Ăn bưởi rất có lợi cho sức khỏe

Cùng thuộc họ cam quýt, những quả bưởi mà bạn thấy nhiều trong mùa thu có vị ngọt và chua nhưng lại chứa rất nhiều dinh dưỡng có lợi cho sức khỏe và hệ miễn dịch.

Những dưỡng chất có trong trái bưởi:

– Vitamin C: 44,8 mg
– Vitamin B1: 0,03 mg
– Vitamin B2: 0,03 mg
– Beta Carotene: 200 g
– Calcium: 14,0 mg
– Sắt: 0,6 mg
– Protein: 0,7 g
– Chất béo: 0,3 g
– Carbohydrate: 10,4 g
– Năng lượng:  44,0 Kcal
– Nước uống: 88,0 g

Lợi ích sức khỏe từ việc ăn bưởi

* Vỏ quả bưởi có chứa một lượng cao bioflavonoid. Các bioflavonoid có trong bưởi giúp phát hiện và ngăn chặn các tế bào ung thư lan rộng ở những bệnh nhân ung thư vú bằng cách thu thập những estrogen thừa của cơ thể.
* Nước ép bưởi tuy có chứa nhiều axit nhưng loại nước trái cây này thực sự có phản ứng  với kiềm sau khi tiêu hóa. Do đó, nó có lợi cho hệ tiêu hóa của bạn.
* Những trái bưởi cũng chứa khá nhiều pectin. Đây là liều thuốc hiệu quả trong việc giảm tích tụ ở động mạch.
* Bưởi còn có nhiều vitamin C giúp tăng cường và duy trì độ đàn hồi của động mạch, tăng cường hệ miễn dịch của cơ thể.
* Ngoài ra, bưởi còn có thể trợ giúp trong quá trình giảm cân, bởi vì bưởi giúp đốt cháy các chất béo, các enzyme trong bưởi có thể giúp hấp thụ và làm giảm tinh bột và đường trong cơ thể.
* Bưởi thậm chí có thể giúp đỡ bạn rất nhiều trong trường hợp bạn mệt mỏi, tiểu đường, sốt, mất ngủ, đau họng, dạ dày và ung thư tuyến tụy.

Chọn bưởi như thế nào?

Khi mua bưởi, bạn nên chọn những quả bưởi nặng hơn so với kích cỡ của nó, chắc chắn không có những khuyết tật bất kỳ trên bề mặt vỏ của chúng và có mùi thơm ngọt.

Nếu không thích những trái bưởi có tôm trắng, bạn có thể chọn những trái bưởi đào có màu hồng và màu đỏ. Những trái bưởi đào thường hơi ngọt và bổ dưỡng hơn (vì sắc tố sẫm màu của chúng).

Mẹo nhỏ:

– Giữ bưởi ở nhiệt độ phòng trước khi ép chúng để có được nhiều nước nhất.

– Để chuẩn bị, bạn nên bổ bưởi trước. Chú ý để lại lớp cùi trắng bên trong càng nhiều càng tốt vì nó chứa hầu hết các tác nhân chống ung thư có lợi cho sức khỏe của bạn.

– Bạn cũng có thể thêm mật ong vào nước ép bưởi nếu như nước bưởi của bạn quá chua.

Theo Kiến Thức Phổ Thông, XXI – Y Khoa

————————————————————————————————————————————————————————————————–

CẬP NHẬT TIN 31-8-2010

Tổng lãnh sự Mỹ gốc Việt ra mắt tại TP.HCM

Hôm 27/8, Tổng lãnh sự quán Mỹ tại TP.HCM đã tổ chức buổi ra mắt tổng lãnh sự mới là ông Lê Thành Ân tại văn phòng Diamond Plaza.

Ông Lê Thành Ân, 56 tuổi, rời Việt Nam cách nay 45 năm, là quan chức gốc Việt đầu tiên giữ chức Tổng lãnh sự Mỹ tại TP.HCM và nhiệm kỳ của ông sẽ bắt đầu vào cuối tháng này. Ông cũng là người Mỹ gốc Việt giữ vị trí cao nhất trong ngành ngoại giao Mỹ hiện nay. Trước khi đến Việt Nam, ông Ân từng làm việc tại Singapore, Hàn Quốc và gần đây nhất là tại Pháp. Phát biểu với cử tọa bằng tiếng Anh và tiếng Việt, ông Ân nhấn mạnh: “Chúng ta đều hy vọng một tương lai tươi sáng cho mối quan hệ Việt – Mỹ và tôi sẽ đóng góp sức mình để xây dựng mối quan hệ ngày càng tốt đẹp”.

An Le, tức Lê Thành Ân, đến Sài Gòn nhận nhiệm sở từ ngày 6 tháng 8, 2010, với nhiệm kỳ 3 năm (8/2010-8/2013).

Sanh tại Việt Nam và lớn lên tại tiểu bang Virginia, ông đạt văn bằng Kỹ Sư Điện trong năm 1976 và Tiến Sĩ Khoa Học chuyên khoa Quản Lý trong năm 1978 tại trường George Washington University.

An Le bắt đầu hoạt động trong ngành ngoại giao từ năm 1991, sau 15 năm hoàn thành nhiệm vụ tại Bộ Hải Quân (U.S. Department of the Navy).

Trong 35 năm phục vụ chính phủ Hoa Kỳ, ông An Le vinh dự được nhận huy chương cao quý nhất của Bộ Ngoại Giao, là huy chương “The Luther I. Replogle Award”, cho “Management Improvement”.

An Le có nhiều kinh nghiệm phục vụ và giải quyết các vấn đề  ngoại giao hóc búa, đặc biệt với các vấn đề kinh tế và chính trị khu vực Châu Á.

Ông từng phục vụ tại Trung Quốc (1991-1994), tại Nhật Bản (1994-1997), tại Malaysia (1997-2001), tại Singapore (2001-2004), tại Hàn Quốc (2004-2007), và lần mới đây tại Pháp Quốc (2007-2010).

Ông An Le kết hôn cùng bà Tâm. Bà Tâm cũng sanh và lớn lên tại Việt Nam. Ông bà có 3 con.

@Tamnhin blog

————————————————————————————————————————————————————————————————–

Cuộc sống ở nước nào tốt nhất thế giới? Việt Nam: trong 20 quốc gia cuối bảng!

Lê Diễn Đức

clip_image002

Dưới đây là bảng thứ hạng của các quốc gia được đánh giá tốt nhất thế giới cho cuộc sống của con người.

Nhà tỷ phủ Warren Buffett, người giàu thứ ba thế giới năm 2010 (theo “Forber”) nói rằng, mọi thứ tốt đẹp trong cuộc sống mà ông gặp xuất phát từ thực tế là ông đã được sinh ra ở Hoa Kỳ, tức là sinh ra đúng chỗ và đúng thời.

Đó là sự thật. Có tài bao nhiêu mà “đầu thai nhầm thế kỷ” và “lạc loài dăm bảy đứa” như những người của Phong trào Nhân văn Giai phẩm, thì sống được bình thường đã là may mắn khôn lường rồi. Chỉ vì đòi tự do cho sáng tác văn học, nghệ thuật và bày tỏ tư tưởng mà họ đã bị Đảng Cộng sản Việt Nam trấn áp, đày đoạ, chôn vùi sự nghiệp suốt cả cuộc đời.

Các cá nhân nổi tiếng có thể tìm thấy ở bất cứ quốc gia nào, nhưng một số quốc gia tạo điều kiện cho công dân của mình nhiều cơ hội thành công hơn. Điều này cho đến ngày nay vẫn hoàn toàn chính xác. Khi sự giàu có và sức mạnh chuyển từ Tây sang Đông, và trên thế giới đang xuất hiện một trật tự mới hậu khủng hoảng, thì một người sinh ra và lớn lên ở thành phố Omaha (tiểu bang Nebraska, Hoa Kỳ) không có nghĩa người đó tự động sẽ có vị thế tốt hơn – “Newsweek” nhận xét.

Lần đầu tiên ấn bản quốc tế của “Newsweek” đưa ra câu hỏi đơn giản, nhưng rất khó: Trong quốc gia nào con người sinh ra có cái nhìn tốt nhất về cuộc sống lành mạnh, an toàn, giàu có vừa phải và có triển vọng thăng tiến trong xã hội?

Rất nhiều các tổ chức và viện nghiên cứu xã hội đánh giá các mặt khác nhau về tính cạnh tranh của các nước, nhưng không một ai cố gắng xếp chúng lại với nhau. “Newsweek” đã thử làm điều này rất công phu và công bố kết quả hôm 15/08/2010.

Trong nghiên cứu của mình, “Newsweek” chọn 5 thể loại: giáo dục, y tế và chất lượng cuộc sống, khả năng cạnh tranh kinh tế và điều kiện chính trị.

Trong mỗi thể loại, các nhà nghiên cứu xác định mức độ đạt được cho 100 quốc gia. Họ cũng đã cân đối vào kết quả của mình tất cả các nghiên cứu quan trọng được thực hiện trong vài năm qua của các tổ chức quốc tế (như Liên Hiệp Quốc và Tổ chức Hợp tác Kinh tế và Phát triển OECD).

100 nước được sắp xếp hạng trong bảng theo: tổng thể (All Countries), trong các tổ chức, hiệp hội, các vùng châu lục, để chúng ta có thể so sánh chung và cụ thể từng khu vực. Đó là: G7, G20, Latin America & Carribbean, EU, Europe & Central Asia, East Asia & Pacific, Asean, South Asia, Midlle East & Noth Africa, Sub-Saharan Africa, BRIC (Brazil, Russia, China, India).

Các thứ hạng của một số nước châu Á như sau: Hàn Quốc – hạng 15, Singapore – 20, Malaysia – 37, Thái Lan – 58, Trung Quốc – 59, Philippines – 63, Sri Lanka – 66, Indonesia – 73.

Việt Nam nằm trong 20 nước chót bảng với hạng 81, sau Botswana hạng 80. Tiếp theo là: South Africa 82, Syria – 83, Guantamala – 84, Algiera – 85, Ghana – 86, Kenya – 87, Bangladesh – 88, Pakistan – 89, Madagasca – 90, Senegal – 91, Yemen – 92, Tazania – 93, Ethiopia – 94, Mozambique – 95, Uganda – 96, Zambia – 97, Cameroon – 98, Nigeria – 99 và Burkina Faso – 100.

10 nước hàng đầu: Phần Lan, Thụy Sĩ, Thụy Điển, Australia, Luxembourg, Na Uy, Canada, Hà Lan, Nhật Bản, và Đan Mạch.

Hoa Kỳ hạng thứ 11 và Đức, nền kinh tế lớn nhất châu Âu được xếp hạng thứ 12.

Top 30 trong bảng của “Newsweek”:

1) Finland
2) Switzerland
3) Sweden
4) Australia
5) Luxembourg
6) Norway
7) Canada

8) Netherlands
9) Japan
10) Denmark
11) United States of America
12) Germany
13) New Zealand
14) United Kingdom
15) South Korea
16) France
17) Ireland
18) Austria
19) Belgium
20) Singapore
21) Spain
22) Israel
23) Italy
24) Slovenia
25) Czech Republic
26, Greece
27) Portugal
28) Crotia
29) Poland
30) Chile

Chi tiết đầy đủ hơn, các bạn có thể tham khảo thêm ở link dưới đây:

http://www.newsweek.com/2010/08/15/interactive-infographic-of-the-worlds-best-countries.html

Không hiểu sao, tất cả các nước phát triển nhất, nơi con người có đời sống tốt nhất thế giới về giáo dục, y tế, chất lượng sống, khả năng cạnh tranh kinh tế và điều kiện chính trị, đều là những nước tư bản với thể chế chính trị dân chủ, đa nguyên?

Các nước này cũng không cần có chủ nghĩa Marx-Lenin làm kim chỉ nam cho mọi hành động, dân chúng không bị bắt buộc học tập tư tưởng, đạo đức của vị lãnh tụ vĩ đại nào cả và họ cũng chẳng cần có một đảng nào là lực lượng tiên phong duy nhất lãnh đạo xã hội. Họ có phép màu nào nhỉ? Lạ thật!

@ Ledienduc blog

————————————————————————————————————————————————————————————————-

Bất ngờ trước tin tiếp tục làm đường sắt cao tốc

“Chỉ hơn 2 tháng sau khi Quốc Hội (QH) không thông qua dự án đường sắt cao tốc, mà Chính phủ lại giao các bộ, ngành chuẩn bị lập báo cáo khả thi là điều hơi bất ngờ”, ông Dương Ngọc Ngưu-phó chủ nhiệm Uỷ ban tư pháp của QH, bày tỏ.

Dự kiến các dự án này sẽ bắt đầu được nghiên cứu khả thi vào tháng 11.2010 và kết thúc vào quý 1.2012 Ảnh:

Theo ông Ngưu, chỉ hơn 2 tháng sau khi QH bấm nút không thông qua dự án đường sắt cao tốc, mà Chính phủ lại giao các bộ, ngành chuẩn bị lập báo cáo khả thi là điều hơi bất ngờ dù theo ông ‘việc này thuộc thẩm quyền của Chính phủ và không có gì trái”.

“Tôi hoàn toàn không biết thông tin này nhưng có thể họ cho rằng lần trình trước QH chưa đầy đủ, chưa cặn kẽ nên giờ giao tiếp tục nghiên cứu để trình lại là điều bình thường. Tuy nhiên, dự án có được chấp thuận hay không thì sau khi nghiên cứu, Chính phủ phải trình lại, khi đó QH có cơ quan kiểm tra, góp ý bàn bạc và quyết định hay không là chuyện khác”, ông Ngưu nói.

Đại biểu QH Vũ Quang Hải cũng khẳng định, Chính phủ có thẩm quyền giao cho các bộ ngành nghiên cứu, chuẩn bị dự án.

Song điều làm ông Hải băn khoăn bởi đây là vấn đề “nhạy cảm” và thời gian quá liền nhau (chỉ hơn 2 tháng sau ngày Quốc hội bác dự án) nên nếu Chính phủ có sự bàn trước với Ủy ban thường vụ QH thì sẽ tạo được sự đồng thuận cao hơn.

