CẬP NHẬT TIN 31-8-2010

Tổng lãnh sự Mỹ gốc Việt ra mắt tại TP.HCM

Hôm 27/8, Tổng lãnh sự quán Mỹ tại TP.HCM đã tổ chức buổi ra mắt tổng lãnh sự mới là ông Lê Thành Ân tại văn phòng Diamond Plaza.

Ông Lê Thành Ân, 56 tuổi, rời Việt Nam cách nay 45 năm, là quan chức gốc Việt đầu tiên giữ chức Tổng lãnh sự Mỹ tại TP.HCM và nhiệm kỳ của ông sẽ bắt đầu vào cuối tháng này. Ông cũng là người Mỹ gốc Việt giữ vị trí cao nhất trong ngành ngoại giao Mỹ hiện nay. Trước khi đến Việt Nam, ông Ân từng làm việc tại Singapore, Hàn Quốc và gần đây nhất là tại Pháp. Phát biểu với cử tọa bằng tiếng Anh và tiếng Việt, ông Ân nhấn mạnh: “Chúng ta đều hy vọng một tương lai tươi sáng cho mối quan hệ Việt – Mỹ và tôi sẽ đóng góp sức mình để xây dựng mối quan hệ ngày càng tốt đẹp”.

An Le, tức Lê Thành Ân, đến Sài Gòn nhận nhiệm sở từ ngày 6 tháng 8, 2010, với nhiệm kỳ 3 năm (8/2010-8/2013).

Sanh tại Việt Nam và lớn lên tại tiểu bang Virginia, ông đạt văn bằng Kỹ Sư Điện trong năm 1976 và Tiến Sĩ Khoa Học chuyên khoa Quản Lý trong năm 1978 tại trường George Washington University.

An Le bắt đầu hoạt động trong ngành ngoại giao từ năm 1991, sau 15 năm hoàn thành nhiệm vụ tại Bộ Hải Quân (U.S. Department of the Navy).

Trong 35 năm phục vụ chính phủ Hoa Kỳ, ông An Le vinh dự được nhận huy chương cao quý nhất của Bộ Ngoại Giao, là huy chương “The Luther I. Replogle Award”, cho “Management Improvement”.

An Le có nhiều kinh nghiệm phục vụ và giải quyết các vấn đề  ngoại giao hóc búa, đặc biệt với các vấn đề kinh tế và chính trị khu vực Châu Á.

Ông từng phục vụ tại Trung Quốc (1991-1994), tại Nhật Bản (1994-1997), tại Malaysia (1997-2001), tại Singapore (2001-2004), tại Hàn Quốc (2004-2007), và lần mới đây tại Pháp Quốc (2007-2010).

Ông An Le kết hôn cùng bà Tâm. Bà Tâm cũng sanh và lớn lên tại Việt Nam. Ông bà có 3 con.

@Tamnhin blog

————————————————————————————————————————————————————————————————–

Cuộc sống ở nước nào tốt nhất thế giới? Việt Nam: trong 20 quốc gia cuối bảng!

Lê Diễn Đức

clip_image002

Dưới đây là bảng thứ hạng của các quốc gia được đánh giá tốt nhất thế giới cho cuộc sống của con người.

Nhà tỷ phủ Warren Buffett, người giàu thứ ba thế giới năm 2010 (theo “Forber”) nói rằng, mọi thứ tốt đẹp trong cuộc sống mà ông gặp xuất phát từ thực tế là ông đã được sinh ra ở Hoa Kỳ, tức là sinh ra đúng chỗ và đúng thời.

Đó là sự thật. Có tài bao nhiêu mà “đầu thai nhầm thế kỷ” và “lạc loài dăm bảy đứa” như những người của Phong trào Nhân văn Giai phẩm, thì sống được bình thường đã là may mắn khôn lường rồi. Chỉ vì đòi tự do cho sáng tác văn học, nghệ thuật và bày tỏ tư tưởng mà họ đã bị Đảng Cộng sản Việt Nam trấn áp, đày đoạ, chôn vùi sự nghiệp suốt cả cuộc đời.

Các cá nhân nổi tiếng có thể tìm thấy ở bất cứ quốc gia nào, nhưng một số quốc gia tạo điều kiện cho công dân của mình nhiều cơ hội thành công hơn. Điều này cho đến ngày nay vẫn hoàn toàn chính xác. Khi sự giàu có và sức mạnh chuyển từ Tây sang Đông, và trên thế giới đang xuất hiện một trật tự mới hậu khủng hoảng, thì một người sinh ra và lớn lên ở thành phố Omaha (tiểu bang Nebraska, Hoa Kỳ) không có nghĩa người đó tự động sẽ có vị thế tốt hơn – “Newsweek” nhận xét.

