CẬP NHẬT TIN TỨC 27-9-2010

Chuẩn bị diễu binh lớn nhất trong lịch sử

Buổi lễ kỷ niêm 40 năm thành lập đội Hồng vệ binh trẻ của Bắc Triều Tiên tại Bình Nhưỡng hôm 11/9/2010

Buổi lễ kỷ niêm 40 năm thành lập đội Hồng vệ binh trẻ của Bắc Triều Tiên tại Bình Nhưỡng hôm 11/9/2010

Ảnh:REUTERS/KCNA

Ngày 26/9, hãng thông tấn Hàn Quốc Yonhap đưa tin là quân đội Bắc Triều Tiên đang chuẩn bị một cuộc diễu binh với sự tham gia của hàng ngàn binh sĩ, vũ khí và các thiết bị quân sự, trong bối cảnh Ban chấp hành Trung ương đảng Lao động Triều Tiên đang chuẩn bị  họp Hội nghị đặc biệt .

Theo giới quan sát, một trong những nội dung chính của Hội nghị bất thường, khai mạc vào ngày 28/09 là chuẩn bị cho con trai lãnh tụ Kim Jong-Il lên thay cha, lãnh đạo đất nước.

Yonhap trích dẫn các nguồn tin xin dấu tên cho biết là từ tháng bẩy, khoảng 10 ngàn binh sĩ Bắc Triều Tiên đã được điều động đến căn cứ không quân Mirim, gần Bình Nhưỡng, để luyện tập diễu binh, chào mừng một sự kiện ở cấp quốc gia. Tham gia diễu binh có các loại xe thiết giáp được trang bị dàn phóng tên lửa tầm ngắn và tầm trung, dàn phóng rốc két, lực lượng pháo binh và xe tăng.

Tuy nhiên, các nguồn tin trên không cho biết ngày tổ chức diễu binh. Tháng tám vừa qua, bộ Quốc phòng Hàn Quốc nói rằng đã phát hiện có sự triển khai binh sĩ ồ ạt gần thủ đô Bắc Triều Tiên. Quân đội Bắc Triều Tiên có 1,9 triệu binh sĩ và là một trong năm quân đội đông đảo nhất trên thế giới. Các binh sĩ Bắc Triều Tiên thường xuyên luyện tập để tham gia các cuộc diễu binh, biểu dương sức mạnh, nhân các sự kiện chính trị quan trọng của nước này.

Seoul sẽ viện trợ lương thực cho Bình Nhưỡng

Về quan hệ Liên Triều, vào tháng tới, Seoul sẽ viện trợ 5000 tấn lương thực cho Bình Nhưỡng như đã hứa nhằm giúp đỡ người dân Bắc Triều Tiên sau những đợt thiên tai nghiêm trọng.

Theo Yonhap, vào thứ ba tới, chính phủ Hàn Quốc sẽ thông qua một khoản viện trợ trị giá 8 tỷ won, tương đương 7 triệu đô la Mỹ. Thông qua Hội chữ thập đỏ, hàng viện trợ được gửi tới Bắc Triều Tiên, bao gồm 5000 tấn gạo, 10 ngàn tấn xi măng, 3 triệu gói mỳ ăn liền, và một số thiết bị y tế, thuốc men.

Đầu tháng 9, bão Kompasu đã đổ vào bán đảo Triều Tiên. Tại Bắc Triều Tiên, 12 người đã thiệt mạng, nhiều đê điều bị vỡ, gây ngập lụt nghiêm trọng, mùa màng bị tàn phá, gây ra nạn thiếu lương thực trầm trọng tại nước này.( RFI )

—————————————————————————————————————————————————-

Tình tiết mới trong vụ Nexus Technologies

Ngọc Thu

Đính kèm là tài liệu mới nhất trong vụ Nexus Technologies: Government’s Sentencing Memorandum ngày 8 tháng 9 năm 2010.

