Phỏng vấn ông Lê Thành Ân, Tổng Lãnh sự Mỹ tại Việt Nam

Lần đầu tiên một người Mỹ gốc Việt được bổ nhiệm làm Tổng Lãnh sự Hoa Kỳ tại Việt Nam. Ông Lê Thành Ân, năm nay 56 tuổi, đã đến Sài Gòn hồi đầu tháng 8 để bắt đầu nhiệm kỳ 3 năm tại quê cha đất tổ của mình. Trong cuộc phỏng vấn dành cho Trà Mi của Ban Việt ngữ VOA, ông Ân chia sẻ cảm nghĩ khi nhận chức vụ này và những ưu tiên hàng đầu của ông, một quan chức Mỹ gốc Việt, trong sứ mạng làm cầu nối ngoại giao giữa hai nước Việt-Mỹ

Ông Lê Thành Ân, Tổng Lãnh Sự Mỹ tại Việt Nam 

Hình: hochiminh.usconsulate.gov

Ông Lê Thành Ân, Tổng Lãnh Sự Mỹ tại Việt Nam

Trà Mi: Xin cảm ơn ông Tổng Lãnh sự dành cho chúng tôi cuộc trao đổi này. Câu đầu tiên xin được hỏi ông, là vị Tổng Lãnh sự Mỹ gốc Việt đầu tiên tại VN, cảm xúc của ông ra sao?

Ông Lê Thành Ân: Tôi nghĩ rằng tôi là người may mắn, và chính phủ, Bộ Hải quân, Sở Ngoại vụ Bộ Ngoại giao, cũng như đất nước Hoa Kỳ đã mang đến cho tôi những cơ hội này. Tôi là một trong những người may mắn nhất trên thế giới vì được ơn trên phù hộ nhiều mặt. Tôi lớn lên trong một gia đình tuyệt vời, có một sự nghiệp tốt, và giờ đây, chúng tôi gọi nước Mỹ là nhà. Mỗi ngày tôi đều thầm cảm ơn trời Phật vì những phước lành này. Sau 45 năm kể từ ngày tôi rời Việt Nam hồi còn nhỏ và 35 năm làm công chức Mỹ, phải nói là tôi không tưởng tượng là cuộc đời của mình sẽ đi theo hướng này. Ngay từ nhỏ, tôi chỉ mong ước trở thành một kỹ sư hay một kiến trúc sư và có một gia đình, thế thôi. Thật tình tôi không nhận thức rõ về giá trị và ý nghĩa của nhiệm vụ này đối với bản thân mình và những người khác cho tới khi nhận được hàng loạt thư, thiệp, và email ồ ạt gửi tới tôi hồi mấy tháng trước. Tôi nhận được chia sẻ của những người Mỹ gốc Việt từ nhiều vùng trên đất nước Hoa Kỳ và nhiều nơi trên thế giới. Tôi nghe nhiều người nói nhiệm vụ này là sự khẳng định rằng ở Mỹ, bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra, nhờ sự chăm chỉ và tận tụy. Đây cũng là một tín hiệu quan trọng cho thấy mối quan hệ Việt-Mỹ giờ đây vững chắc như thế nào.

Trà Mi: Ngoài là vị Tổng lãnh sự Mỹ gốc Việt đầu tiên tại Việt Nam, ông cũng là người Mỹ gốc Việt đầu tiên giữ vị trí cao nhất trong ngành ngoại giao Hoa Kỳ, ông có thể cho biết những yếu tố nào, động cơ nào đưa ông tới vị trí hôm nay?

Ông Lê Thành Ân: Tôi không chắc tôi là viên chức cao cấp nhất người Mỹ gốc Việt trong Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, nhưng tôi tin rằng tôi là viên chức ngoại giao người Mỹ gốc Việt đầu tiên được cấp hàm Tham tán Công sứ. Tuy nhiên, tôi không nghĩ tôi là người sau cùng.

Trà Mi: Ông có kinh nghiệm đa dạng về nghề nghiệp và học vấn. Cơ duyên nào khiến ông chuyển hướng nghề nghiệp sang ngành ngoại giao? Là một người gốc Việt tham gia ngành ngoại giao Mỹ có những khó khăn, thử thách gì chăng, thưa ông?

Ông Lê Thành Ân: Học vấn của tôi tại Hoa Kỳ mang đến cho tôi nhiều thuận lợi và cơ hội. Tôi có bằng Cử nhân khoa học chuyên ngành Kỹ thuật điện năm 1976 và Thạc sĩ khoa học chuyên ngành Quản trị Kỹ thuật năm 1978 từ đại học George Washington ở thủ đô nước Mỹ. Tôi gia nhập Sở Ngoại vụ năm 1991 sau 15 năm làm công chức trong Bộ Hải quân Mỹ. Cùng với thời gian, tôi nhận ra mình muốn làm một điều gì đó hơn là một kỹ sư. Cái hay của một nền học vấn ở Mỹ là nó mở rộng các cơ hội cho mình, và tôi đã tận dụng được điều này. Hai thập niên trước, tôi đã bước vào Sở Ngoại vụ để đại diện cho đất nước Hoa Kỳ, giúp xây dựng và duy trì các mối quan hệ ngoại giao vững mạnh với các quốc gia trên thế giới.

Trà Mi: Một người con sau 45 năm trở lại quê cha đất tổ, cảm tưởng và ấn tượng khó quên nhất trong ông là gì?

Ông Lê Thành Ân: Thành phố Hồ Chí Minh sẽ là nhà của gia đình chúng tôi trong 3 năm tới. Cuộc sống ở Việt Nam mang đến cho tôi nhiều thuận lợi về văn hóa và ngôn ngữ. Kể từ khi tới đây hồi đầu hè tới giờ, chúng tôi thích thú nhận ra rằng đây là một thành phố năng động và đầy sức sống. Dù các công trình xây dựng đang mọc lên trên khắp thành phố mới ngày nay, nhưng thành phố Sài Gòn ngày xưa vẫn còn hiện hữu trong tôi và tôi vẫn nhận ra một vài chỗ mà tôi đã biết từ hồi nhỏ.

Trà Mi: Giữa Việt Nam và Hoa Kỳ có quá trình lịch sử đặc biệt, và hiện vẫn còn những khác biệt tồn tại, vai trò cầu nối của ông Tổng lãnh sự người Mỹ gốc Việt chắc chắn có sẽ những nét đặc biệt hơn so với những vị Tổng lãnh sự Mỹ trước đây tại Việt Nam, vốn là người nước ngoài. Theo ông, những khác biệt chính là gì và ông mường tượng những thuận lợi và thử thách trước mắt như thế nào?

Ông Lê Thành Ân: Tôi muốn nhấn mạnh rằng dù nhân thân và tiểu sử gia đình tôi mang đến một nét mới trong mối quan hệ Việt-Mỹ, nhưng vai trò của tôi trong việc nối kết hai quốc gia không khác biệt so với những người tiền nhiệm. Mỗi vị Tổng Lãnh sự có thể có những mối quan tâm, các lĩnh vực đặt trọng tâm, và các ưu tiên riêng, nhưng vai trò phục vụ cơ bản của một Tổng Lãnh sự không thay đổi. Cũng như các vị tiền nhiệm, tôi có mặt ở đây để thực hiện những ưu tiên trong chính sách ngoại giao của Hoa Kỳ với Việt Nam. Tôi tới đây để phát huy quan hệ Việt-Mỹ và sự hiểu biết song phương. Tôi hiểu rõ các áp lực từ những kỳ vọng đối với tôi, một nhà ngoại giao Mỹ gốc Việt, được cử sang làm việc tại Việt Nam. Tôi hiểu rằng nhiều người trên khắp nước Mỹ trong đó có cộng đồng người Mỹ gốc Việt đặt nhiều kỳ vọng vào tôi. Tôi sẽ nỗ lực hết sức để cải thiện sự hiểu biết lẫn nhau và hợp tác giữa hai nước.

Trà Mi: Mối quan hệ Việt-Mỹ tốt đẹp là mong đợi của cả đôi bên, ông Tổng Lãnh sự sẽ góp phần cụ thể ra sao giúp hiện thực hóa niềm mong mỏi này? Lĩnh vực nào ông đặc biệt quan tâm và sẽ đặt trọng tâm?

Ông Lê Thành Ân: Năm nay, hai nước kỷ niệm 15 năm bang giao chính thức và chúng ta có nhiều điều phải tự hào. Quan hệ Việt-Mỹ tiếp tục phát triển về nhiều mặt dựa trên tinh thần hữu nghị, tôn trọng lẫn nhau, hợp tác trên nhiều lĩnh vực, và trong các lợi ích lâu dài của đôi bên. Một dấu hiệu của mối quan hệ ngày càng sâu đậm là hai nước tiếp tục có những sự trao đổi ngoại giao cấp cao. Một khía cạnh đặc biệt của mối quan hệ đang nảy nở là trao đổi mậu dịch song phương trị giá hiện nay lên tới trên 15 tỷ đô la mỗi năm và đang tiếp tục phát triển. Hoa Kỳ là một thị trường tốt cho Việt Nam. Chiếm phần lớn trong khoản 15,4 tỷ đô la đó là hàng hóa và các dịch vụ mà Mỹ mua của Việt Nam. Nhưng Hoa Kỳ cũng bán các sản phẩm và dịch vụ mà các doanh nghiệp cũng như giới tiêu thụ Việt Nam cần, và những lĩnh vực này cũng đang phát triển. Sáng kiến Xuất khẩu Toàn quốc mới đưa ra của Tổng thống Obama đề ra mục tiêu nhân đôi lượng xuất khẩu của Hoa Kỳ trong 5 năm, và chúng tôi tin Việt Nam có tiềm năng giúp chúng tôi đạt được mục tiêu.

Thật ra, theo tôi, không phương thức nào cải thiện quan hệ song phương Việt-Mỹ tốt hơn là thông qua việc tăng cường trao đổi kinh tế giữa đôi bên. Đem hàng hóa Mỹ tới Việt Nam mở rộng sự lựa chọn cho giới tiêu thụ và giới thiệu sản phẩm chất lượng cao làm phong phú đời sống người dân Việt Nam. Các doanh nghiệp hỗ trợ giao thương, phân phối và bán lẻ các sản phẩm này tạo công ăn việc làm cho người người dân cả hai nước. Trong sứ mạng tại Việt Nam, chúng tôi sẽ nỗ lực để chứng minh giá trị giao thương với Hoa Kỳ. Một khía cạnh khác mà tôi muốn tập trung vào là tăng cường môi trường đầu tư nước ngoài tại Việt Nam. Kinh tế Việt Nam đã biểu hiện những tỷ lệ tăng trưởng rất ấn tượng. Nỗ lực của chính phủ Việt Nam trong việc cải cách kinh tế thị trường đã khiến các nhà đầu tư tương lai ngày càng quan tâm hơn đến thị trường này. Nhiều người Mỹ muốn đầu tư tại Việt Nam, tuy nhiên, các nhà đầu tư nước ngoài gặp khó khăn trong việc vượt qua các luật lệ phức tạp chi phối các giao dịch tài sản, các vấn đề về thuê mướn lao động, thuế vv.. Việtkiều có thể còn có nhiều quan ngại hơn nữa. Một số người tự hỏi xem trở lại Việt Nam làm ăn có an toàn hay không.

Tôi tin cộng đồng đầu tư ở Mỹ, trong đó có những nhà đầu tư Việt kiều, là nguồn lực lớn lao Việt Nam cần có để chuyển đổi thành một nước công nghiệp như mục tiêu mà Việt Nam hy vọng đạt được vào năm 2020. Tôi cho rằng chính phủ Việt Nam nên nỗ lực thu hút nhiều thêm nữa những Việt kiều từ khắp nơi trên thế giới, những người có thể đóng góp chuyên môn và sáng kiến cho quê cha đất tổ của mình. Và dĩ nhiên, giúp tạo ra những cơ hội này là một trong những lĩnh vực trọng tâm của tôi.

Trà Mi: Là người có nhiều kinh nghiệm về an ninh-chính trị-kinh tế tại Châu Á, ông nhận xét ra sao về diễn tiến tình hình tranh chấp Biển Đông  giữa Việt Nam và Trung Quốc mà chính phủ Hoa Kỳ đang quan tâm?

Ông Lê Thành Ân: Hoa Kỳ luôn quan tâm đến việc phát triển hòa bình và an ninh trong khu vực, kể cả trong vùng Biển Nam Trung Hoa. Mỹ, Việt Nam, cùng các nước khác cả trong lẫn ngoài khu vực đều nhận thấy nhu cầu phải bảo đảm quyền tự do lưu thông hàng hải và thương mại. Hoa Kỳ cho rằng các tuyên bố về chủ quyền lãnh thổ là điều mà các bên tuyên bố phải tự giải quyết, nhưng chúng tôi ủng hộ các nguyên tắc căn bản nhất định, trong đó có cam kết về “tiến trình cộng tác ngoại giao” để giải quyết các tranh chấp trên cơ sở luật quốc tế, trong đó có Công ước Liên hiệp quốc về Luật biển.