Lần đầu tiên ấn bản quốc tế của “Newsweek” đưa ra câu hỏi đơn giản, nhưng rất khó: Trong quốc gia nào con người sinh ra có cái nhìn tốt nhất về cuộc sống lành mạnh, an toàn, giàu có vừa phải và có triển vọng thăng tiến trong xã hội?

Rất nhiều các tổ chức và viện nghiên cứu xã hội đánh giá các mặt khác nhau về tính cạnh tranh của các nước, nhưng không một ai cố gắng xếp chúng lại với nhau. “Newsweek” đã thử làm điều này rất công phu và công bố kết quả hôm 15/08/2010.

Trong nghiên cứu của mình, “Newsweek” chọn 5 thể loại: giáo dục, y tế và chất lượng cuộc sống, khả năng cạnh tranh kinh tế và điều kiện chính trị.

Trong mỗi thể loại, các nhà nghiên cứu xác định mức độ đạt được cho 100 quốc gia. Họ cũng đã cân đối vào kết quả của mình tất cả các nghiên cứu quan trọng được thực hiện trong vài năm qua của các tổ chức quốc tế (như Liên Hiệp Quốc và Tổ chức Hợp tác Kinh tế và Phát triển OECD).

100 nước được sắp xếp hạng trong bảng theo: tổng thể (All Countries), trong các tổ chức, hiệp hội, các vùng châu lục, để chúng ta có thể so sánh chung và cụ thể từng khu vực. Đó là: G7, G20, Latin America & Carribbean, EU, Europe & Central Asia, East Asia & Pacific, Asean, South Asia, Midlle East & Noth Africa, Sub-Saharan Africa, BRIC (Brazil, Russia, China, India).

Các thứ hạng của một số nước châu Á như sau: Hàn Quốc – hạng 15, Singapore – 20, Malaysia – 37, Thái Lan – 58, Trung Quốc – 59, Philippines – 63, Sri Lanka – 66, Indonesia – 73.

Việt Nam nằm trong 20 nước chót bảng với hạng 81, sau Botswana hạng 80. Tiếp theo là: South Africa 82, Syria – 83, Guantamala – 84, Algiera – 85, Ghana – 86, Kenya – 87, Bangladesh – 88, Pakistan – 89, Madagasca – 90, Senegal – 91, Yemen – 92, Tazania – 93, Ethiopia – 94, Mozambique – 95, Uganda – 96, Zambia – 97, Cameroon – 98, Nigeria – 99 và Burkina Faso – 100.

10 nước hàng đầu: Phần Lan, Thụy Sĩ, Thụy Điển, Australia, Luxembourg, Na Uy, Canada, Hà Lan, Nhật Bản, và Đan Mạch.

Hoa Kỳ hạng thứ 11 và Đức, nền kinh tế lớn nhất châu Âu được xếp hạng thứ 12.

Top 30 trong bảng của “Newsweek”:

1) Finland
2) Switzerland
3) Sweden
4) Australia
5) Luxembourg
6) Norway
7) Canada

8) Netherlands
9) Japan
10) Denmark
11) United States of America
12) Germany
13) New Zealand
14) United Kingdom
15) South Korea
16) France
17) Ireland
18) Austria
19) Belgium
20) Singapore
21) Spain
22) Israel
23) Italy
24) Slovenia
25) Czech Republic
26, Greece
27) Portugal
28) Crotia
29) Poland
30) Chile

Chi tiết đầy đủ hơn, các bạn có thể tham khảo thêm ở link dưới đây:

http://www.newsweek.com/2010/08/15/interactive-infographic-of-the-worlds-best-countries.html

Không hiểu sao, tất cả các nước phát triển nhất, nơi con người có đời sống tốt nhất thế giới về giáo dục, y tế, chất lượng sống, khả năng cạnh tranh kinh tế và điều kiện chính trị, đều là những nước tư bản với thể chế chính trị dân chủ, đa nguyên?

Các nước này cũng không cần có chủ nghĩa Marx-Lenin làm kim chỉ nam cho mọi hành động, dân chúng không bị bắt buộc học tập tư tưởng, đạo đức của vị lãnh tụ vĩ đại nào cả và họ cũng chẳng cần có một đảng nào là lực lượng tiên phong duy nhất lãnh đạo xã hội. Họ có phép màu nào nhỉ? Lạ thật!

