Cập nhật tin 30-9-2010

Hoa Kỳ ‘không có ý định làm leo thang căng thẳng biển Đông’

‘Biển Nam Trung Hoa: Một chỉ dấu quan trọng về hợp tác an ninh châu Á trong thế kỷ 21’ là chủ đề của một cuộc thảo luận tại Trung tâm Nghiên cứu Quốc tế Chiến lược (CSIS) ở thủ đô Washington. Trợ lý Ngoại trưởng Hoa Kỳ đặc trách các vấn đề Đông Á và Thái Bình Dương, ông Kurt Campbell, cho biết, Washington quan ngại về căng thẳng gia tăng tại vùng biển tranh chấp, và chờ đợi ‘chính sách ngoại giao bình tĩnh thay thế các cảm xúc nóng vội. Mời quý vị theo dõi tường thuật của Nguyễn Trung sau đây.

Nguyễn Trung

Các diễn giả tham gia cuộc thảo luận tại Trung tâm Nghiên cứu Quốc tế Chiến lược (CSIS) ở Thủ đô Washington

Các diễn giả tham gia cuộc thảo luận tại Trung tâm Nghiên cứu Quốc tế Chiến lược (CSIS) ở Thủ đô Washington

Tuyên bố vừa qua của Ngoại trưởng Hillary Clinton về ‘quyền lợi quốc giá của Hoa Kỳ trong việc giải quyết vấn đề biển Nam Trung Hoa (tức biển Đông) lại trở thành tâm điểm của cuộc thảo luận do CSIS và Trường Báo chí Schieffer thuộc Đại học Công giáo Texas đồng tổ chức

Trợ lý Kurt Campbell nói rằng bà Clinton chỉ ‘nhấn mạnh lại quan điểm bấy lâu nay của Hoa Kỳ về một giải pháp hoà bình, ngoại giao, tự do lưu thông hàng hải và các cơ hội phát triển kinh tê’ tại vùng biển tranh chấp giữa Trung Quốc và một số quốc gia ASEAN, trong đó có Việt Nam.

Nhà ngoại giao hàng đầu của Hoa Kỳ về các vấn đề Đông Á và Thái Bình Dương một lần nữa lại khẳng định quan điểm trung dung của Washington.

Ông Campbell nói: “Từ trước tới nay, Hoa Kỳ không đứng về phía nào trong cuộc tranh chấp này. Tuy không phải là một trong các nước liên quan, nhưng Hoa Kỳ có quyền lợi quốc gia đối với việc duy trì tự do lưu thông hàng hải ở vùng biển này. Trong những năm vừa qua, chúng tôi chứng kiến sự tăng mạnh các sự vụ liên quan tới các nước khác nhau từ đánh bắt cá cho tới các dự án khai thác năng lượng tiềm năng. Điều chúng tôi quan ngại là tình thế như vậy có thể làm leo thang căng thẳng, đe doạ tới hoà bình và ổn định của khu vực.”

Phát biểu trước hàng trăm người tham dự, mà theo ban tổ chức, có cả đại diện Đại sứ quán Trung Quốc và Việt Nam, ông Campbell cho biết, các nước trong khối ASEAN thông báo cho Hoa Kỳ rằng ‘đã có các cuộc đối thoại mới giữa Trung Quốc và các nước tranh chấp biển Đống.

Giới chức này nói rằng chính quyền Washington ‘muốn các bên theo đuổi giải pháp ngoại giao và bình tĩnh giải quyết tranh châp’.

Ông Campbell cho biết: “Hoa Kỳ tin rằng cách thức tốt nhất để giải quyết tranh chấp là thông qua đối thoại. Hồi năm 2002 khi ASEAN và Trung Quốc đồng ý cùng nhau giải quyết những vấn đề có thể phát sinh (thông qua Tuyên bố ứng xử của các bên ở biển Đông). Chúng tôi nghĩ đó là một bước đi đầu tiên quan trọng. Chúng tôi muốn một số yếu tố trong thoả thuận đó được làm rõ hơn để trở thành nền tảng đối thoại. Với tuyên bố của bà Clinton, mục tiêu của Hoa Kỳ là tạo ra một môi trường ổn định, dễ đoán định, cũng như thúc đẩy đối thoại. Trong các tuyên bố của mình, chúng tôi không nêu tên bất kỳ nước nào, và chúng tôi không có ý định làm leo thang căng thẳng ở khu vực biển Đông”.

Trước phản ứng gay gắt của Trung Quốc thời gian qua cũng như việc cuộc hội thảo tập trung vào tuyên bố của bà Clinton đưa ra tại Diễn đàn An ninh Khu vực ở Hà Nội hồi tháng Bảy vừa qua, Trợ lý Ngoại trưởng Hoa Kỳ kêu gọi mọi người ‘nhìn rộng hớn về mối quan hệ giữa Washington và các nước ASEAN.

Ông Campbell cũng viện dẫn hội nghị thượng đỉnh ASEAN – Hoa Kỳ đầu tiên diễn ra tại Mỹ hồi tuần trước, trong đó đưa ra cam kết chung về một loạt các vấn đề liên quan tới sông Mekong, tình trạng biến đổi khí hậu hay các sáng kiến hợp tác thương mại, kinh tế.

Cho dù tuyên bố chung sau hội nghị tại thành phố New York không đề cập cụ thể tới tranh chấp biển Đông, nhưng nhấn mạnh tới ‘tầm quan trọng của việc giải quyết hoà bình các tranh chấp cũng như sự ổn định khu vực, an ninh hàng hải, thương mại không bị cản trở, tự do lưu thông hàng hải theo đúng các nguyên tắc của luật quốc tế, trong đó có Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật biển.

Về ý kiến cho rằng Hiệp hội Các quốc gia Đông Nam Á và Washington không nêu rõ vấn đề biển Đông trong tuyên bố chung là ‘nhượng bộ Trung Quốc’, ông Ernest Bower, Cố vấn cao cấp đồng thời là Giám đốc Chương trình Đông Nam Á của Trung tâm Nghiên cứu Quốc tế Chiến lược, cho biết ông ‘ủng hộ sự kiềm chế của Hoa Kỳ.

Ông Bower nhận xét: “Tôi nghĩ điều này phù hợp với tình hình ở Đông Nam Á. Hoa Kỳ không buộc các quốc gia trong khu vực rơi vào thế khó xử. Các quốc gia ở khu vực này sẽ đối mặt với tình thế này trong hai hay thậm chí mười năm tới. Họ đã phải đối phó với một nước Trung Quốc hàng trăm năm qua. Tôi nghĩ các quốc gia này đánh giá cao lập trường kiên định của Hoa Kỳ cũng như việc Washington không quá thúc ép họ trong vấn đề biển Đông”.

Mới đây, chính quyền Bắc Kinh đã lên tiếng ‘phản đối sự can dự của các quốc gia không liên quan vào vấn đề biển Đông.

