CÂU HỎI ?

Khai mạc Đại hội Thể thao Truyền thống Dân tộc Thiểu số Trung Quốc lần thứ 9
image
Đại hội Thể thao Truyền thống Dân tộc Thiểu số Trung Quốc lần này đã thu hút được 6771 vận động viên của 55 dân tộc thiểu số Trung Quốc, các tuyển thủ sẽ tiến hành đua tranh trong 16 môn thi và 188 nội dung biểu diễn.
Sự hiện diện của một người mặc ÁO DÀI KHĂN ĐÓNG trong số những dân tộc thiểu số đã nói lên được điều gì?!?!?!

Nước Việt Nam sẽ (đã) mất, Dân Tộc Việt Nam sẽ bị hán hoá và sẽ trở thành một trong những dân tộc thiểu số của Trung Cộng????

@http://vietnamese.cri.cn/421/2011/09/11/1s161271_1.htm

——————————————————————————————————————————————————————–

18.09.2011 – Lần hẹn thứ 12 của những công dân Việt Nam Yêu Nước

Tiếp nối những lời hứa hẹn và tuyên bố ngoại giao trong chuyến viếng thăm Việt Nam của Ủy viên Quốc vụ Trung Quốc Đới Bỉnh Quốc, Trung Quốc đã cử tàu cá 1.000 tấn đến Trường Sa, bên cạnh 500 tàu cá thường xuyên hoạt động ở vùng biển của Việt Nam.
Mặc dù không được chính thức xác nhận bởi BNG và báo chí lề phải nhưng đã có tin nhiều tàu đánh cá của ngư dân VN đã bị xua đuổi ra khỏi vùng biển của cha ông và nhiều trong số 500 tàu cá của TQ chỉ là sự trá hình của hải quân Trung Quốc.
Cùng lúc, Trung Quốc phản đối Ấn Độ hợp tác với Việt Nam thăm dò dầu khí tại Lô 127, Lô 128 thuộc Vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Đây là một hành động gián tiếp của Trung Quốc xem khu vực này là của họ.

Các động thái trên cho thấy đẳng sau chuyến viếng thăm ngoại giao tại Hà Nội của Đới Bỉnh Quốc, cùng các tuyên bố ngoại giao của Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh về việc ‘xử lý mối quan hệ Việt Nam – Trung Quốc’ thông qua việc giải quyết tranh chấp trên Biển Đông, thì lãnh hải của Việt Nam vẫn tiếp tục bị xâm phạm, ngư dân Việt Nam tiếp tục bị đe dọa, xua đuổi.
Trong những ngày qua, nhiều công dân Việt Nam yêu nước qua các diễn đàn mạng đã bày tỏ sự lo âu cho đời sống của ngư dân và quan ngại về động thái gây hấn, xâm phạm chủ quyền của đất nước của Trung Quốc; cần phải tiếp tục bày tỏ thái độ “Công dân phải trung thành với Tổ quốc, Bảo vệ Tổ quốc là nghĩa vụ thiêng liêng và quyền cao quý của công dân”.
Trong tinh thần đó, Nhóm Ngày Chủ Nhật xin mượn các diễn đàn để gửi đến các bạn thông báo về Lần hẹn thứ 12 của những công dân Việt Nam Yêu Nước.
Thời gian: 08h30 ngày Chủ Nhật 18.09.2011
Địa điểm tập trung:

Hà Nội: Khu vực Hồ Gươm – Chân tượng đài Lý Thái Tổ, Chân tượng đài Quyết Tử cho Tổ Quốc Quyết Sinh, Quảng trường Đông Kinh Nghĩa Thục.
Sài Gòn: Công viên Quách Thị Trang – trước chợ Bến Thành.

