Chuẩn bị chuyển giao quyền lực tại Trung Quốc

Nguồn China’s change at the top

Những hoạt động của ông Tập Cận Bình và Lý Khắc Cường trong thời gian qua bắt đầu cho công luận quốc tế thấy được phần nào bộ mặt của thế hệ lãnh đạo kế tiếp của Trung Quốc.

[title]
Phó Chủ tịch Tập Cận Bình. (flickr: nznationalparty)

Tháng Tám vừa qua là một tháng bận rộn của ứng viên chủ tịch nước và thủ tướng tương lai Trung Quốc. Phó Chủ tịch Tập Cận Bình, người được chọn để kế nhiệm chủ tịch Hồ Cẩm Đào, đã đứng ra đón tiếp Phó Tổng thống Hoa Kỳ Joe Biden vào ngày 19/8. Trong thời gian đó, Phó Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường cũng có chuyến đến thăm Hong Kong.

Bà Linda Jakobson, Giám đốc Chương trình Đông Nam Á thuộc Viện Lowy Australia, cho biết đây không chỉ là cơ hội Trung Quốc giới thiệu cho thế giới biết đôi chút về hai lãnh đạo tương lai của nước này mà cũng là để hai ông trải nghiệm và tiếp xúc với cộng đồng quốc tế.

Theo Giáo sư thỉnh giảng John Lee thuộc Đại học Sydney, mục đích của những hoạt động trên nhằm tạo ra một bước chuyển tiếp quyền lực nhịp nhàng trước công luận.

Nói cách khác, sự kiện trên là sự khởi đầu cho một chương trình kế nhiệm được sắp đặt kỹ lưỡng. Sau gần một thập kỷ đương vị, ông Hồ Cẩm Đào và Ôn Gia Bảo sẽ rời khỏi vị trí chủ tịch nước và thủ tướng vào năm 2013. Từ nay tới đó, những người kế nhiệm tương lai sẽ tăng cường sự xuất hiện và từng bước cho thế giới cái nhìn rõ hơn về thế hệ lãnh đạo mới của Trung Quốc.

Ông Lee nhận định: “Tôi nghĩ họ (ông Tập Cận Bình và Lý Khắc Cường) muốn xuất hiện nổi bật trước công chúng, đặc biệt là với báo chí phương Tây nhằm tạo ấn tượng về một thế hệ lãnh đạo thân thiện mới.”

Tuy nhiên, khuynh hướng chính trị của ông Tập Cận Bình và Lý Khắc Cường sẽ chỉ thật sự được biết đến khi quyền lực chính thức được trao vào tay họ.

‘Thái tử’ Tập Cận Bình

Trong vòng hai thập kỷ gần đây, có thể thấy chính trường Trung Quốc có sự ủng hộ và nâng đỡ đối với thế hệ ‘thái tử’ – con cháu của các lão thành cách mạng.

Ông Tập Cận Bình, 58 tuổi, là con trai cựu Phó Thủ tướng Trung Quốc Tập Trọng Huân và cũng được xem là một ‘thái tử’. Chính vì thế ông Tập có quan hệ thân thiết với giới lãnh đạo và nhận được sự ủng hộ của Quân Giải phóng Nhân dân (PLA).

Ông Tập Cận Bình được đánh giá là hòa đồng và thực tế nhất so với các ‘thái tử’ khác nên vì thế, ông được tin tưởng là có khả năng hợp nhất các phe phái trong đảng cộng sản.

“Có nhiều tiếng nói khác nhau trong Đảng Cộng sản Trung Quốc, gồm phe cánh tả, cánh hữu, bảo thủ và cấp tiến. Vì vậy, mâu thuẫn rất căng thẳng. Trong bối cảnh đó, một lãnh đạo như ông Tập Cận Bình là rất phù hợp vì dường như phe nào cũng chấp nhận ông”, Giáo sư Yang Zhaohui, Đại học Bắc Kinh cho biết.