Trà Mi: Là nhà ngoại giao Mỹ đến Việt Nam làm việc, ông Tổng lãnh sự nghĩ sao về quan tâm của cộng đồng người Việt hải ngoại kêu gọi dân chủ cho Việt Nam?

Ông Lê Thành Ân: Hoa Kỳ cam kết phát huy tôn trọng nhân quyền và dân chủ trên khắp thế giới. Các giá trị cơ bản mà chúng tôi cổ xúy bao gồm quyền tự do bày tỏ quan điểm, tự do báo chí, tự do lập hội, các quyền không bị tra tấn, quyền lao động, quyền trẻ em, quyền phụ nữ, bảo vệ các thành phần thiểu số, cũng như buộc các chính phủ phải chịu trách nhiệm với những cam kết của họ dưới những công ước quốc tế về nhân quyền. Chúng tôi có nhiều cách để đưa ra các vấn đề này ra với chính phủ Việt Nam, trong đó có việc thường xuyên nêu các quan ngại của chúng tôi tại các cuộc gặp cấp cao ở Việt Nam cũng như tại Hoa Kỳ. Ví dụ như hồi tháng 9, trong cuộc họp của giới lãnh đạo Hoa Kỳ và ASEAN tại New York, Tổng thống Mỹ đã nhấn mạnh tầm quan trọng của nhân quyền. Hồi tháng 7, Ngoại trưởng Hoa Kỳ đã nêu vấn đề nhân quyền trong chuyến thăm Hà Nội. Đại sứ Mỹ tại Việt Nam cũng thường xuyên nhấn mạnh đến tầm quan trọng của nhân quyền trong các cuộc tiếp xúc với các giới chức cao cấp trong chính phủ Việt Nam. Tháng 9 vừa qua, các quan chức Mỹ đã thảo luận nhân quyền với chính phủ Việt Nam trong cuộc đối thoại thường niên về vấn đề lao động diễn ra ở Hà Nội và sẽ tiếp tục thảo luận vào tháng 12 tới đây trong cuộc đối thoại nhân quyền thường niên cũng tại Hà Nội.

Trà Mi: Gần đây một số nhà lập pháp Hoa Kỳ lên tiếng bày tỏ quan ngại về điều mà họ gọi là vi phạm quyền tự do tôn giáo tại Cồn Dầu, một cáo buộc bị chính quyền Việt Nam phủ nhận. Có tin cho hay ông Tổng Lãnh sự có đến thăm giáo xứ Cồn Dầu, xin ông cho biết quan điểm của ông như thế nào?

Ông Lê Thành Ân: Vâng gần đây tôi có đi Đà Nẵng nhưng không đến thăm Cồn Dầu. Tuy nhiên, các giới chức trong đại sứ quán Hoa Kỳ ở Hà Nội có tới đây. Họ đã tiếp xúc với các giới chức công giáo, các thành viên của giáo đoàn, và chính quyền địa phương ở Cồn Dầu và Đà Nẵng. Đại sứ Mỹ tại Việt Nam và các quan chức cao cấp của chính phủ Mỹ ở Washington cũng đã thảo luận với quan chức cấp cao trong chính phủ Việt Nam về tình hình ở Cồn Dầu. Trong các cuộc thảo luận này, giới chức Hoa Kỳ đã kêu gọi các bên nên kiềm chế và giải quyết bất đồng một cách ôn hòa và theo đúng luật pháp Việt Nam. Nhìn chung, Việt Nam có thành tích tốt về cải thiện quyền tự do tôn giáo, nhưng các vụ việc sử dụng bạo lực làm mờ đi tiến bộ đó.

Trà Mi: Trước khi chia tay, ông Tổng Lãnh sự có đôi lời tâm tình bằng Việt ngữ với thính giả của đài VOA chăng?

Ông Lê Thành Ân: Tôi rất vui được chia sẻ với thính giả của đài VOA vào thời điểm bắt đầu nhiệm kỳ 3 năm làm Tổng Lãnh sự Hoa Kỳ tại TPHCM về những trải nghiệm cá nhân cũng như vai trò của tôi trong việc tăng cường hiểu biết và trao đổi văn hóa giữa hai quốc gia. Tôi rất vui được phục vụ với tư cách là đại diện cho Tổng thống Obama. Tôi sẽ củng cố sự tin cậy này bằng việc đại diện cho các giá trị, mục tiêu, và chính sách của Hoa Kỳ.

Trà Mi: Xin chân thành cảm ơn ông Tổng Lãnh sự đã dành cho VOA Việt Ngữ cuộc phỏng vấn này.

@ VOA

—————————————————————————————————

Mao Ðặng Giang Hồ; Tập

Ngô Nhân Dụng

Năm 1848 Karl Marx sống ở London in tập sách mỏng Tuyên Ngôn Cộng Sản, mở đầu một phong trào làm đảo lộn thế giới trong thế kỷ sau. Tuy chủ nghĩa cộng sản của ông đã cáo chung khắp Âu Châu từ năm 1990, đến bây giờ vẫn còn chính quyền nhiều nước tự nhận họ theo chủ thuyết của ông. Trong đó có Trung Quốc.

Gần đây, trong một hội nghị của nhiều nhà trí thức ở Bắc Kinh, ông Tân Tử Linh (Xin Ziling) đã đặt một câu hỏi thú vị. Ông hỏi: Nếu nước Anh thời Karl Marx sống cũng giống như Trung Quốc ngày hôm nay thì liệu ông ta có thể ấn hành cuốn Tuyên Ngôn Cộng Sản hay không, khi mà nhà nước cấm đoán các quyền tự do dân sự? Chắc chắn là không, vì sẽ không được cấp giấy phép. Nhà cầm quyền Anh vào thế kỷ thứ 19 sẽ hỏi Marx: Anh dám tiên đoán rằng hệ thống kinh tế tư bản sẽ biến mất hả? Anh không được phép nói như vậy! Tân Tử Linh nêu câu hỏi đó để bênh vực một ký giả Trung Hoa, Tạ Triều Bình (Xie Chaoping) bị bắt sau khi cho xuất bản một cuốn sách, không lớn tiếng như bản tuyên ngôn của Marx, nhưng chỉ tường thuật những hoạn nạn của hàng triệu nông dân Trung Hoa trong thập niên 1950, khi Mao Trạch Ðông ra lệnh xây Ðập Tam Môn, ngang sông Hoàng Hà trong tỉnh Thiểm Tây. Cuốn sách được in như phụ bản của một tờ tạp chí, nên không cần xin phép. Nhưng cảnh sát Bắc Kinh vẫn bắt ông về tội “kinh doanh bất hợp pháp” (coi việc in sách là một vụ kinh doanh). Sau cuộc họp mặt trên, giới trí thức ở thủ đô Trung Quốc đã ký chung một lá thư gửi Quốc Hội để yêu cầu nhà nước thi hành các quyền tự do ghi trong Hiến Pháp. Ông Tạ Triều Bình đã được tự do sau khi đóng tiền thế chân, nhưng cảnh sát tỉnh Thiểm Tây đang chuẩn bị hồ sơ đưa ông ra tòa, vẫn về tội “in sách không xin phép.”

Câu chuyện trên đây cho thấy giới trí thức Trung Hoa trong lục địa hiện nay có rất nhiều người can đảm đang lên tiếng đòi cho người dân được hưởng những quyền tự do dân chủ căn bản. Trong lá thư gửi Quốc Hội, họ dám nói thẳng rằng chế độ hiện tại là “Dân Chủ giả,” gọi đó là một vết nhơ trong lịch sử thể chế dân chủ trên thế giới! Các người ký tên cũng lên án việc báo chí của nhà nước cộng sản đã kiểm duyệt không đăng những lời của Thủ Tướng Ôn Gia Bảo gần đây, khi ông nói nhiều lần rằng Trung Quốc cần phải cải tổ chính trị thì mới bảo vệ được các thành quả do cải cách kinh tế đem lại.

Cuộc họp mặt viết thư trên xảy ra trong tuần lễ Trung Ương Ðảng Cộng Sản Trung Quốc họp bí mật nâng ông Tập Cận Bình (Xi Jinping) lên một chức vụ mới, phó chủ tịch Quân Ủy Trung Ương. Hành động này chuẩn bị cho ông Tập lên thay Hồ Cẩm Ðào làm chủ tịch đảng Cộng Sản vào năm 2012, và làm chủ tịch nước vào năm sau. Ông Tập Cận Bình có hai năm để chuẩn bị đóng vai hoàng đế nước Trung Hoa cộng sản; nhưng ai cũng thấy ông sẽ phải đối diện với một nước Trung Hoa đang thay đổi. Giới trí thức Trung Hoa không còn ngoan ngoãn theo lệnh đảng cộng sản nữa. Ông Lưu Hiểu Ba đang ở trong tù và được trao giải Nobel Hòa Bình, biến cố đó càng khích lệ những người thiết tha đến quyền tự do dân chủ thiết yếu của người dân Trung Hoa.

Một điều ông Tập Cận Bình chắc không lấy làm hãnh diện là ông được tấn phong cùng một thời gian với Kim Chính Ân (Kim Jong Un)! Cậu con út nhà độc tài Bắc Hàn Kim Chính Nhật cũng được một đại hội đảng nâng lên làm phó chủ tịch Quân Ủy Trung Ương, để xác định vị trí sẽ lên ngôi thay ông bố đang bệnh nặng. Hai chế độ cộng sản cùng họp trong vòng bí mật như nhau, cùng công bố tên vị “đông cung thái tử” qua địa vị số 2 trong quân ủy.

Nhưng hai cuộc tấn phong thái tử chỉ giống nhau tới đó thôi, ngoài ra có rất nhiều điều khác biệt. Vì Trung Quốc không còn là một nhà tù kín bưng như Bắc Hàn nữa. Sau hơn 30 năm cải cách kinh tế từ thời Ðặng Tiểu Bình, ngày nay một tầng lớp trung lưu đã thành hình đang biểu lộ nhu cầu cải tổ chính trị. Chế độ cộng sản ở Trung Quốc đã phải nới lỏng vòng kiềm tỏa.

Chúng ta không biết chắc việc cải tổ chính trị có thể diễn ra trong 5 năm mà ông Tập Cận Bình đóng vai hoàng đế hay không, nhưng có thể biết chắc là người dân Trung Hoa sẽ thúc đẩy đảng cộng sản phải cải tổ chính trị, không thay đổi cũng không được. Bình luận về việc giải Nobel được trao cho Lưu Hiểu Ba gần đây, nhà tranh đấu dân chủ Ngụy Kinh Sinh nhận xét rằng giới tranh đấu ở Trung Quốc hiện nay khác với thế hệ ông trước đây 20 năm. Ngày xưa, Ngụy Kinh Sinh, Phương Lệ Chi, và các nhà dân chủ khác thường đấu tranh đòi phải thay đổi chế độ cộng sản, và thay đổi ngay lập tức, để thiết lập thể chế tự do dân chủ. Ngày nay, hầu hết các nhà trí thức dân chủ trong lục địa không theo lối đó. Họ tranh đấu trong vòng giới hạn của chế độ, họ chỉ lên tiếng yêu cầu chính quyền cộng sản thi hành bản Hiến Pháp mà chính họ vẽ ra, từng quyền tự do cụ thể một như tự do báo chí, tự do ngôn luận, tự do nghiên cứu, tự do cư trú (bãi bỏ chế độ hộ khẩu), tự do di chuyển, vân vân. Lưu Hiểu Ba, khi viết Hiến Chương 08 đã theo lối đó. Phương pháp tranh đấu của giới trí thức Trung Quốc ngày nay cũng dùng các phương tiện mới mà thế hệ Ngụy Kinh Sinh chưa có, đó là Internet. Nhờ thế, ảnh hưởng của các nhà tranh đấu trên giới trẻ cũng mạnh hơn, khiến đảng cộng sản phải tôn trọng những ý kiến mà họ nêu lên hơn.

Do đó, chúng ta hiểu được tại sao ông Ôn Gia Bảo, thủ tướng chính quyền cộng sản, đã nói đến nhu cầu cải tổ chính trị từ Tháng Tám vừa qua. Ông nhắc lại nhiều lần ý kiến đó, tuy nhiên không đưa ra một biện pháp cụ thể nào cả. Có thể nói Ôn Gia Bảo muốn được ghi tên trong lịch sử như một nhà lãnh đạo có ý hướng dân chủ hóa, trong hai năm sau cùng mà ông còn ngồi trên ghế “tổng lý quốc vụ viện.” Hoặc, ông ta muốn mở hé cánh cửa cho thế hệ sau đứng ra làm công việc dân chủ hóa.