Dẫu vậy, đại biểu từng lên tiếng phản bác dự án này trên diễn đàn QH vừa qua tỏ ra không quá bất ngờ: “Tôi lường trước điều này sớm muộn gì cũng xảy ra, do đó tôi không quá bất ngờ!”

Khi được hỏi quan điểm về vấn đề này, ông Hải nói: Trên diễn đàn QH, trong các buổi thảo luận ở tổ tôi đã không ủng hộ vì báo cáo chuẩn bị chưa chu đáo, không có thông tin đầy đủ, xác thực để QH nắm được. Còn việc giao các bộ, ngành chủ quản nghiên cứu khả thi, quan điểm của tôi là: ở thời điểm này rất nhạy cảm. Vậy nên nếu Chính phủ có sự bàn bạc với Ủy ban thường vụ QH thì mới có sự đồng thuận cao, nhưng tôi chưa nắm được là Chính phủ đã bàn với Ủy ban thường vụ QH chưa.

Tiến sĩ Vương Đình Khánh, nguyên phó tổng giám đốc Tổng công ty đường sắt VN cho rằng , trước đây, Hàn Quốc cũng đã từng tài trợ nghiên cứu, lập báo cáo về dự án đầu tư đường sắt cao tốc đoạn Hà Nội – Vinh và TP. HCM- Nha Trang. Do đó, việc Nhật có phối hợp lập dự án đường sắt cao tốc cũng là chuyện bình.

Theo ông Khánh, đường sắt cao tốc là cần thiết, nhưng không phải là lúc này.

“Khi nào chúng ta có điều kiện kinh tế, hãy nghiên cứu làm. Còn bây giờ, nhu cầu cấp thiết nhất là tập trung nghiên cứu, đầu tư hiện đại hoá ngành đường sắt, mở rộng khổ từ khổ 1m lên thành khổ 1435, phục vụ cả vận tải khách và hành hoá. Đồng thời, thiết lập hệ thống hành lang an toàn, ngăn chặn tai nạn giao thông đường sắt bởi thời gian qua xảy ra nhiều vụ tai nạn giao thông đường sắt nghiêm trọng khiến tôi rất lo lắng”, ông Khánh bày tỏ.

Như Sài Gòn Tiếp Thị đã thông tin, tổng công ty Đường sắt Việt Nam cho hay, Nhật Bản sẽ hỗ trợ Việt Nam lập báo cáo khả thi dự án đường sắt cao tốc hai đoạn tuyến: Hà Nội – Vinh; TP.HCM – Nha Trang (thuộc dự án Đường sắt cao tốc Hà Nội – TP.HCM).

Dự kiến các dự án này sẽ bắt đầu được nghiên cứu khả thi vào tháng 11.2010 và kết thúc vào quý 1.2012.

Cùng với các dự án này, tổng công ty Đường sắt Việt Nam cho biết cũng đang phối hợp với Nhật Bản để nghiên cứu xây dựng tuyến đường sắt từ Ngọc Hồi đi sân bay Nội Bài (khoảng 25km). Trong khi đó, dự án đường sắt cao tốc Hà Nội – TP.HCM đã được trình tại kỳ họp thứ bảy nhưng không được QH thông qua do lo ngại về tính hiệu quả cũng như làm tăng gánh nặng nợ nần cho quốc gia… Đông đảo người dân cũng không tán thành xúc tiến dự án này nên việc QH không thông qua dự án là hoàn toàn hợp với lòng dân.

Tuy nhiên, ông Đỗ Văn Hạt, tổng giám đốc công ty tư vấn, đầu tư và xây dựng GTVT (thuộc tổng công ty Đường sắt Việt Nam) cho rằng dự án đường sắt cao tốc Bắc – Nam khi đưa ra QH đã có nhiều ý kiến khác nhau. Việc QH không thông qua một phần cũng vì dự án thiếu thông tin. Tuy nhiên, đó chỉ là không thông qua, chứ không phải bác dự án.

Trung Đức

@SGTT

————————————————————————————————————————————————————————–

Giải bài toán giao thông đô thị Việt Nam

Cần có “nhạc trưởng”!

Tình trạng tắc nghẽn giao thông ngày một trầm trọng tại hai đô thị lớn là Hà Nội và TP.HCM là một minh chứng. Sài Gòn Tiếp Thị đã có cuộc phỏng vấn với chuyên gia về kiến trúc và quy hoạch – tiến sĩ Ngô Viết Nam Sơn xung quanh vấn đề này.

Các loại xe tham gia giao thông ngày càng dày đặc và đang trở nên quá tải tại TP.HCM. Ảnh: Lê Quang Nhật

Dạo này nhiều người nhắc đến một công nghệ giao thông công cộng (GTCC) như là “cây đũa thần” để hoá giải tình trạng giao thông ngày càng tệ tại các đô thị lớn, ông nghĩ sao?

Tôi cho rằng bất kỳ công nghệ nào trong các công nghệ về tàu điện một ray, tàu điện chạy bằng bánh xe, metro, xe buýt nhanh,… đều không thể riêng lẻ trở thành “cây đũa thần” cho giao thông đô thị tại Việt Nam. Có người nói xe buýt chỉ đáp ứng 6% nhu cầu đi lại tại đô thị, nên không hiệu quả, thậm chí còn làm ách tắc giao thông. Nhưng theo tôi, đừng chỉ đổ lỗi cho xe buýt khi đường sá chúng ta thiết kế chưa đồng bộ với nó. Đây là lỗi tổ chức!

Nhưng giải quyết ách tắc giao thông tại Việt Nam cần được nhìn nhận như một “cuộc chiến” lớn, mà việc triển khai một công nghệ GTCC tại một địa phương chỉ là “trận đánh”. Các công nghệ không có sự liên kết để sử dụng tốt, thì chỉ là những “trận đánh” rời rạc, không hiệu quả.

Đề xuất của ông về việc này như thế nào?

Tiến sĩ Ngô Viết Nam Sơn. Ảnh: Kim Yến

Quá trình xây dựng kế hoạch mất vài năm song song với những việc cần làm ngay, nếu không, vài chục năm cũng chưa xong. Hôm nay chọn buýt, mai chọn metro, ngày kia lại thấy tàu điện một ray là tốt nhất thì không ổn. Cái nào được chọn trước, cái nào cần làm sau đều cần có nghiên cứu khoa học đầy đủ để chứng minh. Tôi nghĩ, cần có “nhạc trưởng” được giao đủ quyền hành và xác định rõ trách nhiệm quản lý ở các cấp từ Chính phủ đến các sở ban ngành. Đừng đổ hoàn toàn cho ngành giao thông vận tải, hay kiến trúc, mà cần kế hoạch dài hơi cho tình hình giao thông đô thị nói chung, đi đôi với giải quyết các vấn đề cấp bách trước mắt.

Ai sẽ là “nhạc trưởng” và hoạt động của “dàn nhạc” ra sao, thưa ông?

Cấp Chính phủ thì Thủ tướng hay phó Thủ tướng sẽ chỉ đạo, cấp thành phố thì chủ tịch hay phó chủ tịch UBND thành phố sẽ đảm nhiệm. Việc quản lý này giúp minh bạch khi có người chịu trách nhiệm chính. Sự cộng tác các ngành như: quy hoạch, cấp phép, lựa chọn cách giải quyết, quyết định công nghệ,… lúc đó mới không có sự chồng chéo. Chuyện lớn thì có đề tài nghiên cứu khoa học lớn, chuyện nhỏ hơn cũng cần nghiên cứu tương ứng. Xã hội càng tiến bộ, nhu cầu và khả năng đi lại càng tăng, nên tiếp tục đặt ra các vấn đề về giao thông đô thị. Cách giải quyết phải dựa trên nhu cầu của người dân.

Vậy công tác nghiên cứu của chúng ta đang có vấn đề, thưa ông?

Theo quan sát và tìm hiểu thông tin của cá nhân tôi, giải quyết các vấn đề của giao thông đô thị tại Việt Nam còn chưa chú trọng đến khâu nghiên cứu. Các nước phát triển trên thế giới, trong bất kỳ công việc nào cũng dành từ 5 – 10% cho nghiên cứu, rồi mới triển khai. Ở Việt Nam, trách nhiệm nghiên cứu đang được đẩy cho doanh nghiệp. Dĩ nhiên, doanh nghiệp sẽ nói công nghệ của mình tốt nhất, vì tốt cho lợi ích nhóm, thay vì coi mục tiêu giải quyết giao thông đô thị là tốt nhất. Phải có ngân sách nghiên cứu và giải quyết trên cơ sở tổng thể xây dựng, cải tạo hạ tầng.

Không có nghiên cứu, sự tác hại của ách tắc giao thông sẽ thế nào, thưa ông?

Một ví dụ nhỏ: kẹt xe thì máy xe vẫn nổ, bao nhiêu xe, bao nhiêu khói thải trong bao nhiêu lâu, gây ô nhiễm thế nào, khiến người dân mắc bệnh ra sao, tiêu tốn viện phí bao nhiêu, giảm doanh thu do lỡ hợp đồng, lỡ công việc,… đều tính được thiệt hại. Kẹt xe càng kéo dài, thì nền kinh tế càng bất lợi, GDP càng giảm xuống, nợ nước ngoài càng tăng lên, vấn đề an sinh xã hội càng bức xúc,… Phải phân khu theo chức năng và vẫn dựa trên nghiên cứu khoa học và luật hoá, vì lợi ích đất nước chứ không vì nhóm lợi ích nào.

Tôi nghĩ bắt đầu từ việc luật hoá các vấn đề trên cơ sở khoa học, mà khoa học thì chỉ có đúng và sai. Nhưng thực tế giải quyết giao thông đô thị tại Việt Nam đang ở vòng lẩn quẩn, mà các biện pháp như: cấm xe cá nhân, thu phí giao thông, mở rộng đường, tăng cường phương tiện vận tải công cộng,… chưa kết nối được với nhau một cách khoa học.

Thưa ông, giao thông đô thị tại Việt Nam sẽ đi về đâu?

Ngay cả các thành phố hiện đại với những phương tiện giao thông hiện đại nhất cũng bị kẹt xe trong giờ cao điểm. Phải làm cách nào chứng minh hệ thống phương tiện GTCC đồng bộ sẽ đảm bảo cho người dân đi làm và về nhà tiện lợi, nhanh chóng, trong khi đi xe cá nhân sẽ chậm hơn vì kẹt xe. Tôi đi nhiều nước phát triển thấy những người sử dụng xe hơi ở nước ngoài phải trả một khoản phí không nhỏ để chống ách tắc giao thông. Đó là chi phí họ hưởng tiện ích khi ngồi trong xe, mở máy lạnh và nghe nhạc.

Quốc Ấn (thực hiện)

@ SGTT

————————————————————————————————————————————————————————-


Mỹ quay lại biển Đông, dân Sài Gòn ‘hồ hởi phấn khởi’

Gió đã đổi chiều?

Trần Tiến Dũng

SÀI GÒN – Thời gian qua, nhiều người quan tâm đến thế sự ở Sài Gòn cảm thấy có “mùi lạ” khi bảo nhau đọc bài trả lời của Luật Sư Cù Huy Hà Vũ trên VOA tiếng Việt: Ðồng hành quân sự với Hoa Kỳ là mệnh lệnh của thời đại…

“Tôi không tin, tin sao được, lại gạt dân nữa chớ có gì mới!” Một ông lão từng là giáo viên trước 1975 bình luận khi nghe luận điểm của con trai cựu Bộ Trưởng Văn Hóa chế độ Cộng Sản, ông Cù Huy Cận.

Những người hiểu rõ chế độ này đều biết, không một cá nhân nào, dù là cực kỳ thế lực, dám mở miệng nói giọng hiệu triệu giới trí thức và quan quyền chế độ, về một chiến lược ngoại giao mới, mà không được Ðảng cho phép. Nhất là lại nói ngay trên đài Tiếng Nói Hoa Kỳ – VOA.

Người bên phải có âm mưu đánh chiếm phần còn lại của Trường Sa, nhưng bị người bên trái làm cho “việt vị,” dân Sài Gòn kháo nhau như vậy. (Hình: Frederic J. Brown/AFP/Getty Images)

Chuyện gì đang xảy ra?

Trong một quán cà phê wifi, một thanh niên – công dân mạng Internet – mở laptop đọc tin tức, anh nói: “Chuyện biển Ðông bỗng nhiên xoay chóng mặt luôn, chẳng biết thật hư đến đâu!” Nhưng, ở một quán khác, cánh phóng viên và cộng tác viên các báo trong nước đều vô cùng “phấn khởi hồ hởi” khi biết tin bà Ngoại Trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton bất ngờ xác định “lợi ích quốc gia của Mỹ ở biển Ðông…”

Và câu nói trên của bà ngoại trưởng Mỹ như một dòng chảy ngoài luồng, làm rạng rỡ hầu hết những gương mặt từng bế tắt, đau buồn bởi nguy cơ mất biển, mất nước vào tay Trung Quốc. Một tay phóng viên chuyên viết về giáo dục nói: “Bất ngờ quá anh, nhưng đã có chuyện để nói với mấy ông bạn thầy giáo và những học sinh đang chán nản vì ghét Trung Quốc.”

Ðúng là gió đã đổi chiều! Giải thích rõ hơn về điều này, một nhà thơ, không muốn nêu tên, nói với chúng tôi: “Thông thường, thời gian trước đại hội Ðảng là thời gian ai cũng muốn tự khóa miệng, nhưng bây giờ người ta nói tràn lan: nào là bà Clinton đã cứu cho Việt Nam một bàn; nào là không có Mỹ, chắc mấy ngày vừa rồi Trung Quốc đã chiếm mấy hòn đảo Trường Sa; nào là ‘bọn nó’ chỉ bốn ngày sau khi Mỹ tuyên bố biển Ðông đã có ngay cuộc tập trận bắn đạn thật; chúng nó chuẩn bị đâu ra đó để chiếm đảo của mình đó chớ, nhưng Mỹ làm cho chúng việt vị; nào là vân vân và vân vân…”

Lời phát biểu về “quyền lợi quốc gia…” của ngoại trưởng Hoa Kỳ như một dòng chảy ngoài luồng, làm rạng rỡ hầu hết những gương mặt từng bế tắc, đau buồn bởi nguy cơ mất biển, mất nước vào tay Trung Quốc… Còn cánh phóng viên và cộng tác viên các báo trong nước thì vô cùng “phấn khởi hồ hởi.”

