Việt Nam đừng nên đùa với lửa

Nguồn: Li Hongmei, Nhân dân Nhật báo

Diên Vỹ, X-Cafe chuyển ngữ

Quan hệ giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ đang gặp phải giai đoạn khó khăn, và bất kỳ một quyết định hời hợt nào của Việt Nam cũng chỉ làm tăng thêm sự căng thẳng đang âm ỉ. Việt Nam có thể đưa ra một giải thích tạm chấp nhận là họ có thể làm gì tùy ý miễn là nó nằm trong khuôn khổ của Luật lệ Quốc tế. Hoặc họ chỉ đưa ra những dọ đoán đối với Trung Quốc, nhưng hành động của họ đang đi ngược lại chủ tâm của mình. Khi Trung Quốc phải tìm cách bảo vệ quyền lợi quốc gia cốt lõi của mình thì Việt Nam sẽ không thể nào tiếp tục giả câm giả điếc được.

Có lẽ Việt Nam cần phải nhận thấy rằng họ đang chơi một trò chơi nguy hiểm khi đi giữa hai cường quốc, trong khi chính họ cũng đang trong tình trạng như một ổ trứng và tiềm năng nguy hiểm thì đang ngấp nghé chung quanh. Nếu họ tiếp tục kích động hai cường quốc để họ đánh nhau trong cự ly gần, sẽ không phải ai khác ngoài bản thân Việt Nam sẽ là kẻ than khóc trước tiên.

Kể từ hôm 23 tháng Bảy, khi Hillary Clinton tuyên bố tại Hà Nội rằng “Hoa Kỳ có quyền lợi quốc gia tại vùng Biển Nam Hải,” và ngay sau đó, chiếc tàu sân bay George Washington và một chiếc tàu khu trục đã tiến vào cảng biển của kẻ cựu thù, và một cuộc tập trận chung giữa Hoa Kỳ và Việt Nam đã được tiến hành, một số quan chức, chuyên gia và học giả Việt Nam thường xuyên viết bài đề cập đến vị trí và tầm quan trọng chiến lược của những hòn đảo mà họ hiện đang chiếm giữ. Một số quan chức đã công khai nêu đích danh Trung Quốc.

Nhìn nhận của quốc tế giờ đây cho rằng Việt Nam đang tuyệt vọng cố gắng để quốc tế hóa và đa phương hóa tranh chấp Việt – Trung trong khu vực Biển Nam Hải, và muốn kêu gọi sự giúp đỡ của Hoa Kỳ để làm vật đối trọng với Trung Quốc trong vùng Biển Nam Hải.

Nếu hiện nay Việt Nam thực hiện chủ đích thật sự của mình và trông chờ Trung Quốc giải mã bài toán thì lại là một chuyện khác. Nhưng nếu Việt Nam còn biết nghĩ đến hệ quả của những gì họ đang làm và quan tâm đến sự bực dọc ngày càng tăng của Trung Quốc vì những hành động vừa qua của mình, thì họ nên tìm một con đường mới để giải hóa thái độ thù địch từ lâu đối với Trung Quốc, hoặc ít nhất là đừng nên đóng vai trò khiêu khích trong cuộc chạm trán Mỹ – Trung vì điều này chắc chắc sẽ dẫn đến một hệ quả nghiêm trọng trong chính sách tương lai của Trung Quốc đối với Việt Nam.

Thời Hồ Chí Minh còn sống, Trung Quốc và Việt Nam đã thiết lập một mối giao hảo huynh đệ. Cho dù việc quay lại thời gian ấm cúng ngày xưa là không thực tế, Việt Nam cũng tối thiểu là nên hồi đáp lại chính sách láng giềng tốt đầy kiên định của Trung Quốc đối với khu vực chung quanh.

Thực sự là Trung Quốc đã tôn trọng Việt Nam trong vài năm qua và đã luôn quan tâm sâu sắc đến thái độ của người dân Việt Nam; Ngược lại, Việt Nam cũng nên tôn trọng Trung Quốc và người dân Trung Quốc. Việt Nam không được chơi trò chơi nguy hiểm giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ, điều này cũng giống như chơi với lửa.

Dù sao, những hành động hiện nay của Việt Nam là rất ích kỷ và chỉ nghĩ đến bản thân mình mà không quan tâm đến khu vực chung quanh. Họ có thể đã đánh giá quá cao khả năng của chiếc ô che chở từ Chú Sam.

Lời khuyên cho Việt Nam là nên từ bỏ ảo tưởng rằng mình có thể làm bất cứ điều gì mình muốn trong vùng Biển Nam Hải dưới sự bảo vệ của Hải quân Hoa Kỳ. Nếu Trung Quốc và Việt Nam thật sự xảy ra chạm trán quân sự, sẽ chẳng có tàu sân bay của bất kỳ quốc gia nào có thể bảo đảm được sự an toàn cho mình.

Trong khi đó, Trung Quốc không cần phản ứng thái quá và tham gia vào một cuộc chiến tranh khu vực với Washington vì một chuyện không đáng như thế. “Là rồng thì không phải gầm lên trước việc tầm phào”, như một blogger Trung Quốc viết.

Phản ứng hay nhất của Trung Quốc là thay vì thế, nên tăng cường sự quyến rũ của mình để giành lại ảnh hưởng và uy tín xứng đáng của mình trong vùng Đông nam Á. Trong thập niên qua, Trung Quốc đã đạt được thành công to lớn trong việc thúc đẩy ảnh hưởng kinh tế và sức mạnh ngoại giao của mình để trấn an các quốc gia Đông nam Á cũng nhưng phát triển hình ảnh của mình trong vùng.

Đúng là bà con xa không thân bằng láng giềng gần, theo câu ngạn ngữ nổi tiếng của Trung Quốc, đừng tưởng việc tái lập quan hệ hữu nghị mới có được giữa hai kẻ cựu thù Việt Nam và Hoa Kỳ là thật sự nồng thắm.

@ X-Cafe

—————————————————————————————————————————————————-

Top 5 “kỳ vọng hão” về người bạn đời

Hẹn hò đã nhiều nhưng công việc “chốt hạ” đối với bạn lại quá khó. Mọi người bắt đầu đưa ra nhận xét rằng bạn “kỹ tính”, trong khi thân mẫu thì không ngớt lời giục giã bạn lấy chồng.

Cảnh tượng sẽ thế này: “Con kén vừa thôi, tay nó quá khổ thì có làm sao? Hói tí đâu đã vấn đề gì? Con không định cho mẹ có cháu bế cháu bồng hay sao?…”. Bất chấp những lời than thở như vậy, bạn vẫn thấy mình đơn giản là không thể chấp nhận, không thể thỏa hiệp với một số nhược điểm nhất định ở người bạn đời tương lai.

Theo TS. Tâm lý Karin Anderson (Chicago, Mỹ), những kỳ vọng đầy ảo tưởng về người bạn đời tương lai có thể ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống của bạn. Nếu thuộc bất kỳ nhóm nào trong các nhóm dưới đây, bạn có nguy cơ làm hỏng cuộc sống của mình mà thậm chí không nhận ra điều đó.

1. Kỳ vọng không có thực về sự hoàn hảo: Luôn cho rằng người ấy phải là người bạn tâm giao, hòa hợp tâm hồn với mình tuyệt đối.

2. Kỳ vọng không có thực về sự tương đồng: Bạn nghĩ sao? Người đàn ông của bạn sẽ chẳng bao giờ giống bạn ở điểm ưa dùng mỹ phẩm, đồ nữ trang, tha thẩn shopping và tán phét!

3. Kỳ vọng không có thực về sự lãng mạn: Anh ấy sẽ không còn mang hoa đến tặng bạn nữa, hãy chấp nhận một ngày nào đó.

4. Kỳ vọng không có thực về sự thay đổi: Chẳng ăn thua gì đâu, bạn không thể thay đổi người ta, trừ phi là ra đi tìm cho mình một người khác phù hợp hơn.

5. Kỳ vọng không có thực về sự hoàn thiện nhau: “Anh giúp em trở nên hoàn thiện” chỉ là lời có cánh. Nếu thực tế hơn, hãy hoàn thiện chính mình.

Phải làm gì?

Theo Anderson, nếu bạn rơi vào một trong các kỳ vọng trên, hãy tìm cách thoát ra, mở lòng đón tình yêu đến.

Đối với kỳ vọng hoàn hảo, không hẳn là bạn phải ngăn cản hy vọng tìm kiếm một “người bạn của tâm hồn”, song đơn giản, hãy mở rộng tầm quan sát. Bởi đó có thể là một trong số những người khó ngờ nhất, gần bạn nhất.

Kỳ vọng tương đồng: Ai cũng mong muốn hò hẹn với người có chung sở thích, nhưng sẽ là không thực tế nếu bạn nghĩ hai kẻ yêu nhau là phải hòa hợp từ mọi góc độ, cái nhìn, niềm đam mê và mục tiêu theo đuổi.

Hơn thế nữa, nên chấp nhận một thực tế tuyệt vời rằng: Chàng sinh ra để đến phòng tập, chơi thể thao, nàng sinh ra để đi salon làm đẹp.

Kỳ vọng lãng mạn: Hãy thực tế, vì đây là cuộc sống. Đừng dọn đến ở với một anh chàng, rồi phát điên bởi anh ta không còn theo đuổi bạn, chạy mất dép vì chân anh ta bốc mùi, anh ta ợ to trong lúc hai người đang “yêu”. Một khi chấp nhận xuất hiện trước người ấy với dáng vẻ luộm thuộm, nhễ nhại mồ hôi, bạn đã gửi đi thông điệp rằng bữa tối lung linh và rượu vang không còn là ưu tiên số một.

Kỳ vọng thay đổi: Bạn phàn nàn, ca cẩm, rồi lại phàn nàn. Bạn muốn người ấy thay đổi. Nhưng bạn quên mất điều cơ bản của tình yêu: Mục đích tình yêu không phải thay đổi ai đó cho phù hợp với bạn mà là bạn kiếm tìm người mà bản thân họ đã phù hợp với bạn rồi.

Bạn chỉ có thể dạy dỗ con cái chứ không thể làm vậy với vợ/chồng mình. Nếu bất hạnh vì nửa kia thiếu những phẩm chất mong muốn, đó là lỗi của bạn đã trói buộc mình với cuộc hôn nhân sai lầm. Kỳ vọng thay đổi được đối tác ngay từ đầu đã ngăn cản bạn tìm ra người thích hợp.

Kỳ vọng hoàn thiện: Bạn đời nên là người động viên, ngợi khen bạn, không phải người hoàn thiện bạn. Ai có thể khiến bạn hạnh phúc nếu không phải là chính bạn? Chẳng ai cho bạn ý nghĩa của cuộc sống hay mục đích sống cả. Chẳng ai bảo vệ bạn được khỏi chính bản thân bạn. Một ngày còn chưa nhận ra điều này, bạn còn lỡ cơ hội tìm kiếm tình yêu.

H.A- Theo LVU

@ Dantri

—————————————————————————————————————————————————————–

CẬP NHẬT TIN TỨC 18-8-2010

Thêm nhiều người Việt ở nước ngoài gửi tiền về quê hương

Lượng tiền của người Việt nước ngoài gởi về Việt Nam dự kiến sẽ gia tăng trong năm nay trong lúc kinh tế toàn cầu hồi phục sau cuộc khủng hoảng tài chánh.

Tường thuật hôm thứ Tư của tờ USA Today (Nước Mỹ Ngày Nay) trích lời một chuyên viên giảm nghèo của Ngân hàng Thế giới ở Việt Nam nói rằng lượng kiều hối sẽ gia tăng trong lúc kinh tế thế giới phục hồi và chính phủ Việt Nam ra sức tăng cường hoạt động xuất khẩu lao động.

Theo ước tính của Ngân hàng Thế giới, lượng kiều hối tính chung của các quốc gia đang phát triển, trong đó có Việt Nam, sẽ tăng 6,2% trong năm nay và 7,1% trong năm 2011.

Ông Ahmad Ahsan, kinh tế gia kỳ cựu của Ngân hàng Thế giới phụ trách Đông Á Thái bình dương, cho biết rằng đối với những nước thu nhập thấp và thu nhập trung bình – vốn nhận được một lượng kiều hối 335.8 tỉ đô la trong năm 2008, những khoản tiền này chẳng những nâng cao mức sinh hoạt trong nước mà còn góp phần tài trợ cho hoạt động nhập khẩu và bù đắp cho các khoản thâm hụt mậu dịch.