Sau 60 năm thiết lập chế độ cộng sản, Tập Cận Bình sẽ là thế hệ lãnh đạo thứ năm; kế thừa Mao Trạch Ðông, Ðặng Tiểu Bình, Giang Trạch Dân, Hồ Cẩm Ðào. Trong 60 năm vừa qua, việc tấn phong một người lên ngôi cửu ngũ ở Bắc Kinh chỉ có một lần diễn ra trong hòa bình, có trật tự. Ðó là khi Hồ Cẩm Ðào lên thay Giang Trạch Dân năm 2002. Trước đó, những cuộc đổi ngôi đều tiếp theo sau các cuộc thanh trừng nội bộ hoặc đàn áp đẫm máu, như biến cố Thiên An Môn mở đường cho Giang Trạch Dân được đưa từ Thượng Hải về nhậm chức tổng bí thư. Nhưng việc lên ngôi của Tập Cận Bình sắp tới cũng khác với Hồ Cẩm Ðào trước đây. Vì không phải Giang Trạch Dân đã chọn Hồ Cẩm Ðào làm người kế vị, mà chính Ðặng Tiểu Bình, trong lúc còn sống là người đã chỉ định Hồ Cẩm Ðào lên ngôi sau Giang. Họ Ðặng qua đời năm 1997, năm 2002 Hồ Cẩm Ðào mới nhậm chức, cho thấy quyền uy của vị “thái thượng hoàng” này lớn mạnh như thế nào, cả sau khi đã chết.

Năm nay, việc tấn phong Tập Cận Bình khác hẳn lần trước. Vì được Ðặng Tiểu Bình chỉ định nên Hồ Cẩm Ðào đã được vào Thường Vụ Bộ Chính Trị từ 1992, 10 năm trước khi lên ngôi chủ tịch. Năm 1999, Hồ Cẩm Ðào được phong phó chủ tịch Quân Ủy Trung Ương, 3 năm trước khi lên ngôi. Lần này, Tập Cận Bình bị chậm trễ trong cả hai vụ. Ông ta chỉ được vào Thường Vụ 5 năm trước khi lên làm chủ tịch đảng, (nếu ông sẽ lên chức đó năm 2012). Năm ngoái, đến kỳ hạn 3 năm trước năm 2012, nhiều quan sát viên đã chờ coi Tập Cận Bình được phong chức trong Quân Ủy; nhưng việc đó không xảy ra. Khi đó, nhiều người đã nghi ngờ có một cuộc tranh giành quyền lực trong nội bộ Cộng Sản Trung Hoa. Năm nay, Tập Cận Bình được tấn phong, chậm hơn Hồ Cẩm Ðào một năm, cho thấy địa vị của ông ta không chắc đã vững, như họ Hồ trước đây!

Cuộc đấu tranh quyền lực có thật. Trong nội bộ Cộng Sản Trung Quốc có ít nhất hai phe. Năm 2007, Hồ Cẩm Ðào đã chọn hai người trẻ trong lứa tuổi 50 vào cho đủ 9 người trong Thường Vụ Bộ Chính Trị: Tập Cận Bình và Lý Khắc Cường (Li Keqiang) chuẩn bị cho họ lên thay Hồ Cẩm Ðào và Ôn Gia Bảo. Họ Tập và họ Lý thuộc hai nhóm khác nhau trong Bộ Chính Trị Cộng Sản Trung Quốc. Tình trạng phân chia hai khối này được báo Thanh Niên của cộng sản Trung Quốc gọi là “Chính địch đoàn đội,” nghĩa là chia hai đội đối địch với nhau về chính sách.

Nhóm thứ nhất, do Hồ Cẩm Ðào và Ôn Gia Bảo cầm đầu, đa số là những người đã cộng tác với Hồ Cẩm Ðào trong Ðoàn Thanh Niên Cộng Sản; họ được gọi là “Ðoàn phái,” tức là phe trong Ðoàn Thanh Niên. Hiện nay phái này chiếm 23% các ghế trong Trung ương Ðảng và 32% Bộ Chính Trị. Lý Khắc Cường thuộc nhóm này.

Nhóm thứ hai gồm những đảng viên già như Giả Khánh Linh, Ngô Bang Quốc, và những người trẻ thuộc thế hệ thứ năm như Bạc Hy Lai (bí thư thành ủy Trùng Khánh), Vương Kỳ Sơn, phó thủ tướng. Khác với “Ðoàn phái,” những người thuộc nhóm thứ hai này liên hệ với nhau qua mạng lưới “con ông cháu cha” vì là con cái những người lãnh đạo cộng sản lớp trước. Tập Cận Bình, con trai của Tập Trọng Huân, một thành viên Bộ Chính trị, đã giữ chức phó thủ tướng thời Ðặng Tiểu Bình, thuộc nhóm “Vương tôn” này. Nhóm Vương Tôn chiếm 28% ghế trong Bộ Chính Trị.

Hai nhóm “Chính địch” trên đây có những khả năng và ưu tiên khác nhau. Nhóm Ðoàn Phái có kinh nghiệm nhiều về tổ chức đảng, tuyên truyền vận động trong quá trình sinh hoạt, cho nên được coi là có khả năng để đối phó với những bất ổn xã hội khi người dân oán hận các chính sách cướp đất của đảng. Nhóm Vương Tôn ngược lại, thường xuất thân từ các tỉnh trù phú ven biển, nơi việc cải cách kinh tế tạo nên cảnh phồn thịnh ngoạn mục, họ có kinh nghiệm trong các lãnh vực tài chánh, thương mại quốc tế, ngoại giao và kỹ thuật.

Về chính sách đối nội, nhóm Vương Tôn chủ trương tiếp tục cải tổ kinh tế và cho giới kinh doanh tư được phát triển thêm; giữ chỉ tiêu phải phát triển kinh tế với tốc độ cao như cũ. Ngược lại, nhóm Ðoàn Phái quan tâm đến những hậu quả xã hội và chính trị của việc phát triển kinh tế; đặc biệt là tình trạng chênh lệch giầu nghèo giữa thành phố và thôn quê, giữa miền ven biển và vùng sâu trong lục địa. Họ chủ trương việc phát triển hệ thống an sinh xã hội và giảm bớt bất công quan trọng hơn việc giữ tỷ lệ phát triển cao.

Việc tấn phong Tập Cận Bình có thể cho thấy phe Vương Tôn đã thắng một hiệp trong cuộc đấu quyền lực. Ðó cũng có thể là một bước đi ngược với 8 năm của Hồ Cẩm Ðào, khi nhóm Ðoàn Phái chiếm ưu thế. Nhưng khi nhóm Vương Tôn nắm hết quyền hành thì đảng Cộng Sản Trung Quốc sẽ chú trọng đến kinh tế nhiều hơn các vấn đề chính trị, xã hội, do đó khó nói chuyện cải tổ chính trị như ông Ôn Gia Bảo đang cổ võ. Trừ khi khát vọng tự do dân chủ của giới trung lưu đang thành hình sẽ lên cao, trở thành một phong trào không thể cưỡng lại được. Khi đó, đảng cộng sản Trung Quốc sẽ phải nhờ đến nhóm Ðoàn phái đứng ra đảm nhiệm việc “trị an!”

Vì vậy, hai, ba năm nữa khi Tập Cận Bình lên ngôi chủ tịch đảng và nhà nước, Lý Khắc Cường sẽ được chuẩn bị đóng vai thủ tướng. Sau bốn thế hệ Mao, Ðặng, Giang và Hồ, thế hệ Tập Cận Bình và Lý Khắc Cường chia nhau những kinh nghiệm gian khổ thời niên thiếu, họ đều là nạn nhân của cuộc cách mạng văn hóa thời 1970. Hy vọng là nhờ kinh nghiệm đó họ sẽ ý thức được rằng quyền hành sinh ra nhũng lạm, quyền hành càng lớn thì nhũng lạm càng lớn. Hơn nữa, trong một chế độ độc tài, không có gì chắc chắn là những tài sản và địa vị mà họ đạt được hôm nay sẽ được pháp luật bảo vệ. Ðó là lý do phải xây dựng một chế độ tự do dân chủ.

Biết như vậy thì nhà nước cộng sản Trung Quốc nên cho phép ấn hành Hiến Chương 08, cho phép phổ biến rộng rãi; và hãy trả tự do cho tác giả chính là ông Lưu Hiểu Ba. Hiến Chương 08 sẽ ảnh hưởng đến lịch sử Trung Hoa trong thế kỷ 21 này và sau nữa, không khác gì bản Tuyên Ngôn Cộng Sản của Karl Marx ảnh hưởng trên thế kỷ 19, 20.

@ NguoiViet

—————————————————————————————————

Truyện ngắn của Hoàng Hạc – Nỗi buồn mùa thu

Autumn at Vancouver

Mưa rơi tầm tã suốt mấy ngày liền. bầu trời âm u với đám mây đen đầy sũng nước, hạ thấp là là như kề sát ngay mái nhà. Đàn quạ đỗ một dọc dài trên giây điện ủ rũ rỉa đôi cánh ướt đầm đìa và thỉnh thoảng cất lên tiếng kêu chói tai khi nhìn thấy mấy chú chim hải âu lạc đàn vỗ cánh bay ra phía biển. Gió ẩm ướt thổi về mang theo hơi thở giá lạnh của phương bắc khiến cho mọi vật run rẩy, quắt queo lại và dần dần phô ra cái bộ xương gầy guộc của nó. Những hàng cây phong đã chuyển sang màu bã trầu, còn hàng sồi già đã trở nên trơ trụi không biết tự lúc nào. Lá rụng đầy vườn, và buổi chiều, khi mưa ngừng rơi, mặt trời ốm yếu, nhợt nhạt hiện ra trên tầng mây xám. Những tia sáng yếu ớt, qua những khoảng trống hiếm hoi trải lên mặt đất một màu vàng u nhã đẹp tuyệt vời. Mùa thu đã hiện diện tại vancouver, thành phố được coi là đẹp nhất tại bắc mỹ. Trong công viên bồ câu, đứa con trai tôi đang gò lưng chạy roller skate trên những con đường nhỏ buồn tẻ phủ đầy lá vàng không một bóng người. Nó mặc chiếc áo mang biểu trưng đội canuck số 89, số của danh thủ pavel bure. Tay cầm cây gậy hockey, nó cứ chạy đi chạy lại, hết vòng nọ đến vòng kia, vung cây gậy đánh vào những trái banh tưởng tượng. Ngắm nhìn cảnh vật tĩnh lặng buồn đến phát ốm cả người, tôi nằm dài trên giường để cho hồn phiêu diêu về Việtnam với đầy những kỷ niệm của quá khứ. Bỗng dưng thấy buồn não nề. Cơn sầu xa xứ lại trỗi dậy vò xiết trái tim. Thằng bé con tôi hình như đã đánh xong một trận cầu tưởng tượng đầy hào hứng. Nó reo to những tiếng score vui vẻ rồi trượt roller skate về nhà. Cảnh sắc mùa thu u buồn này nếu nó đánh thức nỗi buồn vô cớ trong tôi, thì ngược lại nó làm cho bọn trẻ vui sướng vì giải hockey NHL đã bắt đầu sôi nổi và quyết liệt.Nó có thể dán mắt suốt ngày vào tv để theo dõi các trận đấu của canuck với đội Flames của thành phố Calgary hoặc với đội Ranger của New york và reo hò như những cổ động viên đang ngồi xem trực tiếp. Tôi tự nghĩ không biết có lúc nào nó rơi vào trạng thái như tôi hiện tại hay không? Liệu đến khi nó bằng tuổi tôi, cũng dịp thu về với đầy những lá vàng rơi như thế này, ngắm nhìn trẻ con chơi trong công viên, nó có bị nỗi buồn nào đó vò xiết trái tim? Chắc không! nhiều người nói rằng xúc cảm phải dựa trên ngôn ngữ. Tiếng việt của nó chẳng đủ cho những nỗi buồn Việtnam, chẳng có được cảm giác của nỗi nhớ nhà vô cùng ghê sợ khi nghe trong gió tiếng mưa rơi dìu dịu mưa rơi, chẳng cảm thấy sự cô đơn khi nhìn thấy hoa bay lả tả trong gió lẫn cùng mưa bụi….