Theo tài liệu này thì tổng số tiền công ty Nexus đưa hối lộ cho các quan chức VN trong 9 năm (từ 1999-2007) hơn $689.000, nhiều hơn số tiền mà tin tức đưa ra ban đầu ($250.000). Số tiền hối lộ các quan chức VN trong vụ án này nhiều hơn số tiền Huỳnh Ngọc Sĩ bị truy tố nhận hối lộ trong vụ PCI ($262.000).

clip_image003

Xin liệt kê từng năm như sau (xem trang 6-7 trong tài liệu đính kèm):
Năm Số tiền Năm Số tiền
1999

2000

2001

2002

2003

Tổng cộng

1.428,57

32.490,49

72.703.37

56.120,07

126.488,92

2004

2005

2006

2007

75.573,97

97.996,92

135.663,46

90.650,27

689.116,04

Khi nào bác Tổng thanh tra chính phủ Trần Văn Truyền điều tra vụ này và cần thêm tài liệu thì tôi sẽ đưa thêm. Nếu bác Truyền cần người dịch thì tôi tình nguyện dịch để tiết kiệm tiền thuế của dân.

@ Bauxitvn

—————————————————————————————————————————————————-

Giá vàng lên cao kỷ lục

Báo Kinh tế Việt Nam ghi nhận tuần qua là tuần tăng giá không nghỉ của vàng trên thế giới cũng như tại Việt Nam.

Giá vàng trong nước mấp mé mức bán ra 30 triệu 500 ngàn đồng một lượng, chênh lệch giá từ bốn đến năm chục ngàn. Trong khi đó vàng tại thị trường New York đạt giá lịch sử mới, vượt mức 1 ngàn 300 đô la một ounce.

Báo này cho rằng vàng lên giá mạnh là vì tuần qua đô la xuống giá nhiều, so với tiền euro và yen Nhật; thêm vào đó là tin Cục Dự trữ Liên bang Hoa Kỳ có thể bơm tiền vào nền kinh tế để kéo mức tăng trưởng lên, và hôm thứ ba 21 tháng chín đã giữ lãi suất căn bản ở mức thấp kỷ lục. ( RFA )

—————————————————————————————————————————————————-


Bốn sự thật về sở thích giới tính của đàn ông

Có rất nhiều những tưởng tượng về sở thích giới tính ở nam giới. Nhà tâm lý học nổi tiếng Annette Orlova sẽ đưa ra những sự thật về điều này.

Nếu không là người săn tình, anh ta sẽ nhanh chán?

Đúng. Đàn ông là những người đi săn, vì vậy quá trình chinh phục rất quan trọng đối với họ. Đàn ông có những hình ảnh nhất định trong đầu, vài ý nghĩ như là những bức tranh minh họa có chú thích: “một người phụ nữ làm bạn”, “một người phụ nữ để yêu”, “một người phụ nữ để tiêu khiển”.

Nếu trong mắt anh ấy, bạn đã giành được hạng “một cô gái của buổi tối” thì không quan tâm bạn trông như thế nào, anh ấy sẽ cố gắng để giữ lấy bạn.

Bạn càng lờ đi, anh ta càng quan tâm đến bạn?

Sai. Rất nhiều người đàn ông phát sợ khi bị từ chối, họ chán nản khi tiến sâu vào một mối quan hệ. Nếu bạn thật sự quan tâm tới anh ta, anh ta sẽ bị thu hút và tiếp tục cuộc chinh phục. Nhưng nếu bị thờ ơ, anh ta có thể bỏ cuộc và bắt đầu tìm kiếm một người phụ nữ khác. Điều này phụ thuộc vào từng người đàn ông, quan điểm của anh ta, và hình ảnh của người phụ nữ lý tưởng mà anh ta đặt ra.

Ảnh: Inmagine.