Cũng có một luồng dư luận khác tiếp tục hoài nghi. Một ông, từng là sĩ quan quân đội VNCH, vì “học tập” về sớm, không đủ tiêu chuẩn đi HO, ông dựa trên bằng chứng bỏ rơi đồng minh còn nóng hổi của Mỹ mà hoài nghi: “Chờ coi! Mỹ chỉ đáng tin khi nào Mỹ có lợi. Chờ coi biển Ðông có lợi với Mỹ ở mức độ nào. Chớ Cộng Sản thì có lợi giữ yên chế độ rồi đó.”

Nhiều người sống ở miền Nam Việt Nam, từ bài học lịch sử của chế độ VNCH đã nhớ lại: Trước đây vì ngăn chặn hiểm họa Cộng Sản ở Ðông Nam Á mà Hoa Kỳ và đồng minh can thiệp vào Việt Nam. Lúc đó sự hiện diện của Mỹ được nhấn mạnh ở yếu tố lý tưởng nhiều hơn quyền lợi, và rồi, lá cờ bảo vệ tự do, dân chủ, cuối cùng cũng phải cuốn lại.

Hiểm họa Cộng Sản, mà cụ thể là Cộng Sản Trung Quốc, đã thắng. Nhưng sau chiến tranh, quan hệ đồng chí Trung-Việt bỗng gãy gánh – sụp hầm, và cuộc chiến biên giới Việt-Trung 1979 là đỉnh điểm.

Nghi vấn về tham vọng cho Trung Quốc của Chủ Tịch Hồ Cẩm Ðào được đặt ra từ năm 2006, khi ông này qua Việt Nam dự thượng đỉnh APEC nhưng không tới ngay Hà Nội, mà đáp xuống Ðà Nẵng, đi thăm phố cổ Hội An và các cơ sở địa phương như trong hình, đi thăm nhà máy có chủ nhân Hong Kong, trước khi bay lên Hà Nội. (Hình: STR/AFP/Getty Images)

Quốc gia là cốt lõi

Ngày nay, Mỹ không nhìn Trung Quốc qua lá cờ Cộng Sản nữa, mà coi đó là đối thủ chính, một siêu cường mới, cạnh tranh toàn diện với Mỹ trong những thập niên tới về vị trí siêu cường số một thế giới. Rõ ràng, ngày nay và tương lai thể chế Cộng Sản Trung Quốc hay Cộng Sản Việt Nam chỉ còn là hình thức. Bây giờ, lá cờ Mỹ trở lại biển Ðông-Việt Nam. Lần này, tinh thần tự do dân chủ chỉ là yếu tố phụ, quyền lợi Mỹ mới là chính.

Trong chiến lược duy trì thế mạnh số một ở Châu Á, Thái Bình Dương, chuyện siêu hàng không mẫu hạm USS George Washington và tàu khu trục USS John McCain đến bờ biển Ðà Nẵng ngay sau lời tuyên bố của ngoại trưởng Hoa Kỳ, phần nào đó nhìn bề ngoài giống như sự kiện quân đội Mỹ đổ bộ vào miền Nam Việt Nam năm 1965.

Dân tộc Việt Nam hiện nay và tương lai không cho phép chế độ này hay bất cứ chế độ cầm quyền nào khác dâng đất nước vào tay Trung Quốc. Và tham vọng của Trung Quốc muốn chiếm biển Ðông và Việt Nam thì không phân biệt cái nước Trung Hoa là chế độ Cộng Sản hay Dân Chủ, bởi vì đó là quyền lợi “cốt lõi” của Hoa Lục và vị trí siêu cường của họ. Dư luận còn nhớ, cách đây không lâu, ông Chủ Tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Ðào khi dự hội nghị APEC, thay vì đáp chuyên cơ xuống Hà Nội đã chọn đặt chân trước xuống Ðà Nẵng. Dư luận lúc đó cho rằng, đó là một dấu hiệu tham vọng xấu từ đế chế phương Bắc mới.

Dư luận trong nước, trong mấy ngày qua, là: hơn 30 năm sau biến cố 1975, điều trớ trêu, Việt Nam lại trở thành tâm điểm tranh chấp chiến lược toàn cầu của hai siêu cường. Thời điểm mà chính sách mới của Hoa Kỳ xác định: Quyền lợi Mỹ ở biển Ðông. Ðây thời điểm bước ngoặt trọng yếu của Việt Nam.

Ðối với nhiều người Việt Nam, phía trước, điều bất hạnh hoặc điều tốt lành cho đất nước đều có thể diễn ra. Có người nói: Phải chờ sau đại hội Ðảng coi phe thân Trung Quốc ra sao rồi mới biết. Người khác, lạc quan hơn, thì khẳng định: cục diện chiến lược biển Ðông và Việt Nam trên bàn cờ toàn cầu đã vận hành theo hướng của Mỹ, đó là tất yếu.

Nhưng, một thức giả Sài Gòn sống ẩn dật lại nghĩ rộng hơn. Trước hiện trạng tha hóa hiện nay, thay đổi kiểu nào cũng tốt. Nếu chẳng may, lại bị nạn ông Tàu xấu xa thì sẽ đánh thức tinh thần quật khởi cả một dân tộc. Nếu thay đổi tốt thì Việt Nam sẽ như con chim phượng hoàng bay lên từ đống tro tàn. Ði cùng với cộng đồng thế giới dân chủ – văn minh, lúc nào cũng là điều tốt nhất.

@ NguoiViet

————————————————————————————————————————————————————————–

Hội nghị đảng hiếm hoi ở Bắc Triều Tiên: Con trai Kim Jong Il sẽ kế vị?

Một hội nghị quan trọng của đảng chính trị duy nhất tại Bắc Triều Tiên có thể là dấu hiệu báo trước cho chuyện bắt đầu việc kế vị của thế hệ thứ ba trong gia đình ông Kim tại quốc gia cộng sản cô lập này.

Truyền thông của Bắc Triều Tiên đang quảng bá về cuộc họp, theo dự trù sẽ diễn ra vào khoảng 6/9, như những lời loan báo trên truyền hình nhà nước, nói rằng: “Chúng ta hãy hoan hỉ chào mừng Đại hội của các Đại biểu đảng Công nhân như một diễn biến tốt đẹp mãi mãi ngời sáng trong lịch sử của đảng và của tổ quốc chúng ta.”

Lãnh đạo Bắc Triều Tiên Kim Jong Il

Đây sẽ là một hội nghị rất hiếm hoi. Lần trước một đại hội như thế được triệu tập là năm 1980, và đại hội trước đó với sự tham dự của hàng ngàn đại biểu của đảng, đã diễn ra năm 1966.

Trong những năm giữa các đại hội đó, quyền lực ngày càng được thu tóm trong tay quân đội, chứ không phải là đảng, dưới quyền cai trị cứng rắn của ông Kim Il Sung, và kể từ khi ông qua đời, được chuyển sang cho người con trai là ông Kim Jong Il.

Bà Balbina Hwang là giáo sư thỉnh giảng tại Đại học Quốc phòng Hoa Kỳ. Bà cho biết chuyển sự chú ý tại Bình Nhưỡng trở lại cho đảng là điều mang nhiều ý nghĩa.

Bà nói: “Sự kiện dường như họ đang chuyển trung tâm quyền lực, có lẽ, ra khỏi Quân ủy sang cho đảng Công nhân, theo tôi, mang ý nghĩa là đang có những chuẩn bị cho việc kế vị và chuyển tiếp, về mặt định chế.”

Nhiều nhà phân tích thời cuộc dự đoán rằng con trai ông Kim Jong Il, tức Kim Jong Un, chừng 27 tuổi, sẽ là một trong số những người được trao cho một chức vụ trong Ủy ban Trung ương đảng.

Thân phụ của Kim Jong Un cũng đã được trao cho một chức vụ cao trong đảng vào cỡ tuổi hiện nay của ông và đã được chuẩn bị trong hàng chục năm để nắm giữ quyền kiểm soát quốc gia.

Bắc Triều Tiên đã tạo dựng một thứ văn hóa tôn sùng lãnh tụ đầu tiên Kim Ill Sung, được gọi là Chủ tịch Bất diệt, và nhà lãnh đạo hiện nay là ông Kim Jong Il. Các học giả nghiên cứu về Bắc Triều Tiên cho rằng dường như ông Kim Jong Il hy vọng bảo đảm rằng con trai ông sẽ vận động được sự ủng hộ và củng cố quyền hành trong giới được ưu đãi và trong quân đội để bảo đảm cho chuyện kế vị êm thấm.

Một nhà nghiên cứu cấp cao tại Viện Thống nhất Quốc gia ở Hán Thành, ông Park Hyeong Jung, nói rằng người con trai có thể sẽ được chỉ định giám sát bộ “Tổ chức và Chỉ đạo”, dưới quyền của Ban Bí thư.

Chuyên gia Park nói rằng một địa vị như thế sẽ cho phép ông Kim Jong Un được quyền bổ nhiệm nhân sự, tạo cho ông một căn bản quyền lực độc lập.

Ông Park giải thích rằng như vậy ông Kim Jong Un sẽ có thể giám sát và chỉ trích bất cứ tổ chức nào trong đảng, cho phép ông theo dõi và kiểm soát hữu hiệu hành động của giới đặc quyền đặc lợi.

Nhưng theo giáo sư Balbina Hwang thì kết quả của hội nghị có lẽ sẽ không giống như dự đoán của giới phân tích ở bên ngoài. Bà giải thích: “Tôi không cho rằng chúng ta sẽ hài lòng với kết quả, tôi muốn nói là không nhất thiết họ sẽ loan báo giao cho ông ta một chức vụ hay một địa vị đặc biệt nào.”

Giáo sư Hwang chắc chắn rằng ông Kim Jong Il là người giữ quyền quyết định, mặc dù giáo sư Hwang tiên đoán trước khi con trai của ông Kim nắm chặt được quyền bính, có phần chắc sẽ có “đổ máu.”

Bà giải thích tiếp: “Sẽ có tranh chấp nội bộ về tính hợp pháp của người kế vị ông Kim Jong Il. Cá nhân tôi tin rằng ông Kim Jong Il cho là chuyện kế vị ông phải như thế, đó là điều ông muốn. Và đó chính là điều mà ông đang gắng sức để tạo địa vị vững vàng cho con ông.”

Giáo sư Hwang nói rằng những bon chen chính trị trong lúc người con trai của ông Kim Jong Il tìm cách xây đắp quyền lực có thể sẽ dẫn đến những vụ thanh trừng và hành quyết trong giới ăn trên ngồi chốc tại Bắc Triều Tiên. Nhiều người theo dõi tình hình Bắc Triều Tiên cho rằng không còn bao nhiêu thời giờ nữa cho nhà độc tài toàn trị ở nước cộng sản này. Vào tuổi 68, dường như ông ngày càng bệnh hoạn hơn, và đã bị đột quị 2 năm trước.

Điều đó có thể làm suy yếu khả năng đưa ra quyết định của ông ở một quốc gia đang gặp những thử thách nghiêm trọng: một nền kinh tế đang bên bờ sụp đổ, thiếu hụt lương thực, bị quốc tế trừng phạt gắt gao, ngoại trừ Trung Quốc, và chẳng còn đồng minh đáng kể nào nâng đỡ.

@ VOA

————————————————————————————————————————————————————————–

Trung Quốc không thực sự kiểm soát thế giới

Sự trỗi dậy mạnh mẽ về kinh tế của Trung Quốc thu hút sự chú ý đặc biệt của báo chí phương Tây và cũng là niềm tự hào của người dân Trung Quốc. Vậy, chỉ với sức mạnh kinh tế này, Trung Quốc có thể  kiểm soát thế giới được hay không ? Thực tế cho thấy trên nhiều phương diện, Trung Quốc còn thua xa Hoa Kỳ và dường như Bắc Kinh cũng nhận thức được điều này khi Nhân dân nhật báo, ngày 20/08/2010 lược đăng bài “Trung Quốc không thực sự kiểm soát thế giới”, dựa trên bài viết của Gatsiounis Ioannis được đăng trên tuần báo Newsweek, ấn bản ngày 09/08/2010.

Sự vươn lên của Trung Quốc, như tất cả chúng ta biết hiện nay, rõ ràng là một câu chuyện về kinh tế và chính trị của thời đại chúng ta. Mỗi tuần lại có một đầu đề cuốn sách mới thông báo sự chuyển dịch “không thể cưỡng lại được” nghiêng về phía Đông, sự trỗi dậy của mối quan hệ “Mỹ Trung” và một tương lai không-quá-xa khi Trung Quốc “lãnh đạo” hành tinh này. Các phương tiện truyền thông dòng chính, và đặc biệt là báo chí kinh tế, bị cuốn hút vào câu chuyện kể về việc Trung Quốc kiểm soát thế giới – còn các tiêu đề chính khác trên Financial Times và The Wall Street Journal đều chú ý tới Trung Quốc.

Tuy nhiên, các thông tin nói về sự xâm nhập toàn cầu của Trung Quốc đã rất ít nói về bối cảnh, đặc biệt là khi nói đến Trung Quốc làm như thế nào để – và không thể – vượt qua Mỹ với tư cách là một siêu cường trên thế giới. Có rất nhiều chuyện nói về một dự án cơ sở hạ tầng do Trung Quốc tài trợ hay một công ty Trung Quốc dàn xếp một hợp đồng để thỏa mãn “cơn thèm khát” về nguyên liệu, trong khi một sự tham gia tương tự hoặc ở quy mô lớn hơn của phương Tây sẽ ít có may để trở thành một tít lớn của mọi tờ báo.