Tôi thường hay để ý xem con tôi thể hiện tình cảm như thế nào. Có lần, thấy vẻ mặt nó buồn thiu, tôi hỏi nó, nhưng nó không trả lời và bỏ nhà ra cửa hàng Mcdonal ngồi ăn Frenh fries. Đôi lần, nói chuyện với ông bạn già người Hà nội, tôi nói những nhận xét của tôi về tâm tính trẻ con Việtnam tại hải ngoại, ông ta nhìn tôi như thể chắc tôi đang sắp sửa loạn thần kinh thực sự. ông kêu lên :

-” Trời ơi ! lo lắng vì sợ con mình không có những cái nỗi buồn của mình, chắc chỉ có ông là một trên thế giới này. Tốt nhất là ông cứ lo cho nó được học hết đại học đi đã, rồi hãy lo đến nỗi buồn của nó có cao quí như ông hay không, ông bạn già của tôi ạ!

Tôi phân bua với ông ta vài chi tiết của một lĩnh vực to lớn hơn-sự chăm sóc tới thế giới tinh thần của trẻ con.Tôi so sánh trẻ con Việt Nam và trẻ con thế giới, tôi nói nỗi bận tâm của tôi, tất cả chỉ là để muốn ông ta hiểu rằng còn gì vui thú hơn khi nhìn thấy đứa con đang nhắc lại cho mình những kỷ niệm đẹp êm dịu của tuổi ấu thơ. Bởi vậy mà giờ đây, khi con tôi đang cởi giầy cất vào gara, tôi cứ ngắm nó mãi không chán. tôi nhận ra chính tôi đang tiềm ẩn trong nó. Mẹ nó bảo rằng thằng bé giống tôi lắm, giống cả về hình dáng lẫn tính cách. Không hiểu bà ta có ý kẻ xấu gì tôi hay không, nhưng thế là tôi cũng có thể tự an ủi mình rằng tôi chưa phải là kẻ hoàn toàn bất hạnh như chị tôi có lần đã cay đắng nhận xét về tôi khi tôi còn ở việt nam. Ít ra tôi cũng không cô đơn tuyệt vọng như một nhà thơ Mỹ kia khi suốt đời đi tìm trong những cánh đồng cỏ nơi mình cư ngụ để chẳng thấy người nào trông tựa như mình.Thằng bé thấy tôi cứ đăm đăm nhìn nó, nó cũng nhìn lại tôi như đoán xem tôi đang nghĩ gì. Sau cùng,như chợt nhớ ra một chuyện quan trọng, nó thông báo cho tôi :

-” a, bố ơi! Sáng qua người ta gọi điện thoại cho bố báo tin bố trúng xổ số đấy !”

-” cái gì ? trúng xổ số gì ?” Tôi giật mình hỏi lại nó .

-” cái xổ số của hội Knights of Columbus ấy mà.” Con tôi nói một cách chính xác như vậy.

-” Bố mua bao giờ nhỉ ?” Tôi cố vắt óc nhớ.

-” Chán bố quá ! Đầu tháng trước, bố không nhớ con với bố đi chơi Metretown, bố mua xổ số ba đô la của hội ấy là gì !” A! đúng rồi, tôi nhớ ra đầu tháng trước tôi mua cho hội từ thiện tấm vé số, giải nhất là chiếc xe Toyota Camry đời 2006 và giải nhì là dàn computer IBM trị giá năm ngàn đô la. Tôi cảm thấy sự việc có thể trở nên hệ trọng.

-” Thế người ta gọi điện nói với con như thế nào ?”

-” Thì người ta nói tên bố là Hoàng Huy, đã trúng xổ số. Hôm nay tới office của Knights of Columbus để lĩnhthưởng.” Con tôi nói một cách quả quyết.

-” Bố nhớ đưa cho con giữ tấm vé số đó. Con để nó ở đâu rồi ?” Tôi sốt ruột hỏi nó.

-” Con đem đổi cho thằng peter lấy cái roller skate này.” Con tôi nói một cách thản nhiên.

-” Sao mày ngu thế. Nếu trúng số, bố mua cho mày mấy cái mới tinh, chứ không phải cái cũ rích như thế này.” Tôi quát lên với con tôi đầy tức giận. nó nhăn mặt mếu máo phân trần :

-” Thì con đã bảo bố mấy lần mua roller skate bố có chịu đi mua đâu, con phải đổi cho thằng Peter chứ !”

Bây giờ tôi không còn có thể ngồi yên được nữa. Chắc chắn tôi sẽ trúng giải lớn, vì chỉ có trúng giải lớn người ta mới thông báo riêng theo cuống vé có ghi số điện thoại người mua. Một luồng máu chạy rần dật trên thái dương tôi. Tim tôi đập thình thịch đầy hồi hộp. Chiếc xe toyota mơ ước của tôi ! Tôi phác ngay một kế hoạch hành động. Bây giờ thì chẳng còn nỗi buồn mùa thu nào ám ảnh tôi được nữa. Tôi mặc quần áo ấm, hét thằng con tôi đi theo mình lên xe. Tôi lái đến nhà thằng Peter.

Từ dằng xa, chúng tôi đã trông thấy thằng Peter đang gò cổ đạp xe đạp lên dốc nhà nó. Nó đang cố vớt vát lại trong ánh nắng mặt trời hiếm hoi của mùa thu một chút ấm áp say sưa của mùa hè rực rỡ đã tàn. Nhà Peter là một ngôi nhà cổ ba tầng cao chót vót, với chiếc cầu thang dài chạy thẳng từ dưới đất lên tới tầng ba. Trong những trường hợp hoả hoạn khẩn cấp, những người ở tầng ba sẽ thoát xuống đất bằng chiếc cầu thang này. Hai đứa trẻ con nói chuyện với nhau về tấm vé số và tôi thấy thằng Peter chỉ tay lên cầu thang ra hiệu phải leo lên tít chuồng chim câu cao nhất. Tôi nghe được loáng thoáng nó nói cất vái vé số ở trên đó.Thế là cả ba chúng tôi hăng hái trèo lên cầu thang. Lúc đầu, nhìn bộ mặt nghiêm trọng của tôi, hai đứa trẻ con có vẻ sợ hãi nhưng khi thấy tôi lập cập bò lên cầu thang, chúng nó có vẻ hứng thú ra mặt, như thể có thêm một người bạn đầy mạo hiểm. Phải mất khá lâu, chúng tôi mới tìm ra được tấm vé số. Thằng Peter cất nó quá cẩn thận trong chiếc hộp đựng cạc các ngôi sao hockey của nó.

Tôi khấp khởi mừng thầm số mình may mắn, vì hai đứa trẻ đã không vất tấm vé số đi. Cả ba chúng tôi không chậm trễ lên xe phóng xuống Metrotown, sau khi tôi phải hứa sẽ đãi hai đứa trẻ một bữa French fries. Chúng tôi tới văn phòng hội Knights of Columbus. một ông già đeo kính có mớ tóc bạc trắng tiếp chúng tôi. Tôi run run đưa cho ông ta lá số trúng thưởng. Ông đặt tấm vé vào computer và ra hiệu cho tôi đợi. Lát sau ông vào kho và trở ra mang theo một gói đồ nhỏ và dài. Tôi nhìn thấy tên tôi in trên nhãn giấy. Tôi còn đang lưỡng lự, định muốn hỏi lại cho chắc ăn, thì hai đứa trẻ đã giằng lấy, xé toạc giấy báo bao ngoài. Hoá ra là một cái ô. Giải thưởng xổ số của tôi là một chiếc ô, tôi ước lượng trị giá khoảng $15 ! Tôi không biết diễn tả sự thất vọng của tôi lúc đó ra sao nữa, chỉ thiếu chút nữa là tôi quẳng nó qua cửa sổ. Nhưng hai đứa trẻ, trái lại, tỏ ra rất khoái trí. Chúng nó tranh nhau mở và giương cái ô ra, rún rún như thể đang dùng cái ô để bay xuống đất từ tầng thứ hai mươi theo đúng cuốn phim mới chiếu trên tv. Và gần như đồng thanh, chúng nhắc lại lời hứa của tôi về vụ ăn French fries.

Chúng tôi ngồi rất lâu trong cửa hàng Macdonal. Tôi nhâm nhi ly cà phê, còn hai đứa trẻ ăn French fries và Hum -berger. Chúng nói chuyện với nhau vui vẻ. Riêng tôi, tôi ngồi im lặng, ngắm nhìn dòng sông Fraser qua ô cửa sổ. Ngoài bờ sông vắng lặng không một bóng người. Sương mù phủ kín mặt sông và từ trong làn sương mờ đục đó vọng ra tiếng còi tàu u ủ buồn thảm. Ngoài trời chắc lạnh lắm ! Tôi nhìn thấy một người đàn bà đứng ở trạm săng ngay cạnh Macdonal, đầu rụt vào trong tấm áo choàng dựng cao cổ. Gió thổi tung tà áo của bà. bà ta kéo cổ áo cao thêm nữa, chùm cả hai tai. Lá vàng rơi nhiều, rơi trên đầu, trên vai người đàn bà. Bà ta chui vào trong xe. Chiếc xe nổ máy, xì ra một làn khói dày và lao đi mất hút trong màn sương đang ngày càng dày phủ xuống đường phố. Tôi cảm thấy buồn. Lòng tôi trống rỗng và cô đơn. Con trai tôi đây, đứng ngay bên cạnh tôi, đang trò chuyện vui vẻ cùng bạn nó, vậy mà sao tôi cảm thấy xa xôi quá. Tôi biết rằng cái tuổi trẻ thơ ngây, đầy nhuỵ sống yêu đời của tôi đã vĩnh viễn qua đi không bao giờ trở lại nữa. Và trong tôi chỉ còn đọng lại một cái chất đã gây cho tôi u uẩn mỗi ngày : nỗi buồn của kẻ xa xứ !

Vancouver, tháng 12-1996.

——————————————————————————————————

Đàn ông trở nên giàu hơn sau ly hôn

Giáo sư Stephen Jenkins, giám đốc của viện Nghiên cứu kinh tế xã hội cho biết ly dị giúp đàn ông tăng 1/3 thu nhập, phụ nữ thì ngược lại.Thu nhập của các nàng bị giảm 1/5 và còn có thể giảm trong nhiều năm.

Nghiên cứu của Jenkins đã chứng minh thu nhập của những ông chồng sau khi ly hôn tăng nhanh chóng và liên tục trong những năm tiếp theo. Nhất là khi họ ly dị mà chưa có con, thu nhập của anh ta lập tức tăng lên 25%. Tuy nhiên, tình hình tài chính kinh tế của các bà vợ lại bị suy giảm.

Jenkins đã kết hợp dữ liệu thu thập được từ 14 cuộc điều tra về các hộ gia đình ở Anh từ năm 1991-2004 với 5 cuộc khảo sát ở châu Âu. Theo tính toán, ông nhận thấy tài chính của các quý ông tăng lên sau khi ly hôn, thậm chí còn giúp họ thoát khỏi cảnh đói nghèo. Trong khi tỷ lệ phụ nữ rơi vào tình trạng khốn cùng sau cuộc hôn nhân đổ vỡ là 27%, gấp 3 lần so với các quý ông. Ông nói thêm: “Tiền cấp dưỡng của người chồng cũ cũng có ảnh hưởng tới kinh tế nhưng chỉ 31% phụ nữ nhận được số tiền này từ chồng cũ. Có hai yếu tố tác động vào tài chính của phái yếu giúp họ giảm bớt khó khăn sau ly hôn. Thứ nhất, phần trăm thu nhập của họ sẽ ít thay đổi nếu họ vẫn làm việc trước và sau đó. Thứ hai, tình hình tài chính cũng được cải thiện nếu họ bắt đầu đi làm sau khi chia tay chồng. Ngoài ra, việc tái hôn cũng có chút ảnh hưởng tới vấn đề kinh tế”.

Jenkins cũng chỉ ra tình trạng này có thể đảo ngược nếu các chàng tái hôn và vừa phải lo chu cấp cho gia đình mới, vừa phải cấp dưỡng cho gia đình cũ. Chính vì vậy, ông đưa ra kết luận: “Để hạn chế sự thay đổi không cần thiết, giúp phụ nữ vượt qua khó khăn thì phải cân bằng vai trò và trách nhiệm của cả hai giới với gia đình. Đồng thời, phải nâng cao vai trò của người phụ nữ để họ có “chỗ đứng” trong xã hội, có công việc và thu nhập ổn định”.

—————————————————————————————————

Nghề làm bồ nhí của nữ sinh Trung Quốc

Nhiều nữ sinh Trung Quốc chọn làm bồ nhí cho các đại gia, không phải vì họ túng thiếu.

Ảnh minh họa

Nữ sinh các trường kịch nghệ thường có giá nhất bởi các nữ diễn viên thường xinh đẹp mà xét cho cùng, xinh đẹp mới là quan trọng. Chi phí trung bình để có được một cô bồ ngon mắt và những phút giây vui vẻ với nàng là khoảng 25.000 USD mỗi năm, chưa kể các món tiền thưởng đột xuất hay quà tặng.

