CƯỜI CHÚT CHƠI

Nhốt tù !!!

Đêm tân hôn cô dâu thẹn thùng nhỏ nhẻ với chú rể:
– Anh ui, em hổng biết gì về cái dzụ đó hết trơn hà , em thiệc guê đó à nha ,anh cắt nghĩa cho em đi!
Chú rể cười:
– Dzụ đó dễ ợt hè. Em cứ tưởng tượng cái của em là nhà tù, còn của anh là thằng tù,
Ta cứ nhốt thằng tù vào nhà tù là xong.
Xong xuôi dzùi cô dâu thít wá, một lát sau lại nhỏ nhẻ:
– Anh ui, thằng tù nó xổng chuồng chại mất tiêu dzùi !
Chú rể bảo:
– Thì mình bắt nhốt nó lại, dễ ợt hè…
Xong lần nhốt tù này chú rể châm thuốc lá hút lấy lại hơi. Cô dâu lại mơn trớn:
– Nó lại xổng chuồng nữa gồi, anh mau bắt nhốt nó lợi đi anh!
Thế là chú rể lại uể ỏai đi bắt thằng tù nhốt lại. Xong xuôi anh nằm xuội lơ, hả họng le lưỡi…thở !
Một lát cô dâu lại ngỏn ngẻn:
– Anh ui, anh ui ! thằng tù nó lợi chại đi nửa gồi , anh ui ! anh bắt nó dùm em , dzùi nhốt nó lợi nghe …
Lần này thì chú rể nổi quạo :
– Xời ơi ,Thằng này ở tù hết hạn thì phải thả cho nó ra chứ, nó có bị án chung thân khổ sai đâu hè !

Xí , nghèo mà ham …..hìhìhì.

====================================================================

De .. xe !

Một lần cu Tí tắm chung với ba. Thấy “cái đó” của ba, nó tò mò hỏi cái
gì, ba nó trả lời:
– Là chiếc xe BMW của ba đó!
Hôm sau có dịp tắm chung với mẹ. Thấy “cái đó” của mẹ, nó cũng hỏi là
cái gì, mẹ nó trả lời:
– Là cái garage của mẹ đó!
Sáng hôm sau, điện thoại reng…
– Có ba ở nhà hông cu Tí!
– Dạ có thưa bác Tám, ba con đang de xe BMW vô garage!
– Vậy chút bác gọi lại!
Mười lăm phút sau…
– Ba rảnh chưa cu Tí?
– Dạ ba con còn đang de xe BMW vô garage!
Mười lăm phút sau…
– Ba rảnh chưa Tèo, cho bác nói chuyện với ba chút con!
– Dạ ba con cũng còn đang de xe BMW vô garage!
– Sao de xe gì mà lâu dữ dzị cà?!
– Dạ đúng rồi bác, ổng de tới de lui hoài mà cũng còn kẹt hai cái bánh
xe ở ngoài
—————————————————————————————————————————————————————————————————————————————–

Việt Nam có nữ thứ trưởng ngoại giao

Bà Nguyễn Phương Nga thường thay mặt chính phủ Việt Nam lên tiếng bảo vệ chủ quyền biển đảo

Chính phủ Việt Nam nhiệm kỳ Quốc hội khóa XIII có một nữ thứ trưởng mới trẻ tuổi ở Bộ Ngoại giao, bà Nguyễn Phương Nga, nguyên là người phát ngôn của Bộ này từ hai năm qua.

Sinh vào tháng Tám năm 1963 tại Hà Nội và là con của một nhà ngoại giao, bà Nguyễn Phương Nga nhận quyết định bổ nhiệm ký ngày 12/9 bởi Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng.

Từng học báo chí quốc tế tại Liên Xô cũ từ năm 1982 đến 1987, bà Nga về công tác tại Bộ Ngoại giao Việt Nam từ đầu 1989.

Tháng Tám năm 2009, bà lên thay ông Lê Dũng làm Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam và thường xuyên có các phát biểu liên quan đến chủ quyền biển đảo của Việt Nam mỗi khi có chuyện với Trung Quốc.