Nhóm Ngày Chủ Nhật cũng đề nghị những công dân Việt Nam yêu nước hãy cùng nhau bày tỏ tình yêu với Tổ quốc mình trên tinh thần hòa nhã, chấp hành nghiêm túc các quy định an toàn giao thông. Nhẹ nhàng trình bày và giải thích nguy cơ bị xâm lấn của đất nước với lực lượng giữ gìn an ninh trật tự, và kêu gọi họ cùng tham gia bày tỏ lòng yêu nước.
Chính lòng yêu nước, và tinh thần dân tộc đã dẫn dắt mỗi cá nhân chúng ta cùng gặp nhau trong ngày Chủ Nhật 18.09.2011, vì một mục tiêu duy nhất là bảo vệ chủ quyền, độc lập dân tộc.
Như người Phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lương Thanh Nghị nhấn mạnh: “Việt Nam khẳng định chủ quyền không tranh cãi đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Mọi hoạt động của các bên tại khu vực này mà không có sự chấp thuận của Việt Nam là vi phạm chủ quyền của Việt Nam.
Hành động của chúng ta cũng là sự khẳng định công khai và cụ thể nhất từ phía người dân – những người chủ của đất nước – đối với chủ quyền không tranh cãi của hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.
Hẹn gặp nhé những tấm lòng vì một Việt Nam toàn vẹn lãnh thổ!
Nhóm Ngày Chủ Nhật
—————————————————————————————————————————————————————————————————————————————–

Sự tàn nhẫn của chế độ nhà tù CSVN

Các tù nhân khiêng quan tài ông Trương Văn Sương đến nơi chôn ở chân núi Ba Sao. Con trai ông, Trương Tấn Tài ôm bát nhang và di ảnh đi đầu. (Hình: Gia đình cung cấp)
Khi nghe tin anh Trương Văn Sương bị chết trong tù, người VN khắp nơi trên thế giới đều sửng sốt. Chúng tôi, Quỹ Tù Nhân Lương Tâm (QTNLT) đã tìm hiểu về sự tàn nhẫn của chế độ nhà tù CSVN. Kính mong quý vị nghe hai cựu tù cùng ở chung với ông Trương Văn Sương là luật sư Nguyễn Văn Đài (NVĐ) và ông Trần Đức Thạch (TĐT) nhận xét:

QTNLT: Trong thời gian mà ông ở tù, ông có ở chung với anh Trương Văn Sương một thời gian nào không thưa ông?
Trần Đức Thạnh (ảnh trái): Vâng! Tôi ở với anh Sương, ngay từ đầu khi tôi về đây ở, tôi đã thấy anh Sương ở đây rồi. Tôi nghe người ta kể rất nhiều huyền thoại về anh Sương. Không những tù chính trị, nhưng kể cả tù hình sự người ta cũng trân trọng anh Sương vô cùng. Anh em sinh hoạt ăn uống với nhau, rồi nói chuyện với nhau, và tôi rất cảm phục cái tinh thần kiên cường, tinh thần chịu đựng của anh Sương. Tôi đã có một ý định là sau này nếu tôi còn sống, còn tồn tại ra khỏi tù, tôi sẽ gặp anh Sương để khai thác một số tư liệu để tôi sẽ viết một cuốn sách về anh ấy. Nhưng bây giờ anh ấy đã chết rồi.
QTNLT: Thật là đáng tiếc. Bên này anh em cũng trân quý anh Sương lắm.
TĐT: Vâng! Tôi cho rằng đó là một người anh hùng. Và cái tinh thần của anh Sương là tinh thần cực kỳ bất khuất. Cái ý tưởng mà tôi định làm cho anh ấy, như vậy nó thật là đáng tiếc, như anh nói hồi nãy, thật là đáng tiếc. Và tôi rất căm phẫn những kẻ bắt nạt anh ấy để giết anh ấy như thế. Nhưng bọn này nó đâu có nhân tính. Anh ấy 67, 68 tuổi rồi làm gì được nữa. Nhưng chúng nó vẫn cứ bắt anh vào trại. Như vậy thì đời sống với một người bị bệnh suy tim độ 3, độ 4 như thế, ở trong trại giam thì điều kiện khắc nghiệt, sinh hoạt khắc nghiệt như thế thì gì mà chả chết. Coi như đó là một tội ác của chúng nó thôi.
QTNLT: Theo như ông nghĩ thì tại sao người ta lại giải phẫu cái xác vừa mới chết xong?
TĐT: Thì ở đây có lẽ là mọi giải phẫu hay làm gì đó là cái quyền của chúng nó. Bây giờ chúng ta không đặt vấn đề họ giải phẫu hay không giải phẫu thì tội giết người của chúng nó cũng đã lộ ra. Điều đó thì chúng ta không cần tìm hiểu sâu về vấn đề ấy nữa. Họ giải phẫu là có khi họ làm cho nó mang tính hình thức, là bảo ông ấy chết vì bệnh này bệnh kia để họ chạy tội cho họ chứ có làm gì?
QTNLT: Trong dịp chúng tôi nói chuyện với cựu tù nhân Trần Đức Thạch trước khi anh Trương Văn Sương chết, ông TĐT đã ghi nhận lại sự giết người của trại giam Nam Hà mà tên công an Trần Văn Thiết đã không hề dấu giếm cách thủ tiêu tù nhân mà ông Thạch đã ghi lại qua câu thơ trong bài “Sống trong vùng cấm”:
TĐT: Tên trung tá công an Trần Văn Thiết,
trắng phớ thẳng thừng:
“Nếu mày còn nhắc đến tự do, dân chủ, yêu nước,
tao sẽ cho đám công an trẻ vào đánh chết.
Bọn tao chỉ mất một tờ giấy lập biên bản mày tự sát là xong”
(Trích trong “Sống trong vùng cấm” của Trần Đức Thạch)
QTNLT: Anh Sương được mệnh danh là người tù bất khuất. Có nhiều lần khi trại giam ra tay đàn áp tù nhân chính trị, anh Sương đã hô to khẩu hiệu mà các bạn tù còn nhớ rõ như sau:
“Đả đảo cộng sản đàn áp tù chính trị,
Các cán bộ công an có giỏi thì bắn tôi đi,
Trương Văn Sương này suốt đời chiến đấu cho lý tưởng tự do.”