Các số liệu của Ngân hàng Thế giới và Quỹ Tiền tệ Quốc tế cho thấy trong giai đoạn từ 2001 đến 2008 lượng kiều hối hàng năm của Việt Nam đã tăng hơn gấp ba, lên tới 7,2 tỉ đô la, tương đương với 8% Tổng sản lượng quốc nội của Việt Nam. Tuy nhiên, trong năm ngoái vì tình hình xuống giốc của kinh tế toàn cầu, lượng kiều hối của Việt Nam đã giảm còn khoảng 6,8 tỉ đô la.

Nguồn: USA Today, VietnamPlus

——————————————————————————————————————————————————————-

Mỹ hoan nghênh bước tiến mới trong quan hệ quốc phòng với Việt Nam
Ông Robert Scher, Phó trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ và ông Nguyễn Chí Vịnh, thứ trưởng bộ Quốc phòng Việt Nam (DR)

Ông Robert Scher, Phó trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ và ông Nguyễn Chí Vịnh, thứ trưởng bộ Quốc phòng Việt Nam (DR)

Vào hôm qua, 17/08/2010 cuộc Đối thoại Quốc phòng Mỹ – Việt đầu tiên ở cấp thứ trưởng đã diễn ra tại Hà Nội, giữa trung tướng Nguyễn Chí Vịnh, thứ trưởng bộ Quốc phòng Việt Nam, và ông Robert Scher, phó trợ lý bộ trưởng Quốc phòng Mỹ. Đối với phía Hoa Kỳ, cuộc đối thoại song phương đánh dấu một bước ngoặt trong quan hệ quốc phòng giữa hai nước.

Phát biểu trong cuộc họp báo chung sau cuộc hội đàm, ông Robert Scher đã nhận định rằng : “Cuộc đối thoại này thể hiện bước tiến mới đáng kể, có ý nghĩa lịch sử trong trong quan hệ quốc phòng ngày càng lớn mạnh giữa hai nước, trên cơ sở tin tưởng, thông cảm lẫn nhau và tôn trọng chủ quyền độc lập của nhau”.

Riêng về quan hệ với Trung Quốc, một hồ sơ nóng đối với cả Hoa Kỳ và Việt Nam vào thời điểm này, ông Scher cho biết là ‘’có chia sẻ’’ với phía Việt Nam về ‘’các cảm nghĩ của Mỹ liên quan đến tiến trình hiện đại hóa quân sự của Trung Quốc’’.

Vào hôm thứ hai, bộ Quốc phòng Mỹ đã công bố báo cáo thường niên về vấn đề này, trong đó có ghi nhận xu hướng Bắc Kinh gia tăng tiềm nâng quân sự để có thể khống chế các vùng biển quanh Trung Quốc, trong đó có Biển Đông mà họ đòi tới 80% chủ quyền. Báo cáo này đặc biệt dự báo là Trung Quốc có khả năng tăng cường các cuộc tuần tra tại Biển Đông, khu vực hiện đang có tranh chấp chủ quyền giữa Việt Nam và Trung Quốc.

Tuy nhiên, vào hôm qua, cả hai trưởng đoàn đàm phán đều nhấn mạnh rằng Đối thoại Quốc phòng Mỹ – Việt tập trung chủ yếu vào các vấn đề song phương trong đó có vấn đề bom mìn chưa nổ còn sót lại từ thời kỳ chiến tranh, hay là thuốc khai quang mà quân đội Mỹ sử dụng trước đây.

Riêng thứ trưởng Quốc phòng Việt Nam xác đinh rằng hợp tác Mỹ Việt hoàn toàn không tác hại đến bất kỳ nước nào khác. Ông nói thêm là Việt Nam luôn luôn xem Trung Quốc là một nước láng giềng tốt, và “hoan nghênh sự phát triển của Trung Quốc trong đó có phát triển quân sự”. Tuy nhiên, ông cũng nói thêm rằng Việt Nam tin tưởng : ‘’sự phát triển đó không gây phương hại cho nước khác, không vi phạm chủ quyền nước khác và đóng góp cho hòa bình thế giới’’.

Riêng về hồ sơ Biển Đông, báo chí Việt Nam ghi nhận là thứ trưởng bộ Quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh, đã cho biết là tại cuộc đối thoại, Mỹ và Việt Nam đều đi đến nhận thức chung là vấn đề Biển Đông cũng như các vấn đề an ninh khác cần giải quyết theo luật pháp quốc tế trên tinh thần cầu thị, xây dựng, thiện chí và bằng biện pháp hòa bình.

Có thể nói là quan hệ quốc phòng Mỹ Việt đã được nâng lên một cấp với cuộc đàm phán vào hôm qua. Vào tháng 10 tới đây, mối quan hệ này sẽ được củng cố thêm khi chính bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert Gates sẽ đến Việt Nam dự Hội nghị bộ trưởng Quốc phòng các nước ASEAN với các nước đối tác đối thoại (ADMM+).

——————————————————————————————————————————————————————

Mỹ không thấy áp lực “gần đây” của Trung Quốc trên các tập đoàn dầu hỏa
BP là một trong những tập đoàn dầu khí quốc tế bị Trung Quốc hù dọa khi muốn mở rộng hợp tác với Việt Nam tại vùng Biển Đông.

BP là một trong những tập đoàn dầu khí quốc tế bị Trung Quốc hù dọa khi muốn mở rộng hợp tác với Việt Nam tại vùng Biển Đông.

Reuters / Jumana El Heloueh

Trả lời phỏng vấn của nhật báo Mỹ Wall Street Journal số ra ngày 18/08/2010,  Phó trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert Scher tiết lộ là Lầu Năm Góc đã không nhìn thấy bất kỳ hành vi đe dọa “gần đây” từ phía Trung Quốc nhắm vào các công ty dầu khí quốc tế hoạt động trong vùng biển Đông. Giới phân tích tự hỏi phải chăng đây là kết quả của phản ứng từ phía Hoa Kỳ trên vấn đề này ?

Phải chăng phản ứng mạnh của Hoa Kỳ trên vấn đề các công ty dầu khí làm ăn với Việt Nam tại khu vực Biển Đông bị Trung Quốc hù dọa đã bắt đầu khiến Trung Quốc thay đổi thái độ ? Câu hỏi này được giới phân tích đặt ra vào hôm nay sau khi Phó trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert Scher xác định tại Hà Nội là “gần đây” không thấy Trung Quốc áp lực trên các tập đoàn dầu hỏa kinh doanh trong vùng. Lời xác định của ông Scher được đưa ra trong bối cảnh là là các hành động hăm dọa của Bắc Kinh đã được Hoa Kỳ nêu lên thành một trong nhưng nguyên nhân buộc Mỹ can dự vào hồ sơ Biển Đông.

Theo nhật báo Mỹ Wall Street Journal số ra hôm nay, 18/08/2010, bên lề cuộc Đối thoại Quốc phòng cấp cao đầu tiên giữa Hoa Kỳ – Việt Nam diễn ra ngày 17/08 tại Hà Nội, Phó trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ đã tiết lộ là Lầu Năm Góc đã không nhìn thấy bất kỳ hành vi đe dọa “gần đây” từ phía Trung Quốc nhắm vào các công ty dầu khí quốc tế hoạt động trong vùng biển Đông.

Trong một bài phỏng vấn sau cuộc hội đàm với thứ trưởng bộ quốc phòng Việt Nam, ông Robert Scher “không có thông tin gì về những trường hợp gây áp lực gần đây từ phía Trung Quốc’’. Ông Robert Scher không xác định rõ là “gần đây” cụ thể là từ lúc nào, nhưng lời công nhận của ông Scher được đưa ra sau một loạt những phản ứng càng lúc càng gay gắt của Washington liên quan đến các hành động hù dọa của Trung Quốc nhắm vào các tập đoàn dầu hỏa hợp tác với Việt Nam..

Vụ việc trở thành công khai từ năm 2007, khi tập đoàn Anh BP phải bỏ kế hoạch thăm dò trong khu vực lô 5-2 nằm giữa quần đảo Trường Sa và một khu mỏ khí đốt đang hoạt động của họ trong vùng biển Việt Nam. Lý do là vì BP bị Bắc Kinh cảnh cáo rằng đó là vùng thuộc chủ quyền Trung Quốc.

BP không phải là tâp đoàn duy nhất bị Bắc Kinh đe dọa. Tháng 7 năm 2008, Trung Quốc cũng phản đối một kế hoạch của tập đoàn dầu hỏa Mỹ lớn nhất thế giới Exxon Mobil, muốn hợp tác với Việt Nam thăm dò dầu khí tại một khu vực trong Biển Đông. Bắc Kinh cũng viện lẽ vùng đó thuộc chủ quyền Trung Quốc.

Theo nhiều nguồn tin phù hợp, Bắc Kinh hàm ý cho biết là nếu các tập đoàn dầu khí này, không tuân thủ yêu cầu đình chỉ đề án hợp tác với Việt Nam, thì quyền lợi của các công ty này trong việc làm ăn với Trung Quốc sẽ bị tổn hại.

Trước các hành vi bắt bí kể trên, chính quyền Mỹ bắt đầu có phản ứng, và bày tỏ quan ngại với phía Trung Quốc. Nhân dịp ghé thăm Việt Nam vào tháng 9/2008, thứ trưởng ngoại giao Mỹ lúc ấy là ông John Negroponte đã khẳng định quyền tự do kinh doanh của các công ty Mỹ trong vùng.

Một năm sau, các quan chức Mỹ đã tiếp tục nêu bật các hành vi của Bắc Kinh trong lãnh vực này, nhân cuộc điều trần tại Tiểu ban Đông Á Thái Bình Dương,Thượng Viện Hoa Kỳ,  vào trung tuần tháng 07/2009, nội dung xem xét các tranh chấp chủ quyền và vấn đề an ninh tại Biển Đông. Ngay từ lúc đó, ông Robert Scher đã là quan chức đại diện Bộ Quốc phòng Mỹ ra điểu trần vế tình hình Biển Đông và mối đe dọa đến từ Trung Quốc.

Từ thấp lên cao, trong năm nay, đến lượt bộ trưởng quốc phòng Mỹ Robert Gates, nhắc đến các hành vi hù dọa của Trung Quốc nhân Diễn đàn An ninh Shangri La tại Singapore vào đầu tháng 06, và gần đây nhất là bà Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton, nhân chuyến ghé Hà Nội vào hạ tuần tháng 7 vừa qua để tham dự các Hội nghị của Khối ASEAN, trong đó có Diễn đàn An ninh Khu vực ASEAN ARF.

Tuyên bố của hai bộ trưởng Mỹ một cách công khai trước các diễn đàn quốc tế đã thể hiện một thái độ cứng rắn hẳn lên của Washington trước những hành động mà theo lời bộ trưởng quốc phòng Mỹ, không chỉ giới hạn quyền tự do kinh doanh của các công ty Mỹ, mà còn hạn chế quyền tự do phát triển kinh tế của khu vực.

Với nhận xét của ông Robert Scher vào hôm qua như vậy là Trung Quốc có thể là không còn áp dụng biện pháp bắt bí các tập đoàn dầu khí quốc tế nữa. Theo giới phân tích, rất có thể là do việc Hoa Kỳ đã công khai nêu bật thủ đoạn này trước công luận thế giới mà Trung Quốc đã lùi bước. Thế nhưng cũng có thể là Bắc Kinh đã thay đổi phương pháp, sử dụng các tập đoàn dầu hỏa của chính họ để lao vào giành lấy những hợp đồng khai thác một cách đàng hoàng hơn.

Trong thời gian gần đây, khi BP tỏ ý muốn bán phần hùn của họ trong lãnh vực khai thác dầu khí tại Việt Nam, có tin là trong những ứng viên mua lại có đến hai tập đoàn Trung Quốc CNOOC và Sinopec.

—————————————————————————————————————————————————————–

Nhà thu nhập thấp đầu tiên ở Hà Nội giá 600 triệu đồng

Chiều 17/8, ông Đặng Hoàng Huy, Tổng giám đốc Vinaconex Xuân Mai, cho biết cuối tháng này sẽ bắt đầu nhận hồ sơ mua nhà cho người thu nhập thấp tại phố Ngô Thì Nhậm (Hà Đông) với giá 8,8 triệu đồng một m2.

Theo ông Huy, 328 căn hộ tại tòa nhà CT1 ở Ngô Thì Nhậm (quận Hà Đông) do Vinaconex Xuân Mai đầu tư đang được hoàn thiện. Chủ đầu tư dự kiến bán 8,8 triệu đồng/m2 (chưa thuế VAT). Như vậy, mỗi căn hộ có diện tích trung bình 70 m2 sẽ hơn 600 triệu đồng.