Sẽ không có cải cách

Ông Tập Cận Bình và ứng viên cho ghế Thủ tướng Lý Khắc Cường đều chịu ảnh hưởng của Cách mạng Văn hóa. Gia đình họ đều từng bị thanh trừng và phải sống ở vùng nông thôn trong một thời gian. Sau khi Đặng Tiểu Bình lên nắm quyền và mở cửa lại các trường đại học, ông Tập theo học ngành kỹ thuật tại Đại học Thanh Hoa, rồi lấy bằng tiến sĩ. Ông Lý theo học tại Đại học Bắc Kinh và giao du với nhiều nhân vật cấp tiến cũng như tham gia vào hiệp hội sinh viên.

Mặc dù vậy, giới phân tích đánh giá ông Lý và chủ tịch tương lai sẽ khó có thể thực hiện bất cứ cải cách chính trị nào.

“Điểm chung là cả hai ông cùng tin tưởng vào việc tiếp tục cai trị bằng quyền lực và duy trì đơn đảng tại Trung Quốc. Vì vậy, tôi cho rằng sẽ không có nhiều thay đổi”, Giáo sư John Lee nói.

Giáo sư Willy Lam, tác giả của 5 quyển sách nổi tiếng về Trung Quốc, hiện đang giảng dạy tại khoa Trung Quốc học, Đại học Quốc tế Akita, Nhật Bản cho hay: “Những người kế nhiệm đã được chọn lựa một cách cẩn thận để thay thế những lãnh đạo hiện tại vì họ đáng tin cậy, bảo thủ và có thể đảm bảo đầu tầu quốc gia không bị nghiêng ngả.”

Giáo sư Lam khẳng định họ không hề được chọn vì thành tích đổi mới hay mong muốn có một ‘đất nước Trung Hoa khác’.

Nhẹ tay hơn với trí thức tự do

Tuy nhiên theo bà Linda Jakobson, có thể có vài thay đổi trong giới hạn nhất định.

Đảm bảo bình ổn tại Trung Quốc là nhiệm vụ tối cao của đảng cộng sản và đó cũng là lý do việc đàn áp không nương tay đối với những cuộc bạo động của người thiểu số sẽ còn tiếp diễn dưới sự lãnh đạo mới. Dù vậy, những nhà hoạt động chính trị tại Bắc Kinh sẽ được nương nhẹ hơn vì những lo ngại về nguy cơ tiềm ẩn một cuộc nổi dậy mạnh mẽ hơn.

“Tôi nghĩ rằng ông Lý Khắc Cường sẽ nương nhẹ hơn đối với những người có tư tưởng khác biệt và trí thức tự do”, bà Linda Jakobson nói.

Chính sách ngoại giao cứng rắn

Về chính sách ngoại giao, không có dấu hiệu nào cho thấy ông Lý Khắc Cường có thể thay đổi đường lối hiện nay.

Được biết con gái của ông Lý Khắc Cường hiện đang theo học tại Đại học Harvard và ông cũng là người mong muốn phát triển quan hệ tốt đẹp với Mỹ. Thế nhưng, Quân Giải phóng Nhân dân (PLA) có thể quả quyết rằng việc tăng cường ảnh hưởng đối với chính sách ngoại giao sẽ làm hạn chế vai trò lãnh đạo nhân dân.

“Vấn đề ở chỗ PLA ngày càng có ảnh hưởng hơn và thế hệ lãnh đạo mới có thể sẽ càng có ít tiếng nói hơn trong việc ngăn chặn những tướng tá PLA chứng tỏ bản thân mình. Như vậy, viễn cảnh về một quan hệ tốt đẹp hơn giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc không có vẻ sáng sủa lắm”, Giáo sư John Lee nhận định.

Ông Willy Wo-lap Lam cũng cho rằng chính sách ngoại giao của ông Hồ Cẩm Đào và kế hoạch phô diễn sức mạnh đầy tham vọng của Trung Quốc sẽ được tiếp tục.

Ông nói: “Với việc hai hay ba hàng không mẫu hạm nữa được sản xuất trong thập niên tiếp theo, tôi nghĩ chính sách quân đội, kinh tế và an ninh của Trung Quốc sẽ còn ‘hiếu chiến’ hơn”.

