CẬP NHẬT TIN 1-2-2012

‘Khai ruộng’, người kéo bừa thay trâu

TPO – Trong khi nhiều người vẫn còn đang ăn Tết, du xuân… thì nông dân ở nhiều nơi phải ra đồng làm việc. Không trâu, không tiền thuê máy, một số hộ nông dân ở  Hưng Yên phải dùng sức người kéo bừa.

Bố con ông Kháng đi bừa trên đồng. Ảnh: Trường Phong
Bố con ông Kháng đi bừa trên đồng. Ảnh: Trường Phong.

Sáng mùng 6 Tết, ông Phạm Văn Kháng, 47 tuổi (xã Lạc Hồng, Văn Lâm, Hưng Yên) cùng con trai ra bừa khoảnh ruộng nhỏ ngay giáp quốc lộ 5. Sợi dây thừng được buộc vào hai đầu chiếc bừa, con trai ông Kháng vòng qua bụng, hai tay nắm chặt dây, kéo bừa đi. Đằng sau, ông Kháng lựa chiếc bừa đi theo bước chân con trai.

“Nhà tôi không có trâu. Mà trong làng cũng chẳng còn ai nuôi trâu, bò để mượn. Khoảnh ruộng thì nhỏ, thuê máy bừa vừa tốn tiền, vừa hỏng bờ, nên hai bố con làm cho tiện” – Ông Kháng cho biết.

Cách ruộng của ông Kháng vài khoảnh, dù ruộng khá rộng, nhưng cô Hòe (Lạc Hồng, Văn Lâm, Hưng Yên) cùng ba con gái cũng đang bừa ruộng bằng sức người. Cô Hòe cầm bừa, trong khi ba cô con gái ra sức kéo chiếc bừa trên ruộng cạn.

Ông Kháng cho biết, với những cánh đồng lớn, cả làng thường thuê máy cày, máy bừa, nhưng với những khoảnh ruộng nhỏ, làm riêng rẽ từng hộ… do không có trâu, bò, tiết kiệm tiền thuê máy, nên thường tận dụng sức người để cuốc, bừa ruộng.

Không có trâu, con trai ông Kháng phải kéo bừa cho bố. Ảnh: Trường Phong
Không có trâu, con trai ông Kháng phải kéo bừa cho bố. Ảnh: Trường Phong.
Bốn mẹ con cô Hòe cũng đang cố gắng bừa thửa ruộng cạn. Ảnh: Trường Phong .

———————————————————————————————–

Sẽ sáp nhập từ 5 đến 8 ngân hàng

SGTT.VN – Năm 2012, hệ thống ngân hàng phải hết sức cố gắng để vượt qua những khó khăn chung của nền kinh tế và giải quyết được vấn đề nội tại của hệ thống ngân hàng. Ông Nguyễn Văn Bình, Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam trao đổi với báo chí ngày 30.1.2012.

Về lộ trình giảm lãi suất năm 2012, ông Bình cho biết, mục tiêu của Chính phủ năm 2012 là phấn đấu lạm phát ở mức một con số (khoảng 9% – 9,5%). Nếu đạt được lạm phát đó vào cuối năm 2012 thì có khả năng giảm mặt bằng lãi suất huy động VND xuống mức xung quanh 10%/năm.

Về lượng vàng trong dân, ngân hàng Nhà nước ước khoảng 300 – 500 tấn. Một phần trong số này đang gửi trong ngân hàng. Do vậy, một mặt đảm bảo quyền của người dân trong dự trữ vàng, mặt khác phải huy động nguồn vốn đó phục vụ cho phát triển kinh tế – xã hội. Ngân hàng Nhà nước (NHNN) đang trình Chính phủ ban hành Nghị định 74 về quản lý hoạt động sản xuất và kinh doanh vàng, trong đó có hoạt động sản xuất kinh doanh vàng miếng. Vừa rồi Chính phủ đã ban hành Nghị định 95 về xử phạt hành chính trong lĩnh vực kinh doanh ngoại tệ và vàng. Trên cơ sở hai Nghị định đó, NHNN sẽ trình Chính phủ đề án huy động vàng trong dân. Thời gian tới, Nhà nước sẽ đứng ra huy động vàng thông qua các tổ chức tín dụng (làm đại lý cho Nhà nước trong việc huy động vàng).

