Scandal của Hiệu Trưởng trường đại học Công Nghiệp TP. Hồ Chí Minh

Chào các bạn,

Có bao giờ bạn chứng kiến cảnh ông Tề đuổi đánh mẹ tôi trong tình trạng mẹ tôi đang bế một đứa bé 14 tháng (cháu ngoại) trên tay chưa? Ông Tề rượt mẹ tôi và cháu chạy vòng quanh bàn ăn, rồi dồn vào trong nhà tắm và trợn mắt lên đe dọa như muốn nuốt sống mẹ tôi.

Có bao giờ bạn chứng kiến cảnh ông Tề vừa đập phá nhà cửa, vừa nhắn tin khoe thị Thủy là đã tát được mẹ tôi vài cái chưa? Và khoe với thị Thủy là: “Anh đang chống cự quyết liệt với ba con chó ghẻ” (ám chỉ mẹ và 2 chị em tôi)

Có bao giờ bạn chứng kiến cảnh ông Tề vừa khóc vừa dọa với 2 con gái tại văn phòng: “tao sẽ đi Thanh Hóa ở luôn cho mẹ con mày biết tay”, nhưng 1 phút sau, quay lưng lại thì nhắn tin cho thị Thủy hỏi: “anh xin phép em, chiều nay anh đi Thanh Hóa có được không”

Bạn có bao giờ bước vào văn phòng rất hiện đại và lộng lẫy của hiệu trưởng, nhưng ngay trong phòng HT lại có một phòng được gọi là: “phòng chúng mình” nơi mà quần áo, tư trang và những đồ cá nhân nhất của thị Thủy được để vung vãi khắp nơi chưa? Trong phòng tắm của HT thì cũng có đầy đủ mỹ phẩm và trang sức của thị Thủy, nếu bạn là con cua HT, bạn sẽ thế nào khi nhìn thấy?

Có bao giờ bạn nhìn thấy thị Thủy hạch sách giảng viên trong trường và hỏi là: “Muốn đi dạy hay quét rác chưa?”

Có bao giờ bạn thấy thị Thủy xé giấy tờ hợp đồng quan trọng ngay trước mặt bạn rồi bảo chưa nhận được chưa…

Giả sử bạn thấy cảnh bố bạn dắt thị Thủy vào văn phòng làm việc, lấy cớ trực trường rồi ngủ luôn với nhau ngay giữa trường đến sáng hôm sau. Xung quanh là tầng tầng lớp lớp bảo vệ nên nếu mẹ bạn có xông vào để bắt gặp ngay giữa đêm thì họ vẫn tẩu thoát được.

Cho dù Bạn là người nhiều trải nghiệm… nhưng tôi khẳng định, bạn không thể biết được bản chất thật của ông Tề

Chúng tôi làm sao vượt qua được sóng gió khi một bên giàu có với tầng tầng lớp lớp ô dù bảo vệ

Chúng tôi chỉ làm theo ý nguyện của mẹ tôi, người đàn bà đang bị ông Tề cô lập mà thôi.

cập nhật ngày 30 tháng 5

________________________________

Đây là câu chuyện thật 100% của gia đình tôi.

Bố tôi, Tạ Xuân Tề, anh hùng lao động thời kỳ đổi mới, hiện là Hiệu Trưởng trường Đại Học Công Nghiệp TP Hồ Chí Minh.

Trụ sở chính: 12 Nguyễn Văn Bảo, Gò Vấp, TP Hồ Chí Minh

Mẹ tôi, Nguyễn thị Xô, làm ở Viện Quy Hoạch Khảo Sát Thủy Lợi Nam Bộ từ sau giải phòng, hiện đã nghỉ hưu từ năm 2009.

Xin click “Share” và nhân rộng để chia sẻ cùng mẹ của tôi. Chân thành cảm ơn.

Phương Nam

______________________

Thư gửi chị Hạnh Dung, báo Phụ Nữ, mục Tâm Sự

Người gửi: Nguyễn thị Xô

Địa chỉ cư trú: 2Bis Hoàng Hoa Thám, P12, Quận Tân Bình, TP Hồ Chí Minh

Tôi đọc báo phụ nữ số ra thứ hai ngày 23/5/2011, mục “NỖI ĐAU CHIA ĐÔI” Tôi thật khâm phục người em Gái trong bài “Bị anh rể … yêu”; khi mà em đến ở nhà anh chị để học đại học, nhưng lại bị anh rể… yêu. Nghĩ lại Tôi thấy mình thật là vô phúc và bất hạnh, khi nuôi một đứa cháu ruột con chị Gái cả của Tôi.

