CẬP NHẬT TIN 9-9-2011

Việt-Trung gia tốc đàm phán về Biển Đông

Biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội

Hình: REUTERS
Biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội, ngày 19/6/2011

Truyền thông nhà nước Trung Quốc loan tin Hà Nội và Bắc Kinh nhất trí tăng tốc các cuộc đàm phán về tranh chấp chủ quyền ở Biển Nam Trung Hoa mà Việt Nam gọi là Biển Đông với mục tiêu ký kết một thỏa thuận chính thức càng sớm càng tốt.

Tân Hoa Xã cho hay cam kết này được đưa ra trong các cuộc họp giữa Ủy viên Quốc vụ Trung Quốc, Đới Bỉnh Quốc, và quan chức lãnh đạo cấp cao của Việt Nam diễn ra trong tuần này tại Hà Nội.

Trong các cuộc tiếp xúc, đôi bên nhấn mạnh mong muốn tìm kiếm một giải pháp hòa bình cho tranh chấp đang leo thang.

Vẫn theo Tân Hoa Xã, hai nước Việt Nam – Trung Quốc đồng ý giải quyết những cách biệt theo đúng luật quốc tế và tuyên bố năm 2002 về cách hành xử của các bên liên quan trong vấn đề Biển Đông.

Nhà ngoại giao hàng đầu của Trung Quốc đã bày tỏ thông điệp của Chủ tịch Trung Quốc, Hồ Cẩm Đào, đến giới lãnh đạo Việt Nam đánh giá cao tầm quan trọng của việc Bắc Kinh gìn giữ mối quan hệ hợp tác hữu nghị với Hà Nội.

Trước chuyến công du của ông Đới Bỉnh Quốc sang Việt Nam, chính quyền Hà Nội đã mạnh tay trấn dẹp các cuộc tuần hành phản đối Bắc Kinh xâm lấn chủ quyền Việt Nam liên tiếp diễn ra trong hơn 2 tháng, kể từ đầu tháng sáu năm nay.

Tin cho hay có thể cuối năm nay, Tổng Bí thư Đảng cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng sẽ sang thăm Trung Quốc.

Tuần trước, Trung Quốc và Philippines nhất trí là cần phải có một bộ quy tắc ứng xử mang tính ràng buộc về vấn đề Biển Đông giữa lúc Bắc Kinh đang tiếp tục chiến dịch xoa dịu những căng thẳng tại vùng biển tranh chấp.

==================================================================

“Khi Chủ tịch Trung Quốc tới dùng bữa”

Giới chức địa phương không được báo trước vị khách quan trọng tới thăm là Chủ tịch Hồ Cẩm Đào

Khi Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào tới thăm một nông dân trong dịp Tết Nguyên đán, chuyến đi trông có vẻ rất tự nhiên, thoải mái.

Một bản tin truyền hình chiếu cảnh ông Hồ Cẩm Đào cười lớn với gia đình người nông dân và thưởng thức món đặc sản địa phương, món khoai Định Tây.

Nhưng những gì được ghi chép trong một bức điện tín mật gửi về từ Đại sứ quán Mỹ tại Bắc Kinh – được công bố bởi WikiLeaks – cho thấy, chuyến thăm không phải bình dân như những gì người ta chứng kiến.

Các quan chức cao cấp trong Đảng Cộng sản đã chuẩn bị từ nhiều ngày trước chuyến đi để đảm bảo sẽ không có điều gì sơ suất xảy ra.

Dường như không có chi tiết nào là quá nhỏ, các quan chức thậm chí còn chỉ thị cho người nông dân là chớ cạo râu – để ông này trông mộc mạc như trong đời thực.

Vị khách không rõ tên

Các nhà lãnh đạo chính trị trên toàn thế giới hay muốn thao túng nhằm truyền thông đưa tin có lợi cho mình, nhưng các nỗ lực đó thường được ghi chép đầy đủ.

Điều mà người ta ít biết đến là các nhà lãnh đạo Trung Quốc làm thế nào để định hướng dư luận công chúng thông qua các sự kiện được tổ chức kỹ càng.

Bức điện tín được rò rỉ sẽ cho ta thấy một cái nhìn hiếm vào thế giới đó.