Khi anh Trương Văn Sương được lệnh tạm tha về chữa bệnh, qua điện thoại đã tuyên bố với chúng tôi như sau:
TVS: Cái bổn phận và trách nhiệm của người trai dân Việt đối với đất nước Việt, trong cái việc làm thì nhiều anh em cũng biết là tôi có những cái táo bạo, cái gan dạ là vì tôi nghĩ rằng, tôi là một quân nhân. Đáng lẽ tôi chết ngày 30/04/1975 rồi, mà không chết. Sống tới giờ này thì tôi coi sinh mạng của tôi là của dân tộc Việt Nam, của đất nước Việt Nam. Nếu dân tộc Việt Nam cần, đất nước Việt Nam cần bất cứ lúc nào, sinh mạng Truơng Văn Sương xin hiến.
QTNLT: Với khí phách hiên ngang can trường của anh Trương Văn Sương, khi anh trở lại nhà tù, điều ta có thể đoán rằng, anh đã phỉ nhổ vào mặt những tên cai tù như Trần Văn Thiết mà cựu tù nhân Trần Đức Thạch đã mô tả, và rất có thể chúng đã cho công an trẻ đánh chết. Sau đó vội vàng giải phẫu tử thi để che lấp tội ác sát nhân của nhà tù Nam Hà.
Khi được hỏi thi hài của anh Trương Văn Sương có được mang về Sóc Trăng để an táng không, ông Trần Đức Thạch, người cùng bị tù với anh Trương Văn Sương ở trại giam Nam Hà cho biết như sau:
TĐT: Với tình hình này thì có lẽ nó bắt chôn ở đấy. Có lẽ không đưa được về đâu, vì anh Sương là một chiến sĩ anh hùng, cho nên đưa linh cữu của anh Sương từ đây về trong kia thì nó phải tạo ra một cái gì nó rất sợ, rằng nhiều người sẽ đến viếng anh Sương, và sẽ tạo ra một cái chúng nó không giải quyết được mà chúng nó lo sợ. Cho nên có khả năng là chúng nó bắt chôn ở trại giam Nam Hà.
QTNLT: Theo như luật của trại giam, một tù nhân ở trong tù mà chết trong tù như vậy, thân nhân có được mang xác về nhà an táng không hay là họ bắt buộc phải chôn trong nghĩa trang của nhà tù?
TĐT: Lẽ ra thì thân nhân có thể mang xác về được nếu đảm đương được tất cả các vấn đề. Nhưng tôi nghĩ rằng trường hợp anh Sương chúng nó chẳng cho mang về đâu. Không biết là phương hướng nó giải quyết như thế nào, nhưng tôi tin chắc rằng chúng nó không cho đưa anh Sương về Sóc Trăng ngay bây giờ, trong tình hình hiện nay nó rất nhạy cảm. Không có gì để chạy tội cái chuyện chúng nó giết anh Sương cả, cho nên việc đưa xác anh Sương về Sóc Trăng là điều chúng nó không bao giờ dám làm.
QTNLT: Đấy là nhận xét của ông Trần Đức Thạch. Chúng tôi có liên lạc với luật sư Nguyễn Văn Đài (NVĐ) là người dẫn gia đình anh Sương đến trại giam Nam Hà và bệnh viện Phủ Lý, thì được Luật sư Nguyễn Văn Đài cho biết như sau:
Thưa luật sư Nguyễn Văn Đài, anh là một luật sư, xin anh vui lòng cho biết dựa trên cơ sở pháp lý nào mà nhà tù có thể giữ một tử tù không cho thân nhân mang xác về nhà để an táng không?
Ls Nguyễn Văn Đài (ảnh trái): Vâng, theo quy định mới của VN, thì từ cách đây khoảng 3, 4 năm trở lại, tất cả những tù nhân qua đời trong trại giam, gia đình có thể đến làm đơn xin nhận lại thi hài, và trại giam cho phép gia đình mang thi hài đó trở về quê để an táng. Đúng là quy định của pháp luật thì như vậy, nhưng trên thực tế, đối với những tù chính trị nó có những sự khác biệt. Trong năm nay đã có 2 trường hợp tù nhân chính trị đã bị mất trong tù, nhưng chưa một người nào được trại giam cho phép gia đình mang về an táng cả. Đấy là việc thực thi pháp luật rất là sai trái của trại giam.