Về tái cơ cấu hệ thống ngân hàng năm 2012, ông Bình cho hay, mục tiêu là đảm bảo thanh khoản của tổ chức tín dụng (TCTD) và xử lý dứt điểm các TCTD yếu kém, các TCTD có tình hình tài chính không lành mạnh. Có thể sáp nhập, hợp nhất hay xử lý 5-8 ngân hàng nhưng có thể cao hơn nữa. Vì có thể có TCTD có tình hình tài chính lành mạnh nhưng họ muốn có quy mô to hơn, muốn nâng quy mô vốn cũng như khả năng cạnh tranh thì họ tự nguyện hợp nhất, nên hệ thống TCTD có thể giảm nhiều hơn nữa.

Thống đốc cũng kêu gọi và khuyên người dân nên gửi tiền vào ngân hàng, vì đó là kênh đầu tư an toàn nhất và còn có giá trị cao nhất trong năm 2012. Năm 2011 cho thấy nếu đầu tư vào ngoại tệ thì hiệu suất không cao bằng đầu tư bằng VND, và nếu đầu tư vào vàng thì hết sức rủi ro.

———————————————————————————–

Nguyên Thủ Quôc Gia  mặc áo nhái,cày nhái đầu xuân

Nguyên thủ quốc gia mặc áo nhái và cày nhái
By anle20

Ai hưởng lợi trên đất nông thôn VN?

Chiến lược gia nông nghiệp Đặng Kim Sơn đề xuất các giải pháp ngăn chặn bàn tay của các nhóm lợi ích đang thủ lợi từ đất đai của nông dân Việt Nam.

Một chuyên gia về chiến lược phát triển của Việt Nam vừa xác nhận với BBC rằng các “nhóm lợi ích” về đất đai đang gây các tác động nghiêm trọng về các mặt kinh tế, xã hội, môi trường đối với nông nghiệp và nông thôn trong nước và nêu ra các biện pháp xử lý nhắm vào vấn nạn này.

Tiến sỹ Đặng Kim Sơn, Viện trưởng Viện Nghiên cứu Chiến lược và Chính sách Phát triển Nông nghiệp và Nông thôn (IPSARD) thuộc Bộ Nông nghiệp khẳng định các nhóm đặc quyền đặc lợi này đang lợi dụng các dự án, chương trình và ưu tiên đầu tư để làm giàu mà không đem lại hiệu quả công cộng.

Ngoài ra, theo ông Sơn, các nhóm này còn hiện hữu công khai dưới tư cách là các tập thể, cơ quan, đơn vị nhà nước tới cả cấp địa phương, nhằm lợi dụng việc được giao đất công thu lợi ích cho cá nhân và nhóm riêng của mình.

Nói với BBC hôm 31/01/2012 ông nhận dạng hai nhóm đặc quyền đang là thủ phạm làm cho việc sử dụng đất đai ở Việt Nam trở nên kém hiệu quả:

“Thứ nhất, đó là các nhóm xây dựng các dự án, chương trình, khu vực ưu tiên đầu tư, mà họ lợi dụng ưu tiên đó vào các mục đich không đem lại hiệu quả công cộng. Chẳng hạn như là mang tiếng làm dự án sản xuất, thật ra lại làm dự án chi lô bán nền. Mang tiếng làm dự án vui chơi công cộng, thực ra lại là những khu đầu tư để đầu cơ đất.