Bức điện tín, được đặt tên Khi Hồ Cẩm Đào Đến Dùng Bữa – được Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Bắc Kinh gửi cho Ngoại trưởng Mỹ tháng 11/2009.

Bức điện nêu chi tiết chuyến thăm của ông Hồ Cẩm Đào – người đồng thời cũng là Tổng bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc – tới tỉnh Cam Túc hồi hai năm trước đó.

Trong bức điện, các quan chức ngoại giao Mỹ nói họ nhận được thông tin từ Shi Jing, cựu bí thư tỉnh ủy Cam Túc.

Các chi tiết nêu trong bức điện tín được xác nhận qua một bản tin tường thuật chuyến đi, được phát trên truyền hình quốc gia.

Có vẻ như ông Shi nói với nhân viên đại sứ quán Mỹ rằng các quan chức địa phương được thông báo 10 ngày trước khi chuyến thăm rằng có một lãnh đạo “cao cấp” sẽ tới thăm khu vực trong dịp lễ.

Họ không được cho biết người đó là ai, nhưng đoán đó là Hồ Cẩm Đào, bởi ông này đã từng đến ngôi làng được lựa chọn – làng Daping – tám năm trước đó.

Cũng có những chỉ dấu rõ ràng khác nữa.

“Shi nói ông nhanh chóng nhận ra rằng vị khách sẽ là ông Hồ Cẩm Đào, dựa vào việc chỉ có Tân Hoa xã và hãng Truyền hình Trung ương Trung Quốc (CCTV) đưa tin về chuyến đi,” bức điện viết.

“Shi giải thích rằng quan chức càng cao cấp thì càng ít các cơ quan truyền thông được phép đưa tin.”

“Chán ngấy món khoai”

Các quan chức Đảng Cộng sản muốn nhà lãnh đạo cao nhất của đất nước gặp gỡ với “một nhà nông Cam Túc phong sương điển hình”.

Lão nông Li Cai được yêu cầu không cạo râu trước khi gặp ông Hồ Cẩm Đào cho có vẻ phong sương.

Lão nông Li Cai, 70 tuổi, được chọn, và ông được yêu cầu đừng cạo râu.

Các quan chức địa phương được chỉ thị là đừng sửa sang gì nhà cửa của ông Li, như lắp đặt thêm đồ điện tử hay đồ nội thất.

Bất chấp chỉ dẫn, ông Shi nói với các nhà ngoại giao Mỹ rằng ông vẫn cho lắp một bếp lò và ống khói vào căn nhà của gia đình nhà nông, nhằm đảm bảo nấu được món đặc sản địa phương, món khoai Định Tây, được đặt theo tên của thành phố địa phương.

Ông nghĩ rằng đoạn phim truyền hình chiếu cảnh ông Hồ Cẩm Đào ăn món khoai sẽ là một cơ hội quảng cáo tuyệt vời.

Tiếc là mọi thứ không diễn ra như đã định. Theo bức điện tín, ông Hồ Cẩm Đào đã đưa khoai cho cháu gái của lão nông Li Cai, và đứa trẻ nói với vị lãnh tụ của 1,3 tỷ người rằng cô bé “chán ngấy món khoai”.

Trong một chiến dịch quảng cáo gần đây, một quan chức địa phương nói ông muốn biến khu vực thành “thủ phủ khoai Trung Quốc” bởi loại củ này đem đến cho họ “một tương lai thịnh vượng hơn”.

May mắn thay, cháu gái của lão nông Li Cai cuối cùng đã được thuyết phục ăn một miếng khoai, một cảnh sau đó được phát đi trong tường thuật của CCTV về chuyến thăm.

Quẩy xoắn

Còn một chuyện nữa liên quan tới việc nấu nướng cần phải giải quyết.

Chủ tịch Trung Quốc sẽ làm món quẩy xoắn, là món mà người làm phải ném sợi bột đã được nhào kỹ rồi vặn xoắn lại vào chảo dầu sôi.

Nhỡ dầu bắn ra khiến ông bị bỏng thì sao?

“Giải pháp … là đun dầu nóng đến 70% nhiệt độ thông thường thôi, và đưa cho ông Hồ đôi đũa nấu cực dài,” bức điện tín viết.

Ngài Chủ tịch sau đó được mời ăn một chiếc quẩy khác, đã chuẩn bị sẵn.

