Truyện ngắn : Giá trị của những câu hỏi

Anthony Robbins

“Bọn chúng chẳng cần lý do gì cả. Chúng đến nhà anh chỉ vì anh là người gốc Do thái. Quân Đức Quốc xã xông vào nhà, lôi anh và cả gia đình anh đi. Ngay sau đó chúng lùa họ như bày gia súc và tống lên xe lửa rồi chở thẳng đến trại tập trung… chúng đã giết chết họ và chỉ mình anh còn sống.
Làm sao mà anh có thể sống nổi trước cảnh tượng hãi hùng phải nhìn thấy con mình nơi bộ quần áo của một đứa trẻ khác vì bây giờ con anh đã chết sau một cơn mưa đạn?
Thế nhưng anh vẫn phải sống.
Một hôm anh nhìn cơn ác mộng chung quanh mình và phải đối diện với một sự thật hiển nhiên : nếu anh còn ở đây thêm một ngày chắc chắn anh sẽ chết. Anh có một quyết định là phải thoát khỏi đây ngay lập tức! Anh không biết cách nào, anh chỉ biết mình phải trốn. Hàng tuần liền anh hỏi các bạn tù, “Làm sao chúng ta có thể thoát được nơi kinh hoàng này?”. Anh hầu như luôn nhận được cùng một câu trả lời: “Đừng dại dột”, họ trả lời “Không thể nào thoát nổi! Hỏi như vậy dằn vặt tâm trí anh mà thôi. Cứ chịu khó làm việc và cầu nguyện cho mình được sống sót”. Nhưng anh không chấp nhận điều này – anh nhất định sẽ không chấp nhận như thế. Anh bị ám ảnh vì truyện trốn thoát và cho dù những câu hỏi của anh không có nghĩa gì, anh vẫn luôn luôn hỏi đi hỏi lại, “Làm sao tôi có thể trốn thoát? Phải có cách nào đó. Làm thế nào tôi có thể trốn thoát khỏi nơi này mà vẫn khoẻ, vẫn sống, ngay hôm nay?”
Có lời nói rằng bạn cứ xin thì sẽ được. Và không hiểu vì sao hôm ấy anh đã nhận được câu trả lời. Có thể vì anh hỏi quá sức mãnh liệt, có thể là vì anh đã ý thức rõ “bây giờ chính là thời điểm”. Cũng có thể là vì anh liên tục tập trung vào một tiêu điểm là câu trả lời cho câu hỏi của mình. Bất luận lý do gì, sức mạnh vĩ đại của tâm trí và tinh thần đã thức tỉnh nơi người đàn ông này. Câu trả lời đã đến với anh từ một nguồn gốc lạ thường: mùi lợm giọng của xác người đã thối rữa. Ở đó chỉ cách vài bước cách chỗ anh lao động, anh thấy một đống xác người đã bị xúc lên thùng xe tải – đàn ông, đàn bà, trẻ em, tất cả đã bị hít khí ngạt. Những chiếc răng vàng của họ đã bị gỡ ra, mọi đồ trang sức quí báu mà họ có, thậm trí quần áo họ mang trên người, đều bị lột sạch. Lúc đó thay vì hỏi, “Làm sao quân Đức quốc xã có thể ghê tởm, mất nhân tính đến thế? Làm sao Thượng đế có thể làm một điều tàn ác đến thế? Tại sao thượng đế lại để truyện này xảy đến với tôi?” Stanislavsky Lech đã hỏi một câu hoàn toàn khác. Anh hỏi “Làm cách nào tôi có thể sử dụng điều này để trốn thoát?” Và ngay lập tức anh đã có câu trả lời.
Hoàng hôn đang sửa soạn kết thúc một ngày lao động, Lech chạy lại nấp sau chiếc xe tải. Chỉ trong nháy mắt anh đã lột bỏ hết quần áo và lẻn mình trần truồng vào đống xác chết mà không ai để ý. Anh giả bộ như đã chết, không một chút cử động cựa quật dù có lúc anh gần ngộp thở vì một số xác chết khác tiếp tục được đè lên người anh.
Mùi hôi thối của thịt người rữa, những cái xác chết cứng đơ bao bọc anh tứ phía. Anh chờ đợi và chờ đợi, hi vọng không một ai để ý đến một người vẫn còn sống giữa đám xác chết này và hi vọng sớm muộn chiếc xe tải cũng sẽ chạy đi.
Cuối cùng, anh nghe tiếng động cơ xe tải nổ. Anh cảm thấy chiếc xe rung lên. Và đúng lúc ấy anh cảm nghiệm được mối hy vọng của mình khi đang nằm im giữa đống xác chết. Rốt cuộc anh thấy xe dừng lại và rồi nó chút toàn bộ những thây ma xuống một chiếc hố rộng mênh mông bên ngoài trại. Lech cứ ở yên đó hàng giờ cho tới khi màn đêm buông xuống. Sau cùng anh ta cảm thấy chắc chắn không có ai ở đó, anh rúc ra khỏi núi thây người và chạy trần truồng suốt 25 dặm cho tới khi tìm được tự do.
Giữa Stanislavsky Lech và biết bao nhiêu người phải bỏ mạng ở trại tập trung, khác biệt ở chỗ nào? Tất nhiên có nhiều yếu tố nhưng một sự khác biệt quyết định chính là anh đã đặt một câu hỏi khác với những người kia. Anh đã hỏi một cách dai dẳng, hỏi và mong chờ có câu trả lời và trong tâm trí anh đã nảy sinh một giải pháp cứu sống anh. Những câu hỏi anh tự đặt ra hôm ấy ở Krakow đã khiến anh làm những quyết định chớp nhoáng ảnh hưởng trực tiếp tới số phận của anh. Nhưng trước khi anh nhận được câu trả lời, trước khi anh làm quyết định và trước khi có những hành động ấy, anh đã phải hỏi mình những câu hỏi đúng.
Tôi muốn nói cho bạn điều này, người ta khác nhau là ở sự khác biệt trong những câu hỏi mà người ta nêu ra một cách nhất quán. Khi người ta chán nản, lý do thường là vì họ cứ lặp đi lặp lại cùng một câu hỏi tiêu cực như, “Có ích gì? Cố gắng làm gì, rốt cuộc cũng chẳng thay đổi được gì. Trời sao lại là tôi cơ chứ?”.
Nếu bạn hỏi một câu hỏi khủng khiếp, bạn sẽ nhận được câu trả lời khủng khiếp. Bộ não của bạn luôn sẵn sàng phục vụ bạn, nên bất kỳ bạn đưa ra một câu hỏi nào, nó chắc chắn sẽ có một câu trả lời.
Vì thế nếu bạn hỏi, “Tại sao tôi không bao giờ thành công?” nó sẽ cho bạn câu trả lời đại khái như sau : “Vì bạn ngốc nghếch lắm”, hay vì bạn không đáng để làm điều gì đến nơi đến chốn”.
Tôi cho bạn một ví dụ về những câu hỏi thông minh, đó là truyện về anh bạn W. Mitchell yêu quí của tôi. Bạn nghĩ làm sao anh ta có thể sống nổi với hai phần ba thân thể đã bị cháy mà vẫn còn cảm thấy yêu đời?… Sau vụ tai nạn máy bay, khi nằm trong bệnh viện và bị liệt từ chân trở xuống, anh đã gặp một phụ nữ thật hấp dẫn, một y tá tên là Annie. Mặt anh đã cháy đen hoàn toàn, thân thể liệt từ hông trở xuống, thế mà anh đã có cam đảm hỏi: “Tôi có cách nào làm quen với cô ấy không?”. Các bạn anh trả lời, “Mày điên rồi, mày đang tự lừa dối mình”. Nhưng một năm rưỡi sau, anh và Annie đã thân quen nhau và nay hai người đã trở thành vợ chồng. Đó là kết quả của những câu hỏi mãnh liệt: chúng đem lại cho chúng ta một nguồn năng lực không gì có thể thay thế: những câu trả lời và những giải pháp!”
“Điều quan trọng là đừng bao giờ ngưng đặt câu hỏi. Sự tò mò có tính hiện hữu của nó. Ta không thể nào không kinh ngạc khi chiêm ngắm những bí nhiệm của sự vĩnh cửu, của sự sống, của cơ cấu lạ lùng của ta thực tại. Chỉ cần người ta lãnh hội một chút bí nhiệm này mỗi ngày thôi đã đủ. Đừng bao giờ để mất sự tò mò lành thánh”.- Albert Einstein