Các quý ông ví mỏng hơn có thể tìm bạn gái tại các trường du lịch hoặc kinh doanh bởi chi phí trung bình chỉ khoảng 5.000 USD mỗi năm.

Đó là mức giá mà một thanh niên tự xưng là “sinh viên Ding” thuộc Đại học Thượng Hải đưa ra. Ding kiếm tiền bằng làm nghề dẫn mối tìm bồ cho các quý ông.

Ding tự gọi anh ta là “người đại diện” hay “môi giới” nhưng thật chất, công việc của anh ta không khác nào một ma cô. Ding phát tờ rơi cho chủ hay tài xế riêng của những chiếc xe xịn. Anh ta thu về những món tiền lớn nhờ sắp xếp các cuộc hẹn hò cho những người đàn ông giàu có và các nữ sinh xinh đẹp.

Ding không che giấu công việc anh ta làm, thậm chí còn có đôi chút tự hào. Ding khẳng định anh ta làm dịch vụ giúp những người đàn ông không muốn thuê các cô gái đứng đường tìm đến những cô bạn gái thực dụng của anh.

“Hầu hết các cô gái này không túng bấn gì nhưng họ nhìn thấy bạn bè khoác túi Louis Vuitton hay Gucci và ghen tị. Các cô ấy muốn có đời sống cao hơn”, anh cho biết.

Ding là một trong những người đang khiến làn sóng bán dâm trong giới sinh viên lan rộng. Trong học kỳ này, ít nhất hai trường đại học Trung Quốc cấm sinh viên làm bồ nhí hoặc gái bao.

Tuy nhiên, động cơ của các cô gái rất mạnh mẽ, một phần là do hiện nay cấu trúc gia đình Trung Quốc lỏng lẻo dần; khoảng cách giàu nghèo khiến cho những thứ sáng loáng đung đưa trong sự thèm muốn của những người không đủ tiền mua chúng.

Tại đất nước đông dân nhất thế giới này, dường như ai ai cũng đang bán thứ gì đó. Những tấm biển quảng cáo chăng đầy hai bên đường.

“Ngày càng nhiều sinh viên chọn cách đi tắt để có cuộc sống dư dả hơn”, Lan Lan, một cựu gái bán hoa và giờ hoạt động xã hội vì quyền lợi của gái mại dâm ở Trung Quốc, bình luận. “Họ tìm được người tình giàu có qua Internet hoặc bước thẳng vào hộp đêm nào đó và tự bán mình. Kết quả cuối cùng như nhau cả thôi”.

Chỉ vài thập kỷ trước, quan hệ tình dục trước hôn nhân còn là điều cấm kỵ tại Trung Quốc. Giờ đây, nhiều người không chỉ làm chuyện đó trước khi kết hôn mà còn đem ra bán.

Lan Lan nói rằng thị trường mại dâm của Trung Quốc “hết sức phức tạp” với đủ loại hình ở các cấp độ khác nhau, từ các cô gái đứng đường chuyên phục vụ những lao động ngoại tỉnh đến lớp sinh viên dành cho người lắm tiền.

“Nếu cố để trở thành bồ nhí, các cô gái sẽ không mang theo bao cao su khi đi gặp anh ta. Họ muốn chứng tỏ sự trong trắng và trung thành”, cô nói.

Các cô gái này thường cẩn trọng để không mắc kẹt trong nghề bán hoa. Họ bán thân và coi đó là chiến lược để trông sành điệu hơn, kiếm được việc làm tốt và có những cơ hội ngon lành về sau.

“Họ sẽ nhanh chóng chuyển nghề. Họ làm việc đó đâu phải vì quá nghèo. Lớp trẻ giờ đây thích dùng hàng hiệu, mỹ phẩm đắt tiền, sử dụng máy tính và điện thoại di động đời mới nhất”, Lan Lan nói.

Tuy vậy, ít người thú nhận họ làm việc đó chỉ vì tiền. Và có lẽ sex và tình yêu cũng không dễ dàng phân tách như vậy. Xiao Yi, một cô gái 27 tuổi từ tỉnh Quảng Đông, khăng khăng rằng cô và các cô bồ nhí khác bị hiểu lầm.

Xiao gặp người tình hiện tại khi làm thực tập sinh tại một công ty quảng cáo. Chàng chính là sếp của cô và hơn cô nhiều tuổi, vợ con đề huề và tiền nong rủng rỉnh. Kể từ đó, cô nhận tiền chu cấp của người tình. Chàng thậm chí mang lại cơ hội làm ăn béo bở cho nhiều người thân của Xiao. Gia đình cô không nhận ra rằng cô ngủ với người đàn ông đó mà tưởng ông ta là bạn của Xiao.

Tuy nhiên, Xiao nói rằng cô bị thu hút bởi những thứ sâu hơn tiền. Cô nói cô yêu người đàn ông này và đôi khi còn dẫn ông ta đi ăn. Xiao cho biết cô không còn nghĩ đến chuyện lấy chồng bởi đã mất lòng tin. Tưởng tượng cảnh làm vợ và ngồi ở nhà trong khi chồng cặp kè với một cô gái trẻ ở bên ngoài khiến Xiao không chịu nổi.

Các cô gái coi sex như hàng hóa và trong xã hội thay đổi như Trung Quốc, nhiều thứ được hợp lý hóa nhanh chóng. “Trước đây khi người ta nghe nói ai đó là gái bán dâm, họ sẽ chỉ trích cô ấy kịch liệt, vì thế các cô gái khác có muốn theo con đường ấy cũng sợ và phải thay đổi ý định. Giờ đây, thái độ của mọi người khác hoàn toàn. Người ta chỉ chê cười người nghèo mà không ai cười gái điếm”, Xiao nói.

Yi Haiyan, người từng làm nghề bán thân và giờ mở blog về cuộc mưu sinh của các cô gái bán hoa, đồng tình với quan điểm đó.

“Tầm quan trọng của trinh tiết và tình dục thuần khiết không còn mạnh như trước nữa. Người ta nhận ra rằng tình dục cũng không ảnh hưởng đến tương lai của họ hơn những thứ khác. Cuộc sống còn nhiều thứ quan trọng hơn là sự trong trắng nên nó không quan trọng đến thế”, Yi nói.

Chàng sinh viên Ding thì kết luận ngắn gọn hơn. “Nhiều cô muốn trở thành người đào mỏ nhưng không biết cách tìm ra mỏ vàng”, Ding nói.

Anh cho biết nhiều người đàn ông thấy bản thân kém cỏi và tốn thời gian khi phải tìm gái trong các quán karaoke hay khách sạn. Họ muốn có các cô gái tươi trẻ và giảm cơ hội dính bệnh. Tuy nhiên, công việc hàng ngày khiến các chàng giàu có không thể lượn vào các khu học xá để tiếp xúc với những cô gái này.

“Họ không có thời gian và không biết cách tìm kiếm. Họ không thể lái những chiếc xe choáng lộn quanh khu học xá và hỏi các nữ sinh có muốn làm bồ của họ không. Tôi cảm thấy bản thân tôi rất quan trọng. Tôi là cầu nối cho hai nhóm người này”, Dinh nói.

@DatViet

————————————————————————————————–

Bắc Kinh hung hăng với Tokyo : Hình ảnh của Trung Quốc bị sứt mẻ

Một cuộc tập hợp biểu tìinh bài Nhật tại Bắc Kinh (RFI / Stéphane Lagarde)

Một cuộc tập hợp biểu tìinh bài Nhật tại Bắc Kinh (RFI / Stéphane Lagarde)

Sau sự cố tàu đánh cá Trung Quốc đâm vào tàu Nhật Bản tại biển Hoa Đông, cho dù Tokyo đã liên tục tỏ dấu hiệu hòa hoãn, Bắc Kinh vẫn có hành động cứng rắn, thậm chí khiêu khích nước láng giềng. Theo giới phân tích, thái độ hung hăng này gây quan ngại nơi các nước Châu Á, thúc đẩy họ tìm kiếm đối trọng ngoài khu vực để cân bằng thế lực của Trung Quốc.

Hành động quyết đoán mới nhất của chính quyền Bắc Kinh là ào ạt cử tàu tuần tra qua vùng biển Hoa Đông, nơi đang có tranh chấp với Tokyo trên chủ quyền ở khu vực vùng biển phân chia hai nước, trong đó có vùng quần đảo Senkaku / Điếu Ngư, đang do Nhật quản lý, nhưng bị Trung Quốc đòi chủ quyền.

Theo Tân Hoa Xã vào hôm nay, thì Trung Quốc vừa cử thêm một một tàu tuần tra đến vùng biển tranh chấp để tăng cường lực lượng của họ trong khu vực. Ngoài ra, Bắc Kinh còn cho biết là sẽ triển khai thêm 36 chiếc tàu nữa đến hiện trường. Mục tiêu, theo tuyên bố của một viên chức cao cấp thuộc Cục Hàng hải Quốc gia Trung Quốc, là để « củng cố năng lực của đội tàu tuần tra trên biển » của nước này.

Theo hãng tin Anh Reuters, Trung Quốc hiện có khoảng 260 tàu tuần tra trên biển, trong đó có 200 chiếc tàu nhỏ của lực lượng tuần duyên. Về phía Nhật Bản, nước này có 421 tàu tuần tra và 13 tàu khảo sát. Tuy nhiên, theo phát ngôn viên ngành tuần duyên Nhật Bản, không phải tất cả mọi chiếc tàu đều tập trung vào những khu vực có tranh chấp với Trung Quốc.

Thông báo về quyết định ào ạt cử tàu tuần tra qua biển Hoa Đông là một động tác cứng rắn mới của Trung Quốc nhằm răn đe Nhật Bản, nối tiếp theo vụ cho hai chiếc tàu ngư chính của họ tiến đến gần vùng quần đảo Senkaku / Điếu Ngư tối 24/10.

Trong lãnh vực ngoại giao cũng thế, bất chấp việc Tokyo liên tiếp kêu gọi tổ chức một cuộc gặp song phương giữa thủ tướng hai nước bên lề các Hội nghị Thượng đỉnh ASEAN tại Hà Nội vào tuần này, Bắc Kinh vẫn giữ thái độ không dứt khoát. Cho đến hôm qua, 26/10, phát ngôn viên bộ Ngoại giao Trung Quốc vẫn không cho biết là liệu có cuộc họp đó hay không. Không những thế, ông Mã Triêu Húc còn tiếp tục gây sức ép trên Nhật Bản, khi tuyên bố là Bắc Kinh hy vọng Tokyo « có những biện pháp cụ thể để tạo điều kiện và bầu không khí thuận lợi cho các cuộc gặp gỡ giữa hai bên ».

Ngoài những áp lực kể trên, theo các nhà quan sát, Trung Quốc còn sử dụng vũ khí kinh tế nhằm gây sức ép trên Nhật Bản, khi giới hạn đáng kể việc bán đất hiếm cho Nhật. Trung Quốc hiện gần như là độc quyền sản xuất loại nguyên vật liệu sống còn trong công nghiệp điện tử và ô tô, hai ngành kinh tế mũi nhọn của Nhật Bản.

Nhật Bản càng qụy lụy, Trung Quốc càng cao ngạo

Bắc Kinh luôn luôn phủ nhận việc ngừng vận chuyển đất hiếm cho Nhật vì lý do chính trị, nhưng cho biết là chính sách chung của họ là giới hạn toàn bộ việc sản xuất và xuất khẩu đất hiếm để nguồn dự trữ của họ không bị suy kiệt, cũng như tránh cho môi trường không bị tổn hại.

Xin nhắc lại là quan hệ Trung – Nhật đã xấu đi đáng kể từ đầu tháng trước sau vụ Tokyo bắt giữ thuyền trưởng tàu cá Trung Quốc đã đâm vào tàu tuần duyên Nhật Bản gần vùng tranh chấp trên biển Hoa Đông. Trung Quốc đã phản ứng dữ dội và tiếp tục duy trì thái độ căng thẳng bất chấp những động thái hòa dịu liên tiếp của Nhật Bản từng bị dư luận đánh giá là quá quỵ lụy Trung Quốc.

Theo ông Robert Dujarric, Giám đốc Viện Nghiên cứu Châu Á Đương đại tại Đại Học Temple ở Tokyo thì trong cuộc đọ sức này, chính Trung Quốc là kẻ bại do thái độ cao ngạo của họ. Ông giải thích : « Nhật Bản đã quỳ mọp trước Trung Quốc, nhưng Bắc Kinh lại là phía thực sự thất bại. Các tuyên bố và hành động của Trung Quốc, trái ngược với cách tiếp cận hòa hoãn hơn của Nhật Bản, đã thêm củi lửa cho phái ‘’diều hâu’’ chống Trung Quốc. Những người Nhật, người Mỹ hay người những nước khác, từng khẳng định rằng đà vươn lên của Trung Quốc là một điều tốt, hiện đã bị mất thể diện ».