Sau khi sinh, phụ nữ trở nên kém hấp dẫn về thể xác đối với đàn ông?
Sai. Rất nhiều cặp vợ chồng trải qua rắc rối về tình dục sau khi sinh nở, nhưng chủ yếu lại do những phức tạp liên quan đến vấn đề gia đình và nhà ở. Thường trong những gia đình có ba thế hệ sống chung, tính thống nhất dễ bị ảnh hường, và là nguyên nhân gây căng thẳng. Theo đó, stress là nhân tố gây ra những xung đột trong gia đình và quan hệ vợ chồng.
Hơn thế nữa, theo các nhà tâm lý, nhiều người đàn ông về bản chất là một đứa trẻ, do đó sự xuất hiện một thành viên mới được chú ý trong gia đình khiến anh ta cảm thấy bối rối và bị trầm cảm. Người mẹ sẽ quan tâm con nhiều hơn và người đàn ông cảm thấy như bị bỏ rơi. Để tìm sự khuây khỏa, họ sẽ cắm đầu vào máy tính và dần dần trở nên lãnh cảm. Trầm cảm và sex thường khó có thể hòa hợp.

Đàn ông thích những phụ nữ khó tiếp cận?
Sai. Mặc dù bản năng đàn ông là người đi săn, nhưng một người phụ nữ quá quy tắc hay nghiêm khắc có thể làm nản lòng họ. Khi phải đối mặt với những phụ nữ như vậy, đấng nam nhi cảm thấy rằng cô gái không tìm kiếm một sự tán tỉnh hay trò chơi tình cảm. Tuýp phụ nữ này cho rằng người đàn ông sẽ phải có trách nhiệm ít nhất là về mặt tình cảm, và đàn ông thì rất sợ điều này.
Đàn ông thích người phụ nữ thoải mái, nhẹ nhàng nhưng không có nghĩa là người dễ tiếp cận và nhẹ dạ. Khi gặp chàng ở buổi hẹn hò đầu tiên, hãy bật mí ít thông tin về bản thân, lắng  nghe nhiều hơn, đừng nói về mơ ước và hy vọng của bạn, và hãy giữ một điều bí mật.

Hoàng Thủy (theo Pravada)

@ DatViet

—————————————————————————————————————————————————-

Giang Kim Đạt cao chạy – Vinashin bay!

Từ Tâm

image Cho đến nay 5 quan chức cấp cao của Vinashin đã bị cơ quan an ninh điều tra bắt tạm giam theo luật định. Mặc dù các quan chức này khi bị bắt chỉ mới bị khởi tố về hành vi cố ý làm trái các quy định nhà nước về quản lý kinh tế, gây hậu quả nghiêm trọng. Đây là tội danh khá “nhẹ nhàng”, so với thảm họa mà họ đã gây ra đối với Vinashin (thực chất là đối với đất nước) bởi theo điều 165 Bộ Luật Hình sự sửa đổi bổ sung năm 2009, mức hình phạt (theo khoản 3) mức hình phạt cao nhất đối với hành vi này, trong trường hợp gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng chỉ mới bị phạt tù đến… hai mươi năm.

Trong số các quan chức đã và đang bị “chiếu” có một kẻ không thuộc hàng “quan chức” đang bị truy nã nhưng gây hồi hộp không kém đối với những ai quan tâm đến “cuộn phim đen” Vinashin đó là Giang Kim Đạt. Vậy anh ta là ai?


Theo tác giả Lê Trung Thành trong bài “Vinashin – Chuyện bây giờ mới kể” (bài 2) đăng bởi BauxiteVietnam, người ta nhận diện ra Giang Kim Đạt trong đoạn sau: “Dự án tổ chức vận tải hành khách, hàng hóa trên biển tuyến Bắc – Nam bằng tàu biển “cao tốc” của Công ty TNHH MTV Vận tải viễn dương Vinashin (VNS) được Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phê duyệt ngày 12.4.2007 với nội dung cho VNS mua và đóng mới một số tàu, có tổng mức đầu tư từ 1.5 đến 2 tỷ USD. Chắc chắn là, các tác giả của dự án này phải “hót” hay lắm nên được ông Hồ Nghĩa Dũng – “tân” Bộ trưởng GTVT – chấp thuận ngay trước khi gửi lên thủ tướng. Ông Trần Văn Liêm, Tổng Giám đốc VNS vội vã bay sang Ý cùng một nhà “môi giới” thân quen, đã sát cánh bên ông qua nhiều phi vụ mua tàu cũ. Anh ta còn trẻ, tuy chẳng được học hành bài bản như ông nhưng nhanh nhẹn, chịu chơi, chịu chi, sống ở Sài Gòn trong một gia đình có nghề đi biển, anh ta có nhiều mối quan hệ, vì vậy chuyện chắp nối trở thành “đệ tử ruột” của Tổng Giám đốc VNS là điều dễ hiểu. Chuyến đi mua tàu chở khách được sắp đặt trước nên khá mau mắn, ông Liêm và nhà môi giới trẻ tuổi – Giang Kim Đạt – quyết định chọn mua tàu Cartour cao 7 tầng”.