=======================================================

Anthony Robbins
Born February 29, 1960 (1960-02-29) (age 50)
North Hollywood, California,
United States
Occupation Author
Actor
Professional speaker
Years active 1978–present
Salary US$30 million (2007)[1]
Spouse Becky Robbins (1986–2001) «start: (1986)–end+1: (2002)»”Marriage: Becky Robbins to Tony Robbins” Location: (linkback:http://en.wikipedia.org/wiki/Tony_Robbins)
Sage Robbins (2001–present)

—————————————————————————————————————————————————-

Cập nhật tin 16-11-2010

Kêu gọi lập vùng mậu dịch tự do APEC

YOKOHAMA, Nhật (AP) – Giới lãnh đạo các quốc gia trong vùng Thái Bình Dương từng dẫn đầu trong nỗ lực phục hồi nền kinh tế thế giới hôm Chủ Nhật đồng ý sẽ cộng tác trong việc hình thành một khu vực tự do mậu dịch, theo họ sẽ là nền tảng cho sự phát triển bền vững.

Phái đoàn Nga do Tổng Thống Dmitry Medvedev (giữa) dẫn đầu sang họp với Tổng Thống Mỹ Barack Obama tại hội nghị thượng đỉnh APEC ở Yokohama, Nhật. (Hình: AP Photo/RIA Novosti, Dmitry Astakhov, Presidential Press Service)

Từ quốc gia nhỏ bé Brunei đến đại cường Trung Quốc, cả 21 quốc gia thành viên Diễn Ðàn Hợp Tác Kinh Tế Á Châu-Thái Bình Dương (Asia-Pacific Economic Cooperation Forum – APEC) đồng thanh hứa sẽ tránh đưa ra thêm các rào cản thương mại và thu hồi những luật lệ đưa ra trong hoàn cảnh kinh tế khó khăn.

“Chúng tôi tái xác nhận quyết tâm vững mạnh là sẽ đạt được sự tự do và cởi mở về thương mại và đầu tư trong khu vực,” các nhà lãnh đạo cho hay trong bản thông cáo chung đưa ra vào cuối phiên họp kéo dài hai ngày và kết thúc hôm Chủ Nhật. “Chúng tôi phải có các biện pháp nhằm xây dựng nền tảng vững mạnh hơn, tạo phát triển có tính cách bền vững và cân bằng hơn trong tương lai.”