QTNLT: Thưa vâng, anh có biết như là anh Trương Văn Sương vừa rồi. Đó là anh cũng không được mang về nhà để an táng, theo như anh, cái lý do gì khiến anh Trương Văn Sương bị người ta giữ xác anh lại tại trại giam thưa anh?
NVĐ: Vâng! Trường hợp của chú Trương Văn Sương, tôi là người trực tiếp xuống, đi cùng 2 con của chú xuống dưới bệnh viện, nơi để thi hài của chú Sương, và tôi cũng đã hỏi trại giam tại sao các anh lại không cho gia đình mang thi hài của chú ấy về thì họ nói rằng: “Chúng tôi không cho là không cho”. Đây là một quy định hết sức vô nhân đạo, bởi vì người ta chỉ có thể cầm tù một con người sống thôi, chứ họ không thể nào cầm tù tiếp tục một người đã qua đời.
QTNLT: Thưa anh, vậy khi người ta từ chối lời yêu cầu của anh như vậy, họ có giải thích tại sao họ không cho anh Sương về nhà không thưa anh?
NVĐ: Họ không đưa ra một lời giải thích nào trên cơ sở pháp luật cả. Họ nói đây là quyền của chúng tôi. Và chúng tôi không cho là không cho.
QTNLT: Một ngày sau khi nói chuyện với ông Trần Đức Thạch, tôi liên lạc với gia đình ông Trương Văn Sương. Và gặp con trai của anh Sương là anh Trương Tấn Tài (TTT).
QTNLT: Vậy gia đình anh có được mang thi thể của cha anh về nhà không anh Tài?
TTT: Dạ! Không được đâu ạ! Quy luật của nhà trại là sau khi mình chưa lên tới thì người ta đã kiểm nghiệm tử thi. Rồi người ta sẽ lên dự án là cho đào huyệt, cho tẩm liệm. Nhưng người ta vì nể mình chút xíu là đường xá xa xôi, người ta chờ mình lên. Coi như là vô quách hàng rồi, có khung kiếng đặng cho mình nhìn mặt lần sau cuối. Thì trong cái khung kiếng đó, bề ngang khoảng tấc rưỡi, bề dài khoảng 2 tấc ngoài, thì mình cũng thò tay vô sờ mình mẩy này nọ, rồi rờ mặt mũi ba lần cuối đó anh.
QTNLT: Rồi anh có biết khi nào anh được mang hài cốt của cha anh về không?
TTT: Có, 3 năm sau, đúng 3 năm sau. Thí dụ như mình không hay thì trại nó bảo là : “nếu anh không hay thì tôi cũng nhắc anh, gửi giấy cần thiết về. Đúng 3 năm sau anh mới được quyền lấy hài cốt của ba anh về.”
QTNLT: Vậy trong tuần này anh có tính làm lễ cầu hồn cầu siêu gì cho ba anh không anh Tài?
TTT: Dạ có. Thì bây giờ đang về nhà là dự định lập bàn thờ.
QTNLT: Vâng, mong anh làm tròn trách nhiệm của anh như một người con hiếu thảo. Còn anh em chúng tôi tin rằng cha anh là Trương Văn Sương đã làm tròn trách nhiệm của một người trai dân Việt đối với nước Việt. Sinh mạng của cha anh đã hiến dâng cho Tổ Quốc, cho dân tộc VN. Chúng tôi hết lòng kính trọng chí khí và con người Trương Văn Sương. Anh em chúng tôi, QTNLT đã vẽ một chân dung anh Trương Văn Sương để bày tỏ lòng ngưỡng mộ và kính trọng con người anh. Chúng tôi sẽ gửi về. Mong anh hãy dùng bức tranh này để lên bàn thờ phúng điều và tôn kính cha mình.
(Do QTNLT: Phùng Mai thực hiện, Phương Duy biên tập)
Phương Duy gửi Dân Làm Báo
—————————————————————————————————————————————————————————————————————————————–