Không chỉ có tàu Hoa Sen trị giá 1.300 tỷ đồng đầy tai tiếng, biểu tượng cay đắng của “thương hiệu” Vinashin, nhà môi giới trẻ “tài cao, chí lớn” Giang Kim Đạt còn xuất hiện trong 9 thương vụ mua tàu cũ nát khác của Vinashin mà trực tiếp là Công ty TNHH MTV Vận tải viễn dương Vinashin. 9 con tàu cũ nát đó được Công ty này mua với tổng trị giá 3.136 tỷ đồng với tuổi trên 15 năm (2 tàu tuổi 26 năm, 4 tàu tuổi 22 đến 24 năm). Đội tàu đó cũ nát “tới mức nó không  thể đáp ứng được các yêu cầu đăng kiểm tại Việt Nam. Vì vậy,  các  tàu trên dù đã được Vinashin mua nhưng không thể treo cờ Việt Nam mà vẫn cắm cờ nước ngoài như Panama, Tuvalu, Liberia để hoạt động vận tải” (theo laodong.com.vn).

Giang Kim Đạt xuất hiện tại VNS tại thời điểm tháng 5/2006, sau vài tháng làm chuyên viên, đến tháng 8/2006, Giang Kim Đạt được Tổng giám đốc Trần Văn Liêm bổ nhiệm làm Trưởng phòng Kinh doanh. Mặc dù Công ty này, là một trong những công ty Nhà nước ngoại lệ (gần như rất ít cán bộ lãnh đạo và công nhân viên có hồ sơ cá nhân gốc nộp và được quản lý tại Phòng Tổ chức, chủ yếu là các giấy tờ photo, thậm chí không công chứng); Giang Kim Đạt cũng không phải là ngoại lệ. Tuy nhiên, theo những thứ ít ỏi nhất của Giang Kim Đạt còn sót lại tại Công ty này thì anh ta còn khá trẻ, sinh năm 1977, tại Thái Bình; đăng ký thường trú tại 401 Xô viết Nghệ Tĩnh, phường 24, quận Bình Thạnh, TP. Hồ Chí Minh; trình độ theo tờ khai là chuyên viên cao đẳng (!).

Sau khi hoàn thành các thương vụ mua tàu cho VNS trong thời gian 2006- 2007, năm 2007 Giang Kim Đạt “biến” khỏi VNS để lại Công ty này nhiều huyền thoại, kể cả những đứa trẻ thú vị mà trong giấy khai sinh chưa hề có tên cha?

Trước khi đến VNS, Giang Kim Đạt còn thiếu đủ thứ, thậm chí vay mượn tiền của anh em; nhưng sau khi hoàn thành sứ mệnh mua tàu, anh ta có đủ thứ, thậm chí còn biếu cả xe ô tô cho Tổng giám đốc khả kính của mình.

Giang Kim Đạt “biến”, nhưng cũng chưa biến mất. Anh ta lập công ty ở Singapore và còn xuất hiện tại VNS một lần nữa. Đầu năm 2008, khi suy thoái kinh tế thế giới tác động đến Việt Nam, Tổng Giám đốc Trần Văn Liêm vò đầu bứt tai với nhiều thứ cho đội tàu cũ nát như: chạy đôn, chạy đáo để lo tiền dầu, tiền thuyền viên, tiền phạt do tàu bị chính quyền cảng nước ngoài bắt giữ, tiền thuyền viên… thì Giang Kim Đạt lại xuất hiện như “thần tài”.