Bản tin tường thuật sau chót của CCTV khiến các quan chức trong Đảng Cộng sản thở phào nhẹ nhõm và hài lòng với việc chuẩn bị cặn kẽ.

Ông Hồ Cẩm Đào đã xây dựng cho mình hình ảnh một chủ tịch nước biết lắng nghe ý kiến ​​của những người dân thường.

“Đời sống người dân tại Daping được cải thiện mỗi ngày. Tôi cảm thấy rất vui”, truyền hình phát đi cảnh ông nói trước các nông dân, những người đã vỗ tay reo hò trước từng lời của vị lãnh tụ.

Một trong những nhà nông ngồi vỗ tay là Li Cai, với chòm râu xám lưa thưa nổi bật trên cằm.

===========================================================================

Cặp đôi Nguyễn Tấn Dũng & Đới Bỉnh Quốc – Đồng chí, đồng phục, ca-vát một tông Hồng Đào

Bình luận từ Facebook Nguyễn Quang Lập : Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Ủy viên Quốc vụ Viện Trung Quốc Đới Bỉnh Quốc rất là đồng tâm nhất trí, kể cả áo quần cũng như đúc từ một lò.
———————————————————————————————————————————————————————————————————————————

THÔNG TẤN VỈA HÈ : “Ghế” Bộ trưởng giá bao nhiêu?