Việc xem xét kỹ lưỡng các chỉ số kinh tế chinh và những sắc thái tinh tế của quyền lực, chẳng hạn như ảnh hưởng văn hóa và viện trợ nhân đạo, cho thấy là trong khi Trung Quốc thực sự là một trong những cường quốc lớn trên thế giới hiện nay (cuối tháng trước, Trung Quốc chính thức vượt qua Nhật Bản để trở thành nền kinh tế thứ hai thế giới), ảnh hưởng của nước này vẫn không rõ ràng và thường bị chèn lấn bởi ảnh hưởng của Mỹ.

Thương mại của Trung Quốc với các khu vực như châu Phi và châu Mỹ Latinh đang tăng trưởng theo cấp số nhân, nhưng vẫn chưa qua mặt được Hoa Kỳ. Thương mại của Mỹ có xu hướng đa dạng hóa hơn. Tại châu Á, Trung Quốc hiện là đối tác thương mại lớn, nhưng luồng hàng chủ yếu vẫn là những sản phẩm cấp thấp, trong khi Mỹ chiếm vị thế cao hơn với các sản phẩm cao cấp. Viện trợ của Mỹ và đầu tư trực tiếp nước ngoài tại các khu vực này vẫn làm lu mờ các hoạt động tương tự của Trung Quốc, quyền lực mềm và có thể cả sức mạnh quân sự của Mỹ vẫn còn ngự trị, mặc dù có sự lớn mạnh gần đây của Trung Quốc trong khu vực này.

“Chỉ có sức nặng về kinh tế thì không bao giờ đủ để một quốc gia chi phối được thế giới bên ngoài biên giới của nó.”, ông Charles Onyango-Obbo, một phóng viên viết cho tuần báo Đông Phi nói như vậy. Gần đây ông đã viết một bài bình luận có tiêu đề Sự kiểm soát của Trung Quốc? Tôi không mất bất kỳ giấc ngủ nào. Ông Onyango-Obbo viết “Thực sự là giáo dục, công nghệ, văn hoá (điện ảnh Hollywood và âm nhạc), kinh doanh, và thể thao Mỹ đã cho phép Hoa Kỳ ngự trị khắp nơi”, “Trung Quốc đang trở thành một cường quốc rất quan trọng trên thế giới nhưng sẽ không có vai trò thống trị”

Có lẽ không ở đâu mà điều này lại rõ ràng hơn là tại châu Phi, nơi mà Trung Quốc đã được mô tả như là người chiến thắng thông minh trong một cuộc chạy đua mang mầu sắc chủ nghĩa thực dân mới để tìm kiếm nguồn nguyên liệu, hỗ trợ phát triển – chủ yếu dưới hình thức hàng chế biến giá rẻ, đầu tư cơ sở hạ tầng, và các khoản tín dụng lãi suất thấp. Không nghi ngờ gì là sự hiện diện của Trung Quốc trên lục địa này đã lan rộng đáng kể trong những năm gần đây. Nhưng Hoa Kỳ vẫn là đối tác thương mại lớn nhất của châu Phi nam Sahara, chiếm 15% của tổng thương mại của châu Phi, so với 10% của Trung Quốc.

Thật vậy, phần lớn thương mại Trung Quốc-Châu Phi là nhập khẩu dầu lửa của Trung Quốc đến từ năm quốc gia, và thậm chí ngay cả đối với dầu lửa – được coi là tâm điểm động cơ của Trung Quốc tại châu lục này – thì Mỹ vẫn chiếm vị trí dẫn đầu khá xa. Trung Quốc nhập khẩu 17% của tổng sản lượng dầu lửa châu Phi, so với 29% của Mỹ (và 35% của châu Âu). Các công ty phương Tây là các đối tác nước ngoài hàng đầu trong các dự án dầu lửa ở Nigeria, nước sản xuất dầu lửa lớn nhất ở châu Phi nam Sahara, và tại những quốc gia sản dầu lửa lớn nhất đang trỗi dậy trên lục địa này như Ghana và Uganda.

Cần nhấn mạnh là sự tham gia sâu rộng và đa dạng hơn của Mỹ không chỉ tại châu Phi mà còn ở nhiều nơi khác trên thế giới, thông qua các định chế quốc tế cũng như viện trợ nhân đạo và trợ giúp quân sự. Mặc dù có quan hệ nổi bật với Zimbabwe và Sudan, nhưng Trung Quốc ít hiện diện về quân sự ở châu Phi và hầu như không có ở Mỹ Latinh, thậm chí vẫn còn bị Mỹ làm lu mờ ngay cả tại sân sau của mình. Ví dụ, tháng trước tại Hà Nội, Hoa Kỳ đã được hoan nghênh khi có mặt tại Diễn đàn khu vực ASEAN, diễn đàn lớn nhất về an ninh tại châu Á, trong bối cảnh ngày càng có nhiều lo ngại về việc Trung Quốc phát triển bộ máy quân sự.

Tổng thống Mỹ Barack Obama có kế hoạch mời các nhà lãnh đạo ASEAN tới một cuộc họp Mỹ-ASEAN lần thứ hai trong mùa thu, và các ngoại trưởng ASEAN đã mời Hoa Kỳ tham dự một cuộc đối thoại khu vực – Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á, mà theo giới ngoại giao, là để chống lại ảnh hưởng của Trung Quốc trong khu vực.

Trong tháng bảy, phó thủ tướng Việt Nam Phạm Gia Khiêm nói rằng Mỹ và Việt Nam “gác lại quá khứ” và hai nước tăng cường quan hệ thương mại và quân sự. Thương mại hai chiều đã tăng vọt từ $ 2,91 tỷ năm 2002 lên đến $ 15,4 tỷ năm ngoái. Hoa Kỳ cũng có những bước tiến tương tự với Indonesia, ký kết một thỏa thuận vào tháng tư vừa rồi, cho phép Mỹ đầu tư nhiều hơn vào nền kinh tế lớn nhất Đông Nam Á này.

Đương nhiên, châu Á vẫn là một khu vực trên thế giới mà ở đó Trung Quốc hiện chiếm ưu thế thương mại khu vực – tổng trao đổi thương mại giữa Trung Quốc và phần còn lại của lục địa này đạt $ 231 tỷ so với Mỹ là $ 178 tỷ trong năm 2008. Nhưng hầu hết các trao đổi mậu dịch là sản phẩm trung cấp có giá trị thấp. Quan hệ thương mại này không thúc đẩy việc chuyển giao kỹ năng mà các quốc gia Đông Nam Á đang rất cần nhằm phát triển trình độ công nghệ lên mức cao hơn. Các nước như Malaysia, Singapore, Việt Nam, Thái Lan và Indonesia vẫn dựa vào sự hợp tác với Mỹ trong kinh doanh, công nghệ, và giáo dục để làm việc này. Và Mỹ vẫn chiếm một tỷ lệ cao trong đầu tư trực tiếp của nước ngoài tại khu vực, 8,5% so với 3,8% của Trung Quốc, hoặc $ 3,4 tỷ so với $ 1,5 tỷ trong năm 2009.

Ở những nơi khác mà Trung Quốc đang ngày càng nổi bật về kinh tế, chẳng hạn như tại châu Mỹ Latinh, thì Hoa Kỳ cũng vẫn có những lá bài quan trọng. Năm ngoái, Trung Quốc thay thế Mỹ để trở thành đối tác thương mại hàng đầu của Brazil, và hiện là đối tác thương mại lớn thứ hai của Venezuela, Chilê, Peru, Costa Rica, và Achentina. Nhưng trong khi tổng trao đổi thương mại của châu Á (chủ yếu là của Trung Quốc) với khu vực đã tăng 96% trong thập kỷ qua, thì Mỹ lại có một tỷ lệ tăng cao hơn, 118%.

Cũng như ở nhiều khu vực, các hàng rào văn hóa và địa lý hạn chế quan hệ Trung Quốc – Mỹ Latinh phát triển khăng khít. Ông Kevin Casas-Zamora, một chuyên gia về Mỹ Latinh tại Viện Brookings nói, “Mỹ và châu Mỹ Latinh phải cam chịu sống gần gũi với nhau, và Trung Quốc không bao giờ có thể cạnh tranh với điều này”,

Sự hấp dẫn của quyền lực mềm của Mỹ trong khu vực làm giảm bớt sự hấp dẫn của Trung Quốc ; nó lại được khuyếch tán thông qua văn hóa, ngôn ngữ và những ý tưởng được dân chúng ưa chuộng. Quyền lực mềm cũng còn được sử dụng nhiều tại châu Phi, nhất là do mối liên hệ của tổng thống Obama với khu vực (tất cả mọi thứ từ nhà hàng để nơi rửa xe hơi được đặt tên ông). Những dấu hiệu của văn hóa Mỹ, từ phim, âm nhạc đến thời trang, tràn ngập khu vực.

@RFI

————————————————————————————————————————————————————————-

Ngoại tình còn ‘kinh’ hơn… gián điệp

Áp dụng đủ mọi chiêu thức, các thám tử vẫn không thấy dấu hiệu ngoại tình nào ở vị bác sĩ nên cho rằng người vợ bị hoang tưởng. Nhưng sự thật bất ngờ lộ ra…

Câu chuyện bắt đầu từ một phụ nữ tìm đến văn phòng thám tử của chúng tôi. Chị một mực khẳng định rằng chồng mình đang ngoại tình và muốn chúng tôi tìm ra tình địch. Chưa bao giờ tận mắt chứng kiến chồng mình đi với người tình nhưng bằng linh cảm phụ nữ, chị biết chắc chắn rằng chồng đang phản bội. Lý do của chị đưa ra cũng khá kỳ quặc.

Chị bảo, bình thường chồng chị là người trầm tính, cẩn thận. Với vợ con cũng vậy, anh ấy chưa bao giờ nóng nảy hoặc mang nhiều cảm xúc vào cuộc sống. Đặc biệt là cách “yêu” vợ của anh ấy cũng rất từ tốn, bình lặng, rất ít khi tràn trề cảm xúc. Thế nhưng bỗng nhiên khoảng một năm nay, anh ấy thay đổi hoàn toàn, bỗng nhiên hừng hực lửa yêu thương, suốt ngày sống trong cảm hứng dạt dào. Và đêm đêm anh ấy “yêu” vợ một cách khác thường, lúc nào cũng thủ thỉ lời thương yêu và tạo ra những đợt sóng tình như chưa từng yêu vợ bao giờ. Ban đầu chị thấy ngỡ ngàng, ngất ngây và hạnh phúc. Nhưng dần dần chị bắt đầu thấy có một cái gì đó thật lạ đang xuất hiện trong con người vốn không phải vậy của chồng mình.

Chị nghi ngờ, gặng hỏi, tra vấn…, anh chỉ cười và yêu mạnh mẽ hơn. Anh ấy là nha sĩ, ngoài giờ ở bệnh viện lại mở thêm phòng khám ở nhà. Khách lúc nào cũng đông, làm việc cả ngày mệt lử, nhưng cứ đêm đêm yêu vợ mãnh liệt.

Chị nghi lắm, dằn vặt lắm, vừa hạnh phúc, vừa lo lắng… Chị sống trong tâm trạng ngổn ngang của hoảng loạn. Chị bắt đầu bí mật theo dõi anh, nhưng không thể phát hiện điều gì. Anh ấy vẫn thế, sáng đến bệnh viện, chiều về nhà khám bệnh cho khách hàng. Anh làm việc miệt mài mà lúc nào cũng hơn hớn tươi vui. Nhưng chị chắc chắn rằng đang có một cái gì đó xảy ra trong tình cảm của chồng mình.


Anh ấy đang ngoại tình! Chắc chắn là như vậy! Chị khóc khi kể đến đây, chị khẩn khoản nhờ chúng tôi tìm ra “thủ phạm” đã làm thay đổi cuộc sống của chị. Tôi có đùa với chị rằng, sự thay đổi này thú vị đấy chứ, nếu không chị sẽ phải sống với một ông chồng “trầm cảm” suốt đời. Chị cười mếu máo và nói: “Ban đầu cũng thấy thích thú, nhưng rồi sợ và lo lắng lắm. Anh ấy không còn như xưa nữa, mà tôi đâu có yêu con người như bây giờ của anh ấy”. Tôi lại vặn chị: “Nguyên cớ nào mà chị lại khẳng định sự thay đổi đó là biểu hiện của ngoại tình?”. “Chắc chắn là như thế, sự thay đổi này là ngụy trang của ngoại tình”, chị khẳng định như đinh đóng cột.

Tất nhiên tôi chỉ hỏi thế, còn về nguyên tắc của nghề nghiệp, tôi phải tôn trọng khách hàng và vào việc ngay. Tôi tìm hiểu kỹ lưỡng về lịch trình làm việc, sở thích… của chồng chị. Cũng như những bác sĩ thành đạt khác, chồng chị có lịch làm việc rất chặt chẽ: ngày đến bệnh viện, chiều về khám thêm giờ, một tuần có hai buổi trực đêm, cuối tuần đưa cả nhà đi chơi (thường thì tự lái xe đưa cả nhà đi dã ngoại). Anh ấy không có sở thích nhậu nhẹt hoặc la cà ở nơi đông người, ngay cả ngồi uống cà phê cũng rất hiếm hoi.

Tuần đầu tiên chính tôi bám sát “đối tượng”. Phải công nhận rằng đó là người đàn ông rất nguyên tắc và chăm chỉ. Anh làm việc như một cái máy, chính xác hơn cả đồng hồ, và tuyệt nhiên không la cà đến bất cứ nơi nào như quán xá, nhà hàng như những gã đàn ông bình thường. Tôi bắt đầu nghi ngờ những đêm trực ở bệnh viện là lúc anh ấy có thể hẹn hò với người tình. Nhưng người ta trực đêm ở bệnh viện nên tôi không thể tiếp cận. Không còn cách nào khác, bằng một số thao tác nghiệp vụ, tôi bố trí một thám tử làm bệnh nhân nằm điều trị đúng khoa của “đối tượng”. Suốt những đêm nằm ở bệnh viện, thám tử đã theo dõi hết sức cẩn thận nhưng cấm thấy vị bác sĩ này rời khỏi nơi trực, mọi dấu hiệu của ngoại tình trong thời gian này đều không có.