Ngày 10/5/2008, Giang Kim Đạt đặt bút ký hợp đồng lao động thứ hai, số 45/CB/2008 với Tổng Giám đốc Trần Văn Liêm với chức danh Quyền Trưởng phòng Kinh doanh. Khác với các trưởng phòng khác, VNS đón Giang Kim Đạt về như đón một “thần tài” thực sự: những bộ bàn ghế mới, máy vi tính mới được mua về gấp gáp; bàn làm việc có bánh kẹo ngon, hoa quả xịn; buổi ra mắt có champagne nổ đôm đốp và những tràng pháo tay. Vậy nhưng, ngày 20/6/2008, Giang Kim Đạt đã chấm dứt hợp đồng và chính thức “cao chạy xa bay” khỏi Việt Nam.

Lần trở lại vỏn vẹn 1 tháng này, Giang Kim Đạt không vực dậy được VNS, ngoài việc giúp Tổng Giám đốc Trần Văn Liêm bán vội được một số tàu (không ai được bàn bạc), trong đội tàu đã có lúc lên đến 19 chiếc của VNS?

Thực ra, lần trở lại này Giang Kim Đạt đã làm được một việc rất lớn: đó là chính thức đóng chiếc đinh cuối cùng lên nắp quan tài của ý tưởng vĩ cuồng: VNS sẽ có một đội tàu vận tải khách Bắc – Nam gồm 7 chiếc, thực hiện trong vòng 5 năm (2007 – 2012), trị giá hơn 2 tỷ USD và ý tưởng của Tổng Giám đốc Trần Văn Liêm về việc thành lập Tổng công ty Hàng hải Vinashin để cạnh tranh ngang ngửa với Tổng công ty Hàng hải Việt Nam (Vinalines)!

@ Bauxitvn

—————————————————————————————————————————————————-

Ba khuôn mặt của Trung Quốc mới

Nguồn: David E. Sanger, The New York Times

Diên Vỹ, X-Cafe chuyển ngữ


Lẫn tránh. Ôn Gia Bảo gạt bỏ kêu gọi của Obama về vấn đề tiền tệ

Trong sự mập mờ của những dòng tin của những ngày qua, người Mỹ đã bị ngạc nhiên với những cái nhìn ngắn gọn, dường như mâu thuẫn về việc Trung Quốc đang sử dụng sức mạnh vừa có được của mình.

Có một Trung Quốc như là một gã hàng xóm du côn, từ chối cung cấp Nhật Bản những quặng mỏ quí nếu Tokyo không nhượng bộ trong một tranh chấp nhỏ nhưng kéo dài về lãnh thổ. (Người Nhật đã lùi bước.)

Lại có một Trung Quốc như một kẻ miệng lưỡi trơn tru với thủ tướng Ôn Gia Bảo cố hết sức gạt bỏ áp lực của Tổng thống Obama về vấn đề trị giá đồng tiền Trung Quốc – thật sự là một trận chiến về việc tạo công ăn việc làm cho công nhân ở Seattle hay ở Thâm Quyến. Hai nhà lãnh đạo đã trao đổi trong suốt hai giờ tại Liên Hiệp Quốc. Đã không có kết quả rõ rệt.

Và lại có một Trung Quốc như một kẻ thực dụng kinh điển, chuyên lựa chọn những cơ hội thuận lợi thiếu đồng nhất trong những cấm vận đối với Bắc Hàn và Iran trong nỗ lực cân bằng quyền lợi quốc gia đầy mâu thuẫn của mình. (Quyền lợi đầu là để đối đầu với phưong Tây trong Hội đồng Bảo an. Những quyền lợi khác bao gồm việc bảo đảm nguồn dầu và bảo vệ một nước chư hầu khỏi sự sụp đổ.)

