CẬP NHẬT TIN TỨC 25-8-2010

Nữ giáo sư trẻ nhất thế giới – 19 tuổi
Thần đồng Alia Sabur, người Mỹ trở thành giáo sư trẻ tuổi nhất thế giới khi mới 19 tuổi.

Sinh năm 1989 tại Mỹ, Alia nổi bật trong danh sách các thần đồng có trí tuệ siêu phàm khi mà tỷ lệ thần đồng được phát hiện thường nghiêng về các bé trai.

Alia biết nói, biết đọc khi mới tròn tám tháng tuổi. Lên 2, Alia đã đọc trọn cả cuốn tiểu thuyết Chalotter’s web và viết thạo. Con số biểu thị lớp học mà Alia đã hoàn thành luôn lớn hơn số tuổi của cô bé.

Khi những bạn khác cùng tuổi rời trường mầm non thì cô đã kết thúc chương trình giáo dục dành cho học sinh tiểu học. Cô bé học xong chương trình lớp chín năm tám tuổi. Bố mẹ cô phải rất vất vả để tìm trường học phù hợp với khả năng nhận thức của con gái họ. Ngay cả những trường tư thục tốt nhất ở Manhattan cũng không đáp ứng được trước sự tiến bộ quá nhanh của cô.

Alia kể rằng giáo viên của cô thường nói: “Em tìm cái gì đó mà làm. Tôi phải dạy cả lớp”. Vậy nên, khi chẳng có gì mới để học, cô ngồi đọc sách.

10 tuổi, Alia được nhận vào trường Đại học Stony Brook của New York. Vì cô còn quá bé nên ngày nào mẹ cô cũng phải đưa con gái đi học. Cô bé còn mang theo cả những con thú nhồi bông đến khoa vật lý của trường đại học.

Mẹ cô kể, hôm diễn ra buổi thi tốt nghiệp môn toán ứng dụng, cô đến phòng thi muộn tới hai tiếng. Cô ngồi xuống bàn và làm xong bài thi trong vòng 15 phút. Mẹ cô hỏi: “Alia, chỉ 15 phút thôi ư?”, cô bé trả lời: “Tốt mẹ ạ!”.

Quả đúng như vậy, khi cô đạt điểm xuất sắc cho môn toán ứng dụng, giáo sư của cô đã gửi tin nhắn, nói đùa: “Có lẽ em nên đến muộn trong mọi buổi thi tốt nghiệp.”

Sau khi giành được bằng cử nhân ngành toán ứng dụng, Alia Sabur được nhận học bổng của chương trình đào tạo liên thông từ bậc thạc sĩ lên tiến sĩ chuyên ngành khoa học vật chất tại Đại học Drexel thuộc bang Philadelphia, Mỹ.

Alia Sabur luôn quan tâm đến các nghiên cứu vật lý ứng dụng trong y khoa. Đề tài nghiên cứu cho luận án tiến sĩ của cô bé là hiện tượng gấp nếp protein. Alia hy vọng rằng nghiên cứu của cô sẽ giúp tìm ra phương thuốc chữa bệnh Alzemer và bò điên (cả 2 bệnh này đều có liên quan đến hiện tượng protein bị gấp nếp một cách bất thường). Mục tiêu của cô nhằm làm sáng tỏ nguyên nhân gấp nếp không tự nhiên đó và tìm cách khôi phục chúng trở về cấu trúc bình thường.

Cô cũng đã thực hiện một nghiên cứu có tính đột phá nhằm tiến tới phát triển các que thăm tế bào dựa trên công nghệ ống nano sử dụng trong y học. Các que thăm này sẽ cho phép khả năng đo phản ứng của các chất dạng nano được truyền vào các tế bào riêng lẻ.

Không chỉ là một thần đồng trong lĩnh vực khoa học tự nhiên, Alia còn là một tài năng âm nhạc. Cô bé chơi Clarinet từ khi sáu tuổi. Năm 11 tuổi cô trở thành nghệ sĩ chơi Clarinet trong dàn nhạc giao hưởng Rockland.