Câu hỏi đặt ra là anh ấy sẽ ngoại tình vào lúc nào? Tôi giật mình khi nghĩ tới những buổi sáng tập thể dục, theo lịch trình thì anh ấy thường dậy sớm tập thể dục ngoài công viên. Sao mình có thể bỏ qua một chi tiết quan trọng như vậy được. Tôi lập tức bố trí thám tử theo dõi vào cái giờ nhạy cảm ấy. Nhưng thám tử báo về rằng, sáng nào anh ấy cũng đi chạy bộ cùng chính vợ mình, không có dấu hiệu nào của sự ngoại tình. Như vậy là khả năng ngoại tình vào buổi sáng cũng bị loại trừ.

Ba tuần liên lục bám sát, điều tra không có kết quả gì. Anh bác sĩ này vẫn làm việc theo lịch trình như thường lệ. Mà quả thực lúc nào cũng thấy anh ấy vui vẻ, cười đùa. Tôi đã chứng kiến cảnh anh ấy khám cho bệnh nhân tại phòng bệnh của mình tại nhà riêng. Đó là con phố khá rộng, vỉa hè thoáng đãng, dễ quan sát. Tôi thường ngồi ngay quán nước đối diện để theo dõi. Anh ấy vui vẻ với khách hàng, cười đùa với những vị khách nhí, thậm chí pha trò cho các cháu khỏi phải sợ đau. Anh ấy cũng có hai trợ lý nhưng đều là nam. Hơn nữa giờ này chị vợ cũng ở nhà, ngồi ngay trên tầng hai nên không thể có tình ý gì ở thời gian này.

Tôi chuyển hướng điều tra vào những khách hàng. Họ rất đa dạng: già trẻ, gái trai đủ cả. Mà họ là khách hàng nên chỉ đến để khám hoặc chữa răng chứ ngoại tình ở phòng bệnh cũng không thể xảy ra. Tôi bắt đầu cảm thấy thất vọng, có thể người phụ nữ này đã sai, quá đa nghi, quá yêu chồng nên tưởng tượng ra việc ngoại tình. Chỉ có thể như thế và thực tế đã có những trường hợp như vậy.

Căn bệnh “hoang tưởng” do quá yêu chồng không có gì lạ. Hai năm trước tôi có tiếp một khách hàng như thế. Chị ta cứ khăng khăng là chồng ngoại tình và nhiều lần muốn tự vẫn. Suốt ngày chị đay nghiến chồng và trở nên quá căng thẳng. Chúng tôi đã vào cuộc và không tìm thấy bất cứ dấu hiệu nào của sự ngoại tình. Đến nỗi tôi phải chủ động gặp chồng chị và tìm cách giải quyết. Sự phối hợp ngược đời này đã dần dần đưa người phụ nữ hoang tưởng kia trở về cuộc sống thực. Cuối cùng thì chỉ tại quá yêu chồng mà suýt nữa phá hỏng cuộc hôn nhân.

Người phụ nữ này cũng có thể như thế lắm chứ. Đã hơn năm tuần theo dõi, tìm hiểu mà không có bất cứ dấu hiệu nào. Từ những chi tiết nhỏ nhất cũng chống lại sự suy đoán của chị ấy. Anh chồng này không ngoại tình. Tôi bắt đầu nghi ngờ chứng hoang tưởng của chị ấy. Và thực tế là rất nhiều người phụ nữ tìm đến với chúng tôi vì tin vào cái được gọi là “linh cảm của người phụ nữ”.

Đa phần họ đúng, nhưng cũng không ít người sai. Chỉ có điều rất ít người khẳng định chồng ngoại tình bằng cái cớ là chồng “yêu” quá nhiều, say đắm một cách bất thường như thế. Đây thực ra cũng không phải chuyện lạ lắm, đã có những ông chồng ngụy trang (cách nói của chị ấy) việc ngoại tình của mình bằng cách yêu vợ hơn bình thường. Với chiêu thức này họ nghĩ rằng sẽ làm vợ không nghi ngờ, nhưng sự thật thì phụ nữ họ rất nhạy cảm.

Còn trường hợp này tôi nghĩ có lẽ là do chứng hoang tưởng. Mọi chiêu thức của nghề thám tử đã được tung ra nhưng không thu được kết quả nào. Tôi tính nước rút lui, và bắt đầu nghĩ đến việc phải điều trị bằng tâm lý cho người phụ nữ này. Nhưng chị vẫn khăng khăng như trước và nói rằng, mình hoàn toàn bình thường, không mắc chứng hoang tưởng, và đề nghị chúng tôi tiếp tục điều tra. Không còn cách nào khác, tôi bèn lên một kịch bản khác là chị phải đi vắng vài ngày. Chị đồng ý liền, lấy cớ đi công tác và đưa cả con gái đi cùng (họ có một cháu gái 7 tuổi).

Tôi hết sức hồi hộp trong những ngày chị “lánh mặt” ấy. Tôi cử một lúc bốn thám tử vào cuộc. Bám sát 24/24 giờ, hy vọng thời gian này người tình bí ẩn ấy sẽ xuất hiện. Một tuần trôi qua và không có gì thay đổi, người đàn ông này vẫn thế, trên khuôn mặt anh ta lúc nào cũng rạng rỡ nụ cười. Thậm chí vợ vắng nhà, anh ấy còn chỉn chu hơn, thường về nhà rất sớm và bỏ cả việc chạy bộ buổi sáng. Chúng tôi đã thất bại và người phụ nữ này đã sai. Tôi khẳng định như vậy.

Tôi quyết định rút khỏi “cuộc chơi” và đề nghị tham vấn tâm lý cho chị ấy. Nhưng cũng như lần trước, chị nước mắt lưng tròng, nhất định tin vào linh cảm của mình. Chị khóc, chị tuyệt vọng, chị cáu giận với cả chúng tôi. Cuối cùng tôi bèn tung ra một “chiêu” được gọi là vớt vát, nếu không tìm ra thì có khóc nữa tôi cũng đầu hàng.

Tôi bố trí một thám tử nữ, giả làm bệnh nhân đến khám răng ở phòng bệnh ở nhà của anh ấy. Sau lần khám ấy thám tử có nhiệm vụ mỗi buổi chiều phải mua một bó hoa hồng đến tặng bác sĩ. Ban đầu vị bác sĩ rất vui vẻ nhận hoa vì nghĩ rằng bệnh nhân đến cảm ơn. Nhưng rồi chiều nào nữ thám tử cũng đến với một bó hoa hồng rực rỡ. Vị bác sĩ hết ngạc nhiên đến cáu giận vì những bó hoa hồng kỳ lạ này. Đến nỗi, anh ta xua đuổi vì nghĩ rằng người phụ nữ này mắc bệnh tâm thần. Nhưng tôi bắt đầu linh cảm thấy chiêu thức của mình có hiệu quả. Thái độ của vị bác sĩ có gì đó thay đổi rõ rệt, sự vui tươi, cởi mở không còn nữa, thay vào đó là một tâm trạng lo âu, bồn chồn, đôi lúc lúng túng.

Tôi vẫn kiên trì chiêu thức tặng hoa hồng ấy và chiều nào cũng ngồi quan sát. Đến ngày thứ 9, khi nữ thám tử bắt đầu mang hoa tới tặng thì thấy một phụ nữ xuất hiện, chị ta đi đi lại lại cách phòng bệnh ấy vài chục mét, khuôn mặt căng thẳng, đầy giận dữ. Hóa ra đó là người phụ nữ bán đồ lưu niệm ngay đối diện phòng bệnh của bác sĩ. Trông nét mặt căng thẳng ấy, tôi biết chị ta đang ghen. Khi nữ thám tử vừa rời phòng bệnh thì vị bác sĩ kia phải nghe điện thoại và người phụ nữ này cũng đang gọi điện. Họ nói chuyện với nhau qua điện thoại và chỉ cách nhau một con đường. Sự thật đã rõ, người tình bí ẩn đã phải xuất hiện. Tôi muốn reo lên.

Thì ra đó là một bệnh nhân thường xuyên của bác sĩ, chị ta đến nắn răng định kỳ và mỗi lần như thế họ lại ngoại tình ngay trong buồng bệnh. Phần sau của câu chuyện không cần phải kể tiếp. Người tình của anh ta phải xuất hiện vì điều đơn giản: Ghen! Ghen là cái gì đó bí ẩn. Những bông hoa hồng và nữ thám tử kia đã làm chị ta ghen và phải xuất hiện. Thế đấy! Một lần nữa tôi phải thán phục linh cảm của những bà vợ bị chồng ngoại tình. Họ đã đúng.

Theo Đang Yêu
—————————————————————————————————————————————————–

CẬP NHẬT TIN 30-8-2010

Trung Quốc tập trận trên Hoàng Hải để phô trương, nhưng tránh trực diện với Mỹ
Một chiếc tàu của lực lượng tuần duyên Trung Quốc tại một cảng mới ở vùng biển sát Hoàng Hải ngày 18/8/2010.

Một chiếc tàu của lực lượng tuần duyên Trung Quốc tại một
cảng mới ở vùng biển sát Hoàng Hải ngày 18/8/2010.
Reuters

Vào đầu tháng 9 này, biển Hoàng Hải nằm giữa bán đảo Triều Tiên và Trung Quốc sẽ dậy sóng với hai cuộc tập trận song song của Trung Quốc và của liên quân Mỹ – Hàn. Quyết định của Trung Quốc vừa được loan báo hôm nay, 29/08/2010 được xem là một động thái phô trương thanh thế mới của Bắc Kinh nhắm vào Washington.

Tân Hoa Xã hôm nay loan báo : Hạm đội Bắc Hải của Hải quân Nhân dân Trung Quốc sẽ tiến hành tập trận trong vùng biển Hoàng Hải từ ngày mồng 1 đến mồng 4 tháng 9 tới đây. Thông báo cho biết rõ là cuộc tập trận sẽ được tiến hành tại khu vực ngoài khơi bờ biển phía đông của thành phố Thanh Đảo, nơi đặt trụ sở của Bắc Hải Hạm Đội. Phía Trung Quốc còn nhấn mạnh là cuộc diễn tập bao gồm các bài tập bắn đạn thật từ các chiến hạm, nằm trong kế hoạch tập huấn thường lệ hàng năm.

Theo các nhà quan sát, dụng tâm phô trương thanh thế của Trung Quốc nhắm vào Hoa Kỳ trong quyết định tiến hành cuộc tập trận này rất rõ ràng, thể hiện qua địa điểm cũng như thời điểm thao diễn.

Về thời điểm, ngày giờ tâp trận của được Bắc Kinh chọn lựa có thể trùng với cuộc thao diễn hải quân hỗn hợp Mỹ – Hàn với nội dung chống tàu ngầm mà Washington và Seoul dự trù vào đầu tháng 9 nhưng chưa cho biết thời điểm cụ thể. Trung Quốc đã từng cực lực đả kích các cuộc tập trận Mỹ – Hàn, xem đấy là những hành động gây ra tình hình căng thẳng trong khu vực.

Tuy nhiên, theo giới phân tích, dù chỉ trích Mỹ gây ra căng thẳng qua các cuộc tập trận, nhưng bản thân Trung Quốc cũng đã liên tiếp tiến hành các chiến dịch thao diễn quân sự, kể cả tại vùng Biển Đông đang tranh chấp. Cuộc tập trận trên Hoàng Hải lần này nằm trong loạt động thái phô trương sức mạnh đó, và có thể là một hình thức đáp trả lại các cuộc tập trận Mỹ – Hàn.

Thế nhưng, dù phô trương cơ bắp, nhưng Bắc Kinh dường như cũng tránh va chạm trực tiếp với Hoa Kỳ. Dù cuộc tập trận tới đây của Trung Quốc cũng diễn ra trên Hoàng Hải, nhưng địa điểm cụ thể lại nằm ở gần Thanh Đảo, phía tây Hoàng Hải tức là cách xa khu vực diễn tập dự trù giữa Mỹ và Hàn Quốc, sát cạnh bán đảo Triều Tiên về phía đông.

Phải nói là dù phô trương thanh thế, nhưng Trung Quốc cũng như Hoa Kỳ đều phải thận trọng để khỏi gây ra sự cố đáng tiếc. Chinh trong khuôn khổ đó mà mới đây, cho dù vẫn duy trì các cuộc tập trận trong Hoàng Hải, Hoa Kỳ cũng đã tỏ thiện chí khi quyết định thôi không đưa hàng không mẫu hạm George Washington vào tham gia như từng tuyên bố trước đó. Khả năng Mỹ đưa tàu sân bay vào Hoàng Hải là một trong những điều bị Bắc Kinh phản đối kịch liệt nhất.

Đối với nhà báo Ngô Nhân Dụng tại California, Hoa Kỳ, thì quyết định có thể nói là lùi một bước của Mỹ trên vấn đề hàng không mẫu hạm George Washington, thực ra là một ngón đòn ngoại giao tinh tế. Trả lời RFI, ông Ngô Nhân Dụng phân tích :

” Hàng không mẫu hạm George Washington là một biểu tượng khá lớn trong trận chiến ngoại giao này. Đây là hàng không mẫu hạm lớn nhất của nước Mỹ, địa bàn hoạt động của nó là cả miền biển ở phía tây Thái Bình Dương, tức là phía đông của Á châu. Cho nên khi tàu đó dự cuộc thao diễn ở biển Nhật Bản, rồi đi qua eo biển Đài Loan xuống đến Việt Nam, rồi có tiếp một số quan chức quốc phòng Việt Nam, đi lượn quanh cả một số hòn đảo của Hoàng Sa. Thì tất cả những việc đó cũng có thể coi là một đòn ngoại giao để chứng tỏ cho tất cả các nước ở phía đông của Á châu, và đặc biệt cho Trung Quốc biết là sức mạnh hải quân của Mỹ còn rất lớn, và họ có mặt ở khắp cái vùng đó.