Sự biểu dương tinh thần đoàn kết này ngược hẳn lại hình ảnh bất đồng ý kiến về tiền tệ được thấy ít ngày trước đó trong cuộc họp của nhóm G-20 ở Nam Hàn. Tuy nhiên, những lo ngại về tình trạng phục hồi còn non yếu của nền kinh tế thế giới có vẻ tạo thêm sự gấp rút cho nỗ lực thành lập khu vực tự do mậu dịch.

Các nhà lãnh đạo đồng ý “có các bước tiến rõ rệt liên quan đến việc hình thành một Khu Vực Tự Do Mậu Dịch Á Châu-Thái Bình Dương – Free Trade Area of the Asia-Pacific,” theo bản thông cáo, và Thủ Tướng Nhật Naoto Kan nói rằng mục tiêu tạm thời ấn định là vào năm 2020.

Vùng tự do mậu dịch rộng lớn này, trên lý thuyết, sẽ cắt bỏ thuế nhập cảng trên đủ mặt hàng, từ phụ tùng xe cộ đến thực phẩm, sẽ bao gồm 21 nền kinh tế, bao phủ hơn một nửa mức sản xuất kinh tế thế giới và 40% thương mại toàn cầu.

Bên ngoài khu vực hội nghị, những người biểu tình chống Trung Quốc tiếp tục tập trung sang đến ngày thứ nhì hôm Chủ Nhật, phất cờ Nhật và đưa lên các biểu ngữ xác định chủ quyền của Nhật ở các đảo đang có tranh chấp với Trung Quốc.

Ngoại trưởng Nhật trong khi đó kêu gọi Trung Quốc mở lại cuộc thương thảo về khai thác khí đốt trong vùng tranh chấp. Nhưng ngoại trưởng Trung Quốc nói rằng tình trạng căng thẳng phải suy giảm trước khi có tiến triển trong lãnh vực này.

Cuộc họp tới của APEC sẽ diễn ra ở Honolulu, Hawaii, và cuộc họp năm 2012 sẽ dời sang thành phố Vladivostok của Nga ở vùng Viễn Ðông. (V.Giang)

===================================================

60%mặt bằng bán lẻ tại Vincom Mega Mall đã có chủ

Chưa đầy 1 tháng tiếp nhận đăng ký thuê mặt bằng tại trung tâm thương mại Vincom Mega Mall thuộc tổ hợp Royal City, 60 % diện tích đã có chủ. Đây là kết quả bất ngờ ngay cả với chủ đầu tư, chứng tỏ sức hút của thị trường mặt bằng bán lẻ Hà Nội  đang rất nóng.

27 ngày kể từ thời điểm chính thức ký kết hợp đồng mua bán căn hộ và cho thuê mặt bằng bán lẻ 19/10/2010, Công ty Cổ phần Đầu tư và Phát triển địa ốc Hoàng Gia đã cho thuê được 140.000 m2 diện tích tại trung tâm thương mại (TTTM) và vui chơi giải trí lớn nhất Việt Nam mang tên Vincom Mega Mall.

Ông Lê Khắc Hiệp, Phó Chủ tịch Tập đoàn Vingroup, Chủ tịch HĐQT Công ty CP Vincom – nhà đầu tư chính của Royal City không khỏi ngạc nhiên: “Việc hơn 140.000 m2 được khách hàng nhanh chóng đăng ký thuê là một kết quả khá bất ngờ, ngay cả với chúng tôi”.

Từ lâu thị trường mặt bằng bán lẻ Hà Nội đã rơi vào tình trạng quá tải sức cầu nhưng nguồn cung hạn chế. Không phải bỗng dưng mà quý 3 vừa rồi, cả 3 báo cáo về thị trường bất động sản của các đơn vị nghiên cứu độc lập và uy tín như CBRE, Savills và Cushman & Wakefield đều đồng loạt công bố gần 100% diện tích bán lẻ Hà Nội hiện tại đã kín khách thuê trong khi nhu cầu đang ngày một bùng nổ.

Phối cảnh dự án Royal City

Bởi vậy, tin sắp có TTTM hiện đại và lớn nhất Việt Nam tại cửa ngõ trung tâm Hà Nội lập tức gây chú ý giới kinh doanh bán lẻ. Nằm trong tổ hợp dự án Royal City tại 72A Nguyễn Trãi, Thanh Xuân, Hà Nội, khu TTTM Vincom Mega Mall được xem là một hạng mục trọng điểm, đem lại đẳng cấp khác biệt cho Royal City. Với diện tích hơn 230.000m2 gồm 2 tầng hầm và 2 tầng nổi, Vincom Mega Mall sẽ trở thành khu mua sắm và vui chơi giải trí sầm uất lớn nhất Việt Nam.

Bên cạnh đó, Vincom Mega Mall còn có “điểm cộng” đặc biệt là mang thương hiệu Vincom. Tham gia thị trường mặt bằng bán lẻ mới 6 năm nhưng thương hiệu Vincom đã đình đám trong giới kinh doanh mặt bằng bán lẻ với Vincom City Tower Hà Nội và Vincom Center Tp Hồ Chí Minh. Các TTTM của Vincom kéo theo nhiều nhãn hàng “cỡ bự” và các thương hiệu quốc tế nổi tiếng, tạo nên đẳng cấp khác biệt.

Phần lớn khách hàng đang thuê mặt bằng tại hệ thống TTTM Vincom tại Hà Nội và Tp HCM hiện tại đều tỏ ý tin tưởng và sẵn sàng đi theo các chuỗi dự án của Vincom – nhờ đó Vincom Mega Mall được lợi.