Tòa nhà CT1 cao 25 tầng, một tầng hầm, 3 tầng dịch vụ và 22 tầng để ở với 328 căn hộ từ 60 m2 đến 80 m2. Mỗi căn hộ có 2 phòng ngủ, 1-2 khu vệ sinh.

Phối cảnh dự án nhà thu nhập thấp tại phố Ngô Thì Nhậm, Hà Đông. Ảnh: PV

Ông Huy cho biết, Vinaconex Xuân Mai sẽ nhận đơn mua nhà trong vòng một tháng. Căn cứ vào số điểm tính từ cao đến thấp (thang điểm 100), chủ đầu tư sẽ tập hợp danh sách người mua nhà lên Sở Xây dựng Hà Nội để thẩm tra, ra quyết định. Người được các ngành chức năng phê duyệt sẽ làm thủ tục mua căn hộ ngay.

Đề cập khả năng có nhiều người nộp đơn mua nhà vượt quá số căn hộ bán ra, ông Huy nói: “Dù chưa nhận đơn, nhưng tôi cũng đã hình dung mức độ phức tạp trong vấn đề này. Với 328 căn hộ đầu tiên, chúng tôi đã nhận được sự chỉ đạo của lãnh đạo thành phố là trong quá trình xét duyệt phải rất cẩn trọng. Việc này sẽ có Sở Xây dựng Hà Nội cùng tham gia để giải quyết. Trường hợp có quá nhiều người đủ 100 điểm thì cũng có thể sẽ phải tính đến phương án bốc thăm”.

Ngoài dự án CT1 ở Ngô Thì Nhậm (quận Hà Đông) được bán cho người thu nhập thấp, Hà Nội đang hoàn thiện 500 căn hộ cho thuê theo diện nhà xã hội do vốn ngân sách thành phố đầu tư tại khu đô thị Việt Hưng (quận Long Biên).

Theo ông Nguyễn Quốc Tuấn, Phó giám đốc Sở Xây dựng Hà Nội, sau khi UBND thành phố ban hành quyết định về quy chế cho thuê, bán nhà xã hội, cơ quan chủ quản sẽ nhận đơn thuê nhà. Giá thuê đang được liên ngành thẩm định.

Trả lời về tính trạng cầu lớn hơn cung với nhà xã hội và nhà thu nhập thấp, ông Nguyễn Quốc Tuấn cho rằng, các dự án đầu tiên sẽ ưu tiên người thuộc diện chính sách như lão thành cách mạng, thương bệnh binh, thân nhân liệt sĩ, anh hùng lao động, người được các phần thưởng cao quý của Đảng và Nhà nước. Ngoài ra, ưu tiên những người có hộ khẩu gần khu vực dự án để thuận tiện cho người dân đi lại.

@ DatViet

——————————————————————————————————————————————————————–

Cuộc sống ở Bắc Âu

Khu nhà tôi ở tại Phần Lan.
Khu nhà tôi ở tại Phần Lan. Ảnh: Hoàng Yến.

Tôi theo chồng sang Phần Lan đã hơn ba năm nay. Tôi được chính phủ cho đi học tiếng và được hưởng lương 200 euro một tháng.

Tôi tên là Nguyễn Hoàng Yến hiện sống ở Phần Lan. Tôi đã đọc trên diễn đàn nhiều bài viết, nói về cuộc sống ở những nước thuộc Bắc Mỹ. Tôi muốn chia sẻ cho mọi người cuộc sống bên Bắc Âu nơi tôi đang sống.

Tôi lấy chồng và theo chồng qua bên này sinh sống được hơn ba năm nay. Phần Lan thuộc về những nước Bắc Âu như Đan Mạch, Nauy và Thụy Điển. Vợ chồng chúng tôi hiện đang có một đứa con nhỏ được hơn một tuổi. Chồng tôi đi làm ở hãng xưởng một tháng được 1.300 euro (đã trừ thuế và bên tôi thuế đánh rất cao).

Lúc chưa có con theo chồng sang bên này sinh sống, tôi được cho đi học tiếng Phần Lan và được hưởng mức lương đi học là 200 euro một tháng để ăn một bữa ở trường và đi lại do xã hội cho. Bên này họ khuyến khích người nước ngoài đi học tiếng để được giấy lao động. Tôi đi học qua hai kỳ, và được cấp giấy phép lao động và bắt đầu xin đi làm, mức lương thu nhập của tôi là 1.100 euro một tháng cũng đã trừ thuế với lại vợ chồng chúng tôi không làm thuê những ngày cuối tuần nên mức lương của vợ chồng chỉ có dao động đúng là 2.400 euro/tháng.

Bên tôi khi phụ nữ sinh đẻ thì sẽ được nghỉ ba năm để trông con vẫn được hưởng lương, và hàng tháng con chúng tôi được xã hội cho 100 euro. Đây là khoản mà trẻ con bên này đứa nào cũng được nhận để chúng mua đồ chơi được hưởng hết năm 17 tuổi. Cả tiền của con và lương của vợ chồng chúng tôi được 2.500 euro/tháng đây là mức lương lao động trung bình bên này.

Hàng tháng chúng tôi phải trả 600 euro tiền nhà, ăn uống chi tiêu mất 700 euro đó là cả sữa bỉm cho con. Tiền thuế xe điện thoại mất 100 euro nữa. Hiện tại chúng tôi đang sống là nhà chung cư nên tiền điện rất rẻ đóng theo quý. Một năm được chia ra bốn quý mỗi quý đóng 50 đồng tổng cộng là 200 đồng/năm. So với sống nhà riêng thì một năm tiền điện nhà tầng bằng đóng một tháng nhà riêng. Tổng sinh hoạt gia đình chúng tôi một tháng hết khoảng 1.500 euro và chúng tôi để ra được 1.000 euro 1 tháng. Mức lương của gia đình chúng tôi là mức lương lao động phổ thông trung bình nhất tại Bắc Âu này.

Tôi muốn chia sẻ cho mọi người cuộc sống của tại bên quốc gia này.

@ DatViet

—————————————————————————————————————————————————————

Quà ‘khủng’ cho con ‘đại gia’ đỗ ĐH
Bất ngờ trước tin cậu quý tử ham chơi đỗ ĐH, một “đại gia” thưởng nóng cho con 50 triệu đồng để khao bạn bè. Còn phần thưởng chính thức là một chiếc BMW.

Con thi đỗ ĐH, bố mẹ có phần thưởng, đó là chuyện thường. Nhưng ở các nhà “đại gia”, món quà này dễ làm “thiên hạ” lắc đầu, lè lưỡi khi nghe nói đến.

Choáng với quà “cây nhà lá vườn”

Bảo Ngọc là con gái rượu của một “đại gia” trong lĩnh vực kinh doanh nhà nghỉ khách sạn. Ngọc học tại Hà Nội, còn gia đình thì “di cư” khắp cả nước theo từng mùa vì bố Ngọc sở hữu cả một hệ thống nhà nghỉ – khách sạn cao cấp ở hầu khắp khu du lịch lớn trong cả nước. Ngay sau khi đỗ ĐH Thương Mại, Ngọc đã khoe với bạn bè là được bố mẹ thưởng cho một món quà “cây nhà lá vườn”, và cô chia sẻ món quà này với các bạn.

Món quà “cây nhà lá vườn đó là: Ngọc được sử dụng nguyên một khách sạn của gia đình tại bất cứ địa điểm nào  cô thích để mời bạn bè đến ăn nghỉ cho đến chán thì thôi, ông sẽ bao toàn bộ chi phí. Những người bạn được Bảo Ngọc mời tuy cũng con nhà “quý tộc”, nhưng cũng phải choáng khi đến ăn chơi ở đây, vì “cây” và “lá” vườn nhà Ngọc có thể ví là cây vàng, lá… đô la. Chi phí cho lần thiết đãi bạn bè này của cô tính ra cũng phải vài trăm triệu đồng.

Trong nhóm bạn của Bảo Ngọc cũng có một “thiếu gia” chuẩn bị nhận quà chúc mừng đỗ ĐH của bố mẹ, đều là dân chơi chứng khoán. Bố mẹ đã đặt cho cậu một chuyến du lịch vòng quanh châu Âu để xả stress sau những ngày học hành thi cử cực nhọc. Sau khi “ăn khao” của cô bạn Bảo Ngọc về, cậu sẽ lên đường vi vu trời Tây luôn để còn kịp về nhập học.

Quà có thể là cả một chiếc “xế hộp”.
Ảnh minh họa:
kenh14.vn


Sắm xế hộp cho con đi học cũng là cách được nhiều “đại gia” chọn để cổ vũ tinh thần cho các “cậu ấm”, “cô chiêu”. Đây cũng là món đồ được các cô cậu yêu thích vào bậc nhất. Linh, “ông chủ con” của một công ty kinh doanh nội thất cao cấp tại quận 1, TP HCM, bình luận: “Xe máy dù là dòng đắt tiền như Vespa, SH, PS… bây giờ cũng là quá tầm thường. Đi xe máy thì nắng vẫn phải đội mũ, mưa vẫn phải mặc áo mưa, thế thì thà đi xe buýt còn hơn. Em đã bảo ông bô ở nhà, mua thì mua ô tô chứ nhất định không đi xe máy”.

Thưởng “nóng” 50 triệu đồng để khao bạn bè

Một “đại gia” trong ngành xuất nhập khẩu rượu vang tại Hà Nội cũng khiến thiên hạ lác mắt khi dành cho Phú, cậu quý tử duy nhất, khi cậu đỗ ĐH.

Vốn dĩ lực học của “thiếu gia” này trong suốt những năm cấp ba cũng chỉ xếp vào dạng làng nhàng ở tốp trung bình dù cha mẹ đã đầu tư thuê toàn các thầy giỏi kèm tại nhà. Phú mải chơi hơn học nên gia đình xác định cậu đi thi ĐH chỉ là thi cho vui. Ông bố đã chuẩn bị phương án cho Phú tiếp quản một nhà hàng của gia đình tại trung tâm Hà Nội để vừa học vừa làm rồi theo nghề kinh doanh của gia đình, không đặt áp lực thi đỗ cho Phú.

Nhưng không ngờ Phú lại đỗ, mà lại là ĐH công lập hẳn hoi. Ngay khi vừa biết điểm, bố cậu đã quyết định “thưởng  nóng” cho con 50 triệu đồng để… đi khao bạn bè. Còn phần thưởng chính thức là một chiếc BMW, đặt hàng từ nước ngoài gửi về để sắp tới “cậu ấm” làm phương tiện đi học.

Theo nhà tâm lý Nguyễn An Chất, Giám đốc công ty tư vấn An Việt Sơn, do xã hội quan niệm khá nặng nề về bằng cấp nên đỗ ĐH là một sự kiện lớn, niềm hãnh diện của cả gia đình. Chính vì thế, nhiều phụ huynh thưởng cho con món quà đặc biệt khi thi đỗ. Phần thưởng là sự động viên, cổ vũ tinh thần cho các em tiếp tục phấn đấu. Tuy nhiên, theo chuyên gia này, món quà quá đắt tiền, xa xỉ nhiều khi đi ngược ý nghĩa của nó, thậm chí có thể góp phần tạo cho con những quan điểm sai lầm, dẫn đến sa đà.

Ông Chất kể, một nữ khách hàng mới đây đã hốt hoảng gọi điện nhờ tư vấn vì con bà vừa đỗ ĐH đã có nguy cơ hư hỏng. Bà nói, con bà vốn là một cô bé ngoan, chăm chỉ học hành. Khi biết cô bé đỗ ĐH, bà đã thưởng khá nhiều tiền và bảo con đi “xả hơi” để bù đắp cho những năm học miệt mài. Thế rồi bà tá hoả khi bắt gặp cô con gái ngoan đi “lắc” và quan hệ tình dục tập thể với nhóm bạn. Bà nghĩ có lẽ do cô bé bỗng nhiên có nhiều tiền, lại ngây ngô không biết cách tiêu nên mới bị bạn xấu lôi kéo.

Khi nghe kể đến những món quà vô cùng xa xỉ mà các “đại gia” thưởng cho con, nhiều sinh viên nghèo chạnh lòng.  Nguyễn Sỹ Cần, cậu học sinh quê Trực Ninh, Nam Định, vừa đỗ ĐH Bách Khoa, ước ao: “Chỉ cần một góc của những món quà đó là em đã trang trải được cho bốn năm ĐH rồi”. Bố Cần bố mất sớm, mẹ làm ruộng, hai em còn nhỏ, cậu chưa biết lấy tiền đâu để trang trải cho những năm ĐH. Mặc dù đỗ nhưng chưa chắc Cần đã bắt đầu đời sinh viên trong năm nay.