@ Ledienduc blog

————————————————————————————————————————————————————————————————-

Bất ngờ trước tin tiếp tục làm đường sắt cao tốc

“Chỉ hơn 2 tháng sau khi Quốc Hội (QH) không thông qua dự án đường sắt cao tốc, mà Chính phủ lại giao các bộ, ngành chuẩn bị lập báo cáo khả thi là điều hơi bất ngờ”, ông Dương Ngọc Ngưu-phó chủ nhiệm Uỷ ban tư pháp của QH, bày tỏ.

Dự kiến các dự án này sẽ bắt đầu được nghiên cứu khả thi vào tháng 11.2010 và kết thúc vào quý 1.2012 Ảnh:

Theo ông Ngưu, chỉ hơn 2 tháng sau khi QH bấm nút không thông qua dự án đường sắt cao tốc, mà Chính phủ lại giao các bộ, ngành chuẩn bị lập báo cáo khả thi là điều hơi bất ngờ dù theo ông ‘việc này thuộc thẩm quyền của Chính phủ và không có gì trái”.

“Tôi hoàn toàn không biết thông tin này nhưng có thể họ cho rằng lần trình trước QH chưa đầy đủ, chưa cặn kẽ nên giờ giao tiếp tục nghiên cứu để trình lại là điều bình thường. Tuy nhiên, dự án có được chấp thuận hay không thì sau khi nghiên cứu, Chính phủ phải trình lại, khi đó QH có cơ quan kiểm tra, góp ý bàn bạc và quyết định hay không là chuyện khác”, ông Ngưu nói.

Đại biểu QH Vũ Quang Hải cũng khẳng định, Chính phủ có thẩm quyền giao cho các bộ ngành nghiên cứu, chuẩn bị dự án.

Song điều làm ông Hải băn khoăn bởi đây là vấn đề “nhạy cảm” và thời gian quá liền nhau (chỉ hơn 2 tháng sau ngày Quốc hội bác dự án) nên nếu Chính phủ có sự bàn trước với Ủy ban thường vụ QH thì sẽ tạo được sự đồng thuận cao hơn.

Dẫu vậy, đại biểu từng lên tiếng phản bác dự án này trên diễn đàn QH vừa qua tỏ ra không quá bất ngờ: “Tôi lường trước điều này sớm muộn gì cũng xảy ra, do đó tôi không quá bất ngờ!”

Khi được hỏi quan điểm về vấn đề này, ông Hải nói: Trên diễn đàn QH, trong các buổi thảo luận ở tổ tôi đã không ủng hộ vì báo cáo chuẩn bị chưa chu đáo, không có thông tin đầy đủ, xác thực để QH nắm được. Còn việc giao các bộ, ngành chủ quản nghiên cứu khả thi, quan điểm của tôi là: ở thời điểm này rất nhạy cảm. Vậy nên nếu Chính phủ có sự bàn bạc với Ủy ban thường vụ QH thì mới có sự đồng thuận cao, nhưng tôi chưa nắm được là Chính phủ đã bàn với Ủy ban thường vụ QH chưa.

Tiến sĩ Vương Đình Khánh, nguyên phó tổng giám đốc Tổng công ty đường sắt VN cho rằng , trước đây, Hàn Quốc cũng đã từng tài trợ nghiên cứu, lập báo cáo về dự án đầu tư đường sắt cao tốc đoạn Hà Nội – Vinh và TP. HCM- Nha Trang. Do đó, việc Nhật có phối hợp lập dự án đường sắt cao tốc cũng là chuyện bình.

Theo ông Khánh, đường sắt cao tốc là cần thiết, nhưng không phải là lúc này.

“Khi nào chúng ta có điều kiện kinh tế, hãy nghiên cứu làm. Còn bây giờ, nhu cầu cấp thiết nhất là tập trung nghiên cứu, đầu tư hiện đại hoá ngành đường sắt, mở rộng khổ từ khổ 1m lên thành khổ 1435, phục vụ cả vận tải khách và hành hoá. Đồng thời, thiết lập hệ thống hành lang an toàn, ngăn chặn tai nạn giao thông đường sắt bởi thời gian qua xảy ra nhiều vụ tai nạn giao thông đường sắt nghiêm trọng khiến tôi rất lo lắng”, ông Khánh bày tỏ.