Trong một ý nghĩa nào đó, chẳng có gì đáng ngạc nhiên về việc một cường quốc đang lên tìm những phương pháp khôn khéo để giải quyết những khó khăn phức tạp. Nhưng trước khi Trung Quốc vượt qua đói nghèo để được cho là một nền kinh tế thứ 2 trên thế giới, vị trí mặc định của họ về chính sách đối ngoại là để tái dựng những căn bản về việc không can thiệp vào công việc của các quốc gia khác và chú trọng phần lớn vào khu vực láng giềng.

Đấy là trước khi họ có những nguồn lực về quân sự và động cơ để bắt đầu nghĩ đến phương cách giữ gìn và bảo vệ quyền lợi trên khắp thế giới. Ngày này, quyền lợi của họ bao gồm việc khai thác dầu hoả ở những nơi như Sudan và Iran, việc vận chuyển hàng hải an toàn chung quanh vùng Sừng châu Phi, khả năng lũng đoạn đồng tiền của mình để thu lợi nhuận.

Và lần đầu tiên, cả thế giới đang nhìn thấy hàng loạt thái độ khác nhau, từ hung hăng đến phản ứng tiêu cực đến tinh tế ngoại giao, tại những khu vực mà 20 năm trước các nhà lãnh đạo Trung Quốc hiếm khi nghĩ đến.

Việc những nhà ngoại giao và phân tích Mỹ giờ đây phải tìm hiểu là điều gì đã khiến Trung Quốc có những hành động và phản ứng như thế, bằng cách nào để tìm cách uốn nắn chúng và, một số người còn cho là cần đưa ra giới hạn nào.

“Trung Quốc mà Tổng thống Obama hy vọng có được một năm trước đây, một quốc gia đang biến thành một cường quốc hợp tác quốc tế vĩ đại đối với những vấn đề quan trọng nhất đang xảy ra – đó không phải là Trung Quốc mà ông phải đối phó hiện nay,” David Sahmbaugh, giám đốc chương trình chính sách Trung Quốc tại Đại học George Washington.

Một viên chức cao cấp thường làm việc với giới lãnh đạo Trung Quốc nói rằng: “Khi họ bắt đầu phải đối phó với nhiều cử tri, chính sách chính trị của họ ngày càng giống của chúng ta.”

Sau đây là một báo cáo sơ bộ về phong cách phô trương cơ bắp của Trung Quốc:

Khu vực láng giềng: đã đến lúc cần cây gậy lớn

Trong nhiều thập niên qua, những quốc gia ở châu Á đã lo ngại đến sự nổi lên của Trung Quốc – theo dõi bao nhiêu chiến hạm hoặc tên lửa nước này đang có được, và họ đã dùng ảnh hưởng của một nhà đầu tư như thế nào. Một thập niên trước đây, khi Tổng thống Bush vừa nhậm chức, nhiều nhà tân-bảo thủ đã hối thúc ông phải “chế ngự” tham vọng tự cho của Trung Quốc.

Nhưng việc chế ngự chắc hẳn đã không thể thực hiện được và cũng đã chứng tỏ, ít nhất là trong thập niên qua, là không cần thiết. Cho đến nay Bắc Kinh đã không có thêm những tuyên bố chủ quyền lãnh thổ mới; họ chỉ đơn giản bắt đầu bảo vệ những tuyên bố chủ quyền cũ đối với những khu vực rải rác không người ở.

Người Nhật đã bước chân vào một trong những khu vực ấy khi họ bắt giữ viên thuyền trưởng của một tàu đánh cá gần quần đảo trong vùng biển Đông Hải, có tên Nhật là Senkaku và tên Trung Quốc là Điếu Ngư. Người Nhật nói rằng chiếc tàu cá đã đụng vào một chiến tuần duyên của Nhật. Vài năm trước đây việc này hẳn sẽ được giải quyết một cách thầm lặng như là một vấn đề thuộc cấp lãnh sự. Lần này thì không.