Cần đối thoại công khai với dân, không quỵ lụy trước Trung Quốc

Thụy My (RFI) – “Nhà nước nên tổ chức đối thoại một cách công khai về vấn đề Biển Đông, trên tinh thần xây dựng, chứ đồng thuận mà không có phản biện chỉ là một sự đồng thuận giả tạo… Một dân tộc có quá trình đấu tranh dựng nước và giữ nước rất là hiển hách như Việt Nam thì không nên quỵ lụy trước Trung Quốc…” – Lê Hiếu Đằng
Ngày 6/9, ông Lê Hiếu Đằng, nguyên Phó chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tại Thành phố Hồ Chí Minh đã gởi thư ngỏ cho các nhà lãnh đạo Việt Nam, yêu cầu làm sáng tỏ hai sự việc. Trước hết là chủ trương cấm các cuộc biểu tình ôn hòa chống các hành động bành trướng của Trung Quốc tại Biển Đông, đàn áp, bôi xấu những người biểu tình đặc biệt là các nhân sĩ trí thức. Thứ hai là việc Thứ trưởng Quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh hứa hẹn với Trung Quốc không để tái diễn « vấn đề tụ tập đông người ở Việt Nam ».
Lá thư ngỏ này khi được các trang mạng đăng lên đã nhanh chóng thu hút được rất nhiều ý kiến phản hồi, hầu hết là đồng tình, có trang nhận được đến trên 700 lời bình luận. RFI Việt ngữ đã có cuộc trao đổi với ông Lê Hiếu Đằng về vấn đề trên.