Cũng như là khi bà Hillary Clinton tuyên bố rằng vùng Biển Đông của nước ta với các cuộc tranh chấp trên hải đảo đó, thì phải cấm dùng vũ lực. Đó là một cách để cảnh cáo là không thể dùng sức mạnh quân sự của Trung Quốc để bắt nạt các nước nhỏ khác. Sau khi bà nói như vậy thì Trung Quốc đã phản đối một cách mạnh mẽ, coi rằng Mỹ đã xía vô một địa bàn mà Trung Quốc coi như ao nhà của họ, tức là cái biển mà họ gọi là biển Nam Hải.

Cuộc chiến ngoại giao đó đi đến tình trạng có thể nói là càng ngày càng căng thẳng. Cho nên bây giờ nếu Mỹ tiếp tục cuộc thao diễn ở Hoàng Hải, thì để chứng tỏ rằng Mỹ vẫn cứng, nhưng mà họ không gây hấn, khiêu khích. Cho nên Mỹ tiến một bước lớn là tiếp tục thao diễn ở Hoàng Hải, nhưng lùi một bước nhỏ là sẽ không đưa hàng không mẫu hạm George Washington vào trong vùng Hoàng Hải đó nữa.

Có thể là từ trước đến nay họ nói về cuộc thao diễn này mà không nói cụ thể có hàng không mẫu hạm đó hay không. Bây giờ thì họ xác định là không có. Một lý do khiến cho chiếc tàu đó trở thành một điểm gọi là rất nhạy cảm, là vì chiếc tàu này rất mạnh. Một chiếc máy bay F18 ở trên tàu đó có thể bay tới Bắc Kinh rồi bay trở về một cách nhẹ nhàng. Thành ra sự có mặt của tàu đó có tính cách như là biểu diễn một vũ khí tấn công nhiều hơn là một vũ khí dùng trong chiến lược phòng thủ. Bởi vì Mỹ vẫn nói rằng họ chỉ muốn sử dụng lực lượng hải quân của họ để bảo vệ an ninh cho những nước đồng minh như Đài Loan, Nam Hàn, Nhật Bản, chứ không phải là để tấn công ai hết. Bây giờ nếu đưa chiếc George Washington vào Hoàng Hải, với khả năng tàu đó có trên 80 máy bay, có 5 tầng chứa máy bay, 4 thang máy đưa máy bay lên xuống để sẵn sàng cất cánh, và những máy bay F18 có khả năng bay đến tận Bắc Kinh, thì đó có lẽ là một điểm rất nhạy cảm. Nếu đưa chiếc tàu đó tới Hoàng Hải, tức là sát bên cạnh Trung Quốc thì nó có tính khiêu chiến mạnh mẽ.

Cho nên việc thao diễn vẫn diễn ra, Mỹ vẫn nhượng bộ một bước là trong cuộc thao diễn không có chiếc mẫu hạm. Nhưng một sự thật là chiếc mẫu hạm đó có vào cuộc thao diễn hay nó đứng bên ngoài, thì tình trạng không thay đổi bao nhiêu. Vì khả năng của một chiếc hàng không mẫu hạm, những máy bay của nó có thể đi rất xa, không cần phải đến gần mới có thể tấn công được.”

—————————————————————————————————————————————————-

Hơn 17.000 người được ân xá, nhưng không có tù nhân chính kiến nổi tiếng
Các tù nhân nữ tại trại giam Thanh Xuân, ngoại thành Hà Nội đang chờ đợi giây phút được chính thức trả tự do ngày 29/8/2010.

Các tù nhân nữ tại trại giam Thanh Xuân, ngoại thành Hà Nội
đang chờ đợi giây phút được chính thức trả tự do ngày 29/8/2010.
Reuters

Vào  ngay, 29/08/2010, chính quyền Việt Nam bắt đầu thực hiện lệnh ân xá phạm nhân nhân dịp lễ Quốc Khánh 2/9. Theo báo chí trong nước, Phó Thủ tướng Chính phủ, ông Trương Vĩnh Trọng đã đến Trại giam Thanh Xuân gần Hà Nội để dự lễ công bố Quyết định đặc xá năm 2010 của Chủ tịch nước Việt Nam. Bắt đầu từ hôm nay, việc ân xá được tiến hành ở một số trại giam và ngày mai sẽ thực hiện đồng loạt.

Theo chính quyền Việt Nam, trong đợt ân xá năm nay có tất cả 17.120 tù nhân được trả tự do, trong đó có 37 người quóc tịch nước ngoài bao gồm cả Pháp, Mỹ hay Canada. Theo Tướng Lê Thế Tiệm, Thứ trưởng Bộ Công an, trong số được ân xá có 20 người “phạm các tội về an ninh quốc gia’’, từ ngữ thường dùng để chỉ các tù nhân vì chính kiến.

Tuy nhiên, theo ghi nhận của hãng tin Mỹ AP, trong số 20 người này, không có một nhà ly khai nổi tiếng nào, chỉ có một số người Thượng tại vùng Tây Nguyên mà thôi. Cho đến nay, Việt Nam thường bị Hoa Kỳ và Liên hiệp Châu Âu chỉ trích về việc giam giữ những nhà ly khai chính trị và tôn giáo, với tội danh vi phạm an ninh quốc gia.

Trong một bản thông cáo báo chí công bố ngày 26/08 vừa qua, Tổ chức Phóng viên Không biên giới (Reporters sans Frontières) trụ sở ở Pháp đã lên tiếng kêu gọi chính quyền Việt Nam trả tự do cho nhiều nhà cầm bút ly khai như bà Trần Khải Thanh Thủy, ông Trương Minh Đức và linh mục Nguyễn Văn Lý; cùng với hơn một chục “công dân sử dụng internet’’ bị quy tội xâm hại an ninh quốc gia, chống chính quyền; trong đó có các luật sư Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Lê Công Định, hay thạc sĩ tin học Nguyễn Tiến Trung, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, nhà báo Điếu Cày Nguyễn Hoàng Hải…

—————————————————————————————————————————————————–

Việt Nam đứng nhì Đông Nam Á về tiêu thụ bia
Thưởng thức bia tại Hà Nội.

Thưởng thức bia tại Hà Nội.

Reuters

Thị trường bia hơi Việt Nam là một trong những thị trường phát triển với tốc độ nhanh nhất tại Đông Nam Á, chỉ đứng sau Cam Bốt. Năm 2009, tổng lượng bia tiêu thụ tại Việt Nam, gồm tất cả các dòng bia từ phổ thông đến cao cấp, là 1,6 tỷ lít, tăng 56% so với năm 2004. Theo đánh giá của công ty nghiên cứu thị trường Euromonitor International, thị trường này vẫn tiếp tục tăng với tốc độ cao, khoảng 5,6% trong những năm tới, chỉ đứng sau Lào và Cam Bốt.

Thứ sáu tuần này (27/08/2010), công ty liên doanh VBL, do tập đoàn APB (Asia Pacific Breweries Ltd) của Singapore nắm cổ phần chi phối, đã chính thức khánh thành một dây chuyền sản xuất bia nhãn hiệu « Larue » mới, có công suất 50.000 chai/giờ, với sự có mặt của bộ trưởng Thương mại và Công nghiệp Singapore. Trong buổi lễ, ông Lim Hng Kiang, bộ trưởng Singapore, hài lòng tuyên bố bia Larue đã có mặt tại hầu hết các tỉnh của Việt Nam và có tốc độ tăng trưởng rất cao, 25% năm ngoái và 50% năm nay.

Loại bia Larue với nhãn hiệu con hổ này là một đồ uống đang được ưa chuộng tại Đà Nẵng, thành phố ven biển miền Trung của Việt Nam. Cách đây ba năm, cũng tại thành phố này, chủ nhân của bia Larue đã mua lại hai nhà máy bia của đối thủ Úc, Foster’s beer. Đà Nẵng cũng là nơi nhãn bia San Miguel, có tuổi đời hơn một thế kỷ của Philippines, đang tìm cách cạnh tranh giành chỗ đứng.

Cùng với nhà máy tại Đà Nẵng, công ty liên doanh VBL kể trên còn quản lý ba nhà máy khác tại khu vực miền Trung và miền Nam Việt Nam. Tập đoàn APB của Singapore liên doanh với công ty Satra thuộc sở hữu nhà nước, là một trong các doanh nghiệp bỏ vốn vào thị trường bia Việt Nam ngay từ thời kỳ đầu mở cửa cách đây hơn 20 năm. Tập đoàn này có kế hoạch đầu tư khoảng 100 triệu đô la vào ngành bia trong 18 tháng tới.

Chi nhánh bia Séc Budweiser tại Mỹ cũng đã tới Việt Nam. Hãng bia Sapporo của Nhật cũng mới cho biết có kế hoạch liên doanh với công ty Tobacco Việt Nam kể từ năm 2012. Bên cạnh các loại bia cao cấp, bia hơi vẫn là đồ uống được nhiều người ưa dùng, vì giá rẻ và phong cách bình dân.

Theo Thông tấn xã Việt Nam, hai công ty nhà nước là Sabeco (công ty Bia, Rượu và Nước giải khát Sài Gòn) và Habeco (công ty Bia, Rượu và Nước giải khát Hà Nội), nắm 50% thị trường bia hiện nay. Thị trường bia Việt Nam, đang phát triển với tốc độ rất nhanh, bất chấp khủng hoảng kinh tế trong giai đoạn vừa qua, đang là nơi đọ sức quyết liệt của nhiều đại gia trong ngành giải khát.

—————————————————————————————————————————————————-

Một gia đình Việt trúng số 85,7 triệu USD

Một gia đình người Việt ở bang Louisiana, Mỹ, thông báo vừa trúng giải thưởng xổ số khổng lồ Powerball trị giá 85,7 triệu USD.

Luật sư của gia đình cho biết hôm thứ năm, rằng những người may mắn này sẽ chia đều món tiền lớn và họ nhận luôn một lần. Gia đình họ Nguyễn này sẽ thu về 45,77 triệu USD trước thuế.

Đại diện công ty xổ số chúc mừng luật sư, người đại diện cho gia đình họ Nguyễn. Ảnh: The Advocate

Người đại điện dứng ra ký nhận thưởng cho cả gia đình là ông Nguyen Van Hieu, công ty xổ số bang cho biết. Gia đình ông đã thành lập một pháp nhân mang tên H&N Family Partnership để quản lý khoản tiền khổng lồ. Mỗi thành viên trong gia đình được hưởng 750.000 USD, phần còn lại thuộc về người đứng tên nhận thưởng. Cửa hàng bán ra vé trúng được thưởng 25.000 USD.

Các thành viên của gia đình này gồm: Hanh Hong Thi Nguyen, Steven Phuc Nguyen, Tuong Van Nguyen, Anthony Loc Nguyen, Helen Huyen Nguyen, Toan Thanh Nguyen, Madeleine Trang Nguyen, Duc Huynh Ngo, My Ngoc Quang và Hue Thi Vu.

Luật sư của gia đình cho hay họ không muốn bình luận gì về việc trúng số, và muốn đảm bảo các quyền riêng tư. Gia đình này đã đến khu Baton Rouge định cư từ 20 năm nay, và họ đều đã trở thành công dân Mỹ.

“Tất nhiên là họ cực kỳ vui sướng, hân hoan và dường như không biết làm gì cả” luật sư kể. “Họ hầu như không ngủ kể từ khi biết tin trúng số. Chẳng cần phải nói, họ cực kỳ phấn khởi”.

Gia đình họ Nguyễn này có kế hoạch xây nhà mới và góp tiền cho các tổ chức từ thiện, nhà thờ. Từ nhiều năm nay, họ thường góp tiền chung để mua vé số, lần lượt người này đến người khác đi mua.

Tờ vé trúng độc đắc là tờ thứ 10 trong 10 tấm vé mà họ mua hôm 31/7. Một ngày sau đó, họ phát hiện là đã trúng số. Hai ngày sau, một người trong gia đình báo với luật sư đến nhà để “bàn chuyện tài chính”.

“Lúc đó tôi đâu có biết,” luật sư kể. “Khi hay tin tôi cũng sửng sốt và rất mừng cho họ”.

Đây là giải thưởng lớn thứ nhì mà bang Louisiana nhận được thuộc phạm vi giải xổ số Powerball. Trước nhà Nguyen Van Hieu, một người khác ở bang Louisiana từng trúng giải thưởng 97 triệu USD hồi tháng giêng năm 2008.

—————————————————————————————————————————————————-

Lần đầu tiên con người tạo ra ‘nước khô’

“Nước khô” là danh từ chứa đựng sự mâu thuẫn, song trên thực tế một nhà khoa học Anh đã tạo ra chất như vậy.

Những hạt nước khô do tiến sĩ
Những hạt nước khô do tiến sĩ Ben Carter tạo ra. Ảnh: PA.

Telegraph cho biết, nước khô là phát minh của tiến sĩ Ben Carter, một nhà nghiên cứu của Đại học Liverpool, Anh. Ông vừa công bố phát minh tại hội nghị quốc gia lần thứ 240 của Hiệp hội Hóa học Mỹ tại thành phố Boston, Mỹ. Nước khô giống như những hạt đường và sự ra đời của nó có thể làm nên một cuộc cách mạng trong lĩnh vực hóa học.

Mỗi hạt nước khô bao gồm một giọt nước được bao quanh bởi lớp vỏ silic dioxide (SiO2). Trên thực tế, nước lỏng chiếm 95% thành phần nước khô.

Nhiều nhà khoa học tin rằng “nước khô” có thể là một vũ khí trong cuộc chiến chống biến đổi khí hậu, bởi nó có thể hấp thu và “nhốt” carbon dioxide (CO2) – một trong những khí gây hiệu ứng nhà kính. Các thử nghiệm cho thấy nó hấp thu lượng CO2 gấp hơn ba lần so với nước thường.

