Nữ sinh “cặp” đại gia: Phía trước là ngã ba, ngã bảy…

Anh bạn tôi là chủ thầu xây dựng, lần nào đi nhậu cũng kè kè mang theo một cô em rất xinh đẹp, trẻ trung. Những lần đầu, tôi không quan tâm lắm đến sự hiện diện của cô gái này. Nhưng sau một vài lần “soi”, thấy cô nói năng rành rọt, khá hiểu biết, tôi mới “khai thác” thì được biết nàng chính là một sinh viên năm ba của một trường Đại học. Theo như lời bạn tôi và sự xác nhận của cô gái đó, thì nàng đã làm “bồ nhí” của ông bạn tôi được mấy tháng nay. Cô còn khoe ở lớp cô học có cả chục nữ sinh như mình …
“Phở” của đại gia
“Đàn bà, muốn có tiền phải hư hỏng, còn đàn ông, chỉ hư hỏng khi đã có nhiều tiền!”. Câu nói đó của anh bạn làm tôi không thể không liên tưởng đến những điều mà tôi đang viết ra đây, dù rằng, có thể điều đó chưa hẳn là trọn vẹn. Những người đàn ông tạm coi là thành đạt, rủng rẻng tiền tiêu, không hiểu từ bao giờ đã chạy theo “mốt” cặp các em trẻ đẹp, có thêm chút ít kiến thức ngoại giao? Và, mảnh đất dễ kiếm thứ “hàng hoá” đó, đâu phong phú bằng xung quanh các trường ĐH, CĐ hay các khu thuê trọ của sinh viên. Vừa là “rau sạch”, lại kín đáo… Song, ở phạm vi riêng của bài viết này, người viết không thể xuôi miệng mà buông ra những câu đổ lỗi đại loại như là “có cầu ắt có cung” hay gì gì sau đó….
Cách đây chưa lâu, tôi đã từng lân la ở nhiều trường ĐH, các ký túc xá và các khu nhà trọ có đông sinh viên để viết bài phóng sự về tình trạng một bộ phận sinh viên hiện đang bỏ bê học hành, cờ bạc, nhậu nhẹt bê tha. Lúc đó, tôi cũng đã từng nhiều đêm chứng kiến cảnh sinh viên nữ thích “đi làm thêm” hơn là đến giảng đường được… Trở lại với đề tài sinh viên đi làm bồ nhí, có hàng trăm câu chuyện thật mà như bịa nhưng không thể liệt kê hết được. Chỉ nêu lên vài hiện tượng cá biệt như một sự thật phũ phàng.

Muôn mặt chuyện nữ sinh cặp bồ
Kiều M. là một sinh viên năm thứ 2 trường Du lịch, một cô gái mới lớn, có thân hình phổng phao, bắt mắt nhưng cũng có một bảng thành tích khá dày về việc “chinh phục” các giám đốc Cty TNHH có máu trăng hoa. Bạn bè cô kể, trong một thời điểm, cô sở hữu cùng lúc tới… 3 ông bồ già, có người đáng tuổi cha chú. “Chẳng sao cả” – cô nàng bảo thế và chứng minh bằng việc trưng ra khá nhiều “chiến lợi phẩm” mà các chàng trán hói đã “dâng” cho cô. Nào xe máy đẹp, các loại nữ trang sành điệu, ĐTDD đời mới, cho đến những bộ váy áo và đồ nghề trang điểm đắt tiền, hợp thời trang mà đám bạn sinh viên nghèo của cô có “nằm mơ” cũng không có được. Sắp tới, cô còn khoe là sẽ được sở hữu một căn hộ chung cư ngay giữa lòng thành phố. Còn Mai Ph., sinh viên năm 3 trường ĐH ngoại ngữ thì đã có nhà ở riêng và có cả một tiệm bán đồ trang diểm ở phường Thanh Xuân Bắc, cũng do một anh bồ là chuyên viên của một Bộ “hiến dâng”. Bạn của Mai Ph., một cô gái “chân dài” và chịu chơi, cặp kè với một anh làm ở đại sứ quán một nước Tây Âu, mỗi tuần thường “bay đêm” với anh ta một “chuyến”, ấy thế nhưng cũng đang sở hữu những món tài sản mà sau này ra trường, xin được việc làm và chắt chiu dành dụm cũng phải hàng vài chục năm trời, mới ­may ra có được. Một trường hợp khác, K L. là một sinh viên mới ra trường, nhưng cũng có thành tích cặp kè mấy năm học đại học với một đại gia ngành xây dựng cơ bản mà ông này mới bị bắt trong năm nay vì tội tham nhũng. Ông ta bị bắt, nhưng KL. đã được ông xin việc đàng hoàng, lại còn cho tiền mua nhà riêng và cả một chiếc xe hơi bóng lộn. ­­­
Còn chuyện nữ sinh cặp bồ để có tiền ăn học, thuê nhà trọ thì diễn ra khá nhiều. Thấy bạn bè có bộ váy mới, chiếc ĐTDD thời trang … thì nhắn tin hay gọi điện cho bồ, ít bữa sau là được đáp ứng. Đó là chuyện bình thường trong giới sinh viên cặp bồ hiện nay. Được ăn chơi với những người đàn ông ga lăng, từng trải, được dự những bữa tiệc chiêu đãi của những quan khách tai to mặt lớn ở những khách sạn nhà hàng sang trọng đắt tiền … đối với một bộ phận nữ sinh hiện nay lại đang coi như một thứ “mốt”. Và hệ lụy của nó là việc học bị sao nhãng, kết quả học tập đi xuống, đấy còn chưa kể đến những kết cục không hay đã từng được đài báo phản ánh. Và đó cũng là nguyên nhân gây ra tình trạng “quá tải” ở các bệnh viện phụ sản.

Phía trước là ngõ cụt
Bỏ ra khá nhiều thời gian tìm hiểu, tôi thấy rằng đa phần các cô sinh viên lén lút cặp bồ đều không thể học hành đến nơi đến chốn được. Chuyện thi lại, nợ môn, nợ bằng …. đối với nhà trường diễn ra như cơm bữa mà thực tế đã liên tục chứng minh, hoặc có trầy trật thi lại rồi cuối cùng cũng được nhà trường ưu ái “cho ra trường” thì chắc chắn cũng chỉ có một cái đầu rỗng tuếch. Mặc dù biết rằng, hậu quả đó vẫn có thể sửa được nếu có sự quyết tâm và tỉnh ngộ, tuy nhiên, ở đời mấy cô nữ sinh có thể tỉnh ngộ được, vì đa phần các cô đã “sướng quen rồi, khổ không chịu được”!
Còn khá nhiều chuyện đau lòng khác như bị đánh ghen, bị hành hung vì đã “cướp chồng con người khác” đến tàn tạ nhan sắc, hay đã quá nhiều lần đến nhà hộ sinh để giải quyết hậu quả và sau đó mất hẳn chức năng làm mẹ hoặc để lại những di chứng nặng nề cả về tâm hồn và thể xác.
Đó là những hậu quả ai cũng có thể nhìn ra nhưng không phải nữ sinh nào cũng “can đảm” bước qua được những “cám dỗ” ngọt ngào mà cay đắng đó.
Trần Thanh Tuờng
@ Daidoanket

————————————————————————————————————————————————————————

CẬP NHẬT TIN TỨC 24-8-2010

Hải quân Việt Nam nhận tàu chiến Nga

Tàu Gepard

Hãng thông tấn Ria Novosti loan tải một công ty đóng tàu của Nga đã hoàn tất hợp đồng cung cấp hai tàu chiến Gepard cho Việt Nam.

Trong bản tin ngắn đánh đi từ Kazan, thủ phủ Cộng hòa Tatarstan, Ria Novosti nói nhà máy đóng tàu Gorkiy vừa giao hàng chiếc thứ hai trong hợp đồng hai chiếc tàu chiến hạng Gepard-3.9.

Hợp đồng cung cấp tàu Gepard 3.9 được ký từ cuối năm 2006 qua công ty Rosoboronexport, nhà xuất khẩu vũ khí hàng đầu của Nga.

Trước đó, một công ty Nga khác là RET Kronshtadt cũng đã được lựa chọn để cung cấp hệ thống huấn luyện thủy thủ đoàn cho các tàu chiến này.

Công việc huấn luyện được thực hiện ngay trong năm 2010.

Cũng công ty RET Kronshtadt tham gia huấn luyện thủy thủ đoàn cho các tàu ngầm hạng Kilo mà Việt Nam ký hợp đồng mua của Nga hồi cuối năm ngoái. Công ty này chuyên huấn luyện hoa tiêu cho tàu ngầm.

Nga đã thông báo sẽ xây dựng căn cứ tàu ngầm bao gồm cả cơ sở sửa chữa và huấn luyện cho hải quân Việt Nam, tuy không nói rõ là ở địa điểm nào.