Cháu ruột tôi là Nguyễn Thị Thủy hiện nay đang làm phó phòng tổ chức nhân sự cùa trường Đại học Công Nghiệp thành phố Hồ Chí Minh. Còn chồng tôi, Tạ Xuân Tề, là hiệu trưởng của trường Đại học Công Nghiệp thành phố Hồ Chí Minh.

Ngày cháu từ quê vào thành phố, tôi cho cháu ở chung nhà và hết lòng chăm lo dạy bảo, coi cháu như con, rồi lo công ăn việc làm ở xí nghiệp may Việt Tiến. Mấy năm sau thì lấy chồng và Tôi làm lễ vu quy cho cháu ngay tại nhà mình mà chẳng hề nghĩ kiêng khem gì cả. Sau đó cháu về nhà chồng và sinh một bé gái. Cháu Tôi được chồng cho đi học trung cấp kế toán, học xong Tôi lại nhờ chồng Tôi xin việc làm, nhưng cứ làm chỗ này được vài bữa thì nó lại bỏ, Thấy tội nghiệp cuối cùng Tôi lại phải năn nỉ chồng Tôi cho vào; làm tại cơ quan của chồng Tôi là trường Đại học Công Nghiệp Tp. HCM hiện nay.

Chồng Tôi là một quân nhân thời chống mỹ, giải phóng miền Nam thì xuất ngũ và đi học, học xong ở lại trường và tiếp tục học lên. Nhờ sự cần cù chịu khó nên sau đó thì lên làm Hiệu trưởng Trường Trung Cấp Công Nghiệp 4, rồi trường phấn đấu thành trường cao đẳng, rồi trường lại được nâng cấp lên một Trường Đại học Công nghiệp thành phố Hồ Chí Minh bây giờ.

Từ khi cháu Tôi vào làm việc tại trường thì hai chú cháu bắt đầu nảy sinh tình cảm, cháu Tôi học hành thì chậm người ta thường gọi nó là “Văn hóa lùn” vì tham tiền bạc và địa vị mà quên hết mình làm việc này là trái với luân thường đạo lý làm người, nhất là người cưu mang mình lại là Dì ruột, là ngang hàng với Mẹ của mình, còn chồng của Dì ngang hàng với Bố mình, nghĩa là cha của mình. Vậy mà hai chú cháu cứ lao vào như con thiêu thân, bên ngoài thì che bằng một cái vỏ bọc “Chú Cháu” đến khi lên gường thì anh anh, em em ngọt như mía lùi. Hàng ngày làm việc bên nhau mà còn nhắn mấy trang tin nhắn thật mùi mẫn, có lẽ gái 18 trai 20 cũng phải gọi bằng CỤ.

Hàng ngày chồng Tôi rất chăm chỉ đưa đón người tình là cháu ruột của Tôi, đi đâu không rời nhau nửa bước. Bất cứ đi công tác ở đâu là chồng Tôi cũng mang theo để phục vụ bất cứ lúc nào. Tôi vì quá tin chồng và cũng chẳng bao giờ nghĩ cháu mình nó lại lộn tôm lộn tép như vậy.

Tôi vẫn đi làm hết giờ thì về lo cho gia đình chồng con. Vì tin chồng cho nên cuộc tình vụng trộm này đến nay đã được tròn mười năm. Hai chú cháu còn công nhận đã ăn ngủ với nhau đến nay tròn mười năm và tự nhận với nhau là vợ chồng, thế mới kinh khủng chứ?, rồi còn hứa hẹn với nhau về hưu sẽ lấy nhau và sẽ có con.

Thật là khủng khiếp nếu như Tôi không phát hiện ra, để rồi lúc hai người lấy nhau và đẩy Tôi ra ngoài mà không một lý do. Vì mối quan hệ đó mà chồng Tôi không ngại đưa cháu Tôi một nhân viên chẳng có tý năng lực nào mà lại lên chức phó phòng tổ chức, lại còn vào đảng và khóa đại hội vừa qua còn được vào cấp ủy nữa chứ. Cháu Tôi còn ma giáo đến nỗi chỉ đạo chồng Tôi để đưa em trai nó từ một người học đại học tại chức ở ĐH Bách khoa lên làm phó hiệu trưởng rồi đến bây giờ thì chuẩn bị lên làm hiệu trưởng thay chồng tôi sắp nghi hưu.