Còn giáo sư Carl Thayer, chuyên gia về vấn đề an ninh tại Châu Á thuộc Học viện Quốc phòng Úc thì cho rằng các nước Châu Á sẽ e dè Trung Quốc hơn và sẽ thiên về phía Mỹ và Nhật Bản nhiều hơn. Trả lời hãng tin Pháp AFP vào hôm nay, giáo sư Thayer ghi nhận là « đa số các nước trong vùng đều ngạc nhiên, thậm chí bị sốc trước đường lối cứng rắn của Trung Quốc ».

Thế nhưng, vì Bắc Kinh là nguồn viện trợ và đầu tư quan trọng cho các nước đang vươn lên trong vùng, do đó ít ai dám trực diện thách thức Trung Quốc. Đối với giáo sư Thayer, « trong thực tế, nhiều quốc gia không muốn bị lôi kéo vào một cuộc tranh chấp trực tiếp với Trung Quốc. Họ hy vọng là chính Hoa Kỳ và Nhật Bản sẽ làm điều này ».

Tóm lại, thái độ lấn lướt của Trung Quốc, tại cả Biển Đông lẫn biển Hoa Đông, đang khiến cho Trung Quốc thất bại trong chiến lược nâng cao uy tín của mình trong khu vực và đẩy lùi ảnh hưởng của Hoa Kỳ và đồng minh Nhật Bản.

@ RFI

—————————————————————————————————

Chúng ta đã thắng ở Việt Nam!

Nguồn: Robert S. McElvaine, The Huffington Post

Diên Vỹ, X-Cafe chuyển ngữ

Hiểu được những gì xảy ra tại Việt Nam hơn 40 năm trước là một vấn đề rất đáng quan tâm khi người Mỹ cân nhắc tương lai việc can thiệp của mình tại Afghanistan. Tháng Mười một năm trước, tờ Newsweek đã đăng trên trang chủ bài viết mang tên “Chúng ta (đã có thể) thắng ra sao tại Việt Nam.”

Đối với tôi thì rõ ràng là từ ba chuyến viếng thăm Việt Nam trong hai năm qua — bao gồm cả một chuyến đi cùng một nhóm người lớn mà tôi làm trưởng đoàn cùng với một chuyến đi với các sinh viên Đại học Millsaps vào tháng Năm — cho thấy rằng bài học thật sự bắt đầu bằng việc loại bỏ cụm từ “(đã có thể)” từ đầu đề bài báo ấy.

Hoa Kỳ đã thắng tại Việt Nam. Chiến thắng của người Mỹ, đã bị chậm trễ hơn bốn mươi năm vì diễn tiến của cuộc chiến tranh, cuối cùng đã đạt được bất chấp những nỗ lực của Lyndon Johnson và Richard Nixon tìm cách ngăn cản nó.

Hoa Kỳ đã thua trong cuộc chiến tranh, nhưng chắc chắn đã thắng về hoà bình. Cuộc đấu tranh, từ câu nói nổi tiếng của Tổng thống Johnson, là vì “trái tim và khối óc” của người dân Việt Nam. Trái tim và khối óc không thể chiến thắng được bằng vũ lực; chúng được thắng qua lực lượng của tư tưởng và văn hoá.

Một khi Việt Nam tiếp tục chiến đấu, họ sẽ không thể thua cuộc trong cuộc chiến quân sự.

Một khi Hoa Kỳ ngừng chiến đấu, họ không thể thua cuộc vì hoà bình.

Và nếu Hoa Kỳ đã không tham gia cuộc chiến ngay từ đầu, họ đã chiến thắng cuộc chiến văn hoá ấy sớm hơn nhiều.


Một bảng hiệu tại “Thành phố Hồ Chí Minh” (Sài Gòn)

Những người Cộng sản đã thắng trận đầu bằng một thứ chiến tranh du kích. Hoa Kỳ đã chiến thắng cuộc đấu tranh rộng lớn hơn để chiếm lấy trái tim và khối óc của người dân qua một thứ chiến tranh du kích về văn hoá.

Tờ thị thực nhập cảnh của chúng tôi đề “Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.” Trên thực tế thì hiện nay đất nước này là “Phi-Cộng hoà Tư bản Chủ nghĩa Việt Nam.” Một hệ thống chính trị độc đảng vẫn còn nắm quyền, và có những cố gắng nửa vời, gián đoạn nhằm ngăn cản người dân truy cập thông tin. Đôi khi bạn có thể truy cập được Facebook; đôi khi lại không. Đôi khi truyền hình tiếp dẫn các đài CNN và BBC, đôi khi không.

Một trong những kênh truyền hình trong khách sạn chúng tôi ở tại Hội An trong chuyến đi vào tháng Năm đã chiếu đi chiếu lại cả ngày những chương trình biểu diễn thời trang của hãng đồ lót Victoria Secret. Tôi đoán rằng những chương trình này đã thay thế các kênh CNN và BBC và nhà cầm quyền cho rằng việc chiếu những cô gái đẹp biểu diễn đồ lót nhằm thay thế tin tức chính xác sẽ giúp giảm bớt những than phiền về việc ngăn cản thông tin.

Chúng tôi hỏi một phụ nữ về những dạng cấm đoán và đàn áp dưới chế độ Cộng sản trong thập niên sau khi miền Nam sụp đổ năm 1975, và đã nhận được một câu trả lời tóm tắt tình hình Việt Nam hiện tại: “But now — it’s OK!”

Nếu lấy bất cứ tiền đề nào để thay thế cho “it”, thì nhận định trên đều hợp nghĩa. Đây có thể là khẩu hiệu mới của Việt Nam: “But now — it’s OK!”

Còn về phần “xã hội chủ nghĩa” trong danh hiệu chính thức của đất nước thì nó cũng chẳng còn chính xác, chẳng khác nào một số người đang mắng Tổng thống Obama là một “kẻ theo chủ nghĩa xã hội.” Chủ nghĩ tư bản đang thống lĩnh trên đỉnh cao bất cứ mọi nơi.

Ngược lại, quốc gia cựu Cộng sản này đã áp dụng chế độ kinh tế tự do quá trớn. Để tôn trọng di sản Mác-xít của mình, người Việt không thích mô tả thực tế hiện tại của mình với cụm từ “chủ nghĩa tư bản” đầy thô bỉ, thay vì thế họ sử dụng cụm từ “nền kinh tế thị trường.”

Việt Nam hôm nay còn ít tính chất xã hội chủ nghĩa hơn cả tiểu bang Mississippi quê tôi. Tôi nói thật. Nước Mỹ đang rất cần hệ thống y tế toàn khắp, nhưng chúng ta cũng còn chế độ trợ cấp y tế Medicaid cho người nghèo. Một số trường học công cộng vẫn còn nhiều điều chưa thoả mãn, nhưng ta vẫn được miễn phí giáo dục đến hết cấp trung học. Chúng ta lại có hệ thống An sinh Xã hội. Ở Việt Nam thì không, ở đây người nghèo vẫn phải trả chi phí y tế lẫn chi phí giáo dục cho con em họ từ cấp tiểu học trở lên và chỉ có công chức nhà nước mới được những khoản lương hưu ít ỏi.

Tôi trông đợi cảnh Hồ Chí Minh sẽ phải ngồi dậy trong cái hòm kính của mình khi chúng tôi thăm viếng ông ở Hà Nội, nhưng trông ông có vẻ thanh thản trước hiện trạng cuộc cách mạng của ông đang sụp đổ qua một đổi thay có thể đặt tên là Cuộc Cách mạng Văn hoá Tư sản Vĩ đại.

Tự do là một cơn bệnh truyền nhiễm có thể tự lây lan; nó là một loại vi khuẩn tự sao chép; nhưng nó không thể được trang bị vũ khí và truyền tải bằng chiến tranh.

Hiện tình tại Afghanistan thì phức tạp và khó khăn hơn nhiều, và những bài học của Việt Nam có thể không áp dụng được. Nhưng ít nhất chúng ta cũng nên thấy rõ những bài học này là gì.

Vì thế, hãy bỏ đi cụm từ “(đã có thể)”. “Chúng ta đã thắng Việt Nam” bằng cách chấm dứt cuộc chiến.

@X-Cafe

—————————————————————————————————

ĐỜI SỐNG – 6 cách nói “em yêu anh”

‘Em yêu anh’ là ba từ thuyết phục nhất để thể hiện tình yêu, cặp đôi tin tưởng vào câu nói ngọt ngào này để duy trì mối quan hệ. Tuy nhiên, chuyên gia tâm lý tại trường đại học California, Beverly Palmer, cho rằng ‘Dù lời có cánh rất cần thiết nhưng đi kèm với điều này, hành động cũng đóng vai trò khá quan trọng. Đó như một bằng chứng cho tình yêu của bạn và đôi khi còn mạnh hơn cả lời nói’.

1. Đáp lại khi cần

Palmer nói rằng: “Cách tốt nhất để bày tỏ tình yêu là hiểu được nửa kia của bạn cần gì để đáp lại. Hành động này chứng minh bạn biết lắng nghe chàng, sức khỏe và niềmhạnh phúc của chàng thật quan trọng đối với bạn. Chìa khóa nằm ở sự quan tâm”.

Ví dụ: Nếu chàng đang gặp áp lực trong công việc, bạn hãy cố gắng giúp chàng giải quyết một số chuyện cá nhân hay việc lặt vặt trong nhà. Bên cạnh đó, bạn cũng có thể đưa con ra ngoài chơi để chàng có thời gian yên tĩnh hơn tập trung vào công việc. Đừng đánh giá thấp sức mạnh của những cử chỉ nhỏ nhưng rất có ích này.

2. Chia sẻ tiếng cười

Các nhà nghiên cứu từ trường đại học Appalachian State nhận thấy khi các cặp đôi cùng ngồi ôn lại kỷ niệm xưa và cười với nhau, đó cũng như một sợi dây kết chặt hơn nữa mối quan hệ. Palmer khẳng định “Mọi mối quan hệ đều phải trải qua những cuộc xung đột và giai đoạn khó khăn trong cuộc sống. Vì vậy, tiếng cười là một trong những vũ khí lợi hại để gắn chặt tình cảm”.

Khi bất chợt gặp câu chuyện vui, bạn có thể gửi một email kể lại cho nửa kia hoặc vào những dịp đặc biệt, hãy sưu tập toàn bộ ảnh trong gia đình…tặng cho người ấy, chàng chắc chắn sẽ rất hạnh phúc.

3. Luôn tạo ngạc nhiên

Khi đang đi dạo trên phố, bạn thấy một chiếc CD hay cuốn sách mà chàng thích, bạn có thể mua về tặng. Hay thư tình cũng tạo được bất ngờ rất lớn. Tuy nhiên, thay vì viết những câu yêu đương nhàm chán, bạn nên dành lời khen như chàng là người cha tuyệt vời, chàng luôn làm bạn và các con thấy hạnh phúc… chỉ bấy nhiêu đó cũng đủ làm chàng vui. Palmer nói: “Một món quà bất ngờ hay câu nói “Anh thật đặc biệt” chỉ ra bạn đang nghĩ tới chàng và cảm nhận được sự kết nối giữa hai người dù không ở cạnh nhau”.

4. Duy trì sự kết nối bằng đôi mắt

Nhìn vào mắt nhau là dấu hiệu của sự kết nối sâu sắc giữa hai người nhưng thật đáng tiếc, nhiều cặp đôi bận rộn tới nỗi không có thời gian để thực hiện điều đó. Hai bạn không cần dành hàng giờ hay tới vài phút để nhìn nhau chằm chằm, chỉ cần vài giây cũng đủ nói lên tất cả. Nếu hai bạn cùng ăn bữa tối, hãy “khóa mắt” trong suốt buổi nói chuyện. Đối mặt với nhau khi tâm sự trên giường trước lúc đi sâu vào giấc ngủ. Thậm chí, giữa chốn đông người, ánh mắt của bạn vẫn tìm kiếm nửa kia và nhanh chóng nhận được tín hiệu.

5. Dành thời gian cho nhau

Điều này nghe có vẻ khá hiển nhiên và chẳng cần nói tới nhưng dành thời gian như thế nào mới đúng? Khoảng thời gian chất lượng ở bên nhau còn đáng giá hơn ngàn lần câu nói “Em yêu anh”. Thỉnh thoảng, hãy dành thời gian tham gia một hoạt động mà chàng yêu thích như thể thao, chơi chữ, xếp hình, chơi điện tử… dù đó không phải là thú vui của bạn để chứng tỏ rằng bạn không hề ích kỷ và yêu thích mọi mặt trong con người của chàng.