Tàu hộ tống Gepard-3.9 có khả năng tác chiến với cả tàu ngầm và tàu chiến, đồng thời tiêu diệt các mục tiêu trên không.

Công nghệ tàng hình (Stealth technology) được sử dụng, giúp tàu này hiện diện tối thiểu trên màn hình radar của đối phương.

Hai tàu cho Hải quân Việt Nam là thế hệ Gepard đời mới nhất của nhà máy Zelenodolsk, mất tới hai năm rưỡi để chế tạo từ mẫu đang hoạt động thuộc lớp Project 11661.

@DatViet

————————————————————————————————————————————————————————

Khởi công tàu điện ngầm dài 11 km tại TP HCM

Tuyến tàu điện ngầm (metro) số 2 dự kiến đưa vào hoạt động năm 2016. Với giá vé mỗi lượt là 3.000 đồng, khách đi tuyến Bến Thành – An Sương, TP HCM có chiều dài 11 km chỉ mất 20 phút.

Sáng nay, TP HCM đã khởi công xây dựng tuyến tàu điện ngầm số 2 tuyến Bến Thành – An Sương tại phường Tân Thới Nhất, quận 12. Tham dự lễ khởi công có Phó thủ tướng Hoàng Trung Hải, Bộ trưởng Giao thông vận tải Hồ Nghĩa Dũng và Phó chủ tịch thường trực UBND TP HCM Nguyễn Thành Tài…

Phó thủ tướng Hoàng Trung Hải và các lãnh đạo ban ngành tại lễ khởi công. Ảnh: Hội An.

Theo quy hoạch, tuyến tàu điện ngầm số 2 được đặt tại khu đất phía bắc kênh Tham Lương (quận 12, TP HCM) với diện tích khoảng 26 ha. Điểm đầu của trạm là bến xe Tây Ninh (An Sương) chạy dọc đường Trường Chinh, Cách Mạng Tháng Tám, Phạm Hồng Thái, Bến Thành, Hàm Nghi, qua sông Sài Gòn sang Khu đô thị mới Thủ Thiêm.

Tuyến metro này có chiều dài hơn 11,3 km, bao gồm hơn 9,3 km đi ngầm với 10 nhà ga ngầm gồm: ga Bến Thành, Tao Đàn, Công trường Dân Chủ, Hòa Hưng, Lê Thị Riêng, Phạm Văn Hai, Bảy Hiền, Nguyễn Hồng Đào, Bà Quẹo, Phạm Văn Bạch). Ngoài ra, còn có một đường nhánh dài gần 1 km nối với nhà ga depot Tham Lương và 1 km đường nằm trên cao.

Thời gian đưa vào vận hành tuyến metro dự kiến năm 2016 với tốc độ khai thác cho phép là 80 km một giờ. Hành khách đi tuyến này chỉ mất từ 18 đến 20 phút và với giá vé dự kiến vào thời điểm năm 2017-2019 sẽ là 3.000 đồng hành khách.

Phối cảnh depot Tham Lương.

Tổng mức đầu tư của dự án tuyến metro số 2 là 1,25 tỷ USD (tương đương 23.670 tỷ đồng). Trong đó, phần vốn vay khoảng 195 triệu USD, khoản viện trợ không hoàn lại là 85,75 triệu Euro.

@ DatViet

————————————————————————————————————————————————————————————————

Thiếu nữ gốc Việt đứng Top 10 kiếm tiền YouTube

Trong số 10 người kiếm được hơn $100,000 trên trang mạng video YouTube trong năm qua, có một thiếu nữ người Úc gốc Việt.

Natalie Trần, cô gái gốc Việt từ nhà bố mẹ ở miền Tây nước Úc đưa lên YouTube 238 video khôi hài, phần lớn do tự cô diễn xuất và đạo diễn, thu hút được 64 triệu lượt người xem và đã trở thành nữ hoàng Australian YouTube. (Hình: TheAge.com)

Trong khoảng thời gian từ tháng 7, 2009 đến tháng 7, 2010, TubeMogul dùng dữ kiện về số người vào xem trang mạng YouTube để phân tích lợi tức hằng năm của các đối tác độc lập của YouTube.

Ước tính của TubeMogul dựa vào những tiêu chuẩn như lợi nhuận đến từ những banner quảng cáo nằm kề bên các video, sau khi người xem bấm vào và video ấy đang từ từ được chuyển tải lên và chờ xem.

Natalie Trần được xếp hạng 10 trong số 10 người kiếm được hơn $100,000 trên YouTube, theo đó cô kiếm được $101,000 trong năm qua. Người về đầu là Shane Dawson với số tiền thu là $315,000.

Theo Wikipedia, tính đến tháng 7, 2010, Natalie đã đưa lên YouTube 238 video, thu hút được 64 triệu lượt người xem, được coi là nhiều người xem nhất trên Australian YouTube từ trước đến nay ở Úc. Theo WaToday.com, con số này cao hơn trang mạng được nhiều người xem AC/DC, trong đó video của trang này có được 53 triệu người vào xem.

Cũng theo Wikipedia, Natalie còn là người về nhất trong cuộc thi Miss YouTube trong chương trình What the Buck của Michael Buckley.

Video đầu tiên của cô được thực hiện vào ngày 25 tháng 9, 2006, hầu hết nói lên những mẩu chuyện đời quái lạ và nực cười, qua hình thức những vở diễn ngắn. Natalie thu hút được hơn 268 triệu lượt người xem. Tính đại chúng của cô đưa đến sự tường thuật của truyền thông trên toàn cầu như The Sydney Morning Herald, Western Australia Today, Der Spiegel, Việt Luận Online, Việt Tribune, VNExpress, Venus Zine… (T.P.)

————————————————————————————————————————————————————————-

Ngân sách quốc phòng Trung Quốc tăng, Nga, Mỹ giảm

Dưới tác động của khủng hoảng kinh tế, tỷ giá hối đoái biến động…ngân sách quốc phòng Mỹ, Nga, Anh, Pháp, Đức và Italy giảm; chỉ có Trung Quốc, Arab Saudi và Ấn Độ tăng.

Theo tính toán của Trung tâm phân tích buôn bán vũ khí toàn cầu (TSAMTO), quốc gia mạnh tay nhất cho quốc phòng vẫn là Mỹ với ngân sách 574 tỷ USD. Trung Quốc xếp thứ 2 với 70 tỷ USD, Anh thứ 3 (59,131 tỷ USD), Pháp thứ 4 (54,446 tỷ USD), Nhật Bản thứ 5 (49,74 tỷ USD) và Đức thứ 6 (49,74 tỷ USD).

Nga có ngân sách quốc phòng năm 2009 là 37,875 tỷ USD nên xếp thứ 7, đứng trên Arab Saudi 32,654 tỷ USD, Italy xếp thứ 9 (30.489 tỷ USD) và Ấn Độ là 29,184 tỷ USD ở vị trí thứ 10.

Ngân sách quốc phòng Trung Quốc tăng.

Giám đốc TSAMTO Igor Korotchenko thông báo: “Dù ngân sách quốc phòng Nga tăng khi tính theo ruble nhưng do đồng USD tăng giá so với đồng ruble nên ngân sách quốc phòng năm 2009 của Nga giảm so với năm 2008, từ mức 40,426 tỷ USD xuống còn 37,875 tỷ USD”.

Ngược lại, Nhật Bản lại tăng ngân sách tương đối khi tính theo đồng USD do năm 2009, đồng Yen tăng giá so với USD.

Còn tính trên toàn thế giới, chi tiêu quốc phòng năm 2009 là 1.335 tỷ USD. Nhiều nước cắt giảm ngân sách quốc phòng vì khủng hoảng kinh tế. Tuy nhiên, đây vẫn là ưu tiên hàng đầu của nhiều quốc gia. Do đó, việc giảm ngân sách chỉ là tạm thời.

Huy Hoàng (theo Ria Novosti)
————————————————————————————————————————————————————————

Tay buôn lậu vũ khí người Nga Viktor Bout sẽ bị dẫn độ về Mỹ

Các nhà phân tích cho rằng Bout có những hiểu biết sâu rộng về tình báo Nga và những hoạt động quân sự của nước này

Viktor Bout tay buôn lậu vũ khí người Nga sẽ được chuyển từ một nhà tù Thái Lan về Mỹ vào ngày thứ Tư để bị xét xử về tội buôn lậu vũ khí.

Các viên chức an ninh tại Bangkok xác nhận với các phóng viên việc dẫn độ Viktor Bout là hiển nhiên nhưng không cho biết chi tiết khi nào và làm thế nào ông này được giao cho nhà cầm quyền Mỹ. Tin tức báo chí tại thủ đô Thái Lan cho biết một toán 50 biệt động quân sẽ hộ tống người Nga 43 tuổi này từ nhà giam đến phi trường.