Hôm đó, anh bạn học của tôi (là vụ trưởng một cơ quan cấp bộ), uống rượu đã hơi phê phê nên “chém gió” rất ác. Trong lúc cao hứng anh nói: “Cái đảng này toàn bày đặt những trò giả dối, vớ vẩn. Tự nhiên bắt dân phải học tập đạo đức Hồ Chí Minh, tốn kém hàng trăm tỉ, trong khi đất nước còn hàng triệu người nghèo đói. Có một ông Hồ là đủ rồi, cần gì tới 90 triệu ông Hồ! Học rồi đi cày, đi làm thuê thì học làm gì? Cần học nhất chính là cái lũ ngồi trong BCT kia kìa. Nhưng anh thề là chúng nó đ… học, mà cũng đ… biết tư tưởng Hồ Chí Minh là cái gì. Chỉ cần chúng nó học được một phần của ông cụ thôi thì chúng đã không ngu đến thế, đất nước cũng không ra nông nỗi này…”. Bọn tôi sợ xanh mắt. Đảng viên đấy, lãnh đạo đấy, ấy vậy mà nói khơi khơi những chuyện thuộc hàng “bí mật quốc gia” nghe cứ như… phản động!
Cũng may, một lúc sau thì anh bắt đầu hạ giọng, câu chuyện đi vào tâm tình hơn. Anh kể, vừa rồi anh từ chối cái chức thứ trưởng mà không ân hận gì. Tôi hỏi “thật không?”, anh kêu lên: “Đúng là nói ra không ai tin. Có đứa còn bảo anh bốc phét, hâm. Nhưng cứ thử làm một phép tính thế này thì sẽ thấy. Thứ nhất, tuổi anh chỉ làm được một khóa, thứ hai phải nộp tiền…”, tôi vội hỏi “nộp tiền mua chức á?”, “Chứ gì nữa. Ghế thứ trưởng là 30 tỉ đấy. Vậy là trong 5 năm, anh phải làm sao cướp lại được 30 tỉ, rồi phải cướp thêm vài chục tỉ nữa thì mới bõ công chứ. Như thế thì dã man quá, anh không làm được! Hơn nữa, nếu anh có 30 tỉ thì rung đùi mà tọa hưởng chứ việc quái gì phải lao tâm khổ tứ”. Anh nói thế nghe cũng có lý. Nhưng tôi cứ băn khoăn với con số 30 tỉ, anh có nói quá không? Nhưng anh khẳng định, “cái bộ này nó giàu nên giá hơi cao, ghế bộ trưởng có giá 50 tỉ cơ, mà có tiền còn khó mua!”. Hỏi “giá” ở những bộ khác như thế nào thì anh bảo không rõ.
Tôi thuộc tầng lớp cán bộ làng nhàng nên cứ nghe đến tiền tỉ là sợ vãi. Nhưng bạn bè làm quan chức thì họ bảo, 50 tỉ thật đấy, vì chỉ cần làm bộ trưởng 1 năm là “huề vốn”, 4 năm sau chỉ việc thu, khi về hưu bác nào chả có trăm tỉ dắt cạp quần. Một cô bạn lớ ngớ: “Họ kiếm tiềm kiểu gì mà được lắm thế nhỉ?”, câu trả lời là: Ơ hay, họ bán chữ ký, nhận phong bì, quà biếu, nhận tiền phúng viếng cha mẹ, cưới gả con cái… chứ còn làm gì nữa! Thử tưởng tượng đi, mỗi ông bộ trưởng đều có cơ sở ở 61 tỉnh thành, rồi còn một lô một lốc các doanh nghiệp, công ty, trung tâm, vụ viện… đội ngũ ấy luôn chờ chực, có cơ hội một cái là sẵn sàng đem tiền đến xin ý kiến chỉ đạo, xin dự án, xin đề bạt, bổ nhiệm, rồi quà cáp, biếu xén… (nghe nói một cái tết mà có ông bộ trưởng thu gần chục tỉ tiền mừng tuổi). Trước khi “hạ cánh”, các bác còn tranh thủ ký hàng chục phát đề bạt người này, xếp ghế người kia, kiếm thêm cả chục tỉ đồng. Thử hỏi sao các bác ấy không giàu!
Chuyện mua quan bán tước ở nước mình thì ai cũng biết là có từ lâu rồi. Hồi Hà Nội mới thành lập quận Thanh Xuân, tôi cũng có nghe nói chức Phó Công an quận được mua với giá 2 tỉ. Cách đây khoảng hơn chục năm, người nhà chị bạn của tôi cũng nộp 1,8 tỉ để ngồi vào chức Tổng giám đốc hãng Hàng Không VN, nhưng sau bị trả lại tiền, vì một đối thủ khác đã trả giá cao hơn nên “mua” được vị trí đó rồi. 1 – 2 tỉ đồng hồi đó cũng to lắm, nhưng bây giờ 50 tỉ thì không tưởng tượng được, chả biết có tin được không?!
Lại có người góp thêm: Câu chuyện quyền chức ở cái nước mình nó cổ quái, hủ lậu và muôn hình vạn trạng lắm. Có cái chức nhỏ mua được bằng một đống tiền to, nhưng có những cái chức to tổ chảng thì lại chả mất đồng nào, chỉ cần là con ông cháu cha (con hoang cũng O.K) hay “anh em đồng hương, anh em kết nghĩa”, hoặc bồ bịch của một đồng chí nào đó trên Trung ương là… xong. Còn nhớ nhiều năm trước, người ta đồn có một bà lên được chức Bộ trưởng Bộ LĐTB&XH là nhờ hồi học ở Liên xô, khi cặp bồ với một “anh” trong Bộ chính trị, “nàng” có thẽ thọt một câu: “Lần này về anh cho em vào ủy viên trung ương nhé”! Còn một “em” nữa xuất thân từ y sĩ chăm sóc sức khỏe (tình dục) cho Bộ trưởng Công an thời đó, sau cũng lên được chức Bộ trưởng Y tế…
Thú thực, bây giờ cứ nhìn thấy nữ lãnh đạo cao cấp nào xinh xinh một tí là tôi lại đặt dấu hỏi nhỏ: “Họ lên chức theo kiểu gì nhỉ?”… Hay vẫn chỉ là chuyện “con sâu làm rầu nồi canh”?
@ Danlambao
———————————————————————————————————————————————————————————————————————————–

Nhức nhối nạn mãi lộ: Ghê hơn cướp cạn!

Cánh tài xế đường dài ai cũng ngán ngại khi nhắc đến một số chốt CSGT ở miền Trung. Ngoài việc “ăn dày” hơn những nơi khác, những chốt CSGT này luôn bị giới tài xế than thở về cách hành xử thiếu thiện cảm với người vi phạm.

20g ngày 31-7, chúng tôi lên chiếc xe chở gỗ đi từ Đắk Lắk ra Hà Nội. Đến km507 quốc lộ 1A, xã Tùng Lâm, Tĩnh Gia, Thanh Hóa gặp xe tuần tra 36B-1237 đang đậu cạnh cây xăng Tùng Lâm. Hai CSGT thay nhau chặn xe hai chiều để “thu phí”. Bên trong mái hiên có một chiếc bàn, ấm trà, một CSGT còn khá trẻ ngồi cạnh cái cặp căng phồng.