Đặc biệt thằng em trai của cháu tôi, Nguyễn Xuân Hoàn, hiện là quyền Hiệu Trưởng trường Đại Học Công Nghiệp TP Hồ Chí Minh, đã có chuẩn bị quyết định lên làm Hiệu Trưởng vào tháng 11/2011, biết chuyện chị gái nó ngoại tình với Chú, nhưng nó vẫn làm ngơ đứng ngoài chỉ đạo chị nó sát sao để chú nó sắp đặt chức vụ tương lai cho nó.

Thật là bất hạnh, Tôi như người mất hồn, mất hết cả niềm tin vào cuộc sống, may mà Tôi còn có ba đứa con, nó biết thương Tôi và chia sẻ với Tôi.

Mẹ của cháu ruột Tôi thì vì tham tiền bạc nên cũng theo con mà bỏ rơi em. Bây giờ tôi mất chồng, mất tình chị em máu mủ ruột già, gia đình Tôi tan nát chỉ vì đứa cháu ruột lăng loàn của tôi. Còn gia đình của người chị ruột tôi, thì đã được cháu tôi sắp xếp anh trai ruột, Nguyễn Anh Hùng, làm giám đốc nhà máy nước uống để toàn quyền bỏ nước vào trường. Chị dâu, Nguyễn thị Hằng, không bằng cấp thì cháu tôi cho làm phó giám đốc nhà ăn, còn em ruột của nó, Nguyễn Xuân Hoàn, thì cho làm phó hiệu trưởng; bây giờ đã làm quyền hiệu trưởng và chuẩn bị chính thức lên hiệu trưởng trong vài tháng tới. Vợ của tân hiệu trưởng tương lai, Đỗ Minh Hiếu, thì chuẩn bị lên làm trưởng khoa ngoại ngữ. Thật là một mưu đồ sắp xếp tài tình và hoàn hảo.

Còn chồng tôi thì dùng quyền lực và tiền bạc để điều khiển tất cả họ hàng nội ngoại, để đến bây giờ họ hàng nội ngoại hai bên. Những người dám ra mặt bênh vực tôi không đếm quá một bàn tay. Vậy mới thấy tiền và quyền nó quan trọng thế nào, và đó cũng là nguyên nhân chính để cháu tôi dám đánh đổi một cách vô lương tâm như thế.

Hôm nay Tôi viết lên trang báo này để cảnh tỉnh cho những ai có cháu chắt cưu mang mà cảnh giác, đừng quá tin vào cháu như tôi để rồi đến giờ ra nông nỗi này. Chồng tôi từ khi bị phát hiện việc làm tồi tệ này thì tinh thần sa sút, nhưng rất có hiếu với người tình và vẫn lo chu toàn cho cả hai chị em và gia đình ngươi tình trước khi anh nghỉ hưu. Còn mẹ con tôi thì anh ruồng rẫy, anh căm thù mẹ con tôi đã phát hiện ra chuyện gian dối này. Bây giờ mỗi lần nghĩ lại, tim tôi lại nhói đau. Nỗi đau cứ thế ngấm ngầm trong tôi mà chẳng biết nói cùng ai.

_____________________

Lời cung cấp thông tin thêm từ Phương Nam

Sau khi chuyện xảy ra, mẹ tôi có lên đòi làm việc với trưởng phòng hành chính và bí thư chi bộ của trường ĐH Công Nghiệp TP HCM thì bố tôi làm một động tác giả: đưa Nguyễn thị Thủy từ văn phòng thư ký sang một phòng riêng và chuyển nguyên một giàn hiệu phó và văn phòng hiệu trưởng từ văn phòng Hiệu Trưởng sang tòa nhà khác. Cả trường ĐH Công Nghiệp TP HCM (bao gồm tất cả các chi nhánh từ Bắc vào Nam), cả bộ công nghiệp, bộ giáo dục và thanh tra nhà nước Việt Nam biết chuyện nhưng không một ai có động thái hoặc hành động cụ thể. Tất cả chìm trong sự im lặng đáng sợ!