Bout thường được gọi là “con buôn tử thần” vì có dính líu trong một thời gian dài trong việc cung cấp vũ khí cho nhiều đạo quân và những nhóm chủ chiến trên thế giới. Ông ta vẫn bị biệt giam trong một nhà tù được bảo vệ an ninh tối đa tại Bangkok. Viktor Bout bị bắt tại thủ đô Thái Lan vào tháng 3 năm 2008 trong một chiến dịch của các nhân viên tình báo Hoa Kỳ giả dạng mua vũ khí nhân danh nhóm nổi dậy FARC của Colombia.
Chính phủ Nga hết sức chống đối việc dẫn độ Viktor Bout về Mỹ. Các nhà phân tích cho rằng Bout có những hiểu biết sâu rộng về tình

báo Nga và những hoạt động quân sự của nước này trên toàn thế giới trong vòng 2 thập niên qua.

@Voa

————————————————————————————————————————————————————————

CƠ HỘI BẰNG VÀNG

Bằng Phong Đặng Văn Âu

LTS: Nhân bài “Nguyễn Cao Kỳ, con người của thời cuộc” gây sôi nổi dư luận, Đàn Chim Việt đăng lại bài “Cơ hội bằng vàng” của cùng tác giả, Bằng Phong Đặng Văn Âu, viết năm 2006 mà trong bài Tướng Kỳ nêu trên, ông Bằng Phong có dẫn điện thư của Không quân Võ Ý đã nhắc tới. Cuối bài về Nguyễn Cao Kỳ, ông Võ ý cũng đã có ý kiến phản hồi. Mời độc giả theo dõi sau đây.

Lời mở đầu: Nhân đọc tin Việt Nam được chấp nhận vào Tổ chức Mậu dịch Thế giới (WTO), người viết muốn gửi đôi điều đề nghị với ba nhà lãnh đạo cao nhất nước để chỉ ra lối thoát cho bản thân họ. Người viết hy vọng họ sẽ lắng nghe và thi hành, vì những gì sắp được nói đến đều mang lại sự bổ ích cho chính họ, chứ chẳng phải cho một ai khác.

Là một người tị nạn sống lưu vong xa tổ quốc suốt hơn ba thập niên, mặc dù trên danh nghĩa pháp lý đã trở thành công dân của quốc gia tạm dung với đầy đủ các quyền hạn và quyền lợi như bầu cử, ứng cử, hưởng an sinh xã hội, nhưng tâm tư lúc nào cũng hướng về Quê Mẹ, nơi mà đa số nhân dân còn đang sống quá lầm than cơ cực bởi một chế độ man rợ, hà khắc, tôi muốn có đôi điều nói với ba nhà lãnh đạo tối cao đang ảnh hưởng lớn lao trên sinh mệnh của từng người dân trong xứ sở. Đó là các ông:

1. Nguyễn Minh Triết, Chủ Tịch Nước,
2. Nguyễn Phú Trọng, Chủ Tịch Quốc Hội,
3. Nguyễn Tấn Dũng, Thủ Tướng Chính Phủ.

Cổ nhân từng nói: “Nước có tuần, dân có vận”. Khi vận nước hưng thịnh thì minh quân, thánh chúa ra đời. Khi vận nước suy vi thì hôn quân, bạo chúa hoành hành, quấy nhiễu dân lành. Đem điều hơn lẽ thiệt đóng góp với những người có trách nhiệm với đất nước mà gặp thời hôn quân bạo chúa thì dẫu là lời vàng ý ngọc cũng chẳng khác nào tiếng kêu trong sa mạc, thậm chí bản thân có thể bị đầy đọa hoặc bay đầu. Nhưng gặp thời minh quân thánh chúa, thì dẫu là lời thô ý thiển vẫn được lắng nghe.

Từ hàng chục năm qua đã có nhiều nhà thông thái yêu nước thương nòi, những bậc cách mạng lão thành trót hiến trọn đời mình cho lý tưởng xã hội, những thanh niên ấp ủ khát vọng tự do đã dũng cảm đem những điều ích quốc lợi dân để đóng góp với nhà cầm quyền nhưng đều không được đếm xỉa, mà còn có người bị thủ tiêu hoặc bị tù đầy, lăng nhục… Bây giờ một kẻ vô danh tiểu tốt như tôi góp tiếng nói thì chắc chắn sẽ có người chê tôi đem nước đổ lên lá môn hay lên đầu vịt? Tôi có sự suy nghĩ hơi khác thường một chút: Những tiếng nói vì công chính của các vị trước đây cất lên gặp phải thời “hôn quân bạo chúa” trị vì; còn bây giờ tôi linh cảm dường như cuối đường hầm đang le lói một tia hy vọng thì biết đâu lời nói của tôi được ba nhà lãnh đạo đem ra thi hành? Xin minh giải điều linh cảm của tôi. Hình như điềm trời báo hiệu một sự chuyển hóa của đất nước là ba nhà lãnh đạo tối cao không những mang cùng họ Nguyễn mà phương danh của ba vị cũng rất cần thiết và thích hợp để chữa trị chứng bệnh trầm kha của chế độ.

* Minh Triết: Nền chính trị của xứ sở từ nay sẽ xóa bỏ tà thuyết phi nhân, ngoại lai không tưởng để hướng đến một nền minh triết lấy việc nhân nghĩa làm chủ đạo (như lời dạy của Nguyễn Trãi).
* Phú Trọng: là từ bỏ con đường bần cố nghèo nàn và từ nay đặt trọng tâm đến sự phong phú, sung túc, phì nhiêu, dồi dào không những về mặt của cải vật chất mà còn cả về mặt tinh thần, tâm linh, tư tưởng nữa. Con đường độc tôn, độc đảng rồi sẽ nhường bước cho đa nguyên, đa đảng …
* Tấn Dũng: Để thực hiện được hướng đi nêu trên, người lãnh đạo cần phải có sự dũng cảm phi thường. Sự dũng cảm ở đây không giống như kẻ ôm bom tự sát mà là cái dũng của kẻ sám hối dám quyết tâm từ bỏ các dục vọng thấp hèn, các cố tật nói dối kinh niên để trở nên lương thiện.

Và thêm một điều nữa thúc đẩy tôi lên tiếng: Đó là những tiếng nói dõng dạc trước đây về quốc kế dân sinh được cất lên vì lo sợ Đất Nước tụt hậu, không dính dáng gì đến lợi ích của đảng cầm quyền, nên có thể bị xem là điều viển vông, vô bổ. Còn những gì tôi sắp sửa nói cho ba ông nghe thiết thực hơn, là vì sẽ đem lại lợi ích cho chính bản thân của ba ông, chứ không phải một ai khác. Tôi chủ quan nghĩ rằng chỉ có những kẻ ngu đần mới không thèm lắng nghe những điều mang lại lợi ích cho mình. Do đó, tôi tin tưởng những gì tôi sắp sửa phát biểu sẽ được ba vị chăm chú lắng nghe và thi hành.

Thượng Đế hay Đấng Tạo Hóa rất công bằng khi ban hành quy luật: Muôn loài trên trái đất đều phải chịu sự chết, thọ hay yểu tùy theo từng loại. Nhưng vì có trí tuệ, loài người tinh khôn hơn hết mọi loài là dù thể xác không thể trường sinh, nhưng con người có thể làm cho tên tuổi mình trở nên bất tử. Đức Trần Hưng Đạo hiển thánh, được nhân dân Việt Nam sùng bái, thờ phượng chẳng những vì Ngài có công ba lần đánh đuổi quân Nguyên, mà còn vì tấm lòng khoan dung độ lượng của Ngài đã tha thứ cho những con dân trót dại chạy theo giặc; Ngài không tuân theo lời khuyên của cha (Trần Liễu) để gây nên cuộc huynh đệ tương tàn soán đoạt ngôi vua. Trong lịch sử dòng giống Việt không thiếu chi những con người bất tử, được nhân dân mãi mãi tôn thờ vì biết hướng đời mình cho lợi ích quốc dân.

Ba ông đang ở địa vị tột đỉnh, ngồi trên tiền bạc, trên luật pháp, toàn quyền sinh sát trong tay. Nhưng cái mà hiện các ông không có là sự kính trọng của mọi người, vì quyền lực các ông có được là đến từ họng súng, chứ không do sự gửi gấm niềm tin của nhân dân. Tuy nhiên ba ông đang ở vào hoàn cảnh đặc biệt của những kẻ may mắn nhất trần gian là có thể để lại danh thơm muôn thuở mà những nhà lãnh đạo của nước khác không có. Chẳng hạn, Tổng Thống G. W. Bush dù nỗ lực tối đa để mang lại sự thịnh vượng, an ninh và tự do cho nước Mỹ thì đó là điều đương nhiên của vị Tổng Thống quốc gia dân chủ phải làm. Đàng này, ba ông không cần phải nỗ lực nhiều mà chỉ cần thực thi đúng đắn về các quyền tự do, bình đẳng cho dân như trong Hiến Pháp quy định thì toàn thể nhân dân Việt Nam sẽ tri ân đời đời. Ba ông sẽ trở nên bất tử, sẽ được hậu thế tôn thờ. Bằng không, ba ông cứ tiếp tục theo con đường của các vị tiền nhiệm thì e rằng các ông sẽ không ngồi lâu để tận hưởng những gì đang có trong tay mà lại có nguy cơ bản thân bị hãm hại và ô danh kiếp kiếp.