Theo tiết lộ từ chủ đầu tư, khách hàng lớn nhất của Vincom Mega Mall đến thời điểm này là tập đoàn Sun Group hợp đồng thuê hơn 25.000 m2 để triển khai xây dựng công viên nước trong nhà và sân trượt băng; trong đó có hơn 20.000 m2 được quy hoạch xây dựng làm công viên nước trong nhà.

“Khách hàng của Vincom là những người hiểu rõ nhất là họ được gì và chúng tôi đã và sẽ hỗ trợ họ như thế nào”, ông Lê Khắc Hiệp khẳng định.
Dù bất ngờ, song theo ông, sức “hút hàng” của Vincom Mega Mall không khó lý giải.
“Kết quả trên cũng một lần nữa khẳng định đẳng cấp thương hiệu của Vincom. Chúng tôi đã xây dựng được một thương hiệu có lợi thế và uy tín đặc biệt về kinh nghiệm đầu tư phát triển và quản lý các khu TTTM lớn. Hơn nữa, với ý tưởng về một hệ thống TTTM – siêu thị lớn, hiện đại và đẳng cấp nhất Việt Nam, một địa điểm mua sắm có thể so sánh với những “Thiên đường mua sắm” hàng đầu tại khu vực Đông Nam Á, thậm chí là Châu Á… thì việc các thương hiệu lớn nhận thấy đây là một vị trí tuyệt vời cho việc kinh doanh và quảng bá là điều tất nhiên”, ông Hiệp nói.
Theo kế hoạch, TTTM Vincom Mega Mall sẽ được Công ty Hoàng Gia khai trương vào 8/8/2013. Tuy nhiên, để tạo điều kiện thuận lợi tối đa cho khách hàng, công ty dự kiến sẽ bàn giao gian hàng cho khách thuê trước 1 năm (tháng 8/2012) để chủ các gian hàng có đủ thời gian chuẩn bị, trang trí nội thất và khởi động hoạt động kinh doanh.

Thông tin tham khảo:Nằm ở cửa ngõ chính phía Tây Nam vào trung tâm thủ đô Hà Nội, tổng diện tích 120.945 m2, Royal City là một khu đô thị phức hợp được thiết kế với sự kết nối giữa các tổ hợp công trình chức năng và các công trình công cộng hỗn hợp theo lối kiến trúc sinh thái, có diện tích sân vườn, công viên cây xanh chiếm khoảng 70.000 m2. 

 

Bên cạnh hệ thống căn hộ cao cấp, Chủ đầu tư còn thiết lập tại đây một hệ thống tiện ích và dịch vụ khép kín với rất nhiều cái “đầu tiên” và cái “nhất”:

Khu công viên nước trong nhà đầu tiên của Việt Nam với diện tích sử dụng hơn 17.000 m2; Khu sân băng đầu tiên ở Việt Nam với diện tích sân 3.000 m2; Khu Gym & Spa hiện đại và rộng lớn nhất Việt Nam, kết hợp với cụm Sauna; cùng với đó là chuỗi các bể bơi dành riêng cho trẻ em; bể bơi dành cho VIP hay cụm bể bơi thể thao hoạt động 4 mùa; Khu vui chơi giải trí trong nhà lớn và hiện đại nhất Việt Nam với nhiều trò chơi cảm giác mạnh, khu Games, Bowling, vườn Cổ tích;

Quần thể rạp chiếu phim hiện đại, tiên tiến nhất Việt Nam, trong đó có cả các phòng chiếu phim 3D, 4D tiêu chuẩn quốc tế; Làng ẩm thực với 60 nhà hàng hội tụ ẩm thực của nhiều vùng miền trên cả nước và khắp năm châu; Bãi để xe ngầm lớn nhất Việt Nam rộng hơn 300.000m2 với hệ thống quản lý hiện đại, áp dụng công nghệ thông minh; 3 trường học quốc tế: Nhà trẻ mầm non, Phổ thông và Trung học: có diện tích trung bình từ 7.000 – 9.000 m2.

=============================================================

—————————————————————————————————————————————————-

Dân chủ là giải pháp cho các vấn đề của đất nước

Lê Hiếu Đằng

Lúc này hơn lúc nào hết, chúng ta phải đặt quyền lợi của đất nước, của dân tộc lên cao nhất, hơn mọi lợi ích riêng tư, phe nhóm. Là một Đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam, tôi thấy Đảng cũng phải hành xử như vậy. Tức là phải kiên quyết thực hiện dân chủ thực sự….

Luật gia, nguyên Phó Tổng Thư ký UB TƯ Liên minh các Lực lượng Dân tộc, Dân chủ và Hòa bình VN, nguyên Phó Chủ tịch MTTQVN TPHCM. Hiện là Phó Chủ nhiệm Hội đồng Tư vấn về Dân chủ và Pháp luật thuộc UBTƯMTTQVN

clip_image001Ngày hôm nay hầu như ai cũng thấy đất nước đang phải đối mặt với những thách thức cực kỳ nghiêm trọng về mọi mặt kinh tế, môi sinh, quốc phòng, văn hóa xã hội, giáo dục. Nếu tình hình cứ phát triển như thế này thì mục tiêu “Dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng, văn minh” khó lòng thực hiện.