Kính chào ông Lê Hiếu Đằng. Thưa ông, lá thư ngỏ của ông gởi các nhà lãnh đạo Việt Nam từ hồi đầu tháng, đến nay đã có phản hồi chưa ? 
Ông Lê Hiếu Đằng (ảnh trái)
Sau khi gởi thư ngỏ vào ngày 6/9, cho đến nay tôi vẫn chưa được trả lời từ các vị lãnh đạo. Khi viết lá thư này, tôi cũng dự đoán được tình hình đó, có nghĩa là cũng sẽ không được trả lời. Bởi vì cái này đã trở thành thói quen của các vị lãnh đạo chúng ta rồi. Ngay đại tướng Võ Nguyên Giáp trong vấn đề bauxite Việt Nam, vấn đề phá hội trường Ba Đình để xây hội trường mới cho Quốc hội, thì thư của đại tướng và rất nhiều thư của các đồng chí cách mạng lão thành, tướng lãnh cũng không được trả lời.
Do đó khi viết lá thư ngỏ đó, tôi ý thức về việc đặt ra trách nhiệm của các vị lãnh đạo cao nhất của nhà nước, của Đảng, trong hai vấn đề mà tôi đã nêu. Và phần nào đó, đã nói thư ngỏ tức là tôi muốn công khai hóa, đưa ra trước công luận những vấn đề đó, để các tầng lớp nhân dân ở trong cũng như ngoài nước xem xét.
Sau khi lá thư ngỏ được đưa lên các trang mạng thì cho đến nay đã có trên 700 comment, mà đại bộ phận là hưởng ứng, cho rằng đặt vấn đề như vậy là đúng, là nghiêm túc, hợp lý. Chúng tôi cũng hy vọng là trong tương lai, các vị lãnh đạo có thể không trả lời trực tiếp cho tôi, nhưng nói rõ trước nhân dân về hai vấn đề này.
Chủ trương bắt bớ, đàn áp biểu tình là một chủ trương tôi cho là không hợp lòng dân. Bởi vì thật ra ở đây người ta biểu tình vì lòng yêu nước, chống những hành động bành trướng của Bắc Kinh, thì có thể nói là hậu thuẫn cho nhà nước. Tại sao nhà nước lại đi ngăn cấm, bắt bớ, rồi nhất là lại đi bêu xấu, gán ghép các trí thức, nhân sĩ yêu nước ở Hà Nội. Đó là những người đã có quá trình đấu tranh vì độc lập, tự do cho tổ quốc cũng như xây dựng đất nước trong mấy chục năm nay, như anh Nguyên Ngọc, giáo sư Huệ Chi, giáo sư Chu Hảo, anh Nguyễn Xuân Diện…là kẻ xấu, là phản động…Tuy rằng nói lập lờ thôi, nhưng làm như vậy cũng rất xúc phạm đến danh dự và lòng tự trọng của các vị đó.
Nếu là một nhà nước quang minh chính đại, thì sẽ cho đối thoại một cách công khai về vấn đề này, trên tinh thần xây dựng. Tôi nghĩ đó mới là sự đồng thuận thật sự. Chứ nếu đồng thuận mà không có đấu tranh, không có phản biện, thì đó là đồng thuận giả tạo. Mà tôi rất lo ngại vì hiện nay trong xã hội Việt Nam, thật sự có một sự đồng thuận giả tạo như vậy. Tôi đã từng ở trong guồng máy nên tôi biết. Trong cuộc họp thì nói rất là đúng đường lối, lập trường, nhưng mà ra ngoài cuộc họp lại nói khác đi. Một xã hội nói dối, không trung thực sẽ rất là nguy hiểm, sẽ làm cho lòng tin của người dân bị mất đi đối với chính nghĩa của chúng ta.
Bên cạnh đó còn có một số trường hợp những người đã tham gia biểu tình bị đuổi việc, bị gây áp lực để đuổi nhà…Đây cũng là những cách đối xử đáng thất vọng ? 
Đúng rồi. Tôi cũng được nhiều anh chị đã ký trong tuyên cáo hay kiến nghị cho biết là công an có đến làm việc. Tất nhiên là chưa bị bắt, nhưng cũng bị làm phiền hà. Hoặc là có một số em sinh viên đi biểu tình thì các trường lại đặt vấn đề đuổi học, hay thế này thế kia…Tôi cho rằng điều đó là không nên. Bởi vì người ta đi biểu tình một cách công khai, nhằm mục tiêu rất là xây dựng, không khuyến khích thì thôi, chứ sao lại đi xử phạt hay là đe dọa, làm áp lực đối với người ta.
Tôi nói ví dụ như trường hợp anh Huỳnh Tấn Mẫm hay anh Cao Lập… có thể nói là bây giờ cũng bị theo dõi. Nhưng mà chúng tôi xem những việc đó là trách nhiệm của người công an làm, bộ máy an ninh làm, còn chuyện chúng tôi thì chúng tôi làm một cách công khai, minh bạch. Và khi thể hiện những hành động yêu nước này thì chúng tôi sẵn sàng chấp nhận những nguy hiểm, kể cả tù tội.
Hiện nay trong xã hội Việt Nam có cái không khí sợ hãi, ngay cả trong tầng lớp trí thức, tôi thấy cần phá vỡ cái này. Bởi vì mình thực hiện nghĩa vụ của người công dân, bảo vệ độc lập tự do và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam trước âm mưu bành trướng của nhà cầm quyền Bắc Kinh, thì tôi nghĩ đó là việc làm chính đáng, không ai có thể ngăn trở được.