Trước thềm Đại Hội X, trả lời báo chí về sự độc đảng của cộng sản, ông Phạm Thế Duyệt đã nói: “Sự độc đảng của đảng cộng sản có tính cách lịch sử bất khả luận bàn. Vì trong thời kỳ đấu tranh gian khổ chỉ có đảng cộng sản đứng ra lãnh đạo toàn dân kháng chiến chống Pháp giành độc lập, sao không thấy ai đòi đa nguyên đa đảng?”. Đó là câu trả lời lấy được, bất chấp sự thật lịch sử.

Trong thực tế, ngày nay các ông đã giết chết chủ nghĩa Marx rồi mà không chịu đem chôn, nên hồn ma bóng quế của nó vẫn còn là nỗi ám ảnh khủng khiếp. Nền tảng cơ bản của chủ nghĩa Marx là vô sản chuyên chính, kinh tế chỉ huy thì nay các ông cán bộ lãnh đạo đã trở thành những đại gia giàu nứt đố đổ vách; các ông đang phục hồi quyền tư hữu và chạy theo kinh tế thị trường. Ngoài ra, các ông chưa hề là người đệ tử trung thành với giáo chủ Marx, vì ông này dạy rằng “chỉ có thú vật mới dửng dưng trước nỗi thống khổ của đồng loại và chỉ biết chăm chút cho bộ lông của chúng” thì các ông không những dửng dưng trước nỗi thống khổ của đồng loại mà còn gieo rắc sự oan ức, khổ đau, lầm than cơ cực trên chính đồng bào mình. Do đó, nếu tiếp theo dưới đây tôi nói lên sự thật lịch sử về cộng sản thì sẽ không làm các ông chạnh lòng mà nổi cơn tức giận.

Tổng Bí Thư Trường Chinh Đặng Xuân Khu từng khẳng định: “Đảng (Cộng Sản) dùng bạo lực để Cướp Chính Quyền, thì tất nhiên Đảng phải dùng bạo lực để giữ chính quyền”. Lời nói đó xác nhận thực chất của đảng cộng sản là một đảng cướp, nhưng là một đảng cướp tồi bại hơn tất cả những đảng cướp đời thường. Bởi vì: Đảng cướp đời thường còn biết lấy điều nghĩa khí giang hồ ứng xử với nhau, ân đền oán trả phân minh. Đảng cướp cộng sản không những lấy oán báo ân mà còn giết hại một cách tàn nhẫn cả những người từng nuôi dưỡng mình lúc nghèo khó, kẻ từng nằm gai nếm mật với mình. Khi trong thời kỳ phôi thai, mượn danh nghĩa giành “độc lập, tự do” Đảng tổ chức tuần lễ vàng, tuần lễ bạc để thu góp vốn liếng của nhân dân. Tới khi sắp sửa thắng lợi thì Đảng tổ chức các cuộc đấu tố cải cách ruộng đất với khẩu hiệu “trí, phú, địa, hào đào tận gốc, trốc tận rễ” là một bằng chứng về tội ác trở mặt bội phản, vì giai cấp địa chủ, tư sản như bà Nguyễn thị Năm mới có của cải tiền bạc để nuôi đảng; chứ hạng bần cố nông thì cơm không đủ ăn, lấy gì ra nuôi quân kháng chiến? Thế mà trước khi hành hình, đảng đã dùng đủ mọi cách hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần nạn nhân bằng những lời mắng nhiếc, sỉ nhục độc địa. Cuộc thanh trừng nhóm Nhân Văn Giai Phẩm là một bằng chứng khác về tội ác bất nhân đối với người đồng chí từng cùng nhau trải qua gian nguy. Rêu rao chiêu bài “đoàn kết, đại đoàn kết”, nhưng lại ra lệnh bộ hạ bí mật thủ tiêu các lãnh tụ đảng phái, tôn giáo có cùng mục tiêu đánh đuổi ngoại xâm như Trương Tử Anh, Lý Đông A, Huỳnh Phú Sổ… thì rõ ràng đảng cộng sản giành độc quyền làm tôi tớ cho Nga – Hoa, chứ không phải vì mục đích “độc lập, tự do, hạnh phúc” cho nhân dân Việt Nam. May phúc cho các nhà cách mạng như Hoàng Hoa Thám, Phan Đình Phùng… đã quy tiên trước khi đảng cộng sản ra đời tại Việt Nam; nếu không, chắc đảng cũng sai bộ hạ thủ tiêu hoặc bán đứng các vị anh hùng này cho thực dân Pháp! Nếu Nguyễn Thái Học và 12 liệt sĩ Quốc Dân Đảng không bị thực dân đưa lên đoạn đầu đài ở Yên Bái thì chắc chắn họ cũng sẽ không tránh khỏi số phận của Trương Tử Anh, Lý Đông A, Huỳnh Phú Sổ…

Từ khi du nhập tà thuyết Karl Marx vào đất nước cho đến ngày hôm nay, đảng cộng sản chỉ có một chủ trương duy nhất: lừa đảo, dối trá, bịp bợm, tráo trở. Kỹ thuật tinh vi đến độ những người thông thái vào hạng bậc nhất như Nguyễn Mạnh Tường, Trần Đức Thảo, Nguyễn Khắc Viện, Trần Đại Nghĩa… còn bị mắc lừa, huống chi những thanh niên trẻ trung đầy nhiệt tình yêu nước như Trần Độ, Nguyễn Kiến Giang, Nguyễn Hộ… làm sao hiểu nổi sự giảo quyệt của tập đoàn lãnh đạo cộng sản? Cho nên tôi rất thương xót cho những người chân chính yêu chuộng lý tưởng xã hội vì lầm tưởng chủ nghĩa cộng sản đem lại thiên đàng cho hạ giới đến nỗi giờ này bị thân bại danh liệt, đau đớn ngậm mối căm hờn cho đến chết.

Núp dưới chiêu bài “Giải Phóng Dân Tộc”, đảng cộng sản xâm lăng Miền Nam. Khi chiến thắng thì “đoàn quân giải phóng” hành động chẳng khác nào đoàn thổ phỉ thâu tóm trong ba chữ V: “vơ, vét, về”. Sau đó, Đảng chủ trương ngăn sông cấm chợ, đánh tư sản mại bản, cải tạo công thương nghiệp, bất chợt đổi tiền, đuổi dân đi vùng kinh tế mới để chiếm đoạt nhà đất là những vụ cướp của giết người tàn bạo và thô bỉ nhất trong lịch sử giống nòi. Cho đến khi cả nước kiệt quệ, năm 1986 Đảng vội vàng la hoảng “Đổi Mới hay là chết!”. Nhờ sự chịu đựng bền bỉ và óc sáng tạo của dân tộc, đất nước mới có thể lóp ngóp ngoi dậy, đứng lên. Thế mà Đảng chẳng biết xấu hổ, lại đem kể lể những thành tựu “hai mươi năm đổi mới” (1986 – 2006) trong Đại Hội 10 một cách huyênh hoang trơ trẽn!

Người Tầu đô hộ Việt Nam một ngàn năm, nhiều phen bị dân ta đánh đuổi về Tầu. Nhưng ít nhất họ còn để lại cho xứ sở ta một nếp sống có văn hóa: nhân, lễ, nghĩa, trí, tín. Đời sau ông bà ta còn đem những tấm gương của Kỷ Tín, Dự Nhượng, Do Vu, Nhan Hồi, Tử Lộ… để dạy dỗ con cháu. Thực dân Pháp xâm chiếm Việt Nam 80 năm, bị nhân dân ta đánh đuổi về bản xứ. Nhưng ít nhất họ còn để lại cái tinh thần Cách Mạng Dân Quyền (Liberté, Égalité, Fraternité – Tự Do, Bình Đẳng, Bác Ái) với những tên tuổi như Montesquieu, Robespierre, Voltaire… mà ngày nay còn được xem như thần tượng. Đảng Cộng Sản thống trị Việt Nam hơn nửa thế kỷ (tính từ 1954 đến 2006) thì để lại một đất nước tan hoang trên mọi phương diện: đạo đức suy đồi, văn hóa ngoại lai tôn thờ cái chủ nghĩa phi nhân và thương yêu đồ tể Staline hơn cha, hơn mẹ, hơn chồng… Lừa đảo, dối trá, ăn cắp, đút lót trở thành nếp sống thường ngày. Mặc dù trong thực tế Đảng đã bỏ con đường vô sản chuyên chính, cho phép quyền tư hữu, nhưng vẫn duy trì đường lối cai trị lưu manh, trí trá nói một đường làm một nẻo. Thủ tướng Phan văn Khải đi chu du nước ngoài, quả quyết với thế giới rằng ở Việt Nam không có tù nhân chính trị, thế mà một ông bác sĩ dịch bài “Thế nào là dân chủ” trên mạng lưới của tòa Đại sứ Hoa Kỳ thì bị nhốt vào xà lim vì tội làm gián điệp!