Alia từng học âm nhạc dưới sự hướng dẫn của những người thầy danh tiếng như Ricardo Morales, David Weber. Cô bé từng đạt các giải thưởng cao tại các cuộc thi biểu diễn âm nhạc như: giải Nhất trong cuộc thi biểu diễn Clarinet dành cho nghệ sĩ trẻ xuất sắc.

Năm 2006, Alia tốt nghiệp Nhạc viện Julliard. Ngoài ra, Alia Sabur còn là một võ sinh Taekwondo, được đeo đai đen khi chín tuổi.

Tháng 2/2008, khi chưa đầy 19 tuổi, Alia được phong làm giáo sư chính thức của đại học Konkuk (Seoul, Hàn Quốc). Cô trở thành giáo sư chính thức trẻ tuổi nhất trên thế giới. Hiện cô đang giảng dạy tại khoa vật lý của trường đại học này.

Alia tâm sự: “Bố mẹ tôi luôn khuyến khích tôi trong bất cứ việc gì tôi muốn theo đuổi. Tôi tin rằng tôi được hưởng khả năng trời cho và một môi trường nuôi dưỡng, giáo dục tốt”. ( VIT )

————————————————————————————————————————————————————————–

Thủ tướng VN: Thương mại song phương với TQ sẽ đạt 25 tỷ đôla

Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng hôm 23/8 nhận định rằng kim ngạch thương mại song phương hai chiều giữa Việt Nam và đối tác thương mại lớn nhất là Trung Quốc nhiều khả năng sẽ đạt 25 tỷ đôla trong năm 2010.Tân Hoa Xã trích dẫn lời ông Dũng nói trong cuộc gặp với Bộ trưởng Thương mại Trung Quốc Trần Đức Minh rằng con số này sẽ tăng mạnh so với kim ngạch 20 tỷ đôla hai bên đạt được trong năm 2009.
Trong 7 tháng qua, kim ngạch thương mại hai nước đã đạt hơn 13 tỷ đôla và hai nước nhất trí cho rằng Việt Nam-Trung Quốc có cơ sở hoàn thành mục tiêu đưa kim ngạch thương mại hai chiều đạt 25 tỷ đôla trong năm 2010.
Cũng tại buổi đón tiếp ông Trần tới thăm Việt Nam, Thủ tướng Dũng nói hợp tác thương mại và kinh tế giữa Việt Nam và Trung Quốc vẫn tăng đều bất chấp cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu.
Ông Dũng đồng thời cũng lên tiếng kêu gọi các công ty Việt Nam và Trung Quốc tận dụng tiềm năng của mối quan hệ thương mại này. Trung Quốc hiện là đối tác thương mại lớn nhất của Việt Nam và đầu tư từ nước láng giềng này vẫn gia tăng.
Trong khi đó, Bộ trưởng Thương mại Trần Đức Minh cho biết tại cuộc gặp rằng Trung Quốc sẽ tiếp tục khuyến khích các công ty Trung Quốc sang đầu tư và làm ăn tại Việt Nam.
Ông Trần nói nhân kỷ niệm 60 năm thiết lập quan hệ ngoại giao Việt Nam – Trung Quốc, hai nước sẽ nhân cơ hội này tạo điều kiện tốt hơn nhằm phát triển kinh tế và thương mại.
(Theo VOA News/ Xinhua, iStockAnalyst

————————————————————————————————————————————————————————

Sự phục hưng điện hạt nhân

Theo TSKH Võ Văn Thuận, nguyên Viện trưởng Viện KH – KT hạt nhân, nguyên thành viên Tổ công tác Chính phủ về nghiên cứu xây dựng nhà máy điện hạt nhân ở Việt Nam, phát triển điện hạt nhân là xu thế tất yếu trong 30 – 50 năm nữa.