Còn việc ông Nguyễn Chí Vịnh hứa hẹn với Trung Quốc không để tái diễn các cuộc tụ tập đông người ở Việt Nam, nếu không phải là chủ trương chính thức của Nhà nước thì liệu ông Vịnh có thể tự do phát biểu như vậy? 
Tôi nghĩ là về phía cấp lãnh đạo cao nhất của Đảng và Nhà nước Việt Nam không dại gì mà đi nói với Trung Quốc những cái điều đó. Một nước độc lập tự chủ thì không thể nào một vị đại diện cho Nhà nước Việt Nam lại nói công việc nội bộ của Việt Nam cho một nước láng giềng như vậy được. Điều đó chứng tỏ là không có độc lập gì cả.
Do đó trong trường hợp ông Nguyễn Chí Vịnh tự động nói, đây là ý kiến riêng của ông ta, thì đó là một sai lầm lớn trong công tác đối ngoại. Nhất là đối với một nước đang có nhiều hành động xâm lấn vùng lãnh hải, bách hại ngư dân của chúng ta liên tục. Ngoài ra trên mặt trận dư luận họ cũng phát động việc đánh Việt Nam, nói Việt Nam vô ơn bội nghĩa…tức là phát động hận thù dân tộc. Tôi nghĩ là đối với một nước như vậy thì chúng ta phải có thái độ thích đáng.
Trong việc tuyên truyền ở dưới cơ sở hiện nay, tôi cũng biết là có nhiều vị nói rằng, trước đây tổ tiên của chúng ta cũng phải đi triều cống Trung Quốc. Nhưng nên nhớ rằng tổ tiên chúng ta, với tinh thần hòa hiếu, chỉ cho sứ giả qua để thực hiện đường lối ngoại giao hòa hiếu đó sau khi đã đánh vỡ mặt bọn xâm lược phương Bắc ! Tức là sau khi đã đánh thắng rồi thì chúng ta mới cho sứ qua. Chứ không phải như bây giờ, họ quấy nhiễu, họ bức hại ngư dân của chúng ta, cắt dây cáp các tàu thăm dò dầu khí của ta, thì chúng ta lại cho hai ông sứ giả đấy – tức là ông Hồ Xuân Sơn trước đây và bây giờ là ông Nguyễn Chí Vịnh – cả hai đều có những lời nói, việc làm hết sức xúc phạm đến lòng tự trọng của dân tộc.
Bởi vì một dân tộc như Việt Nam đã có quá trình đấu tranh dựng nước và giữ nước rất là hiển hách, mà đi quỵ lụy, đi chiều lòng Trung Quốc như vậy, thì tôi cho là không nên. Mà như vậy tức là anh đã vượt quyền, đã làm mất thể diện quốc gia. Trong trường hợp như vậy thì tôi cũng có đề nghị với các vị lãnh đạo cao cấp của Nhà nước là phải kiểm điểm trách nhiệm, và có những biện pháp xử lý nhất định đối với những người lộng quyền hay lạm quyền, có những việc làm, lời nói vi phạm đến độc lập, tự chủ của đất nước Việt Nam chúng ta.

