là tạm thời, để có thể vơ vét càng nhiều càng tốt cho riêng họ và gia đình họ.
Họ muốn vơ vét trước khi khuynh hướng chống đảng thắng thế.
Khi được hỏi có phải cá nhân ông Nguyễn Tấn Dũng kiểm soát những tập đoàn quốc doanh lớn nhất hay không, doanh gia này nhận định, “nhiều quyết định tại Việt Nam phải đi qua Văn Phòng Thủ Tướng, để thủ tướng ra quyết định.
Trong số những quyết định này, có quyết định phân chia đất đai, tài nguyên – và quan trọng nhất – quyết định hỗ trợ tín dụng do nhà nước bảo đảm (và vì vậy phân lời thấp). Vì có quyền chấp thuận hoặc bác bỏ các quyết định ấy, “Thủ Tướng Dũng đủ sức khống chế, và khống chế một cách hiệu quả, các tập đoàn kinh tế quốc doanh lớn.” Tuy nhiên, những tập đoàn này lại cạnh tranh với nhau, không phải trên thương trường, mà thường là “trong cuộc đua để xem ai có thể cung cấp bổng lộc nhiều hơn cho gia đình và cho những đảng viên chủ chốt đã đứng ra ủng hộ họ.”
Dưới quyền Thủ Tướng Dũng, các tập đoàn kinh tế quốc doanh ngày càng trở nên trung tâm của tiến trình chính trị, và là cỗ máy chính yếu mà Ðảng Cộng Sản sử dụng để thu vén quyền lợi cho đảng viên. Các tập đoàn này cũng ngày càng trở nên thiếu hiệu quả. Lý do là vì họ đo sự ‘thành công’ bằng khả năng phân phối tài nguyên quốc gia đến các giám đốc và người ủng hộ, chứ không bằng khả năng kinh doanh.
Ðiều quan trọng, vẫn theo công điện thuật lời doanh nhân, tiền và quyền lợi chi phối cả các quyết định liên quan đến Trung Quốc – theo chiều hướng tiêu cực.
Vì biết Ðảng Cộng Sản bị chi phối bởi tiền, giới lãnh đạo Trung Quốc sẵn sàng tung tiền để tiếp cận đảng viên Việt Nam, và qua đó mở rộng ảnh hưởng của Bắc Kinh tại Việt Nam. Trong khi quần chúng không ưa Trung Quốc, và trong khi một số cơ quan thuộc chính phủ Việt Nam cũng rất không ưa Trung Quốc vì cho rằng quyền lợi làm ăn với Trung Quốc gắn liền với nạn tham nhũng, thì quyền lực chính trị của Trung Quốc lại thăng tiến ngay trong nội bộ Ðảng Cộng Sản Việt Nam. Lý do là vì, đây (Ðảng Cộng Sản Việt Nam) chính là nơi mà Ðảng Cộng Sản Trung Quốc biết rằng họ phải tập trung mọi nỗ lực để có được ảnh hưởng thật sự tại Việt Nam.
Tổng Lãnh Sự Hoa Kỳ ghi nhận, trong nhiều cuộc nói chuyện với ở chốn riêng tư với giới tư doanh thành đạt tại Sài Gòn, giới này thường chỉ trích trực tiếp vai trò của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng cùng nhiều người khác đã hỗ trợ doanh nghiệp nhà nước – vốn ngày càng lớn thêm lên và có vai trò tàn phá trong nền kinh tế.
“Bảo kê” của Ðảng 
Nội dung một cuộc nói chuyện khác, với một quan chức của thành phố Hồ Chí Minh, tái khẳng định quan điểm của giới doanh gia về nạn tham nhũng và sự bảo bọc của đảng đối với đảng viên của mình.
Công điện làm ngày 17 tháng 12, 2009 bàn về chức năng và thực lực của cơ quan Thanh Tra Chính Phủ tại Sài Gòn. Công điện trích lời quan chức này, rằng chống tham nhũng tại thành phố Hồ Chí Minh là công việc “tứ bề thọ địch.”
Bởi vì cơ quan Thanh Tra Chính Phủ không được quyền truy tố, và cũng không có thẩm quyền phối hợp (với các cơ quan khác), các cuộc điều tra công chức tham nhũng dễ dàng bị ngăn chặn bởi quan chức các bộ và ngành. Các cuộc điều tra tham nhũng liên quan đến đảng viên thậm chí không thể được tiến hành nếu không được giới lãnh đạo đảng cho phép.
Bên cạnh những khó khăn này, giới thanh tra cho rằng thách thức lớn nhất của họ bắt nguồn từ quan điểm của tất cả mọi công chức chính quyền, rằng chính “giới lãnh đạo cao cấp nhất của họ cũng dùng quyền lực để tham nhũng, để thu vén quyền lợi cá nhân.” Và vì vậy, “tham nhũng là điều chấp nhận được.”