Theo ông, cạnh tranh và bất đồng có thể sẽ còn bị đẩy lên cao hơn, đặc biệt là những nước có tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc như Nhật Bản, Phillippines, Việt Nam… Bên cạnh đó, rất có thể mâu thuẫn giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ tại khu vực Châu Á Thái Bình Dương sẽ xấu đi vì những kế hoạch tăng cường sức mạnh của thế hệ lãnh đạo mới.

‘Buông rèm nhiếp chính’?

Sau khi trao lại chức vụ Tổng bí thư và Chủ tịch nước, ông Hồ Cẩm Đào vẫn sẽ tiếp tục giữ vị trí Chủ tịch Quân Ủy Trung Ương, thống lĩnh tối cao của đảng đối với các lực lượng vũ trang Trung Quốc.

Giáo sư Lam giải thích rằng sự sắp đặt này nhằm đảm bảo các chính sách được tiếp tục thực hiện và xét cho cùng, ông Hồ Cầm Đào đã có 19 năm trong Ban Thường vụ Bộ Chính trị nên là người dày dặn kinh nghiệm. Tuy vậy, theo ông, quan hệ của ông Hồ với những tướng lĩnh cao cấp trong PLA không được mật thiết bằng ứng viên Chủ tịch Tập Cận Bình nên có khả năng ông Tập sẽ nhận được sự ủng hộ của các tướng lĩnh kỳ cựu và khiến ông Hồ rời khỏi Quân Ủy Trung Ương sau một vài năm ông này rời Bộ Chính trị.

“Vì vậy, có vẻ là ông Tập Cận Bình sẽ là người toàn quyền quyết định về chính sách ngoại giao và quân sự của Trung Quốc”, giáo sư Lam kết luận.

@bayvut.com.au

——————————————————————————————————————————————————————–

SỰ THẬT TRẦN TRỤI : Những lần chạy án – Phần 3 : Cán bộ Viện KSTC cũng chạy án và…chạy làng

 

Trịnh Viên Phương (Bạn đọc Danlambao)

Kinh nghiệm các lần chạy án cho tôi thấy: án dân sự thì chạy đầu TATC và án hình sự và các vụ án kinh tế thì chạy đầu VKSTC. Đa số các vụ án oan thì chạy vào VKSTC. Theo thủ tục thì Viện KSTC có quyền kháng nghị bất cứ bản án nào nhưng đa số các vụ án dân sự mà VKSTC ra kháng nghị thì phía TATC sau khi xem xét đều… bác các kháng nghị của VKSTC. Cái gì nó cũng có nguồn cơn của nó. Thường thì các kháng nghị của VKSTC dễ mua hơn. 