Trung Quốc bấy lâu nay vẫn phản đối việc quốc tế hoá tranh chấp lãnh hải này đồng thời nhấn mạnh tới việc đàm phán song phương với các bên tuyên bố chủ quyền ở biển Đông, trong đó có Việt Nam, Philippines, Malaysia, Brunei và Đài Loan. (VOA )

————————————————————————————————————————————————————————–

Nhật Bản dự trù cho đóng quân gần đảo Senkaku
Tàu tuần duyên Nhật Bản đi song song với một tàu ngư chính Trung Quốc gần quần đảo tranh chấp Senkaku/Điếu Ngư. Ảnh ngày 28/09/2010

Tàu tuần duyên Nhật Bản đi song song với một tàu ngư chính Trung Quốc gần quần đảo tranh chấp Senkaku/Điếu Ngư. Ảnh ngày 28/09/2010

Reuters

Hôm 29/09/2010, theo báo Nhật Bản Nikkei, Tokyo dự tính sẽ đóng quân tại vùng quần đảo Senkaku / Điếu Ngư đang có tranh chấp chủ quyền với Trung Quốc. Bộ trưởng Quốc phòng Nhật Bản Toshimi Kitazawa đã yêu cầu được cấp ngân sách để chuẩn bị đưa các binh sĩ thuộc lực lượng phòng vệ nước này ra đóng trên đảo Yonaguni, nằm ở cực tây nam nước Nhật.

Theo tờ Nikkei, nhiều nghị sĩ của đảng Dân chủ Nhật Bản, đảng trung tả hiện đang nắm quyền của thủ tướng Naoto Kan, đã gây sức ép đối với chính phủ để đưa quân đến đóng tại chính quần đảo Senkaku/ Điếu Ngư. Tuy nhiên, hiện tại, bộ trưởng Quốc phòng Nhật Bản tỏ ra thận trọng đối với khả năng này. Đã nhiều lần trong năm nay, Tokyo thể hiện sự lo ngại đối với hoạt động ngày càng tăng mạnh của tàu biển Trung Quốc ngay sát gần bờ biển Nhật Bản.

Xin nhắc lại là, căng thẳng giữa hai nước đặc biệt dâng cao, bắt nguồn từ vụ một chiếc tàu cá Trung Quốc bị Nhật Bản bắt giữ ngày 08/09, sau các va chạm với tàu tuần tiễu Nhật. Thuyền trưởng chiếc tàu cá đã bị câu lưu 16 ngày, trước khi được Tokyo ra lệnh trả tự do thứ sáu tuần trước, trong bối cảnh Trung Quốc phản ứng dữ dội.

Việc Nhật Bản trả tự do cho viên thuyền trưởng kể trên đã gây ra nhiều phản ứng trái ngược tại Nhật Bản. Một nhóm dân biểu thuộc đảng Dân chủ Nhật Bản, đảng của thủ tướng Naoto Kan, đã ra một tuyên bố phê phán chính quyền đã nhượng bộ Bắc Kinh khi đưa ra quyết định này.

Căng thẳng giữa Nhật Bản và Trung Quốc bắt đầu trở lại từ năm 2005, liên quan đến chuyến viếng thăm ngôi đền Yasukuni của thủ tướng Nhật Bản thời đó. Đền Ngôi đền này bị coi là biểu tượng của chủ nghĩa đế quốc Nhật. Theo nhận định của bà Valérie Niquet, Giám đốc Trung tâm châu Á (Học viện Quan hệ quốc tế Pháp), tác giả cuốn sách « Đối đầu Trung-Nhật » (xuất bản năm 2006), tình hình hiện nay còn nghiêm trọng hơn.

“Hiện tại thì Trung Quốc còn không ở vào vị thế của nước đi tìm sự hòa dịu. Và đây chính là vấn đề. Về phần mình, thì hiện thời, Tokyo không tìm cách đẩy xung đột lên đến mức cao, và dường như hài lòng với tình hình bình ổn trong một khu vực khá bất ổn trên mọi cấp độ, thêm vào đó là quan hệ kinh tế rất chặt chẽ giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ.

Tóm lại, trong hiện tại, nếu Bắc Kinh vẫn tiếp tục đi theo chiến lược đối ngoại bành trướng thế lực và thể hiện sự lấn lướt đối với các nước láng giềng, thì sự hòa dịu trong khu vực khó có thể đạt được. Tuy nhiên, chúng ta cũng cần ghi nhận là rất nhiều nước trong vùng mong muốn Trung Quốc tham gia tích cực hơn vào hợp tác khu vực và toàn cầu. Về chuyện này, hiện nay tại châu Á, có thể thấy có một thái độ lo lắng, cũng như một nỗi thất vọng lớn đối với chiến lược gây căng thẳng của Bắc Kinh”. ( RFI )

————————————————————————————————————————————————————————–

Điều gì khiến thị trưởng quyền lực của Moscow ‘gục ngã’?

Ngồi trên “ngai vàng” của Thủ đô Moscow gần hai thập kỷ, “cây cổ thụ” Yuri Luzhkov dường như không thể quật ngã. Tuy nhiên, chính sự ngoan cố không đúng thời điểm khiến ông Yuri Luzhkov phải từ giã chính trường.

Thị trưởng gạo cội

Ông Luzhkov là một trong những người sáng lập đảng cầm quyền Nước Nga thống nhất và là một nhân vật trong ban lãnh đạo đảng. Ông được bổ nhiệm vào vị trí Thị trưởng thành phố Moscow năm 1992 và đến nay trải qua ba đời Tổng thống, 6 kỳ Quốc hội và 10 đời Thủ tướng.

Theo ông Sergei Mironov, người đứng đầu Hội đồng liên bang Nga, sở dĩ ông Luzhkov có thể tại nhiệm trong khoảng thời gian dài như vậy là do thị trưởng này sở hữu “quyền lực vô hạn”.

Với 18 năm kinh nghiệm, ông được đánh giá là chính trị gia quyền lực trong chính quyền Nga.

Chủ tịch Viện Chiến lược quốc gia Mikhail Remizov nhận xét, có những đánh giá trái chiều về sự lãnh đạo của ông Luzhkov: “Giai đoạn thứ nhất là vào những năm 1990, khi ông Luzhkov làm rất nhiều cho thành phố và tạo lập mô hình xã hội định hướng kinh tế đại đô thị. Tất nhiên, vị trí thuận lợi của Moscow tạo điều kiện thực hiện ý tưởng này. Giai đoạn lãnh đạo tiếp theo của ông Luzhkov là thời kỳ đan xen các biểu hiện tiêu cực như sự nhập cư bất hợp pháp ồ ạt, tham nhũng tràn lan, xuất hiện không ngừng những điểm xây dựng mới trong thành phố, vi phạm cảnh quan đô thị và lợi ích của người dân”.