Chẳng hạn hồi tháng Hai năm nay, khi được hỏi về việc tàu Trung Quốc tập trận gần Hoàng Sa, bà Nga nói:

“Việc hạm đội Nam Hải của hải quân Trung Quốc tiến hành diễn tập tại quần đảo Hoàng Sa là vi phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo này, hoàn toàn trái với Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC) giữa ASEAN và Trung Quốc”.

Bà cũng nói hoạt động của Trung Quốc “gây ảnh hưởng tiêu cực đến hòa bình, ổn định ở khu vực” và nhân danh chính phủ Việt Nam để nói:

“Việt Nam yêu cầu Trung Quốc chấm dứt mọi hoạt động vi phạm chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa, không để xảy ra sự việc tương tự trong tương lai; cùng các bên liên quan thực hiện nghiêm túc DOC, góp phần giữ gìn hòa bình, ổn định ở Biển Đông.”

Nhưng một số giới cũng  phê phán rằng các phát biểu của bà mang tính công thức, nhắc lại, không mạnh mẽ như những nhân vật ngoại giao của Nhật Bản hay kể cả Đài Loan khi có căng thẳng với Bắc Kinh.

Các phát biểu, trả lời báo chí của bà về những chủ đề như nhân quyền, tự do Internet thì không đi quá những gì các báo Nhân Dân, Quân Đội Nhân Dân thường xuyên nêu ra.

Chẳng hạn, đáp lời Ngoại trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton (cũng là nữ) hồi đầu năm rằng Việt Nam cần mở rộng tự do Internet, bà Nguyễn Phương Nga nhắc lại đúng đường lối của Đảng cầm quyền tại Việt Nam:

“Ở Việt Nam các quyền tự do, dân chủ của mọi người dân, trong đó có quyền tự do thông tin, tự do ngôn luận được ghi rõ trong Hiến pháp, pháp luật và được đảm bảo thực hiện trên thực tế,”

Bà cũng nhắc phía Hoa Kỳ không nên dùng chủ đề tự do thông tin để ‘can thiệp’ tuy cách nói của bà nhẹ nhàng hơn xã luận trên báo chí lề phải:

“Chúng tôi cho rằng trong quan hệ giữa các quốc gia, mọi khác biệt cần được trao đổi trên tinh thần xây dựng, tôn trọng và hiểu biết lẫn nhau, không can thiệp vào công việc nội bộ của nhau.”

‘Phụng sự quyền lực’

Gần đây nhất, báo chí Việt Nam hôm 25/8 trích lời bà nói về các cáo buộc công an Hà Nội bắt giữ trí thức, thanh niên biểu tình phản đối Trung Quốc.

Khi đó bà nói:

“Các cơ quan chức năng của Việt Nam đã xử lý những người có hành vi tụ tập trái pháp luật, gây rối trật tự công cộng. Việc làm này là theo đúng quy định của pháp luật để bảo đảm trật tự, an toàn xã hội.”

Tuy thế, tin bà lên làm nữ Thứ trưởng Ngoại giao Việt Nam đầu tiên của Việt Nam cũng đang được báo chí trong nước đăng tải rộng rãi.

Các trang mạng dân sự cũng bình luận nhiều về tin này, hoặc hy vọng với độ tuổi trẻ, trình độ ngoại ngữ tốt bà có thể đem lại một làn gió mới cho ngành ngoại giao Việt Nam.

Blogger Huy Đức viết trên trang Facebook:

“Khác với những nữ cán bộ ngoại giao Việt Nam khác, khác với các thứ trưởng ngoại giao hiện nay, được học căn bản, đam mê quyền lực và biết phụng sự quyền lực, chị Phương Nga chắc chắn sẽ trở thành một người có thực quyền ở Bộ Ngoại giao.”

Nhưng cũng có không ít ý kiến nghi ngờ khả năng đó và cho rằng một khi đã lên chức vụ cao, bà Phương Nga cũng trở nên giống như nhiều nhân vật thiếu tính cách khác của ḥê thống quan chức trong nước.

Cùng được phong Thứ trưởng Ngoại giao với bà là ông Phạm Quang Vinh, nguyên Trợ lý Bộ trưởng Bộ Ngoại giao.