“Loại thứ hai là các cơ quan, đơn vị, địa phương được giao đất, tiếng là đất công, đất của nhà nước, nhưng một đơn vị, một cá nhân, một tập thể khi được giao, sử dụng nó để cho thuê, đầu tư, thậm chí sử dụng vào mục đích đem lại lợi ích cho nhóm, đơn vị, bộ phận hay địa phương đó.”

Viện trưởng thuộc Bộ Nông nghiệp nói các đối tượng đặc lợi, đặc quyền hay nhóm lợi ích này “không đóng góp vào cái chi tiêu chung cho đất nước, không nộp thuế lại cho toàn dân” và cho hay các nhóm này có “nhiều dạng” khác nhau.

Xử lý thế nào?

Vụ tranh chấp đất của ông Đoàn Văn VươnVụ tranh chấp đất đầu năm 2012 giữa chính quyền huyện Tiên Lãng, Hải Phòng đặt ra nhiều câu hỏi về luật pháp, ‘nhóm lợi ích’ và hành xử giữa chính quyền với dân.

Trước câu hỏi cần có giải pháp như thế nào để xử lý các nhóm đặc quyền, đặc lợi này, đặc biệt trước các bức xúc của người dân qua hàng loạt các cuộc khiếu nại, biểu tình, xung đột đã đang diễn với mật độ cao và mức độ ngày một căng thẳng gần đây, cũng như để đáp ứng một tầm nhìn chiến lược cho phát triển đất nước, ông Sơn đáp:

“Chúng ta cần phải có thay đổi lại một cách toàn bộ, tổng thể trong việc quản lý đất đai. Hiện nay đang bàn về vấn đề sở hữu, là căn bản nhất: xác nhận nó là sở hữu toàn dân hay nhà nước như hiện nay, hay gọi đấy là hình thức đa sở hữu, tức là có cả sở hữu toàn dân, cộng đồng và tư nhân.

“Đi đến thấp hơn là nội dung về chính sách, chẳng hạn như hệ thống quản lý đất đai, phải làm bản đồ, phải tiến hành cấp phép, cấp chứng chỉ sử dụng, quản lý đất cho từng người dân, từng đối tượng một,

“Để họ có thể nắm rõ, biết được đất đai của họ được sử dụng; có được những chứng chỉ ấy, để họ có thể giao dịch, cầm cố, trao đổi lại cho các đối tượng cầm bán hoặc cho thuê, hoặc cho lại các thế hệ sau một cách thuận lợi.”

Ngoài ra, theo chuyên gia, các chính sách và luật lệ phải làm rõ về vấn đề không gian cho người dân yên tâm, mà theo ông cần lưu ý sao cho:

“Những người có thể sử dụng được một cách hiệu quả thì có thể tích tụ, tập trung, thuê thêm. Những người nào sử dụng kém hiệu quả, hoặc đầu cơ, thì phải bị lấy trở lại, phải bị đánh thuế nặng.

“Về mặt thời gian, phải (làm) yên tâm cho những người muốn đầu tư và có khả năng đầu tư, (để) người ta yên tâm đào kênh, đào mương, người ta bồi bổ phân, người ta xây dựng cơ sở hạ tầng để người ta sử dụng một cách lâu dài.”

Chuyên gia cũng cho rằng, ngược lại, những người nào sử dụng đất với mục đích đầu cơ, không đưa vào sản xuất hiệu quả, thì phải bị “lấy trở lại.”

‘Vấn đề hàng đầu

Đất đai nông nghiệp Việt NamBáo cáo của Viện Chiến lược phát triển Nông thôn IPSARD đề nghị phải quy định rõ ràng và thống nhất cơ quan nào có quyền trưng thu, chuyển giao đất nông nghiệp của nông dân, tránh tình trạng lạm quyền.

Tiến sỹ Sơn tin rằng việc điều chỉnh, sửa đổi chính sách quản lý đất đai phải đi từ pháp “chế chung của đất nước”, cho đến chính sách của từng bộ ngành và cho tới cả “cách hành xử, cư xử” của mỗi công dân để hình thành “quan hệ thị trường” trong lĩnh vực về tài nguyên đất đai.