Hơn nửa thế kỷ qua, Đảng gieo rắc sự sợ hãi lên toàn dân bằng biện pháp khủng bố, đàn áp không nương tay để biến cả một dân tộc kiêu hùng đã dũng cảm đánh đuổi quân ngoại xâm sừng sỏ thành những kẻ hèn hạ cắn răng chịu nhục. Chính sách hộ khẩu là một chủ trương bất nhân làm cho người dân phải sống trong cảnh đói thì đầu gối phải bò. Người tù vì đói quá phải bò xuống đất nhặt từng hạt cơm rơi là do Đảng cố tình sỉ nhục con người. Biểu hiện rõ ràng nhất về cái “HÈN” là một ông Đại tướng được thế giới xưng tụng người Anh Hùng Điện Biên lại cam phận làm một anh “Cai Đẻ”, im thin thít trước những bất công xã hội, viết bài góp ý với Đảng một cách rụt rè, còn vênh váo đóng bộ quân phục trắng mang đầy huy chương trên ngực đi dự Đại Hội ngồi cạnh Lê Đức Anh (kẻ đã dùng Tổng Cục II hãm hại mình) để vỗ tay tán thưởng những bài diễn văn của các “lãnh tụ đàn em” cương quyết theo đuổi chủ nghĩa xã hội đến cùng!

Đảng cộng sản gieo rắc sự sợ hãi vào nhân dân bằng những biện pháp khủng bố, đàn áp để muôn năm trường trị thì chính căn bệnh sợ hãi ấy cũng lây lang sang cho người cầm đầu đảng. Ngày nay dù có lực lượng quân đội, công an phục vụ nhưng Đảng rất sợ hãi người dân. Nếu bảo rằng không sợ thì tại sao Đảng không dám chấp nhận lời thách thức Trưng Cầu Dân Ý của những nhà dân chủ không có một tấc sắt trong tay? Đảng không sợ thì việc gì phải thi hành những biện pháp hèn hạ của côn đồ để đánh đập các lương dân vô tội chỉ muốn xin lại một mảnh đất để cắm dùi sinh sống? Đảng không sợ hãi, tại sao lại bịt miệng bằng biện pháp cắt điện thoại, canh gác gắt gao không cho những nhà dân chủ tiếp xúc với báo chí thế giới?

Nhà văn Dương Thu Hương ra hải ngoại, được hỏi: “Bà mạt sát nhà cầm quyền hăng như vậy, liệu bà có dám về lại nước hay không?”. Bà đáp: “Về chứ! Tôi phải về để ỉa vào mặt những thằng lãnh đạo chứ!”. Quả nhiên, bà về thật và rồi Đảng lại phải thu xếp cho bà ra ngoại quốc một cách êm thắm, chứ không dám động chạm đến cái lông chân của bà. Cái gì đã khiến cho những nhà lãnh đạo chịu nhục để cho một người đàn bà tuột quần ra ngồi trên mặt và thải những chất dư thừa hôi hám trong bao tử, nếu không phải vì miếng ăn. Đảng dùng miếng ăn để làm nhục nhân dân, thì nay Đảng cũng vì miếng ăn mà đành muối mặt chịu nhục, đánh mất đi cái “anh chị” của Đảng cướp khi bị một người đàn bà chân yếu tay mềm miệt thị.

Những đảng cướp đời thường sau khi làm ăn khấm khá thì đổi phong cách, không còn giống như bọn đầu đường xó chợ nữa. Trùm băng đảng Mafia, bố già Don Corleone, đã kêu các con vào và dạy: “Bây giờ đã hết thời đâm thuê, chém mướn rồi. Tụi bay phải đi học cái nghề gì có thế giá một chút, như nghề luật sư chẳng hạn, mà vẫn ăn cướp được”. Đảng đã qua cái thời kỳ ngủ bờ ngủ bụi, nằm hầm nằm hố rồi; bây giờ Đảng ở nhà cao cửa rộng, có bồi bếp phục dịch, miệng nhồm nhoàm sơn hào hải vị, sâm nhung quế phụ thì hãy cố gằng mà hành xử sao cho xứng đáng với cương vị phương diện quốc gia. Không thể học đòi văn minh nửa vời, phần trên thì cổ cồn cà-vạt mà phần dưới thì cứ đóng khố và đi chân đất lấm bùn được. Một ông già 86 tuổi, từng là Viện trưởng Viện Triết Học Mác-Lê, từng làm thầy một số vị lãnh đạo hiện nay, ra nước ngoài nói lên cái sai lầm của chủ nghĩa Marx (những điều cả thế giới đều đã biết) mà khi trở về nước Đảng dùng côn đồ lấy phân người hòa với mắm tôm để tạt vào nhà nạn nhân thì tất nhiên cái chất thối tha bẩn thỉu ấy cũng sẽ dính vào tóc tai, quần áo qúi vị chứ! Bộ qúi vị không ngửi thấy mùi xú uế ấy bốc lên làm ô nhiễm môi trường sinh thái của cả thế giới chăng? Sao lại cứ luôn luôn tự hào “đỉnh cao trí tuệ”?

Tình trạng đất nước hôm nay là thế nào? Tham nhũng tràn lan khắp nơi, từ các ngành xây dựng, kỹ nghệ đến y tế, giáo dục… Nói tóm lại, đất nước đang mắc chứng bệnh thập tử nhất sinh. Hậu quả này là do chủ trương dối trá, lừa đảo, bịp bợm của Đảng Cộng Sản độc quyền hơn nửa thế kỷ qua gây nên. Trong giai đoạn đấu tranh để cướp chính quyền, Đảng giả vờ thắt lưng buộc bụng, nêu lên những lý tưởng cao qúy như công bằng xã hội, làm theo khả năng hưởng theo nhu cầu, không còn cảnh người bóc lột người là để kết nạp người ái quốc. Bây giờ thực tế đánh rơi chiếc mặt nạ của Đảng thì Đảng dùng bả vật chất để cấu kết nhau hầu tồn tại ngày nào hay ngày ấy. Bùn lầy, nước đọng, ẩm thấp là môi trường thuận lợi cho các loài muỗi mòng, rắn rết sinh sản. Cái cơ chế cai trị nhùng nhằng, chồng chéo dùng công an trấn áp tất cả tiếng nói của người dân ngày nay trên đất nước Việt Nam cũng là môi trường thuận lợi để cho tham quan ô lại hoành hành. Chính Đảng cộng sản chủ trương mua quan bán chức đẻ ra tham nhũng, chứ chẳng phải ai khác! Tiếng dân kêu oan ức không được giải quyết, phân xử thì bọn tội phạm cầm quyền lớn nhỏ cứ tha hồ vơ vét, có trừng phạt nào để chúng chùn tay? Cho nên miệng cứ hô hào chống tham nhũng cũng lại là những tuồng bịp bợm, chẳng ai tin.

Gần đây, ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng gửi vô số chỉ thị xuống Bộ Giáo dục và Đào tạo để ra lệnh phải chỉnh đốn lề lối làm việc, chấm dứt nạn bán bằng cấp, đề thi. Vấn đề giáo dục bao gồm ba mặt: Đức, Trí và Thể Dục, chứ không chỉ dạy cho học trò nghề chuyên môn để kiếm cơm và phục vụ hành vi cướp bóc của chế độ. Tôi có thể khẳng định rằng Đảng không thể chấn hưng nền giáo dục được, bởi vì cách cai trị của Đảng rất vô giáo dục. Luật sư Nguyễn văn Đài lái xe ô-tô đến chở hai ông Nguyễn Thanh Giang và Phạm Quế Dương đi Thái Bình để thắp hương trên phần mộ lão tướng Trần Độ nhân ngày giỗ của người quá cố mà Đảng cho công an chặn bắt mang về đồn thẩm vấn và qui cho những tội tày trời mà người ta không hề phạm. Một trong những truyền thống văn hóa tốt đẹp của Việt Nam là “nghĩa tử, nghĩa tận”; huống chi Tướng Trần Độ đã một thời là công thần của chế độ, chứ đâu phải là một viên tướng của Ngụy Quân Miền Nam? Cấm đoán thi hành truyền thống văn hóa của tổ tiên mà đòi chấn hưng đạo đức trong giáo dục là một sự bịp bợm hết sức trắng trợn, thậm chí kẻ khờ khạo nhất thế gian cũng không thể tin nổi!