Cùng ngày, ông Nguyễn Tấn Dũng cũng ra quyết định về việc tổ chức cán bộ của Bộ Ngoại giao và Văn phòng Chính phủ.

@ bbc

—————————————————————————————————————————————————————————————————————————————–

3.000 thợ TQ tràn vào Hải Phòng, lương cao gấp 10 lần thợ VN

3.000 thợ TQ tràn vào Hải Phòng, lương cao gấp 10 lần thợ VN

3.000 Thợ TQ Vào Hải Phòng, Lương Cao Gấp 10 Lần Thợ VN; Lương thợ hàn TQ gấp 3 thợ VN, lương bảo vệ TQ gấp 10 bảo vệ VN. Công nhân Trung Quốc vào Việt Nam, giành việc làm của thợ VN, và khi cùng làm một công trường, thợ VN bị lãnh lương thấp hơn dù là cùng công việc.

Báo Sài Gòn Tiếp Thị có bản tin nhan đề “Cạnh tranh bất bình đẳng ngay trên sân nhà” hôm 11-9-2011 kể lại.
Bản tin nói, “Một thực trạng đang phổ biến tại nhiều công trường do đối tác Trung Quốc làm chủ thầu thi công tại Việt Nam, đó là lao động Việt Nam phải cạnh tranh việc làm với lao động Trung Quốc trên chính… sân nhà. Điều này đã được chính chủ đầu tư của Việt Nam chia sẻ.
Tiền công của lao động Việt Nam rẻ hơn lao động Trung Quốc?”
Trường hợp cụ thể được nêu là ở dự án Nhà máy nhiệt điện Hải Phòng, nơi bắt đầu xây từ tháng 11-2005.
Nhà máy nhiệt điện Hải Phòng là dự án lớn do nhà thầu Trung Quốc và Nhật Bản trúng thầu thực hiện cung ứng, thi công và lắp đặt toàn bộ thiết bị (EPC). Dự án được triển khai chính thức từ tháng 11/2005 với hai hạng mục: nhà máy nhiệt điện 1 và nhà máy nhiệt điện 2. Trong đó, các nhà thầu Trung Quốc chiếm tỷ lệ áp đảo (gồm bốn đơn vị thầu cấp 1: Tập đoàn điện khí Đông Phương – tổng thầu công trình; công ty Hồ Bắc…; ngoài ra còn có nhiều nhà thầu phụ thứ cấp như: Thanh Sơn, Quảng Tây, Quế Lâm, Giang Tô…).
Theo một lãnh đạo của nhà máy nhiệt điện Hải Phòng 1 (đã vận hành), với quy mô bốn tổ máy có công suất 300 MW/tổ máy, để hoàn thành đúng tiến độ, số lượng công nhân có mặt trên công trường phải luôn đảm bảo ở criminal số 4.000 lao động. Đó là điều kiện tối thiểu và cần thiết để thi công một công trình lớn như nhà máy nhiệt điện Hải Phòng.
Trong khi người dân Hải Phòng thất nghiệp cao, công trường lại đón nhận có lúc hơn 3.000 lao động TQ.
Báo SGTT kể tiếp:
“Như vậy, dự án xây dựng nhà máy nhiệt điện Hải Phòng sẽ là công trường giải quyết hàng triệu việc làm cho hàng ngàn lao động tại chỗ của địa phương và lao động Việt Nam. Tuy nhiên, thực tế lại không đúng như mong muốn. “Thời kỳ cao điểm (giai đoạn năm 2008 – 2009), tại Thủy Nguyên có tới trên 2.000 lao động Trung Quốc sang làm việc tại công trường. Trong số đó, rất nhiều lao động phổ thông sang thực hiện các công việc thủ công như: đào đất, phụ hồ, mang vác… – phần công việc mà lao động thủ công Việt Nam cũng thực hiện được,” ông Nguyễn Thế Khang, trưởng phòng Nhân sự nhà máy nhiệt điện Hải Phòng cho biết.
Tuy nhiên, trên thực tế chưa dừng lại ở criminal số đó, bởi có những thời điểm có tới trên 3.000 lao động Trung Quốc có mặt tại Thủy Nguyên. Do lao động của Trung Quốc áp đảo về lực lượng, nên lao động của Việt Nam bị cạnh tranh việc làm. Ông Nguyễn Văn N. , một lao động địa phương làm việc tại công trình xây dựng nhà máy nhiệt điện Hải Phòng 2 cho biết, để có một công việc tại công trường là một điều khó khăn, ngoài việc phải cạnh tranh, còn có nhiều “góc khuất” khác. Ông N. là một nông dân sống tại Thủy Nguyên. Ngoài công việc đồng áng, ông đi phụ hồ, thợ nề, làm hàn xì, bốc vác… Thời điểm xây dựng nhà máy nhiệt điện 1, ông N. làm công nhân tại công trường với mức lương dưới 100.000 đồng/ngày công.
Ông N. cho biết, lao động phổ thông địa phương làm việc trong công trường nhận mức lương thấp hơn nhiều so với lao động người Trung Quốc. Đơn cử, với một thợ hàn người Việt Nam cùng làm chung với lao động Trung Quốc, mức lương nhận được cao nhất khoảng 150.000 – 180.000đ/ngày công. Trong khi đó, mức lương cũng công việc như trên của lao động Trung Quốc thường gấp từ hai đến ba lần…”
Cụ thể, có những việc làm trả lương cho thợ TQ gấp 10 lần thợ VN. Báo SGTT kể:
“Tương tự, ngày công của lao động Việt Nam làm ở vị trí nấu ăn cho lao động Trung Quốc, mức lương của họ nhận được khoảng hai triệu đồng/tháng; công việc bảo vệ (tại khu chung cư của công nhân Trung Quốc tại My Sơn (xã Ngũ Lão, Thủy Nguyên) nhận mức lương 1,5 triệu đồng/tháng, không có phụ cấp. Một bảo vệ Việt Nam tại khu chung cư My Sơn cho biết, mới đây, bên Trung Quốc có đưa sang một bảo vệ người Trung Quốc, mức lương của họ tính ra tiền Việt khoảng 10 triệu đồng/tháng, cao gấp gần mười lần so với tiền lương của bảo vệ người Việt Nam.”
@ Danlambao
—————————————————————————————————————————————————————————————————————————————-