Ra Hà Nội mua mấy cái kháng nghị của VKSTC dễ dàng nếu biết đường đi nước bước. Tùy vào từng thời điểm mà có giá trị khác nhau, nói nôm na là cũng tăng giá theo giá cả thị trường. Vào những năm 2000-2002 thì giá mỗi cái kháng nghị của VKSTC chỉ 20 triệu đồng. Đến năm 2006 thì lên 30 triệu đồng, năm 2008 giá của mỗi kháng nghị là 40 triệu đồng và hiện nay giá mỗi cái kháng nghị của VKSTC là 100 triệu đồng. Nếu các vụ án hình sự hay kinh tế thì sau khi có kháng nghị của VKSTC thì còn có cơ sở để ra quyết định giám đốc thẩm và án có giảm so với các lần xét xử trước. Nhưng đa số các vụ án dân sự thì sau đó TATC ra kết luận “không có cơ sở kháng nghị “. Dân chạy án rất sợ các kháng nghị của VKSTC.
Một vụ án kinh tế liên quan đến một đại gia tên tuổi ở Vũng Tàu nhờ chúng tôi chạy giúp. Thường thì các án này chúng tôi quay lại các người quen ở VKSTC. Những người chúng tôi nhờ can thiệp trong thời điểm 2009 thì một số đi công tác nước ngoài còn ông Việt lúc này đang chết mê chết mệt với diễn viên điện ảnh Hà Xuyên (diễn viên chính của phim Biệt Động SG) đang ở trong Sài Gòn. Ông Việt chỉ cho chúng tôi một đàn em của ông là bà An, người gốc Hà Tĩnh, nhà của bà An ở ngõ 40 đường Huỳnh Thúc Kháng- HN.
Bà An người nhỏ con, tiếp chúng tôi tại nhà khá nhiệt tình. Lúc đầu còn e dè nhưng sau đó thì niềm nở và bà An cũng cần biết nội dung chúng tôi cần khiếu nại. Sau khi ngần ngừ một hồi thì bà An ra giá là 30 triệu sẽ có kháng nghị trong vòng 1 tuần lễ. Có lẽ lần đầu chạy án nên bà An không biết “giá cả thị trường” của cái kháng nghị VKSTC thời điểm 2008 đã là 40 triệu rồi. Do chúng tôi không mang theo tiền nên hẹn bà An là thứ 2 đầu tuần chúng tôi sẽ giao tiền cho bà sau khi rút tiền ở ngân hàng và sẽ thông báo địa điểm sau vì lúc đó cũng chiều thứ 7 rồi, ngân hàng không giao dịch. Chúng tôi cũng chấp nhận trả cho bà An giá 40 triệu đồng như chúng tôi biết miễn là là sau một tuần bà An phải có giấy kháng nghị của VKSTC cho chúng tôi.
Thứ hai tuần sau lúc 10 giờ chúng tôi gọi thì bà An cho biết là đang ở trụ sở của VKSTC số 44 Lý Thường Kiệt. Bà hẹn chúng tôi gặp bà ở gần trụ sở VKSTC. Bà An chỉ gặp 1 người thôi và dặn chúng tôi kẹp tiền vào hồ sơ. Người nhà của đại gia A. chờ bà An trên đường Lý Thường Kiệt ngay đối diện trường PTTH Việt Đức. Chỗ này gần góc ngã tư Quang Trung- Lý Thường Kiệt. Chọn thời điểm lúc học sinh tan trường. Khi bà An từ cổng VKSTC đến chỗ người nhà đại gia A để nhận tiền thì đã lọt vào ống kính quay của chúng tôi bên này trường Việt Đức phục sẵn để quay. Sau này nhờ cái đoạn phim quay được này mới giúp chúng tôi lấy lại tiền.
Chúng tôi về nhà chờ cái kháng nghị từ bà An. 1 tuần rồi 10 ngày trôi qua, lại 2 tuần bà An cứ khất lần viện đủ lý do. Sếp này đi họp, người kia đi công tác, người ký giấy theo thừa lệnh viện trưởng thì đi nước ngoài. 3 tuần quá sức chịu đựng của chúng tôi và theo một nguồn tin trong VKSTC là ông Trần Quốc Vượng đang ở HN chứ không đi công tác như bà An nói. Bà An tính… chạy làng sau đó thì cúp máy không nghe điện thoai. Có đến nhà thì chồng con nói là đi làm chưa về. Chúng tôi có nhắn tin là nếu làm không được thì bảo là làm không được để chúng tôi tính cách khác chứ dây dưa mất thời gian chúng tôi quá. Bà An im lặng và chúng tôi… ra tay.