Cách đây không lâu, một số chuyên gia cho rằng điện hạt nhân phải từng bước bị loại bỏ khỏi đời sống loài người, thay vào đó phải nhanh chóng tìm ra những nguồn năng lượng sạch tái tạo. Ý kiến này được càng có tính thuyết phục khi mà Đức, Thụy Điển… đều có kế hoạch tiến tới loại bỏ điện hạt nhân.
Nhưng 10 năm nay, một xu hướng ngược lại đã hình thành rõ nét. Điều này xuất phát từ nhận thức rằng cho đến 30 năm hoặc 50 năm nữa, chúng ta chưa có công nghệ nào thay thế và khó có thể hình dung thế giới có đủ năng lượng để tồn tại và phát triển bền vững mà không có thành phần điện hạt nhân.

Cùng với Nhật Bản, Pháp và một số nước luôn duy trì ổn định điện hạt nhân… hiện 2 nước có nền kinh tế lớn nhất thế giới là Mỹ và Trung Quốc đều đưa ra chương trình mới về phát triển điện hạt nhân dài hạn. Những cú hích đó làm cho quá trình “phục sinh” điện hạt nhân hiện rõ.
Có mấy lý do để lời dự báo phục hưng điện hạt nhân phải trở thành hiện thực vào thập niên trước mắt:

Đầu tiên, kinh tế châu Á đang phát triển sôi động, những quốc gia trên đà công nghiệp hóa như Việt Nam rất cần điện năng. Những nguồn phát có công suất đủ lớn để đóng vai trò chỗ dựa cho nền kinh tế này hiện nay cũng chỉ bao gồm than, dầu, khí, thủy điện và điện hạt nhân.

Nếu chỉ nói rằng phải phát triển năng lượng sạch tái tạo để thay thế các năng lượng hóa thạch và điện hạt nhân “nguy hiểm” thì vô tình hay cố ý chúng ta đã không thấy được hai điểm yếu mà năng lượng tái tạo không thể cạnh tranh với những nguồn truyền thống kể trên, ít nhất trong vài ba chục năm sắp tới về giá thành và quy mô công suất. Suất đầu tư cho năng lượng tái tạo hiện nay rất cao, khó cạnh tranh nổi điện truyền thống (có thể hy vọng là trong tương lai, chúng sẽ dần dần rẻ hơn nhờ đưa vào ứng dụng những công nghệ và vật liệu mới). Mặt trời, gió, thủy triều, địa nhiệt… đều là những nguồn đáng quan tâm nghiên cứu và nên từng bước sử dụng một cách hợp lý. Tuy nhiên, yếu tố hàng đầu hạn chế khả năng chúng thay thế các nguồn truyền thống chính là vì chẳng có nguồn nào trong các năng lượng tái tạo đủ phát được công suất xứng đáng cho một nền công nghiệp hóa quy mô cấp quốc gia đáng kể.

Chính vì vậy, nếu lúc này chúng ta có coi trọng và quan tâm đến các nguồn năng lượng tái tạo thì cũng chỉ nên dùng chúng để cân đối vừa phải, hợp lý trong tổng sơ đồ nguồn phát điện phục vụ cho những nhu cầu quy mô nhỏ và trước hết ưu tiên các nguồn phát loại này cho những vùng hẻo lánh, xa xôi mà lưới điện quốc gia khó với tới.

Tiếp theo, năng lượng cho những nguồn điện truyền thống không phải là vô tận: thủy điện đã được khai thác rất triệt để ở nhiều quốc gia; các nguồn hóa thạch là than, dầu, khí có nguy cơ cạn kiệt. Như vậy việc tìm kiếm các nguồn khác đủ lớn để thay thế cho các nguồn truyền thống này là hết sức cấp bách. Tình hình Việt Nam chúng ta không phải là một ngoại lệ, cả thủy điện và dầu khí đều đang đi tới giới hạn trữ lượng khai thác ngay trong thập niên này.