Trung Quốc: sự thay đổi lớn đang đến gần

Lê Ngọc Thống

Trong xã hội loài người khi có sự phân công lao động là có sự phân hóa giàu- nghèo. Sự phân hóa theo tự nhiên diễn ra chậm, quy mô nhỏ. Số lượng người giàu được tăng lên đồng nghĩa với số lượng người nghèo giảm đi. Sự phân hóa này mang tính tích cực. Chẳng hạn đội ngũ những người có học, có điều kiện tiếp xúc với khoa học, họ biết cách làm giàu và sẽ trở nên giàu có. Những người giàu loại này được xã hội tôn vinh, vị nể.

Sự phân hóa theo cơ học tức do bất công của nền kinh tế và chính trị gây ra thì nhanh, quy mô lớn tạo ra rất nhiều người nghèo, tạo ra người giàu ít hơn nhưng loại người giàu này phất lên rất nhanh, chiếm hầu hết tổng sản phẩm xã hội. Và đương nhiên một khi nền kinh tế bất công với chế độ bất công sinh ra họ, o bế họ thì chính họ làm chủ và chi phối kinh tế và chính trị quốc gia. Tầng lớp này mới thực sự là giai cấp thống trị. Mâu thuẫn giữa giai cấp thống trị và bị trị thực chất là mâu thuẫn giữa người nghèo và người giàu loại này. Khi sự chênh lệch giữa giàu và nghèo quá ngưỡng chịu đựng thì mâu thuẫn sẽ trở thành đối kháng, là mầm họa bất ổn cho xã hội. Thực tế những cuộc cách mạng “màu” xảy ra gần đây đều chứng minh điều đó.