Một vần đề đáng lo hàng đầu đang nổi rõ: sự phân hóa xã hội sâu sắc, những người ăn bám vào các tập đoàn kinh tế nhà nước, vào đầu tư công, vào buôn lậu, tham nhũng đang giàu lên rất nhanh trong khi đại đa số nhân dân cực khổ. Thử nhìn thực trạng TPHCM mà coi: Khu đô thị hiện đại sang trọng Phú Mỹ Hưng được coi là đô thị kiểu mẫu cùng với nhiểu khu đô thị sang trọng khác, nhưng những ai đang sống ở đó? Trong khi người nông dân gốc gác lâu đời ở những khu vực này bị giải tỏa, hiện đi đâu, sinh sống thế nào, chúng ta có biết không? Và trong khi một bộ phận không nhỏ dân cư thành phố sống thường trực trong cảnh nước ngập, sụp hố trên đường, bất an về đủ thứ tai nạn. Cách làm ăn của chúng ta liệu có khác gì thời kỳ tư bản man rợ: xua đuổi nông dân để chiếm đất, bần củng hóa một bộ phận dân cư để công nghiệp hóa, hiện đại hóa. Bàn tay lông lá của các tập đoàn lợi ích ngày càng thọc sâu vào các chính sách quốc gia. Thật hết sức đáng lo. Lòng dân đang rất bất an, dân không thể tiếp tục tin yêu chế độ nếu tình hình cứ tiếp tục thế này.

Những vấn đề trên không thể nào giải quyết nếu không nhanh chóng thực hiện dân chủ thực sự.

Dân chủ hóa như thế nào cho hiệu quả, cho khả thi là chuyện hệ trọng phải công khai thảo luận. Nhưng có những việc đã rất rõ ràng, thí dụ như tăng cường vai trò giám sát của Quốc hội. Tại sao hệ thống chính trị rất nhiều ban bệ, tổ chức cồng kềnh lại có thể để xảy ra những vụ động trời như Vinashin, cho thuê rừng đầu nguồn…? Quốc hội có quyền hạn đếu đâu mà để chính phủ muốn làm gì thì làm? Chỉ một điều này cũng chứng tỏ hệ thống chính trị của ta rất hình thức, không hiệu quả, không thực hiện được quyền làm chủ của dân.

Đảng Cộng sản phải nhận rõ vấn đề để chủ động chuyển đổi thể chế chính trị phù hợp với tình hình mới. Hãy nhìn sang Trung Quốc, ngay Thủ tướng Ôn Gia Bảo cũng đã công khai cảnh báo nguy cơ của nước này nếu không cải cách chính trị để dân chủ hóa xã hội.

Tuy nhiên, toàn dân không thể thụ động ngồi chờ chính quyền tự thay đổi. Trong đời hoạt động của mình tôi luôn được dạy rằng: không có người cai trị nào tự nguyện từ bỏ quyền lực, ghế ngồi của mình. Dân chủ chỉ có được qua đấu tranh. Đấu tranh mà không phá vỡ sự ổn định xã hội, đó là bài toán phải giải quyết, nhưng quyết không thể nhân danh ổn định mà kìm hãm cuộc đấu tranh để xây dựng nền dân chủ.

Thời gian qua đã có những dấu hiệu đáng mừng về sự nâng cao ý thức dân chủ của người dân: những vấn đề lớn của đất nước người dân không còn để mặc chính phủ tự quyết định như thói quen từ trước đến nay, mà xã hội dân sự đã có tác động quan trọng: thí dụ như dự án đường sắt cao tốc, khai thác bauxite, cho thuê đất rừng đầu nguồn… Hơn thế nữa, người dân đã bắt đầu dám đứng lên thực hiện một quyền được pháp luật cho phép mà không ai có thể chụp mũ này nọ: quyền kiện các cơ quan nhà nước xâm phạm lợi ích công dân (một công dân TPHCM đã kiện ngành giao thông vì lô cốt xâm hại việc làm ăn của mình, người dân huyện Bình Chánh kiện điện lực, người dân tỉnh Quảng Nam kiện thủy điện xả lũ…).

Nhân tố quan trọng nhất trong việc hình thành xã hội dân sự là vai trò đầu tàu của trí thức. Phan Châu Trinh đã nói đến nhiệm vụ “chấn dân khí” của trí thức. Bao giờ cũng vậy, người trí thức là người đặt lại nhiều vấn đề cơ bản của xã hội, người trí thức là người vạch đường cho xã hội tiến lên. Vì thế bây giờ người trí thức không thể thụ động ngồi chờ, mà phải chủ động lên tiếng và hành động cho nền dân chủ.

Lúc này hơn lúc nào hết, chúng ta phải đặt quyền lợi của đất nước, của dân tộc lên cao nhất, hơn mọi lợi ích riêng tư, phe nhóm. Là một Đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam, tôi thấy Đảng cũng phải hành xử như vậy. Tức là phải kiên quyết thực hiện dân chủ thực sự. Trong cuộc đấu tranh cho dân chủ, chúng ta không có gì phải sợ, tôi muốn nhắc lại điều tâm niệm này cho chính mình mà cũng là điều muốn nhắn gửi các đồng chí, đồng đội, bạn hữu của mình và tất cả những ai còn trăn trở với những vấn đề của đất nước, của dân tộc. Mà tại sao chúng ta phải sợ? Những người phải sợ là những người đi ngược lại lợi ích của đất nước, của nhân dân. Chắc chắn họ sẽ bị nhân dân chối bỏ, bị lịch sử phủ nhận.

boxitvn.wordpress.com

—————————————————————————————————————————————————

Cam Ranh, ai cũng muốn giành!