Không có 5 “củ”, cầm lại giấy tờ

Vừa giáp mặt tài xế, một CSGT cầm gậy chỉ lên thùng xe hỏi ngay “chở gì?”. Nghe tài xế nói “gỗ mít”, viên CSGT soi đèn pin kiểm tra. Tiếp đó, một người đàn ông luống tuổi (sau này chúng tôi mới biết tên Nguyễn Văn Đôi) cầm đèn pin leo lên soi rọi kỹ từng hộp gỗ.

Thấy khó “qua ải”, tài xế tên Tình (48 tuổi) kẹp hai “xị” (200.000 đồng) vào sổ đưa cho CSGT tên Hải đang ngồi trong nhà. Anh này mở sổ xem rồi quát: “Mày làm 200 á?”. Đúng lúc đó ông Đôi vào nói: “Gõ chứ mít gì” rồi quay qua tài xế: “Trong tụi mày gọi đây là mít á?”. CSGT Hải lạnh lùng: “Năm củ”. Anh Tình điếng người: “Năm củ là bao nhiêu?”. Giọng Hải rành rọt: “5 triệu ấy, nghe không rõ à?”. Anh Tình than thở: “5 triệu làm gì bọn em có”. Hải hù dọa: “Bây giờ muốn hô 5 hay muốn hô hơn nữa”? Tài xế phân bua: “Ý em muốn sếp bớt tí”. Hải vẫn không tha: “Năm củ là vừa nhất”. Tình mếu máo: “Năm củ thì còn gì tụi em sống, hóa đơn kiểm lâm phạt 20 triệu đồng đây nè”. Hải gằn giọng: “Mày mới chỉ bị hạt kiểm lâm phạt thôi. Mày đã được chi cục phạt chưa? Nếu thích tao đưa mày sang chi cục làm vụ điển hình luôn nhá”.


Viên CSGT đi xe tuần tra 73B-1627 chốt chặn tại km630 Bố Trạch, Quảng Bình chặn xe 79D11… vi phạm tốc độ, lấn tuyến rồi ra giá 400.000 đồng sẽ bỏ qua lỗi vi phạm (ảnh chụp lúc 15g40 ngày 25-7) – Ảnh: H.K.

Tài xế móc hết các túi còn đúng 1,1 triệu đồng. Hải nói: “Thôi được, còn một cách nữa. Đợi tao ăn cơm rồi đưa xe về giao kiểm lâm, coi như hoàn thành nhiệm vụ”.

Anh Tình trở ra xe gom giấy đăng ký xe, bằng lái quay lại chốt CSGT xin “cắm”. Chưa kịp mở miệng, Hải nạt: “Hoàn cảnh cũng đã trình bày rồi, không nói thêm”. Tình nhỏ nhẹ: “Năm chai em chịu, anh cho em gửi lại giấy đăng ký, bằng lái, sáng mai vào sớm chuộc lại đầy đủ”. Hải nói: “Lấy năm chai là quá nhẹ rồi” và hướng dẫn vào gặp ông Đôi. Đôi quay sang Tình: “Cắm là lấy lãi 500.000 đồng/ngày, nhưng ngày mai có chưa?”.

Nói rồi ông Đôi chìa ra một tờ giấy và đọc nội dung vay tiền cho Tình viết. Để tạo lòng tin, Hải cho anh Tình số điện thoại để mỗi lần qua chốt “dễ nói chuyện”. Hải nói: “Ở đây chỉ có mình tao biết thôi, lần sau ra thì cứ làm (luật) bình thường”. Hỏi nếu ca khác thì sao, Hải hạ giọng: “Làm một thôi” (làm 1 triệu thôi). Hỏi trong đội có mấy Hải, anh này nói: “Ba, tao là trẻ nhất”.

21g30, xe chúng tôi tiếp tục đụng chốt CSGT thứ hai của Thanh Hóa đang chặn xe hai chiều tại Hà Trung, Thanh Hóa (còn gọi chốt ngoài). Một viên CSGT không đeo bảng tên đứng cạnh xe tuần tra 36B-1256 giở sổ kiểm tra thấy tờ 100.000 đồng càu nhàu: “Cả xe gỗ làm trăm bạc là cái gì?”. Bực mình vì vừa bị “xắt” quá đau, Tình xổ một tràng: “Anh Hải nhỏ ở đầu trong dặn ra ngoài này làm nhẹ thôi, anh Hải đã lấy năm “củ” rồi”. Tay CSGT trố mắt: “Năm trăm hay năm triệu?”. Tình đáp: “5 triệu, không thiếu một cắc”.