Theo quan chức này, nỗ lực chống tham nhũng sẽ không bao giờ thành công trừ khi giới lãnh đạo cao nhất của đảng và chính phủ chịu nhúng tay vào. Ông nói, những người chịu trách nhiệm chống tham nhũng “không bao giờ có thể thuyết phục được giới công chức đừng nhận hối lộ, đừng lạm dụng ngân sách, hoặc đừng lạm dụng quyền hành, nếu giới này vẫn còn tiếp tục chứng kiến cảnh lãnh đạo của họ, thành viên gia đình và bạn bè của lãnh đạo, vẫn cứ tiếp tục trở nên giàu có (nhờ vào tham nhũng).
“Tham nhũng ở Việt Nam diễn ra từ nóc,” “và chỉ có thể chấm dứt bằng cách bắt đầu từ nóc.” 
Ở Việt Nam, Thanh Tra Chính Phủ không được quyền khởi tố, không được phép yêu cầu các cơ quan khác nhau cùng hợp tác điều tra. Trong khi Thanh Tra Chính Phủ có thể điều tra từng cá nhân một, họ lại không được quyền khám xét văn phòng làm việc, khám xét computer, giấy tờ của các cá nhân đang bị điều tra, nếu không có “cơ quan chủ quản” viết giấy cho phép. Thậm chí, nếu một cấp trên trực tiếp của người đang bị điều tra đồng ý cho phép điều tra, chỉ cần một người khác, cấp cao hơn, bảo phải ngưng, thì toàn bộ tiến trình điều tra phải dừng lại.
Quan chức này nói, tại Việt Nam, công an có thẩm quyền tuyệt đối. “Công an chuyên về mảng an ninh và chính trị đứng riêng, có thẩm quyền tuyệt đối trong việc yêu cầu, hoặc trực tiếp nhúng tay, tịch thu tài liệu của bất cứ ai, không cần lệnh tòa.”
Mặc dầu Việt Nam có cơ quan “Thanh Tra Chính Phủ,” có vẻ như cơ quan này chỉ tồn tại “làm vì.” Thanh Tra Chính Phủ tại thành phố Hồ Chí Minh “hoàn toàn không được quyền điều tra đảng viên, bất kể đảng viên cao cấp hay đảng viên quèn, nếu không được phép của Thành Ủy.”
“Thậm chí với đảng viên cấp thấp nhất, quyết định điều tra cũng phải do Bí Thư Thành Ủy cho phép, tức là phải có phép của Bí Thư Thành Ủy, Ủy Viên Bộ Chính Trị, Lê Thanh Hải và Phó Bí Thư Nguyễn Văn Ðua.” 
“Ðối với các thành viên tương đối cao cấp, hoặc đối với các vụ “nổi cộm,” Thành Ủy thành phố Hồ Chí Minh chắc chắn sẽ phải đưa ra cho lãnh đạo đảng tại Hà Nội quyết định.” 
Bởi vì phải xin phép trước khi điều tra, các thanh tra luôn bị rơi vào tình huống: Ðảng sẽ không cho phép điều tra nếu không có chứng cứ rành rành về một cá nhân nào đó tham nhũng; hoặc là các thanh tra viên có thể bị kỷ luật, hoặc thậm chí bị bỏ tù, nếu cứ việc điều tra trước khi được cho phép.
Trên thực tế, một đảng viên chỉ bị điều tra nếu có một cơ quan vệ tinh nào đó của đảng, chẳng hạn Mặt Trận Tổ Quốc, yêu cầu phải có điều tra, dựa trên những tố cáo có bằng chứng hẳn hoi. Thậm chí trong các trường hợp này, đảng cũng sẽ yêu cầu đảng viên phạm lỗi “tự kiểm,” chứ thường là không cho phép tiến hành điều tra. Những đảng viên không biết tự kiểm, hoặc làm cho đảng mất mặt, thì đảng chắc chắn sẽ cho phép điều tra. Thậm chí, trong những trường hợp ấy, một số đảng viên cao cấp sẽ nhảy vào, tung ô dù che chở cho những đảng viên đàn em trung thành với mình.
Vụ Huỳnh Ngọc Sỹ và Xa Lộ Ðông-Tây là một ví dụ. Thanh Tra Chính Phủ đã yêu cầu được điều tra vụ này, nhưng bị từ chối. Huỳnh Ngọc Sỹ có mối quan hệ cá nhân rất thân với Bí Thư Thành Ủy Thành Phố Hồ Chí Minh, Lê Thanh Hải.
—————————————————————————————————————————————————————————————————————————————–