Người đứng đầu cơ quan nghiên cứu chiến lược thuộc Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn lưu ý thế mạnh mà Việt Nam cần phải biết bảo vệ và phát huy hiện chính là ‘đất đai nông nghiệp’ và ‘con người’.

Ông cảnh báo: “Nếu không khai thác được đất đai cũng như con người, trước hết về mặt kinh tế chúng ta không chỉ lãng phí một nguồn tài nguyên chính mà thật sự chúng ta đã từ bỏ lợi thế để chúng ta có thể đưa nền kinh tế tăng trưởng một cách vững bền và hiệu quả.

“Ai cũng biết Việt Nam là nước lợi thế rõ ràng nhất là phát triển nông nghiệp. Phải bắt đầu từ đấy. Đó là nền tảng và điểm xuất phát.”

Về mặt xã hội, chuyên gia cảnh báo nếu không xử lý tốt vấn đề đất đai, thì Việt Nam sẽ khó đảm bảo được công bằng xã hội, một mục tiêu được các Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam đưa vào văn kiện trong suốt mấy thập niên qua

“Đây không những là nguồn gốc của tham nhũng, nó làm hỏng đội ngũ quản lý ở các cấp, mà đây còn là nguồn gốc của sự bất bình của dân chúng làm cho ổn định xã hội không đảm bảo,” chuyên gia nói.

“Không còn nghi ngờ gì, vấn đề đất đai là một trong những vấn đề hàng đầu chúng ta phải xử lý trong thời gian tới để đảm bảo tái cơ cấu nền kinh tế theo hướng phát triển vững bền và hiệu quả cả về kinh tế, xã hội và môi trường.”

Mới đây, Viện chiến lược IPSARD đã phối hợp với Tổ chức Phát triển Liên Hợp Quốc (UNDP) và Đại học Harvard tiến hành một nghiên cứu về Chính sách và Luật lệ đất đai, trong đó có nội dung về trao đổi, thu hồi và bồi hoàn cho người dân chuyển đổi đất nông nghiệp sang mục đích sử dụng khác.

Nghiên cứu đưa ra một khuyến nghị giải pháp yêu cầu nhà nước phải cấp tất cả các giấy tờ, chứng nhận đất đai cho người dân, dù đó là đất nông nghiệp, đất rừng, mặt nước, hay đất ở để dân có sổ, giấy chứng nhận, bằng khoán để người dân có thể thực hiện được các hoạt động giao dịch thị trường và giao dịch pháp lý.

Báo cáo của IPSARD cũng đưa ra khuyến nghị để đảm bảo người dân có đất đai chuyển nhượng, giao dịch được đảm bảo các quyền về thông tin, dịch vụ thuận tiện và rẻ hơn.

Đồng thời nhóm nghiên cứu cũng yêu cầu sự minh bạch, nhất quán trong nguyên tắc tính toán giá cả giao dịch, bồi hoàn đất đai một cách thỏa đáng, thân thiện với thị trường, nhằm tránh thiệt hại cho dân, đặc biệt quy định rõ chỉ có đối tượng nào mới được phép đứng ra thu hồi, chuyển đổi đất của dân để có thể sử dụng hiệu quả nhằm tránh việc đất đai “rơi vào tay” các nhóm lợi ích nêu trên.

@bbc

By anle20

Roger Mitton – Miến Điện thả, Việt Nam bắt

Chính quyền Miến Điện do Tổng thống U Thein Sein (phải) đứng đầu được cho là đang thay đổi đúng lúc.

Roger Mitton/Manila Times
Lê Quốc Tuấn. X-CafeVN chuyển ngữ

Hai tuần trước, chính phủ Myanmar đã thả 651 tù nhân, đa số họ là những tù nhân chính trị. Vài ngày trước đó, Việt Nam lại đẩy bà Bùi thị Minh Hằng, một nhà hoạt động chính trị, vào trại lao động hai năm. Tất nhiên là chẳng có xét xử gì.