Yếu tố thứ hai bắt buộc phải tính đến là vấn đề môi trường. Trong 30 năm nay, toàn nhân loại càng ngày càng nhận thức rõ hơn mặt trái tàn phá môi trường do quy mô và tốc độ công nghiệp hóa. Một trong những vấn đề mang tính toàn cầu là sự ấm lên của trái đất do hiệu ứng nhà kính bởi lớp khí carbonic ngày càng dày đặc trên thượng tầng khí quyển. Thủ phạm hàng đầu gây ra hiệu ứng này được coi là do các nguồn phát điện bằng đốt than. Hai nước có tổng lượng phát thải lớn nhất là Mỹ và Trung Quốc.

Trong đó Trung Quốc là nước đang phát triển nóng trên đà công nghiệp hóa với tốc độ tăng GDP hàng năm lên tới 12 – 13 %, nhưng cũng là quốc gia mà theo số liệu của Hiệp hội hạt nhân thế giới (WNA), đã đóng góp đến 14% tổng phát thải trong thập niên này và còn có thể lên đến 19% tổng phát thải khí vào năm 2030. Người Trung Quốc hãnh diện về thành tựu phát triển kinh tế, nhưng cũng đang đau đầu khi bầu trời trên bản đồ nước họ bị tô đỏ do độ đậm đặc khí carbonic phát thải và bởi kỷ lục tai nạn hầm mỏ khai thác than làm chết hàng nghìn thợ mỏ mỗi năm.

Nếu tạm gác khả năng mở rộng điện khí và thủy điện do trữ lượng tài nguyên này đang cạn kiệt, chúng ta hãy so sánh điện than và điện hạt nhân. Đồng ý rằng, đầu tư cho điện than rất rẻ (khoảng 700 đến 1.200 USD/kWe), chỉ khoảng 30 – 50% đầu tư cho điện hạt nhân. Tuy nhiên nếu tính cả phí vận hành thì điện than bị đội giá lên đáng kể. Hơn nữa, giá phải trả do hậu quả ô nhiễm môi trường có thể lớn vượt bậc ngoài dự tính.

Thí dụ như ở Trung Quốc, theo số liệu của Ngân hàng Thế giới (WB) trong thập niên vừa qua do điện than chiếm gần 80% công suất, nó cũng đè nặng lên vai người Trung Quốc nguy cơ tổn thất có thể đến 6% GDP hàng năm do ô nhiễm môi trường mà nguồn năng lượng hóa thạch này tạo ra. Bây giờ nếu so với than và cả các nguồn khác sạch hơn như thủy điện và điện khí, chúng ta sẽ thấy ngoài điện hạt nhân thì không có nguồn công suất lớn nào đáp ứng được một yêu cầu có tính toàn cầu hiện nay về cắt giảm khí nhà kính, bảo vệ cho trái đất khỏi nóng nhanh lên trong thế kỷ 21 này.

Mặc dù suất đầu tư của điện hạt nhân còn khá cao, từ 1500 đến 3000 USD/kWe. Cũng như bất cứ công nghệ nào, phát triển điện hạt nhân nghĩa là phải chấp nhận và từng bước khắc phục những nhược điểm của nó. Đó là phải nâng cao độ an toàn và loại trừ tai nạn hạt nhân gây thảm họa môi trường, nâng cao hiệu quả kinh tế và làm chủ việc bảo quản xử lý nhiên liệu phóng xạ sau khi đã cháy. Hai mươi năm qua ngành điện hạt nhân đã có tiến bộ vượt bậc để đáp ứng rất cơ bản những yêu cầu đặt ra như vậy.

Đó chính là động lực để các nước công nghiệp và nhiều nước mới phát triển đang chuẩn bị và hướng tới chương trình điện hạt nhân, mở ra thời kỳ mà người ta gọi là “phục sinh” điện hạt nhân sau thoái trào từ vụ Chernobyl.

@ Bao DatViet

————————————————————————————————————————————————————————

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s