Chúng tôi đến thẳng nhà của ông Trần Quốc Vượng số B3 ngõ 195 Đội Cấn để trình bày. Ông Trần Quốc Vượng khi còn làm công an thành phố cũng đã quen biết với gia đình của tôi. Chúng tôi trình bày và mở cho ông Vượng cùng vợ con xem đoạn phim bà An đi từ VKSTC ra trước trường Việt Đức lấy phong bì của chúng tôi thì ông rất ngỡ ngàng. Ông nói sao không trình bày thẳng mà vòng vo gì cho tốn kém. Cách nói của ông là vậy nhưng rất khó trực tiếp gặp ông ở nhà như hôm nay. Vì do bức xúc quá chúng tôi mới làm cho ra chuyện. Ông Vượng viết cho chúng tôi một tờ giấy hẹn ngày mai gặp trực tiếp ở trụ sở của VKSTC để giải quyết chuyện kháng nghị và luôn tiện giải quyết chuyện Bà An nhận tiền chúng tôi.
Đúng hẹn chúng tôi vào trụ sở VKSTC và ông Nguyễn Văn Nông thư ký riêng của ông Trần Quốc Vượng ra tận ngoài đường dẫn chúng tôi qua nhiều cửa nhiều phòng vào bên trong tòa nhà VKSTC. Ngay sáng hôm đó chúng tôi nhận được kháng nghị mà chúng tôi cần. Ông Nguyễn Văn Nông, thư ký của ông Trần Quốc Vượng và một bà tên là Quý có nhắc đến cuốn băng mà chúng tôi quay cảnh bà An nhận tiền chúng tôi. Do chưa biết ý đồ của họ là gì, chúng tôi nói sẽ trao đổi với ông Trần Quốc Vượng về chuyện cuốn băng này. Chúng tôi tìm cách hoãn binh ra khỏi VKSTC rồi tính tiếp.
Sau khi ra khỏi VKSTC chúng tôi kể cho bà An nghe toàn bộ chuyện chúng tôi đã gặp ông Trần Quốc Vượng, Viện trưởng VKSTC. Bà An tức tốc cho người nhà mang theo 40 triệu trả cho chúng tôi. Lẽ ra không lấy lại làm gì vì chúng tôi cũng đã có giấy kháng nghị của VKSTC rồi, nhưng bà An không có công sức gì mà làm chúng tôi tốn kém rất nhiều chuyện ăn ở khách sạn và đi lại ở Hà Nội còn hơn tiền đó rất nhiều nhưng điều chúng tôi bực là mất thì giờ. Chúng tôi lấy lại 40 triệu từ bà An đem tặng cho Hội người mù thành phố.
Trong thời gian chúng tôi chờ cái kháng nghị của VKSTC từ bà An thì chúng tôi đi đây đó và gặp được chị Phương Mai ở đường Minh Khai, thành phố Vinh cũng đi khiếu kiện. Chị Mai cho là để có cái kháng nghị của VKSTC thì chị phải buộc lòng cởi hết quần áo trước cổng VKSCT. Chị mai không biết chúng tôi là dân chạy án, tưởng chúng tôi là dân oan như chị và chị Kiều Chinh.Theo chị Mai thì dân oan ai muốn được kháng nghị phải cởi hết quần áo và làm dữ trước cổng VKSTC và TATC thì may ra mới được xem xét và giải quyết. Chị Mai kể tên một số người từng “khỏa thân kêu oan” như chị, anh Đạo ở Quảng Ngãi, bà Kim ở Hải Phòng, Kiều Chinh ở Lào Cai…
Ngồi trên máy bay về lại Sài Gòn trong chuyến bay trễ giờ của Vietnam Airline thì gia đình của đại gia A. vui mừng, nhưng tôi xốn xang nhiều điều. Nếu mình không gặp trực tiếp ông Trần Quốc Vượng thì sao? Và vì sao lại có chuyện nhiều người phải “khỏa thân kêu oan” đến vậy? Đất nước này đâu có phải ai cũng là đại gia. Lẽ nào những người dân oan tay trắng đi kêu oan thì như việc hái sao trên trời sao? Không, chính xác thi việc hái sao trên trời còn dễ hơn là những người cô thế bị xử oan ức đi tìm công lý trên chốn công đường ở Việt Nam như hiện nay.