Nam Thi
@ BaoDatViet
——————————————————————————————————————————————————————–

Sự tan rã của Đảng Cộng sản Liên Xô và Liên bang Xô Viết

Tác giả: Nhân Dân điện tử – Thời Nay

Đầu những năm 90 của thế kỷ 20, loài người đã chứng kiến sự kiện Liên Xô – cường quốc có diện tích địa lý khổng lồ trải rộng trên lục địa Á – Âu, có lực lượng vũ trang hùng mạnh,… đã nhanh chóng sụp đổ mà không phải đối mặt với một cuộc xâm lăng hay gặp một biến cố tự nhiên đặc biệt nào.

LTS: Cho đến nay, nhiều học giả trên thế giới vẫn cố gắng nghiên cứu, lý giải nguyên nhân tan rã của Liên Xô. Tờ Nhân dân điện tử – Thời Nay vừa đăng tư liệu do một cơ quan nghiên cứu nước ngoài mới công bố có tựa đề: Những bài học lịch sử từ sự sụp đổ của Đảng Cộng sản Liên Xô. Tuần Việt Nam xin đăng tải lại để độc giả cùng suy ngẫm.

Tháng 3-1985, Gorbachev được bầu làm Tổng Bí thư Đảng CS Liên Xô. Tháng 2-1986, Đảng CS Liên Xô triệu tập Đại hội đại biểu lần thứ 27. Đây là Đại hội đầu tiên được triệu tập sau khi Gorbachev lên cầm quyền. Sau đó không lâu, Gorbachev chính thức đưa ra khẩu hiệu “Dân chủ hóa tính công khai, dư luận đa nguyên hóa” và lấy đó làm bước đột phá mở ra cơ chế cải cách. Lúc bấy giờ, nhân dân Liên Xô mong muốn cải cách thoát khỏi trì trệ nhưng vẫn chưa rõ, thậm chí, chưa hiểu hàm nghĩa thật sự của khẩu hiệu Gorbachev đưa ra dưới danh nghĩa “perestroika” (cải tổ) là gì.

Tháng 6-1988, Đảng CS Liên Xô họp Hội nghị đại biểu toàn quốc lần thứ 19. Trong báo cáo, Gorbachev có đoạn bộc bạch: “Phương châm chủ yếu của cải tổ thể chế chính trị Liên Xô không chỉ là đề xướng vấn đề dân chủ hóa tính công khai và dư luận đa nguyên hóa. Mà là phải loại bỏ vấn đề Đảng CS Liên Xô là hạt nhân của thể chế chính trị Liên Xô. Là vấn đề phải chuyển trung tâm quyền lực nhà nước từ trong tay Đảng CS sang Xô Viết”.

Tháng 7-1990, Đảng CS Liên Xô tiến hành Đại hội đại biểu lần thứ 28. Đây là Đại hội cuối cùng trong lịch sử Đảng CS Liên Xô trước khi Liên Xô tan rã. Đại hội thông qua tuyên bố có tính cương lĩnh “tiến tới Xã hội chủ nghĩa dân chủ hóa nhân đạo” và một số nghị quyết khác. Từ đây, thể chế đa đảng và thể chế dân chủ nghị viện, ý thức hệ đa nguyên cũng chính thức trở thành phương châm chỉ đạo của Đảng. Các tổ chức chống Cộng thừa cơ được thành lập hàng loạt và phát triển lớn mạnh, triển khai cuộc đấu tranh với Đảng CS Liên Xô.

Kusov, Phó Chủ tịch Trung ương Đảng CS Nga ngày 28-2-1991 nói: “Sửa đổi Hiến pháp chỉ vẻn vẹn một năm, đã có khoảng 20 chính đảng cấp Liên bang, có hơn 500 chính đảng cấp nước cộng hòa. Hầu hết trong đó trở thành lực lượng chính trị cuối cùng thúc đẩy Đảng CS Liên Xô bị hạ bệ và giải tán”.

Ngày 8/12/1991, tại Вискули (Belarus), những người đứng đầu 3 nước Nga, Ukraina, Belarus tuyên bố giải thể Liên Xô và thành lập Cộng đồng các quốc gia độc lập Содружество независимых государств (СНГ, SNG).

Dưới sự cổ vũ của phương châm dân chủ hóa tính công khai và thể chế đa đảng của Gorbachev, tinh thần dân tộc chủ nghĩa ở các nước cộng hòa thuộc Liên Xô đã không ngừng dâng cao, khuynh hướng ly khai dân tộc hẹp hòi ngày càng trở nên trầm trọng. Tổ chức Đảng của các nước cộng hòa tham gia Liên bang cũng ngày càng xa rời trung ương. Từ năm 1989, Đảng CS của một số nước cộng hòa như Latvia, Lithuania (Lít-va), Estonia… đã đưa ra yêu cầu tách khỏi hoặc độc lập với Đảng CS Liên Xô. Bất chấp sự phản đối của Đảng CS Liên Xô, ngày 20-12-1989, tại Đại hội 20, Đảng CS Lithuania thông qua Tuyên ngôn, quyết định về địa vị của Đảng CS Lithuania, tuyên bố Đảng CS Lithuania tách khỏi Đảng CS Liên Xô, giữ quan hệ đối tác bình đẳng với Đảng CS Liên Xô. Gorbachev liên tục lùi bước trước tình hình này. Cái gọi là “phái dân chủ” trong Đảng đã lợi dụng tình hình để hưởng ứng, phối hợp chặt chẽ với chủ nghĩa ly khai dân tộc ngoài Đảng, tiến hành hoạt động chia rẽ Đảng CS Liên Xô, từ đó làm tan rã Liên Xô.

Ngày 17-3-1991, Liên Xô tiến hành trưng cầu ý kiến nhân dân toàn Liên bang. Trong đó, số phiếu bảo lưu Liên bang Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Xô Viết chiếm 76,4%. Số phiếu phản đối chiếm 21,7%. Nhưng sáu nước cộng hòa Gruzia, Lithuania, Moldovia, Latvia, Armenia, Estonia từ chối trưng cầu dân ý.

Ngày 23-4-1991, Gorbachev nhân danh Trung ương Đảng CS và Xô Viết tối cao Liên Xô tiến hành gặp gỡ những người lãnh đạo của chín nước cộng hòa Liên bang (Nga, Ukraine, Belarus, Kazakstan…), ra tuyên bố 9+1 đề xuất nhanh chóng ký kết Hiệp ước Liên bang mới với tên gọi là Cộng đồng các quốc gia độc lập SNG, xóa bỏ khái niệm “xã hội chủ nghĩa”. Sự kiện này về mặt luật pháp đã phá hoại thống nhất quốc gia, đặc biệt là thay đổi tính chất XHCN và phương hướng thống nhất của quốc gia. Cùng lúc, Yeltsin – Chủ tịch Xô Viết Liên bang Nga, cũng cố gắng làm tan rã nước này một cách không thương tiếc nhằm chiếm đoạt quyền lực tối cao.

Ngày 20-8 là ngày ký Hiệp ước Liên bang mới. Ngày 19-8, để giữ lại Liên Xô XHCN đồng thời ngăn chặn cái gọi là “phái dân chủ” lên nắm quyền, một nhóm lãnh đạo cao cấp của Đảng, chính quyền và quân đội Liên Xô đã tuyên bố tình trạng khẩn cấp ở một số địa phương trong nước và thành lập Ủy ban tình trạng khẩn cấp do Phó Tổng thống Yanaev đứng đầu. Có thể coi đây là cuộc thử nghiệm cuối cùng của một số nhà lãnh đạo trong Đảng CS Liên Xô cố nhằm cứu vãn Liên Xô XHCN, tránh cho đất nước rơi vào thảm họa. Nhưng do họ không có niềm tin XHCN rõ ràng và kiên định, lại thiếu ý chí chính trị kiên cường trong đấu tranh thực tế, nên họ đã thất bại. Gorbachev đang đi nghỉ mát, có thái độ trước là lừng chừng, sau là phản bội, và đây cũng là điều góp phần đẩy nhanh tiến trình thất bại của sự kiện.

Sự kiện 19-8 kết thúc. Trung ương Đảng CS Liên Xô tự giải tán trước sự thúc ép của Gorbachev. 4.228 tòa nhà làm việc, 180 trung tâm chính trị xã hội, 16 cơ sở nghiên cứu chính trị xã hội,… của Đảng CS Liên Xô đều bị nhà cầm quyền Nga niêm phong và tịch thu. Tổ chức Đảng CS khắp các khu vực Nga và ở các nước cộng hòa Liên Xô nhanh chóng bị giải tán hoặc bị cấm hoạt động. Toàn Đảng tan rã theo. Vậy là một đảng lớn, có gần 20 triệu đảng viên, đã mất địa vị cầm quyền sau 74 năm cầm quyền.

Cho đến hôm nay, trong hồ sơ của Trung ương hay của địa phương, đều không thấy ghi chép gì khi thế lực thù địch xóa bỏ Đảng CS gặp phải sự chống đối của tổ chức các cấp của Đảng. Không hề thấy ghi chép gì về việc đảng viên Đảng CS Liên Xô tập hợp lại một cách có tổ chức để tiến hành bất cứ một hoạt động phản đối quy mô lớn nào nhằm bảo vệ Khu ủy, Thành ủy hoặc Huyện ủy của mình.

Mất Đảng tất yếu đưa tới mất nước. Ngày 25-12-1991 là ngày cuối cùng Gorbachev làm Tổng thống Liên Xô, cũng là ngày tồn tại cuối cùng của Liên Xô. 10 giờ sáng, Gorbachev đến Phủ Tổng thống ở Điện Kremli chuẩn bị đơn từ chức mà ông ta sẽ đọc vào tối hôm đó. 19 giờ, Gorbachev qua máy ghi hình của Đài Truyền hình Trung ương Liên Xô và Đài Truyền hình CNN (Mỹ) đọc thư gửi nhân dân Liên Xô và toàn thế giới, tuyên bố từ chức, ngừng mọi hoạt động của mình với chức vụ Tổng thống Liên Xô. 19 giờ 32 phút, quốc kỳ Liên Xô hình búa liềm đã in đậm trong lòng nhiều thế hệ người Liên Xô và nhân dân thế giới trên nóc điện Kremli ủ rũ hạ xuống trong gió lạnh. 19 giờ 45 phút, lá cờ ba mầu của Liên bang Nga thay thế.

Buổi sáng 26-12-1991, Viện Cộng hòa Xô Viết tối cao Liên Xô họp hội nghị lần cuối cùng. Hội trường chỏng trơ, vắng ngắt. Trên đoàn Chủ tịch chỉ có một mình Alychanov, Chủ tịch Viện Cộng hòa. Các đại biểu giơ tay biểu quyết thông qua tuyên ngôn tuyên bố “Liên Xô ngừng tồn tại”. Đảng CS Liên Xô, Liên bang Cộng hòa XHCN Xô Viết – hai cái tên rực rỡ suốt hơn nửa thế kỷ, đã rút khỏi vũ đài lịch sử âm thầm như thế.

Sau khi Liên Xô tan rã, theo “liệu pháp sốc” của người Mỹ, ở nước Nga người ta tiến hành cưỡng chế thực hành cải cách tư hữu hóa trong lĩnh vực kinh tế. Kết quả rất nhanh là đưa đến một nền kinh tế tiêu điều và suy thoái nghiêm trọng. Đất nước nghèo đi nhanh chóng, xã hội rơi vào hỗn loạn. Phạm tội xảy ra tràn lan. Theo tài liệu của Bộ Nội vụ Nga, lúc đó toàn quốc xuất hiện hơn 8.000 băng nhóm tội phạm cỡ lớn có tổ chức. Trong Thông điệp tình hình đất nước năm 1996, Yeltsin cũng thừa nhận: “Nước Nga hiện nay đã vượt Italia, trở thành vương quốc băng đảng mafia lớn nhất thế giới”. Từ năm 1991 đến cuối thế kỷ 20, tổng giá trị sản xuất trong nước của Nga giảm xuống 52% so năm 1990 (trong khi đó, vào thời kỳ chiến tranh từ năm 1941 đến năm 1945 chỉ giảm 22%). Sản xuất công nghiệp cùng thời kỳ giảm 64,5%. Sản xuất nông nghiệp giảm 60,4%. Đồng rúp mất giá. Vật giá tăng cao hơn 5.000 lần. Từ năm 1992 trở đi, dân số nước Nga luôn có xu thế giảm. Tuổi thọ bình quân của người Nga năm 1990 là 69,2 tuổi. Còn năm 2001 là 65,3 tuổi. Thậm chí, tuổi thọ bình quân của nam giới ở một số vùng giảm xuống đến 10 tuổi.