———————————————————————————————-

Rất cám ơn các bạn đã đọc, share links và nhân rộng người biết chuyện của mẹ tôi. Tuy nhiên, đã có rất nhiều bạn làm việc khác hơn việc chia sẻ đường dẫn vì vậy tôi xin đưa ra thông báo chính thức như sau:

1. Tôi có 2 blog sites chính thức đó là Facebook và Yahoo Blog Plus. Cả 2 đều dưới tên nick ttpnam.

2. Tôi chịu trách nhiệm về nội dung tin đưa vào blog, có archive và screenshot 2 blogs trên đầy đủ.

3. Ngoại trừ 2 blog sites trên, Tôi không chịu trách nhiệm về các luồng thông tin khác.

4. Tôi biết thông tin tôi đưa, không phải là thông tin dễ nghe, dễ đọc, và không ai có thể thấu hiểu được nỗi đau của mẹ tôi và cả gia đình tôi. Chính vì vậy, nếu các bạn hiểu và cảm thông được phần nào nỗi đau mẹ tôi, thì các bạn luôn được chào đón để chia sẻ. Nếu các bạn không làm được, xin chia sẻ ý kiến ở nơi khác.

5. Xin KHÔNG phát biểu chính trị trong blogs của tôi.

6. Xin không bóp méo sự thật.

Chân thành cám ơn,

Phương Nam

Blog ttptnam

@ DanLuan

————————————————————————————————————————————————————————————————————————————–

9 bình luận về “Scandal của Hiệu Trưởng trường đại học Công Nghiệp TP. Hồ Chí Minh

  1. Nick 07/06/2011 / 12:16 chiều

    Đọc thông tin này mình thấy hình như đây là chuyện người xấu muốn hại 1 in 3 người trong câu chuyện. Tìm hiệu sự thật tại trường ĐH Công nghiệp 4 mình thấy: HT tạ Xuân Tề là người hết lòng cho sự nghiệp giáo dục, xây dựng trường từ khi chưa có gì và dến giờ là trường lớn nhất VN (theo mình). còn chuyện gia đình mình thấy chẳng có người vợ, người con nào lại “trái với luân thường đạo lý” mình tin họ sẽ gặp phải những tai ương.
    Chuyện liên quan đến HP.TS Nguyễn Xuân Hoàn. Mình đã đến tận trường để tìm hiểu (vì mình có 3 đứa em đang học tại đây) và biết được rằng: HP.TS Hoàn là người khá trẻ. Khi tiếp xúc với anh lúc 8h30 tối tại phòng làm việc của anh(tôi đóng vai trò là phụ huynh học sinh) ANh là người cực kỳ năng động và khá thông minh. Tôi hỏi về một số vấn đề bức xúc liên quan đến việc học của cháu tôi thì được anh giải thích rất cặn kẽ chu đáo, có tình có lý. Hỏi về việc học của Anh thì anh cũng rất chân tình kể lại quá trình học tập đầy vất vả khó khăn của anh. năm 1989 khi tốt nghiệp cấp 3 vì nhà nghèo nên anh xin đi bộ đội với mong muốn có miếng cơm manh áo và đến khi hết nghĩa vụ quân sự anh vào sài gòn để học nghề và tìm kiếm công việc. Khi anh có được ít tiền thì anh quay lại đi học tại chứ tại đh bách khoa tp.hcm sau đó anh có gắng học tiếp lên thạc sỹ và tiến sỹ tại đây cho đến cuối năm 2009 anh mới hoàn thành. Hỏi về chuyên môn anh bộc bạch kể lại anh “từ những năm học cao học anh đã tham gia khá nhiều các công trình môi trường với mong muốn vững về lý thuyết giỏi về thực hành” và anh cũng tâm sự thêm “kinh tế gia đình khấm khá vì tôi làm nhiều công trình còn như bây giờ tôi chỉ có duy nhất lương vì không có thời gian tham gia công trình do vậy gia đình cũng chỉ tạm ổn, Vì đam mê với sự nghiệp giáo dục do vậy tôi chấp nhận thiệt thòi”
    Nói như vậy chắc mọi người mọi người hiểu được và chia sẻ với HP.TS Hoàn. Từ khi chia tay với HP.TS Hoàn tôi tự hứa với lòng mình là tôi sẽ là người post lên các trang thông tin để mọi người cùng biết và hiểu con người của công việc này và tôi thầm ước nếu giáo dục VN có nhiều những con người như anh thi sẽ giúp cho nước nhà phát triển nhanh hơn.