Kết quả chính mà hoạt quản lý của ông Luzhkov đem lại là sự biến đổi đáng kể diện mạo kiến trúc Moscow. Trưởng Khoa truyền hình ĐH Tổng hợp Moscow Vitaly Tretyakov từng là biên tập viên chính của tờ Moscow Times cho biết thêm: “Trong những năm gần đây, diện mạo kiến trúc lịch sử của trung tâm Thủ đô hầu như bị phá hủy. Nhiều vấn đề tồn đọng không được giải quyết. Ông Luzhkov chỉ biết và lắng nghe thị hiếu nghệ thuật của bản thân, điều đáng tiếc là ông không có”.

Mất chức vì ‘ngông cuồng’?

Tuy nhiên, Tổng thống Medvedev hôm qua chính thức “nhổ rễ cây cổ thụ Yuri Luzhkov”. Thủ tướng Vladimir Putin cho rằng, ông Luzhokov mất chức vì để mối quan hệ với Tổng thống xấu đi.

Phát biểu với báo giới về sự việc trên, Thủ tướng Putin cho biết: “Ông Yury Luzhkov đóng góp rất nhiều cho sự phát triển của thành phố Moscow và ở một chừng mực nào đó, ông ấy là một nhân vật có tính biểu tượng của nước Nga hiện đại. Tuy nhiên, rõ ràng quan hệ giữa Thị trưởng thành phố Moscow và Tổng thống ngày càng trở nên tồi tệ. Trong khi đó, Thị trưởng là cấp dưới của Tổng thống. Vì thế, ông Luzhkov đáng ra phải chủ động hàn gắn quan hệ trong tình hình này”.

Tuy nhiên, dường như ông Luzhkov không nhận thức được điều này. Theo bà Natalia Timakova, phát ngôn viên của Tổng thống, ông Luzhkov được đề nghị từ chức trong danh dự và tùy ông quyết định kịch bản ra đi. Bởi vậy, thống nhất với văn phòng Tổng thống, ông Luzhkov xin nghỉ phép một tuần.

Trở lại công việc vào ngày thứ 2 sau kỳ nghỉ, ông Luzhkov trông bình thản và sảng khoái. Ông tuyên bố không có ý định từ chức. Bộ phận báo chí của ông thậm chí còn thông báo kế hoạch hoạt động của thị trưởng trong tháng 10, như không có chuyện gì xảy ra. Và kết cục khắc nghiệt nhất xảy ra. Các nhà phân tích cho rằng thị trưởng mắc “bệnh ngôi sao”, rằng chính ông có lỗi khi không chịu thỏa thuận.

Một nhà bình luận nhận xét: “Thị trưởng quên mất rằng ông là quan chức do người đứng đầu nhà nước bổ nhiệm, ông đặt mình cao hơn các quan chức khác”.

Ông Luzhkov kiên quyết không từ chức bất chấp sức ép từ Chính phủ.

Tuy nhiên, theo giới quan sát, sự ra đi của ông Luzhkov có thể làm ổn định tình hình chính trị và kinh tế không chỉ ở Thủ đô Moscow mà toàn nước Nga.

Bên cạnh đó, giới quan sát Nga nhận định, sự ra đi của thị trưởng đầy quyền uy và tai tiếng này chính là “điểm nhấn” trong cuộc chiến chống tham nhũng của ông Medvedev. Theo họ, không phải vô cớ mà gần đây người dân Moscow liên tục được giới truyền thông “nhắc nhở” về những vụ việc lạm dụng quyền lực của thị trưởng Luzhkov để giúp vợ là bà Yelena Baturina, người phụ nữ giàu thứ 3 thế giới đút túi số tiền 2,9 tỷ USD từ các dự án xây dựng.

Nhiều chuyên gia đánh giá cao “sự khéo léo” của ông Medvedev trong việc “đánh trúng” vào những nhức nhối của người dân Nga. Dù tuyên chiến với nạn tham nhũng ngay từ khi bước chân vào điện Kremlin với nhiều sắc lệnh cứng rắn nhưng những nỗ lực của ông dường như không có kết quả. Mức độ tham nhũng hiện nay không suy giảm, ngược lại, theo nhiều đánh giá, nó đang gia tăng. Theo tổ chức Minh bạch quốc tế, Nga xếp thứ 146 trong số 180 quốc gia được nghiên cứu và số tiền tham nhũng ở nước này lên tới 300 tỷ USD mỗi năm.

Ông Dmytry Medvedev hồi tháng 7 cũng thừa nhận, cuộc đấu tranh chống tham nhũng ở Nga trên thực tế không tiến triển gì kể từ khi ông lên nắm quyền cách đây hai năm. “Hoạt động chống tham nhũng của chúng ta chưa làm hài lòng ai. Tôi biết rằng, chúng ta chưa ghi nhận được nhiều thành tích có ý nghĩa trong việc này. Những nỗ lực được triển khai trong khuôn khổ cuộc đấu tranh chống tham nhũng thường xuyên chỉ là ký kết nhiều văn bản giấy tờ mà thôi”, Tổng thống nhấn mạnh. Ông chủ điện Kremlin còn than phiền: “Một số quan chức cố tình làm trái lệnh tôi”.

Vì vậy, việc “đánh gục” một “hình tượng tham nhũng” như thị trưởng Luzhkov chắc chắn sẽ gây ấn tượng mạnh trong lòng dân chúng, đặc biệt trong thời điểm “nhạy cảm” với phía trước là cuộc bầu cử Tổng thống Nga dự kiến diễn ra vào tháng 3/2012.

“Quyết định sa thải được đưa ra rất đúng thời điểm và đúng đối tượng. Dù ông Luzhkov một mực khẳng định khối tài sản kếch xù của vợ ông có được là do sự thông thái của bà nhưng bất cứ người dân nào cũng có thể nhận ra rằng các dự án xây dựng tại Thủ đô mang lại khoản lợi nhuận không nhỏ cho bà tỷ phú”, ông Konstantin Simonov, nhà phân tích khoa học chính trị tại Moscow nhấn mạnh.

Ông Konstantin Simonov nêu rõ, dù Moscow trở nên sạch hơn, đẹp hơn sau 18 năm ông làm thị trưởng nhưng dư luận bất bình vì việc ông dẹp bỏ nhiều tượng đài lịch sử của Thủ đô để lấy chỗ xây dựng những ngôi nhà chọc trời bằng kính và bêtông. Trong khi đó, việc xây dựng do chính công ty của bà Baturina đảm nhận.

Thị trưởng Yuri Luzhkov có mối quan hệ thân thiết với Thủ tướng Putin.

Phản pháo lại những cáo buộc này, bà Baturina khẳng định, chồng mình bị “vạ lây” trong cuộc cạnh tranh giữa Tổng thống Medvedev và Thủ tướng Putin trước cuộc bầu cử Tổng thống năm 2012. Theo bà, ông Medvedev “ra tay” bởi lo sợ ông Luzhkov ủng hộ Thủ tướng Putin quay trở lại điện Kremlin. Ông này từng phát biểu, nước Nga cần một vị lãnh đạo mạnh mẽ hơn, kiên quyết hơn mà theo nhiều chuyên gia người ông muốn ám chỉ đến chính là Thủ tướng Putin.