Lý luận chủ nghĩa Mác-Lênin cho rằng…Giai cấp công nhân là người đào mồ chôn chủ nghĩa Tư bản” là chung chung không chính xác. Nếu vậy thì Mỹ, Anh… bị chôn lâu rồi nhưng tại sao họ vẫn tồn tại và phát triển không ngừng? Bởi lẽ khoảng cách giàu nghèo không quá lớn. Điều đó cho thấy xã hội có sự công bằng, dân chủ, đồng thời cũng khẳng định loại người giàu mà do nền kinh tế và chế độ bất công sinh ra ít, không đủ sức lũng đoạn kinh tế và nhà nước của quốc gia đó. Công nhân, người lao động, họ được bảo đảm một quyền lợi tối thiểu và một nền dân chủ tối đa ứng với khả năng của mình thì họ thỏa mãn. Không đình công, biểu tình, bạo loạn là điều chắc chắn, dễ hiểu.

Mọi người sẽ rất ngạc nhiên là tại sao một nước như Trung Quốc giàu có như thế, GDP chỉ sau Mỹ, lại là chủ nợ 15000 tỷ USD của Mỹ mà dân lại nghèo (Ngân hàng thế giới xếp thứ 100). Đặc biệt là một đất nước sắp bá chủ thế giới mà dân chúng bạo động liên tục gia tăng. Năm 2006: 60 ngàn vụ. Năm 2007: 84 ngàn vụ; năm 2008: 128 ngàn vụ và 180 ngàn vụ là con số cho năm 2010. Và đa số người giàu họ chỉ coi Tổ quốc của mình chỉ là nơi kiếm tiền; có tiền là chuyển ra nước ngoài; tìm mọi cách để trở thành công dân của nước khác là tại sao?

Thế giới chính xác khi gọi Trung Quốc là một “nước nghèo giàu có”, nghĩa là người dân thì nghèo nhưng tổng khối lượng kinh tế cả nước thì giàu. Một điều phi lý vô cùng là sau bao nhiêu năm tích lũy, của cải của quốc dân tăng lên rất nhiều nhưng sự phân phối tài sản lại mất công bằng nghiêm trọng. Ông Kỷ Ngọc Thành – Hiệu trưởng trường Đại học Nhân dân Bắc Kinh nói: “Theo số liệu chính thức nhà nước công bố thì chỉ 10% số người giàu đã chiếm 45% tổng tài sản quốc dân”. Đến nay con số đó đã khác, có một tỷ lệ ít trong xã hội (thành phần thượng lưu) 0,2% dân số – khoảng 2,5 triệu người lại nắm gần 70% tài sản của Trung Quốc (Theo báo cáo của doanh nghiệp tư vấn Boston Consulting Group). Không những thế, điều đặc biệt nguy hiểm là sự chênh lệch về giàu nghèo quá lớn: 23 lần là con số do chính phủ đưa ra, trong khi con số điều tra độc lập là 25 và của thế giới đưa ra là 65 lần.

Chênh lệch giàu nghèo là chênh lệch về mức thu nhập, là chênh lệch về việc sử dụng các tiện ích trong xã hội như giáo dục, sức khỏe, việc làm, đi lại, nhà ở … Tỷ lệ chênh lệch càng lớn thì sự oán hờn càng tăng là điều tất yếu. Chênh lệch giàu nghèo chính là sản phẩm của sự bất công của nền kinh tế và sự bất công của chế độ chính trị. Là nguồn gốc của sự bất ổn.

Thực tế cho thấy lực lượng can thiệp từ bên ngoài dù có hùng hậu, mạnh mẽ bao nhiêu cũng không thể làm gì và chẳng là cái gì nếu như không có “lực lượng” bên trong do nền kinh tế và chế độ chính trị của nhà nước đó “sinh ra và nuôi dưỡng”.

Đến đây chúng ta không còn ngạc nhiên khi chỉ một đụng độ nhỏ giữa cảnh sát với một người dân thôi là lập tức có hàng vạn người nổi dậy. Điều đáng nói là chính quyền chỉ có một cách giải quyết là đàn áp. Nhưng càng đàn áp bạo loạn càng nổ ra và số lượng tham gia tăng đột biến. Có cảm giác như lòng oán hờn, căm phẫn của nhân dân với chính quyền đã tích tụ quá lâu, quá gay gắt, ngột ngạt. Ngay như Thủ tướng Trung Quốc cũng đã phải thừa nhận sự “oán hờn ghê gớm” của dân chúng trước một loạt vấn đề như chênh lệch giàu nghèo, tham nhũng, giá nhà đất, lạm phát…