Thưa ông nhưng hiện nay thế của Trung Quốc rất mạnh trên thế giới đặc biệt về kinh tế, có thể vì vậy mà Nhà nước Việt Nam phải chịu nhún ? 
Thật ra thế mạnh của Trung Quốc không chỉ về kinh tế mà còn về quân sự nữa. Nhưng về kinh tế, họ cũng có những vấn đề của họ, và ngay cả xã hội cũng có nhiều vấn đề. Hàng loạt những cuộc nổi dậy, bạo động của Trung Quốc chứng tỏ cái xã hội Trung Quốc bây giờ cũng lắm vấn đề chứ không phải là ổn định đâu. Trong một Nhà nước toàn trị như của Trung Quốc như vậy thì sức phản ứng của người dân cũng rất là mạnh mẽ. Trung Quốc tuy mạnh, về kinh tế về quân sự thì hơn Việt Nam, nhưng mà bên trong cũng có những cái yếu.
Dù vậy, chúng ta đang ở trong một thời đại mà đang có các dòng chảy về tự do, công bằng, dân chủ hiện nay trên thế giới. Thì chúng ta phải dựa vào sức mạnh của thời đại, sức mạnh của các nước trong khu vực, trên thế giới, để tạo một cái thế quốc tế trong vấn đề Biển Đông, trong mối quan hệ với Trung Quốc. Và nhất là chúng ta có cái thế mạnh lòng dân, thì phải sử dụng cái thế mạnh này. Thay vì cấm đoán người dân biểu tình, thì giữ gìn trật tự an ninh cho họ đi biểu tình. Mà chúng tôi nghĩ phải xem biểu tình như một hoạt động bình thường, như tại tất cả các nước cũng như vậy thôi. Không nên đàn áp, bắt bớ, tạo nên một hình ảnh rất xấu của Việt Nam trước thế giới. Thế mạnh của chúng ta là quốc tế, kể cả luật pháp quốc tế, và thế mạnh lòng dân, thì chúng ta phải sử dụng triệt để hai thế mạnh đó. Chứ không nên nói chuyện song phương, bởi vì nói song phương thì rõ ràng là Trung Quốc sẽ ép chúng ta rất là dữ.
Mà có thể nói đây là bản chất của họ. Theo những tiết lộ mới đây, họ đã ép ta trong hiệp định Genève về Việt Nam, họ ép ta trong quá trình chống Mỹ, rồi họ tấn công ta năm 1979 ở biên giới, và cùng với bọn tay sai Pôn Pốt tấn công chúng ta ở biên giới tây nam. Rồi đánh chiếm Hoàng Sa và chiếm một số đảo ở Trường Sa, và nay thì tiếp tục có những hành động gây hấn, bách hại ngư dân chúng ta. Thành ra nếu mà chúng ta mơ hồ về việc này thì rất là nguy hiểm, sẽ làm cho chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam chúng ta bị lấn dần.
Ngay vấn đề lao động Trung Quốc hiện nay sang đây không phép, thì tôi nghĩ là không phải chính quyền Việt Nam không biết, nhưng tại sao lại để tình trạng như vậy ? Sẽ có những cái làng Trung Quốc, những vùng Trung Quốc mà người Việt Nam không thể vào được. Đó là những nhân viên dân sự hay là quân sự ? Ai mà biết được họ làm cái gì trong đó !
Thì vấn đề đấy không phải là vấn đề kinh tế mà còn là vấn đề an ninh chính trị, vấn đề quốc phòng, mà chúng ta lại lơi lỏng. Điều này rất là nguy hiểm cho an ninh quốc gia.

Xin rất cảm ơn ông Lê Hiếu Đằng, đã vui lòng dành thì giờ trả lời phỏng vấn của RFI Việt ngữ.
@RFI
—————————————————————————————————————————————————————————————————————————————–