Đảng CS Liên Xô bị diệt vong, Liên Xô tan rã mang lại hậu quả tai hại cho Nhà nước và nhân dân Liên Xô. Năm 2005 khi đọc Thông điệp Liên bang, Tổng thống Nga Putin nói: “Liên Xô tan rã là tai họa chính trị nghiêm trọng nhất của thế kỷ 20. Đối với nhân dân Nga, đó là một bi kịch thực sự”. Rất nhiều học giả Nga cũng rút ra kết luận rằng, Đảng CS Liên Xô sụp đổ, Liên Xô tan rã làm cho phát triển kinh tế – xã hội thụt lùi mấy chục năm.

Một đảng do Lenin sáng lập. Một Đảng từng lãnh đạo giai cấp công nhân Nga lật đổ ách thống trị của nước Nga Sa hoàng, xây dựng thành công Nhà nước chuyên chính vô sản đầu tiên. Một đảng từng lãnh đạo nhân dân chống lại sự can thiệp vũ trang của 14 nước, bảo vệ thắng lợi thành quả cách mạng. Một đảng đã lãnh đạo chiến thắng phát-xít Đức trong cuộc chiến tranh Vệ quốc vĩ đại và cống hiến to lớn cho thắng lợi của thế giới trong Chiến tranh Thế giới thứ hai. Một đảng giành được thành tựu rực rỡ trong xây dựng CNXH và đi đầu trong việc đưa vệ tinh nhân tạo vào vũ trụ. Vì sao lại mất địa vị cầm quyền sau 74 năm cầm quyền?

Một đảng khi có 20 nghìn đảng viên đã lãnh đạo Cách mạng tháng Hai lật đổ ách thống trị chuyên chế Sa hoàng; khi có 35 vạn đảng viên đã giành được thắng lợi của Cách mạng XHCN tháng Mười và nắm chính quyền toàn quốc; khi có hơn 5.540.000 đảng viên lãnh đạo nhân dân chiến thắng phát-xít Đức hung bạo, lập chiến công bất hủ, chấm dứt Chiến tranh Thế giới thứ hai, vậy mà khi có gần 20 triệu đảng viên thì lại mất địa vị cầm quyền, mất Đảng, mất nước. Rốt cuộc, vấn đề là ở chỗ nào?

Còn tiếp…..

@ TuanVietnam

——————————————————————————————————————————————————————————————–

Tướng Trung Quốc bàn về niềm tin và đạo đức

Tác giả: Lưu Á Châu (Liu Ya-zhou, Trung Quốc)

Có một câu chí lý thế này: Hay bàn luận về khuyết điểm của người khác thì anh là kẻ đạo đức thấp kém. Hay bàn luận về khuyết điểm của nhân loại thì anh là một nhà tư tưởng.

LTS: Lưu Á Châu sinh năm 1952, là con rể cố Chủ tịch nước Trung Quốc Lý Tiên Niệm, có thời là Phó Chính uỷ bộ đội không quân Trung Quốc, nay là Chính uỷ Trường đại học Quốc phòng Trung Quốc, từng là giáo sư thỉnh giảng của ĐH Stanford Mỹ. Ông đồng thời là một nhà văn có tiếng, chủ nhân một số giải thưởng văn học. Các bài viết của ông ngôn từ mạnh dạn, quan điểm mới mẻ (nhất là quan điểm đối với Mỹ), lập luận sắc bén của ông được dư luận rất quan tâm.

Dưới đây là phần lược dịch bài nói ngày 11/9/2002 của ông – Trung tướng không quân Lưu Á Châu, lúc đó là Chính uỷ bộ đội không quân Quân khu Thành Đô Trung Quốc, trước các cán bộ quân đội cấp tiểu đoàn trở lên tại căn cứ không quân Côn Minh, Vân Nam.

Tuần Việt Nam xin đăng lại ý kiến cá nhân của ông, một vị Trung tướng của Trung Quốc để rộng đường dư luận. Mời quý bạn đọc gần xa, trong nước và nước ngoài gửi bài, ý kiến trao đổi, tranh luận.

Người phê phán văn hoá Trung Hoa

Trong quá khứ, tôi trước tiên là người kế thừa văn hoá Trung Hoa, sau đó mới là người phê phán văn hoá Trung Hoa. Hiện nay tôi trước tiên là người phê phán văn hoá Trung Hoa sau đó mới là người kế thừa.

Lịch sử phương Tây là một bộ sử sửa cái xấu, cái sai thành cái tốt, cái đúng. Lịch sử Trung Quốc thì là một bộ sử sửa cái tốt cái đúng thành cái xấu cái sai. Thời cổ, phương Tây cái gì cũng cấm, chỉ có điều không cấm bản năng con người. Trung Quốc cái gì cũng không cấm, riêng bản năng thì cấm.

Người phương Tây dám thể hiện bản thân, tức thể hiện tư tưởng mình và còn dám phô bầy thân xác loã lồ của mình. Trung Quốc chỉ biết mặc quần áo, mặc quần áo cho tư tưởng. Mặc bao giờ cũng dễ hơn cởi. Phương Tây đả kích mặt đen tối của mình, cho nên tìm được ánh sáng, tư tưởng của họ đang bay bổng. Chúng ta ca ngợi sự sáng sủa của mình, kết quả đem lại bóng tối nghìn năm.

Trung Quốc không có nhà tư tưởng, chỉ có nhà mưu lược. Hegel từng nói: “Trung Quốc không có triết học.” Tôi cho rằng mấy nghìn năm nay Trung Quốc chưa sản sinh được nhà tư tưởng nào. Nhà tư tưởng tôi nói là những người như Hegel, Socrates, Plato, những nhà tư tưởng ấy có cống hiến to lớn đối với tiến trình văn minh nhân loại. Lão Đan [tức Lão Tử – ND], bạn nói ông ấy là nhà tư tưởng phải không?

Chỉ dựa vào “Đạo đức kinh” 5000 chữ mà có thể làm nhà tư tưởng ư? Đấy là chưa nói “Đạo đức kinh” của ông có vấn đề.

Khổng Tử có thể coi là nhà tư tưởng chăng? Thế hệ chúng ta xem xét ông thế nào? Tác phẩm của ông bị xem xét ra sao? Tác phẩm của ông chưa từng cung cấp cho nội tâm người Trung Quốc một hệ thống giá trị có thể đối kháng quyền lực thế tục. Cái mà ông cung cấp là tất cả xoay xung quanh quyền lực.

Ông Lưu Á Châu

Nếu Nho học là một tôn giáo thì đó là một tôn giáo rởm; nếu là tín ngưỡng thì là tín ngưỡng rởm; nếu là triết học thì đó là triết học của xã hội quan trường hoá. Xét trên ý nghĩa này thì Nho học có tội với người Trung Quốc.

Trung Quốc không thể có nhà tư tưởng, chỉ có nhà mưu lược. Xã hội Trung Quốc là xã hội binh pháp, dân tộc ta chỉ tôn sùng nhà mưu lược. Một Gia Cát Lượng chẳng mấy thành công về sự nghiệp lại được người ta kỷ niệm nhiều lần. Ông ấy bụng dạ kém khoáng đạt, cách dùng người cũng chưa thích hợp.

Có tư liệu cho thấy ông ta còn là kẻ lộng quyền. Nhưng chính con người như thế lại được nâng lên tầm cao phát sợ. Đây cũng là một phác hoạ tâm hồn dân tộc ta. Dưới hình thái xã hội như thế có ba loại hành vi thịnh hành ở Trung Quốc.

Ba loại hành vi thịnh hành tại Trung Quốc

1.Thuật nguỵ biện. Con trai tôi năm nay thi vào khoa báo chí một trường đại học. Khoa này là một trong những khoa báo chí tốt nhất Trung Quốc. Tôi bảo nó: Đưa giáo trình cho bố xem. Đọc xong tôi bảo thứ này không đáng đọc. Trong giáo trình có một suy đoán như sau: Trung Quốc phát minh ra thuốc nổ; thuốc nổ truyền tới châu Âu đã phá tan dinh luỹ phong kiến Trung thế kỷ của châu Âu. Thật nực cười. Thuốc nổ anh phát minh ra phá tan dinh luỹ phong kiến của người ta, thế sao dinh luỹ của chính anh lại không bị phá vỡ? Ngược lại còn vững chắc hơn?

Tại Đại học Quốc phòng Trung Quốc, khi thảo luận vấn đề Đài Loan có một quan điểm được nhiều người tán đồng như sau: Đài Loan như một cái ổ khoá. Nếu không giải quyết được vấn đề Đài Loan thì ổ khoá ấy sẽ khoá chặt cánh cổng lớn của Trung Quốc, Trung Quốc sẽ không có lối ra biển cả. Đó là sự nguỵ biện. Tây Ban Nha sau khi trở thành cường quốc biển, đâu có thể ngăn cản anh hàng xóm Bồ Đào Nha cũng trở thành cường quốc biển. Eo biển Dover của Pháp cách nước Anh có 28 hải lý, Anh Quốc có thể ngăn cản Pháp trở thành cường quốc biển không?

Trung Quốc mất biển, chủ yếu là do tầng lớp thống trị Trung Quốc nhiều đời chưa có quan điểm Quyền lực biển.

Có lẽ mọi người chưa chú ý tới chuyện một số hội Phật Giáo, Đạo giáo thường đứng ra chủ trì việc phê phán một số đoàn thể mê tín phong kiến, các vị đạo trưởng ung dung nói năng, phê phán người ta là mê tín phong kiến. Tôi muốn cười thầm nhưng lại không nhịn được cười thành tiếng. Bảo người ta là mê tín phong kiến, lẽ nào ông là duy vật chăng? Chẳng phải cũng là mê tín đó sao?

2. Đối ngoại lôi kéo vỗ về, đối nội tàn nhẫn. Văn minh châu Âu và văn minh Trung Quốc hầu như đồng thời cất bước nhưng châu Âu hình thành nhiều quốc gia nhỏ, Trung Quốc hình thành một đại đế quốc thống nhất. Nói tới chuyện này chúng ta thường hí hửng phấn khởi. Thực ra châu Âu hình thành nhiều quốc gia như thế chính là một dạng thể hiện tư tưởng tự do của họ. Tuy hình thành nhiều quốc gia như vậy nhưng bao nhiêu thứ có liên quan đến văn minh nhân loại chính là sinh ra từ các tiểu quốc chia tách ra ấy.

Còn chúng ta đã làm được gì cho văn minh thế giới? Có thể khẳng định, thống nhất giang sơn có mối quan hệ tất nhiên nào đó với tư tưởng thống nhất. Xã hội mưu lược là xã hội hướng nội.

Tôi từng nghiên cứu kỹ sự khác biệt giữa Trung Quốc với Mỹ. Trên mặt công việc quốc tế, về cơ bản Trung Quốc mềm mỏng, còn trên mặt công việc trong nước thì cứng rắn. Nước Mỹ ngược lại, họ rắn trên mặt công việc quốc tế, mềm trên mặt công việc trong nước. Chẳng còn nhớ trong một cuốn sách nào đấy tôi có đề cập vấn đề này, có lẽ là cuốn Đánh giá nguy hiểm tác chiến với Đài Loan, và kết luận: Chuyện này là do sự khác biệt văn hoá quyết định.

Văn hoá Trung Quốc có tính khép kín, kín đáo, hướng nội. Văn hoá Mỹ thì cởi mở, hướng ngoại. Tư tưởng đại nhất thống cũng là tư tưởng kiểu hướng nội. Điều đó giải thích vì sao trước bọn xâm lược nước ngoài thì chúng ta là bầy cừu, trước đồng bào mình thì chúng ta là lang sói. Ngót trăm lính Nhật là đủ để áp giải 50 nghìn tù bình quân Quốc Dân Đảng đến Yến Tử Cơ [một địa danh thuộc tỉnh Giang Tô – ND] xử bắn. Chưa nói đến chống lại, các tù binh này chẳng có cả tới dũng khí bỏ chạy nữa kia.

3. Hành vi thô bỉ. Sự thô bỉ về tinh thần ắt đem lại sự thô bỉ trong hành vi. Sự cao quý tinh thần ắt sẽ đem lại sự cao quý trong hành vi. Khoảng hai chục năm trước khu phố nhà tôi có xảy ra chuyện như sau: Một đôi vợ chồng li dị, ông chồng dẫn cô bồ mới về nhà, hai vợ chồng cãi nhau. Bà vợ chạy lên gác trên muốn nhảy lầu. Rất nhiều người xúm lại xem. Có kẻ vì hí hửng khi thấy người khác gặp tai nạn mà hét to: “Nhảy đi, nhảy đi!” Về sau cảnh sát đến cứu được bà kia xuống, những người xem thậm chí còn cảm thấy tiếc rẻ.