Tờ Ria Novosti cũng nhận định, việc sa thải Thị trưởng Yuri Luzhkov là một tín hiệu cho thấy Tổng thống Medvedev đang khẳng định quyền lực và phong cách lãnh đạo mạnh mẽ, quyết đoán của mình trước các đối thủ trong cuộc bầu cử Tổng thống, mà theo giới truyền thông Nga, đối thủ nặng ký nhất của ông Medvedev trong lần bầu cử này rất có thể đương kim Thủ tướng Vladimir Putin.

Tuy nhiên, những lý do dẫn đến sự sụp đổ của “đế chế Luzhkov đang dần bị lu mờ bởi những lo ngại về nhân vật thay thế ông. Dư luận Nga đang rất quan tâm xem ai sẽ là tân thị trưởng Moscow. Những ứng cử viên sáng giá bao gồm Chánh văn phòng Chính phủ Sergei Sobyanin, Bộ trưởng Tình trạng khẩn cấp Sergey Shoigu, cựu Phó Thị trưởng Moscow – giờ là Thống đốc tỉnh Nizhnegodrodskaya Valeri Shantsev và Bộ trưởng Quốc phòng Anatoli Serdyukov. Nhiều chuyên gia cho rằng, dù người thay thế ông Luzhkov là ai thì nhân vật này cũng phải đối mặt với không ít thách thức để có thể thoát khỏi “cái bóng” của cựu thị trưởng gạo cội “có công nhưng cũng lắm tội”.

Bích Diệp (tổng hợp)
@ Dat Vietbao
————————————————————————————————————————————————————————–

Hai tỉ phú Mỹ đến Trung Quốc bàn chuyện làm từ thiện

Hai tỉ phú Mỹ đang có mặt tại Trung Quốc để ăn tối với các tỉ phủ Trung Quốc. Trọng tâm của bữa ăn là bàn về chuyện làm từ thiện.

Hai nhà tỉ phú Mỹ Bill Gates và Warren Buffet

Hình: ASSOCIATED PRESS

Hai nhà tỉ phú Mỹ Bill Gates và Warren Buffet

Hai ông Bill Gates và Warren Buffet tổ chức bữa ăn tối tại Bắc Kinh với một nhóm tỷ phú Trung Quốc chọn lọc.
Buổi ăn dẫn đến một cuộc tranh luận gay gắt tại Trung Quốc, liệu những người siêu giầu tại Trung Quốc có nên làm theo những người siêu giầu của Mỹ hay làm – là tặng một phần lớn, nếu không nói là tất cả tài sản của họ cho các tổ chức từ thiện.
Ông Dien Yuan, viết một trang blog Diễn đàn Nhân đạo châu Á nói lòng nhân đạo theo kiểu Mỹ vẫn còn là một ý niệm vừa mới được nổi lên tại Trung Quốc:

“Có nhiều người Trung Quốc vẫn chưa hiểu hết ý nghĩa của sự giàu có. Họ vẫn tiếp tục làm giàu thêm và chưa nghĩ đến chuyện từ thiện trong lúc này, đặc biệt là tặng một số lớn tài sản mà họ phải vất vả mới có được. Hiện tại, họ chỉ nghĩ đến tích lũy để có thể chăm sóc cho thế hệ kế tiếp, những người già yếu và những người phải phụ thuộc vào họ. Do đó ý tưởng tặng tiền, dù chỉ cho những mục đích có tính cách tổng quát, cũng còn là một điều tương đối mới.”

Khi nhận được giấy mời tham dự buổi ăn tối vào tháng 8 vừa qua, một số người băn khăn hỏi là liệu họ có được yêu cầu đóng góp tiền bạc ở đây hay không:

“Nhiều tỉ phú được mời có chút do dự bởi vì khi tham dự buổi ăn tối họ được công chúng chú ý và công chúng sẽ hỏi ông tỉ phú tại sao ông không dâng hiến gì cả. Tại Trung Quốc, áp lực của công chúng rất quan trọng.”

Ông Dien nói thêm vào đó, chính sách thuế của Trung Quốc chưa có khoản tưởng thưởng cho những người có lòng nhân đạo:

“Tại Hoa Kỳ có nhiều khích lệ về pháp lý, như giảm thuế. Có nhiều cơ cấu pháp lý được thành hình để khuyến khích những người có lòng nhân đạo, trong khi tại Trung Quốc những qui định pháp lý chưa theo kịp với khuynh hướng trao tặng. Do đó chưa có nhiều những khích lệ về pháp lý hay thuế vụ để khuyến khích lòng nhân đạo mạnh thêm.”
Theo tạp chí Forbes, trong số 937 người giàu nhất thế giới, Trung Quốc chiếm đến 64 người.
Tân Hoa Xã loan báo ông Chen Guangbao, một người có lòng nhân đạo nổi tiếng nhất Trung Quốc cho biết sẽ tặng 100% tài sản của ông cho các tổ chức từ thiện và hơn 100 doanh nhân khác của Trung Quốc cũng quyết định làm như thế. ( VOA )

————————————————————————————————————————————————————————–


Phụ nữ làm tình không chỉ vì tình yêu

Một cuốn sách mới xuất bản có tên “Tại sao phụ nữ lại quan hệ tình dục” đã đưa ra rất nhiều lý do khiến phái đẹp lên giường với một ai đó. Các nàng hưởng thụ tình dục không phải vì tình yêu và niềm đam mê mà còn rất nhiều lý do không lãng mạn cho lắm.

Cindy Meston và David Buss đồng tác giả cuốn sách và là các giáo sư tâm lý học tại Đại học Texas (Mỹ) đã nêu ra những nguyên nhân cơ bản khiến chị em có hành động này.

Đẩy sự cuốn hút về thể xác xuống cuối danh sách, có vẻ như phụ nữ quan hệ với nhiều đối tác như là cách để phá tan sự nhàm chán, chữa căn bệnh đau nửa đầu, giữ tâm trí được yên bình và thậm chí họ giao ban chỉ để cảm ơn người đàn ông vì đã cho họ bữa tối ngon lành.

Cindy Meston cho biết: “Nghiên cứu đã cho thấy phần lớn đàn ông ân ái với phụ nữ vì họ tìm thấy sự hấp dẫn tính dục, ngược lại, phần lớn chị em lại chẳng tìm thấy sự hấp dẫn giới tính nào ở bạn tình nam”.

Các nhà nghiên cứu đã phỏng vấn 1.006 phụ nữ để viết lên cuốn sách này và phát hiện ra vô vàn những câu trả lời đáng kinh ngạc.

Một người trong số họ tiết lộ rằng mình làm việc đó vì muốn được trải nghiệm trong tâm linh, đó như là cách để cô ấy gần với Chúa nhất.

Những người khác lại liệt kê lý do họ có sex: chữa bệnh nhức đầu do căng thẳng, rèn luyện kỹ năng giường chiếu và làm vậy có một nước da mịn màng hơn.