Nước khô cũng có thể “nhốt” khí metan (CH4) và có thể trở thành một nguồn khí đốt tiềm năng.

@DatViet

—————————————————————————————————————————————————

Gần 300.000 website trong 1 bức ảnh khổng lồ

Một nhóm hacker tạo ra một tác phẩm mang tên “Biểu tượng của Web”, trong đó có hàng trăm nghìn biểu tượng của các công ty nổi tiếng nhất trên Internet đứng cạnh nhau.

Bức ảnh chứa đựng 288,945 biểu tượng dựa trên thống kê của Alexa đầu năm 2010. Kích cỡ ảnh đại diện của mỗi công ty trong hình dựa trên tầm ảnh hưởng và lượng truy cập. Tiêu biểu, hình hãng tìm kiếm Google là lớn nhất với độ phân giải 11.936 x 11.936 pixel, theo sau đó là YahooFacebook.

Toàn bộ tác phẩm có độ phân giải 37.440 x 37.400 pixel, nặng 1,4 GB nếu tải từ mạng torrent.

Bức ảnh chỉ mang tính tham khảo và không đánh giá được toàn bộ tình hình chung của Internet trên thế giới. Tiêu biểu như BingBaidu và Amazon được cho là có biểu tượng bé hơn tiềm năng của họ.

Tham khảo bức ảnh tại đây.
Biểu tượng của báo điện tử VnExpress.net hiện ra khá rõ ngay phía bên phải của Yahoo.

——————————————————————————————————————————————————————————————

Vì sao Tiến sĩ Trần Đăng Tuấn, Phó Tổng GD Đài TH VN bày tỏ thái độ như vây?

Mấy ngày nay giới báo chí ở Việt Nam, đặc biệt là các đồng nghiệp trong ngành phát thanh, truyền hinh xôn xao bàn tán tin động trời Tiến sĩ Trần Đăng Tuấn- Phó Tổng giám đốc thường trực Đài Truyền hình Việt Nam tuyên bố rút không ứng cử vào Ban chấp hành Đảng bộ Đài truyền hình Việt Nam khóa IX với lý do sẽ đệ đơn lên Thủ tướng Chính phủ xin chuyển công tác khỏi Đài Truyền hình Việt Nam.

Theo tin từ Hà Nội: Trong 2 ngày 24 và 25/8 mới đây, Đại hội Đảng bộ Đài truyền hình Việt Nam khóa IX đã được tổ chức. Tiến sĩ Trần Đăng Tuấn- Phó bí thư Đảng ủy khóa VIII, Phó Tổng giám đốc thường trực Đài truyền hình Việt Nam ở tuổi 53 đã tuyên bố rút không tham gia cấp ủy khóa mới. Lý do ông Trần Đăng Tuấn đưa ra là sẽ đệ đơn lên Thủ tướng Chính phủ xin chuyển công tác khỏi Đài truyền hình Việt Nam.

ông Trần Đăng Tuấn – phó tổng giám đốc đài truyền hình Việt Nam

Ông Trần Đăng Tuấn sinh năm 1957 là tiến sỹ đầu ngành truyền hình được đào tạo bài bản từ Đại học tổng hợp Lomonoxop và Viện hàn lâm khoa học ở Liên Xô cũ. Ông Trần Đăng Tuấn đã có hơn 20 năm công tác tại Đài Truyền hình Việt Nam. Ông có đóng góp quan trọng trong việc xây dựng chiến lược Đài truyền hình Việt Nam giai đoạn 1996- 2000 và 2000- 2010. Là người nêu ý tưởng và thực hiện việc mở nhiều kênh sóng truyền hình từ điểm xuất phát VTV chỉ có 1 kênh, phát sóng vài tiếng trong 1 ngày. Đặc biệt, ông đã đề xuất ý tưởng tự thu, tự chi trong bối cảnh nhận thức chính trị của lãnh đạo Việt Nam về báo chí còn khắt khe, thiển cận. Thời ông Phan Văn Khải làm Thủ tướng ông đã bảo vệ thành công trước Chính phủ đề án để truyền hình Việt Nam có được doanh thu hơn 2000 tỷ tự lo tiền lương và tái đầu tư như ngày hôm nay. Phó Tổng giám đốc Trần Đăng Tuấn, là một người lãnh đạo có năng lực, có uy tín không chỉ được cán bộ, viên chức Đài Truyền hình Việt Nam mến mộ mà còn được các bạn đồng nghiệp trong ngành truyền hình cả nước tín nhiệm, đánh giá cao.

Tuy nhiên, gần 6 năm trở lại đây, ông Trần Đăng Tuấn bị cô lập, vô hiệu hóa bởi ông Vũ Văn Hiến – Ủy viên Trung ương Đảng, Tổng giám đôc Đài Truyền hình Việt Nam và phe nhóm của ông ta. Đó còn là do sự bao che của nhóm chóp bu Đảng Cộng sản Việt Nam trước các sai phạm của ông Tổng giám đốc Vũ Văn Hiến như tham nhũng, trù dập cán bộ, thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng đối với dự án Trung tâm sản xuất chương trình Đài Truyền hình Việt Nam có vốn đầu tư hơn 4000 tỷ- vốn ODA vay của Nhật Bản nhưng đang bị đắp chiếu hơn 1 năm nay vì rơi vào vòng kiện cáo với nhà thầu nước ngoài .

Tổng Giám đốc Đài THVN Vũ Văn Hiến

Trong thông báo mới đây của Ủy ban kiểm tra Trung ương Đảng do ông Nguyễn Văn Chi, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương ký đã kết luận nhiều vụ việc cán bộ, viên chức, đảng viên ở Đài Truyền hình Việt Nam tố cáo, khiếu nại ông Vũ Văn Hiến là có cơ sở và đúng sự thật. Tuy nhiên với tài nịnh bợ, lo lót hầu cận nhóm cầm đầu Đảng Cộng sản Việt Nam ông Vũ Văn Hiến đã được họ bao che, dung túng. Việc bao che này khiến ông Vũ Văn Hiến và phe cánh ngày càng lộng hành tìm mọi cách để loại bỏ ông Trần Đăng Tuấn và những ngừơi trung thực kiên trì đấu tranh vạch trần những sai trái của ông ta và phe cánh

Tưởng cũng nên nhắc lại một sự kiện xảy ra cách đây it năm : Nhà báo Kiều Trinh, con gái trưởng của ông Vũ Văn Hiến được Đài Truyền hình Việt Nam cử đi tu nghiệp ở Vưong quốc Thụy Điển. Một lần đi mua sắm tại siêu thị ở Thủ đô Stốc-khôn, cô Kiều Trinh đã lấy mấy cái váy bỏ vào túi “quên trả tiên” bị bắt quả tang khi rời khỏi siêu thị. Cả đoàn thực tập của Đài Truyền hình Việt Nam bị cảnh sát Thụy Điển khám xét. Ăn cắp là một tội nặng ở Thụy Điển, nhưng do là con gái ông Vũ Văn Hiến, Tổng giám đốc Đài truyên hình Việt Nam nên cô Kiều Trinh cũng được chiếu cố nương nhẹ. Sự việc được giữ kín, cấm không ai trong đoàn được hé lộ nhưng ít lâu sau trên mạng các blog đã tung ra tin này. Tuy nhiên ái nữ của Tổng giám đốc Vũ Văn Hiến chỉ bị kiểm điểm sơ qua và vẫn xuất hiện trên truyền hình trong mảng thời sự văn hóa, du lịch.

Việc ông Trần Đăng Tuấn, Phó Tổng giám đốc ra đi được nhiều cán bộ công nhân viên tâm huyết của Đài truyền hình Việt Nam đánh giá là rất đáng tiếc cho ngành truyền hình, nó cũng cho thấy những người có năng lực thật sự, có đức độ thật sự nhưng trong xã hội Việt Nam hiện nay họ không cam chịu uốn lưng, luồn gối nịnh bợ nhóm chóp bu cầm đầu Đảng Cộng sản Việt Nam họ bị cô lâp, và không được bảo vệ.

Được biết, sau khi được Thủ tướng Chính phủ chấp thuận, Tiến sĩ Trần Đăng Tuấn sẽ ra ngoài làm việc tại một Công ty truyền hình vệ tinh tư nhân.

Nhà báo Trần Quang Thành

Cựu phóng viên Đài Truyền hình Việt Nam

Nguồn : VietInfo.eu

—————————————————————————————————————————————————-

Việt Nam giữa cuộc xung đột Mỹ-Hoa

Ngô Nhân Dụng

Trong nước Mỹ có hai phái, một bên là những người tin rằng không thể nào xẩy ra chiến tranh giữa Mỹ và Trung Quốc; bên kia nghĩ ngược lại.

Tiêu biểu cho phe thứ nhất là Zbigniew Brzezinski, cố vấn an ninh Tòa Bạch Ốc dưới thời Tổng Thống Carter. Năm 2005, trong một cuộc tranh luận về vấn đề này, Brzezinski chủ trì rằng chiến tranh giữa Mỹ và Trung Quốc không thể nào xẩy ra. Lý do chính là khả năng quân sự của Trung Quốc còn rất yếu: 40 năm sau khi chế được bom nguyên tử, Trung Quốc mới chỉ có 24 hỏa tiễn đạn đạo để phóng đi, so với hơn ngàn hỏa tiễn của Mỹ, chưa kể các phi đạn phóng đi từ tầu ngầm có khả năng phóng vài ngàn bom, và vài ngàn bom khác sẵn sàng được B52, B-1, B-2 đem đi ném. Vũ khí nguyên tử chính là một yếu tố khiến các cường quốc không đánh nhau, vì chiến tranh sẽ khiến hai bên đều bị hủy diệt. Cũng như trong thời chiến tranh lạnh Nga với Mỹ không thể đánh nhau được.

Nhưng lý luận chính của ông Brzezinski là Trung Quốc không thể gây chiến vì chẳng có lợi gì nếu chiến tranh xẩy ra. Chiến tranh bùng nổ, dù chỉ trong phạm vi giới hạn, thì tất cả dòng tiếp liệu cho kinh tế Trung Quốc sẽ bị cắt. Bốn phần năm nhu cầu năng lượng của nước Tầu tùy thuộc con đường thủy đi qua eo biển Malacca nằm giữa Singapore và Indonesia. Eo biển này đang do hải quân Mỹ kiểm soát với sự thỏa thuận của các quốc gia trong vùng. Khi lâm chiến với Mỹ, cả nền kinh tế Trung Quốc sẽ bị ngưng trệ.

Người đối đáp với ông Brzezinski là Giáo Sư John Mearsheimer thuộc Ðại Học Chicago, tiêu biểu cho khuynh hướng thứ hai, nghĩ là chiến tranh Mỹ Hoa có thể xẩy ra. Mearsheimer nhấn mạnh kinh nghiệm lịch sử, các quốc gia có thể gây chiến hoàn toàn vì lý do chính trị, trái ngược với quyền lợi kinh tế của họ. Năm 1913, Anh Quốc là thị trường lớn nhất cho hàng xuất cảng của Ðức. Ngoại thương chiếm vai trò quan trọng trong kinh tế các nước này, chiếm 52% tổng sản lượng nội địa của Anh, 38% của Ðức và 54% của Pháp; ngoại thương giữa ba nước này đã tăng 65% trong 10 năm. Nhưng sau vụ ám sát Archduke Franz Ferdinand, súng đã nổ và kéo dài 4 năm.

Lý luận chính của Mearsheimer là: Các cường quốc đều tìm cách trở thành bá chủ. Nếu không có khả năng bá chủ thế giới thì nước nào cũng muốn làm bá chủ một vùng, biến thành “sân sau” hay “ao nhà” của họ. Tình tự dân tộc là động cơ chính trị mạnh nhất khiến cho các chính phủ khi gây chiến, dù họ theo chế độ dân chủ hay độc tài. Mearsheimer cho rằng trong vòng 25 năm nữa, Trung Quốc sẽ phải chiếm lại Ðài Loan. Mà muốn đạt mục tiêu đó thì trước hết họ phải làm chủ cả miền Tây Thái Bình Dương.

Trong thế kỷ 19, Tổng Thống Monroe nước Mỹ đã dùng lý luận tương tự để đẩy các cường quốc Âu Châu ra khỏi Châu Mỹ La Tinh. Thời 1930 Nhật Bản đã lý luận giống như vậy khi muốn đuổi các thế lực Âu Mỹ ra khỏi Châu Á và Trung Hoa, để Nhật làm bá chủ. Khi các người lãnh đạo Trung Quốc thấy họ cần động viên lòng ái quốc của dân chúng để tránh những vụ phản đối vì kinh tế đi xuống và bất công xã hội thì họ sẽ đưa ra “chủ thuyết Monroe” của chính họ. Do đó, Trung Quốc nhất thiết sẽ tìm cách đẩy Mỹ ra khỏi “ao nhà” của họ ở vùng Á Ðông. Ðiều này không có nghĩa là họ muốn gây một cuộc Ðại Chiến Thứ Ba. Nhưng muốn làm chủ cái “ao nhà” của họ, họ sẵn sàng chấp nhận một cuộc chiến cục bộ. Trong lúc đó, Mỹ cũng như Nhật Bản, Nam Hàn và các nước Ðông Nam Á như Việt Nam sẽ không thể chấp nhận cho Trung Quốc thực hiện ý định này. Cho nên, chiến tranh không tránh khỏi.

Zbigniew Brzezinski đã bác bỏ ý kiến trên. Ông hỏi nếu nước Mỹ rời bỏ vùng Á Ðông, hoặc bị đẩy ra khỏi vùng này, thì Nhật Bản có ngồi yên hay không? Nước Nhật sẽ tái vũ trang trước khi sự kiện đó xẩy ra. Nhật Bản dư sức chế tạo bom nguyên tử và hỏa tiễn phóng bom. Brzezinski chỉ nói đến nước Nhật, nhưng chúng ta biết còn các quốc gia khác nữa. Nam Hàn cũng dư sức chế bom hạt nhân, Ðài Loan cũng vậy. Các quốc gia này đang bị cả Trung Quốc lẫn Mỹ “hợp tác ngầm với nhau” ngăn cản họ không được làm bom nguyên tử. Các nước này chấp nhận vì họ đang được cái dù nguyên tử của Mỹ bảo vệ. Nhưng nếu đứng trước nguy cơ Trung Quốc đẩy Mỹ và cái dù của Mỹ ra khỏi vùng Á Ðông, chắc chắn các nước trên sẽ phải lo tự vệ. Họ sẽ hành động ngay trước khi mối lo đó thành sự thật, ít nhất hàng chục năm trước.