Hà Tường Cát

Sau gần 10 năm đã có nhiều lời bàn luận dự đoán, trong vòng một tháng gần đây chính quyền Việt Nam đã dần dần nói rõ quyết định về vấn đề vịnh Cam Ranh, một vị trí chiến lược quan trọng trong vùng Biển Ðông, nơi quân đội Hoa Kỳ mở mang sử dụng gần 8 năm thời kỳ chiến tranh Việt Nam và sau đó được Nga thuê đặt căn cứ hải quân trong hơn 20 năm.

Toàn cảnh vịnh Cam Ranh nhìn từ trên cao. (Hình: Báo Lao Ðộng)

Ngày 12 tháng 10 năm 2010, một thông cáo đăng trên website của Bộ Ngoại Giao Việt Nam, cho biết hải cảng Cam Ranh thuộc tỉnh Khánh Hòa, miền Trung Việt Nam, sẽ được khai thác tiềm năng để “phục vụ cho công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc,” bao gồm phát triển kinh tế, du lịch cũng như mục tiêu quân sự.

Phát ngôn viên Nguyễn Phương Nga của bộ này bác bỏ các tin đồn lâu ngày về việc Việt Nam có thể cho Hoa Kỳ hay Nga thuê đặt căn cứ Hải Không Quân, nói rằng: “Chủ trương không hợp tác quân sự với nước ngoài ở Cam Ranh đã được khẳng định nhiều lần.”

Tới cuối tháng 10, Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng trong phiên bế mạc hội nghị Thượng đỉnh ASEAN kỳ thứ 17 tại Hà Nội tuyên bố Việt Nam trực tiếp trách nhiệm việc phát triển cảng Cam Ranh thành một căn cứ bảo trì sửa chữa chiến hạm, kể cả tàu ngầm, và mở cửa cung cấp dịch vụ cho tất cả hải quân mọi nước ngoài.

Sau đó Tướng Phùng Quang Thanh, bộ trưởng Quốc Phòng Việt Nam giải thích rõ hơn về dự án này, cho biết chuyên viên quân sự Nga sẽ đảm nhận việc sửa chữa và “nâng cấp” cảng Cam Ranh, xây dựng tại đây các cơ sở kỹ thuật hậu cần hải quân. Theo dự trù Việt Nam sẽ thuê các chuyên gia Nga và mua công nghệ của Nga, và dự án này phải mất ba năm mới hoàn tất.

Tướng Thanh nói thêm là các cơ sở này sẽ nằm riêng khỏi căn cứ hải quân hiện nay của Việt Nam và bác bỏ lo ngại về chuyện làm lộ bí mật quốc phòng khi tàu chiến của nước ngoài bỏ neo trong cảng Cam Ranh. Ông khẳng định lại là Việt Nam “chỉ cho thuê dịch vụ” ở Cam Ranh, hoàn toàn không có chuyện cho nước ngoài thuê làm căn cứ quân sự hay căn cứ hậu cần kỹ thuật ở cảng này.

Theo lập luận của Tướng Thanh: “Hải Quân Việt Nam đang trên đường hiện đại hóa nên cần có một cơ sở làm dịch vụ hậu cần kỹ thuật để sửa chữa bảo trì chiến hạm. Tuy nhiên, nếu chỉ phục vụ trong nước sẽ thừa công suất, gây lãng phí lớn. Vì thế, cảng dịch vụ ở Cam Ranh cần khai thác thêm khách hàng nước ngoài, làm dịch vụ cho cả tàu quân sự lẫn tàu dân sự của các nước.” Ông cho biết cảng dịch vụ này là khu vực dành riêng cho dịch vụ kỹ thuật chứ không phải khu vực của tàu Hải Quân Việt Nam.

Hiện nay chưa rõ chiến hạm các nước nào sẽ có thể vào Cam Ranh để dùng dịch vụ này nhưng các tin tức từ giới truyền thông nói những quốc gia có quan tâm là Hoa Kỳ, Ấn Ðộ, Úc, Nam Hàn và Nhật Bản.

Lịch sử phát triển Cam Ranh

Cam Ranh là một trong những vịnh thiên nhiên đẹp nhất thế giới và là cảng nước sâu tốt nhất trong vùng Ðông Nam Á vì thềm lục địa tại khu vực này tương đối hẹp. Một quân cảng thành lập ở đây có vị trí thuận lợi với vai trò khống chế được toàn khu vực Biển Ðông. Khoảng cách từ Cam Ranh đến đảo Hải Nam, quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa trung bình chỉ từ 300 đến 500 hải lý.

Quân cảng Cam Ranh thời chiến tranh Việt Nam. (Hình: The-diplomat.com)

Nhưng qua lịch sử nhiều thế kỷ của Chiêm Thành cũng như Việt Nam, vịnh Cam Ranh chưa chiếm vai trò gì quan trọng, tới đầu thế kỷ 20 người ta mới bắt đầu nói đến Cam Ranh.

Trong cuộc chiến tranh Nga-Nhật 1904-1905, sau khi hạm đội Viễn Ðông bị Nhật Bản đánh tan, Nga cho đưa một hạm đội lớn gồm hơn 30 chiến hạm từ biển Baltic qua tăng viện. Người Anh không cho dùng kinh Suez nên hạm đội Nga phải dùng đường vòng quanh Phi Châu qua Hảo Vọng Giác, hải trình đến Viễn Ðông dài tới 18,000 dặm. Hạm đội ghé vào vịnh Cam Ranh để các tàu được tiếp tế thêm nhiên liệu than, nhưng người Pháp lúc đó đang giữ thuộc địa Ðông Dương, và không mấy thân thiện với Nga hoàng cũng như tránh rắc rối với Nhật nên chỉ cho hạm đội lưu lại trong ít giờ.