Người Trung Quốc – có lẽ được thúc đẩy bởi Quân đội Giải phóng Nhân dân, có lẽ hăng hái muốn có một tuyên bố tương tự như Học thuyết Monroe – đã yêu cầu việc giao trả viên thuyền trưởng. Nhật Bản đã từ chối. Bị thúc đẩy bởi làn sóng chủ nghĩa dân tộc, Trung Quốc đã bắt đầu cấm đoán những chuyến hàng chứa nguyên liệu hiếm, một hành động đe doạ nền kỹ nghệ điện tử của Nhật.

“Điều này đã làm hài lòng tầng lớp Đệ nhất châu Á ở Trung Quốc,” Ông Shambaugh nói, ám chỉ thành phần trong chính quyền Trung Quốc với chủ trương rằng con đường tốt nhất là phải thống trị khu vự trong khi tránh đụng độ với những cường quốc khác. Trong những tháng vừa ua đã có những tranh chấp về những cuộc tập trận của người Mỹ trong vùng biển lân cận cũng như về vấn đề biên giới với Ấn Độ.

“Chúng ta bắt đầu phản ứng lại,” một viên chức cao cấp trong chính quyền nói, để giải thích tại sao Hoa Kỳ đang gửi một hàng không mẫu hạm đến khu vực này.

Nhưng người Nhật, sau 20 năm khủng hoảng, đã không còn sức lực để phản ứng lại. Các công tố viên đã bãi bỏ việc truy tố viên thuyền trưởng hôm thứ Sáu.

Washington: Nghệ thuật bẻ lệch hướng

Nếu chiến lược của Trung Quốc ở châu Á luôn là sự cứng rắn, thì với Hoa Kỳ thì phần đông chỉ là sự lễ phép và bẻ lệch hướng – trong hầu hết các trường hợp.

Lần đầu tiên Obama gặp chủ tịch Hồ Cẩm Đào, một cơn khủng hoảng đang đe doạ ngốn trọn cả hai nền kinh tế, và họ đã theo đuổi một chiến lược chung về những gói kích cầu vĩ đại. Trong hầu hết năm 2009, một trong những phụ tá hàng đầu của Obama để ý, “mọi thứ khác đều được gạt sang một bên.”

Rồi họ tránh được những đụng chạm về chính sách môi trường tại Copenhagen, và một cuộc tấn công vào Google có dấu hiệu từ Trung Quốc. Nhưng chính việc lê gót đầy miễn cưỡng của Trung Quốc trong lời hứa của mình để thị trường quyết định giá trị của đồng tiền của họ đã thật sự gây căng thẳng mối quan hệ. Tại Quốc hội, dù đúng hay sai, Trung Quốc thường xuyên bị qui tội lũng đoạn đồng tiền của mình nhằm giúp các xí nghiệp tiếp tục hoạt động với cái giá của người lao động Mỹ. Cả hai đảng Dân chủ và Cộng hoà đều kêu gọi đánh thuế nhập khẩu.

Cho đến nay chiến lược của Trung Quốc có vẻ nhằm giữ nguyên những trói buộc của những thủ tục ngoại giao trong khi tiếp tục lê bước. Thủ tướng Ôn đã sử dụng từ “hợp tác” sáu lần chỉ trong vài phút đứng cạnh Obama. Nhưng khi cánh cửa đóng lại, Mỹ đã đòi hỏi những hành động tức thì, và, một nhân chứng nói rằng ông Ôn “chỉ luồn lách lẫn tránh,” nhắc lại quan điểm rằng cần phải có vài thế hệ để xây dựng được một nền kinh tế hùng cường.

Jeffrey Bader, giám đốc của bộ phận châu Á thuộc Hội đồng An ninh Quốc gia nói rằng tổng thống đã lưu ý rằng ông “đã thất vọng về việc đã chẳng có một hành động nào” kể từ cuộc gặp gỡ lần trước. Nhưng ông không có nhiều đối trọng, và đấy là vì sao Nhà Trắng đe doạ sẽ có những bước đi khác. Giờ đây Trung Quốc đang phán đoán ý của ông là gì.