Ngoài ra, Đảng cướp Cộng sản tệ hại hơn đảng cướp đời thường ở chỗ đảng cướp đời thường không núp đằng sau những danh từ thiêng liêng cao qúy như Tổ Quốc, Dân Tộc, Công Bằng Xã Hội để đi… ăn cướp. Vì vậy, nếu bị đảng cướp đời thường giết thì vong hồn nạn nhân sẽ siêu thoát; nhưng nếu bị Đảng cướp Cộng sản giết thì oan hồn người chết không siêu thoát được vì cứ vấn vương tự hỏi tại sao mình là người yêu Tổ Quốc, yêu Dân Tộc lại bị giết vì tội Phản Quốc, Phản Dân? Những oan hồn ấy lâu nay vất vưởng ở đầu cành ngọn cỏ, cuối thác đầu ghềnh; nay đang quần tụ lại thành khí thiêng sông núi hun đúc tinh thần dũng cảm cho những nhà dân chủ đứng lên đòi hỏi Tự Do. Cho nên, dù Đảng dùng đủ các trò tiểu xảo giảo quyệt đến đâu cũng vô phương ngăn cản nổi ngọn trào đòi quyền sống của nhân dân.

Nhằm trả lời câu đáp của Phạm Thế Duyệt với nhà báo, trên đây tôi chỉ khái quát kể ra vài ba sự kiện lịch sử mà thôi, những điều mà tất cả nhân dân đều biết để các nhà lãnh đạo đừng ôm ấp mãi cái ảo tưởng có công giải phóng dân tộc. Nếu nói theo ngôn ngữ của nền văn minh tin học ngày nay thì một đĩa cứng (hard disk) có khả năng chứa hàng tỉ dữ kiện (data) cũng không cách gì ghi chép hết những tội ác của Đảng Cướp Cộng Sản gieo rắc cho dân tộc Việt Nam từ hơn 70 năm qua. Giả thử thực sự Đảng Cộng Sản có công như các triều đại vua chúa của ta đời trước có công dựng nước, mở nước đi nữa mà về sau đàn hậu duệ bất xứng hư hèn, đam mê tửu sắc thì cũng đều bị thay thế bởi một triều đại khác mà thôi.

Cổ nhân từng nói “túi tham không đáy” để chỉ lòng tham vô lượng của con người; nhưng cổ nhân lại nói “hùm chết để da, người ta chết để tiếng”. Ba ông là lãnh tụ tối cao của đất nước, ở trong lầu son gác tía, ăn toàn cao lương mỹ vị, tiền bạc chìm nổi cả trăm triệu đô-la, có quân đội và công an phục dịch và bảo vệ nhưng chắc chắn ba ông là những người khốn khổ nhất trần gian vì ngày đêm nơm nớp lo sợ, ngờ vực bọn thủ túc trở mặt giết hại mình lúc nào không hay do lòng tham của thuộc cấp, muốn cướp đoạt miếng đỉnh chung béo bở. Ngoài ra, các ông thừa biết quần chúng đều có tâm trạng như bà Dương Thu Hương là muốn “ỉa lên mặt” các ông, nhưng không dám nói ra đấy thôi. Các ông thường cáo buộc những người đòi hỏi tự do dân chủ vào tội âm mưu lật đổ chính quyền. Thử hỏi, nếu các ông là người dân sống dưới chế độ man rợ như hiện nay thì các ông sẽ cam tâm chịu làm thân trâu ngựa suốt đời mãn kiếp hay các ông cũng sẽ đứng lên đạp đổ cái chế độ ấy đi để giành lại quyền con người? Hãy tự hỏi, rồi tự trả lời đi!


Ba ông tỏ ra “hồ hởi” vì các báo cáo của định chế tài chánh thế giới khen ngợi Việt Nam có mức tăng trưởng kinh tế khả quan. Nhưng dân chúng thừa biết mức tăng trưởng ấy là do sự bán tống bán tháo đất đai, tài sản quốc gia; bán rẻ mạt sức lao động công nhân cho tài phiệt ngoại bang, chứ chẳng phải nhờ tài giỏi.

Phao tin hủy bỏ Nghị định 31/CP phản dân chủ để người dân tưởng rằng có sự nới lỏng, nhưng mặt khác thì các ông cho công an lập điếm canh bao vây sự di chuyển của dân. Chắc chắn các ông đều biết chế độ đã đến ngày tàn, sắp đổ đến nơi. Cho nên khi những người bị bắt bớ đòi hỏi ai ký giấy tờ ra lệnh bắt thì nhân viên thừa hành đều trả lời do lệnh miệng của cấp trên. Các ông sợ lưu lại tang chứng để chính quyền tương lai xử tội. Đó là hành động của kẻ vừa cướp vừa run mà dân Bắc Kỳ gọi là “vừa rún, vừa đeo”.

Các ông nay đã giàu có, phung phí tiêu hoang đến ba đời không hết của cải, dưới tay đầy dẫy bọn quân hầu, tại sao các ông khổ sở sống trong cảnh “vừa cướp, vừa run”? Tại sao lâu nay tự hào “chống Mỹ cứu nước”, mà nay mới được họ bôi tên ra khỏi danh sách “quốc gia cần được quan tâm” (CPC) thì mừng như “cha chết sống dậy”? Nếu đối xử với đồng bào mình đàng hoàng tử tế thì việc gì phải sợ sức ép của ngoại bang? Lâu nay Đảng đặt bút ký cam kết tuân hành các điều khoản quốc tế để được gia nhập vào Liên Hiệp Quốc, nhưng vẫn đàn áp, tước đoạt quyền làm người của dân mình. Thế giới dùng lá bài nhân quyền “chiếu lệ” để ép các ông nhượng bộ về nhiều phương diện khác, chứ chẳng phải họ yêu thương gì dân tộc mình. (Người mình không thương dân mình, đàn áp dân như quân xâm lược thì mong gì họ là người dưng nước lã lại thương dân mình?). Nhưng nay các ông đã được vào WTO, các ông không thể tiếp tục lươn lẹo để ăn gian nói dối theo kiểu nói một đằng làm một nẻo nữa, vì kinh tế là đồng tiền, mà đồng tiền liền khúc ruột là huyết mạch. Họ sẽ không còn can thiệp chiếu lệ nữa, mà sẽ thẳng tay bắt khoan, bắt nhặt đến nơi đến chốn bằng những phạt vạ hàng tỉ bạc. Ôi! Như thế là nền Độc Lập của xứ sở tiêu vong, núi xương sông máu của nhân dân ta hóa thành vô ích!

Phàm là người ở cương vị lãnh đạo phải hiểu sâu sắc ba chữ: Thời, Thế, Cơ. Thời bưng bít sự thật, thông tin một chiều đã qua rồi. Nếu cố gắng bít đầu này, sự thật sẽ phồng ra đầu kia. Khoác lác, huyênh hoang chẳng còn ai tin. Các ông nên tập nói Thật. Thế cũng yếu xìu. Xưa kia còn Nga, còn Tầu trong cùng băng đảng với nhau để lúc áp vào Tầu, lúc dựa vào Nga. Nay như chiếc bách giữ dòng, nếu không khéo lèo lái thì cả nước (kể cả các ông) sẽ đi làm đầy tớ cho ngoại bang thôi. Quốc gia đang đứng trước ngưỡng cửa hy vọng sẽ được phát triển về kinh tế (dân giầu), nhưng nước sẽ không mạnh nếu các ông tiếp tục bách hại tôn giáo và quyền sống của công dân. Các ông giàu có thiên triệu, nhưng chết sẽ không mang đi được xu nào. Thế thì tại sao đang ở cương vị đứng đầu cả nước lại không biết làm lịch sử để lưu lại tiếng thơm muôn thuở? Hơn ai hết, cái chế độ của các ông sẽ tiêu vong, nên mới sợ hãi vẩn vơ. Thấy trước sự việc sẽ đến mà không hành động, cứ theo nếp cũ thi hành (khủng bố, đàn áp) để kéo dài sự vơ vét được ngày nào hay ngày nấy, rồi sẽ mất tất cả. Nếu các ông mang lại tự do, hạnh phúc cho dân thì dù các ông muốn cáo quan về hưu dưỡng, nhân dân cũng van nài các ông ở lại.

Đây là cơ hội bằng vàng để làm rạng danh dòng họ Nguyễn của các ông. Xưa kia các bậc sinh thành của qúi ông chắc chắn ấp ủ hoài bão nào đó nên mới đặt tên cho các ông là: Minh Triết, Phú Trọng và Tấn Dũng. Chẳng lẽ mang những cái tên đẹp đẽ như vậy mà không biết làm điều tốt đẹp để rạng rỡ tổ tông? Chẳng lẽ đang ngồi ở địa vị cao ngất ngưỡng như thế lại hành xử như phường lưu manh, lừa đảo, dối trả để ngay chính con cái cũng khinh khi?