Những lần chạy án – Phần cuối-

CÔNG LÝ – CUỘC ĐUỔI BẮT GIỮA ĐỒNG TIỀN VÀ QUYỀN LỰC !

Vụ án xác chết không đầu ở HN, một nam sinh viên giết chết người tình, chặt nhiều khúc qua 2 lần xét xử đều tử hình. Nhưng dân chạy án nhìn sơ qua có thể nói là anh này có khả năng thoát án tử. Gia đình cô người yêu sau này, nơi mà án mạng xảy ra là một cán bộ công an ở Quảng Ninh, họ lại có mối quan hệ thân thiết với giới truyền thông và rất giàu có; chừng đó yếu tố đủ để giúp anh ta thoát án tử. Như trường hợp của đại gia Trần Đàm trong vụ án buôn lậu Tân Trường Sanh thuở trước đây rúng động cả nước.

Vụ án này làm dư luận án xôn xao nhất với bài bào chữa của nữ luật sư tên tuổi nhất VN hiện nay (LS TTH) đi vào lịch sử: “Buôn lậu cũng là yêu nước thương dân vì giúp người tiêu dùng mua hàng đúng chất lượng và giá rẻ hơn“. Vừa qua tôi vào bệnh viện Vạn Hạnh (gần Hồ Kỳ Hòa- Quận 10, SG) thăm một người quen đang điều trị ở đây. BV tư nhân này chỉ dành cho dân nhà giàu lắm tiền nhiều của. Thế nhưng trong phòng 2 người có 1 giường trống và một cậu bé nhà quê khỏe mạnh đang nằm ngủ, giường bệnh không có gì là của một nạn nhân. Anh ta không phải đi chữa bệnh mà giữ chỗ cho một người: đại gia Trần Đàm, trong vụ án buôn lậu Tân Trường Sanh. Ông Trần Đàm bị 2 án tử hình nhưng vẫn chạy được chủ tịch nước ký lệnh ân xá xuống chung thân. Vào trại giam Xuân Lộc thì chạy bác sỹ ký giấy bệnh nan y cần ra ngoài điều trị. Thế là ông Trần Đàm về nhà, đăng ký ở BV Vạn Hạnh chỉ là hình thức thôi. Quý vị thấy đó, tiền có thể mua luôn được 2 án tử hình. Tử tù Nghĩa trong vụ án xác chết không đầu có thể đi theo lối này mà chạy án.
Giữa năm 2009, tôi ra Hà Nội lo cho một vụ án tranh chấp nhà cửa có yếu tố nước ngoài. Việt Kiều về nước mua nhà nhờ người thân đứng tên, mất nhà đi kiện đòi nhà lại. Chúng tôi nhờ ông Trần Văn Tú, Phó chánh án TATC can thiệp. Nhà ông Trần Văn Tú ở trong khu tập thể ngân hàng đường Hoàng Quốc Việt- HN. Dĩ nhiên là Việt Kiều thì tính bằng USD trong phong bì, trong giỏ quà nước hoa cao cấp tặng cho vợ ông Tú là một xấp phong bì 5000 USD. Ông Trần Văn Tú hứa sẽ xem xét quyết định của án phúc thẩm của TATPHCM. Vừa bước ra khỏi cửa ông Trần Văn Tú là chúng tôi gặp một đoàn dân oan đi kêu cứu. Một cảnh tượng còn hơn thời thực dân đập vào mắt tôi. Hàng chục con người quỳ xuống và đội đơn lên đầu nhờ ông Tú can thiệp. Sau khi tôi ra khỏi nhà thì ông Trần Văn Tú đóng cửa cái rầm mặc, kệ cho đoàn người vẫn quỳ và đội đơn trên đầu. Thấy mà tội cho đám dân oan, tiền ngoại tệ cả xấp mà chưa nhằm nhò gì thì xá gì những lời kêu van chỉ có nước bọt của họ.
Đừng tin vào những lời hứa suông chỉ có nước bọt ở cửa miệng của các quan chức của TATC hay VKSTC. Khi TATC chuyển phòng tiếp dân về 265 Đội Cấn, cách xa trung tâm để tránh các cảnh dân oan “khỏa thân kêu cứu”. Thời điểm mới chuyển đến nơi mới thì bà H. dân oan ở Bình Dương lọt vào trụ sở 265 Đội Cấn. Bà H. cũng là dân khá giả và can đảm như Kiều Chinh ở Lào Cai. Bà H. vào trong khu vực tòa án, bà chạy vào ngay phòng ông Tưởng Duy Lượng, Phó Chánh án TATC quậy lên. Ông Tưởng Duy Lượng không còn đường tránh phải chấp nhận viết cho bà H. một cái giấy hứa xem xét giám đốc thẩm vụ án của bà H. Cầm cái giấy có con dấu đỏ tươi, bà H. như trúng số. Bà H. bỏ tiền ra thuê 1 chiếc xe 15 chỗ bao những người bạn dân oan của mình lên nhà của Kiều Chinh trên Sapa du lịch và thăm nhà Kiều Chinh một chuyến. Chuyến đi gần hết 20 triệu đồng để ăn mừng. Một tuần sau đúng hẹn bà H. đến lấy quyết định Giám Đốc Thẩm thì TATC cho một Quyết định mới cũng của ông Tưởng Duy Lượng ký: “đơn khiếu nại của bà H. không có cơ sở giám đốc thẩm “. Như sét đánh bà H. chết lặng một hồi. Lời hứa của các quan chức cao cấp của TATC mà không có tiền thì như “qua cầu gió bay”.