Các người lãnh đạo ở Bắc Kinh có muốn gây ra một cuộc chạy đua vũ trang tại các nước hàng xóm của họ hay không? Họ có muốn một nước Nhật Bản sôi sục lên vì dân chúng lo bị Mỹ bỏ rơi cho Trung Cộng thao túng hay không? Nhật báo Yomiuri Shimbun ở Tokyo mới nhắc mọi người biết rằng 90% năng lượng dùng trong nước Nhật và hơn 60% thực phẩm dân Nhật ăn hàng ngày tùy thuộc vào đường biển. Không thể để một nước nào làm chủ con đường thủy lộ vào nước Nhật. Nhật có đủ lý do chính đáng để tăng cường hải quân, giữ gìn mạch sống của dân mình. Muốn bảo vệ lực lượng hải quân đó, không lực cần được phát triển, số hỏa tiễn phải nhiều hơn, vân vân. Khi còn nước Mỹ “bảo hộ” về quốc phòng thì Nhật còn phải giữ nguyên bản hiến pháp “hòa bình,” không được phép tổ chức quân lực mà chỉ có lực lượng tự vệ thôi. Nhưng khi thấy “quốc gia lâm nguy” thì dân Nhật sẽ thay đổi hiến pháp! Vì mối lo xa đó, năm ngoái chính phủ Nhật Bản đã đề nghị những buổi họp về hợp tác chiến lược với Ấn Ðộ; và mới họp với Việt Nam trong Tháng Bẩy vừa qua, cùng lúc đó chính phủ Mỹ cũng bầy tỏ thái độ cứng rắn hơn đối với Bắc Kinh về an ninh vùng Biển Ðông.

Giáo Sư John J. Mearsheimer cũng đồng ý là Trung Quốc sẽ không tìm cách chiếm lại Ðài Loan trong mươi năm tới. Nhưng ông nghĩ rằng trong 25 năm thì tình thế sẽ thay đổi hoàn toàn. Trung Quốc sẽ tìm cách trở thành cường quốc ở Tây Thái Bình Dương trong khi Mỹ còn lo bảo vệ vị thế của mình ở châu Mỹ, vì khi đó các nước Brazil, Mexico, Argentina đều lớn mạnh hơn, trực tiếp cạnh tranh với Mỹ.

Sau khi nghe các lý luận của hai chiến lược gia nước Mỹ, chúng ta cũng không thể kết luận là cuối cùng có thể xẩy ra chiến tranh Mỹ-Hoa hay không, và nếu có thì bao giờ xẩy ra. Nhưng dù họ có đánh nhau hay không thì quyền lợi của nước Việt Nam sẽ không thay đổi.

Ðiều quan trọng nhất là Việt Nam phải bảo vệ được vùng hải phận giầu tài nguyên ở Biển Ðông nước ta, ít nhất sẽ bảo vệ những gì còn lại sau khi nhiều hòn đảo đã bị Trung Quốc chiếm đoạt. Muốn bảo vệ các đảo còn chưa bị chiếm, Việt Nam không những phải kết thân với các nước Ðông Nam Á để quốc tế hóa vấn đề này; mà còn phải biết lợi dụng sự kình chống giữa Trung Quốc với Mỹ và các nước đồng minh của Mỹ ở Á Ðông. Khi nhìn thấy quyền lợi của hai phe đó chắc chắn sẽ xung khắc, Việt Nam không thể nào bỏ qua cơ hội không dùng mối xung đột đó làm đòn bẩy mà nước ta cần vận dụng, để bảo vệ quyền lợi của mình. Có thể nói đây là một chiến lược lâu dài của nước ta, kể từ khi người Tây phương sang Á Châu. Các vua quan triều Nguyễn đã bỏ lỡ cơ hội, không biết dùng mối xung đột giữa các cường quốc để bảo vệ chủ quyền của đất nước.

Cơ hội đó đã mất khi Pháp chiếm Việt Nam. Từ giữa thế kỷ 20 đến giờ, cơ hội lại xuất hiện nhiều lần nhưng đảng cộng sản Việt Nam đã bỏ qua; vì lý do ý thức hệ họ nhất mực kết nghĩa anh em với các nước cộng sản và chống Mỹ đến cùng. Tuy nhiên một cơ hội mới nay đang lộ rõ ít nhất trong vòng hai năm nay. Ðó là khi Trung Quốc tiến thêm những bước mới, hung hăng mạnh bạo hơn trong cuộc cạnh tranh nhằm lấn chân Mỹ ở phía Ðông Á Châu; và đã bị Mỹ phản ứng ngược lại.

Trong thế giới này, mỗi quốc gia vẫn tìm cách lấn chân quốc gia khác, đó không phải là chuyện lạ. Một nước nhỏ như nước ta phải nhìn thấy trước các vụ xung đột quốc tế và lợi dụng để bảo vệ quyền lợi của nước mình. Trước năm 2008 chính phủ Mỹ vẫn chính thức coi Trung Quốc là “đối tác cạnh tranh và hợp tác.” Chính phủ Bush đã nghiêng về phía hợp tác vì quá chú ý đến Trung Ðông và muốn lôi kéo Trung Quốc trong cuộc chiến chống khủng bố toàn cầu. Nhưng chính quyền Obama đã thay đổi; bắt đầu nhấn mạnh đến việc cạnh tranh hơn là hợp tác, sau khi Bắc Kinh đã thay đổi chính sách, trở nên hung hăng hơn trước. Khi Trung Quốc thấy Mỹ lúng túng trong hai cuộc chiến tranh ở Iraq và Afghanistan, lại thấy hệ thống tài chính Mỹ bị khủng hoảng, thì họ trở thành quá tự tin, đã nhân cơ hội mà lấn bước. Họ vẫn dè dặt lấn tới trong khu “ao nhà” của họ mà thôi, không dám có hành động khiêu khích ngoài vùng Á Ðông.

Hành động lấn tới của Bắc Kinh biểu hiện rõ nhất từ năm nay. Trước đây, Trung Quốc vẫn gọi Tây Tạng và Ðài Loan thuộc vào “quyền lợi cốt lõi” (hạch tâm quyền lợi) của họ. Ðầu năm nay, họ mở rộng thêm, gọi vùng Nam Hải (vùng lưỡi bò gồm Biển Ðông của nước ta và giữa các nước Ðông Nam Á) cũng là vùng quyền lợi cốt lõi. Chúng ta biết người Trung Hoa coi Tây Tạng và Ðài Loan là quyền lợi sinh tử, họ có thể huy động toàn dân quyết tâm bảo vệ hai vùng đó, đó là đất đai của nước Trung Hoa. Nay, chính phủ Bắc Kinh chính thức xếp hàng Biển Ðông của nước ta vào loại này. Bộ máy tuyên truyền của Bắc Kinh sẽ nuôi dưỡng và khích động tình tự dân chúng đối với các hòn đảo trong vùng này; không khác gì họ vẫn làm đối với Ðài Loan và Tây Tạng.

Cùng lúc đó, chính phủ Bắc Kinh cũng tấn công các nước Á và Phi Châu bằng tiền, nhất là các nước chính quyền tham nhũng dễ mua chuộc. Bắc Kinh dùng guồng máy “tư bản nhà nước” để xâm lăng kinh tế các nước này, tranh mua các tài nguyên. Trong khi đó các nước tư bản Tây phương vẫn tôn trọng cơ chế thị trường và hay đặt ra các điều kiện về tự do, nhân quyền khi giao thương. Trung Quốc đã bành trướng thế lực mà không cần gây chiến. Tướng Ma Xiaotian (Mã Hiểu Thiên), phó tham mưu trưởng quân đội Trung Quốc đã nói đến một chiến lược “không đánh mà thắng ở Á Châu.” Bắc Kinh cũng cho phép giới truyền thông trong nước động viên tình tự dân tộc, đưa ra những tín hiệu gây hấn. Trong một bài báo của Ðại Tá Không Quân Ðới Từ, ông đã buộc tội Mỹ đang thực hiện “chiến dịch bao vây Trung Quốc hình lưỡi liềm” “bóp cổ Trung Quốc nhẹ nhàng.” Ông nêu lên dữ kiện là các công ty Mỹ đang điều khiển 21 ngành công nghiệp trong tổng số 28 ngành ở Trung Quốc. Một đại tá khác là Lưu Minh Phúc thuộc Ðại Học Quốc Phòng Quốc Gia, trong cuốn sách của ông về “Giấc mơ Trung Quốc,” phát hành vào Tháng Ba năm 2010, đã yêu cầu Trung Quốc “bỏ đi ảo tưởng và chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc đối đầu với Hoa Kỳ về việc thống trị toàn cầu trong thế kỷ 21.” Ðó chỉ là những luận điệu tuyên truyền quốc nội, nhưng có thể chuẩn bị cho các hành động gây hấn sau này.

Các hành động gây hấn mới của Bắc Kinh đối với vùng Ðông Nam Á đã gây nên một bước ngoặt quan trọng trong chính sách của Mỹ. Trước đây, Trung Quốc đã từng tranh chấp biên giới với Ấn Ðộ nhưng chưa bao giờ họ coi vùng giới tuyến đó là quyền lợi cốt lõi. Hiện nay, họ đang phát triển giao thương với các nước Trung Á như Kazakhstan, Kyrgyzstan, Tajikistan and Uzbekistan qua Tổ chức Thượng Hải, mở lại “Con đường Tơ Lụa” xưa, nay được thay bằng Con đường Dầu Khí. Nhưng họ cũng chưa hề gọi vùng biên thùy đó là quyền lợi cốt lõi. Cho nên, nước Mỹ phải nhìn thấy ngay một mối đe dọa mới ở Á Châu, đối với quyền lợi của Mỹ và đồng minh. Những phản ứng của chính phủ Mỹ từ giữa năm 2010 đến nay cho thấy họ bắt đầu phản công lại. Bởi vì không biết lúc nào Bắc Kinh bắt đầu coi những vùng biển ngoài xa, xa hơn Nhật Bản và Phi Luật Tân cũng là “quyền lợi cốt lõi?”

Ðứng trước một cuộc đối đầu không thể tránh được giữa Mỹ và Trung Quốc, Việt Nam cần phải làm sao cho cán cân ảnh hưởng của cả hai nước quân bình với nhau trong nền ngoại giao của nước mình. Một nước Việt Nam khôn ngoan sẽ không nghiêng về cường quốc nào hết trong mọi cuộc tranh chấp. Chỉ có như vậy mới bảo vệ quốc quyền lợi của tổ quốc.

Nhưng vì trong quá khứ chính quyền Việt Nam đã quá thân thiết với Bắc Kinh, cho nên muốn lập được quân bình thì bây giờ là lúc phải đặt thêm các mối quan hệ với Mỹ chặt chẽ hơn. Nước Việt Nam không nên tỏ ra muốn theo một nước nào để chống lại Trung Quốc. Nhưng phải lập một thế quân bình trong việc bang giao với các cường quốc, từ Nhật Bản, Trung Quốc, Ấn Ðộ, Mỹ, vân vân. Ðây là một lựa chọn không thể nào tránh được, nếu nước ta không muốn tiếp tục bị lệ thuộc mãi vào nước láng giềng phương Bắc.

Một điểm tương đồng trong chính sách ngoại giao giữa Mỹ và Việt Nam hiện nay là chủ trương “đa phương hóa” nếu không phải là quốc tế hóa các tranh chấp ở Biển Ðông. Chính phủ Mỹ đã chính thức đưa ra chủ trương này. Ðối với chính phủ Bắc Kinh thì họ chỉ muốn “chia để trị” các nước Ðông Nam Á bằng những cuộc thương thuyết song phương, họ mạnh mẽ gạt bỏ chủ trương đa phương hóa.

Chính quyền Việt Nam cần phải tỏ ra cương quyết hơn trong vấn đề này. Vì đối phó với một nước láng giếng đã có hai ngàn năm lịch sử lúc nào cũng muốn lấn chiếm và đồng hóa dân tộc mình, thì chỉ còn cách là phải kết bạn với những cường quốc khác. Kết giao không phải để theo ai nhưng để lập lại thế quân bình. Ðáng lẽ các chính quyền Việt Nam đều phải chọn giải pháp này từ hơn 60 năm trước.

Vào giữa thế kỷ 20 các cựu thuộc địa ở Á Châu mới giành được độc lập đều đứng trước hai lựa chọn chiến lược. Thứ nhất là phát triển đất nước theo mô thức kinh tế nào. Thứ hai là liên kết với những cường quốc nào trong một thế giới đầy tranh chấp. Ðảng Cộng Sản Việt Nam đã chọn nhầm trong cả hai quyết định chiến lược đó. Họ chọn đường lối phát triển theo Liên Xô, sau phải xóa bỏ. Họ chọn liên kết với Nga và Trung Cộng, với kết quả bây giờ muốn đòi lại các đảo ở Hoàng Sa cũng há họng mắc quai.

Muốn xóa bỏ những lỗi lầm quá khứ, bây giờ là lúc phải làm lại từ đầu. Chính sách ngoại giao của nước ta không thể đặt trên nền tảng “huynh đệ” hay “đồng chí” mà phải hoàn toàn đặt trên quyền lợi quốc gia. Giống như trong việc thương mại, một quốc gia không thể coi nước nào khác là đồng chí hay là anh em. Mọi giao dịch chỉ lấy quyền lợi quốc gia làm tiêu chuẩn.

@NguoiViet

—————————————————————————————————————————————————-