Như Sài Gòn Tiếp Thị đã thông tin, tổng công ty Đường sắt Việt Nam cho hay, Nhật Bản sẽ hỗ trợ Việt Nam lập báo cáo khả thi dự án đường sắt cao tốc hai đoạn tuyến: Hà Nội – Vinh; TP.HCM – Nha Trang (thuộc dự án Đường sắt cao tốc Hà Nội – TP.HCM).

Dự kiến các dự án này sẽ bắt đầu được nghiên cứu khả thi vào tháng 11.2010 và kết thúc vào quý 1.2012.

Cùng với các dự án này, tổng công ty Đường sắt Việt Nam cho biết cũng đang phối hợp với Nhật Bản để nghiên cứu xây dựng tuyến đường sắt từ Ngọc Hồi đi sân bay Nội Bài (khoảng 25km). Trong khi đó, dự án đường sắt cao tốc Hà Nội – TP.HCM đã được trình tại kỳ họp thứ bảy nhưng không được QH thông qua do lo ngại về tính hiệu quả cũng như làm tăng gánh nặng nợ nần cho quốc gia… Đông đảo người dân cũng không tán thành xúc tiến dự án này nên việc QH không thông qua dự án là hoàn toàn hợp với lòng dân.

Tuy nhiên, ông Đỗ Văn Hạt, tổng giám đốc công ty tư vấn, đầu tư và xây dựng GTVT (thuộc tổng công ty Đường sắt Việt Nam) cho rằng dự án đường sắt cao tốc Bắc – Nam khi đưa ra QH đã có nhiều ý kiến khác nhau. Việc QH không thông qua một phần cũng vì dự án thiếu thông tin. Tuy nhiên, đó chỉ là không thông qua, chứ không phải bác dự án.

Trung Đức

@SGTT

————————————————————————————————————————————————————————–

Giải bài toán giao thông đô thị Việt Nam

Cần có “nhạc trưởng”!

Tình trạng tắc nghẽn giao thông ngày một trầm trọng tại hai đô thị lớn là Hà Nội và TP.HCM là một minh chứng. Sài Gòn Tiếp Thị đã có cuộc phỏng vấn với chuyên gia về kiến trúc và quy hoạch – tiến sĩ Ngô Viết Nam Sơn xung quanh vấn đề này.

Các loại xe tham gia giao thông ngày càng dày đặc và đang trở nên quá tải tại TP.HCM. Ảnh: Lê Quang Nhật

Dạo này nhiều người nhắc đến một công nghệ giao thông công cộng (GTCC) như là “cây đũa thần” để hoá giải tình trạng giao thông ngày càng tệ tại các đô thị lớn, ông nghĩ sao?

Tôi cho rằng bất kỳ công nghệ nào trong các công nghệ về tàu điện một ray, tàu điện chạy bằng bánh xe, metro, xe buýt nhanh,… đều không thể riêng lẻ trở thành “cây đũa thần” cho giao thông đô thị tại Việt Nam. Có người nói xe buýt chỉ đáp ứng 6% nhu cầu đi lại tại đô thị, nên không hiệu quả, thậm chí còn làm ách tắc giao thông. Nhưng theo tôi, đừng chỉ đổ lỗi cho xe buýt khi đường sá chúng ta thiết kế chưa đồng bộ với nó. Đây là lỗi tổ chức!

Nhưng giải quyết ách tắc giao thông tại Việt Nam cần được nhìn nhận như một “cuộc chiến” lớn, mà việc triển khai một công nghệ GTCC tại một địa phương chỉ là “trận đánh”. Các công nghệ không có sự liên kết để sử dụng tốt, thì chỉ là những “trận đánh” rời rạc, không hiệu quả.

Đề xuất của ông về việc này như thế nào?

Tiến sĩ Ngô Viết Nam Sơn. Ảnh: Kim Yến

Quá trình xây dựng kế hoạch mất vài năm song song với những việc cần làm ngay, nếu không, vài chục năm cũng chưa xong. Hôm nay chọn buýt, mai chọn metro, ngày kia lại thấy tàu điện một ray là tốt nhất thì không ổn. Cái nào được chọn trước, cái nào cần làm sau đều cần có nghiên cứu khoa học đầy đủ để chứng minh. Tôi nghĩ, cần có “nhạc trưởng” được giao đủ quyền hành và xác định rõ trách nhiệm quản lý ở các cấp từ Chính phủ đến các sở ban ngành. Đừng đổ hoàn toàn cho ngành giao thông vận tải, hay kiến trúc, mà cần kế hoạch dài hơi cho tình hình giao thông đô thị nói chung, đi đôi với giải quyết các vấn đề cấp bách trước mắt.