Vậy tăng trưởng, tăng trưởng để GDP đứng hàng đầu thế giới làm chi? Người dân có được lợi lộc gì hơn so với hậu quả mà họ phải gánh chịu? Với lại tiền của về tay ai, họ làm gì và họ đi đâu? Trả lời những câu hỏi này không phải là quá khó, và khi đó những người hiểu biết và yêu nước chân chính Trung Quốc không thể không đặt vấn đề về cái giá của sự trỗi dậy trong 3 thập kỷ qua để lại là: Phải chăng cái “chế độ XHCN mang màu sắc Trung Quốc” thực chất là chế độ thực dân kiểu mới ngay tại đất nước của mình hay không?

Khi phê phán Trung Quốc có biểu hiện “ chủ nghĩa thực dân mới” ở châu Phi bà Ngoại trưởng Mỹ nói, đại ý: “ Chúng ta đã thấy trong thời thuộc địa, rất dễ đến, lấy đi các nguồn tài nguyên thiên nhiên, trả tiền cho nhà lãnh đạo và ra đi. Và khi bạn ra đi, bạn không để lại nhiều thứ phía sau cho người dân nơi ấy”. Ngẫm nghĩ lại thì biểu hiện đặc điểm “chủ nghĩa thực dân mới” của Trung Quốc đâu chỉ có ở châu Phi mà còn ngay ở chính quốc của mình. Bởi lẽ, tăng trưởng kinh tế thì phải gắn liền với sự phát triển xã hội dân chủ văn minh… và phải hướng đến con người, vì con người. Nhưng ở Trung Quốc thì không như thế. Thế giới chỉ cảm nhận được qua sự tăng trưởng của Trung Quốc bằng máy bay, tàu chiến và hành động “quả quyết, cơ bắp”; những tuyên bố hoanh hoang hiếu chiến, bắt nạt, chèn ép các nước nhỏ láng giềng mà thôi.

Nếu như bất ổn chính trị là một quả bom đe dọa sự tồn vong của xã hội Trung Quốc hiện hành thì quả bom này có 3 ngòi nổ nguy hiểm mà Trung Quốc bằng mọi giá ngăn chặn. Đó là lạm phát; thất nghiệp và khu tự trị.

Một nền kinh tế phát triển lành mạnh là phải đem lại hiệu quả ngày càng cao cho người dân, thân thiện với môi trường. Trung Quốc với mục tiêu tăng trưởng cao đã bất chấp tất cả. Vùng tự trị như Tân Cương, Nội Mông, Tây Tạng chính phủ hành xử và đối xử như Thực dân khai thác thuộc địa gây nên thảm họa về môi trường, bóp chết môi trường sống của người dân…( Nên nhớ đây là những khu tự trị của đất nước Trung Hoa vĩ đại chứ đâu phải châu Phi) Họ không uất ức, vùng lên bạo loạn đối đầu với chính quyền mới là chuyện lạ. Vụ ngày 15/5 xảy ra ở khu tự trị Nôi Mông vừa qua khiến một sinh viên ĐHSP Nội Mông cắt tay lấy máu viết huyết thư rằng: “Các người coi khinh người Mông Cổ chúng tôi như thế này, chúng tôi quyết liều mạng với các người” Không hồ nghi gì nữa đó là một ngòi nổ nguy hiểm.