Dân oan bị cướp đất kéo về HN khiếu kiện
Mỗi lần ra HN cho một vụ án là mỗi lần chứng kiến nhiều cảnh đau lòng của bà con dân oan khốn khó. Tôi muốn nói với họ rằng không có tiền thì nên về nhà chứ ăn bờ ngủ bụi mà trông chờ TATC hay VKSTC cứu xét đơn của họ thì khó khăn hơn chuyện chạch đẻ ngọn đa. Bởi vì các án sơ thẩm hay phúc thẩm từ dưới địa phương của họ đã được thuận mua vừa bán rồi. Ông Năm Cam khi ra tòa để lại cho hậu thế câu nói bất hủ: “cái gì không mua được bằng tiền thì mua bằng rất nhiều tiền“. Vậy thôi !
Kinh nghiệm trong chạy án thì khi gặp các quan chức cao cấp, bạn phải hé mở cho họ biết là bạn là dân có tiền như là có cổ phần ngân hàng, có công ty đầu tư ra nước ngoài, có thân nhân giàu có ở hải ngoại. Bước thứ 2 vô cùng quan trọng là khi khá thân bạn phải cho họ biết bạn có mối quan hệ thân thiết với nhà báo này, cơ quan báo chí nọ thì đối tượng nhận có quyền có chức mới chịu làm hồ sơ cho bạn, còn không thì họ vòi tiền dài dài. Quan trọng nhất là khi ra HN phải kiếm cho được một sếp ở Bộ Công An hay Quốc phòng can thiệp nhắn gởi bạn cho họ. Một cú phone của sếp A, B, C từ Bộ công an hay quốc phòng thì có giá khoảng 2000-5000 USD cho cuộc hội thoại chừng 30 giây.
Trong SG thì văn phòng luật sư Chi Mai ở Quận 4 chạy án theo kiểu kết hợp quyền lực của an ninh và báo chí. Người thân của trưởng Văn Phòng luật sư này là an ninh của Bộ Công An và phóng viên Thu Hà của báo Tuổi Trẻ là em út của họ. Người này từng viết nhiều bài phóng sự điều tra ký tên Chi Mai trên báo Tuổi Trẻ cũng là hình thức tiếp thị cho VP luật sư này. Ông Tấn thẩm phán của TATC ở Quận 4 từng để vợ mở một VP luật sư trên đường Tôn Thất Thuyết nhằm chạy án là chính do có cạnh tranh giữa các phòng LS và các thẩm phán chạy án nên VP luật sư của vợ ông Tấn hiện rút vào “hoạt động du kích” rồi.
Khép lại những lời kể trong các lần chạy án của cá nhân chúng tôi nghiệm ra rằng: công lý ở Việt Nam hiện nay chỉ là một trò cút bắt giữa đồng tiền và quyền lực. Cái gì cũng có giá trả của nó. Khi trên đỉnh cao quyền lực thì ra sức vơ vét nhưng khi các cán bộ của TATC hay VKSTC về hưu thì làm ở các VP luật sư và họ tiếp tục trở thành kẻ chạy án và đi mua chữ ký, con dấu của đàn em ngày xưa của họ. Trong cái vòng lẩn quẩn này người dân mới là nạn nhân. Các đại gia vì danh tiếng họ sẵn sàng bỏ ra nhiều tiền chạy án dù kết quả họ thua về phần vật chất, thắng kiện cũng chưa chắc đủ tiền bỏ ra chạy án. Những dân đen bị xử oan ức thì coi như mất trắng.
Gần đây tôi thấy trên báo đài có nhắc đến cụm từ “nhà nước pháp quyền” gì đó nhưng thực tế là pháp luật ở Việt Nam không có quyền gì cả. Nó chỉ là một hàng hóa, một loại hàng cao cấp mà kẻ buôn là kẻ có quyền và người mua là kẻ có tiền.
@Danlambao Blog
——————————————————————————————————————————————————————–