Các chiến hạm Nga dưới quyền Ðô Ðốc Zinovy Rozhestvensky chưa tập trung đầy đủ, lại phải trải qua một hải trình quá dài, khi đi tới eo biển Ðối Mã (Tsushima) giữa Nhật Bản và Triều Tiên bị Hải Quân Nhật Hoàng đánh tan. Hạm đội Nga mất trên 20 tàu chiến trong đó gần toàn bộ các chiến hạm chủ lực, 4,300 thủy binh tử trận và 6,000 bị bắt làm tù binh, một số ít tàu chạy thoát ghé lại vịnh Cam Ranh một lần nữa trên đường về nước.

Pháp không có nhiều lực lượng quân sự ở Viễn Ðông nên Cam Ranh chỉ được dùng làm một vịnh neo tàu tránh bão chứ không được xây dựng thành căn cứ hải quân đáng kể. Ðầu Thế Chiến II khi Nhật chiếm Ðông Dương, Cam Ranh được Hải Quân Nhật dùng làm nơi tập trung xuất phát cho chiến dịch tiến đánh Mã Lai và Singapore, đồng thời có thiết lập tại đây một số cơ sở tiếp liệu. Những cơ sở này bị Hải và Không Quân Hoa Kỳ oanh tạc phá hủy hoàn toàn trước khi chiến tranh chấm dứt và Cam Ranh bị bỏ hoang…

Ðến thời kỳ chiến tranh Việt Nam, Cam Ranh mới được phát triển xây dựng thành một căn cứ Hải Quân và Không Quân quan trọng. Năm 1964 các chuyên viên quốc phòng Hoa Kỳ đã đến nghiên cứu vịnh Cam Ranh và sau đó nơi đây mau chóng trở nên một phức hợp quân sự quan trọng của Không Quân, Hải Quân và các cơ sở tiếp liệu cho quân lực Mỹ tham chiến ở Việt Nam từ 1965 đến 1973. Ngoài phi trường nhỏ gần Ba Ngòi, trên bán đảo có một phi trường lớn với hai phi đạo 10,000 feet dùng cho máy bay vận tải lớn chở hàng hóa, quân đội từ Hoa Kỳ tới hay đi, cũng như các máy bay chiến đấu.và máy bay tuần thám duyên hải của Hải Quân. Cảng Cam Ranh là nơi tập trung hàng tiếp vận, sửa chữa chiến hạm và đảm nhận nhiều nhiệm vụ hậu cần khác, Tổng Thống Lyndon B. Johnson hai lần đến thăm binh sĩ Hoa Kỳ chiến đấu tại Việt Nam chỉ đáp xuống căn cứ Cam Ranh.

Trong chương trình Việt Nam hóa chiến tranh, từ năm 1972 Hải Quân và Không Quân Hoa Kỳ rút đi dần, nhiều phương tiện được tháo gỡ hay chuyển giao cho quân đội Việt Nam Cộng Hòa. Phi trường Cam Ranh là căn cứ xuất phát cũng như dự trữ các máy bay chiến đấu F-5, A-1E, A-37 và cảng Cam Ranh là một căn cứ của Hải Quân vùng 2 Duyên hải cho tới ngày 3 tháng 4 năm 1975 thì mất vào tay quân đội Bắc Việt.

Bốn năm sau khi Sài Gòn thất thủ, Cam Ranh trở nên một căn cứ Hải Quân quan trọng của Liên Xô trong giai đoạn cuối thời kỳ Chiến Tranh Lạnh. Năm 1979 Moscow và Hà Nội ký thỏa thuận cho Liên Xô sử dụng Cam Ranh 25 năm. Tới 1987 căn cứ này đã được phát triển lớn gấp 4 lần lúc ban đầu. Ðây là căn cứ Hải Quân duy nhất của Liên Xô trong vùng Ðông Nam Á và được coi như một bảo đảm an ninh cho Việt Nam trước nguy cơ xâm lăng từ Trung Quốc lúc đó. Tuy nhiên Liên Xô cũng như Việt Nam luôn luôn phủ nhận giá trị của Cam Ranh, giữ kín thực lực Hải Quân và Không Quân đồn trú tại căn cứ.

Sau khi Liên Xô sụp đổ đầu thập kỷ 1990, những khó khăn chính trị kinh tế khiến nước Nga mới không có chủ trương duy trì sức mạnh quân sự ở hải ngoại và các phương tiện của hải quân tại căn cứ Cam Ranh được rút bỏ dần. Hoạt động gần như duy nhất còn lại nơi đây là trạm kiểm báo, theo dõi vô tuyến hoạt động của tàu thuyền Trung Quốc trên Biển Ðông. Tuy vậy Nga vãn muốn giữ lại căn cứ Cam Ranh nhưng không thỏa thuận được với Việt Nam về việc giảm số tiền thuê mướn $200 triệu mỗi năm. Cuối cùng tới năm 2002, hai năm trước khi mãn hợp đồng, lá cờ Nga hạ xuống lần chót tại Cam Ranh ngày 2 tháng 5 năm 2002.