Tôi thở dài một cái rồi về nhà, mở ti-vi xem. Đúng lúc ấy trên ti-vi đang chiếu bộ phim kể về một chuyện có thật xảy ra ở châu Âu. Chuyện như sau: Một nước nào đó, nhớ mang máng là Hungary thì phải, 70 năm trước có một anh thợ mỏ trẻ sắp cưới vợ. Trong lần cuối cùng xuống giếng mỏ trước ngày cưới thì mỏ xảy ra sụt lở, anh thợ kia mãi mãi không thể trở về. Cô dâu không thể tin rằng người yêu của mình có thể bỏ cô mà đi, cứ thế đằng đẵng chờ 70 năm trời.

Cách đây ít lâu người ta sửa lại hầm mỏ, phát hiện thấy trong vũng nước đọng ở chỗ sâu có một xác người. Đó chính là chàng rể- thợ mỏ nọ bị vùi dưới giếng 70 năm trước. Vì dưới ấy không có không khí, xác lại ngâm trong nước có khoáng chất nên người ấy trông vẫn trẻ như lúc chết. Cô dâu thì đã là bà lão tóc bạc phơ.

Bà cụ ôm lấy người yêu khóc nức nở. Bà quyết định tiếp tục làm lễ cưới của họ. Cảnh này thật quá xúc động: Cô dâu 80 tuổi mặc áo cưới trang trọng một màu trắng như tuyết. Tóc cũng trắng như tuyết. Người yêu của bà thì vẫn trẻ như xưa, mắt nhắm nghiền nằm trên cỗ xe ngựa. Hôn lễ và tang lễ đồng thời tiến hành. Bao nhiêu người rơi lệ.

Vụ 11/9 thử thách trình độ đạo đức quốc dân

Vụ 11/ 9 năm ngoái là sự việc có thể khảo nghiệm trình độ đạo đức của dân tộc ta nhất. Hôm nay [tức 11/09/2002 – ND] vừa đúng tròn một năm sự kiện ấy. Vụ 11/ 9 tuy không thể thay đổi thế giới nhưng đã thay đổi nước Mỹ. Đồng thời, thế giới sau ngày ấy rất khó trở lại trước sự kiện này.

Khi xảy ra vụ 11/9, ít nhất trong một quãng thời gian sau đó nước ta bị bao phủ bởi một bầu không khí không lành mạnh. Tối hôm 12/9, có người bạn gọi điện thoại cho tôi nói sinh viên ĐH Bắc Kinh và ĐH Thanh Hoa đang khua chiêng gõ trống. Tôi bảo đội tuyển bóng đá quốc gia Trung Quốc còn chưa lọt vào vòng sau kia mà, phải đến mồng 7/10 đội Trung Quốc mới đấu trận cuối cùng với đội Liên hiệp Vương quốc A Rập, nếu thắng thì sẽ lọt vào danh sách dự World Cup. Một lúc sau mới biết thì ra sinh viên Trung Quốc đang chúc mừng việc toà tháp đôi Mỹ bị đánh sập.

Tòa tháp đôi của Mỹ bị tấn công ngày 11/09/2001

Báo chí nước ngoài đưa tin: Hồi ấy có một đoàn nhà báo Trung Quốc đang ở thăm Mỹ, khi thấy hình ảnh toà nhà Trung tâm Thương mại thế giới bị đánh phá, các thành viên đoàn nhà báo này bất giác vỗ tay. Đây là một dạng ngấm văn hoá; điều đó không thể trách họ, bọn họ đã không thể kiềm chế được bản thân.

Kết quả họ bị [chính phủ Mỹ – ND] tuyên bố là những người mãi mãi không được hoan nghênh. Hồi ấy tôi đang ở Không quân Bắc Kinh [1], mấy hôm ấy đều có người ở bộ đội đến thăm, gặp ai tôi cũng hỏi quan điểm của họ đối với vụ 11/9. Tất cả đều trả lời: Đánh bom hay lắm.

Sau này tôi nói đây là một tình trạng rất đáng buồn. Nếu những người ấy yêu mến Trung Quốc, thế thì có cứu được Trung Quốc hay không? Về giới truyền thông thì càng chẳng nên nhắc tới. Ở Trung Quốc, nơi không có tin tức nhất là trên báo chí.

Năm 1997 công nương Diana chết vì tai nạn giao thông. Cho dù Diana là người thế nào, hoàng gia Anh Quốc ra sao thì ít nhất bà ấy cũng có giá trị tin tức. Các tờ báo lớn trên thế giới đều đăng tin này trên trang nhất, riêng báo chí Trung Quốc không đăng tin ấy. Hôm đó tin tức đầu bảng của các tờ báo lớn ở Bắc Kinh là “Các trường trung, tiểu học Bắc Kinh hôm nay khai giảng”. Tin này chẳng khác gì tin “Người Bắc Kinh hôm nay ăn sáng rồi”, chỉ có cái giá trị [thông tin – ND] ấy thôi.

Tối hôm 11/9 tôi ngồi xem chương trình “Tiêu điểm phỏng vấn” trên ti-vi. Tôi muốn xem xem “những cái miệng lưỡi của đất nước” đánh giá tiêu điểm vụ 11/9 như thế nào. Kết quả chương trình “Tiêu điểm phỏng vấn” hôm ấy có nội dung là nói về việc các chi bộ ở nông thôn tăng cường xây dựng chi bộ gì gì đó. Bạn muốn xem cái gì thì không có cái ấy. Cái bạn không muốn nghe thì người ta cứ nói cho mà nghe. Dĩ nhiên, những cái miệng lưỡi của quốc gia thì vô tội.

Văn hoá truyền thống ảnh hưởng tới quan niệm đạo đức

Năm 1999 Mỹ tấn công Nam Tư. Trung Quốc đứng ra phản đối. Cái giá của lần ấy là Đại sứ quán Trung Quốc tại Nam Tư bị bắn phá. Suýt nữa thì Trung Quốc lại đứng ra lần nữa. Đoàn tàu văn hoá này của chúng ta có quán tính lớn, chở chúng ta, những kẻ có khiếm khuyết đạo đức, phóng như bay tới điểm chót.

Hồi ấy có người còn đề xuất nhân dịp này tấn công Đài Loan, ra tay một lần là xong. Có thể thông cảm với nỗi lòng của các bạn ấy, nhưng bấy giờ quả thật không phải là thời cơ thích hợp. Hồi ấy tôi nghĩ, vụ 11/9 chết bao nhiêu người, đều là người vô tội. Cái mất đi là sinh mạng con người, thứ tôn nghiêm nhất trên thế giới. Những sinh mạng ấy không có liên quan với chính phủ Mỹ. Chúng ta dùng thái độ như vậy đối xử với người ta, nhưng người ta không dùng thái độ như vậy đối xử với ta.

Thảm án Dover hình thành sự đối chiếu rõ rệt với việc này. Năm 2000, một đoàn người Phúc Kiến vượt biên trái phép ngồi trong xe thùng bịt kín cập cảng Dover lên đất Anh Quốc. Vì ngồi mấy chục giờ trong thùng xe thiếu không khí, tất cả đều chết ngạt [2], chỉ có 2 người sống sót.

Khi vụ này bị phanh phui, không một quan chức nào của Đại sứ quán Trung Quốc xuất đầu lộ diện. Cuối cùng dân chúng Anh Quốc vùng Dover tự phát làm lễ truy điệu và lễ thắp nến tưởng niệm những người đã chết.

Rất nhiều trẻ em tham dự, chúng cầm trong tay những thứ đồ chơi chế tạo tại Trung Quốc. Nhân đây xin nói thêm, hiện nay 90% đồ chơi trên thế giới là Made in China. Nhà báo hỏi lũ trẻ: Tại sao các cháu dự lễ truy điệu? Bọn trẻ nói: Họ cũng là người cả mà; các thứ đồ chơi trong tay chúng cháu cầm đây có thể là do những người trong số họ sản xuất.

Không một người Trung Quốc nào có mặt trong buổi lễ truy điệu ấy. Thế nào là văn minh, thế nào là không văn minh? Tôi đang suy nghĩ.

Thờ ơ, coi nhẹ sinh mạng con người thật đáng sợ

Thật là đáng sợ khi người ta ca ngợi khủng bố. Trung Quốc thoát thai từ nền văn hoá giáo dục Trung Quốc, trước hết thờ ơ coi khinh sinh mạng của chính mình, từ đó mới có thái độ coi tính mạng của người khác, nước khác như trò trẻ con. Bản thân không có quyền lực quý trọng sinh mạng mình, cũng không cho người khác có cái quyền ấy. Tâm trạng “khán giả” năm xưa từng bị Lỗ Tấn hồi trẻ phê phán chính là được tôi luyện như vậy đấy.

Nhà văn Lỗ Tấn

Người Trung Quốc xem cảnh giết người khác, không ai không vui mừng phấn khởi. Giai cấp thống trị cố ý đem người ta ra giết tại nơi đông người. Kẻ bị thống trị thì hưởng thụ tại nơi đông người cái cảm giác khoái trá của kẻ thống trị. Nhất là khi xử tử bằng kiểu tùng xẻo, kéo dài ba ngày, người xem đông nghìn nghịt. Cả đến những chủ sạp hàng nhỏ cũng bày hàng ra bán tại đấy. Đao phủ còn bán bánh màn thầu dính máu.

Trung Quốc ngày nay không có tục tùng xẻo nữa. Nhưng xử án tại nơi đông người cũng là sự mở rộng tập quán đó. Người nước ta năm nào đi xem giết Lục Quân Tử Đàm Tự Đồng [3] như đi trẩy hội. Với những người như thế, trong cuộc chiến tranh Giáp Ngọ [4] ta sao mà không mất Đài Loan. Con cháu họ, tức chúng ta, nếu lại như họ thì làm sao mà giải phóng được Đài Loan.

Khi có kẻ xấu hành hung trên xe buýt, những người đi xe đều im thin thít. Dựa vào những con người ấy đi giải phóng Đài Loan ư? Dựa vào họ để thực hiện 4 hiện đại hoá ư? Bạn thực hiện 4 hiện đại hoá rồi thì có lợi gì nhỉ?

Sáng nay khi tập thể dục tôi tranh thủ xem truyền hình, chương trình quảng cáo “Tin tức buổi sáng”, sản phẩm nào bán chạy nhất? Đó là cửa chống trộm. Đây là nỗi buồn của một dân tộc. Bạn xem đấy, nhà chúng ta ở chẳng khác gì cái cũi. Tại Thành Đô, tôi ở căn nhà mấy vị chính uỷ không quân tiền nhiệm từng ở. Tôi vào xem, ôi chao, như vào nhà giam ấy. Cửa sổ, ban công đều bao bọc bằng hàng rào chấn song chống trộm. Tôi bảo dỡ bỏ hết.

Hôm nọ đọc một cuốn sách có tên “Trung Quốc có thể nói Không“. Tôi bảo, anh có thể nói Không, nhưng anh đứng sau cánh cửa chống trộm mà nói Không; đó chẳng phải là dũng sĩ mà là kẻ hèn nhát. Kiều Lương [5] nói chí lý: [Đó là] “Những người yêu nước khi gặp bọn trộm cướp mà còn lánh mặt nhưng lại dũng cảm dõng dạc nói Không với một cường quốc ở xa tít mù!”

Cần nhìn nhận nước Mỹ một cách khách quan toàn diện. Nước Mỹ là một quốc gia như thế nào? Nhớ lại hồi trẻ từng nghe một câu nói hình dung thành phố New York: Cái tốt nhất trên thế giới và cái xấu nhất trên thế giới cộng lại với nhau thì là New York. Dùng câu ấy để hình dung nước Mỹ ngày nay có thích hợp hay không?

Thế hệ quân nhân chúng ta, những quân nhân đảm nhận niềm hy vọng tương lai của tổ quốc, vừa không nên làm “phái thân Mỹ”, cũng chẳng thể làm “phái chống Mỹ” một cách đơn giản, mà nên làm “phái hiểu Mỹ” chín chắn.

Hiểu kẻ địch thì mới chiến thắng được kẻ địch. Đánh giá thấp đối thủ tức là đánh giá thấp chính mình. Thác Bạt Đạo [6] đổi tên nước của Nhu Nhiên thành “Nhu Nhu”, ý là sâu bọ, nhưng chính ông lại bị con sâu ấy đánh bại. Thế thì ông chẳng bằng con sâu nữa kia.