Các nước phương Tây ca ngợi Myanmar và Hoa Kỳ tuyên bố sẽ khôi phục quan hệ ngoại giao đầy đủ với chính phủ tại Naypyidaw, thủ đô của đất nước này theo Hiến pháp 2008.

Chẳng có gì nhiều để nói bàn về những người cai trị ở Hà Nội. Thật vậy, thật khó mà nói bàn gì về họ.

Hết tuần này đến tuần khác, lần lượt các luật sư, học giả và các nhà báo ủng hộ cải cách chính trị bị ném vào trong tù. Dù số lượng tù chính trị ở Việt nam hiện nay có nhiều như ở Myanmar hay không còn là điều phải bàn cãi, nhưng quả là rất nhiều.

Trong tháng Mười một, cuối cùng thì Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton đã có đủ dũng cảm để chê trách chính sách đàn áp dã man của Hà Nội. Bà đã tuyên bố, “Chúng tôi muốn nói rõ rằng, nếu chúng ta muốn phát triển một mối quan hệ đối tác chiến lược, như cả hai quốc gia từng mong muốn, Việt Nam phải làm nhiều hơn để tôn trọng và bảo vệ các quyền cho người công dân của mình”.

Đừng cố nín thở mà chờ đợi những điều không thực nữa thưa bà bộ trưởng. Như nhà phân tích về Việt Nam Carl Thayer đã từng nói, “Hoa Kỳ còn phải nghiêm khắc cảnh cáo bao nhiêu lần nữa về những vụ vi phạm nhân quyền trước khi họ thực sự tạo áp lực lên chính quyền Hà Nội ?”

Tất nhiên, bên cạnh vấn đề nhân quyền ở Việt Nam, Washington cũng còn phải phải cân nhắc đến các quyền lợi về địa chính trị của mình ở châu Á, đặc biệt là giá trị của việc có các đồng minh ở cả hai bên – Philippines và Việt Nam – vùng biển Tây Phi Luật Tân (Biển Đông) sẵn lòng hợp tác với Đệ thất Hạm đội Hoa Kỳ trong việc ngăn chặn tham vọng của Bắc Kinh trên đại dương.

Thực ra, ngay cả với tình trạng Washington còn do dự chưa chiụ tạo áp lực lên Hà Nội, vẫn còn có một cái gì đó có thể có hiệu quả hơn trong việc thúc giục các nhà lãnh đạo Việt Nam, đó chính là phương cách mà Myanmar đang trả tự do cho các nhà hoạt động chính trị gần như là nhanh chóng như phía Việt Nam đang bắt giữ họ.

Ở đó, Naypyidaw đang trả tự do cho một số lượng tù nhân khá đáng kể. Danh sách tha tù trong tháng Một bao gồm cựu Thủ tướng Khin Nyunt, và Hkun Htun Oo, nhà lãnh đạo Shan hàng đầu, cả hai nhân vật này đã từng bị án tù dài hạn.

Khin Nyunt từng được coi là nhân vật “phóng khoáng” của của chính quyền quân sự trước đây, nhưng khi tôi phỏng vấn ông một thập kỷ trước, dường như ông còn thực sự cứng rắn hơn cả các tướng lãnh đồng sự của mình. Là người đứng đầu ngành tình báo quân đội, ông thường được gọi là “ông hoàng của bóng đêm”.

Tuy nhiên, với nhiều người, ấn tượng cá nhân về ông rất khác nhau. Một đại sứ phương Tây tại Yangon từng bộc lộ với tôi rằng Khin Nyunt là một người “quyến rũ và hết mức lịch sự”.