    Thích

  2. JUL 09/06/2011 / 1:28 sáng

    Khi đọc thông tin của “nick” tôi thấy dường như anh cố gắng ca ngợi Nguyễn Xuân Hòan, nhưng lời văn của anh quá tệ, rất mâu thuẫn: –> ” Chuyện liên quan đến HP.TS Nguyễn Xuân Hoàn. Mình đã đến tận trường để tìm hiểu (vì mình có 3 đứa em đang học tại đây), –> Tôi hỏi về một số vấn đề bức xúc liên quan đến việc học của cháu tôi” .. vậy cháu hay em học tại trường này, người thân của anh mà anh không xác định được vị trí nào là em là cháu hay sao???? Theo tôi nghĩ để biết rõ đến tường tận như thế này không ai khác chính là những người trong cuộc, như nhân vật chính trong bài này. Liệu người đó đang biện hộ ca ngợi cho mình có phải là anh Nguyễn Xuân Hoàn không? VÀ ” VĂN HÓA ỨNG XỬ KHÔNG DỰA TRÊN BẰNG CẤP”.

    Thích

  3. bubu 09/06/2011 / 4:18 chiều

    hahahahaha, JUL giỏi quá, mình đọc cũng thấy văn chủa NICK quá tệ, chắc là “văn hóa cũng lùn” như nhân vật nữ chính trong câu chuyện…. Bạn nghĩ bạn là ai mà được tiếp xúc với BGH nhà trường dễ như vậy ???? mà còn lại hỏi về trình độ học vấn của người ta nửa chứ ??? Nhất là đang trong thời điểm nhạy cảm này mà còn hỏi lung tung …..hahahahah Chăc NICK được các nhân vật chính dán “cò xanh” lên miệng rồi nên mới đứng ra biện minh dùm mấy người đó. Chỉ có người trong cuộc mới hiểu được như thế nào, đừng phán đoán bậy bạ và trước khi viết gì cũng phải đọc kỹ lại nhé

    Thích

  4. NgocQuynh 10/06/2011 / 1:58 chiều

    Bạn Nick giấu đầu lòi đuôi…ra con chuột trũi. Còn ca tụng Ng Xuân Hoàn là vì sự nghiệp giáo dục mà chịu thiệt thòi không tham gia công trình… Nếu mà cao cả thế thi kêu ông ấy về nhà khuyên nhủ bà chị lăng loàn của mình đi. Ông ấy có học vấn nhưng thiếu sự giáo dục của bà mẹ tham lam và bà chị lăng loàn. Nói thật mẹ của ông ấy cũng là 1 người đầy tội lỗi khi con gái mình cướp chồng của em gái mình mà không ngăn cản.

    Còn cái ông Tạ Xuân Tề thì thối tha, vô đạo đức. Thời này là thời gì mà trong 1 trường ĐH, hiệu trưởng thì như ông vua, loạn luân với cháu gái (tuy là cháu vợ nhưng theo đạo đức của ngưiờ VN thì vẫn là loạn luân); còn bà cháu gái thì như thứ phi hoành hành chiếm hết các chức vụ cho em út, anh chị trong nhà. Cho xin hỏi đây là trường ĐH tư hay là của nhà nước mà lộng quyền quá vậy?

    Thích

  5. lanh 10/06/2011 / 10:07 chiều

    bạn Ngọc Quỳnh nói chí phải, cái loại loạn luân như thế thì có chết trăm lần cũng không đáng !

    Thích

  6. lanh 10/06/2011 / 10:13 chiều

    haiz.. phải nói thêm chứ! trên đời này thấy nhiều truyện nhưng chưa thấy trường hợp nào chướng tai gai mắt như thế này cả. tôi thấy thật xót xa cho gia đình cô Xô và khinh bỉ con mụ đàn bà vô đạo đức, vô giáo dục như con mụ Thủy. tham lam độc ác. ăn trên hạnh phúc gia đình người ta. Trên đời này phải biến hết nhưng loại người như vậy thì xã hội này, nghành giáo dục này mới đi lên được. học thức thì không có, chảnh chọe. nay còn bị đặc ta đây, đúng là con người có một không hai trên đời, mình là người ngoài mà thấy sao mà bức xúc.

    Thích

  7. DUY 11/06/2011 / 8:46 chiều

    Tôi nghĩ chỉ có người có trách nhiệm cao nhất của ngành giáo dục nước ta mới đem lại được công bằng cho gia đình bà XÔ, giải được phép toán mà xã hội đang đánh đố ở đây ,mặc dầu sự việc đã là rất đáng tiết !

    Thích

  8. thủy 11/11/2011 / 9:54 chiều

    Tôi không biết câu chuyện này là thật hay giả nhưng những gì anh Nick viết cam đoan 80% là ba xạo . Sinh viên lên gặp mấy ổng này giải quyết chuyện còn khó chứ nói gì bỏ thời gian tán dóc với chú

    Thích

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s