Tuy nhiên, phần lớn (84%) thừa nhận họ “giao ban” để đảm bảo cho cuộc sống thanh thản hoặc lên giường như là cách mặc cả với chồng để anh ta làm việc nhà. “Thà quan hệ còn hơn là để nổ ra một cuộc cãi vã với chồng. Thêm vào đó nó mang đến cho tôi cảm giác phải làm một việc gì đó”, một người tham gia cuộc nghiên cứu cho biết.

Vài người lại thừa nhận: “Tôi đã lên giường với đàn ông bởi vì cảm thấy thương xót họ”.

Một trong số 10 người tham gia cuộc nghiên cứu thừa nhận rằng quan hệ để đổi lấy quà tặng hoặc một bữa ăn xa hoa. Chị em coi việc “Anh ấy đãi cho tôi một bữa tối tuyệt vời” hoặc “Anh ta mua cho tôi một món quà rất đẹp và đắt tiền” và “Anh ấy cho tôi thấy một cuộc sống xa hoa là thế nào”… rất xứng đáng để “tặng” chàng một đêm mặn nống.

@ DatViet

————————————————————————————————————————————————————————

Vì sao Trung Quốc sẽ đè bẹp cả thế giới


Tác giả: Aleksandr Khramchikhin[1]

Vấn đề lớn nhất của nhân loại có lẽ là ở chỗ, nó không hiểu Trung Quốc hiện nay là cái gì và Trung Quốc đang có những khuynh hướng phát triển như thế nào? Nhưng mặt khác, có thể, nhân loại không hiểu được như thế lại hoá hay. Bởi vì, hiểu ra điều đó là chuyện cực kì nặng nề, và cái chính là, dẫu có hiểu, nó cũng đành bất lực, chẳng làm được trò gì.
Có thể đành phải chờ đợi và đoán xem, đất nước này dùng cách nào để đè bẹp phần còn lại của thế giới. Kiểu tiếp cận Trung Quốc thông thường của phương Tây hoàn toàn không phù hợp.`Một mặt, chủ nghĩa duy tâm ngớ ngẩn của những chú panda huggers, hi vọng Trung Quốc sẽ hoà nhập vào hệ thống kinh tế và chính trị hiện hành do phương Tây tạo ra một cách ôn hoà, hiền lành, ngoan ngoãn, tiếp tục bì bạch chạy theo người tiêu dùng giày dép thể thao và laptop ở phương Tây để nhận khoản tiền lương hậu hĩnh nhất là 100 đô la mỗi tháng. Mặt khác, tầm nhìn cuồng tín, nông cạn về tư tưởng của China hawks, cho rằng mọi vấn đề của Trung Quốc đều bắt nguồn từ việc nước này không có nền dân chủ theo kiểu phương phương Tây. Trung Quốc sắp sụp đổ vì không có dân chủ. Hoặc là Trung Quốc sẽ tấn công, chiếm lấy tất cả, vì nước này không có dân chủ. Hoặc, lúc đầu nó tấn công, sau đó nó sụp đổ, vì nó không có dân chủ. Hoặc lúc đầu nó sụp đổ, sau đó nó tấn công, bởi vì… Chao ôi, những kẻ đần độn thật bất hạnh.
Tuy thế, Trung Quốc cũng có nhiều người không đần độn. Ấy là những người hiểu rất rõ, rằng nếu đưa dân chủ kiểu phương Tây vào Trung Quốc, thì nó sẽ sụp đổ ngay lập tức. Quan điểm về Trung Quốc của Nga là hỗn hợp kì lạ giữa mối sợ hãi bản năng và niềm hi vọng về một thứ bạn “cùng thuyền chiến lược” trên mặt trận chống Hung thần – Đế quốc Mĩ. Quan niệm ấy không thể xem là hợp lí. Trung Quốc hiện nay có hàng loạt đặc điểm nổi bật. Nói vắn tắt, nó là thế này:
1. Là sự kết hợp giữa một bên là sự hiện diện của một trong những nền kinh tế lớn nhất thế giới có nhịp độ phát triển nhanh và trình độ kĩ thuật cao, với một bên là những vấn đề kinh tế – xã hội mang tính đặc thù của những nước kém phát triển.
2. Dân số khổng lồ, vượt quá khả năng đáp ứng của hoàn cảnh thiên nhiên. Dân số cho phép tối đa ở Trung Quốc chỉ có thể là 700 đến 800 triệu người. Thế mà trong thực tế, ai cũng biết, dân số nước này đã lên trên 1.3 tỉ, đã vậy, dù đã tìm đủ mọi cách để hạn chế, nó vẫn đang tiếp tục tăng trưởng. Thêm vào đó, 94% dân cư Trung Quốc đang sinh sống trên 46% lãnh thổ.
3. Giữa thành phố và nông thôn, giữa các vùng miền, có sự phân hoá cao nhất thế giới. Giữa thành phố và nông thôn, sự khác biệt cao tới mức, các thống kê về kinh tế – xã hội của nông thôn và thành phố phải lập riêng rẽ, y như là thống kê ở những nước khác nhau. Sự chênh lệch giữa các vùng miền còn lớn hơn nữa. Tổng thu nhập của các tỉnh duyên hải miền đông – nam Quảng Đông cao hơn 90 lần so với tổng thu nhập của khu tự trị Tây Tạng phía tây – nam nước này. Nếu xem các vùng miền của Trung Quốc như những nước khác nhau, thì Quảng Đông về quy mô kinh tế được xếp vào loại 30 nước hàng đầu, vượt cả những nước ví như Argentina. Trong khi đó, Tây Tạng đứng vào hàng 130 – 140 thuộc nhóm Nigiêria, Malawi, Tadjikistan. Gộp tất cả sự tương phản ấy lại với nhau, tức là đem so sánh mức sống trung bình của các thị dân Bắc kinh, Thượng Hải, Thâm Quyến với mức sống trung bình của người nông dân ở Quý Châu hay Tây Tạng, thì vấn đề không còn là chuyện số lần hơn kém, mà là chuyện trật tự của các kích cỡ. Sự thật là ở nước này, có một số xã hội hoàn toàn khác nhau, từ xã hội nông nghiệp cổ truyền đến xã hội hậu công nghiệp. Đó là những xã hội không chỉ hoàn toàn khác nhau về mức sống, mà còn hoàn toàn khác nhau về tâm tính. Hơn nữa, sự chênh lệch có xu hướng ngày càng gia tăng, chứ không giảm bớt.