Tài từ điện ảnh Lê Vân đã mở đuờng khai lối cho các ông bằng tác phẩm “Yêu Và Sống”, bạch hóa SỰ THẬT (dù xấu, dù tốt) của đời mình cho thiên hạ nhìn thấy. Đó là sự dũng cảm đáng kính trọng vì dám bày tỏ sự sám hối để thoát ra khỏi sự dằn vặt trong tâm hồn. Các ông nên noi gương người phụ nữ ấy. Các ông sẽ lấy được sự kính trọng của quốc dân, nếu biết sám hối, dám nói Sự Thật (lời nói đi đôi với việc làm) thì toàn dân sẽ chung sức, chung lòng tiếp tay với các ông tiêu diệt kẻ NỘI THÙ. Khi xưa, các ông thường nhật tụng cái câu “Khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng” là nhờ biết vận dụng lòng dân khiến họ hy sinh đổ xương máu. Nay các ông nên nghe lời khuyên của tôi, hãy quay về với nhân dân, bỏ đi thói bịp bợm “xã hội chủ nghĩa” thì tên tuổi các ông sẽ thơm lừng trong sử xanh.

Nếu các ông nghe lời khuyên nhủ của tôi (một người cao tuổi hơn mỗi ông) thì mai này nếu có du hành ra ngoại quốc như Phan văn Khải sẽ được đồng bào sinh sống ở nước ngoài trải thảm đỏ đón tiếp linh đình, chứ không phải chui rúc đi cửa hậu như người tiền nhiệm. Đừng nên bắt chước ông Võ văn Kiệt, khi làm Thù Tướng thì ban hành Nghị định 31/CP, rồi khi về vườn lại bày đặt viết bài góp ý với Đại Hội để xây dựng nền dân chủ. Hơn nữa, sau đó chắc chắn sẽ không có Đại Hội 11 nữa đâu mà hòng góp ý. Hãy thức thời như kẻ có trí tuệ, hãy bắt chước sự dũng cảm như tài tử Lê Vân thôi (không đòi hỏi gì hơn), hãy biết sám hối để dám nói điều trung thực, tên tuổi các ông sẽ thơm lừng trong sử xanh (nhắc lại lần nữa cho nhớ) và có rất nhiều cơ may được dân chúng tạc tượng để thờ. Bảo đảm bằng mạng sống với các ông rằng khi chế độ sụp đổ, thành phố mang tên Hồ Chí Minh sẽ trở lại Sài-Gòn và nấm mồ của ông Hồ sẽ không còn nằm ở quảng trường Ba Đình nữa! Giống như Leningrad trở lại St Petersburg vậy.

Vài dòng vắn tắt, mong rằng nói ít hiểu nhiều để mang lại lợi ích cho chính bản thân qúi ông. Còn chuyện Đất Nước quá lớn lao, xin nhường lời lại cho các bậc thức giả tài cao đức trọng. Tôi chỉ là thằng dân đen thô lậu, nhưng cũng thầu hiểu được đạo lý của Trời: Biết mà không nói là bất nhân, nói mà không nói hết là bất nghĩa. Mong rằng những lời nói chân thật của tôi vể Đảng Cộng Sản không làm các ông phật lòng.

Trân trọng kính chào qúi ông,

© Đàn Chim Việt

———————————————————————————————————————————————————————-

Trung Quốc : Tư thế cường quốc kinh tế thứ hai thế giới còn “thiếu phẩm chất”

Reuters/Stringer
Mai Vân

Nếu căn cứ vào số liệu GDP trong quý 2 năm 2010, Trung Quốc đã qua mặt Nhật Bản để trở thành cường quốc kinh tế thứ hai trên thế giới. Tuy nhiên các nhà quan sát đều nhất trí là số liệu GDP to lớn đã che khuất một thực tế : chất lượng tăng trưởng kinh tế Trung Quốc còn rất kém.

Ngày 16/08/2010, Nhật Bản công bố số liệu về Tổng Sản phẩm Quốc nội GDP trong quý 2 năm 2010 của mình, đạt 1.288 tỉ đôla. So với GDP của Trung Quốc loan báo trước đó là 1.337 tỉ đôla thì rõ ràng là ngôi vị cường quốc kinh tế thế giới thứ hai của Nhật Bản đã bị Trung Quốc soán đoạt.

Một xưởng may mặc tại tỉnh An Huy, miền đông Trung Quốc. Reuters/Stringer


Đối với Trung Quốc, thực tế đã rõ : họ đã vươn lên hạng thứ hai thế giới về phương diện kinh tế, chỉ còn thua Mỹ mà thôi. Vào hạ tuần tháng 07/2010, ngay từ trước khi Tokyo loan báo số liệu GDP của mình, ông Dịch Cương, Phó Thống đốc Ngân hàng Trung ương Trung Quốc đã tuyên bố hùng hồn là : “Trung Quốc đã trở thành nền kinh tế thứ hai thế giới “.

Tuy nhiên Tokyo đã cố gắng bám lấy vị trí thứ hai khi xác định rằng tính cả hai quý 1 và 2 trong năm nay, thì GDP của Nhật Bản vẫn cao hơn Trung Quốc. Thật vậy, nếu xét theo cả 6 tháng đầu năm, thì GDP Nhật Bản đạt 2.587 tỉ đô la, cao hơn một chút so với mức của Trung Quốc là 2.532 tỉ đô la.

Giải thích của Tokyo cũng hợp lý, thế nhưng, theo các nhà quan sát, với tốc độ tăng trưởng kinh tế èo uột tại Nhật Bản và cực nhanh tại Trung Quốc hiện nay, sớm muộn gì thì ngôi vị cường quốc kinh tế thứ hai của Bắc Kinh sẽ được xác lập vững chắc, có thể là ngay trong năm nay hay vào năm tới. Theo dự báo của Quỹ Tiền tệ Quốc tế IMF, GDP của Trung Quốc sẽ đạt 5.400 tỉ đô la vào cuối năm nay, cao hơn mức của Nhật Bản chỉ là 5.300 tỉ mà thôi.

Có điều, theo giới phân tích, dù kinh tế Trung Quốc đã vươn lên được hàng thứ hai thế giới, ít ra là vào quý 2 năm nay, sự phát triển của nước này vẫn chưa bền vững và đồng đều. Chính Phó Thống đốc Ngân hàng Trung Ương Trung Quốc Dịch Cương đã thừa nhận : « Vấn đề hiện nay của nền kinh tế Trung Quốc chính là chất lượng tăng trưởng ».

Các thách thức đặt ra cho nền kinh tế Trung Quốc hiện nay rất nhiều, từ việc nước này còn khá lệ thuộc vào xuất khẩu và đầu tư, cho đến sự kiện khoảng cách giầu nghèo quá lớn lao. Một thí dụ đơn giản : Trung Quốc đang có hàng chục tỷ phú nằm trong danh sách những người giàu nhất thế giới do tập chí Mỹ Forbes thực hiện, thế nhưng thu nhập bình quân của hàng trăm triệu cư dân nước này lại thuộc diện thấp nhất thế giới. Chỉ so sánh riêng với Nhật Bản, thì vào năm 2009, thu nhập bình quân theo đầu người tại Trung Quốc ở mức gần 3.600 đô la, trong lúc tại Nhật Bản, con số này lên đến khoảng 37.800 đô la, tức là cao hơn gấp 10 lần.

Phân tích của giáo sư Ngô Vĩnh Long tại Hoa Kỳ

Chất lượng tăng trưởng là gì ? Quan trọng như thế nào đối với một nước ? và trong trường hợp Trung Quốc, sự tăng trưởng kém chất lượng sẽ có hệ quả ra sao đối với người dân ? Để hiểu rõ vấn đề này, RFI đã phỏng vấn giáo sư Ngô Vĩnh Long, chuyên gia nghiên cứu Trung Quốc và châu Á tại trường Đại học Maine, Hoa Kỳ. Giáo sư Long trước hết giải thích về nguyên nhân chính giúp Trung Quốc giành được vị trí cường quốc kinh tế thứ hai trên thế giới từ tay Nhật Bản vào quý 2 năm 2010.

GDP Trung Quốc tăng nhanh nhờ mức đầu tư cực lớn

– Trung Quốc đầu tư rất nhiều cho GDP của họ, mỗi năm là chiếm khoảng 40% đến 42%, trong khi Nhật Bản, vì suy thoái trong 20 năm qua, cũng như vì giảm phát cho nên đầu tư vào tăng trưởng GDP thấp hơn rất nhiều, chỉ khoảng 18% đến 20%. Do đó kinh tế Nhật trong quý 2 vừa qua chỉ tăng được hơn 0,1%, trong lúc Trung Quốc lên đến 10%. Đó là lý do tại sao GDP của Trung Quốc mới vượt qua GDP của Nhật Bản.