Ngòi nổ thứ hai là thất nghiệp, mất việc làm. Kinh tế Trung Quốc tồn tại 3 loại doanh nghiệp tạo thành một hình chóp: DN nhà nước trên cùng, được ưu đãi đặc biệt về chính sách. Phía dưới là DN tư nhân lớn cũng được ưu đãi nhờ quan hệ chính trị và tiền bạc với giới “tai to mặt lớn”. Dưới cùng là hàng triệu DN vừa và nhỏ sống nhờ vào hệ thống sản xuất và làm gia công cho các đại gia ở trên với mức lời rất thấp nhưng lại có vị trí xã hội rất quan trọng vì tạo ra công ăn việc làm và thu nhập cho dân chúng địa phương. Tại cái “hình chóp” này tỷ lệ phá sản của các DN nhỏ và vừa tăng đột ngột từ 0,3% năm ngoái lên 16% năm nay, tức là nền móng của cái “hình chóp” ấy bị xói mòn và đương nhiên hàng chục triệu công dân bị đẩy ra đường, con số thất nghiệp tăng. Trong khi kinh tế Trung Quốc chủ yếu là xuất khẩu. Thị trường xuất khẩu quan trọng nhất và lớn nhất là Mỹ. Nếu Mỹ ngừng nhập khẩu vì ‘hết tiền” thì lập tức hàng trăm triệu công nhân mất việc. Vì vậy, dân Mỹ thì giàu hơn 10 lần dân Trung Quốc nhưng Trung Quốc vẫn phải cho Mỹ vay tiền để dân Mỹ tiêu xài, còn bắt dân Trung Quốc thì thắt lưng buộc bụng chi tiêu thấp nhất thế giới 34% so với Mỹ 70%. Cái giá phải trả quá đắt nhưng thất nghiệp với số lượng lớn trong tình hình hiện nay của Trung Quốc thì thảm họa còn khủng khiếp hơn.

Đối với ngòi nổ lạm phát. Lạm phát thì nước nào cũng có nhưng với Trung Quốc thì có một dân số quá lớn có nghĩa là cũng có quá lớn người bần cùng theo tỷ lệ. Cho nên khi đã rơi vào lạm phát là đất nước có sự bất ổn, luôn gieo vào lòng giới lãnh đạo Bắc Kinh nỗi khủng khiếp. Hơn 30 năm nay Trung Quốc chủ yếu là giảm phát, nghĩa là hàng hóa chỉ giảm giá chứ không tăng giá. Chỉ có 3 lần lạm phát là các năm 1985; 1989 và 93-1996. lần nào cũng có sự cố, đặc biệt vụ Thiên An Môn vào 6/1989.

Lạm phát lần này xảy ra trong tình hình mức thu nhập của các hộ gia đình giảm, có hàng nghìn cuộc bạo động xảy ra. Nếu như hàng ngàn cuộc bạo động xảy ra là do nhiều nguyên nhân khác nhau cho nên các cuộc bạo động mang tính riêng lẻ ở từng địa phương thì lạm phát là nguyên nhân chung ảnh hưởng trực tiếp đến bát cơm manh áo của tầng lớp nghèo trong xã hội, nên không cần kêu gọi, tuyên truyền, không cần Interrnet cũng huy động được nạn nhân của sự lạm phát. Nạn nhân của nó thì số lượng quá lớn không thể đàn áp. Lạm phát là chất dẫn hết sức nhanh nhạy cho các mâu thuẫn bùng nổ.

Không còn nghi ngờ gì nữa, Trung quốc đang bất ổn. Khi tiêu chuẩn đánh giá cán bộ bằng mức độ bất ổn của địa phương; khi chi phí cho chính quyền nhiều hơn cả quốc phòng; khi có hàng trăm ngàn cuộc bạo động liên tiếp xảy ra; khi người giàu chuyển tiền của ra ngoài chuẩn bị sẵn sàng “biến”… thì một đất nước như thế sao gọi là ổn định, hạnh phúc…? Một đất nước như thế làm sao bá chủ được thế giới?.

Trung Quốc rất có kinh nghiệm để đàn áp các cuộc bạo loạn , khởi nghĩa trong nước mình. Một trong các kinh nghiệm đó là dùng chiến tranh xâm lược các nước láng giềng để hạ nhiệt bên trong. Tuy nhiên thời nay, ngoài những kẻ ngu đần ra thì dân Trung Quốc chẳng ai tin có một nước nào đó “khiêu khích Trung Quốc”, “xâm lược trung Quốc cả”.

Dừng lại để cải cách chính trị toàn diện hay choạnh choạng tiến lên? Câu trả lời vốn thuộc về giới lãnh đạo Bắc Kinh nhưng e là quá muộn, không còn cơ hội nữa. Nhân dân Trung Quốc sẽ trả lời câu hỏi đó. Những dấu hiệu của một sự đổi thay lớn đang đến gần.

@ VietStudies

——————————————————————————————————————————————————————————————————————————————-