Ai sẽ là “nhạc trưởng” và hoạt động của “dàn nhạc” ra sao, thưa ông?

Cấp Chính phủ thì Thủ tướng hay phó Thủ tướng sẽ chỉ đạo, cấp thành phố thì chủ tịch hay phó chủ tịch UBND thành phố sẽ đảm nhiệm. Việc quản lý này giúp minh bạch khi có người chịu trách nhiệm chính. Sự cộng tác các ngành như: quy hoạch, cấp phép, lựa chọn cách giải quyết, quyết định công nghệ,… lúc đó mới không có sự chồng chéo. Chuyện lớn thì có đề tài nghiên cứu khoa học lớn, chuyện nhỏ hơn cũng cần nghiên cứu tương ứng. Xã hội càng tiến bộ, nhu cầu và khả năng đi lại càng tăng, nên tiếp tục đặt ra các vấn đề về giao thông đô thị. Cách giải quyết phải dựa trên nhu cầu của người dân.

Vậy công tác nghiên cứu của chúng ta đang có vấn đề, thưa ông?

Theo quan sát và tìm hiểu thông tin của cá nhân tôi, giải quyết các vấn đề của giao thông đô thị tại Việt Nam còn chưa chú trọng đến khâu nghiên cứu. Các nước phát triển trên thế giới, trong bất kỳ công việc nào cũng dành từ 5 – 10% cho nghiên cứu, rồi mới triển khai. Ở Việt Nam, trách nhiệm nghiên cứu đang được đẩy cho doanh nghiệp. Dĩ nhiên, doanh nghiệp sẽ nói công nghệ của mình tốt nhất, vì tốt cho lợi ích nhóm, thay vì coi mục tiêu giải quyết giao thông đô thị là tốt nhất. Phải có ngân sách nghiên cứu và giải quyết trên cơ sở tổng thể xây dựng, cải tạo hạ tầng.

Không có nghiên cứu, sự tác hại của ách tắc giao thông sẽ thế nào, thưa ông?

Một ví dụ nhỏ: kẹt xe thì máy xe vẫn nổ, bao nhiêu xe, bao nhiêu khói thải trong bao nhiêu lâu, gây ô nhiễm thế nào, khiến người dân mắc bệnh ra sao, tiêu tốn viện phí bao nhiêu, giảm doanh thu do lỡ hợp đồng, lỡ công việc,… đều tính được thiệt hại. Kẹt xe càng kéo dài, thì nền kinh tế càng bất lợi, GDP càng giảm xuống, nợ nước ngoài càng tăng lên, vấn đề an sinh xã hội càng bức xúc,… Phải phân khu theo chức năng và vẫn dựa trên nghiên cứu khoa học và luật hoá, vì lợi ích đất nước chứ không vì nhóm lợi ích nào.

Tôi nghĩ bắt đầu từ việc luật hoá các vấn đề trên cơ sở khoa học, mà khoa học thì chỉ có đúng và sai. Nhưng thực tế giải quyết giao thông đô thị tại Việt Nam đang ở vòng lẩn quẩn, mà các biện pháp như: cấm xe cá nhân, thu phí giao thông, mở rộng đường, tăng cường phương tiện vận tải công cộng,… chưa kết nối được với nhau một cách khoa học.

Thưa ông, giao thông đô thị tại Việt Nam sẽ đi về đâu?

Ngay cả các thành phố hiện đại với những phương tiện giao thông hiện đại nhất cũng bị kẹt xe trong giờ cao điểm. Phải làm cách nào chứng minh hệ thống phương tiện GTCC đồng bộ sẽ đảm bảo cho người dân đi làm và về nhà tiện lợi, nhanh chóng, trong khi đi xe cá nhân sẽ chậm hơn vì kẹt xe. Tôi đi nhiều nước phát triển thấy những người sử dụng xe hơi ở nước ngoài phải trả một khoản phí không nhỏ để chống ách tắc giao thông. Đó là chi phí họ hưởng tiện ích khi ngồi trong xe, mở máy lạnh và nghe nhạc.

Quốc Ấn (thực hiện)

@ SGTT

————————————————————————————————————————————————————————-


Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s