Những trường hợp đặc biệt: Bắc Hàn và Iran

Bắc Hàn và Iran là nơi mà những vấn đề cấp bách địa phương và quyền lợi cường quốc của Trung Quốc đụng đầu.

Nếu mục tiêu hàng đầu của Mỹ là tước bỏ vũ khí hạt nhân của Bắc Hàn thì mục tiêu hàng đầu của Trung Quốc là giữ Bắc Hàn được ổn định. Nếu quốc gia này sụp đổ, người Trung Quốc đoán rằng Nam Hàn (và đồng minh Hoa Kỳ) sẽ tiến vào, có thể sẽ đến tận biên giới Trung Quốc. Như một viên chức tình báo Mỹ vừa nói gần đây, “nếu sự lựa chọn là giữa việc sống với một Bắc Hàn dở điên dở khùng với vũ khí nguyên tử hoặc với chúng ta ở ngay trên đầu của họ, người Trung Quốc đang có lựa chọn thứ nhất.”

Cũng không có nghĩa là họ sẽ vui sướng về việc này. James Church, bút danh của tác giả của cuốn “Gã đàn ông nhìn về hướng Baltic,” một tiểu thuyết gián điệp mới nhất của ông về Bắc Hàn, đã tìm hiểu về quốc gia này như một nhân viên tình báo. Ông nói trong một phỏng vấn: “Trung Quốc có thể không thích Bắc Hàn lắm. Nhưng có quá nhiều khía cạnh địa lý, lịch sử và tình cảm cột chặt họ với nhau và tạo ra sự suy nghĩ của Trung Quốc” để Bắc Kinh có thể bỏ rơi chư hầu lâu năm của mình, đặc biệt là nếu Bắc Hàn bị thôn tính đồng minh của Mỹ là Nam Hàn.

Vì thế vào năm 2009, sau khi Bắc Hàn tiến hành thử nghiệm hạt nhân lần thứ hai, việc này đã phù hợp với quyền lợi của Trung Quốc để tham gia việc cấm vận Bình Nhưỡng. Năm nay, khi Hoa Kỳ một lần nữa tìm cách cấm vận trong việc Bắc Hàn được cho là có trách nhiệm trong sự kiện chiếc tàu chiến Nam Hàn bị đánh đắm, tình hình đã thay đổi: Kim Jong Il, kẻ độc tài của Bắc Hàn, đang bị ốm, và Trung Quốc cần tìm kiếm ảnh hưởng đối với con trai ông ta, cũng là người được cho là sẽ kế vị, Kim Jong Un, để giữ kiểm soát đối với Bắc Hàn. Vì thế Trung Quốc đã dội gáo nước lạnh vào nỗ lực cấm vận, và các nhà ngoại giao nước ngoài nói rằng, họ đã tổ chức một buổi tiệc ăn mừng chiến thắng với phái đoàn Bắc Hàn.

Iran là một trường hợp đặc biệt khác. Mười hai phần trăm lượng dầu hoả của Trung Quốc đến từ quốc gia này; trong khi cũng tham gia việc cấm vận đối với Iran, họ cũng bảo đảm rằng việc nhập và xuất khẩu năng lượng phải nằm ngoài danh sách cấm vận của Liên Hiệp Quốc. Đã có những đề cập liên tục về những đầu tư năng lượng mới và lâu dài của Trung Quốc ở Iran. Nhưng cho đến nay, chỉ có một vài hợp đồng được thành hình. Và khi các quan chức Hoa Kỳ chỉ ra rằng việc đối đầu với Iran về tham vọng hạt nhân của họ sẽ làm gián đoạn nguồn dầu chảy ra từ vịnh Ba Tư, Trung Quốc nói rằng chắc chắn họ sẽ không tham gia vào việc này.

Đây là ván cờ ba chiều tối trọng, chơi theo kiểu Trung Quốc.

@ X-Cafe

—————————————————————————————————————————————————-