Thấy tay CSGT bán tín bán nghi, Tình nói: “Không tin anh gọi cho Hải đi, số điện thoại tứ quý tám đó”. Tay CSGT móc điện thoại gọi: “Mi hốt hết trong đó, để anh em tao kiếm tí chứ mi. Xe gỗ này mày mới làm 5 triệu chứ gì. M… mi, hắn làm bao nhiêu thì hắn làm chứ mi nói hắn ra đây không phải làm, cái loại mi… Bố tiên sư”. Chửi xong, CSGT miễn cưỡng lấy tờ 100.000 rồi cho đi.

“Hãy đợi đấy!”

Sau khi bỏ hàng xuống làng mộc Đông Anh (Hà Nội), chiều 1-8 tài xế Tình gọi điện cho Hải báo “hôm qua nợ tiền “làm luật”, phải cắm lại giấy tờ, hôm nay vào chuộc lại”. Hải nói: “Hôm nay nghỉ ca rồi, cứ gặp cái ông hôm qua ấy”. Tài xế cù nhầy: “Anh có bớt cho em chút xíu không?”, Hải nói: “Sao hôm qua không nói luôn đi để hôm nay lằng nhà lằng nhằng, cả tổ hôm qua đó, để hôm sau gặp nói chuyện sau”.

21g ngày 1-8, chúng tôi cùng Tình trở lại địa điểm hôm trước. Vẫn chiếc xe tuần tra 36B 1237 đậu sát hông nhà, ngoài đường hai CSGT đang chặn xe, bên trong một CSGT ngồi ở bàn. Thấy tài xế Tình và lơ xe xăm xăm bước vào nhà, một CSGT chặn lại: “Vào đây làm gì?”. Tình nói sự tình, một viên CSGT ra vẻ thông cảm: “Gì mà 5 triệu dữ vậy, xe gỗ qua đây làm 4-5 lít (400.000-500.000 đồng) chứ mấy”.


Một CSGT thuộc chốt đầu ngoài đường tránh TP Huế (Thừa Thiên – Huế) nhận 300.000 đồng của tài xế xe 47P12… để bỏ qua lỗi vi phạm chở quá tải, sai lốp vào lúc 4g20 ngày 31-7 – Ảnh: Hoàng Khương chụp từ camera

10 phút sau ông Đôi đội mũ cối đi ra. Anh Tình nhăn nhó: “Anh gọi điện cho Hải bớt chút đỉnh chứ lấy 5,5 triệu nhiều quá”. Đôi lầm bầm: “Tôi biết gì mà bớt”. Tình vặn: “Anh có quyền gì mà hôm qua anh leo lên xe tôi kiểm tra?”. Ông Đôi không vừa: “Tụi mày đừng giở trò nha. Tao soi (gỗ trên xe) mày làm gì được tao. Mày thích giở trò không? Tao đập mày ngay bây giờ. Hôm qua mày đồng ý chung cho thằng nào mà bây giờ trách tao?”. Thấy yếu thế, anh Tình móc túi đếm đủ 5,5 triệu đồng đưa cho ông Đôi và đòi lại giấy chế chấp.

Ông Đôi lầm bầm: “Xong rồi thì xé”. Tình quyết tâm: “Không có giấy là không đi”. Lúc này ông Đôi không còn giữ được bình tĩnh: “Mày thích không, tao đánh chết mẹ mày nhá”. Tình nhảy loi choi ra đường, miệng la lớn: “Trời ơi, làm gì mà một ngày lấy lãi tới 500.000 đồng”. Ông Đôi hung tợn: “ĐM, tao đập một cái nát mặt mày bây giờ, cái loại chó nhà mày”. Vừa dứt câu, ông Đôi nhào đến đánh vào lưng, đầu, giật rách áo anh Tình. Nhóm CSGT bình thản đứng nhìn chẳng có động thái gì.