– Nếu Trung Quốc cứ đầu tư cao như vậy, càng ngày mức tăng trưởng của Trung Quốc càng cao, còn Nhật Bản thì sẽ thấp hơn, thì lẽ dĩ nhiên, về xa về dài, nếu tính trên GDP, Trung Quốc càng ngày càng tăng trưởng cao hơn Nhật. Nhưng vấn đề không phải là ở chỗ đó.

Thu nhập theo đầu người của Trung Quốc còn rất thấp trong lúc chênh lệch giàu nghèo lại cực cao

– Trước hết dân số của Trung Quốc rất lớn, cho nên nếu tính GDP thì cuối năm nay chẳng hạn, GDP của Trung Quốc sẽ ở khoảng 4.900 tỷ hay 5.000 tỷ đô la, Nhật cũng sẽ là 5.000 tỷ hay hơn 5000 tỷ một chút. Nhưng hiện nay, GDP trên đầu người của Nhật là gần 40.000 đô la trong khi GDP trên đầu người của Trung Quốc là 3.600 đô la, chưa bằng 1/10.

– Trong khi đó thì khoảng cách giàu nghèo ở Trung Quốc rất lớn, cho nên khi nói đến vấn đề tăng trưởng GDP, ta cũng phải xem tình trạng phân cấp giàu nghèo như thế nào. Tôi cho rằng sự phân cấp giàu nghèo về lâu về dài sẽ ảnh hưởng đến nền kinh tế chung.

“Chất lượng tăng trưởng” của Trung Quốc còn kém cỏi

– Chất lượng tăng trưởng rất quan trọng. Trung Quốc đã có thể tăng trưởng GDP khoảng 10% một năm trong hai mươi mấy năm nay, nhưng đó là vì họ đầu tư – như tôi đã nói – rất cao. Và cái lý do khiến họ đầu tư cao được, đó là vì chính phủ nắm tiền tệ, nắm các ngân hàng, nên tha hồ tung tiền ra. Khi nào có nợ xấu thì họ dẹp sang một bên. Vì thế cho nên, trong khi các nước trên thế giới đang bị suy thoái, không bỏ tiền ra đầu tư, thì Trung Quốc cứ đầu tư tràn lan.

– Cái thứ hai nữa là người dân ở Trung Quốc tiêu xài rất ít. Khoản tiêu thụ của người dân Trung Quốc chỉ chiếm 40% của GDP mà thôi. Còn ở Nhật, mặc dù bị suy thoái trong 20 năm qua, nhưng mức tiêu dùng của người dân vẫn còn khoảng 60% GDP. Cho nên mặc dù xuất khẩu càng ngày càng ít đi, nhưng Nhật sẽ không bị khó khăn lắm về lâu về dài trong vấn đề phát triển nếu mà thế giới càng ngày càng suy thoái thêm.

– Trong khi đó Trung Quốc phải dựa vào xuất khẩu rất nhiều cho nên, suy thoái kinh tế trên thế giới mà kéo dài thì Trung Quốc sẽ bị khó khăn. Chỉ có một điều là Trung Quốc xuất khẩu những mặt hàng rẻ tiền thì những người nghèo, ít thu nhập của các nước trên thế giới vẫn mua hàng Trung Quốc. Đó là lý do tại sao mà trong hai ba năm qua, trong khi kinh tế thế giới suy thoái, xuất khẩu của Trung Quốc cũng vẫn tăng như thường. Các quốc gia khác phải nhập siêu, nhất là Mỹ hay một số nước Âu Châu khác.

Kế hoạch kích thích kinh tế đã giúp Trung Quốc thổi phồng tăng trưởng

– Kế hoạch kích thích kinh tế làm cho Trung Quốc đỡ suy thoái hơn. Tuy nhiên, vấn đề này cũng nên đặt lại như sau. Khi tính GDP, Trung Quốc gộp luôn giá trị nhà cửa, đường xá mới xây. Trong 2 năm qua, họ xây cất rất nhiều nhà cửa, và làm rất nhiều đường xá. Hiện có nhiều cái nhà đang bỏ trống, (thành ra nhiều người sợ là sẽ có một cái bong bóng về địa ốc bên Trung Quốc). Nhưng khi cất nhà nhiều mà để trống như vậy, hay là xây những con đường đi vào những nơi mà không cần dùng, nhưng họ vẫn tính vào GDP.

– Cho nên tính mức GDP thuần túy như vậy là không thực tế. Bởi vì vấn đề là mức tiêu dùng của người tiêu thụ trong nước có tăng được hay không. Trung Quốc trong 3 năm qua vẫn nói là thu nhập bình quân của Trung Quốc mặc dầu có tăng lên, nhưng nhiều người vẫn còn rất nghèo. Trung Quốc hiện nay là một nước mà theo Liên Hiệp Quốc, nằm ở hạng 125 hay 127 của các nước nghèo nhất thế giới, nghèo hơn cả Angola nếu tính như vậy. Cho nên chỉ tính GDP một cách chung chung là không phản ánh sự thật của xã hội.

– Cái giá phải trả rất lớn. Ví dụ như Trung Quốc chưa giải quyết được nạn ô nhiễm trong nước. Nhưng nếu họ bỏ tiền ra để giải quyết vấn đề ô nhiễm thì GDP sẽ không phát triển với cái tỷ lệ như hiện nay. Trong khi đó thì Nhật Bản từ những năm 70 đã bắt đầu giải quyết vấn đề ô nhiễm trong môi trường của họ rồi. Bây giờ Nhật Bản là một trong những quốc gia sạch nhất ở Đông Á. Như vậy trong những năm tới họ không cần phải bỏ nhiều tiền để giải quyết vấn đề ô nhiễm môi trường chẳng hạn. Theo tôi, nhìn vào vấn đề phát triển, ta phải nhìn toàn thể chứ chỉ nhìn GDP không mà thôi thì không thấy rõ.

Khái niệm “chất lượng tăng trưởng” cần được quan tâm nhiều hơn

– Nó liên quan không những đến vấn đề phát triển bền vững, mà còn liên quan đến vấn đề là con người ở trong một nước có vui mạnh hay không. Điều đó cũng sẽ giúp con người làm việc tốt hơn. Một vấn đề nữa là đối với một nước nền giáo dục, hệ thống y tế có tốt hay không. Và nếu giáo dục, y tế tốt thì người dân mới khoẻ mạnh để làm việc tốt hơn.

– Hiện nay, nền giáo dục Trung Quốc không tồi lắm, nhưng vấn đề y tế thì càng ngày càng gây khó khăn cho Trung Quốc. Cái vấn đề này cũng là một cái gánh nặng đối với Trung Quốc về lâu về dài. Tạm thời, Trung Quốc không chi phí vào các ngành này, nhưng mà nếu họ bỏ tiền ra để lo các vấn đề y tế, giáo dục, môi trường… thì GDP của họ sẽ không phát triển nhanh như hiện nay.

Trung Quốc lợi dụng thế mạnh kinh tế hiện nay để chèn ép nước khác

– Trung Quốc cũng biết như thế cho nên lợi dụng tình trạng các nước khác như Nhật, Mỹ, Âu Châu, chưa hồi phục sau khủng hoảng, Trung Quốc đang dùng thế mạnh của mình hiện nay trong kinh tế cũng như là quân sự để bắt các nước khác nhượng bộ. Đó là lý do tại sao mà trong hai ba năm qua, mà nhất là trong những tháng qua, Trung Quốc rất đẩy mạnh vấn đề quân sự không những ở Đông Nam Á mà còn ở nhiều nơi khác trên thế giới.

@ RFI

—————————————————————————————————————————————————————–

– Cả thế giới, kể cả Nhật Bản, cũng muốn kinh tế của Trung Quốc tiếp tục tăng. Kinh tế Trung Quốc mà tăng, có nhiều người giàu lên, thì những người này sẽ mua hàng chế biến tốt của Nhật, của Mỹ hay của nước khác. Hay là Trung Quốc muốn GDP tăng lên thì cần mua nhiên liệu, nguyên liệu từ các nước khác. Các quốc gia này cũng có lợi, và cũng muốn Trung Quốc tăng trưởng.

– Vấn đề là thái độ của Trung Quốc như thế nào trong việc đối xử với các nước khác. Nếu Trung Quốc làm áp lực nhiều quá, tôi nghĩ là nhiều người sẽ thấy là chơi với Trung Quốc không tốt. Tôi nghĩ là vai trò cường quốc kinh tế thứ hai thế giới buộc Trung Quốc phải có trách nhiệm với quốc tế. Thế nhưng hiện nay có một số lãnh tụ bên Trung Quốc cho rằng họ đang mạnh lên thì họ phải dùng cái thế mạnh đó để bắt ép các nước khác, nhất là những nước xung quanh. Làm như vậy sẽ tạo ra phản ứng mạnh đối với Trung Quốc.