Mỹ không muốn Trung Quốc hùng mạnh, hoàn toàn cũng như Trung Quốc không muốn Mỹ xưng bá. Mối quan hệ Trung Quốc- Mỹ có xung đột nhưng cũng có lợi ích chung nhất định. Làm thế nào hoá giải xung đột, phát triển lợi ích chung là việc các nhà ngoại giao Trung Quốc hiện nay nên cố gắng làm.

Trung Quốc muốn phát triển thì không thể cắt đứt sự đi lại với thế giới. Thế giới hiện nay là đơn cực, chỉ khi nào Mỹ suy sụp thì mới có thể xuất hiện thế giới đa cực. Chúng ta vừa không thể cắt quan hệ với Mỹ lại vừa không thể có quá nhiều kỳ vọng về Mỹ. Hiện nay mà đối kháng với Mỹ thì chưa phải là thời cơ thích hợp nhất. Lợi ích quốc gia nên mãi mãi là chuẩn tắc cao nhất cho hành động của chúng ta. Chúng ta cần nhẫn nại; nhẫn nại không phải là mềm yếu, chỉ có khuất phục mới là mềm yếu.

Đấu tranh ngoại giao càng cần đấu trí

Dĩ nhiên Mỹ không từ bỏ dã tâm diệt chủ nghĩa xã hội. Dĩ nhiên Mỹ không muốn Trung Quốc trỗi dậy, không muốn kinh tế Trung Quốc phát triển đi lên. Nhưng cần nhớ cho kỹ: Khi đấu tranh với đối thủ, nhất định phải làm cho đối thủ của anh nhìn thấy cái tình hình họ không muốn thấy nhất.

Người Mỹ muốn người Trung Quốc đánh nội chiến; chúng ta quả thật đánh nội chiến rồi. Họ không rúc trong chăn mà cười đến nôn ruột thì mới lạ chứ. Dĩ nhiên nhất mực “Nằm gai nếm mật, thao quang dưỡng hối [vờ ngu giả dại/ giấu tài – ND]” cũng không được.

Là một nước lớn, Trung Quốc có thể làm theo cách như một võ hiệp thời xưa ẩn vào núi sâu khổ luyện võ công, chờ khi võ nghệ cao cường rồi tái xuất quyết thắng kẻ địch chăng? Với số dân và tài nguyên của Trung Quốc, đặc biệt là với nền văn hoá của mình, Trung Quốc không thể lớn mạnh như nước Mỹ được, huống chi Mỹ cũng chẳng dừng lại không tiến lên.

Vẫn là Mao Trạch Đông nói chí lý: “Đánh vẫn cứ phải đánh, đàm [đàm phán – ND] vẫn cứ phải đàm, hoà vẫn cứ phải hoà.” Con người cần khôn ngoan tài trí, đấu tranh ngoại giao lại càng cần khôn ngoan. Phải dắt mũi người ta mà đi chứ đừng bị người ta dắt.

Khơ-rut-xôp là một tay khôn ngoan. Tôi xin kể cho các bạn nghe chuyện này: Tại một đại hội nọ [ý nói Đại hội XX đảng Cộng sản Liên Xô – ND], Khơ-rut-xôp ra sức vạch trần và phê phán chế độ chính trị tàn bạo của Stalin. Có người chuyển lên một mẩu giấy chất vấn Khơ-rut-xôp: Bản thân Khơ-rut-xôp cũng là một thành viên trong tập đoàn quyền lực nòng cốt khi Stalin nắm chính quyền.

Vì sao hồi ấy ông không đứng lên chống lại sự độc đoán của Stalin? Khơ-rut-xôp cao giọng đọc nội dung mẩu giấy kia rồi lớn tiếng nói với mọi người: Đây là mẩu giấy của ai thế? Xin người đó đứng ra! Đứng ra nào! … Bên dưới nhốn nháo một lúc nhưng chẳng thấy ai đứng ra cả.

Khơ-rut-xôp nói: Mọi người xem đấy, chúng ta hiện nay dân chủ như thế này, trong tình hình chẳng có gì phải sợ hãi mà ngay cả đồng chí viết mẩu giấy này cũng không dám đứng ra. Vậy hãy nghĩ xem, trong bầu không khí dưới thời Stalin thống trị ấy có người nào dám đứng ra cãi lại Stalin không? Cả hội trường vỗ tay.

Chúng ta đấu tranh với Mỹ nên có sự khôn ngoan ấy của Khơ-rut-xôp. Khi cần thao quang dưỡng hối thì thao quang dưỡng hối đến tận nhà. Như một câu đồng chí Đặng Tiểu Bình năm nào nói với Thủ tướng Canada Trudeau (đại ý): Cái Thao quang dưỡng hối chúng tôi nói bao gồm cả việc không cần giữ thể diện cũng nhất định phải giữ mối quan hệ với quốc gia phát triển nhất trên thế giới. Ý của đồng chí Đặng Tiểu Bình là Trung Quốc nhất định phải bước cùng nhịp với văn minh thế giới, không thể xa rời nền văn minh thế giới.

Không có lý do căm ghét Mỹ

Trong sự kiện 11/9, trừ một số quốc gia cá biệt, một bộ phận dân chúng Trung Quốc (chứ không phải là chính phủ) đã tỏ ra mình ở cách nền văn minh dòng chính của thế giới một khoảng cách xa nhất.

Khi cần đấu tranh thì một tấc cũng không nhường. “Sùng bái Mỹ” là không đúng, “Thân Mỹ” không đúng, “Ghét Mỹ” cũng không đúng. Chính phủ và chính khách Mỹ vừa giống dân chúng Mỹ lại vừa không giống. Bạn cần phải có trí tuệ cao để phân biệt họ.

Trong quá khứ, vì để giúp Trung Quốc thoát khỏi ách thống trị thực dân mà Mỹ đánh bại Nhật, họ có cống hiến lớn đối với tiến bộ văn minh của xã hội Trung Quốc. Hai nước Trung Quốc- Mỹ không có xung đột lợi ích căn bản. Ngày nay, do lợi ích của Mỹ rải khắp toàn cầu nên 2 nước có xung đột. Nhưng chúng ta vẫn phải dùng tấm lòng đạo đức để bình xét sự vật chứ không thể kích động. Tôi từng nói rằng đối với Nhật, một nước từng tàn sát mấy chục triệu đồng bào ta, mà chúng ta thường xuyên nói 2 nước “phải đời đời kiếp kiếp hữu hảo với nhau”. Thế thì chúng ta có lý do nào để căm ghét nhân dân Mỹ từng giúp ta đánh bại Nhật?

Những cái đáng sợ của Mỹ

Đâu là chỗ thực sự đáng sợ của nước Mỹ? Tuy rằng Mỹ có quân đội mạnh nhất thế giới, khoa học kỹ thuật tiên tiến nhất thế giới, nhưng tôi cho rằng những cái đó không đáng sợ. Nghe nói máy bay tàng hình của Mỹ thường xuyên ra vào bầu trời Trung Quốc rất thoải mái, nhưng điều ấy chẳng có gì đáng sợ cả. Cái đáng sợ của họ không phải là những thứ ấy.

Năm 1972, tôi học ở Đại học Vũ Hán, lên lớp giờ chính trị. Một thầy giáo khoa chính trị nói: “Nước Mỹ là đại diện của các nước tư bản mục nát, suy tàn, đã sắp xuống mồ, hết hơi rồi.” Tôi, một sinh viên công nông binh mặc bộ quân phục, đứng ngay lên phản bác: “Thưa thày, em cảm thấy thầy nói không đúng ạ. Tuy rằng nước Mỹ không giống Trung Quốc là mặt trời nhô lên lúc 8- 9 giờ sáng, nhưng Mỹ cũng chẳng phải là mặt trời đang lặn gì gì đó, mà là mặt trời lúc giữa trưa ạ.”

Thầy giáo bực mình, tái mét mặt ấp úng nói: “Cái cậu học sinh này, sao dám nói thế hả!” Ông ấy không hỏi tôi tại sao lại nói thế, mà dùng một chữ “dám”. Lúc đó tôi thấy hết tâm trạng của ông.

Chính là cái nước tư bản mục ruỗng suy tàn ấy vào thập niên 90 thế kỷ trước đã lãnh đạo cuộc cách mạng khoa học kỹ thuật mới nhất trên thế giới. Tôi tốt nghiệp đại học đúng vào lúc bắt đầu cải cách mở cửa. Tôi lại có một quan điểm: Nước Mỹ là quốc gia do hàng chục triệu con người không yêu tổ quốc mình hợp thành, nhưng họ đều rất yêu nước Mỹ. Hồi ấy rất nhiều người lãnh đạo vừa chửi Mỹ vừa gửi con cái mình sang Mỹ. Một sự tương phản lớn!

Nói một thôi một hồi rồi, vậy thì cái đáng sợ của Mỹ là ở đâu? Tôi cảm thấy có ba điểm.

Điểm thứ nhất, không thể coi thường cơ chế tinh anh của Mỹ. Chế độ cán bộ, chế độ tranh cử của Mỹ có thể bảo đảm những người quyết sách đều là tinh anh. Bi kịch của Trung Quốc chúng ta, lớn đến nhà nước, nhỏ tới từng đơn vị, phần lớn tình hình là người có tư tưởng thì không quyết sách, người quyết sách thì không có tư tưởng. Có đầu óc thì không có cương vị, có cương vị thì không có đầu óc.

Nước Mỹ ngược hẳn lại, cơ chế hình tháp của họ đưa được những người tinh anh lên. Nhờ thế, 1 là họ không mắc sai lầm; 2 là họ ít mắc sai lầm; 3 là mắc sai lầm thì có thể nhanh chóng sửa sai. Chúng ta thì mắc sai lầm, thường xuyên mắc sai lầm, mắc sai lầm rồi thì rất khó sửa sai.

Mỹ dùng một hòn đảo Đài Loan nhỏ xíu để kiềm chế Trung Quốc chẵn nửa thế kỷ. Nước cờ này họ đi thật linh hoạt, thật thần kỳ. Một Đài Loan làm thay đổi hẳn sinh thái chính trị quốc tế. Điều tôi lo ngại nhất là bộ khung chiến lược phát triển Trung Quốc trong thế kỷ mới sẽ vì vấn đề Đài Loan mà biến dạng. Ngày nay, đối với các dân tộc có thế mạnh thì tính quan trọng của lãnh thổ đã giảm nhiều, đã chuyển từ tìm kiếm lãnh thổ sang tìm kiếm thế mạnh của quốc gia.

Người Mỹ không có yêu cầu lãnh thổ đối với bất cứ quốc gia nào. Nước Mỹ không quan tâm lãnh thổ, toàn bộ những gì họ làm trong thế kỷ XX đều là để tạo thế. Tạo thế là gì? Ngoài sự lớn mạnh về kinh tế thì là lòng dân chứ còn gì nữa! Có lòng dân thì quốc gia có lực ngưng tụ, lãnh thổ mất rồi sẽ có thể lấy lại. Không có lòng dân thì khẳng định đất đai anh sở hữu sẽ bị mất. Có nhà lãnh đạo quốc gia chỉ nhìn một bước. Nước Mỹ hành sự thường nhìn 10 bước. Vì thế cho nên mỗi sự kiện lớn toàn cầu xảy ra sau ngày Thế chiến II chấm dứt đều góp phần làm tăng cường địa vị nước Mỹ. Nếu chúng ta bị họ dắt mũi thì có thể sẽ mất hết mọi con bài chiến lược.

Tôi nhiều lần nói là trung tâm chiến lược của Mỹ sẽ không chuyển sang châu Á đâu, song điều đó không có nghĩa là Mỹ không bao vây Trung Quốc. Rất nhiều bạn chỉ thấy Mỹ bao vây Trung Quốc về quân sự, cũng như rất nhiều người chỉ thấy khoảng cách chênh lệch về KHKT và trang bị vũ khí giữa 2 nước mà chưa nhìn thấy sự mất cân đối nghiêm trọng hơn sự lạc hậu về trang bị trên mặt chiến lược lớn, nhất là trên tầng nấc ngoại giao.

Sau vụ 11/9, Mỹ nhanh chóng chiếm Afghanistan trong vòng 2 tháng, từ phía Tây bao vây Trung Quốc. Sức ép quân sự của Nhật, Đài Loan, Ấn Độ cũng chẳng bớt đi. Xem ra chúng ta giành được từ vụ 11/9 một số lợi ích trước mắt, song các lợi ích đó không quá 1- 2 năm có thể biến mất. Tôi cho rằng bao vây chiến lược đối với Trung Quốc là một kiểu khác, không phải là quân sự mà là siêu việt quân sự.