4. Tốc độ lão hoá của dân cư và sự chênh lệch về giới ở các nhóm thuộc tốp người trẻ tuổi cao nhất thế giới. Dân số ở những tốp dân cư ở độ tuổi trung niên tăng nhanh gấp đôi so với toàn bộ dân cư nói chung. Về cơ bản, đây là điều đang lặp lại khuynh hướng mang tính đặc thù của các nước phương Tây, nhưng ở phương Tây, quá trình lão hoá của dân cư chậm hơn rất nhiều và nó chỉ bắt đầu khi tổng thu nhập tính theo đầu người đạt từ 5 đến 10 nghìn đô la (ở Trung Quốc hiện nay vẫn còn dưới 2 nghìn đô la). Đồng thời, ở Trung Quốc, gia đình chính thức phải gánh trách nhiệm chăm sóc, phụng dưỡng người già. Chỉ có 1/6 người già sống bằng nguồn lương hưu trí, người già ở nông thôn hoàn toàn không có trợ cấp xã hội. Tức là người ta không trả lương hưu cho nông dân, mặc dù thu nhập của họ thấp hơn nhiều lần so với thu nhập của thị dân. Theo truyền thống, cho đến nay, việc phụng dưỡng cha mẹ vẫn là trách nhiệm của người con trai nối dõi tông đường và được ăn thừa tự. Thế mà sinh đẻ lại bị hạn chế để giảm bớt gia tăng dân số, nên mới nảy sinh sự chênh lệch về giới. Tương quan giữa trẻ trai và trẻ gái sơ sinh ở Trung Quốc đang cố giữ trong tỉ lệ 102-107:100, tối đa là 117:100, nhưng ở các tỉnh lẻ, tỉ lệ này là 130:100, còn ở nông thôn, có nơi lên tới 150:100. Chỉ mấy năm nữa, thế hệ bước vào tuổi hôn nhân sẽ có 20 triệu nam thanh niên bị “thiếu” cô dâu. Rõ ràng, đây là hiện tượng chưa từng có tiền lệ trong lịch sử nhân loại, bởi vậy, sẽ rất khó tiên đoán hậu quả xã hội của nó và việc tìm ra con đường để giải quyết vấn đề cũng sẽ hết sức phức tạp. Tiếp tục duy trì các xu hướng phát triển hiện nay (thực ra, xu hướng phát triển này ngày càng trở nên trầm trọng, chứ không thể duy trì), đến một lúc nào đó sẽ xuất hiện tình trạng: cô dâu trở thành hàng hoá. Nếu tính thêm những thay đổi trong quan niệm của lớp nữ thị dân có giáo dục, xem lập nghiệp có ý nghĩa quan trọng hơn hôn nhân, sẵn sàng gác việc lấy chồng tới giới hạn cuối cùng có thể được, thì đàn ông thành phố sẽ muốn kết hôn với phụ nữ nông thôn, còn đa số đàn ông nông thôn sẽ không có cơ may lấy được một người vợ. Trong trường hợp này, xung đột giữa thành phố và nông thôn, giữa những vùng phát triển và vùng lạc hậu sẽ trở thành mâu thuẫn mang tính đối kháng. Một cuộc nội chiến giành giật cô dâu – “đó là thứ còn dữ dội hơn cả “Faust” của Goethe”.
5. Sức ỳ hệ thống rất cao, do tình trạng bảo thủ xã hội cực kì phức tạp, lại ở quy mô rộng lớn và mức độ trầm trọng. Giới cầm quyền Trung Quốc từ lâu đã nhìn thấy và hiểu ra, nó phải chấp nhận quan niệm lệch lạc “tăng trưởng tương đương với phát triển”. Nó cũng có dự định sửa chữa hoàn cảnh, nhưng chẳng thu được kết quả nào cả. Tăng trưởng kinh tế dựa trên mô hình sử dụng lao động quảng canhtiếp tục phá mọi kỉ lục, hoàn thành vượt mức tất cả các kế hoạch sản xuất. Nhưng đồng thời, “các kế hoạch” tiêu sài tài nguyên và phá huỷ môi trường cũng thi nhau phá mọi kỉ lục. Thay vì hạn chế một cách có kế hoạch, khối lượng điện năng được sử dụng vẫn không ngừng tăng lên. Khối lượng các loại phế thải độc hại vẫn tăng, chứ không giảm. Mọi dự báo về mức độ sử dụng xăng dầu hàng năm của Trung Quốc đều sụp đổ, thực tế hoá ra còn tồi tệ hơn các phương án dự báo về những khả năng tồi tệ nhất.