Ðầu thế kỷ 21, khi Hoa Kỳ và Việt Nam đã tái lập quan hệ bình thường, có những gợi ý từ cả hai phía là Hoa Kỳ có thể trở lại sử dụng căn cứ Cam Ranh. Nhưng thực tế là căn cứ này đã xuống cấp nặng nề sau thời kỳ Liên Xô và Nga sử dụng, thêm nữa tình thế phức tạp tế nhị trong tranh chấp giữa Việt Nam với Trung Quốc về vấn đề Biển Ðông khiến cho mọi dự định đều phải cân nhắc tính toán rất thận trọng.

Vị trí chiến lược

Cho đến bây giờ, Việt Nam vẫn chỉ tìm cách nhấn mạnh đến tiềm năng của Cam Ranh về mặt phát triển hòa bình và chưa bao giờ muốn công khai đề cập tới giá trị chến lược của Cam Ranh.

Phi trường Cam Ranh được sửa chữa và năm 2004 chuyến bay hàng không dân sự đầu tiên đã đáp xuống. Ngày 12 tháng 12 năm 2009, chính quyền Việt Nam tuyên bố Cam Ranh là một phi cảng quốc tế với tuyến bay đầu tiên nối liền tới Vladivostok (Hải Sâm Uy), thành phố cảng miền Viễn Ðông Nga bên bờ biển Nhật Bản. Ðây cũng là phi cảng dân sự dùng cho thành phố Nha Trang vì phi đạo của phi trường cũ quá ngắn, không có điều kiện kéo dài thêm với một đầu vướng núi và đầu kia đi vào giữa thành phố đã có nhiều nhà cửa xây dựng.

Về mặt quân sự, Cam Ranh ở vị trí thuận lợi hơn bất cứ căn cứ nào của Trung Quốc trong việc điều lực lượng Hải Không Quân ra các quần đảo ở Biển Ðông. Giáo sư David Brewster thuộc Trung Tâm Nghiên Cứu Quốc Phòng và Chiến Lược của Ðại Học Quốc Gia Australia khi thảo luận về vấn đề Hoa Kỳ có thể thuê cảng Cam Ranh, cho rằng “đó là một khả năng vô cùng khó tin hiện nay.” Theo ông: “Trong môi trường an ninh thế giới hiện nay, nước cờ ấy ảnh hưởng mạnh đến Mỹ cũng như Việt Nam và thật khó hiểu nếu bên nào muốn đi một bước như vậy.”

Nhiều quan sát viên Tây phương trong đó có chuyên gia kỳ cựu về vấn đề Việt Nam là Giáo Sư Carlyle Thayer đều đồng ý rằng có nhiều phức tạp trong sư hiện diện quân sự của Hoa Kỳ ở Cam Ranh. Họ tin là nhiều giới lãnh đạo Việt Nam hiểu sự có mặt thường trực lâu dài của người Mỹ có thể đưa đến một thế khó xử với Trung Quốc và tạo điều kiện cho Trung Quốc gây hấn, ảnh hưởng đến tiến trình quan hệ bình thường Việt ố Trung. Giáo sư Thayer nhận định là Hoa Kỳ quan tâm đến “địa điểm hơn là căn cứ.”

Ngoài ra do vấn đề ngân sách, Hoa Kỳ đang có chủ trương cắt giảm, chứ không phải tăng thêm, căn cứ quân sự ở ngoại quốc. Chiến lược quân sự thế kỷ 21 cũng có nhiều điểm khác quan niệm cũ do những tiến bộ về kỹ thuật chiến tranh. Trong thế kỷ trước, địa thế của vịnh Cam Ranh với núi cao bao quanh có thể là lợi điểm về phòng thủ chống máy bay và chiến hạm, điều ấy không có nhiều ý nghĩa với hệ thống vũ khí ngày nay.

Tiến Sĩ David Scott, Ðại Học Brunel, cho rằng Cam Ranh là “món quà mà Việt Nam dùng để răn đe hay hứa hẹn các đại cường quốc có quan tâm đến khu vực này.” Ông nói: “Việt Nam có thể duy trì thế linh động chiến lược nếu tiếp tục giữ cân bằng trong quan hệ với Hoa Kỳ, Ấn Ðộ, Trung Quốc hay Nga.” Tờ báo tiếng Anh ở Trung Quốc ca ngợi chủ trương và quyết định của Hà Nội về Cam Ranh là điều tốt đẹp cho mối quan hệ thân hữu giữa hai nước.

Nhưng với Nga có nhiều khía cạnh không giống như Hoa Kỳ. Trong chiều hướng muốn duy trì vị thế là một cường quốc trên thế giới, mấy năm gần đây Moscow không tỏ ra thụ động như thời kỳ hậu Chiến Tranh Lạnh. Ðể đạt tới vai trò toàn cầu, một cường quốc hải quân như Nga cần có khả năng hiện diện trên mọi vùng biển chứ không chỉ là những bến cảng quá cảnh. Nga không có căn cứ hải quân viễn dương nào trong vùng Thái Bình Dương hay Ấn Ðộ Dương để có thể thường xuyên sử dụng. Trong khi ấy thì Việt Nam lại đã từng là nơi quen thuộc với người Nga, nên nhiều giới chức quân sự cao cấp Nga không ngần ngại bày tỏ ý muốn trở lại căn cứ Cam Ranh. Nhưng điều này cũng sẽ trở thành vấn đề tế nhị theo nhãn quan của Trung Quốc, và do đó dù muốn dù không, Việt Nam chắc rằng sẽ chỉ giới hạn mức can dự của Nga tới chỗ trợ giúp kỹ thuật trong việc cải tiến xây dựng cơ sở kỹ thuật hậu cần tại Cam Ranh. (HC)

@ NguoiViet

—————————————————————————————————————————————————-