6. Ôm, nắm tay và âu yếm

Kết nối cơ thể là cách tự nhiên nhất để thể hiện tình yêu đôi lứa. Nhưng sau nhiều năm chung sống, cử chỉ âu yếm không liên quan tới sex thường bị lãng quên. Hãy “làm sống” lại điều này khi hai bạn ở bên nhau bằng cách cầm và siết chặt tay chàng, ngồi gần sát bên nhau…

Cuối cùng, Palmer đưa ra kết luận: “Không phải chỉ có phụ nữ mới thích sự lãng mạn mà cả hai giới đều cần tới. Vì vậy, thể hiện tình cảm bằng những cử chỉ yêu thương, bạn cũng sẽ được chàng đáp lại”.

————————————————————————————————————————————————————————

Blogger ‘Cô gái Đồ Long’ bị bắt

Blogger Cô gái Đồ Long, tức nhà báo Lê Nguyễn Hương Trà, đã bị công an bắt hôm 23/10 tại TP Hồ Chí Minh  

Hình: blogcogaidolong.multiply.com
Blogger Cô gái Đồ Long, tức nhà báo Lê Nguyễn Hương Trà, đã bị công an bắt hôm 23/10 tại TP Hồ Chí Minh

Blogger Cô gái Đồ Long, tức nhà báo Lê Nguyễn Hương Trà, đã bị công an bắt hôm 23/10 tại TP Hồ Chí Minh

Cảnh sát Việt Nam đã bắt giữ một blogger vì cô đã viết một bài blog có liên quan tới con trai của một giới chức cao cấp Việt Nam.

Hãng thông tấn Đức trích tin tức đăng trên báo điện tử Vnexpress cho hay blogger Cô gái Đồ Long, tức nhà báo Lê Nguyễn Hương Trà, đã bị công an bắt hôm 23/10 tại TP Hồ Chí Minh để điều tra về hành vi mà họ gọi là ‘vu khống’.

Cũng theo Vnexpress thì việc tạm giữ nhà báo Hương Trà có liên quan đến một số nội dung nhà báo này đã viết trên trang blog “cô gái Đồ Long”.

Trong đó có những thông tin được cho là sai sự thật về gia đình của một cán bộ lãnh đạo cấp bộ, ảnh hưởng đến uy tín, danh dự của những người liên quan.

Tin tức cho hay hôm 14/10, nhà báo Hương Trà đã viết một bài blog trong đó nêu tên ông Nguyễn Trọng Khánh, con trai Thượng tướng Nguyễn Khánh Toàn, Thứ trưởng Bộ Công an, và mối quan hệ tình cảm của ông với một số nhân vật nổi tiếng trong giới nghệ sĩ.

Bài blog cũng đăng tải nội dung một bức thư trong đó tố cáo ông Toàn đã đưa con trai vào làm việc trong ngành và bao che cho con gây nhiều sai phạm.

Bài blog sau đó đã nhanh chóng được xóa đi, tuy nhiên một số trang web khác đã lưu lại bài viết này.

Theo báo chí Việt Nam, năm 2007, nhà báo Hương Trà bị ca sĩ Phương Thanh khởi kiện đòi xin lỗi vì cho rằng, trên blog Cô gái Đồ long Hương Trà đã viết không đúng sự thật về live show “Mưa” của cô.

Vụ kiện qua 2 cấp xét xử, cuối cùng tòa phúc thẩm tuyên hủy án với lý do thủ tục

Nguồn: AP, DPA, VnExpress

———————————–

Vì bài báo này mà “Cô gái Đồ Long ” đã bị bắt khẩn cấp

CÁC NGƯỜI ĐẸP LẤY CHỒNG

Hôm qua khai trương khách sạn Minh Khang – 9 tầng nằm trên đường Võ Văn Tần (Q.3), cơ sở kinh doanh mới của diễn viên kịch Tuyết Thu. Buổi ra mắt ồn ào và nhộn nhịp với sự góp mặt chia vui của nhiều đồng nghiệp. Ngó nghiêng ra thấy cô Bảo Châu xinh đẹp chạy đến trên chiếc Lexus sang trọng chồng mới mua tặng. Đây chính là hai người đẹp điển hình của làng giải trí giàu có và sung túc nhờ…lấy chồng! Nếu chồng Bảo Châu mở nhiều đại lý thu mua ve chai, thì chồng Tuyết Thu nghe ra…ngầu hơn…

Công an Sài Gòn có mấy anh dễ thương bị trùng tên nên thường gọi phân biệt cho dễ nhớ: Dũng A, Dũng B và Dũng-đĩ. Dũng A làm báo CA TP.HCM, Dũng B – tức chồng Tuyết Thu, không đẹp trai nhưng nhìn hiền lành và dễ thương, ai có nhu cầu muốn biết mặt đồng chí này thì trưa trưa tới 81 Trần Quốc Thảo Q.3 (khuôn viên Hội Âm nhạc Thành phố) là thấy anh đang… thụt bi-da kak kak kakaka…Công an gì vừa rảnh lại vừa giàu, hồi lấy Tuyết Thu còn đang kinh doanh xăng dầu! Còn Dũng-đĩ định cư ở Sở VH-TT TP.HCM. Hồi nghe biệt danh đồng chí này tui hết hồn tưởng do ăn chơi đểu giả chi đó nên bị dính chùm với tên, sau mới biết Dũng-đĩ là chiến sĩ ưu tú xuất thân từ Đội chống mại dâm và bài trừ tệ nạn xã hội ặc ặc…Kiếp sau làm công an mình nhất quyết không zô đội này!

Người đẹp lấy chồng lắm kẻ chép miệng chèm chẹp, người đẹp nổi tiếng ắt phải vạn người tiếc, nhất là kết hôn ở tuổi 23 còn chưa tốt nghiệp ĐH như Hương Giang. Hương Giang hiện vẫn theo đuổi chuyên ngành Báo chí – Đại học Khoa học Xã hội Nhân văn TP.HCM và thường rất hứng thú khi được hỏi về chuyện trường lớp. Từng làm việc với người đẹp này, không chỉ riêng tui mà nhiều đồng nghiệp đều đánh giá rất cao tính chuyên nghiệp, hẹn hò đúng giờ và rất lễ phép, nhỏ nhẹ của Hương Giang. Không khai thác hình ảnh theo xu hướng gợi cảm mà xây dựng mình với vẻ Á Đông nhẹ nhàng, tươi trẻ – vì thật sự vòng I tự nhiên của Hương Giang hơi hẻo, và có lẽ điều đó khiến những chuyên gia sắc đẹp phương Tây đánh giá …gợi cảm chăng !

Hương Giang đã có một năm thành công từ khi lọt vào Top 16 Miss World 2009. Và chỉ mới sau vài tháng nhận được danh hiệu Miss Grand Slam Asia 2009, Hương Giang đã gật đầu đồng ý làm vợ một chàng trai nước ngoài. Tin khá sốc với nhiều người: đám cưới sẽ tổ chức sát nút vào 23/10/2010. Hương Giang khá kín tiếng vì không muốn chia sẻ thông tin về nhân vật chính của mình, nhưng bạn bè và người thân đều biết anh chàng diễm phúc đó là ai. Khác với những model đồng nghiệp, Hương Giang thường bị bắt gặp tay trong tay với một người Trung Quốc – nhiều người đồn đại gia có mở sòng bạc ở Ma Cao; nhưng kỳ thật anh là một chuyên viên đang làm việc tại Hãng hàng không Thẩm Quyến – có văn phòng đại diện đặt tại TP.HCM. Hương Giang luôn tự hào và hay nói về anh bạn mình như một người trẻ năng động, cầu tiến và có trình độ thường khiến cô có cảm an toàn, bình yên khi ở bên cạnh. Nhất là luôn quan tâm và chia sẻ, cũng như thông cảm với nghề người mẫu.

Người đàn ông của Hương Giang có nét hiền lành, giản dị và tri thức, bề ngoài hao hao nhân dáng Luật sư Lê Công Định, tuy kém đẹp trai hơn he he he… Lên xe hoa ở tuổi 23 đối với một người đang có nhiều cơ hội thăng tiến như Hương Giang có phải là quá sớm? Câu hỏi chỉ có chính người đẹp mới trả lời được, nhưng tình yêu thường không cần bất cứ lý do nào…he he he…Đôi khi tình yêu vẫn thế yêu nhau chỉ vì yêu nhau…Hương Giang hơi khác Mai Phương Thúy, cô làm từ thiện kín tiếng và hiện là một nhân tố tích cực trong chương trình “Ước mơ của Thúy” dành cho bệnh nhi Ung bướu – do báo Tuổi trẻ sáng lập.

“Một ngày của tôi dành hết cho múa. 9h30 sáng tôi tập cơ bản tại Đoàn Bông sen đến 12 giờ. Chiều 15h tự tập những tiết mục của mình. Tối 19h30 đến 22h tôi tập với các em trong đội Những ngôi sao nhỏ. Đêm trở về lại trò chuyện với bố mẹ về múa. Thế là hết một ngày. Lâu lâu tôi đi diễn hoặc quay quảng cáo. Quay quảng cáo thì vẫn có những đoạn múa. Thế là múa chiếm hết thời gian rồi…Đối với tôi tình yêu là điều đặc biệt thiêng liêng. Nó cũng có thể là chất xúc tác cho nghệ sĩ, làm cho người nghệ sĩ lãng mạn hơn. Nhưng đôi khi tình yêu làm phiền họ. Đối với diễn viên múa, nếu lập gia đình sớm thì coi như là bỏ nghề…”. Đó là tâm sự của Linh Nga cách đây 2 năm, còn bây giờ người ta hay thấy Linh Nga xuất hiện ở những chốn ăn chơi và úp mở trên báo về chuyện sắp kết hôn với con trai một gia đình có vai vế ngoài Hà Nội, quen nhau gần một năm nay. Mới đây Linh Nga tâm sự tha thiết thế này: “Anh ấy sống ở Hà Nội, thời gian gặp nhau rất ít, chỉ chiếm 2-3%, còn lại tôi dành cho nghệ thuật. Tôi thấy trong cuộc sống bây giờ, khó nhất là làm sao tìm được người đàn ông biết hướng tới cuộc sống gia đình. Tôi yêu nghệ thuật và buồn lắm nếu phải xa nó, nên người chồng cũng sẽ phải hiểu được và chấp nhận điều ấy. Có thể tôi mong muốn 10, nhưng người ta chỉ đáp ứng được 5-6 phần, thậm chí là 3-4 phần thôi. Nhưng hy vọng với thời gian, người ta sẽ thay đổi…”

Yêu mà còn mong muốn làm cách mạng để thay đổi lối sống và cả cuộc đời nửa kia của mình. Anh chàng Hà Nội ghê gớm nào đã khiến một tài năng và nhan sắc của Nghệ thuật Múa thuộc hàng đệ nhất Việt Nam liêu xiêu và muốn lấy làm chồng đây!? Mặc dù không nổi lềnh bềnh trên báo như Cường Đô-la, nhưng tiếng tăm của anh – thì giới giang hồ từ chính phái đến tà giáo, đặc biệt là dân chơi và các nghệ sĩ trong showbiz đều tỏ tường và …kính nể hơn vạn phần cậu ấm phố Núi. Đây chính là người chạy chiếc Camry 3.0 mang biển số 9999 mà trong vụ án Bùi Tiến Dũng PMU.18 các báo từng đê cập: Nguyễn Khánh Trọng, con trai Thượng tướng Nguyễn Khánh Toàn – Thứ trưởng thường trực Bộ Công An. Danh sách người đẹp đi qua đời anh yêu của Linh Nga thì vô số, điểm danh sơ sơ có HHVN Nguyễn Thị Huyền, Minh Thư “gái nhảy”, ca sĩ Thy Dung – riêng người đẹp cao số này đã có con gái gần 3 tuổi với anh nhưng không được cưới….và v.v..vv…Liệu hy vọng làm thay đổi người Hà Nội lẫy lừng này của Linh Nga có được toại nguyện!? Để cho khách quan, post lại một đoạn viết về gia đình vai vế mà Linh Nga sắp làm dâu:

[Xem đoạn chữ gạch đen Phụ lục dưới đây]