Lên xe, Tình gọi điện méc Hải: “Ông Đôi vừa lấy tiền vừa đánh tụi tui nè”. Hải nói: “Tao đã nói mày rồi, mày còn đi, còn làm ăn, mày tự giác chứ nói gì”. Tình nói: “Tự giác cái gì, ông đòi tôi 5 triệu, tôi hết tiền phải cầm lại giấy tờ, thêm 500.000 đồng lãi nữa”. Hải cự lại: “Mẹ mày. Mày tự nguyện mà còn nói”. Tình nổi nóng: “Ông đòi tôi năm củ, bắt tôi phải thế chấp giấy tờ 5 triệu thành 5,5 triệu mà tự nguyện cái gì”. Hải gằn giọng: “Mày hãy đợi đấy!” rồi tắt máy.

“Không làm một chai ba là chết mi”

Sau chuyến đi “để đời” trên, chúng tôi nhiều lần trở lại Thanh Hóa trên nhiều chuyến xe khác nhau. Đúng như phản ảnh của tài xế, hầu hết các chốt CSGT ở Thanh Hóa đều “ăn dày” hơn các nơi khác. Đặc biệt, cung cách hành xử của CSGT với tài xế cũng không giống ai.

0g ngày 3-8, chúng tôi lên chiếc xe chở sắt cồng kềnh, quá tải từ Hà Nội vào TP.HCM. Đến km305 Hà Trung, Thanh Hóa, xe chúng tôi gặp lại chốt CSGT đi xe tuần tra 36B-1256. Mở sổ thấy tờ 50.000 đồng tài xế đưa, tay CSGT (không đeo bảng tên) lạnh lùng: “Không nói nhiều, làm đủ rồi đi, còn không thì đứng đó”.

Tiếp đó, 16g ngày 11-8, chúng tôi theo xe chở gỗ từ Tây nguyên đến Bình Định, ra Hà Nội. Tại km380, quốc lộ 1A, Trường Lâm, Tĩnh Gia, xe chúng tôi bị chốt CSGT thổi vào. CSGT tên Nguyễn Như Sáng đứng cạnh xe tuần tra 36B-1237 hỏi: “Chở gì đây?”. Tài xế đáp: “Gỗ chiêu liêu”. Ông Sáng ra giá: “1,2 triệu”. Tài xế xin bớt mấy đồng ăn cơm, ông Sáng: “Tao tát cho cái bây giờ, đúng 1,2 triệu chứ không bớt được đâu”. Kỳ kèo mãi, ông Sáng mới chịu “cho 100 ăn sáng”. Xong tài xế hỏi: “Chuyến sau có lô gõ làm luật bao nhiêu?’’. Ông Sáng: “Đúng 1,2 triệu, như chiêu liêu”.

Do bị kiểm lâm Thanh Hóa giữ xe gần một ngày, đến 17g20 ngày 12-8 xe chúng tôi đến địa phận Đại Lộc, Hậu Lộc, Thanh Hóa (chốt đầu ngoài). Đến km305, xe chúng tôi bị chốt CSGT đi xe tuần tra 36B-1256 chặn lại. Nghe tài xế nói “gỗ chiêu liêu”, CSGT tên Trần Nhật Quỳnh mở sổ thấy 200.000 đồng nói: “Chiêu liêu mà làm như thế này?”. Tài xế than đầu trong đã chung 1,3 triệu đồng rồi, ra đây 200 là được. Ông Quỳnh tức giận: “Đừng có phét. Lần sau gặp tao ở đầu trong mi không làm 1 chai 3 là chết mi”.

Trước đó lúc 22g45 ngày 29-7, chúng tôi theo xe chở trái cây từ miền Trung ra Hà Nội. Đến chốt CSGT tại Tùng Lâm (xe tuần tra 36B-1237), xe chúng tôi bị thổi vào cùng bốn chiếc xe tải khác. Đón tờ giấy từ tay tài xế đưa có kẹp tờ 50.000 đồng, CSGT không đeo bảng tên vặn: “Chưa chở trái cây bao giờ hả?”. Tài xế lí nhí: “Làm bao nhiêu vậy sếp?”. CSGT ngắn gọn: “Một lô”. Tài xế hỏi lại: “Một lô là bao nhiêu vậy sếp?”, CSGT quát: “Làm một trăm”. Những chiếc xe khác bị thổi vào cũng cùng chung số phận…

Theo Tuổi Trẻ

———————————————————————————————————————————————————————————————————————————–