6, Sự hiện diện của những mâu thuấn phát triển không thể xoá bỏ trong khuôn khổ của mô hình kinh tế đang vận hành ở Trung Quốc. Về vấn đề này, chúng tôi sẽ nói sau.
7. Thiếu một mô hình lựa chọn phù hợp cho phép xoá bỏ các mâu thuấn và nền tảng phương pháp luận tạo ra mô hình ấy. rõ ràng, hoàn toàn không có khả năng tạo ra một mô hình lựa chọn như thế.
8. Quy mô của hệ thống vấn đề nảy sinh từ phạm vi dân cư và kinh tế đã biến những vấn đề của Trung Quốc thành những vấn đề của toàn bộ thế giới.
Vô khối những thứ “cao nhất thế giới” kể ra ở trên mới chỉ là chuyện tỉ lệ phần trăm. Nhưng ở đây, còn phải nhớ cả những đại lượng tuyệt đối. Đặc biệt là về con số 1,3 tỉ dân, về hơn 200 triệu chủ thể chủ thể đang hoạt động kinh doanh. Từ những quy mô này, sự chênh lệch trong tỉ lệ phần trăm rất dễ biến thành những con số khổng lồ khi chuyển chúng sang các đại lượng tuyệt đối: 200-300 triệu thất nghiệp, 150 di dân nội địa v.v…, và v.v…
Bây giờ xin nói về những mâu thuẫn cơ bản.
Vì sao chuyện này thường bị lờ đi? Quả tình, người ta đã viết rất nhiều về những mâu thuẫn riêng lẻ, cục bộ, nhưng lại không xem xét các mâu thuẫn ấy trong tổng thể của chúng.
1. Mâu thuẫn giữa nhu cầu duy trì nhịp độ tăng trưởng kinh tế cao dựa vào các khu vực thuê mướn lao động nhằm mục đích đảm bảo việc làm cho dân cư ngày càng phát triển và nhu cầu giảm bớt nhịp độ tăng trưởng, chuyển từ nền sản xuất chú trọng số lượng sang nền sản xuất chú trọng chất lượng, có cân nhắc tới đặc điểm tài nguyên – sinh thái.
2. Mâu thuấn giữa đòi hỏi và nhu cầu ngày càng cao của dân cư với nguồn tài nguyên, chẳng riêng gì của Trung Quốc, mà ngay của cả hành tinh cũng không đủ khả năng đáp ứng các đòi hỏi và nhu cầu ấy.
3. Mâu thuấn giữa nhu cầu tiếp tục thực hiện chính sách “Mỗi gia đình – một con” với nhu cầu giảm bớt các hạn chế nhân khẩu theo những cân nhắc về đặc điểm xã hội.
4. Mâu thuẫn giữa chính sách dựa vào dân số như một nguồn tài nguyên kinh tế và năng lực cạnh tranh cơ bản với tình trạng dân số quá đông như một vấn đề nghiêm trọng của đất nước.
Trong quá trình cải cách mở cửa, Trung Quốc đã sử dụng khối dân cư khổng lồ, vừa cần cù, lại vừa dễ tính, chẳng quen đòi hỏi gì, như một thứ tài nguyên cơ bản. Nhân loại cũng hả hê đồng tình với điều đó để biến Trung Quốc thành một “xưởng lắp ráp toàn thế giới”. Sự dồi dào của nguồn nhân công vô tận và, ứng với điều đó, tình trạng cạnh tranh gay gắt trên thị trường lao động đã cho phép duy trì mức chi phí thấp, nhờ thế, sản phẩm của Trung Quốc có giá cả rất rẻ. Tuy nhiên, tình trạng thất nghiệp chỉ có lợi khi dừng lại ở một giới hạn nào đó, vượt quá giới hạn ấy, nó sẽ trở thành mối đe doạ thực tế với sự ổn định xã hội. Vậy mà quân số lao động vẫn không ngừng tăng lên, đòi hỏi phải được “sử dụng”. Cách tốt nhất để sử dụng nguồn lao động này là tiếp tục tăng cường sản xuất hàng hoá thông dụng, huống chi chính khu vực sản xuất này đã thu về cho đất nước một nguồn ngoại tệ khổng lồ. Nhưng, dĩ nhiên, nó cũng đòi hỏi phải có một số lượng nhiên liệu khổng lồ mà bản thân Trung Quốc không thể có đủ, dẫn tới việc huỷ hoại ngày càng dữ dội môi trường thiên nhiên mà chắc chắn sẽ tạo ra một thảm hoạ sinh thái vô tiền khoáng hậu trong lịch sử nhân loại. Những nhân tố này đã bắt đầu “ngốn” vào chính sự tăng trưởng kinh tế như là hậu quả của nó. Việc cải biến một nền sản xuất thiên về số lượng, dựa vào lao động phổ thông thành một nền sản xuất chú trọng tới chất lượng, dựa vào lao động khoa học, trước hết, đòi hỏi phải đầu tư một nguồn kinh phí khổng lồ (nhất là để nâng cao trình độ giáo dục còn rất thấp của dân cư), sau nữa, sẽ dẫn tới nạn thất nghiệp tăng lên một cách gay gắt và điều này chắn chắn sẽ tạo ra nguy cơ nghiêm trọng thực sự đe doạ sự ổn định xã hội.
Đúng là cả xã hội Trung Quốc nói chung đang thực sự quan tâm tới việc tìm kiếm một lối thoát ra khỏi tình huống được hình thành ở nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa hiện nay. Nhưng, đồng thời, đại diện của tuyệt đại đa số các nhóm xã hội đều muốn duy trì mô hình cải cách hiện nay. Dĩ nhiên, điều này liên quan trực tiếp tới các nhóm xã hội được hưởng lợi từ những cuộc cải cách (tầng lớp quan liêu, các nhà kinh doanh, công nhân có tay nghề cao, các nhà môi giới v.v…). Nhưng các nhóm xã hội còn lại, tức là những nhóm không được hưởng lợi từ cải cách, thì không hề quan tâm tới sự thay đổi mô hình, bởi vì nó chỉ làm tăng thêm số lượng những người nông dân mất ruộng đất và đội quan thất nghiệp khiến cho địa vị của họ trở nên tồi tệ hơn.
Cho nên, xung đột giữa lợi ích trước mắt và lợi ích lâu dài có ý nghĩa quan trọng với tuyệt đại bộ phận các thành viên của xã hội Trung Quốc. Thực tế, con người bao giờ cũng giải quyết xung đột ấy vì lợi ích trước mắt. Tức là xuất phát từ việc duy trì mô hình phát triển hiện nay.
Mà chính phương Tây cũng muốn duy trì mô hình ấy. Phương Tây sẽ còn tụng niệm rất nhiều, rất hay cho chính bản thân mình về sự tuyệt diệu của xã hội thông tin hậu công nghiệp. Đồng thời, không hiểu vì sao, có một sự thật bị xem nhẹ, ấy là cư dân của thiên đường mặt đất này cũng phải ăn, mà phải ăn nhiều,ằn ngon; phải xỏ giày dép, mặc quần áo, áo quần giày dép phải đẹp, phải rẻ, phải đi trên những chiếc xe hơi tuyệt hảo và phải dùng những chiếc máy tính thật tinh xảo để làm việc (nếu klhông thế, sao gọi là xã hội thông tin?). Có điều, tất cả những thứ này vẫn cần phải cso một ai đó làm bằng tay, mà lại muốn sao cho thật rẻ.
Đây rồi, chính người Trung Quốc đang làm. Họ làm bằng tay, rất nhiều và rất rẻ.
Chẳng ai muốn động óc suy nghĩ về hậu quả của sự mầu nhiệm ấy.
Nhân loại cố tình nhắm mắt, không muốn nhìn xem sự tăng trưởng tiếp theo của trung Quốc sẽ đẫn tới đâu – ngay cả khi quan điểm “tăng cường bình ổn” đang được giới giới cầm quyền Trung Quốc tuyên truyền hiện nay là sự thật, chứ không phải tuyên truyền.
Phương Tây sẽ còn sụt sùi rất lâu về việc “phát triển bên vững” và xoá bỏ bất bình đẳng trong mức sống giữa các quốc gia phát triển và các nước đang phát triển. Nhưng tất cả đều hiểu rất rõ, rằng đại đa số các nước đang phát triển sẽ không bao giờ đuổi kịp trình độ của các quốc gia phát triển. Bởi vì, nếu đưa “cá” cho các nước ấy, tầng lớp tham nhũng “ưu tú” ngày càng phình to sẽ chén sạch, rồi sau đó lại xin thêm “cá”. Nhưng nếu đưa “cần câu” cho các nước đang phát triển, họ dễ dàng bẻ ngay cái “cần câu” ấy.
Trung Quốc thuộc về số ngoại lệ rất ít ỏi. “Cá” nó không cự tuyệt, mà “cần câu” nó sử dụng cũng rất tài, nếu có ý đồ tước đoạt “cá” và “cần câu” (hoặc có ý không đưa), nó sẽ dùng sức mạnh để cướp giật cho mình.
Cư dân Nigeria dù trong bất kì hoàn cảnh nào cũng sẽ không sống như cư dân Thuỵ Điển. Trên lí thuyết, cư dân trung Quốc có thể có tham vọng vượt lên cao hơn mức sống ấy. Không ai có khả năng và có quyền cấm họ làm như thế.
Chỉ có điều phải nhớ, tài nguyên của cả hành tinh không đủ để đảm bảo cho mỗi người dân Trung Quốc có mức sống như vậy. Họ không đủ ăn, không đủ xăng dầu và bao nhiêu thứ vật dụng không kém cần thiết khác. Thế thì sẽ chẳng còn gì để dành phần cho người khác. Tức là chúng ta chỉ còn mỗi việc là phải tin, rằng Trung Quốc (đất nước có dân cư đông nhất thế giới, có quân đội hùng mạnh và sự ngạo mạn ngút trời) sẽ mãi mãi kiên trì gia công hàng hoá thông dụng cho những người ngoại quốc giàu có bằng cái giá của sự nghèo túng của riêng mình.
Có lẽ, phải gọi niềm tin ấy là chủ nghĩa phê phán thì chính xác hơn.
Với những gì đã trình ở trên, chúng ta hoàn toàn không thể hiểu, Trung Quốc sẽ làm thế nào để tránh, không bành trướng ra bên ngoài bằng tất cả các hình thức của nó (kinh tế, chính trị, nhân khẩu, quân sự). Nó hoàn toàn không có sức sống trong các ranh giới hiện nay của mình. Hoặc là nó phải lớn lên gấp bội, hoặc là nó buộc phải nhỏ hơn rất nhiều. Bởi thế, vấn đề không phải là sự xâm lược của Trung Quốc, mà là với nó, bành trướng là kế sách duy nhất để sống sót.
Đó không phải là con ngoáo ộp, mà là hiện thực khách quan đang cắt cứa vào giác quan của ta.
Quả thật, vẫn còn ít người cảm nhận được hiện thực ấy. Nhưng chẳng bao lâu nữa, nó sẽ tới.
Lã Nguyên dịch
Nguồn: Báo “АПН” (Агенство политических новостей)