Nguyễn Khánh Trọng khá trẻ (sinh vào khoảng 78 – 80) có một người anh tự tử cách đây vài năm và đặc biệt, giang hồ thường đồn thổi về Phạm Gia Liên – phu nhân Thượng tướng, mà quyền lực hậu trường như một hoàng hậu không ngai. Bà rất thích viết nhạc, làm thơ và từng sáng tác ra bài…. “Cục ca” – tức bài ca cho các Cục nghiệp vụ; ngoài ra còn viết sách ca tụng tướng phu quân như vị thánh và biên soạn vài vở kịch đã được dàn dựng và diễn trong kỷ niệm 60 năm thành lập ngành Công an nhân dân. Cái Bang và Ma giáo trên giang hồ thường ví bà như một Giang Thanh của Trung Quốc. Gần đây nghe đâu Linh Nga trở thành khách ruột của một shop hoa tươi gần chợ Bến Thành, cô thường hay đặt hoa gửi ra Hà Nội cho mẹ chồng tương lai. Ngược lại, bà phu nhân Thượng tướng khá hài lòng về cô con dâu nổi tiếng, ngoan hiền và gia giáo nên đã hào hứng đi giới thiệu khắp nơi. Còn với NSUT Đặng Hùng – Vương Linh có lẽ đây là mối lương duyên môn đăng hộ đối, dẹp bỏ dư luận lùm xùm về Hà Dũng – Linh Nga…

Nếu Linh Nga ra Hà Nội thì ngược lại có gái Bắc vào Nam lấy chồng: Sau gần 10 năm ca hát và nhiều năm ngược xuôi ra Bắc vào Nam, 2009 Lệ Quyên chính thức trụ lại ở Sài Gòn để phát triển sự nghiệp. Đi ngang qua Không Tên rất hay nhìn thấy băng-rôn quảng cáo Lệ Quyên và những show diễn ở đây, tuy nhiên dân trong giới gần như ai cũng biết người đẹp đang cặp kè với ông chủ phòng trà này…

Không thể phủ nhận một điều, ngoài những khả năng của một giọng ca được mệnh danh “Nữ hoàng nhạc thị trường”, thì hai năm nay Lệ Quyên nổi lên hẳn. Giang hồ cho rằng nhờ mối quan hệ đó mà Lệ Quyên có chỗ đứng ổn định hơn trong thị trường âm nhạc phía Nam, có nhiều show diễn hơn và xuất hiện trong nhiều chương trình lớn, uy tín hơn…và cuộc sống của một cô gái đơn thân cũng vì thế tốt hơn – đơn giản về mặt vật chất như ở trong căn hộ tiện nghi tại The Manor và gần đây là ngôi biệt thự ở quận 2. Hay, đi lại bằng ô tô sang trọng, xài túi Hermes…và phát hành liên tục nhiều album.

Lệ Quyên là người chịu khó chuyển dịch, chìu chuộng thị hiếu, luôn làm mới mình, ăn mặc hợp thời trang…lại là cô gái biết ưu điểm từ đó tạo ra những hấp lực xung quanh khiến mình luôn nồng nàn, thiện cảm…đó là chìa khóa thành công của bất kỳ một ca sĩ nhập cư nào khi muốn hội nhập vào đời sống showbiz ồn ào, cả thèm chóng chán kiểu thị trường Sài Gòn. Gần 10 năm nay, có thể thấy gái Hà Nội này đi khá chậm, nhưng mọi thứ đều có những tính toán kỹ lưỡng và khôn ngoan. Ít ai biết về anh Bi của Lệ Quyên, vì Không Tên nhiều năm nay do nhạc sĩ Lê Quang ra mặt làm quản lý và điều hành – Bi thường gọi Lê Quang là Cậu hehhehe…Một chú bé chừng 6-7 tuổi là con vợ trước Bi hay đi theo bố và tỏ ra khá thân thiện với Lệ Quyên. Tin ồn ào cả tháng nay là Lệ Quyên sẽ cưới vào tháng 12 này và tin giật gân hơn nữa là đang …ốm nghén. 30 tuổi, Lệ Quyên được đánh giá là một người đẹp khôn ngoan!

PHỤ LỤC
Đoạn chữ gạch đen là đoạn đăng trong blog của Cô gái Đồ Long

Thư của ông Lê Thành Nhất (A17, Tổng cục An ninh, Bộ Công an)

Kính gửi:
Đ/c Nông Đức Mạnh, Tổng Bí thư
Ban chấp hành Trung ương Đảng

Vừa qua, tôi có được đọc lá đơn của đ/c Võ Quế nêu lên một số sai phạm của ông Vũ Hải Triều, thiếu tướng, Phó tổng cục trưởng phụ trách an ninh kinh tế và ông Nguyễn Đức Hiệt, Cục trưởng Cục bảo vệ an ninh kinh tế (A17). Là một cán bộ với 30 năm thâm niên theo dõi chuyên đề bảo vệ an ninh kinh tế, tôi biết rất rõ, những điều đ/c Võ Quế nêu ra là hoàn toàn sự thật, nhưng rất nhỏ, còn rất nhiều sai phạm tày đình khác của hai ông này chưa được đưa ra (tôi không có điều kiện kể hết trong lá đơn này được). Sở dĩ, các ông Vũ Hải Triều, Nguyễn Đức Hiệt làm được điều đó, mà chưa một lần nào bị xem xét kỷ luật là do có sự che chắn, bao che của một người đầy quyền lực, đó là ông Nguyễn Khánh Toàn, thượng tướng, Thứ trưởng thường trực Bộ Công an.

Là một người tài ít, nhưng mưu mô thì nhiều, lại được hưởng ánh hào quang của gia đình, nên đường công danh của ông Nguyễn Khánh Toàn nên khá nhanh. Ngay khi có quyền lực, nhất là khi trở thành lãnh đạo Tổng cục an ninh, lãnh đạo Bộ công an, ông Nguyễn Khánh Toàn đã tìm mọi cách để đưa những người thân tín vào nắm giữ chức vụ chủ chốt các đơn vị quan trọng, công an các tỉnh, thành lớn, đặc biệt là các đơn vị phụ trách chống tội phạm kinh tế. Ông ta muốn thông qua đó để thâu tóm quyền lực trong tay mình; sử dụng vai trò của cơ quan bảo vệ an ninh kinh tế làm vũ khí để rung doạ các doanh nghiệp nhằm trục lợi cá nhân. Điển hình là những sai phạm của Tổng công ty Dầu khí, được cán bộ chúng tôi phát hiện ra từ lâu với đầy đủ chứng cứ, nhưng khi báo cáo lên các ông Nguyễn Khánh Toàn, Vũ Hải Triều thì bị các ông này gạt đi, không cho điều tra tiếp. Tìm hiểu những người cán bộ trực tiếp điều tra mới biết, lãnh đạo Tổng công ty Dầu khí là những người thân thiết với ông Nguyễn Khánh Toàn, họ đã “chạy” ông Toàn số tiền lên đến hàng trăm ngàn đô la. Mãi đến khi, những tiêu cực ở Tổng công ty Dầu khí đã lên mức trầm trọng, thất thoát số tiền rất lớn, nội bộ mâu thuẫn nghiệm trọng, không thể nào “bịt” được, ông Nguyễn Khánh Toàn, Vũ Hải Triều mới cho điều tra, nhưng lại yêu cầu không được đụng chạm đến những người thân tín của các ông này.

Rồi vụ Ngân hàng Quốc tế thông đồng với Kho bạc Hà Nội chuyển bất hợp pháp số tiền hàng nghìn tỷ đồng, thu lợi bất chính nhiều tỷ đồng, cũng được cán bộ điều tra làm rõ với đầy đủ chứng cứ về sai phạm của các vị lãnh đạo ngành nói trên, báo chí, công luận cũng đã phanh phui, nhưng khi báo cáo lên cấp trên, các ông Nguyễn Khánh Toàn, Vũ Hải Triều đã yêu cầu dừng việc điều tra, mà không đưa ra bất cứ lý do nào. Chỉ khi chúng tôi tìm hiểu mới được biết, lãnh đạo Ngân hàng Quốc tế, Kho bạc Nhà nước đã chạy đến nhà ông Nguyễn Khánh Toàn ở số 7 Nguyễn Đình Chiểu mang theo những phong bì dày cộm. Và còn rất nhiều vụ khác nữa, không thể kể hết được.

Bằng quyền lực của mình, ông Nguyễn Khánh Toàn còn phù phép cho con trai là Nguyễn Khánh Trọng, đối tượng nghiện hút trở thành cán bộ của tổng cục tình báo. Ngay từ khi học cấp 3, Nguyễn Khánh Trọng đã thường xuyên bỏ học, tối, ngày lắc ở vũ trường, rồi rượu mạnh và gái. Tất nhiên, Nguyễn Khánh Trọng nghiện ma tuý rất sớm (việc này có thể xét nghiệm máu của Nguyễn Khánh Trọng là biết ngay), nhưng đổi lại, không một đối tượng ăn chơi theo kiểu đốt tiền nào ở vũ trường Newcentury, Hà Nội lại không biết Nguyễn Khánh Trọng. Trong ví Nguyễn Khánh Trọng không bao giờ có dưới 10.000 USD. Chính Nguyễn Khánh Trọng là bồ và cũng là người chu cấp toàn bộ chi phí ăn, ở, học cho hoa hậu Nguyễn Thị Huyền ở nước Anh. Năm 2005, hoa hậu Nguyễn Thị Huyền đã bí mật (gia đình Huyền không biết) về Hà Nội ở với Nguyễn Khánh Trọng tại khách sạn Nicko mấy ngày liền, nhiều phóng viên báo chí biết tin định đến chụp ảnh, nhưng khi biết người đang ở với Nguyễn Thị Huyền là con trai của ông Nguyễn Khánh Toàn nên đều phải ra về. Với đồng lương cấp uý của Nguyễn Khánh Trọng và thượng tướng của ông Nguyễn Khánh Toàn thì phải tiết kiệm đến vài trăm năm sau cũng chẳng đủ để Trọng ăn chơi như trên và càng không thể nào có thể chu cấp hàng tháng lên tới vài ngàn đô la cho hoa hậu Nguyễn Thị Huyền du học ở nước Anh. Vậy tiền đó lấy từ đâu?

Ngoài ra, tôi còn được biết, ngay khi đ/c Lê Hồng Anh về làm Bộ trưởng, ông Nguyễn Khánh Toàn đã gặp riêng chỉ đạo tất cả những người thân tín thực hiện chiến dịch bất tuân lệnh, phong toả thông tin, không để đ/c Lê Hồng Anh hoàn thành nhiệm vụ. Tuy nhiên, mưu đồ đó của ông Nguyễn Khánh Toàn không thành, bởi tuyệt đại đa số cán bộ cao cấp, cán bộ chiến sỹ trong Bộ Công an đều là người tốt. Mặc dù vậy, cho đến nay, ông Nguyễn Khánh Toàn vẫn tìm mọi cách tiếm quyền, luôn lấn sân, can dự vào công việc không phải của ông ta, đặc biệt là các vụ việc, vụ án kinh tế, rất hay thể hiện là người có quyền lực số 1 ở Bộ Công an nhằm răn đe tất cả ai không tuân lệnh ông ta.

Thưa đ/c Tổng bí thư! Tôi và những người đồng đội của tôi luôn tuyệt đối trung thành với Đảng, chế độ. Mặc dù cuộc sống của chúng tôi còn rất khó khăn, nhiều đồng chí ngày làm sỹ quan an ninh, tối phải làm các công việc lao động chân tay, nặng nhọc khác… để phụ thêm thu nhập, nhưng không một ai bị sa ngã trước cám dỗ của đồng tiền. Thế mà ông Nguyễn Khánh Toàn, người đang được giao nắm giữ chức vụ cao cấp lại thoái hoá về phẩm chất chính trị, sa đọa về đạo đức, thản nhiên sống trên mồ hôi, nước mắt và cả máu của đồng đội, của cán bộ, chiến sỹ, những người đang ngày đêm lặn, lội ở vùng sâu, vùng xa để bảo vệ an ninh cho đất nước.

Vì vậy, trong không khí kỷ niệm 60 năm ngày truyền thống của lực lượng an ninh anh hùng, tôi khẩn thiết đề nghị đồng chí Tổng bí thư và các đồng chí trong Bộ Chính trị khẩn trương làm rõ những sai phạm, kiên quyết xử lý nghiêm minh ông Nguyễn Khánh Toàn, không để ông ta đứng ở trong lực lượng công an nhân dân nói chung và lực lượng an ninh nói riêng.

Lê Thành Nhất

A17, Tổng cục An ninh, Bộ Công an

Nơi nhận
– Đ/c Nguyễn Văn Chi, chủ nhiệm UBKTTW;
– Đ/c Hồ Đức Việt, Trưởng ban TCTW;
– Đ/c Trương Vĩnh Trọng, Trưởng ban Nội chính TW;
– Đ/c Lê Hồng Anh; Bộ trưởng Bộ Công an
– Đ/c Nguyễn Văn An; Chủ tịch Quốc hội

Tư liệu từ Viet-Studies

————————————————————————————————————————————————————————————————–