Nhà lãnh đạo đối lập Aung San Suu Kyi đã nói với tôi: “Bạn có thể gọi Khin Nyunt bằng hỗn danh gì cũng được, nhưng diễn tả ông như một ‘ông hoàng của bóng đêm’ thì ấn tượng quá”.

Nhưng thực sự, nhân vật quan trọng từng được thả thự do là Hkun Htun Oo- tôi sử dụng tên Shan mà ông thích, không phải tên Khun Tun Oo, cái tên có ý gán ông là một loại con hoang, như từng được dùng trong các bản tin tức khác. “Chúng tôi người Shan, chứ không phải người Miến Điện” ông đã nói với tôi như vậy.

Là nhân vật đứng đầu Liên đoàn Dân tộc Shan vì Dân chủ, ông đã giành chiến thắng trong cuộc tổng tuyển cữ toàn quốc năm 1990 nhưng đã không bao giờ được có ghế của mình trong quốc hội, như những người còn lại của phe đối lập trong một cuộc bỏ phiếu tương đối công bằng dưới chính quyền quân phiệt.

Khi tôi gặp ông lần đầu vào tháng 4 năm 2000, trong văn phòng nhỏ bé của ông gần các tòa án tại thủ đô cũ của Yangon, dạo ấy cũng như hiện nay, là một người đàn ông đeo kính, khá mập lùn, một con người mà hình dáng bề ngoài của ông không khiến người đối diện khó có thể tin tưởng.

Nhưng khi phát biểu, ông rất thẳng thắn. “Đất nước đã trở nên khốn nạn” ông nói. “Kinh tế thì vô vọng và hệ thống giáo dục thì bát nháo”. Đất là loại bình luận khiến ông phải ngồi trong nhà tù của chính quyền.

Ông đã trở thành Chủ tịch Liên minh Dân tộc, một liên minh của tất cả phe sắc tộc ủng hộ dân chủ, và nếu ông ta có thể thực sự trở lại vị trí ấy, Myanmar sẽ có một cơ hội để được thực sự cất cánh.

Bằng cách đó, sẽ cho phía Hà Nội thấy rằng việc trả tự do cho các nhà cải cách chính trị sẽ ích lợi nhiều hơn là bỏ tù họ. Và điều ấy cũng sẽ không làm xụp đổ chính phủ.

Đáng buồn thay, đó là một trong những bài học mà các nhà lãnh đạo Việt Nam quyết không chịu học. Năm ngoái, hơn 60 nhà hoạt động đã được thêm vào danh sách hàng trăm người từng nằm trong những nhà tù tập trung ở Việt Nam, nơi vẫn còn giam các nhân vật nổi tiếng như nhà sư Phật giáo tuổi bát tuần đáng kính Thích Quảng Độ và học giả pháp lý Cù Huy Hà Vũ, người đã bị kết án bảy năm tù vào tháng Tư.

Thật ra, nếu Hkun Htun Oo hoặc bất kỳ nhà lãnh đạo thế hệ 88 nào của Myanmar từng là người Việt, hoặc họ sẽ vẫn còn ở trong tù, hoặc đã chết rồi.

Ví dụ như, Nguyễn Hữu Cầu, người vận động chống tham nhũng đã phải chịu 34 năm tù, và tháng rồi, bà Hồ Thị Bích Khương bị năm năm tù vì những nhận xét trên các phương tiện truyền thông ở nước ngoài vốn bị coi là “chống lại Nhà nước”.

Có nhiều hoàn cảnh các nhà hoạt động dân chủ bị giam giữ trong điều kiện khủng khiếp tại Việt Nam, vì thế chúng ta hãy nhớ đến họ trong lòng khi kêu gọi Myanmar phải trả tự do cho tất cả các tù nhân chính trị.

Roger Mitton là cựu phóng viên hàng đầu của tạp chí Asiaweek và là cựu giám đốc văn phòng The Straits Times của Singapore ở Washington và Hà Nội.

Nguồn: Manila Times

@X-Cafe

By anle20