@ VanhoaNgheAn

————————————————————————————————————————————————————————————————–

“Thư để lại” của một kẻ bị tử hình ở Trung Quốc

Tác giả: Dương Danh Dy(Giới thiệu)

Văn Cường nguyên Giám đốc Sở Tư pháp, nguyên Phó Giám đốc Sở Công an thành phố Trùng Khánh do phạm tội tham ô(nhận hối lộ hơn 12 triệu NDT, không thuyết minh được số tài sản trị giá hơn 10 triệu NDT..) hủ hóa, bao che cho bọn mafia.. đã bị toà án thành phố này tuyên án tử hình ngày 7/7/2010. Trước khi chết hắn đã để lại bức thư, xin lược dịch giới thiệu.

Văn Cường khi đương chức

“Ta sống không nổi mấy ngày nữa đâu. Ta không ngờ lại bị phán tử hình, nhưng đã đến bước đó thì kháng cáo lên trên cũng chẳng có kết quả gì. Ta đây, cả cuộc đời làm công an, đã xử rất nhiều vụ án lớn, đã giết rất nhiều người, trước đây đã từng lo rằng sẽ có một ngày sẽ chết trong tay người nhà một số kẻ bị mình xử tử hình, không ngờ cuối cùng lại bị chết trong tay người của mình…Thế nhưng, ta đã nghĩ ra, những sự việc mà ta tham dự và biết được quá nhiều, nếu ta không chết sẽ có rất nhiều kẻ ăn không ngon ngủ không yên. Không giết ta, hậu hoạn lớn vô cùng, ta chết sẽ có lợi cho bọn chúng…Vì vậy có mấy câu muốn nói rõ trước khi đi xa.

Nói ta tham ô bao nhiêu tiền, chơi bao nhiêu con gái. Ta không phủ nhận điều đó.Nhưng điều ta muốn nói là, điều đó đáng trách ta nhưng cũng không đáng trách ta, tất nhiên trách nhiệm của ta là lớn hơn. Bất kể là ai nếu đặt vào vị trí của ta đều sẽ tham ô nhiều như vậy, chơi gái nhiều như vậy, thậm chí còn nhiều hơn. Có một số nữ học sinh, ta không chơi thì người khác cũng sẽ chơi. Nói Văn Cường ta đây cưỡng hiếp, ta mà lại phải cưỡng hiếp à?…Ai chẳng biết cán bộ hiện nay nếu không tham ô, không háo sắc thì ai dám tin, dám trọng dụng anh? Dù anh làm việc có tốt đi nữa cũng chẳng có ích gì! Loại cán bộ giống như ta, trong cả nước nếu không nói là mấy triệu thì chí ít cũng phải tới mấy chục vạn người. Chỉ bêu xấu rồi giết một mình Văn Cường, thì giải quyết được cái gì?

Điều ta muốn nói nữa là, con đường ta đi từ một anh cảnh sát nhỏ bé tại huyện Ba rồi lên tới chức Phó Giám đốc Sở Công an một thành phố trực thuộc trung ương, không phải là chỉ bằng con đường tham ô…Đối với ta trước tiên là công việc sau mới đến tham ô..Ai cho ta cái quyền muốn làm gì thì làm ở Trùng Khánh? Nhiều người biết rõ một số việc ta đã làm nhưng lại giả bộ là không biết? Đã không muốn để ta sống thì ta sẽ nói hết mọi điều ra: ta tham không chỉ có số tiền đến thế! Vậy số còn lại đi đâu? Tất nhiên là đến nhà người ta, có việc ta nhờ người làm, có một số việc tự ta làm. Nhờ người khác làm không có tiền có được không?. Những người lấy tiền của ta cũng như những người đưa tiền cho ta hiện nay đang hướng dẫn quần chúng tham quan những trưng bầy chứng tích tham ô của ta. Ta không phủ nhận tính chân thực của các chứng tích đó, nhưng nếu các người tới nhà những kẻ đó xem xét sẽ thấy chút quà bẩn thỉu mà ta nhận thật đáng thương.

Văn Cường ta cũng là người có học… Trước đây ở Trung Quốc, đã có rất nhiều người vỗ tay khen ngợi việc chặt đầu bọn tham nhũng.Thế nhưng sau những cái vỗ tay khoái chí đó mọi việc vẫn như cũ.Mấy trăm năm qua Trung Quốc có thay đổi không? Ta thấy chẳng thay đổi gì cả. Giết ta chẳng qua là bịt được mồm một mình ta, nhưng liệu có bịt được nguồn gốc hủ bại không? Hôm qua trên đường phố Trùng Khánh có rất nhiều người đốt pháo. Ta không biết ba năm sau liệu bọn họ lại có phải đốt pháo nữa hay không? Sợ rằng đến lúc đó những người đã bán đứng ta sẽ lại ca ngợi ta và dân chúng không rõ chân tướng lúc này sẽ thấy Văn Cường cũng có chỗ tốt đấy chứ. Khi ta làm Phó Giám đốc công an Trùng Khánh tỷ lệ phạm tội có cao nhưng so với mấy thành phố lớn khác, Trùng Khánh tốt hơn nhiều…

…Biến ta thành người như thế này là do chính xã hội, chính chế độ này. Ta nói như vậy không phải là muốn đẩy hết trách nhiệm cho người khác. Nếu như năm đó ta không rời huyện Ba, yên tâm làm một anh cảnh sát bình thường ở đó thì hôm nay ta không phải như thế này.Tham công danh lợi lộc là sai lầm lớn nhất đời ta. Sau khi ta chết con cháu không lấy họ Văn nữa mà đổi thành họ khác, và con cháu các đời từ nay trở đi đừng theo nghiệp chính quyền, đừng làm quan, hãy xa lánh công danh lợi lộc.

Bình thường, bình yên mới là phúc.”

@http://vanhoanghean.vn

————————————————————————————————————————————————————————————————–