Bạn xem đấy, mấy năm gần đây các nước xung quanh Trung Quốc tới tấp thay đổi chế độ xã hội, biến thành cái gọi là quốc gia “dân chủ”. Nga, Mông Cổ thay đổi rồi, Kazakhstan thay đổi rồi. Cộng thêm các nước trước đây như Hàn Quốc, Phillippines, Indonesia, lại cộng thêm vùng Đài Loan. Đối với Trung Quốc, sự đe doạ này còn ghê gớm hơn đe doạ quân sự. Đe doạ quân sự có thể là hiệu ứng ngắn hạn, còn việc bị cái gọi là các quốc gia “dân chủ” bao vây là hiệu ứng dài hạn.

Điểm thứ hai, sự độ lượng và khoan dung của nước Mỹ. Bạn nên sang châu Âu, sau đó sang Mỹ, bạn sẽ thấy một sự khác biệt lớn: Sáng sớm, các đường phố lớn ở châu Âu chẳng có người nào cả, còn tại Mỹ sáng sớm các phố lớn ngõ nhỏ đều có rất nhiều người tập thể dục, thậm chí cả ngày như thế. Tôi có một câu nói: Tập thể dục là một phẩm chất, tập thể dục đại diện cho một kiểu văn hoá khí thế hừng hực đi lên. Một quốc gia có sức sống hay không, chỉ cần xem có bao nhiêu người tập thể dục là biết.

Người Mỹ có thể lấy quốc kỳ làm quần lót để mặc. Hồi ở Mỹ tôi có mua một chiếc quần cộc cờ sao vạch. Tôi thường xuyên mặc chiếc quần ấy. Tôi mặc nó là để khinh miệt nó, là để trút giận, là một dạng trút sự bực bội và thoả mãn về tâm lý. Người Mỹ mặc nó là sự trêu chọc bỡn cợt, bản chất khác. Người Mỹ có thể đốt quốc kỳ nước mình ngoài phố. Đới Húc [7] nói: Nếu một quốc gia có thể đốt cả quốc kỳ của mình thì anh còn có lý do nào đi đốt quốc gia ấy nữa?

Ông Lưu Á Châu

Điểm thứ ba, sức mạnh vĩ đại về tinh thần và đạo đức. Đây là điều đáng sợ nhất. Vụ 11/9 là một tai nạn. Khi tai hoạ ập đến, thể xác ngã xuống trước tiên, nhưng linh hồn vẫn đứng. Có dân tộc khi gặp tai nạn thể xác chưa ngã mà linh hồn đã đầu hàng.

Trong vụ 11/9 có xảy ra 3 sự việc đều có thể để chúng ta qua đó nhìn thấy sức mạnh của người Mỹ. Việc thứ nhất, sau khi phần trên toà nhà Thương mại thế giới bị máy bay đâm vào, lửa cháy đùng đùng, tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Khi mọi người ở tầng trên qua cửa thoát hiểm chạy xuống phía dưới, tình hình không rối loạn lắm.

Người ta đi xuống, lính cứu hoả xông lên trên. Họ nhường lối đi cho nhau mà không đâm vào nhau. Khi thấy có đàn bà, trẻ con hoặc người mù tới, mọi người tự động nhường lối đi để họ đi trước. Thậm chí còn nhường đường cho cả một chú chó cảnh. Một dân tộc tinh thần không cứng cáp tới mức nhất định thì dứt khoát không thể có hành vi như vậy. Đứng trước cái chết vẫn bình tĩnh như không, e rằng không phải là thánh nhân thì cũng gần với thánh nhân.

Việc thứ hai, hôm sau ngày 11/9, cả thế giới biết vụ này do bọn khủng bố người A Rập gây ra. Rất nhiều cửa hàng, tiệm ăn của người A Rập bị những người Mỹ tức giận đập phá. Một số thương nhân người A Rập cũng bị tấn công. Vào lúc đó có khá nhiều người Mỹ tự phát tổ chức đến đứng gác trước các cửa hiệu, tiệm ăn của người A Rập hoặc đến các khu người A Rập ở để tuần tra nhằm ngăn chặn xảy ra bi kịch tiếp theo.

Đó là một tinh thần thế nào nhỉ. Chúng ta thì từ xưa đã có truyền thống trả thù. Thành Đô nơi tôi ở, ngày xưa Đặng Ngải [8] sau khi chiếm được Thành Đô, con trai của Bàng Đức [9] giết sạch giá trẻ gái trai gia đình Quan Vũ. Trả thù đẫm máu, lịch sử loang lổ vết máu không bao giờ hết.

Việc thứ ba, chiếc máy bay Boeing 767 bị rơi ở Pennsylvania vốn dĩ bị không tặc dùng để đâm vào Nhà Trắng. Sau đấy hành khách trên máy bay vật lộn với bọn khủng bố nên mới làm máy bay rơi. Vì lúc ấy họ đã biết tin toà nhà Thương mại thế giới và Lầu Năm Góc bị máy bay đâm vào nên họ quyết định không thể không hành động, phải đấu tranh sống chết với bọn khủng bố.

Cho dù trong tình hình ấy họ còn làm một chuyện thế này: Quyết định biểu quyết thông qua có nên chiến đấu với bọn khủng bố hay không. Trong giờ phút quan hệ tới sự sống chết ấy, họ cũng không cưỡng chế ý chí của mình lên người khác. Sau khi toàn thể mọi người đồng ý, họ mới đánh bọn không tặc. Dân chủ là gì; đây tức là dân chủ. Ý tưởng dân chủ đã thấm vào sinh mạng của họ, vào trong máu, trong xương cốt. Một dân tộc như thế mà không hưng thịnh thì ai hưng thịnh. Một dân tộc như thế không thống trị thế giới thì ai có thể thống trị thế giới.

Nên tham khảo kinh nghiệm thành công của Mỹ

Tôi thường có ý nghĩ quái lạ như thế này: Những vũ khí đỉnh cao nhất, KHKT tối tân và lực lượng vũ trang mạnh nhất trên thế giới nếu nằm trong tay những người như thế là rất thích hợp. Bao giờ cũng hơn nằm trong tay người Nhật, người Libya, người Iraq chứ? Cho là nằm trong tay chúng ta thì chúng ta có thể làm gì, điều đó cũng chưa thể biết. Nước Mỹ, quốc gia này có rất nhiều kinh nghiệm thành công, đáng để chúng ta tham khảo học tập. Sau vụ 11/9, Mỹ không thành lập Uỷ ban 11/9, không lập Bộ Chỉ huy ứng phó tình trạng khẩn cấp gì gì đó.

Tôi cực lực phản đối những thứ không thực tế. Sau khi đến bộ đội không quân Thành Đô, tôi chủ trương hoặc không họp hoặc ít họp hành. Cuộc họp nào không thể không họp thì họp ngắn thôi. Đến nơi trước tiên tôi thay đổi việc học tập của các Uỷ viên thường vụ thành tự học.

Cầm văn kiện đọc thì học được cái gì kia chứ. Tôi đang đấu tranh với thế lực thói quen. Lực lượng cá nhân tôi có hạn nhưng tôi không thể không đấu tranh. Cho dù sứt đầu mẻ trán cũng không được nản chí. Chẳng hạn nói chung khi xuống thăm bộ đội, tôi đều không ăn cơm. Chỉ cần có thể về nhà trong ngày thì tôi đều mang theo lương khô chứ không ăn cơm bộ đội.

Khi ở bộ đội không quân Bắc Kinh tôi đến sư đoàn 33 cũng thế. Nếu không thể không ăn thì tôi chỉ ăn đơn giản. Tuy rằng nói uống một chén rượu chưa đủ làm đổ cờ đỏ, ăn một bữa cơm chưa thể mất giang sơn, nhưng nhiều lần quá, lãng phí quá, tích tiểu thành đại thì rất khó nói. Có người nói đánh Đài Loan chẳng cần dùng vũ khí mới gì cả, cứ cho mấy vị cán bộ lên đảo ấy ăn nhậu các thứ của họ 2- 3 năm thì bảo đảm ăn hết các thứ của họ.

Còn một chuyên tiếu lâm nữa nói về chuyện họp hành. Có ông cục trưởng ốm sắp chết đến nơi, chỉ có điều không trút được hơi thở cuối cùng. Bà vợ bảo con cháu đến đông đủ cả rồi, ông yên tâm lên đường đi. Không được, chưa chết được. Vợ lại nói, mọi chuyện đều thu xếp ổn thoả rồi, ông yên tâm lên đường đi. Không được, chưa chết được. Vợ bảo, tài sản nhà ta đã thu xếp xong xuôi cả rồi, ông cứ đi đi. Cũng chưa được đâu. Về sau, vẫn là tay thư ký tương đối hiểu ông ta bèn ghé tai cục trưởng nói: “Báo cáo cục trưởng, mọi người đến đủ cả rồi, ta họp thôi ạ.” Lúc ấy cục trưởng mới hả lòng hả dạ nhắm mắt xuôi tay. Dĩ nhiên đây là chuyện bịa nhưng nó nói lên sự phản cảm, chán ghét của mọi người đối với thói quen ấy.

Sự kiện 11/9 là cơ hội của nước Mỹ, cũng là cơ hội của Trung Quốc. Làm không tốt thì Trung Quốc trở thành vật hy sinh lớn nhất của sự kiện đó. Vấn đề then chốt là anh nắm cơ hội thế nào, toàn thế giới đều đứng trước dịp xóc lại quân bài. Khi nghiên cứu nước Mỹ, chúng ta nên nắm được nội hàm thực sự của nó, không thể chỉ xem cái nhỏ mà phải xem cái lớn. Có một câu chí lý thế này: Hay bàn luận về khuyết điểm của người khác thì anh là kẻ đạo đức thấp kém. Hay bàn luận về khuyết điểm của nhân loại thì anh là một nhà tư tưởng.

….

Hôm nay lần đầu tiên gặp các cán bộ cấp tiểu đoàn trở lên của căn cứ Côn Minh, tôi đã nói chuyện nhiều thế này với thái độ vô cùng thẳng thắn và mạnh dạn. Đây là thành quả nghiên cứu của tôi, tôi chịu trách nhiệm về bài nói của mình.

Chỗ nào tôi nói đúng thì các đồng chí ghi nhớ. Chỗ nào nói sai thì các đồng chí nghe tai bên này, cho ra tai bên kia, tủm tỉm cười bỏ qua, chớ cho là chuyện gì cả. Mỗi người là một cá thể, mỗi cá thể đều tự do. Tôi không thể yêu cầu áp đặt tư tưởng của tôi cho các đồng chí, tôi lại càng không thể yêu cầu đem tư tưởng của các đồng chí thống nhất vào một tư tưởng nào đó. Chuyện đó không thể được, nhưng chúng ta lại cứ khăng khăng tìm kiếm khả năng ấy, đây là chuyện hão huyền, trên thực tế không làm nổi.

————————-

[1]: Tác giả đang là Chủ nhiệm chính trị bộ đội Không quân của Quân khu Bắc Kinh]

[2]: 60 người này lấy hộ chiếu sang Đông Âu rồi chui vào xe container chở bằng tàu biển từ Bỉ bí mật sang Anh, ngày 19/6 /2000, hải quan cảng Dover kiểm tra container phát hiện 58 người chết]

[3]: Đàm Tự Đồng: Nhà chính trị cuối đời Thanh, chủ trương duy tân, sau khi phong trào Duy tân Trung Quốc thất bại, ông bị xử tử cùng 5 người khác, 6 chí sĩ này được gọi là Lục Quân tử.

[4]: Chiến tranh Giáp Ngọ: Chiến tranh Trung Quốc- Nhật xảy ra năm Giáp Ngọ tức năm 1894. Kết quả Nhật thắng, Trung Quốc phải cắt đảo Đài Loan cho Nhật].

[5]: Thiếu tướng không quân, nhà văn Trung Quốc nổi tiếng

[6]: Tức Thế tổ Bắc Nguỵ, Thái Vũ hoàng đế, vị thống soái kỵ binh kiệt xuất thời Nam Bắc Triều. Dẫn quân diệt các nước Hạ, Bắc Yên,… thống nhất phương Bắc; diệt nước Hãn của Nhu Nhiên tại Mông Cổ

[7]: Đại tá không quân Trung Quốc, viết nhiều chuyên luận quân sự, chính trị

[8]: 197-264, tướng giỏi nước Nguỵ, năm 263 đánh Thục Hán, đầu tiên chiếm Thành Đô, là công thần diệt Thục của họ Tư Mã.

[9]: Bàng Đức là một viên tướng chủ chốt của Tào Tháo

Nguyễn Hải Hoành giới thiệu và lược dịch

@ TuanVietNam

——————————————————————————————————————————————————————————————-